Thứ Sáu, ngày 06 tháng 3 năm 2015

BBC - Vì sao Giáo sư Vũ Khiêu bị 'ném đá'?


Giáo sư Vũ Khiêu trong một lần được Tổng bí thư Đảng Cộng sản VN Nguyễn Phú Trọng thăm nhà và chúc Tết
Một nhà phê bình văn học trong nước nói với BBC việc một Giáo sư được nhiều người biết tới ở trong nước vừa bị chỉ trích 'ném đá' trong dịp Tết này ở trên mạng xã hội và Internet có thể là do vị cao niên này lâu nay bị 'biến thành biểu tượng văn hóa' chính thống của chính quyền cộng sản.
Trao đổi với BBC hôm 01/3/2015, ông Trần Mạnh Hảo cho rằng nếu vị Giáo sư đang bị chỉ trích không phải là 'nhân vật công chúng' và là người 'vô danh tiểu tốt' và không 'công khai' hóa hình ảnh riêng tư của mình trên truyền thông, thì có thể đã không tạo ra làn sóng 'phê bình' mà nhà phê bình cho là 'sự bức xúc' của xã hội, cộng đồng.
Ông Hảo nói:
"Ông Vũ Khiêu không phải là một người bình thường, mà ông là một con người xã hội. Ông là biểu tượng của chế độ về văn hóa, ông ấy giống như là một Quốc sư vậy...
"Vì ông chỉ cầm bút thôi, mà ông được nhà nước phong là anh hùng. Và ông được đương kim Thủ tướng tặng những câu đối vinh danh ông, coi như là bậc Đại trí thức của chế độ.
"Cho nên bản thân nếu ông Vũ Khiêu không phải là biểu tượng của chế độ đương thời, thì cũng không ai người ta bàn đến chuyện ông ôm cô nọ, cô kia, mặc dù đã trăm tuổi, hoặc là ông làm câu đối tầm phào, không ai quan tâm.
"Bởi vì vấn đề này nó mang tính chất hệ thống, tức là hình ảnh Vũ Khiêu gắn liền với hình ảnh của chế độ Việt Nam đương thời từ suốt mấy chục năm nay", ông Trần Mạnh Hảo nói với BBC.

'Quốc hoa và hoa hậu'

Trước đó, trong một bài viết được công bố trên mạng Inernet hôm 27/2/2015 với tựa đề "Thử lý giải hiện tượng Giáo sư Vũ Khiêu bị ném đá" trong dịp Tết và Xuân Ất Mùi này (2015), ông Hảo nêu quan điểm:
"Có thể vì chế độ nâng GS. Vũ Khiêu, một người không phải trí thức lên thành biểu tượng của trí thức, biểu tượng của văn hóa Việt Nam mà nhân dịp cụ ôm hôn gái trẻ kiểu trai lực điền và tặng nàng đôi câu đối đểu nên đã bị dân mạng ném đá cho bõ tức vì bị lừa hết vụ này sang vụ khác chăng?"
Bài viết của ông còn có đoạn: "Tôi đã đọc hầu hết các cuốn sách của GS. Vũ Khiêu như vừa kể trên thì thấy trình độ GS chưa thể gọi là trí thức."
Ông Hảo còn cho hay ông bất đồng với quan điểm của Giáo sư Vũ Khiêu, người mà năm nay xấp xỉ 100 tuổi, về lựa chọn "Quốc hoa" cho Việt Nam.
Bài viết của ông Hảo ở đoạn khác viết: "GS. Vũ Khiêu quả tình không thể gọi là trí thức khi muốn lấy hoa mào gà làm quốc hoa. Ơ hay, bệnh mào gà là bệnh gì chắc GS. chưa biết hay sao?"
Theo ông Hảo, Giáo sư Vũ Khiêu còn 'đạo văn' trong một câu đôi của mình tặng cho một Hoa hậu Việt Nam vào Tết này.
Ông viết: "GS.Vũ Khiêu đã lấy nguyên vẹn một câu thơ của đại thi hào Lý Bạch trong bài thơ “Thanh Bình điệu”: “Vân tưởng y thường hoa tưởng dung” làm câu đối trên. Đạo văn như trên sao là trí thức?"
"Câu đối trên ngay từ câu đầu, GS. Vũ Khiêu đã diễu cô hoa hậu rằng trí của cháu trắng như tuyết, nghĩa là cháu không có trí; có lẽ GS. Vũ Khiêu muốn nói đến câu thơ Nguyễn Du: “Mai cốt cách tuyết tinh thần” chăng?
"Nhưng TRÍ và TINH THẦN là hai điều khác nhau thưa cụ Giáo sư! Tinh thần trong câu Nguyễn Du có thể hiểu là tâm đấy! Trí mà như tuyết thì trí ấy bằng không à? Câu đối tặng người ta mà xỏ xiên như thế sao gọi là trí thức?
"Bài thơ “Thanh bình điệu” của Lý Bạch là bài thơ ca ngợi thân xác gợi dục của Dương Qúy Phi sau khi làm tình với Đường Minh Hoàng, sao lại lấy ra ca ngợi một cô gái còn chưa có chồng là sao? Dương Qúy Phi vốn là một dâm phụ, từng là vợ con trai Đường Minh Hoàng, bị vua cha cướp lấy. Dương Qúy Phi với sắc đẹp dục tính đã khiến con nuôi Đường Minh Hoàng là An Lộc Sơn muốn cướp người đàn bà dục tình này nên đã làm loạn, gây chết một phần ba dân số Trung Hoa thời đó…", ông Hảo viết.

'Không nên ném đá'

Sau sự việc một tờ báo trong nước đăng tin bài về việc Giáo sư tiếp đón một nữ hoa hậu tới thăm nhà vào dịp Tết, kèm một số bức ảnh về cuộc gặp mặt riêng tư đầu Xuân tại nhà riêng của vị Giáo sư cao niên, đã xuất hiện nhiều ý kiến trên mạng.
Một số tờ báo của nhà nước lên tiếng cho rằng không nên căn cứ vào một vài tấm hình đã đăng để 'ném đá' vị Giáo sư cao niên, lại là anh hùng lao động của thời kỳ đổi mới.
Song cũng có một số ý kiến cho rằng có vấn đề trong sự kiện đón tiếp 'riêng tư này'.
Blogger, nhà báo tự do Huy Đức trong một bài viết của mình được BBC đăng lại hôm 25/2 với tựa đề "Quốc sư và Quốc phụ" có đoạn:
"Tuy thất vọng trước chương trình Táo quân Giao thừa 2015, nhưng ngay sáng mùng Một Tết, công chúng đã được đền bù khi nhìn thấy những tấm hình chụp "thâm cung" nhà Cựu TBT Nông Đức Mạnh.
"Trận cười chưa dứt thì hôm qua, mùng 6 Tết, dân chúng lại mục kích loạt ảnh GS Vũ Khiêu hôn má và cho chữ hoa hậu Kỳ Duyên. Nhưng đừng tưởng truyền thông nhà nước chỉ đóng vai trò mua vui. Các nhà báo lề phải thâm thúy hơn những gì vài facebookers đang chế nhạo.
Nụ hôn 'sóng gió' của GS Vũ Khiêu dành cho hoa hậu Kỳ Duyên
"Lâu nay, giới học thật - căn cứ vào những "tác phẩm" từng xuất bản khi ông còn trẻ - không lạ gì vốn chữ nghĩa của học giả Vũ Khiêu.
Giáo sư Vũ Khiêu mới tiếp đón và tặng câu đối cho một hoa hậu trong dịp Tết Ất Mùi.
"Nhưng với công chúng số đông, nếu truyền thông nhà nước không cho chúng ta đọc câu đối mà Vũ Khiêu tặng Kỳ Duyên - “Trí như bạch tuyết tâm như ngọc - Vân tưởng y thường hoa tưởng dung” - làm sao biết, GS Vũ Khiêu không những không biết "niêm luật" tối thiểu khi viết câu đối mà còn, phần văn vẻ nhất, lại đạo thơ Lý Bạch (chưa kể về ý, vế đầu tự viết thì tối nghĩa, vế sau của Lý Bạch thì dung tục khi dùng cho tình huống một ông già trăm tuổi tặng cô gái 19 tuổi - Vũ Khiêu cũng đã từng đạo lời Quản Trọng nói về Thúc Nha, thời Đông Chu, khi "khóc" Tướng Giáp)."
Và blogger Huy Đức viết tiếp:
"Văn chương như Vũ Khiêu mà biết bao năm qua vẫn được không ít người tôn là "quốc sư", vẫn được không ít người trông coi đình đền miếu mão mời viết văn bia; Văn hóa như Nông Đức Mạnh mà vẫn có thể làm Chủ tịch Quốc hội tới 9 năm, vẫn làm Tổng bí thư tới 10 năm... thì, đất nước không như thế này mới lạ."

