Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

Sự trung thành làm cho người ta ngu si, biến người ta thành nô lệ

Tình yêu đem tới tự do. Trung thành đem tới nô lệ. Trên bề mặt chúng có vẻ giống nhau, nhưng sâu bên dưới, chúng là đối lập, đối diện thẳng với nhau. Trung thành chỉ là diễn kịch, bạn đã được giáo dục để trung thành. Tình yêu là thứ hoang dã, không thể kiểm soát, không thể biết trước điều gì sẽ xảy ra, xảy ra lúc nào, khi nào kết thúc? Toàn bộ cái đẹp của tình yêu nằm trong tính hoang dã của nó. Nó cứ như một mùi thơm thoảng trong làn gió, làm sao bạn có thể quản? Nó như một vị khách chợt tới rồi chợt đi bạn không cách nào giữ lại được. Nó như một vườn hoa nở rực rỡ trong sa mạc sau một đêm đã vội biến mất… Đấy chính là vẻ đẹp của tình yêu, một thứ kinh nghiệm chỉ cứ thế xảy ra, không thể tiên đoán.
Xã hội không thể phụ thuộc vào những kinh nghiệm không thể tiên đoán như vậy. Nó muốn có đảm bảo, nó muốn an ninh, an toàn. Do đó xã hội đã làm mọi cách để loại bỏ tình yêu ra khỏi cuộc sống hoàn toàn và tìm cách để đặt sự trung thành thế vào chỗ đó. Thế là người ta có “hôn nhân” thay vì “tình yêu” – người ta không còn quan trọng chuyện phải có tình cảm với nhau, miễn còn trung thành với nhau là được. Và điều đó tạo ra an ninh, kể cả an ninh trong đau khổ, xã hội vẫn hài lòng, vẫn hạnh phúc với điều đó.
Thực chất, xã hội rất sợ tình yêu. Vì tình yêu là thứ không thể tin cậy được – và hiện tượng kì lạ nhất là ở chỗ tình yêu là tin cậy lớn nhất nhưng nó không thể được tin cậy. Trong khoảnh khắc này nó là toàn bộ, nhưng khoảnh khắc tiếp theo vẫn còn để mở. Nó có thể bắt nguồn và lớn lên trong bạn, nhưng nó cũng có thể bốc hơi khỏi bạn. Chồng muốn có người vợ là nô lệ cả đời cô ấy. Anh ta không thể nào tin vào tình yêu của người vợ, anh ta không tin vợ có thể yêu mình nên anh ta đã tạo ra thứ thay thế cho tình yêu – lòng trung thành.
Điều đó không chỉ có trong mối quan hệ của tình yêu mà còn có trong các lĩnh vực khác của cuộc sống, và sự trung thành dần được đánh giá cao, và người trung thành dành được sự kính trọng lớn lao. Nhưng sự trung thành có công dụng lớn trong việc phá hủy toàn bộ trí thông minh của con người.
Quân đội làm việc theo cách tạo ra trung thành, nó bắt đầu bằng những điều nhỏ bé. Người ta tự hỏi tại sao mọi người lính trong nhiều năm đều phải tập diễu binh và tuân theo những mệnh lệnh ngu xuẩn – quay trái, quay phải, đi lùi, đi tiến – trong hàng giờ, chẳng vì mục đích gì hết. Nhưng có mục đích ngầm trong điều đó đấy. Bằng việc này mà thông minh của người đó sẽ bị phá hủy. Người đó đang bị biến thành máy tự động, thành robot. Cho nên lúc nào đó khi mệnh lệnh tới “Quay trái” tâm trí sẽ không còn nhu cầu hỏi “Tại sao?”. Nếu một ai đó khác đơn giản bảo bạn “Quay trái đi” bạn sẽ hỏi “Anh nói điều vô nghĩa gì vậy? Tại sao tôi phải quay trái? Không, tôi thích ngược lại, tôi đi sang phải đây!” Nhưng điều này đơn giản không được phép với bất cứ người lính nào, không ai được phép hoài nghi, không ai được phép hỏi, họ đơn giản phải tuân theo mệnh lệnh, mọi mệnh lệnh, kể cả những mệnh lệnh ngớ ngẩn nhất. Đây là ước định cơ bản của thứ gọi là lòng trung thành.
Điều tốt cho vua và các tướng lĩnh là quân đội phải trung thành tới điểm họ vận hành như cái máy, không như con người. Điều thoải mái cho bố mẹ là con cái họ trung thành bởi vì đứa trẻ mà biết cách chống đối sẽ là cả vấn đề mệt mỏi với cha mẹ. Bố mẹ có thể sai chứ, đứa con có thể đúng chứ, nhưng trong xã hội này điều đó không quan trọng, nó phải vâng lời cha mẹ – đó là một phần của việc huấn luyện con người theo cách cũ, vẫn tồn tại mãi cho tới giờ.
Tôi dạy bạn con người mới mà trong đó không có trung thành, nhưng thay vào đó là một người có thông minh, biết truy tìm, có khả năng nói không. Với tôi, chừng nào bạn còn chưa có khả năng nói không thì việc nói có của bạn là vô nghĩa.
Cuộc sống và nền văn minh chắc chắc sẽ hoàn toàn khác nếu như chúng ta đã huấn luyện mọi người có nhiều thông minh hơn. Cho nên nhiều cuộc chiến tranh đáng ra đã không xảy ra bởi vì mọi người sẽ hỏi “Lý do là gì? Sao chúng tôi phải giết người, những người vô tội và hồn nhiên thế?” Nhưng họ trung thành với quốc gia này và bạn trung thành với quốc gia khác nên các chính khách lợi dụng bạn để đánh nhau và hi sinh mạng sống một cách vô nghĩa. Nếu các chính khách thích đánh nhau nhiều thế, họ có thể có trận đấu vật và mọi người sẽ thích thú xem trận đấu đó như bất cứ trận đá bóng nào.
Nhưng vua và các chính khách, tổng thống và thủ tướng không hề đi vào chiến tranh. Những người đơn giản, vô tội, không liên quan – những người lính phải thay họ đi vào chiến tranh để rồi giết hoặc bị giết. Họ được thưởng vì lòng trung thành của mình, họ được thưởng vì tính vô nhân đạo, vì họ đã không thông mình, vì họ là máy móc.
Trung thành không là gì ngoài tổ hợp của tất cả những bệnh tật này – niềm tin, bổn phận, kính trọng. Chúng tất cả đều là những thứ nuôi dưỡng cho bản ngã của bạn. Chúng tất cả đều chống lại phát triển tâm linh của bạn, nhưng chúng ủng hộ cho những quyền lợi được đầu tư.
Tu sĩ không muốn bạn hỏi câu hỏi nào về hệ thống niềm tin của bạn bởi vì họ biết rằng họ không có câu trả lời. Mọi hệ thống niềm tin đều giả dối tới mức nếu bị hỏi, chúng sẽ sụp đổ. Không được hỏi và đó là cách những tôn giáo được ra đời với hàng triệu người trong bầy đoàn của chúng.
Bây giờ giáo hoàng có hàng triệu người dưới mình, và từ hàng triệu người này, không một người nào truy hỏi “Làm sao cô gái đồng trinh có thể sinh ra một đứa trẻ con được?” Điều đó sẽ là báng bổ. Trong hàng triệu người không một người nào đã hỏi “Bằng chứng đâu về việc Jesus là đứa con duy nhất của Thượng đế? Bằng chứng đâu về việc Jesus đã cứu mọi người khỏi khổ? Ông ấy đã không thể tự cứu mình nữa là.” Nhưng những câu hỏi thế này đều gây lúng túng nên tốt nhất họ ngăn không cho chúng được nêu ra. Ngay cả Thượng đế cũng chẳng là gì ngoài một giả thuyết, điều mà những người tôn giáo đã từng cố gắng chứng minh trong hàng nghìn năm… mà vẫn thất bại. Nhưng cũng chẳng ai hỏi câu hỏi đó.
Từ chính ngày đầu của cuộc sống mọi người đã được huấn luyện trung thành với hệ thống niềm tin mà trong đó bạn được sinh ra. Điều đó thuận tiện cho các tu sĩ khai thác bạn, điều đó thuận tiện cho các chính khách khai thác bạn, điều đó thuận tiện cho chồng khai thác vợ, cho bố mẹ khai thác con cái, cho thầy giáo khai thác học sinh. Với mọi quyền lợi được đầu tư, trung thành đơn giản là cần thiết, nhưng nó đưa toàn nhân loại thành chậm tiến. Nó không cho phép hỏi. Nó không cho phép hoài nghi. Nó không cho phép mọi người có khả năng thông minh. Và người không có khả năng hoài nghi, khả năng hỏi, không có khả năng nói “không” khi người đó cảm thấy rằng mọi sự bị sai, thì đã rơi xuống thấp hơn tính người rồi, người đó đã trở thành con vật nửa người nửa ngợm rồi.
Nếu tình yêu bị đòi hỏi, thế thì nó trở thành trung thành. Nếu tình yêu được cho mà không bị đòi hỏi, nó là món quà tự do của bạn. Thế thì nó nâng tâm thức của bạn lên. Nếu tin cậy bị đòi hỏi, bạn đang bị làm thành nô lệ. Nhưng nếu tin cậy nảy sinh trong bạn, cái gì đó siêu nhiên cũng đang lớn dần lên trong trái tim bạn. Khác biệt là rất nhỏ nhưng quan trọng vô cùng: khi bị đòi hỏi hay bị ra lệnh thì tình yêu và tin cậy đều trở thành giả dối. Khi chúng nảy sinh theo cách của riêng chúng, chúng có giá trị bản chất mênh mông. Chúng không làm bạn thành nô lệ, chúng làm bạn thành người chủ của bản thân mình bởi vì nó là tình yêu của bạn, tin cậy của bạn. Bạn đang đi theo trái tim riêng của mình. Bạn không theo bất kì ai khác. Bạn không bị buộc phải đi theo. Tình yêu của bạn bắt nguồn từ sự tự do của bạn. Tin cậy của bạn bắt nguồn từ chân giá trị của bạn – và chúng cả hai sẽ làm cho bạn thành con người giàu có hơn.
Đó là quan điểm của tôi về nhân loại mới. Mọi người sẽ yêu, nhưng họ sẽ không cho phép tình yêu bị thành mệnh lệnh. Họ sẽ tin cậy, nhưng họ sẽ tin cậy theo bản thân mình – không theo bất kì kinh sách nào, không theo bất kì cấu trúc xã hội nào, không theo bất kì tu sĩ nào, không theo bất kì chính khách nào.
Sống cuộc sống của bạn theo trái tim riêng của mình, đi theo nhịp đập của nó, đi vào trong cái không biết như chim đại bàng bay ngang qua mặt trời trong tự do hoàn toàn, không biết tới giới hạn nào… điều đó không phải là bị theo mệnh lệnh. Nó là niềm vui riêng của nó. Nó là bài tập của tâm linh riêng của người ta.

