Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 12, 2011

GIÁNG SINH 2011

Nguoibuongio - Sáng Chủ nhật trời trong xanh quá, bốn phương đổ về Bờ Hồ

Theo Blog Nguoibuongio Sáng chủ nhật cuối thu, trời trong xanh, mát mẻ. Thời tiết rất đẹp để những người dân thủ đô đi dạo. Mình cũng như thế, mình đi bộ từ nhà đến gần hàng phở Thìn ngồi uống cà fe ung dung 1 mình, ngắm thiên hạ đi qua đi lại,người quen nhiều lắm. Cả an ninh lẫn bạn biểu tình, nhưng mình làm như không biết gì ai, bởi bây giờ mới 8 giờ 30, còn quá sớm để chào hỏi nhau.  Gần 9 giờ đối tượng theo dõi mình ngó vào quán xem mình còn ở đó không. Đối tượng đi theo mình bao lâu, lúc ở Ngĩa Tân, lúc ở Hàng Buồm, rồi Thái Hà, và Hồ Gươm quen đến nỗi mình cũng chả bận tâm. Mình đi sang bên đường , hai tay đút túi cứ tà tà đi giữa hè đường.  Đang đi đến chỗ đối diện tượng đài Lý Thái Tổ thì gặp Phạm Văn Phương, Phương Bích, Lê Dũng, Lã Dũng và ông anh trai mình. Cũng chả nói chuyện với ai, mình đút tay vào túi đi tiếp thì thấy xôn xao, ngoái lại thấy Phương bị một đám thanh niên lôi lên xe buýt, đứng nhìn thấy Lê Dũng bị lôi lên tiếp. Bắt xong bọn bắt người nhìn quan...

DƯ ÂM CÂY ĐÀN MANDOLIN

Link :   http://www.facebook.com/notes/nguyen-thao-luong/dư-âm-cây-đàn-mandolin/129793330447410 bởi Nguyen-Thao Luong vào ngày 7 tháng 8 2011 lúc 4:25 sáng Bức họa "The Mandolin"---Tranh ba mươi năm trước, người ba mươi năm sau : Tôi nhìn chăm chăm vào bức tranh "The Mandolin" do họa sỹ Lê Thúy Vinh vẽ tặng. So với tôi ba mươi năm trước..bé gái trong tranh có đôi chân dài hơn, trán thấp hơn, vẻ mặt ít khắc khổ , chịu đựng hơn. Người thanh niên đứng bên cạnh, người anh trai tài hoa bạc mệnh tội nghiệp cuả tôi...ở trong tranh có dáng dấp giống nhà tôi nhiều hơn. Dạo đang phác họa bức tranh, họa sỹ Lê Thúy Vinh gọi phone hẹn gặp tôi ở Orange County ...mới nhìn thấy bức phác họa, thấy hình ảnh anh em mình 30 năm trước, một bé gái ôm đàn Mandolin và một thanh niên ôm mâm thuốc lá bán dạo...tôi òa lên khóc. Chị Vinh vỗ về, kể lúc chị đọc truyện em viết, chị cũng khóc,huống hồ em là người trong cuộc...rồi chị hỏi tôi có muốn sửa gì không, tôi cầm chì vẽ lại đ...

Cây Đàn Mandoline

US Copy right 2011-Honorable Writing on America 2011 Link : http://vietbao.com/D_1-2_2-44_4-172569_5-15_6-1_17-3_14-2_15-2_10-4911_12-1/ Bài số 3150-28450 vb3032911 Tác giả: Lương Nguyên Thảo Tác giả từng hành nghề bác sỹ răng-hàm-mặt tại Việt Nam , hiện là cư dân vùng Rancho Cucamonga , Nam California . Với bài viết "American Dream",  Lương Nguyên Thảo từng nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2009. Bài mới  của cô là tự truyện của một người “được sinh ra  vào thời điểm cuộc nội chiến kết thúc,  vậy mà suốt 36 năm qua, những hệ lụy, hậu quả của cuộc  chiến vẫn không ngừng nhức nhối.” Phần đầu bài viết là chuyện thời quê nhà.  Phần tiêp theo là chuyện vào đời, định cư tại Mỹ, cầm lại cây đàn cũ và “tự băng bó, chữa lành vết thương tâm hồn mình.” *** Với người khác, đàn Mandoline chỉ là một nhạc cụ đơn thuần. Với tôi, cây đàn Mandoline là một phần cuộc đời, vì nó liên quan đến nhiều người, những thầm kín riêng tư, mối tình đầu th...