Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2017

Phan Huy: Cảm tạ Miền Nam.

Phan Huy Đã từ lâu, tôi có điều muốn nói Với Miền Nam, miền đất nước điêu linh Một lời cảm ơn tha thiết chân tình Của Miền Bắc, xứ ngàn năm văn vật. Tôi còn nhớ sau cái ngày “thống nhất” Tôi đã vào một xứ sở thần tiên Nếp sống văn minh, dân khí dịu hiền Cơm áo no lành, con người hạnh phúc. Tôi đã ngạc nhiên với lòng thán phục Mở mắt to nhìn nửa nước anh em Mà đảng bảo là bị lũ nguỵ quyền Áp bức, đoạ đày, đói ăn, khát uống. Trước mắt tôi, một Miền Nam sinh động Đất nước, con người, dân chủ tự do Tôi đã khóc ròng, đứng giữa thủ đô Giận đảng, giận đoàn, bao năm phỉnh gạt. Sinh ra, lớn lên, sau bức màn sắt Tôi chẳng biết gì ngoài bác, đảng “kính yêu” Xã hội sơ khai, tẩy não, một chiều Con người nói năng như là chim vẹt. Mở miệng ra là: “Nhờ ơn bác đảng Chế độ ta ưu việt nhất hành tinh Đuốc soi đường chủ nghĩa Mác Lê nin Tiến nhanh, tiến mạnh lên thiên đường vô sản.” Hai mươi mốt năm trên đường cách mạng Xã hội thụt lùi, người kéo thay trâu Cuộc sống xuống than...

Văn Biển: NHÀ THƠ VÀ VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI…

Link: Facebook Hung Nguyen Văn Biển Nhà thơ còn có biệt danh hung thần gác cửa ngôi đền văn học nghệ thuật, từng là nỗi khiếp sợ một thời của giới văn nghệ sĩ. Còn khách là chàng thư sinh khoảng 17 - 18, nom hiền lành, thuộc giới dân nghèo thị thành, giọng Huế dễ thương. Bây giờ ta hãy nói tới vị chủ nhân ngôi biệt thự nổi tiếng 76 Phan Đình Phùng - Hà Nội, góc sân vườn có cây táo một thời um sùm. Ông ngồi đó một góc khuất trong phòng khách. Ông không nhớ mình ngồi như thế này từ bao lâu rồi, mấy tuần, mấy tháng hay cả năm rồi cũng nên. Ông có cảm giác căn phòng dường như theo ngày tháng cứ rộng thêm ra. Bên ngoài chiều chưa xuống hẳn mà bóng tối đã phủ quanh mình. Ông đang chờ tiếng xe máy rồ, tiếng ô tô đỗ xịch ngoài sân... Rồi sau đó là tiếng gõ cửa khi e dè, khi vội vã gấp gáp. Ông có thói quen cứ nghe cách gõ cửa cũng đoán người cần vô gặp mình thuộc loại người nào. Nhưng những tiếng gõ cửa quen thuộc đó lâu rồi không trở lại với ông. Ông chợt cười mỉa khi nhớ lại câu thơ ...