Osho – Thân thiết: tin cậy bản thân mình và người khác

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

Việc kết hôn là sáng tạo ngu ngốc nhất của nhân loại – Osho

Osho (người dịch: Phi Tuyết)
Trong gia đình tôi phải có đến 50 tới 60 người – tất cả mọi họ hàng, các chú, dì… sống cùng nhau. Tôi đã được chứng kiến toàn bộ sự hỗn độn đó. trên thực tế, 60 người này giúp tôi rất nhiều trong việc không tạo ra gia đình của riêng mình.
Kinh nghiệm đó là đủ.
Nếu bạn đủ thông minh, bạn học từ những lỗi lầm của người khác. Nhưng nếu bạn không thông minh, bạn thậm chí không học được gì từ lỗi lầm của chính mình. Vậy nên tôi học từ lỗi lầm của cha tôi, mẹ tôi, chú tôi, dì tôi. Đó là một gia đình lớn, và tôi đã thấy toàn bộ cái rạp xiếc ấy, tình trạng khổ sở ấy, những cuộc xung đột liên tục, tranh đấu với nhau vì những thứ nhỏ nhặt , những thứ vô nghĩa.
Thế nên từ thời thơ ấu tôi đã trở nên chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ muốn tạo ra một gia đình của riêng mình.
Tôi đã rất ngạc nhiên rằng khi một người được sinh ra trong một gia đình… và tại sao anh ta có thể vẫn tiếp tục tạo ra một gia đình nữa? Nhìn thấy toàn bộ những cảnh tượng khổ sở ấy mà anh ta vẫn cứ tiếp tục lặp lại nó cho được?
Khi tôi hoàn tất chương trình đại học, một cách tự nhiên, cha tôi đã rất lo lắng chuyện kết hôn của tôi. Mẹ tôi đã phải ướm lời trước, bởi vì cha tôi luôn thận trọng trong việc hỏi tôi bất cứ gì, bởi vì một khi tôi đã nói gì với ông thì sau đó không còn cách nào để thay đổi cả. Vậy nên đầu tiên ông ấy thử thông qua mẹ tôi, ông nói rằng “Bà nên tìm hiểu xem nó nghĩ gì về việc kết hôn, bởi vì một khi nó đã nói không với tôi thì chúng ta phải vứt bỏ cái chủ đề ấy khỏi tư tưởng mãi mãi. Nên bà hãy thử tìm hiểu suy nghĩ của nó…”
Khi tôi định đi ngủ thì mẹ tôi đến và ngồi bên giường tôi và hỏi “Giờ con đã học xong cả rồi, con nghĩ gì về việc kết hôn?”
Tôi nói “Con muốn hỏi mẹ, bởi vì trước giờ con chưa bao giờ kết hôn cả nên con không có bất cứ kinh nghiệm nào về việc này. Mẹ đã kết hôn rồi, mẹ đã nuôi lớn 11 đứa trẻ. Mẹ là một người có rất nhiều kinh nghiệm. Con muốn xin mẹ lời khuyên. Rằng cuộc đời này của mẹ có phải là một cuộc đời tràn ngập hạnh phúc hay không? Có bao giờ trong đời mẹ đã nghĩ nhiều lần rằng nếu mẹ không kết hôn thì chắc đời mẹ sẽ khá hơn? Và con không cần mẹ phải trả lời ngay giờ, con sẽ cho mẹ 15 ngày để suy nghĩ về điều đó.”
Bà nói “Điều này thật lạ. Ta định cho con thời gian để suy nghĩ về điều này, và con lại nói ta hãy suy nghĩ về nó!”
Tôi nói “Vâng, bởi vì con không biết. Con tin mẹ. Nếu sau 15 ngày mẹ nói “Đúng vậy, cuộc đời mẹ là một cuộc đời ngập tràn niềm vui ngây ngất, dĩ nhiên con sẽ kết hôn. Nhưng mẹ hãy nhớ, con tin tưởng mẹ rất nhiều, con đang trao cả cuộc đời con và sự tin tưởng của con trong tay mẹ. Và cũng nhớ điều này rằng con biết hết về cuộc đời mẹ – mẹ chưa bao giờ có bất cứ niềm vui ngây ngất nào cả, hay bất cứ niềm hạnh phúc hân hoan nào. Nó chỉ là cuộc chiến liên tục, một cuộc tranh đấu – với cha, với những đứa trẻ… Và mẹ đã phải khổ sở thế – đó là những gì con biết. Có lẽ sâu bên trong mẹ có những kinh nghiệm hân hoan nào đó mà con không nhận thức được. Mẹ hãy nghĩ về những điều đó trong 15 ngày. Và con sẽ để cho mẹ quyền quyết định: nếu mẹ nói “Kết hôn đi”, con sẽ kết hôn.”
Sau 15 ngày bà ấy nói “Không. Đừng kết hôn. Con đã hại ta. Con tin tưởng ta quá nhiều đến nỗi ta không thể nào phản bội lại con, và ta không thể lừa con và cũng không thể nói dối con. Con nói đúng, rất nhiều lần ta đã nghĩ về cuộc đời khốn khổ của ta và những gì ta đã làm – chỉ sinh nở, chăm sóc nuôi nấng những đứa trẻ. Đó là toàn bộ cuộc sống của ta, nó luôn bắt đầu từ lúc 4h sáng cho tới 12h khuya và ta vẫn đang phải tiếp tục. Ta không bao giờ được có bất cứ giây phút nào của riêng mình.” – “15 ngày này” bà nói tiếp, “đã tạo ra một sự hỗn loạn lớn trong ta. Ta chưa bao giờ nghĩ về toàn bộ cuộc đời ta theo cách mà con bắt ta phải suy nghĩ. Ta yêu con, và ta thu hồi lại câu hỏi ban đầu. Nó không thật sự là câu hỏi của ta, nhưng là cha con đang cố để tìm hiểu câu trả lời đó.”
Tôi nói “Nói với ông ấy hãy đến mà hỏi thẳng con thì hơn.”
Và bà ấy nói với cha tôi “Như những gì tôi biết, mọi việc xong rồi. Tôi đã nói nó đừng kết hôn.”
Cha tôi nói “Chúa tôi! bà đã khuyên nó đừng kết hôn sao?”
Bà nói “Vâng, bởi vì nó tin tưởng tôi rất nhiều, và nó đề nghị tôi suy nghĩ trong 15 ngày và nếu tôi vẫn giữ lời khuyên, nó sẽ sẵn sàng. Nhưng tôi không thể lừa dối nó và nếu tôi lừa dối nó thì tôi sẽ không thể nào sống với cái tội lỗi ấy cả đời tôi được. Ông hãy đi làm những gì ông muốn làm đi.”
Giờ thì ông ấy thậm chí còn lo lắng hơn – mẹ tôi cũng đã rời khỏi tầm tay ông ấy. Nhưng bằng cách nào đó câu trả lời đã được hiểu, về những gì tôi muốn. Ông ấy nhờ tới một người bạn của ông, một vị biện hộ của tòa án tối cao, rất nổi tiếng, rất logic với lý luận học, rất hợp lý… Cha tôi nghĩ rằng đó đúng là người thích hợp nhất để tranh luận với tôi. Và tất nhiên người đàn ông đó đã nói “Đừng lo. Tôi đã tranh luận cả đời tôi ở tòa án tối cao. Ông không nghĩ là tôi có thể thuyết phục con trai anh sao – người mà mới chỉ rời trường đại học về? Nó thì biết gì chứ? Nó thì có kinh nghiệm gì nào? Tôi sẽ đến vào ngày mai.”