Có trái đạo lý?

Hôm Chủ Nhật, khi được hỏi liệu có hợp với đạo lý của người Việt Nam hay không, khi người trẻ tuổi hơn, hay lớp hậu sinh, 'phê phán, chỉ trích' người lớn tuổi hơn, đặc biệt với một vị cao niên đã một trăm tuổi đời như thế, nhà phê bình văn học Trần Mạnh Hảo nói:
"Vấn đề này nó là vấn đề chung, lớn hơn quan niệm đạo lý đó, tất nhiên chúng tôi rất tôn trọng những người lớn tuổi.
"Thế nhưng những người lớn tuổi cũng phải tôn trọng chúng tôi.
"Vẫn phải tôn trọng! Ông hơn một trăm tuổi mà ông ôm một cô gái đáng tuổi chắt của ông, mà ông ôm hôn theo kiểu lực điền như vậy thì ai chịu được?".
Và ông Hảo nói thêm:
"Một loạt các Giáo sư, hàng loạt các trí thức thực sự và có đóng góp lớn cho đất nước, cho dân tộc thì đều bị thất sủng.
"Còn các Giáo sư bần cố nông mà ít học thì lại được tôn vinh lên," nhà phê bình nói với BBC hôm 01/3/2015."
Được biết, Giáo sư Vũ Khiêu, tên thật là Đặng Vũ Khiêu sinh năm 1916.
Ông là nhà nghiên cứu về văn hóa Việt Nam, Viện trưởng đầu tiên của Viện Xã hội học Việt Nam.
Ông cũng từng giữ các chức vụ Phó Giám đốc Thông tấn xã Việt Nam và Phó Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học Xã hội (nay là Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam).

Giáo sư Vũ Khiêu được nhà nước Việt Nam phong danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới vào năm 2000.

Thứ Năm, ngày 05 tháng 3 năm 2015

Ngọn Hải Đăng - Vì đâu mà sinh viên ‘sợ’ môn triết học

Trong khi việc học các trường ĐH tại Việt Nam đều phải đóng học phí. Thế nhưng riêng sinh viên các chuyên ngành Mác – Lê Nin và tư tưởng HCM lại được miễn học phí.
Lý do là chuyên ngành này rất ít người đăng ký học, dù Chính phủ đã có quyết định miễn học phí cho chuyên ngành này, nhưng khoa Mác – Lê Nin và Tư tưởng HCM vẫn không phải là lựa chọn của các sinh viên. Hàng năm Khoa Triết Học Mác Lê vẫn phải tuyển thêm nhiều nguyện vọng bổ sung để có người theo học.
Điều này đặt ra một câu hỏi là vì sao chuyên ngành này là ít người theo học đến thế?
Mỗi lần tuyển sinh hầu hết học sinh đều tránh xa ngành này, lý do thì ai cũng thấy ngay rằng ngành học này không giúp ích gì về kiến thức sau khi ra trường cũng như không giúp có một việc làm tốt.
Môn học nào là khó nhất:
Có một môn học mà sinh viên toàn thế giới ai cũng phải sợ, đó là môn Xác suất thông kê, nhưng các sinh viên ở Việt Nam cũng được học Xác suất thông kê nhưng lại không xem môn này là khó nhất, bởi lẽ ở Việt Nam có môn còn khó kinh khủng hơn rất nhiều, đó là môn triết học Mác Lê.
Có một vấn đề lạ là vì sao môn này lại khó đến vậy, bởi lẽ, triết học là môn nghiên cứu vế giới quan của con người, mà thế giới quan là những điều thiết thực thân quennhư hơi thở cuộc sống, nghiên cứu những điều đó lý ra phải thật dễ hiểu, vậy vì đâu triết học Mác Lê lại khó hiểu và khó học đến vậy.
Thế giới quan của người Việt chúng ta được thể hiện rõ ràng trong văn hóa cổ truyền, các câu truyện cổ tích, ca dao, tục ngữ rất thân thuộc mà dễ hiểu như
Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Hay như
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung màn giàn
Thế giới quan văn hóa cổ truyền mang tính bản thiện sâu sắc, các mối liên hệ các thành viên trong gia đình và xã hội đều hết sức gần gữi với cuộc sống, đó là bản chất của người Việt được truyền lại từ xa xưa đến nay.
Thế nhưng triết học Mác Lê là triết học “đấu tranh” lại hoàn toàn đối lập với văn hóa dân tộc, trái ngược với bản chất thiện lương từ xa xưa của người Việt. Học thuyết “đấu tranh” của triết học Mác Lê quá khác biệt và xa lạ khiến sinh viên rất khó học, đó chính là nguyên nhân chính và sâu sa khiến sinh viên rất sợ học môn này.
Tính hiện thực của triết học Mác Lê
Ai cũng biết rằng môn học này không giúp gì để nâng cao kiến thức cuộc sống hay tìm việc khi ra trường. Đồng thời cũng có nhiều vấn đề bất ổn người ta thấy từ học thuyết này.
Học thuyết Mác Lê dùng tư liệu sản xuất để phân chia ra giai cấp. Ai là người nắm tư liệu sản xuất là giai cấp tư sản, còn ai không có tư liệu sản xuất là giai cấp vô sản. Vì giai cấp vô sản không có tư liệu sản xuất nên phải làm thuê cho giai cấp tư sản.
Học thuyết Mác Lê nêu rõ cần phải ‘đấu tranh giai cấp’, vì giai cấp vô sản bị bóc lột do không có tư liệu sản xuất, nên cần đấu tranh lật đổ giai cấp tư sản để giành lại tư liệu sản xuất.
Thế nhưng giờ đây khi giai cấp vô sản giành được chính quyền và nắm tư liệu sản xuất rồi thì trở thành giai cấp tư bản (ngày nay vẫn gọi là tư bản đỏ), vậy những người dân không có tư liệu sản xuất và phải làm thuê kiếm sống là giai cấp vô sản, nếu theo học thuyết Mác Lê họ lại phải vùng lên để đấu tranh với giai cấp tư bản đỏ giành lại tư liệu sản xuất phải không?
Và cứ theo cái vòng luẩn quẩn ‘đấu tranh giai cấp’ ấy không thoát ra được.
Mặt khác mục tiêu của chủ nghĩa vô sản muốn đạt tới là “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” nhiều người thấy điều này cũng không hợp lý, vì ai cũng thấy rằng xã hội ngày nay chỉ có làm nhiều được nhiều, làm ít được ít, không làm không được, chứ làm gì có “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”.
Chính vì nhiều điều bất hợp lý và không còn đúng nữa nên ngay cả các bậc phụ huynh cũng không muốn cho con mình đi theo ngành này

