Ngoài bốn mươi tuổi ta đã già chưa? Khi sáng nay có kẻ trong gương với khuôn mặt mệt mỏi, mái tóc pha sương nhìn ta… Ta đã già chưa, khi ta sững sờ không nhận ra đứa con gái nhỏ của ta đỏ bừng mặt giấu lá thư tình của cậu học trò cùng lớp ra sau lưng… Sau bao nhiêu năm bươn trải vì miếng cơm manh áo lòng ta trĩu buồn vì biết bao dự định lớn lao ta không thực hiện được… như những phác thảo điêu khắc méo mó chưa ra được hình hài. Thời gian trôi qua như vũ bão, niềm vui qua mau… còn nỗi buồn thì đọng lại mãi. Ngày qua ngày, ta mặc những bộ quần áo cũ mèn và nói những lời nhạt nhẽo đến độ tai ta cũng chẳng muốn nghe… Đôi khi ta buồn rầu tự hỏi -- Trong dòng đời đông đúc này có ai hiểu được ta!? Ngoài bốn mươi tuổi ta có nên buồn không khi đi làm về thằng con trai 5 tuổi bi bô khoe “ba ơi mẹ gọi ba là đồ vô tích sự…?” . Ôm thằng con vào lòng ta thấy sống mũi cay cay: Ba xin lỗi con… ba thật là đồ vô tích sự… ba lại quên mua sữa rồi. Ngoài bốn mươi tuổi ta thấy ta thật hèn khi h...