Ngày tiếp theo là chủ nhật, tòa án đóng cửa. Ông ấy đến nhà tôi và tôi bảo ông “Trước khi ông bắt đầu – bởi vì cha tôi đã bảo tôi rằng ông đang đến để thuyết phục tôi về việc kết hôn – trước khi ông bắt đầu tôi muốn chúng ta làm một thỏa thuận rõ ràng rằng nếu ông có thể thuyết phục được tôi, thì tôi sẽ sẵn sàng kết hôn. Nhưng nếu ông không thể thuyết phục được tôi thì ông sẽ phải ly hôn với vợ của ông. Ông phải làm gì đó cho việc này trở thành đáng giá chứ. Và tôi tin tưởng ông, vậy nên tôi không đề nghị ông một vị thẩm phán. Tôi yêu mến và tôn trọng ông như tôi yêu mến và tôn trọng cha tôi. Vậy nên tôi không yêu cầu một vị thẩm phán nào đứng ra phán xét cả bởi vì điều đó sẽ giống như không tin tưởng ông. Tôi tin vào khả năng của ông và tôi sẵn sàng tranh luận, nhưng thỏa thuận này cần phải được ghi nhớ.”
Ông ấy nói “Khoan hãy cho ta một chút thời gian, bởi vì ta chưa bao giờ nghĩ về tình huống này. Dù sự thật là ta đã phải sống cam chịu với chuyện kết hôn cả đời ta, nhưng ta chưa bao giờ thật sự có một suy nghĩ nào về nó. Và cậu lại đang đề xuất ta ly hôn nếu ta không thể thuyết phục cậu hứng thú với việc kết hôn. Hãy để ta suy nghĩ lại cho rõ ràng đã. Ta còn có những đứa trẻ và một bà vợ, ta cũng đang có địa vị trong xã hội nữa. Ta không thể ly hôn quá dễ dàng như thế.”
Tôi nói “Và ông nghĩ tôi không có gì sao? Tất cả những gì ông có là quá khứ và tất cả những gì tôi có là tương lai. Quá khứ thì đã chết rồi, đã qua rồi. Tôi đang phải mạo hiểm cuộc sống của tôi, những thứ còn đang tới và chưa tới, và ông thì đang mạo hiểm chỉ những thứ đã đi rồi, xong rồi. Vậy mà ông lại nghĩ ông đang mạo hiểm nhiều hơn những gì tôi đang mạo hiểm sao?”
Và vào ngày thứ hai ông ấy đã thông báo cho tôi rằng “Ta không muốn tranh cãi với cậu về bất cứ thứ gì nữa cả”.
Tôi đã phải đi đến nhà ổng mỗi ngày, và ông ấy luôn nói với vợ “Bà nói với cậu ta là tôi không có nhà”.
Sau cùng người vợ nói “Tại sao ông lại sợ chàng trai đó? Tại sao ông lại phải vào nhà tắm, khóa lại rồi trốn bên trong? Bất cứ lúc nào ông thấy cậu ta đến, tại sao ông lại sợ hãi?”
Ông ấy nói “Bà không biết đâu. Vấn đề là hoặc cậu ta sẽ kết hôn hoặc tôi sẽ phải ly hôn với bà. Nó là một câu hỏi về sự sống và cái chết. Bà cứ đi ra nói với cậu ta rằng ta không có nhà đi.”
Trước khi tôi rời thành phố và vào đại học như một giảng sư, ngày cuối cùng tôi đến nói với vợ ông ấy “Tôi biết ông ấy luôn ở bên trong, và bà cũng biết tại sao ông ấy lại không ra gặp tôi. Chỉ cần bà nói với ông ấy rằng ông ấy có thể là một nhà biện hộ với nhiều kinh nghiệm trong tòa án tối cao, nhưng ông ấy đã thua vụ này ngay từ đầu. Hãy nói với ông ấy rằng ổng nên ngưng khoác lác về việc ông ấy không bao giờ thua vụ kiện nào. Trên thực tế ông ấy đã thua một vụ này mà thậm chí không cần tới thẩm phán. Ông ấy đã có thể là cả hai. Tôi đã trao cho ông ấy cơ hội để là cả thân chủ lẫn thẩm phán. Ông ấy có thể lừa tôi, ông ấy có thể gian trá với tôi. Nhưng tôi biết ông ấy không thể vì thật là một việc khó khăn khi lừa ai đó mà họ tin tưởng quá nhiều vào mình…”
Ông ấy đi ra trong khi tôi đang nói với vợ ông ấy và ông nói “Hãy tha thứ cho ta. Cậu nói đúng. Ta đã luôn tự hào như thế nhưng nay cậu đã làm ta rất sợ. Ta không bao giờ sợ bất cứ ai nhưng ta lại sợ cậu, bởi vì ta không thể nói một lời dối trá nào khi ta nhìn cậu, nhìn vào trong mắt cậu, nhìn vào sự tin tưởng của cậu, tình yêu của cậu dành cho ta. Ta không thể nói dối nhưng ta cũng không thể ly hôn với vợ ta được. Có quá nhiều thứ liên quan và đã có quá nhiều sự đầu tư – ta chỉ không thể làm được. Theo ta cậu nên nói thẳng với cha cậu rằng không có cách nào khác nữa, ông ấy phải nói trực tiếp với cậu điều ông ấy muốn biết”. Cha tôi không bao giờ làm điều đó. Tôi hỏi ông ấy rất nhiều lần, “Tại sao cha không hỏi con về việc kết hôn nữa? Cha đã cố gắng hỏi thăm từ những người khác, tại sao cha không hỏi một cách trực tiếp luôn?”
Ông ấy nói “Ta biết rằng câu trả lời của con sẽ tạo ra phiền muộn cho ta. Câu trả lời của con là không kết hôn về phần con, nhưng nó sẽ trở thành ác mộng đối với ta. Con hãy quên chuyện này đi. Bất cứ gì con muốn làm, thì cứ làm. Nếu con muốn kết hôn, con hãy kết hôn. Nếu con không muốn, hãy dừng chủ đề này lại. Ta cũng đã ném ý tưởng ấy đi từ sớm rồi.”
Việc kết hôn là một trong những sáng tạo ngu ngốc nhất mà con người tạo ra. Nhưng nó được tạo ra với sự quan tâm sâu sắc, với lòng thiện chí. Tôi không nghi ngờ về tính thiện chí, tôi chỉ nghi ngờ về sự khôn ngoan của con người. Mục đích của họ thì có thể đúng, nhưng trí thông minh của họ thì rất xoàng.