Ngọn Hải Đăng

Chủ Nhật, ngày 01 tháng 3 năm 2015

Tuấn Khanh - Hung hãn và hèn nhát

Tác giả: Tuấn Khanh
Xã hội Việt Nam đang rất sôi động. Một sức sống như đang bừng bừng trẻ trung với bề ngoài của nó. Hào nhoáng. Chộn rộn. Mỗi ngày, khi trên báo chí hay truyền hình ra một đề bài lá cải, khắp nơi nhộn nhịp tham gia bàn tán như các cô cậu học sinh mùa thi được thử thách tâm sinh lý.
Ở các ngã tư đường, các quán nhậu, các diễn đàn facebook… đâu đâu người ta cũng bàn tán về đề thời sự mới nhất. Một ông già hom hem ngấu nghiến hôn cô gái trẻ được báo chí ghi lại, lập tức trở thành quốc sự. Nền dân chủ lý sự tầm ruồng phất cao ngọn cờ ngời sáng với 2 phe: một bên thì đập ngực đem tất cả vốn liếng đạo đức để chỉ trích, một bên thì chống nạnh, viện dẫn mọi tư duy cấp tiến để nói rằng đó là chuyện bình thường, thậm chí đáng yêu.
Quốc sự về nụ hôn của một cụ già trỗi máu xuân tình dĩ nhiên không quên bàn về nước dãi của cụ còn để lại trên gò má căng phính lông tơ của cô gái trẻ. Quốc sự về hình ảnh đó cũng có đủ mọi lời bảo vệ bằng cách đưa ảnh một vị lãnh tụ khác cũng hay hôn phụ nữ, đàn ông và trẻ con như một truyền thống đáng noi theo. Dĩ nhiên, khi đã tranh luận, mỗi phe càng nói càng hăng. Ngôn ngữ mỗi lúc một mạnh bạo, thậm chí rất hung hãn.
Sự hung hãn của một nền dân chủ xã hội đầy sôi động đó cũng được mô tả bằng bản tin hơn 5000 người Việt đánh nhau đến nhập viện trong một mùa xuân cầu mong yên lành. Sự hung hãn được chỉ định bằng việc giết heo trong lễ hội theo lối yêu trảm (chém ngang lưng) du nhập từ đời nhà Tần phương Bắc sang Việt Nam.
Sự hung hãn được xác nhận như phần cần thiết của lễ hội mua thần bán thánh, từ miệng của một quan chức cấp cao, phó chủ tịch Uỷ ban Nhân Dân Sóc Sơn “Lễ hội không tổ chức phát lộc cho người dân nên ai muốn có phải cướp. Xô xát là bình thường”. Loại câu nói đủ biết hạng người nào, tri thức kiểu gì đang đứng trên đầu dân chúng.
Một khi chuyện hôn hít của một ông già, chuyện đánh nhau vỡ đầu giành lộc, chuyện hung hãn đánh nhau giữa đường rồi cùng nhập viện… nay đã trở thành quốc sự hạng một, chiếm lĩnh mọi sự quan tâm của quốc dân, thì đó cũng là một chỉ dấu của con đường đến mạt vận. 
Người Việt hôm nay dường như rất hung hãn trong những chuyện tự do ngôn luận dân chủ tầm ruồng, bỏ quên hay tránh né về những điều nguy ngập khác, rằng Trung Cộng đã dựng xong sân bay, pháo đài… trên biển, có thể đánh chiếm Sài Gòn trong 24 giờ. Thế nhưng tướng quân đội Việt Nam thì tâm tư tha thiết kêu gọi dân chúng không nên ghét bỏ kẻ đang lăm lăm cướp – giết tổ quốc mình. 
Người Việt hôm nay dường như rất hung hãn trong cách dùng mọi học thuật để chứng minh đối phương đồi bại hay tiến bộ trong những điều chỉ đáng liếc qua và lãng quên, nhưng giỏi cười qua loa với chuyện các dự án bauxite thua lỗ trầm trọng mà vẫn phải tiếp tục, ngày đêm giao nộp sang biên giới,  giỏi giả lơ khi giá xăng được tuyên hô sẽ lên giá không cần lý do, khi dầu thế giới chỉ có giá 50 USD/ thùng – mức giá thấp nhất từ trước đến nay.
Người Việt hôm nay dường như đủ hung hãn chém con heo ra nhiều mảnh, reo hò và tắm máu như thời các bộ lạc dã man, nhưng hèn nhát câm miệng không dám bàn về tài sản các quan chức tham nhũng đang đục ruỗng tổ quốc mình. Người ta im lặng hèn nhát khi nghe những kẻ như Trần Văn Truyền chỉ bị kỷ luật giơ cao đánh khẽ, còn những người tố cáo cái ác như ông Kim Quốc Hoa, báo Người Cao Tuổi, đang lao đao giữa trùng vây vô lại.
Cái cần phải hung hãn, thì người ta đang chọn cách hèn nhát. Cái cần phải hèn đi thì người ta ồ ạt xông lên: hung hãn giành giật thức ăn buffet, hung hãn trói đánh kẻ trộm chó, hung hãn phán xét, nguyền rủa chung quanh như bản thân mình là hiện thân của ngọn cờ đầu nhân nghĩa.
Hung hãn và hèn nhát, hai mặt đối lập của số đông trong một nước, cho thấy sự sục sôi của chủ nghĩa duy lợi đang lây lan như một loại virus trọng bệnh, mà tỷ lệ nghịch với làn sóng đó, là sức sống còn cho một quốc gia.

Tham khảo thêm:

————

Thứ Hai, ngày 23 tháng 2 năm 2015

Người Tàu với âm mưu Hán hóa phương Nam (Bài 2)

Link :

Họ Lữ với âm mưu triệt hạ Tây sơn Tam Kiệt.

Nói thêm về dòng họ Lữ từ khi Lưu Bang trảm xà khởi nghĩa thì Lữ Lão Gia tự là Lã Văn đã xây mộng quyền thế, lợi danh và đặt hết niềm tin vào hai nàng tiểu thơ mà ông đã cấy vào cơ đồ nhà Hán sau này từ buổi sơ khai trong hội hè đình đám ở Bái huyện. Nhất là đại tiểu thơ Lã Trĩ ông đã gả cho Lưu Bang vì dưới tầm mắt có chút tướng thuật ông nhìn thấy ở Lưu Bang có chân mạng Đế Vương và có tin đồn rằng trong những cơn say bí tỉ của Lưu Đình trưởng người ta thường thấy một con rồng xuất hiện từ thân thể của ông.

Tuy trong suốt cuộc Hán-Sở tranh hùng thì họ Lữ cũng trải qua niều gian khó và có lúc đã bị Hạng Vũ bắt làm con tin ở Tây Sở trong 2 năm cận kề với tử sinh. Nhưng với hồng phúc của hai họ Lữ-Lưu mọi gian nguy đều qua khỏi và cơ đồ nghiệp cả cũng dựng nên.

Trong suốt cuộc can qua nhà họ Lữ cũng đóng góp nhiều công trạng như hai anh trai là Lữ Trạch, Lữ Thích cũng sát cánh cùng Lưu Bang trong cuộc chiến chinh và anh cả Lữ Trạch đã tử trận. Sau này các con là Lữ Đài, Lữ Sản đều được phong tước hầu.

Sau khi Hán Cao tổ băng hà năm 195 TCN Thái Tử Lưu Doanh nối ngôi lấy hiệu là Huệ Đế nhưng vì tuổi còn nhỏ nên quyền hành phán quyết mọi việc ở triều chính đều trong tay Lữ Hậu và hàng ngày bà buông rèm nhiếp chính. Trong lịch sử TQ có ba người đàn bà buông rèm nhiếp chính đó là : Lữ Hậu, Võ Tắc Thiên và Từ Hi Thái Hâu. Nhưng trong ba người đàn bà này thì có hai người là Lữ Hậu và Võ Tắc Thiên ngoài chuyên quyền khuynh loát triều trung ra là còn cấy nhiều người trong dòng họ nhà mình vào chiếm lãnh các chức vụ quan trọng, công hầu khanh tướng mãn triều. Đặc biệt Võ Hậu còn chiếm ngôi Hoàng Đế nhà Đường của họ Lý và đổi quốc hiệu là Võ Chu trong 15 năm từ 690-705, sau này Lý long Cơ-Đường Huyền Tông tức Đường Minh Hoàng mới khôi phục hẵn nhà Đường cho họ Lý vào năm 712.

Nói riêng về dòng họ Lữ sau khi khuynh loát chuyên quyền dưới triều nhà Hán kéo dài qua nhiều đời tuy rằng qua mỗi triều đại nó có khác nhau nhưng nói chung với nhiều âm mưu nham hiểm có sẵn từ Lữ Hậu nó ăn sâu vào dòng máu Hán đến hết thời phong kiến. Ban đầu nó còn trong nội vi giang sơn TQ rồi dần dà nối vòi ra các lân quốc với mộng bá quyền bành trướng xâm lăng dưới nhiều hình thức.