Một người có sự hiểu biết thật sự sẽ không bao giờ hứa hẹn về ngày mai, anh ta chỉ có thể nói “Trong giây phút này”. Một người có sự chân thành thật sự sẽ không thể hứa hẹn về tương lai chút nào. Anh ta có thể hứa gì? Ai có thể biết được về ngày mai? Ngày mai có thể đến, có thể không. Ngày mai có thể đến và bạn nói “Tôi đã không như cũ, bạn đã không như cũ”. Ngày mai có thể đến và nói “Anh hãy tìm ai đó khác phù hợp hơn với anh, em cũng sẽ tìm ai đó khác hài hòa hơn với em”. Thế giới thì bao la thế, tại sao phải làm kiệt nó hôm nay? Hãy giữ cho những cánh cửa được mở, hãy giữ cho khả năng thay đổi được sẵn sàng.
Tôi chống lại việc kết hôn. Nó luôn tạo ra những vấn đề không cần thiết, thậm chí là ngu ngốc. Sự sáng tạo ngu ngốc nhất trên thế giới chính là việc kết hôn, bởi vì nó hướng người ta đến với sự giả tạo: người ta luôn thay đổi, nhưng người ta phải tiếp tục giả vờ như thể họ vẫn giữ tình trạng y nguyên như cũ.
Tôi đã ở cùng với hàng ngàn gia đình – ai cũng khổ cả. Và bởi vì tôi được yêu quý nên cả người chồng lẫn người vợ đều đến và mở lòng họ ra với tôi. Cả hai khi tách riêng đều là những người rất tốt, nhưng khi ở cùng nhau thì họ liên tục tạo ra tranh đấu. Mỗi ngôi nhà đều trở thành một chiến trường. Và những đứa trẻ thì phải lớn lên trong bầu không khí bị nhiễm độc ấy. Chúng sớm muộn sẽ học được cùng những kĩ thuật và chiến lược mà cha mẹ chúng đã sử dụng và một cách tự nhiên chúng cũng sẽ lặp lại tất cả những điều đó.
Đó là lý do tại sao mỗi thế hệ đều không ngừng truyền những căn bệnh của nó cho những thế hệ sau. Những thế hệ thay đổi liên tục nhưng những căn bệnh thì trở nên nan y không thể chữa được. Bây giờ chúng ta phải chặn đứng căn bệnh ấy, để cho nhân loại tương lai có thể được tự do khỏi những sự ngu ngốc này.
Đừng chỉ đưa ra một khái niệm mới, nhưng hãy thay đổi nó từ trong nền tảng.
Osho’s Life and Teaching
_Phi Tuyết dịch_
5/1/2017 Đã hiểu tại sao lượng follow tăng và serve bị tắc nghẽn hôm qua, hóa ra do bài dịch này, bạn nào lỡ đọc tới đây mà thấy đồng tình và hiểu được thông điệp của câu chuyện trên, thì thôi.
Bạn nào không hiểu hay chưa hiểu, hay không đồng ý, xin hãy đọc tiếp vài dòng:
Mới đăng lên 2 ngày mà đã đạt 12k likes (thấy sai sai, hay bị hack? hay 1,2k?), anyway chắc chắn là hơn cả bài viết “Không có trải nghiệm, tuổi trẻ không đáng một xu” năm ngoái rồi.
Nhưng nhìn comment mới thấy buồn, đa phần các bạn hiểu sai quá sai thông điệp trong câu chuyện này. Cùng như cách các bạn đã hiểu sai thông điệp của những bậc giác ngộ khác từ xưa tới nay.
Trí óc các bạn đã quá chật chội với những tư duy cũ kĩ, lối mòn, những tư tưởng bị cài đặt, bị định hướng… đến nỗi nó không còn chút chỗ trống nào cho những tư duy mới mẻ cả. Mà chính những tư duy mới mẻ ấy mới là thứ có thể giải phóng tâm trí bạn, giải phóng linh hồn bạn. Bạn đã sống trong cũ kĩ hàng vạn kiếp rồi, và nếu bạn cứ đóng chặt tâm trí không tiếp nhận những thông điệp mới mẻ thì bạn sẽ lại sống thêm hàng triệu kiếp cũ kĩ như vậy nữa.
Đầu tiên, bạn không biết Osho là ai, và câu chuyện này là một câu chuyện có thật, không phải truyện bịa để bạn cười nhạo.
Osho là một bậc chân sư giác ngộ thuộc thế kỉ 20 – giống như Phật tổ giác ngộ hồi trước công nguyên và Chúa Jesus vào đúng công nguyên vậy – Họ đều là những bậc thầy dẫn dắt nhân loại trên con đường tâm linh – bạn có chê cười những lời dậy của Phật tổ không? Bạn có chê cười những lời rao của Chúa Jesus không? Osho cũng vậy, nếu bạn chê cười là bạn bỏ lỡ một cơ hội vĩ đại để học hỏi, để tiến hóa cho linh hồn của bạn. Bởi vì Phật và Đức Jesus đã thuyết giảng từ hàng ngàn năm trước trong những bối cảnh cổ xưa đến nỗi giờ bạn nghe chúng thấy sao mà khó hiểu. Còn Osho, ông ấy thuyết giảng dựa trên nền tảng nhận thức của con người hiện đại với những mối quan tâm hiện đại: tài sản, danh vọng, chính trị, gia đình, con cái… nên chúng cực kì dễ hiểu và một khi bạn có thể hiểu, cuộc đời bạn sẽ được khai phóng để đến với sự tự do và hạnh phúc.
Đừng chê cười một thứ chỉ vì bạn không có khả năng/chưa có khả năng để hiểu!
Phật nói bạn vứt hết tài sản đi, ném hết vào sọt rác đi, buông bỏ hết đi. – bạn có nói Phật điên không?
Đức Jesus nói hãy đưa thêm má trái cho kẻ nào tát má phải của bạn, hãy yêu thương kẻ thù của mình đi… – bạn có nói đức Jesus là nhảm nhí?
Cũng vậy thôi, Osho kêu bạn rằng hãy vứt bỏ mọi quan niệm cũ kĩ đi, nhìn mọi thứ sâu vào bản chất đi, hãy làm những gì mới mẻ khiến cho đời bạn nở hoa, khiến cho đời bạn thành lễ hội đi… (chuyện không nên kết hôn chỉ là 1 trong hàng triệu lời khuyên của ông ấy) Và bạn chưa biết ông ấy là ai, bạn chưa hiểu được ý của ông ấy là gì, bạn chưa từng đạt tới cấp độ về tâm thức đủ để nhìn ra những sự thật về cuộc đời bạn đang sống.
Ấy thế mà bạn vội phán những điều này là ngớ ngẩn, là nhảm nhí, là ngu si ư?
Phật từ bỏ gia đình vợ con từ khi đi tu tập, Đức Jesus không kết hôn và nói với mẹ mình “bà không phải mẹ tôi”, Lão tử cũng không kết hôn chút nào… bạn có nói họ ngu ngốc không?