Trong hành trình xây mộng Hán hóa Phương Nam của bọn Bắc Phương qua nhiều triều đại như ngàn năm Bắc thuộc thì lịch sử VN ta còn ghi rõ. Bằng nhiều hình thức từ xua quân đánh chiếm, cướp bóc rồi xây dựng làng mạc, đến xâm lăng bằng văn hóa, thâm nhập sâu vào đời sống văn hóa của dân Nam hòng biến mọi sắc thái sinh hoạt trong đời sống dân Nam mang màu sắc Hán cho đến việc khai thác về phong thủy, địa lý mà lĩnh vực này thì đối với người Tàu là bậc thầy với ý thức rằng tìm kiếm săn lùng các vùng sơn thủy đắc địa, tìm ra long mạch để đem hài cốt của tiền nhân họ mai táng vào những nơi đó với ý niệm rằng gieo mầm Đế Vương cho con cháu về sau để cai trị phương Nam bên ngoài giang sơn TQ.

Bỏ qua một thời gian dài trong lịch sử cho đến nhà Thanh bên Tàu khi tộc Hán đã bị tộc Mãn cai trị nhưng trong máu bành trướng, xâm lăng của Hán tộc vẫn không hề thay đổi.

Nói về âm mưu của dòng họ Lữ Hán tộc từ trong nước (TQ) muốn soán ngôi đoạt vị cho đến gieo mầm Đế Vương một cách lâu, xa ra các lân bang thì nó kéo dài qua hàng ngàn năm. Nơi đây tôi chỉ xin nói về đời nhà Thanh khi trung nguyên rơi vào tay người Mãn thì dân Hán trôi dạt nhiều nơi dưới nhiều hình thức trước hết là các hội như Thiên Địa hội hay còn gọi là Hồng Hoa Hội, Hồng Môn hay Tam điểm Hội cũng là một, cùng các thế lực khác trong phong trào phản Thanh Phục Minh bị nhà Thanh đánh bại và dạt đi tứ xứ. Ngoài ra còn có các cộng đồng người Hán khác trong đó có buôn bán thương mại, khai khẩn đất hoang cùng một số hành nghề Y, Nho, Lý, Bốc…và các nghề khác dạt vào nước Nam ta. Tôi xin nói về một số thầy địa lý một trong 4 nghề tôi vừa nêu trên trong đó có một chi phái dòng họ Lữ mà người đứng đầu chi họ là Lữ ngọc Thành cùng một số thuộc phái với đủ các nghề Y, Nho, Lý và Bốc. Với tầm nhìn của các thầy địa lý họ Lữ thì đất Phương Nam điệp trùng núi non hiểm trở, sông nước lượn lờ uốn quanh có đoạn thì hùng tráng khúc lại hiền hòa nó tạo nên một vùng núi sông đắt địa ắt có nhiều Long mạch Đế Vương do đó họ Lữ ra sức chú tâm. Đặc biệt là trong nghề Lý này nó cần phải có nhiều thời gian điều nghiên sông núi nên đa phần họ chọn phương Nam là quê hương thứ hai và ăn sâu mọc rễ sinh con đẻ cái ở nơi này. Hàng ngày ôm tráp đi khắp vùng đồi núi mong tìm được chân long huyệt đạo mà gây dựng cơ đồ cho con cháu mai sau.

Trong nửa cuối TK 18 nước Đại Việt vô cùng rối ren, và phân liệt nhiều bề, bức tranh chính trị với gam màu u ám đã đến hồi không tối hơn được nữa sau hơn 200 năm chia cắt đàng trong đàng ngoài lấy sông Gianh làm giới tuyến. Ở đàng ngoài Nhà Lê Trung Hưng hầu như làm vì ở Thăng Long còn mọi quyền bính đều trong tay Chúa Trịnh. Ở đàng trong thì Chùa Nguyễn với danh nghĩa phù Lê nhưng nội tình cũng không lấy gì sáng tỏ, chưa nói là rối ren lủng củng.

Nhận thấy với tình hình này thì đất nước sẽ đi vào ngõ cụt. Ba anh em nhà Tây Sơn với Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ sau nhiều năm học hành võ văn thao luyện dưới trướng thầy Trương văn Hiến còn gọi là Trương Công ở An Thái-An Nhơn đã đến lúc đạt thành và dấy binh khởi nghĩa chống nhà Nguyễn ở đàng trong vào năm 1771. Sau hơn 10 chinh chiến năm 1783 Tây Sơn Tam Kiệt đã tiêu diệt được nhà Nguyễn đàng trong, Nguyễn Ánh phải chạy qua Xiêm La lánh nạn và Nguyễn Nhạc lên ngôi vua lấy hiệu là Thái Đức và đóng đô ở Quy Nhơn.

Năm 1786 Thái Đức Hoàng Đế cử em là Nguyễn Huệ kéo binh ra đánh chiếm lại thành Phú Xuân trước của Chúa Nguyễn đã bị quân chúa Trịnh đánh chiếm năm 1775 và sau đó Nguyễn Huệ kéo binh ra Bắc Hà diệt luôn Chúa Trịnh với danh nghĩa “diệt Trịnh phò Lê” và sau đó giao lại cho vua Lê cai quản, tạo hòa khí và kéo binh về Nam.

Nói về các thầy địa của chi phái họ Lữ do Lữ Ngọc Thành cầm đầu lang bạt ôm trắp rong ruổi đó đây khắp các vùng núi non hiểm trở của trời Nam mong tìm được một vùng đắc địa ẩn tàng long mạch. Sau khi thấy Tây sơn Tam Kiệt đã diệt được cả đàng trong lẫn đàng ngoài và đêm đêm Thành Lữ trăn trở ra ngắm trời sao thấy vượng khí xông lên từ vùng Tây Sơn thượng, hạ và có đêm lại thấy sao sa xuống vùng này trong những đêm 30 dày đặc bóng đêm. Lòng thầm khấp khởi như vận trời đã đến.

Nói về nhà họ Lữ ngọc Thành. Sau khi ôm mộng tước Vương từ bên Tề Bên sở trôi dạt về phương Nam và cắm dùi ở đất Võ Tây Sơn. Nơi đây Lữ Thành đã bén duyên cùng y thị cũng con nhà chức sắc ở vùng Tây Sơn hạ và sinh ra được 3 con, hai trai một gái. Hai con trai thì tư chất bình thường không có gì đáng nói. Duy có cô con gái rượu tên Lữ Ngọc Minh tư chất thông tuệ với vầng tráng rộng của bầu trời đất võ, đôi mắt lúng liếng có cái liếc nhìn như hai vệt sao sa trong những đêm 30 mà Lữ Ngọc Thành thấy được, đôi môi như hai bờ tả hữu sông Côn mùa lũ sẵn sàng vỡ tung khi suối nguồn tuôn chảy… có lẽ do khí thiêng của núi nghiên, núi bút và cả dòng sông Côn uốn lượn hòa quyện với linh khí của vùng Đế địa đã tạo nên khi Lữ ngọc Thành ra ngắm trăng sao mà hun đúc. Tuy nhiên với những nét tạo hóa vẽ nên như thế nếu những áng mây trời không che khuất vầng nhật nguyệt thì Lữ Ngọc tiểu thơ kia cũng là viên ngọc quý của trời. Tuy nhiên núp dưới chòm mây xám che khuất âm dương lại là bóng một con hồ ly thoát ra từ “Liêu trai chí dị” cộng thêm những khí thiêng của gió núi mây ngàn nên con “Hồ Ly Lữ Ngọc” vô cùng lợi hại, nó phát huy từ những ưu điểm trên lồng trong yêu khí nên nó chứa đựng sự quỷ quyệt, tráo trở, biến ảo khôn lường…biết lựa thời lựa thế, dương đông kích tây trong những cơn nguy biến. Cũng nên nói thêm là linh khí từ núi nghiên, núi bút kết tụ lại nên trong con yêu Lữ Ngọc ấy có ẩn tàng nét văn chương thơ phú…

Thấy được những ưu điểm và cái tài ma mãnh của con gái mình, trong những đêm trăn trở tìm mưu, lập kế…chợt trong một đêm nọ Lữ Thành bỗng nhớ lại trang sử nhà bên cố Quốc thời nhà Chu, triều Chu U Vương mê nàng Bao tự mà đổ cả giang sang khi Bao tự chỉ là một cô bé “Lọ Lem” miền sơn cước được các quan lại tuyển về nhập cung, hay ít ra cũng như một Nguyễn Thị Lộ (阮氏路) thời nhà Hậu Lê, thứ thiếp của Nguyễn Trãi với tài văn chương thi phú đã được vua Lê Thái Tông dời vào cung trao chức “Lễ nghi học sĩ” dạy dỗ cho các cung tần mỹ nữ. Tuy nhiên mục đích của Lữ Ngọc Thành không như Bao Tự hay Thị Lộ mà Lữ ngọc Thành cố công tìm cách để đưa con gái rượu mang cốt hồ ly chứa đựng cả tính chất của Bao Tự và Thị Lộ nhập cung nhà anh em Tây Sơn Tam Kiệt với ý đồ gián điệp như Tây Thi mà Việt Vương Câu Tiễn cài sang Ngô Quốc với mưu đồ hạ gục Ngô Vương Phù Sai để rửa cựu thù, nhưng ở đây Lữ Ngọc Minh lại thi hành theo ý đồ của phụ thân là moi tìm cho được những bí mật về mả mồ, tên tuổi, ngày sanh tháng đẻ của ba anh em nhà Tây Sơn hòng tráo đổi phần số mà cãi mệnh trời. Mưu gian của cha con nhà Lữ Ngọc được bày ra và thực hiện như thế nào sẽ rõ trong bài 3 với tiêu đề “Nhập Cung Tây Sơn Tam Kiệt).

Ngày 13.2.2015

David Thiên Ngọc

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 2 năm 2015

Người Tàu với âm mưu Hán hóa phương Nam (Bài 1)

Sưu tầm trên mạng, không rõ tác giả

Lữ gia - Họ ngoại Hán triều

Nước Tàu là một trong những nước có bề dày lịch sử hơn hẳn nhiều nước trên thế giới, nhất là Châu Á bao la. Tuy nhiên không thể lấy bề dày lịch sử của một nước để làm thước đo mọi giá trị trong quá trình lập quốc và hoàn thiện xã hôi. Mặc dù với lịch sử hàng ngàn năm trên chiều dài của dòng chảy nó có thể sản sinh, phát lộ ra những khối “Ngọc Minh Châu” nhưng quan trọng là cái “tầm và trí dũng” của dân tộc xứ sở đó có phát huy và nâng khối “Ngọc Minh...” ấy lên tầm cao mới và ngời sáng dưới ánh dương hay không.

Thật thế! Những phương tiện trong xã hội loài người hiện nay có tầm giá trị cao trong đời sống lẫn văn hóa và phát triển hoàn mỹ dần để có một nền văn minh ngày nay như chữ viết, nghề in từ ngàn xưa người Tàu đã khởi phát và khắc trên “Mu rùa” gọi là “Gáp cốt văn” rồi dần dà in trên tre, gỗ là tiền thân của bản kẽm sau này, đồng thời chữ viết cũng theo dòng thời gian mà hoàn thiện. Phát minh ra giấy và nghề in để in ấn mặc dù lúc đó mục đích chưa phải là sách vở. Để đo thời gian thì chiếc “đồng hồ cát” cũng nguyên thủy từ Tàu, chế tạo ra quân xa sử dụng trong chiến tranh thời Xuân Thu-Chiến Quốc (770 TCN - 220TCN) đến khi Tần Vương Doanh Chính tiêu diệt nhà Tề gồm thâu lục quốc, thống nhất TQ và lên ngôi Đế lấy hiệu là Tần Thủy Hoàng Đế. Sau này là con đường tơ lụa… nổi tiếng vang bóng một thời rồi cũng tàn phai theo dọc đường gió bụi. Mộ Tần Thủy Hoàng, mộ Tào Tháo cũng đầy bí ẩn cùng với kỹ thuật cao và mang màu sắc huyền bí. Rồi Ai-Cập với loạt Kim Tự Tháp huyền cơ có những điều ngày nay chưa thể lý giải nhưng cũng không nói lên được điều gì. Tuy nhiên ta nhìn chung những phát minh và những nét son rực rỡ đó chỉ lóe lên ban đầu mà những nơi đó không phát triển nâng tầm cao ngược lại những việc sau này thuộc về các nước Âu-Mỹ, có nước với tuổi đời non trẻ như Hoa Kỳ nhưng đã làm nên nhiều điều kỳ diệu có ích cho xã hội loài người.

Sở dĩ tôi nêu lên những việc trên để nhìn vào cái khởi điểm ban đầu của dân tộc Tàu và đất nước TQ, đáng lý ra người Tàu phải thăng hoa nhờ có vốn liếng ban đầu đó nhưng tại sao nhân dân TQ hiện nay vẫn đói nghèo lạc hậu rất nhiều nơi nhất là miền núi và nông thôn. Chỉ hình thức giàu sang xa hoa ở các thành phố với tầng lớp quan quyền tham ô, bóc lột chứ nhân dân lao động cho dù là thành thị vẫn chạy ăn từng bữa và nhiều khi phải nuốt nước mắt và hận vào trong trước sự bóc lột dã man và vô cảm của tập đoàn CSTQ. Đó là chưa kể những trận chết đói hàng chục triệu người dưới thời Mao, đến nỗi nhiều gia đình phải âm thầm giết con để lấy thịt ăn mà kéo dài cuộc sống. Một việc mà loài dã thú cũng không hề có. Sở dĩ có hậu quả như vậy là đa số giới cầm quyền của chế độ phong kiến trước kia và sau này là tập đoàn CSTQ tất cả đều thiếu chữ “Nhân”.

Cái hiểm và thâm

Dân gian ta có câu “Thâm như Tàu” là quả thật không sai. Ngược dòng lịch sử TQ kể từ thời nhà Tiền Hán. Lưu Bang chỉ là một tên đình trưởng quanh năm tụ họp đám hội tề bất lương rượu chè, cờ bạc. Trong làng có Lữ lão gia sinh 2 người con gái xinh đẹp và Lữ ông có thêm hiểu biết chút ít về hình tướng nên nhìn thấy Lưu Bang có tướng mạng Đế vương nên đem con gái lớn là Lữ cô nương gả cho mong sau này hưởng phước lớn. Trong một cuộc rượu sau đó Lữ ông lại thấy Phàn Khoái có tướng cốt phi phàm chắc sau này cũng có nhiều công trạng và hiển hách nên đem cô em là Lữ tiểu thơ gả cho Phàn khoái. Việc sau này qua cuộc Hán-Sở tranh hùng là Lưu Bang lấy được giang san, dấy cơ đồ và lên ngôi Hoàng Đế lập nhà Hán, hiệu là Hán cao tổ và tất nhiên Lữ đại nương ở ngôi cao với danh Lữ Hậu.

Cơ đồ nhà Hán thành công chẳng phải từ tài ba gì của đám hội tề cờ bạc rượu chè, tham ăn tục uống cũng giống như tập đoàn cộng sản VN lẫn TQ ngày nay mà nhờ sự giúp sức của các trụ cột tài ba lẫy lừng như Trương Lương, Tiêu Hà, Hàn Tín... mà nên. Với tâm ác, trí lùn và lòng nghi kỵ với bản chất “cộng khổ bất cộng lạc” nên khi giang san về một mối thì Lưu Bang lại đem lòng đố kỵ các đại công thần vì sợ cái tài của họ mà bất an cho ngôi cả (như Hồ tập Chương đã hành xử trong TK XX). Do đó giả tảng đi vi hành và giao cho Lữ Hậu ở lại triều lập mưu ám hại Hàn Tín (vì Hàn Tín không nghe lời khuyên của Khoái Triệt ở lại làm Tề Vương mà về phục mệnh Triều đình) một cách dã man, vô nhân và vô đạo. Còn Trương Lương thì tài trí hơn người, thấy được hậu họa nên ngao du sơn thủy... mà thoát cảnh lụy thân. Nói riêng về Lữ Hậu là người đàn bà độc ác vô cùng. Sau khi ở ngôi cao đem lòng ghen tức mà bắt thứ phi của Lưu Bang và hai đứa con chặt tay chân và cho vào chuồng lợn làm thú bỏ đói cho đến chết, khiến cho thái tử sau này nối ngôi là Huệ Đế cũng lạnh người và bất mãn trước sự tàn độc vô cùng của mẫu hậu.

Dòng họ Lữ khuynh loát triều Hán cho đến loạn Vương Mãn... và sau đó tản ra khắp nơi gây nhiều nghiệp chướng. Sau này có một chi phái họ Lữ dạt về phương nam với vốn liếng phong thủy, địa lý kiếm tìm long mạch, trấn yếm với âm mưu triệt hạ mầm đế vương của đất An Nam và gieo vương nghiệp cho tộc Hán nhằm cai trị, nô lệ hóa đất phương Nam mà trước mắt là dòng họ Lữ đầy hiểm độc, gian tà, dâm dật từ dòng máu Lữ ông đất Bái, Lữ Hậu chốn triều trung.