Từ khi nào mà bất cứ thứ gì bạn không thể hiểu bạn đều cho là nhảm nhí, là ngu ngốc?
Từ bao giờ bạn còn sáng suốt hơn cả các chân sư của nhân loại?
Bạn nhìn mọi thứ theo quan điểm của những nô lệ – nô lệ của xã hội, họ nhìn mọi thứ theo quan điểm của một người tự do. Và bạn là con chim trong lồng chửi những con chim đang bay lượn trên trời là ngu ngốc?
Tôi thật với các bạn là tôi chán giải thích lắm, trí óc các bạn kín quá nên không chỉ tôi mà đến Thượng đế cũng không chen vào đó được nữa. Tôi chán giải thích nhưng cũng không muốn các bạn hiểu lầm rồi tự đi vào ngõ cụt.
Chắc phải viết thêm một lần nữa về thông điệp này: tại sao kết hôn là một việc ngu ngốc – cái nhìn dưới góc độ của một bậc giác ngộ.

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

“Đảng Dân chủ thân mến, hãy đọc bài này nếu bạn không hiểu tại sao Trump thắng”


Cuộc bầu cử Mỹ đã kết thúc, chiến thắng bất ngờ thuộc về ứng viên Đảng cộng hòa Donald Trump, chiến thắng đi ngược lại với những kết quả thăm dò trước đó của các hãng truyền thông lớn. Trong khi đa số đã minh bạch, nhưng nhiều người bị cầm cố trong cái “phòng giam truyền thông” vẫn không hiểu tại sao Trump thắng. Một bài đăng trên mạng xã hội của Trent Lapinski – cựu ứng viên Đảng Dân chủ đã thu hút hàng nghìn lượt người đọc làm chấn động những ai ủng hộ Hillary Clinton.

Sau đây là nội dung bài viết:
Đảng Dân chủ thân mến, hãy đọc bài này nếu bạn không hiểu tại sao Trump thắng.
Trump là hiện tượng đã xảy ra và bạn chỉ là 1 kẻ mù quáng bị lừa đang sống trong 1 căn phòng cô lập.

Bạn đã đọc Wikileaks chưa?

Đúng vậy, bạn nên đọc. “Âm mưu” là có thật, và phương tiện truyền thông đang lừa dối bạn.
Wikileaks không phải là tuyên truyền của Nga, đó là tin tức. Wikileaks đã có 10 năm công bố những thông tin mật và không liên kết với Nga. Tất cả những gì họ công bố là những sự thật về những email liên lạc của Hillary Clinton và nhân viên chiến dịch của bà ấy. Bạn có cơ hội để xem xét thông qua cửa sổ vào chiến dịch của Hillary Clinton, nhưng bạn đã không làm thế. Bằng việc bỏ qua những chỗ rò rỉ, bạn đã bỏ qua sự thật.
Vì không nghe những người bạn Mỹ, và buộc tội họ là “kẻ lý luận âm mưu” rồi tin tưởng vào tập đoàn truyền thông, bạn đã bỏ qua sự thật. Đọc tin tức từ truyền thông, nghe ngóng tin tức từ truyền thông… Tất cả đơn giản chỉ là giam mình trong 1 căn phòng và bỏ qua tất cả các sự kiện xung quanh.

Truyền thông đã đánh lừa chúng ta

Nếu theo dõi tài khoản Twitter hoặc Facebook của tôi trong suốt cuộc bầu cử 2016, bạn có thể nghĩ tôi ủng hộ Trump. Tuy nhiên, tôi là 1 cựu đảng viên Đảng Dân chủ, 1 người ủng hộ Bernie và luôn tự xem mình là người tự do tiến bộ. Tôi không thể bầu chọn cho Hillary Clinton bởi những về bê bối thông tin của bà, và việc ăn cắp quyền đề cử của Bernie Sanders.
Hillary lẽ ra không bao giờ được đề cử ở ngay vòng đầu tiên. Thứ nhất đó là bà ấy đang bị FBI điều tra và thứ 2 bà ấy gian lận trong tranh cử.
Tôi đã cố gắng thông báo tới bạn bè, gia đình và những người theo dõi tôi trên mạng xã hội. Tôi đã đăng hàng chục nếu không phải hàng trăm email của Wikileaks. Tôi đã làm điều này, bởi vì hầu hết những người theo dõi tôi đều là người tự do, và tôi nhận ra họ đang sống trong căn phòng chất đầy truyền thông xã hội, nơi họ không được tiếp xúc với ý kiến hoặc các thông tin khác nhau. hầu như, tôi đều bị từ chối, họ không hiểu lý do tại sao tôi chia sẻ những vấn đề này, thậm chí họ đã khó chịu, nhưng bây giờ thì họ đã biết lý do tại sao. Trớ trêu thay, tôi đã nhận thêm rất nhiều sự hỗ trợ từ những người ủng hộ Trump khi cố gắng nói với Đảng Dân chủ sự thật. Tôi không hề mong đợi điều này.
Tôi đã mất một khoảng thời gian để tìm hiểu Trump và những người ủng hộ ông ấy. Những gì tôi thấy là hàng triệu người Mỹ vĩ đại, những người đã bị tước quyền bầu cử, những người bình thường như bạn và như tôi, những người không có khả năng hồi phục lại từ cuộc Đại suy thoái. Họ bất bình về chính sách Obamacare, những cuộc chiến tranh dài bất tận, giao dịch thương mại đã giết chết hàng chục công ăn việc làm, đóng thuế cao hơn, 1 nền kinh tế gian lận và họ không sai.
Bạn có thấy Đảng Dân chủ lấy những quan tâm của người dân Mỹ làm trọng yếu? Nếu tư hỏi điều này, bạn sẽ nhanh chóng nhận ra Hillary Clinton không phải là ứng cử viên thích hợp.