Còn tiếp... (Bài 2-Họ Lữ âm mưu triệt hạ Tây Sơn Tam Kiệt)

Thứ Tư, ngày 11 tháng 2 năm 2015

Vấn nạn lớn nhất của Obama trong việc thúc đẩy TPP

Link : http://www.huffingtonpost.com/2015/02/05/obama-worker-rights_n_6615974.html

ZachCarter & Dana Liebelson/Hufftington Post
Lê Quốc Tuấn dịch Việt Ngữ

Trong nỗ lực giành ủng hộ cho một hiệp ước thương mại mới đang gây tranh cãi ở châu Á, tổng thống Barack Obama đã đưa ra một lý do chính khiến thỏa thuận này là rất quan trọng: để kiềm chế sức mạnh kinh tế của Trung Quốc.

"Ngay lúc này, Trung Quốc muốn làm nên luật chơi cho khu vực phát triển nhanh nhất trên thế giới" trong Thôngđiệp Liên bang của mình vào tháng trước ông Obama đã nói, "Điều đó sẽ công nhân và các doanh nghiệp của chúng ta vào thế bất lợi. Tại sao chúng ta để cho điều đó xảy ra? Chúng ta nên làm ra luật lệ. Chúng ta nên tạo ra một sân chơi bình đẳng."

Chủ đề ấy tạo nên tiếng vang trong giới công nhân Mỹ, những người đã nhìn thấy các nhà máy phải đóng cửa và tiền lương trì trệ ở quốc nội trong những năm qua kể từ khi Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới và trở thành một cường quốc về sản xuất. Nhưng uy tín quả giao bóng của Obama xoay quanh những nỗ lực ngoại giao khó khăn và dường như không có gì hứa hẹn: việc cải cách cơ cấu kinh tế và chính trị của một số quốc gia nhỏ hơn ở châu Á, đặc biệt là Việt Nam.

Trong số 11 quốc gia đàm phán với Mỹ về Thỏa ước Quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương, không một nước nào có quan hệ gần gũi với Trung Quốc là Việt Nam. Giống như Trung Quốc, nước không tham gia vào cuộc đàm phán, Việt Nam có một chính phủ cộng sản độc đảng và một hồ sơ dày cộm các vi phạm về nhân quyền. Việt Nam cũng có một số tiêu chuẩn lao động yếu kém nhất thế giới.

Hậu quả là, Việt Nam đã trở thành một điểm đến ngày càng phổ biến cho các doanh nghiệp có bản doanh tại Trung Quốc. Các công ty Trung Quốc thường xuyên ký hợp đồng với các nhà máy ở Việt Nam, khiến đa phần lại phụ thuộc vào nguyên liệu từ Trung Quốc. Hàng dệt may, một trong những ngành công nghiệp lớn nhất của Việt Nam phải nhập khẩu khoảng một nửa số sợi và vải từ láng giềng phía bắc.

Điều đó có nghĩa là các tiêu chuẩn lao động cao hơn ở Việt Nam sẽ tạo ra chi phí cao hơn cho giới trung gian Trung Quốc. Vànếu thỏa ước TPP ép buộc Việt Nam và các quốc gia châu Á khác phải cải thiện các quyền của giới lao động thì điều ấy có thể gây áp lực chính trị cho các cải cách của chính phủ Trung Quốc.

Mặt khác, một thỏa thuận yếu thế cho phía Việt Nam sẽ không kiềm chế được sức mạnh kinh tế của Trung Quốc, ngoài ra lại còn tăng sức mạnh hơn cho nước lớn này.

Chính quyền Obama nhận thức được kích thước của các thách thức.

"Ở Việt Nam chẳng hề có quyền lao động", Bộ trưởng Lao động Mỹ Thomas Perez nói với tờ HuffPost. "Nếu trở ngại là Việt Nam phải trở thành nước Mỹ trong năm năm tới, tôi nghĩ điều đó sẽ không xảy ra. Nếu trở ngại là đi từ chỗ không có quyền lao động đến một loại tương tự như các phương án bảo vệ lao động của Mỹ và châu Âu thì tôi nghĩ rằng đó chỉ là một kỳ vọng không thực tế."

Căn cứ vào những chia sẻ chung về lịch sử gần đây giữa hai nước, việc tạo áp lực lên chính phủ Việt Nam về những vi phạm nhân quyền là một hành động tế nhị của các nhà đàm phán Mỹ. Và trong suốt các cuộc đàm phán TPP, Việt Nam đã chiến đấu chống lại các yêu cầu về một quyền lao động mạnh hơn.

Lê Đăng Doanh, một cố vấn kinh tế cao cấp của tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, nói với Đài Tiếng nói Hoa Kỳ do Mỹ tài trợ hồi mùa thu năm ngoái rằng các yêu cầu của TPP là "cực kỳ khó khăn."

Để thỏa ước TPP có thể thực hiện được bất kỳ sự khác biệt nào trên mặt trận lao động, nó sẽ phải trân trọng các quyền hình thành và tổ chức công đoàn của người lao động. Việt Nam chỉ có một liên minh chính thức được hoạt động, mà các nhà phê bình nhìn thấy là thường liên minh chặt chẽ với giới chủ hơn là người lao động.

"Việt Nam đã cho thấy không có dấu hiệu nhượng bộ về điều này," đề cập đến việc hợp pháp hóa các công đoàn ôngDoanh nói với Đài tiếng Nói Hoa Kỳ: " Liên quan đến vấn đề này Việt Nam không bao giờ muốn có thay đổi."

Chính quyền Obama không muốn công bố công khai các ngôn từ quy định của TPP và thỏa thuận này vẫn đang được đàm phán. Nhưng dù cho các điều kiện mạnh mẽ có lợi cho giới lao động có thể được hình thành rõ ràng trong thỏa thuận, việc thực thi chúng cũng sẽ là một trở ngại lớn.

Nước Mỹ đã có một thành tích nghèo nàn về việc thực thi quyền con người và các điều kiện lao động theo các hợp đồng thương mại. Một báo cáo của Văn phòng Trách nhiệm chính phủ Mỹ (GAO-Government Accountability Office) năm 2009 cho thấy việc thực thi các điều khoản lao động Mỹ là "có mục đích và rất hạn chế" với các "giámsát tối thiểu." Một báo cáo của GAO từ tháng 11 năm 2014 cho thấy tình hình đã không được cải thiện nhiều. Trong khi Bộ Lao động đã mang lại được một số ít các trường hợp về quyền của người lao động theo các thỏa thuận thương mại trước đây, nhưng đã mất nhiều năm để điều tra và vẫn chưa được giải quyết.

"Một trong những lời chỉ trích mà chúng ta đã nghe, đặc biệt là từ những người bạn của chúng ta trong Đảng Dân chủ và tôi đồng ý với họ, là chúng ta cần phải hành động nhanh hơn," Pereznói với tờ HuffPost.

"Tôi nghĩ đó là lời chỉ trích rất công bằng, vì rõ ràng là không phải mất đến sáu năm. Không nghi ngờ gì là những khiếu nại này rất phức tạp nhưng trì hoãn công lý thông thường chính là hoàn toàn phủ nhận nó"

Về cơ bản, lời kêu gọi mới nhất củaObama cho một thỏa thuận có tiêu chuẩn cao là sự lặp lại một hiệp ước phòng thủ lâu đời của Mỹ với các quốc gia bất hảo. Năm 2009, dân biểu Paul Ryan (CH-Wis.),Nay là Chủ tịch Uỷ ban Chính sách và Tài chính Hạ viện, bảo vệ một thỏa thuận thương mại tự do với chính phủ Bahrain sách nhiễu quyền con người, nhấn mạnh rằng thỏa thuận này sẽ "đòi hỏi những điều như tính thượng tôn pháp luật và cưỡng chế thi hành các hợp đồng, quyền phụ nữ phải được cải thiện theo hướng công khai, minh bạch và dân chủ."

Hai năm sau lời bình luận của Ryan,chính phủ Bahrain tiến hành cuộc đàn áp tàn bạo những người biểu tình trong vụ Mùaxuân Ả Rập, với các báo cáo cho thấy chế độ này đã bắn giết, truy tố các thành viên công đoàn, tra tấn các bác sĩ và bỏ tù một nhà lãnh đạo phe đối lập vì "kích động" các cuộc biểu tình trên Twitter.

Thực tế là, thỏa thuận vối Bahrain đã ngăn chặn loại đàn áp này. Nhưng sau khi nhận được khiếu nại vi phạm thương mại chính thức từ AFL-CIO, chính quyền Obama đã mất hơn hai năm mới khởi sự cuộc đàm phán chính thức với chính phủ của Bahrain. Gần bốn năm sau cuộc đàn áp ban đầu, các trường hợp ấy vẫn còn nguyên chưa được giải quyết trong khi Bahrain tiếp tục truy tố các nhà hoạt động nhân quyền. Văn phòng Đại diện Thương mại Mỹ cho biết, năm ngoái chính phủ Bahrain đã có "tiến bộ đáng kể về vấn đề sa thải các nhà lãnh đạo công đoàn trong tình trạng bất ổn dân sự."

Các vấn đề thực thi chắc chắn sẽ phát sinh với TPP.

"Chúng ta đang đối phó với các nước thử thách trong TPP," Thượng nghị sĩ Ben Cardin (DC-Md.) cho biết trong một buổi điều trần vào tháng Giêng. "Brunei, nơi có quan ngại về tính hợp pháp của cộng đồng ĐTLA –đồng tình Luyến Ái về nhân quyền. Các kỷ lục về lao động ở Brunei, Malaysia và Việt Nam là rất nghi ngờ. Và việc chống tham nhũng, họ có thể ra luật nhưng không có các cơ chế - công tố viên độc lập và các tòa án - để mang lại cho chúng ta niềm tin rằng họ sẽ thực thi được các đạo luật ".

Perez cho biết chính quyền Obama đang cứng rắn hơn trong các cuộc đàm phán lần này so với các hiệp định thương mại trước đây. Thỏa thuận cuối cùng, theo Perez, sẽ phủ nhận những lợi ích kinh tế của các nước trong hiệp ước thương mại cho đến khi vấn đề lao động và môi trường được giải quyết. Đó sẽ là một sự thay đổi đáng kể so với các thoả thuận khác trong quá khứ.

"Tôi rất hoan nghênh nếu bạn muốn so sánh thành tích của chính quyền Obama với chính quyền Bush trong việc thi hành,” Perez nói. "Họ (Bush) đã chẳng làm được điều gì."

Nhưng nhiều nhà hoạt động nhân quyền vẫn còn hoài nghi, trong đó có John Sifton, giám đốc bộ phận châu Á của Human Rights Watch. "Bản thân đất nước sẽ tự mở ra cho quyền tự do phát biểu. Bản thân họ sẽ cho phép có quyền tự do lập hội, đoàn thể, tổ chức công đoàn, thật thế sao ? Chuyện này hết sức lớn. Không chỉ ngạc nhiên mà gần như một cuộc cách mạng" Sifton cho biết.

Cưỡng chế các vi phạm thương mại ở nước ngoài đã được cải thiện kể từ khi Obama nhậm chức. Tuy nhiên, như các báo cáo của GAO cho biết, việc cưỡng chế đã tập trung vào các tranh chấp mà một nhà sản xuất của Mỹ nộp đơn khiếu nại. Một lĩnh vực quan trọng của nền kinh tế Mỹ sẽ có độngcơ khuyến khích để nhắm mắt làm ngơ với những lạm dụng lao động ở Việt Nam và các quốc gia TPP khác.

Háo hức với hàng may mặc giá rẻ hơn ở nước ngoài, nhiều nhà bán lẻ của Mỹ đã ủng hộ việc cấp cho Việt Nam các lợi ích thương mại mở rộng. Mặc dù những vấn đề tồn đọng của ngành công nghiệp dệt may Mỹ từng dấy lên lo ngại, rằng khu vực đó đã bị tiêu hao và chịu ảnh hưởng hạn chế trong chính trị hành pháp. Còn đối với Việt Nam, ngành công nghiệp dệt may là nguồn xuất khẩu có ý nghĩa kinh tế nhất của họ đối với Mỹ, chỉ sau Trung Quốc,theo một báo cáo của Dịch vụ Nghiên cứu Quốc hội năm 2014 cho biết.

Elizabeth Cline, tác giả cuốn"Overdressed": Chi phí quá cao của hàng thời trang giá rẻ là âm thanhcảnh báo cho bất cứ hy vọng nào về tác động của thỏa thuận thương mại. "Để có thể nhìn thấy việc thực hiện thực tế của các tiêu chuẩn lao động, các hình phạt đối với việc vi phạm pháp luật mới có thể không chỉ bỏ mặc trong tay các nhà sảnxuất và nhà máy trong các quốc gia châu Á, nhưng chủ yếu là phải ở nơi các nhà bán lẻ và công ty Tây Phương nhập khẩu các mặt hàng này, cô nói.

Từ một quan điểm nhân quyền, các ngành công nghiệp may mặc tại Việt Nam là đặc biệt đáng lo ngại. Theo một báo cáo của Bộ Lao động năm 2014, lĩnh vực này dựa vào cả hai nguồn lao động trẻ em và lao động cưỡng bức, trong khi bản báo cáo năm 2014 của Bộ Ngoại giao ghi nhận đã có buôn bán lao động trong ngành dệt may.

"Một số trẻ em Việt Nam là nạn nhân của lao động nô lệ và cưỡng bức trong các hãng xưởng vận hành trong nhà ở các gia đình nơi khu đô thị, đặc biệt trong lĩnh vực may mặc không chính thức gần Thành phố Hồ Chí Minh và trong các nhà máy tư nhân làm gạch ở nông thôn," theo báo cáo của Bộ Ngoại giao. "Các chiến thuật thường gặp nhất là cho nam giới thu hút phụ nữ trẻ và thiếu nữ vào mối quan hệ hẹn hò trực tuyến. Sau khi đạt được sự tin tưởng của các nạn nhân, họ thuyết phục di chuyển đến một vị trí mới,nơi sau đó nạn nhân bị buộc phải lao động hay buôn bán tình dục"

Theo ghi chú từ bản báo cáo, "không hề có trường hợp nào của một nạn nhân buôn người lao động Việt đạt được những bồithường tại các tòa án".

Tuong Vu, một chuyên gia về Việt Nam tạiĐại học khoa Khoa học chính trị của tiểu bang Oregon, nói về  chính phủ Việt Nam, "Họ ban hành luật lệ và các quy định nghe có vẻ rất tốt đẹp, nhưng sau đó chẳng hề thi hành."

Obama tranh luận rằng đưa Việt Nam vào thỏa thuận TPP ít nhất sẽ là tốt hơn so với hiện trạng.

"Tôi không biết sẽ tốt đẹp ra sao cho giới lao động để chúng ta phải làm hỏng mất thỏa thuận này khi yêu cầu Việt Nam cải thiện luật pháp về tổ chức và an toàn lao động của họ," tổng thống nóitrong tháng trước Hội nghị Kinh Doanh Bàn tròn (Business Roundtable), một nhóm vận động đại diện cho các CEO của công ty. "Ý tôi là, chúng ta không nên trừng phạt họ bằng việc loại họ ra khỏi bằng cách nào đó. Hãy đưa họ vào".

Dĩ nhiên, nếu chỉ đạt một cải thiện nhỏ thì rất khác xa với lời kêu gọi làm thay đổi quyền lực kinh tế năng động giữa Mỹ và Trung Quốc của Obama.

Trong khi việc Trung Quốc đang nắm giữ khoảng 8 phần trăm nợ quốc gia của Mỹ thường được lưu ý để làm nổi bật ảnh hưởngngày càng lớn của đất nước này, sức mạnh thực sự của Trung Quốc là các chuỗi cung ứng. Nhiều mặt hàng thiết yếu được bán tại Mỹ hiện hoặc làm tại Trung Quốc hay phụ thuộc vào các công ty gia công của Trung Quốc, vốn cũng sẽ phải dùng đến sản phẩm của họ từ các nước khác - như Việt Nam.