Bernie Sanders có thể đã đánh bại Trump
Tôi tin 100% rằng Bernie Sanders có thể tạo ra một cuộc cách mạng chính trị để đánh bại Trump. Lý do Hillary Clinton thất bại trong cuộc bầu cử lần này đơn giản chỉ là bà ấy không xứng đáng được lựa chọn ngay từ vòng đầu tiên. Đáng lẽ, đã có 1 sự lựa chọn tốt hơn.
Đảng Dân chủ để Hillary Clinton cướp DNC và sử dụng tiền của công ty bà để đẩy tất cả mọi người xung quanh. Trong khi đó, bà ấy đã sử dụng “Correct The Record” để đầu độc tâm trí của những người trực tuyến. Có phải Đảng Dân chủ đã từng gây sự chú ý khi họ đã nhìn thấy hàng núi bằng chứng cho thế giới thấy Hillary đã sắp đặt chống lại Bernie Sanders, và phối hợp bất hợp pháp với Super PAC như CTR. Bà ấy nên bị loại ngay từ đầu. Bằng chứng trên Wikileaks.org.
Trong khi đó, các phương tiện truyền thông xã hội đã kìm hãm kẻ ngu ngốc và cô lập họ với những thông tin khác nhau. Họ nói dối chúng ta, thao túng chúng ta và làm cho chúng ta nghĩ rằng phần còn lại của đất nước đã đồng tình với chúng ta, trong khi họ đã không làm thế. Họ đã sử dụng vị trí quyền lực của họ để đánh lừa chúng ta, để chúng ta tin vào 1 sự thật sai trái.
Đây là vấn đề của nước Mỹ ngày nay, công nghệ đã đưa chúng ta vào 1 căn phòng cô lập và tách chúng ta cách xa nhau.
Nhận tin tức từ bạn bè là 1 sự sai lầm logic, bạn cần biết kẻ thù của bạn, và nhận ra họ không khác gì nhiều so với chính bạn.

Tin tốt
Có thể bạn không biết, nhưng Trump từng là 1 cựu Đảng viên Đảng Dân chủ. Nếu suy xét những đánh giá thực tế về ông ấy, bạn sẽ nhận thấy ông ấy ủng hộ tự do truyền thống hơn là bảo thủ truyền thống. Thực tế, Trump đã đem lại nhiều tự do hơn Hillary Clinton trong 1 vài vấn đề.
Phương tiện truyền thông đã chặn bất kỳ cuộc đánh giá, mà thay vào đó là tập trung vào quảng cáo. Những người Mỹ, họ chỉ xem những câu chuyện cười và thông tin từ các phương tiện truyền thông 1 cách mù quáng mà không nhận thông tin từ các nguồn khác. Trong khi không chắc chắn về Trump, ít nhất chúng ta cũng biết về chính trị, ông ấy thực sự là 1 đảng viên Dân chủ New York trong màu áo Cộng hòa (đây là lý do vì sao Đảng Cộng hòa từ chối ông ấy).
Bạn cần cân nhắc Donald Trump chỉ lật đổ 1 nhóm giới chính trị đã thống trị nước Mỹ qua nhiều thập kỷ. Ông ấy đơn phương độc mã lật đổ cả 1 tập đoàn chính trị. Ông ấy đã làm nên 1 kỳ tích và trở thành tổng thống của chúng ta.
Cuối cùng, đây chính là 1 cơ hội học hỏi và phát triển, suy xét về thế giới quan. Đây cũng như 1 lời cảnh tỉnh hãy mau chóng bước khỏi không gian an toàn, quan điểm chính trị đúng đắn và đòi hỏi bản thân bạn cần quan tâm đến phía bên kia của hàng rào. Đây thực sự là 1 cơ hội tiếp cận và tìm hiểu.
Tất cả chúng ta phải cùng nhau giải quyết bất kỳ vấn đề nào của nước ta trong 4 năm tiếp theo. Chúng ta cần đứng lại gần nhau và cùng nhau tiến về phía trước.
(Trích từ bài đăng của Trent Lapinski)

Theo medium.com, tinhhoa.net

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2016

Trithucvn.net - 9 câu ngụy biện điển hình của người Việt

Có một thói quen rất nguy hiểm mà người Việt thường xuyên sử dụng trong giao tiếp, đó là thói quen ngụy biện. Thói quen này đã lây nhiễm một cách vô hình từ giao tiếp thường nhật, từ tâm lý thắng thua khi tranh cãi, và nhất là trong cộng đồng cư dân mạng…

Ngụy biện hay Fallacy là khái niệm để chỉ những cách lập luận tưởng chừng là đúng, nhưng thực chất lại là sai lầm và phi logic trong tranh luận. Ngụy biện có thể biến một vấn đề từ sai thành đúng, và từ đúng trở thành sai. Ngụy biện có thể dẫn đến những cái nhìn sai lệch và tư duy sai lầm mà chính bản thân người nói cũng không nhận ra được.
Những ai đã có kiến thức về ngụy biện đều hiểu một điều đáng buồn rằng: Người Việt rất hay ngụy biện và tư duy ngụy biện! Chúng ta đều biết hai chữ “ngụy biện”, nhưng liệu chúng ta có thật sự hiểu về nó? Bạn có tin rằng tại Việt Nam, ngụy biện đã cướp đi mạng sống của con người?


Ngụy biện như một thứ mặt nạ xấu xí khiến người ta tư duy lệch lạc mà không hay biết (Ảnh minh họa: Qua wixsite.com)
Trên thế giới, ngụy biện đã trở thành một kiến thức được biết đến rộng rãi, và các nhà nghiên cứu đã thống kê khoảng trên dưới 100 loại ngụy biện khác nhau. Đáng tiếc là tài liệu về ngụy biện tiếng Việt chỉ có một vài nguồn, đó là trang GS Nguyễn Văn Tuấn, trang Thư viện khoa học, hay trang “Ngụy biện – Fallacy” của TS. Phan Hữu Trọng Hiền.
Dưới đây xin được tổng hợp lại 9 câu “ngụy biện” điển hình của người Việt đã được nêu ra tại các nguồn tài liệu trên:

1. “Nhìn lại mình đi rồi hẵng nói người khác”
Mình làm sai thì là sai rồi, sao lại không nhận sai, không nói thẳng vào vấn đề “mình sai” mà lại quay qua tìm điểm yếu của người khác? Việc này cũng giống như là khi nhận được góp ý: “Viết sai chính tả rồi kìa”, thì thay vì sửa sai, bạn lại bốp chát: “Thế mày chưa viết sai bao giờ à?”

2. “Có làm được gì cho đất nước đâu mà to mồm”
Người ta có làm được gì hay không thì là điều mình chưa biết, hơn nữa bạn đã “lạc đề” rồi. Vấn đề người ta nêu ra thì bạn không trả lời, không đưa ra luận điểm logic, mà lại đi đường vòng, chuyển qua công kích người khác.

3. “Nó ăn trộm chó thì cứ đánh cho nó chết”
Lập luận này đã khiến cho những kẻ trộm chó vốn không đáng phải chết bị giết chết bởi chính những người dân tưởng chừng “lương thiện”“Ăn trộm chó” là sai, nhưng “giết người” cũng là sai, hai sai thì không phải là một đúng, mà là sai lại càng sai.
4. “Làm được như người ta đi rồi hãy nói”
Lại một hình thức “lạc đề”. Luận điểm mà người ta đưa ra thì bạn không xoay quanh mà bàn luận, lại cứ phải công kích cá nhân người khác thì mới vừa lòng sao?
5. “Nếu không hài lòng thì cút xéo ra nước ngoài mà sinh sống”
Lời nói này không chỉ đánh lạc hướng vấn đề, mà còn rất bất lịch sự, chuyên dùng để làm người đối diện tức giận, chứ chẳng có một chút logic nào trong đó cả.
6. “Chỉ có những người chân lấm tay bùn từ nhỏ mới là người cần cù chăm chỉ xây dựng đất nước”
Câu khẩu hiệu này đã từng xuất hiện ở Việt Nam trong quá khứ. Người ta có câu “vơ đũa cả nắm”, ấy chính là để chỉ việc lập luận cảm tính, khái quát cảm tính, mà không hề đưa ra logic hợp lý nào cả. Cũng như vậy, khi phân chia giai cấp và tuyệt đối hóa đấu tranh giai cấp, thì người ta đã mắc sai lầm ngụy biện, ví như chủ đất không nhất định là xấu, chủ doanh nghiệp cũng không nhất định là xấu, và người làm công ăn lương hay nông dân chắc gì đã là một người tốt cần cù chăm chỉ?

7. “Nước nào mà chẳng có tham nhũng”
Vì nước nào cũng có tham nhũng nên Việt Nam được phép có tham nhũng hay sao? Vì mọi người đều vượt đèn đỏ nên tất nhiên tôi cũng phải vượt đèn đỏ? Vì xã hội thiếu gì nghiện hút nên trong nhà có người hút chích cũng là bình thường?
8. “Nếu anh là họ mà anh làm được thì hẵng nói”
Đặt mình vào vị trí người khác là một tiêu chuẩn người xưa dùng để tu sửa bản thân, hướng vào bản thân tìm lỗi, là một nét văn hóa rất độc đáo của phương Đông. Tuy nhiên câu nói đó chỉ sử dụng khi một người tự răn mình, chứ không phải là một câu nói dùng trong tranh luận. Việc sử dụng nó trong tranh luận không chỉ là sự bịt miệng những phê bình của người khác, không giải thích các luận điểm của người khác, mà còn chứng tỏ rằng chúng ta đang phá hoại và lãng quên văn hóa truyền thống của chính mình.
9. “Tại sao anh dám nói chúng tôi sai? Anh là một tên phản bội dân tộc”
Kiểu lập luận chụp mũ này mặc nhiên coi mình là đúng, họ là sai, và những người đồng quan điểm với họ cũng là sai. Nó không hề đưa ra một thứ logic nào, nhưng lại cắt ngang một cái giới tuyến, và tùy tiện định tội cho người khác.
Tất nhiên đây mới chỉ là những câu ngụy biện cơ bản nhất, thường thấy nhất. “Văn hóa ngụy biện” đã ngày càng xuất hiện thường xuyên hơn, muôn hình vạn trạng, và luôn ẩn giấu trong tư duy của người Việt. Vậy nguyên nhân của thói quen này là từ đâu?
Trong phần nhiều các lỗi ngụy biện thường gặp của người Việt, có một tâm lý cơ bản hiện rõ ra khi tham gia thảo luận, đó chính là tâm tranh đấu, hiếu thắng, và không hề tôn trọng người đối diện. Ngoài đó ra, chúng ta cũng hay bị ảnh hưởng của tâm lý đám đông, lợi dụng tâm lý đám đông để che đi trách nhiệm của bản thân mình.
Muốn tránh cách tư duy ngụy biện, chúng ta không những phải sửa lối tư duy vòng vo, thiếu suy nghĩ, mà còn phải sửa chính từ tâm thái của mình khi trao đổi và luận bàn về mọi việc. Điều cơ bản nhất khi tham gia tranh luận là có trách nhiệm trong lời nói của chính mình và biết tôn trọng người đối diện.

Quang Minh tổng hợp

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2016

Luật khoa tạp chí - Tóm lại, đại cử tri là cái chi chi? Tại sao Trump ít phiếu phổ thông hơn lại thắng?

Nhiều người Việt Nam đặt ra câu hỏi: tóm lại, cử tri Mỹ hay đại cử tri mới là người bầu ra tổng thống? Câu trả lời chính xác nhất là: cả hai.
o    Quỳnh Vi – Hữu Long
o    Thông thường, có hai cách để bầu ra Tổng thống:
o    (i) Trực tiếp: toàn bộ cử tri đi bầu, ai nhiều phiếu phổ thông hơn thì thắng. Mô hình này gọi là dân chủ trực tiếp.
o    (ii) Gián tiếp: toàn bộ cử tri đi bầu đại biểu Quốc hội, rồi đến lượt mình đại biểu Quốc hội bầu ra tổng thống. Mô hình này gọi là dân chủ đại diện.
o    Mỹ chẳng theo mô hình nào trong hai mô hình trên. Trên thực tế, mô hình của họ là rất hiếm thấy, nếu không muốn nói là có một không hai. Hãy xem quy trình bầu cử của họ trước:
1. Mỗi bang được phân bổ một số phiếu đại cử tri nhất định và khác nhau. Có tổng cộng 538 đại cử tri, cần quá bán (tức tối thiểu 270 phiếu) là thắng.
2. Các đảng giới thiệu người ra ứng cử tổng thống ở tất cả các bang. Ví dụ đảng Cộng hoà cử ông Donald Trump. Cá nhân cũng có thể ứng cử.
3. Các đảng/cá nhân ứng cử nộp cho chính quyền bang danh sách đại cử tri đúng bằng số đại cử tri của bang. Ví dụ bang Florida có 29 phiếu đại cử tri thì đảng Cộng hoà sẽ lên danh sách 29 người, nộp cho bang. Đảng Dân chủ cũng làm như vậy. Mỗi đảng/cá nhân ứng cử sẽ lên những danh sách khác nhau, nộp riêng. Các đại cử tri này là người thật, việc thật, chứ không phải con số ảo như nhiều người tưởng.
4. Cử tri toàn liên bang đi bầu. Họ không đi bầu cho đại cử tri, mà bầu trực tiếp cho ứng viên họ thích. Hãy xem lá phiếu cử tri trong hình này.