"Thực tế là, điều này sẽ không đạt được các mục tiêu chiến lược mà chính quyền nói là rất quan trọng," BarryLynn, giám đốc Markets, Enterprise and Resiliency Initiative tại New America Foundation cho biết.

"Càng ngày, chính các công ty Trung Quốc sẽ định đoạt nơi chốn mà mọi việc sẽ phải đi đến. Và cái ý tưởng cứ mày mò xung quanh những con số này sẽ tạo được tác động lớn là ngây thơ."

Thứ Sáu, ngày 16 tháng 1 năm 2015

www.songkhoe.net - 14 loại thực phẩm có trót mua về cũng tuyệt đối không được ăn


Thực phẩm không được bảo quản đúng cách sẽ khiến phát sinh những độc tố có thể gây nguy hiểm chết người.
Dưới đây là những thực phẩm cấm sử dụng:
1. Cà chua xanh
Cà chua xanh có chứa chất độc Solanine. Do đó, khi ăn cà chua xanh, khoang miệng có cảm giác đắng chát; sau khi ăn có thể xuất hiện các triệu chứng ngộ độc như chóng mặt, buồn nôn, nôn mửa… Giới khoa học còn cảnh báo ăn cà chua xanh sống càng nguy hiểm.
2. Chè bị mốc
Chè là thức uống vô cùng quý giá cho sức khỏe con người. Nhưng nếu chè bị mốc là đã nhiễm penicillin và aspergillus. Nếu uống trà bị mốc, nhẹ cũng cảm thấy chóng mặt, tiêu chảy.
3. Gừng bị dập
Gừng tươi là thực phẩm không nên để lâu bởi sau một vài ngày nó sẽ bị mềm, tóp đi và hỏng dần ở các nhánh nhỏ và các vết cắt, nếu vì tiếc mà cố cắt bỏ phần hỏng và dùng tiếp phần nguyên vẹn của củ gừng thì một số nghiên cứu cho thấy  do quá trình dập nát, cũ hỏng mà bên trong củ gừng đã xảy ra một chất độc hại có tên là shikimol. Chất này nằm trong cả củ gừng chứ không phải chỉ ở phần giập nát nên không thể cắt bỏ hết. Đây là hoạt chất độc tính rất cao có thể gây sự biến đổi tế bào gan của một người đang khoẻ mạnh, cho dù lượng chất này có thể bị hấp thụ rất ít.
3 loại thực phẩm hay ăn dễ sinh độc tố nếu dùng không đúng cách
Bên cạnh những lợi ích sức khỏe, có những loại rau sẽ trở thành độc tố nếu bạn không biết sử dụng đúng cách.
4. Khoai tây mọc mầm
Khoai tây có chứa nhiều chất xơ, prô-tê-in, các vi-ta-min A, C, B6, E, sắt, can-xi… nên nó đứng cao nhất về giá trị dinh dưỡng so với các loại rau củ khác. Tuy nhiên, nếu để lâu khoai tây sẽ mọc mầm. Khi đó sinh chất độc solamine, chất này kích thích tương đối mạnh đến niêm mạc dạ dày, ảnh hưởng đến hệ thần kinh trung ương. Ăn khoai tây mọc mầm có nguy cơ bị đau bụng, ỉa chảy, nôn mửa, thậm chí suy hô hấp.
5. Dưa muối chưa kĩ
Các loại dưa muối nói chung là thực phẩm được chế biến bằng cách sử dụng muối trộn chung với một số thân, lá, hoa, quả, củ để làm lên men chua dưới tác dụng của một số vi sinh vật. Ăn dưa muối đem lại nhiều tác dụng tích cực cho cơ thể và bữa ăn hàng ngày.
Dù có những tác dụng như trên nhưng nếu không biết sử dụng đúng cách thì dưa muối đôi khi lại trở thành thứ gây hại. Bởi vì trong một vài ngày đầu muối dưa, vi sinh vật sẽ chuyển hóa nitrat trong các nguyên liệu thành nitric, làm hàm lượng nitric tăng cao, độ pH giảm dần . Ăn dưa ở giai đoạn này thì có vị cay, hăng, hơi đắng vì chưa đạt yêu cầu. Loại dưa này chứa nhiều nitrate, ăn vào rất có hại cho cơ thể.
6. Đậu xanh nấu chưa chín
Đậu xanh có chứa saponin và lectins, saponin, một chất gây kích thích mạnh mẽ đối với đường tiêu hóa của con người, có thể gây ra viêm xuất huyết, giải thể các tế bào máu đỏ. Trong đậu cũng chứa hemagglutinin với tập hợp tế bào máu đỏ gây ra ngộ độc sau khi ăn. Vì vậy nếu ăn đậu xanh chưa nấu chín dễ bị ngộ độc.
7. Bắp cải bị thối
Trong bắp cải thối có chứa nitrite, chất này đóng vai trò trong sự hình thành methemoglobin trong máu người, khiến máu mất các chức năng ô-xy, làm cho ngộ độc ô-xy, chóng mặt, đánh trống ngực, nôn mửa, tím môi… bị nặng có thể gây bất tỉnh, co giật, khó thở, không kịp thời cứu hộ có thể đe dọa tính mạng.
8. Mật cá
Mật cá chứa độc tố nguy hại cho sức khoẻ. Cá càng lớn độc tố càng mạnh. Loại độc tố này có đặc điểm không bị phá hủy ở nhiệt độ cao và trong cồn, sau khi ăn vào sẽ bị tổn hại đến chức năng gan và thận, ở mức độ nặng có thể gây tử vong.
Những thực phẩm không được ăn vỏ vì rất độc
Vỏ khoai lang có nhiều chất kiềm, ăn khoai lang rất tốt cho những ai bị táo bón, nhưng ăn cả vỏ khoai lại không tốt cho tiêu hóa.
9. Giá đỗ không có rễ
Có những loại giá đỗ đang trong quá trình sinh trưởng và phát triển được phun thuốc trừ cỏ, khiến các loại giá đỗ đó to, đầy và không có rễ. Trong thuốc trừ cỏ chứa chất gâyung thư, mà trong giá đỗ không rễ lại hấp thu chất độc hại này. Vì vậy, chúng ta không nên sử dụng loại giá đỗ không rễ này.
10. Ba ba, cua và lươn chết
Ba ba, cua, lươn giàu đạm, rất bổ dưỡng nhưng nếu chúng đã chết tuyệt đối không được ăn. Trong ba ba, cua và lươn có khá nhiều chất histidine, sau khi chết, những chất này nhanh chóng bị phân hủy thành histamine rất độc đối với sức khoẻ, ăn vào dễ bị trúng độc.
11. Trứng gà sống
Lòng trắng trứng gà sống khi ăn vào cơ thể rất khó hấp thu. Trong trứng gà sống có các chất làm cản trở sự hấp thu dinh dưỡng cơ thể và phá hoại công năng tiêu hóa của tụy tạng. Ngoài ra, ăn trứng gà sống rất mất vệ sinh, dễ đưa các vi khuẩn vào cơ thể, gây bệnh.
12. Bí ngô để lâu
Bí ngô chứa hàm lượng đường cao, hơn nữa, do lưu trữ thời gian dài, khiến bên trong bí ngô xảy ra quá trình hô hấp kị khí – lên men, và biến chất, vì vậy khi ăn sẽ gây nguy hiểm tới sức khỏe.
13. Mộc nhĩ tươi
Mộc nhĩ tươi chứa chất nhạy cảm với ánh sáng – chất Porphyrin. Sau khi ăn, với sự chiếu rọi của ánh nắng mặt trời, chúng ta rất dễ bị viêm da, xuất hiện trạng thái ngứa, chứng phù thủng, đau nhức; có người bị phù nề thanh quản dễ gây nên tình trạng khó thở. Vì vậy, chỉ nên ăn mộc nhĩ khô, ngâm trong nước nấu lên thì mới an toàn.
14. Rau cải nấu chín để qua đêm

Trong rau cải chứa nhiều chất nitrat. Nếu để rau cải qua đêm, do tác dụng của vi khuẩn, muối nitrat chuyển thành muối nitrit, sau khi ăn có thể làm cho tổ chức trong cơ thể thiếu ô-xy, xuất hiện triệu chứng trúng độc, đau đầu, chóng mặt, nôn mửa. Ngoài ra, chất nitrit có nguy cơ cao gây ung thư đường ruột.