5. Ứng viên nào giành được đa số phiếu phổ thông ở bang nào thì sẽ “ăn” tất cả phiếu đại cử tri của bang đó (trừ bang Miane và Nebreska có cơ chế riêng). Ví dụ, nếu ông Trump giành được đa số phiếu phổ thông ở Florida, thì toàn bộ 29 đại cử tri mà đảng Cộng hoà đã lên danh sách trước đó, sẽ bỏ phiếu cho ông Trump trong hội nghị đại cử tri vào tháng 12. Lúc này, khi có đủ 270 phiếu đại cử tri, ông Trump mới chính thức trở thành Tổng thống Mỹ.
Để hiểu được cơ chế bầu cử có một không hai này của nước Mỹ, chúng ta cần hiểu mấy điều sau:
Vì sao Đại cử tri ra đời?
Lý do rất đơn giản: các nhà lập quốc Mỹ không tin vào mô hình dân chủ trực tiếp, vì chân lý không phải lúc nào cũng thuộc về số đông, và đa số cử tri không phải khi nào cũng đưa ra được quyết định đúng đắn. Sự độc tài của số đông (the tyranny of the majority) là thứ họ muốn tránh.
Do đó, họ muốn trao quyền quyết định chiếc ghế tổng thống cho một nhóm người được lựa chọn, với niềm tin rằng những người này sẽ đưa ra quyết định sáng suốt hơn là số đông dân chúng, vốn dễ bị cảm xúc và tâm lý đám đông chi phối.
Tóm lại, họ chọn mô hình bầu cử gián tiếp. Nhưng mô hình bầu cử gián tiếp của họ cũng chẳng giống ai.
Năm 1787, khi thảo luận về bản dự thảo Hiến pháp, các nhà lập quốc ban đầu muốn để cho Quốc hội bầu Tổng thống. Tuy nhiên, họ lo ngại khả năng tổng thống được bầu bởi những nhóm lợi ích gồm các dân biểu thường xuyên gặp nhau, thân quen với nhau ở thủ đô. Bên cạnh đó, sự độc lập của Tổng thống so với Quốc hội cũng bị đặt dấu hỏi.
Do đó, họ đồng ý với nhau lập ra chế độ đại cử tri. Mỗi bang được phân bổ một số đại cử tri bằng với số hạ nghị sĩ (dân biểu) và thượng nghị sĩ (mỗi bang 2 người) cộng lại. Việc lựa chọn các đại cử tri này như thế nào thì tuỳ mỗi bang quyết định.
Các đại cử tri từ tất cả các bang chỉ gặp nhau một lần để bầu tổng thống rồi giải tán luôn. Điều này giải quyết được nỗi lo sợ của các nhà lập hiến như đã nói bên trên.
Khởi thuỷ, các đại cử tri muốn bầu cho ai thì bầu, không cần biết đa số cử tri bầu cho ai. Sau này, các bang ràng buộc đại cử tri bằng luật, theo đó, đại cử tri phải bầu theo ý chí của đa số cử tri. Hiện có 24/50 bang có luật như vậy. Các bang khác không có luật ràng buộc nhưng tập quán chính trị buộc họ phải làm như vậy.
Lưu ý: nếu đại cử tri bầu trái ý đa số cử tri thì phiếu của họ vẫn được tính. Có xử phạt họ hay không là việc của tiểu bang, liên bang không liên quan gì nên vẫn kiểm phiếu và công bố kết quả như thường. Tuy nhiên, việc bầu trái ý này rất hiếm khi xảy ra và chưa bao giờ ảnh hưởng tới kết quả chung cuộc.
Tại sao số đại cử tri mỗi bang lại phải bằng số dân biểu và thượng nghị sĩ bang đó cộng lại?
Để hiểu được điều này, ta cần tìm hiểu về cách tính số dân biểu và thượng nghị sĩ trước.
Tưởng tượng Mỹ là một công ty cổ phần, các bang là cổ đông, dân số mỗi bang là vốn góp của mỗi cổ đông.
Như vậy, bang nào góp nhiều dân vào liên bang hơn thì được nhiều phiếu hơn. Đây chính là cách hình thành Hạ viện. Số dân biểu mỗi bang được chia theo tỉ lệ dân cư. Mỗi dân biểu đại diện cho một khu vực cử tri có số dân tương đối bằng nhau trên toàn liên bang. Bang nào nhiều dân hơn thì số dân biểu cao hơn. Cái này giống cách phân chia số đại biểu Quốc hội về các tỉnh thành ở Việt Nam. Hiện nay, Hạ viện Mỹ có 435 dân biểu.
Nhưng nếu chỉ như vậy thôi thì có thể xuất hiện hiện tượng cổ đông lớn chèn ép cổ đông nhỏ, bang lớn ăn hiếp bang bé. Các bang bé vì thế không có lý do gì để gia nhập liên bang, thà tách ra làm quốc gia riêng còn hơn.
Do đó, họ thoả hiệp với nhau và sinh ra Thượng viện. Bất kể đông dân hay ít dân, bang nào cũng có 2 ghế như nhau. Thượng viện Mỹ có 100 thượng nghị sĩ, đại diện cho 50 tiểu bang. Các dự luật phải thông qua cả hai viện mới có thể được ban hành (dĩ nhiên tổng thống phải phê chuẩn thì mới có hiệu lực).
Nhờ cơ chế này, các bang nhỏ ít bị “ăn hiếp” hơn, các bang lớn bớt “hung hãn” hơn.
Bên cạnh đó, lại một lần nữa, các nhà lập hiến Mỹ lo sợ sự độc tài của số đông. Trong trường hợp cụ thể này, họ không muốn trao toàn quyền lập pháp cho Hạ viện, vốn luôn bị số đông (đa số) cử tri chi phối. Họ muốn các dự luật của Hạ viện phải được Thượng viện thông qua. Mà Thượng viện thì ít bị đám đông chi phối hơn, vì nhiệm kỳ của họ tới 6 năm, trong khi nhiệm kỳ của thành viên Hạ viện chỉ là 2 năm.
Như vậy, Hạ viện đại diện cho dân cư, Thượng viện đại diện cho các bang. Đây cũng chính là nguyên tắc nền tảng hình thành nên Hiến pháp Mỹ: chính quyền phải là đại diện của cả dân chúng (population-based) và các bang (state-based).
Các nhà lập hiến muốn tổng thống cũng được bầu dựa trên nguyên tắc này. Do đó, họ sinh ra cách tính số đại cử tri mỗi bang bằng số dân biểu và số thượng nghị sĩ của bang đó cộng lại. Riêng thủ đô Washington D.C được 3 đại cử tri dù không có đại diện có quyền bỏ phiếu ở Quốc hội.
Nếu tính theo số dân biểu thì bang Alaska chỉ được 1 phiếu đại cử tri, nhưng cộng thêm số thượng nghị sĩ thì bang này có thêm 2 phiếu. Tiếng nói của họ do đó có giá trị hơn gấp 3 lần.
Trong khi đó, bang California có 53 dân biểu, nếu tính thêm 2 thượng nghị sĩ nữa thì cũng chỉ lên được 55 phiếu đại cử tri, không khác biệt là bao. Cơ chế này do đó khiến cho các ứng viên tổng thống chú ý hơn tới các bang nhỏ, thay vì chỉ tập trung vào các bang lớn, đông dân.
Xin hết sức lưu ý: các đại cử tri không phải là các dân biểu và thượng nghị sĩ. Họ là những người khác nhau. Khi cử tri đi bầu tổng thống thì song song với đó cũng bầu dân biểu và thượng nghị sĩ luôn, vì bầu cử tổng thống và bầu cử quốc hội được tổ chức đồng thời.
Vậy tại sao Hillary Clinton nhiều phiếu phổ thông hơn mà lại ít phiếu đại cử tri hơn Donald Trump? 
Lý do rất đơn giản: nguyên tắc “được ăn cả, ngã về không” (winner-take-all).
Theo đó, tại 48/50 bang của Mỹ, ứng viên nào giành được đa số phiếu phổ thông thì “ăn” toàn bộ phiếu đại cử tri. Trong hầu hết các trường hợp, người nhiều phiếu đại cử tri hơn cũng là người nhiều phiếu phổ thông hơn. Nhưng lịch sử Mỹ đã chứng kiến 5 lần mà người trúng cử Tổng thống lại có ít phiếu phổ thông hơn.
Để lý giải điều này, ta hãy nhìn vào mô hình giản lược sau, được điều chỉnh từ mô hình tương tự của Facebooker Tien Nguyen:
Hiện tượng lý thú này sẽ không xảy ra nếu phiếu đại cử tri được chia theo tỉ lệ phiếu phổ thông, ai được bao nhiêu phiếu phổ thông thì được tương ứng với chừng ấy phiếu đại cử tri. Nguyên tắc “được ăn cả” này khiến cho tương quan giữa các chỉ số thay đổi.
Bên cạnh đó, việc mỗi bang được “cho không” hai phiếu đại cử tri tương đương với số thượng nghị sĩ khiến cho bài toán phiếu đại cử tri – phiếu phổ thông trở nên phức tạp hơn, và xác suất xảy ra hiện tượng thắng phiếu đại cử tri nhưng thua phiếu phổ thông cao hơn.
Lịch sử của nguyên tắc winner-take-all này cũng khá nhiêu khê. Hiến pháp Mỹ không ràng buộc chuyện này, nó là do các bang đặt ra. Ban đầu, các đại cử tri muốn bỏ phiếu cho ứng viên nào thì bỏ, không có ràng buộc gì. Do đó, số phiếu đại cử tri của mỗi bang cũng phân tán cho nhiều ứng viên khác nhau.
Tuy nhiên, sau đó, một số bang muốn củng cố ảnh hưởng của mình, nhất là các bang nhỏ muốn các ứng viên quan tâm đến bang mình hơn, nên họ quyết định sẽ dồn phiếu cho một ứng viên thôi. Nhờ vậy, các bang này hấp dẫn các ứng viên tới vận động hơn.
Các bang khác không muốn mất ảnh hưởng, liền bắt chước theo mô hình winner-take-all này. Vậy là lần lượt các bang đều áp dụng cả, trừ hai bang đã kể.
Vậy cơ chế bầu cử tổng thống này có dân chủ không? Nước Mỹ đã chọn cơ chế đó. Hillary Clinton đã chọn chơi theo luật chơi đó và chấp nhận thua.
Còn bạn, bạn có thể tự đưa ra câu trả lời cho riêng mình.
Tài liệu tham khảo: 
o    The Reason for the Electoral College (Factcheck.org)

o    Wikipedia