Chuyển đến nội dung chính

Paul Nguyễn Hoàng Đức: TỔNG QUAN VỀ GIÁ TRỊ CỦA NỀN THƠ VIỆT NAM


Paul Nguyễn Hoàng Đức 

Lâu nay tôi đã viết khá nhiều, có thể nói nhiều bậc nhất về nền thơ nước nhà. Dẫu vậy, tôi vẫn phê bình theo cách còn lưu luyến một chút ấm ớ, theo kiểu “lời nói không nên nói hết”, nói ra cạn tàu ráo máng… Nhưng hôm nay tôi nghĩ, phải viết thẳng thắn hơn, để không còn chiếc bóng nào lấp lửng biến thành nơi ẩn nấp cho những cây bút hãm tài ôm mộng thi bá thi hào, rồi loong toong chạy qua chạy lại, thì thụt các thứ giải thưởng “tự gắp” hay gắp cho nhau làm nhiễu sự làng văn vốn đã quá èo uột, lê la, lấm láp và nhếch nhác.

Trước hết, tôi xin tóm lược chính về trình độ của nền thơ Việt:
1- Chữ Việt mới có cách đây vài thế kỷ, đặc biệt với mốc xóa nạn mù chữ đầu thế kỷ 20, nhờ đó xuất hiện nền Thơ Mới 1932 – 1945, của các trí thức có chữ Pháp. Sau đó thơ bình dân học vụ nhờ xóa nạn mù chữ của hầu hết các tiểu nông ào ào nổi lên. Cho đến nay, thơ Việt chủ yếu ở dạng cảm xúc lèo tèo. Đa số các nhà văn, nhà thơ  còn chưa hiểu cú pháp hay mệnh đề là gì. Xin trích lời của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp: 80% hội viên Hội Nhà Văn là vô học dốt nát, chủ yếu là bọn giặc già thơ phú lăng nhăng.

2- Chữ Việt được lắp ghép chế tác từ tiếng Latin, mục đích chủ yếu để các cha cố truyền đạo cho một dân tộc 99% mù chữ, được nhiều chuyên gia đánh giá: người khôn học 20 ngày thì biết tiếng Việt, ngu lòi tĩ học trong 3 tháng, ngày xưa có lớp vỡ lòng, các con nít chưa hết học kỳ đã nhoay nhoáy cầm tờ Nhân Dân đọc liến láu rồi. Vì thơ - văn của ta dựa trên cái nền chữ nghĩa ấy, khác gì tác phẩm kết bằng bèo hay tranh – tre – nứa – lá, làm sao thành lâu đài lớn?!

Chúng ta tạm xác định hai điều căn bản ở quê nhà. Giờ mở ra phổ quát toàn thế giới. Thế giới họ cũng khinh thơ lắm. Nói đâu xa như người Trung Quốc, họ phân biệt đẳng cấp của người quân tử: Nho – Y – Lý – Số, rồi mới đến Cầm – Kỳ - Thi – Họa. Thi tức là Thơ chỉ xếp trên Họa, bị coi như tay nghề mỹ nghệ.

Người Hy Lạp còn khinh thơ hơn, họ coi nhà thơ, chủ yếu là thứ hát rong, trí tuệ yếu kém, sống lê la buông thả không được vào trong thành mà làm hỏng các công dân của họ. Triết gia Platon đã nói câu nổi tiếng: “Hãy mời các nhà thơ ra khỏi nước ta, để Hy Lạp xứng đáng là đất sống của những người thông thái!”

Người châu Âu quan niệm nhà thơ thế nào? Họ dứt khoát rằng: một cường quốc thì phải có chính luận, ngôn từ khoa học, mà không thể chỉ có ngôn ngữ ẻo lả của thơ. Trong các nghị đàm quốc gia, các nhà thơ dứt khoát không  được bén mảng. 

Tại Việt Nam thì sao? Chao ôi, tất cả các nhà thơ (trừ Tố Hữu) lân la đòi vào BCH Trung ương, thì chưa chạm ngón cái đến bậc thềm đã bị đuổi cổ ra ngoài. Còn nhân dân thì sao? Họ đâu có cảm xúc quan trọng gì hơn về các nhà thơ khi gọi thơ là “thơ thẩn” – có nghĩa là đám lẩn thẩn. 

Thơ ở Việt Nam có vị trí gì? Các chuyên gia nước ngoài, đến nước ta, xác định rõ người Việt còn trên 80% tiểu nông rất thích ham vui và thèm ham vui. Xem các phim Tàu, chúng ta thấy sau lưng vua chúa có một bảng ghi chi chít chữ. Để làm gì? Để khoe mình biết đọc biết viết. Tại sao trong các triều đình phương Tây không có điều ấy? Vì không bao giờ người ta tự hào về thứ chữ mà bọn trẻ con đã phải đọc thông viết thạo, rồi còn học nhạc, học nhảy, văn – thể - mỹ ngay từ khi còn thò lò mũi…

Vậy thì khi làm thơ, ào ạt những tiểu nông làm thơ là để khoe mình có chữ và được ham vui. Người Việt làm thơ Lục – Bát chủ yếu để hát hò nào Chèo, rồi Cải lương, rồi đàn ca tài tử… nhưng cái đích ham vui của mọi thứ hát xoan, xẩm luôn luôn là nhắm về tích truyện, như người Việt bảo “có tích mới dịch nên trò”. 
Nhưng muốn có tích truyện ư? Người Việt vì sống nặng cảm xúc nên không thể có khung giàn lý trí để tạo cốt cho tích truyện. Vì thế mà vài trăm năm, người Việt chỉ quanh quẩn với “Quan Âm Thị Kính”, rồi trích đoạn “Súy Vân giả dại”, còn lại muốn có truyện thì phải đi chép bên Tàu về, nào Truyện Kiều, Lục Vân Tiên, rồi Lưu Bình – Dương Lễ, Tống Trân – Cúc Hoa hay Chinh Phụ Ngâm… (Có nhiều người bình phẩm, biện hộ Truyện  Kiều của Nguyễn Du về thơ hay hơn bản chính của Thanh Tâm Tài Nhân. Ở đây chúng ta buộc phải chắc chắn với nhau, về mặt bản thể và cấu trúc, nếu người Việt không bệ khung giàn của Thanh Tâm Tài Nhân, thì không cách gì có được cốt truyện tương tự).

Các nhà thơ hiện đại, đặc biệt thuộc mậu dịch quốc doanh cũng muốn trảy hội đến sân khấu có cốt truyện lắm, nên họ đua nhau làm trường ca, nhưng oái oăm thay, với chữ nghĩa bọt bèo mới học xóa mù, cú pháp lỏng lẻo, lại giàu cảm xúc tiểu nông, thiếu bóng dáng của lý trí kiến tạo thì làm sao kết cấu được thành cấu trúc?! Không có cấu trúc thì không bao giờ có tòa lâu đài cũng như thi phẩm lớn?! Tại sao HNV lại phải nói “trong ao không có cá to, chúng ta đành bắt tép”?!

Không có tác phẩm lớn thì liệu chúng ta có tác giả lớn không? Một nhà thơ danh tiếng thế giới đã nói “Chữ bầu lên tác giả”, mấy vần vèo lèo tèo cảm xúc của nhiều nhà thơ xứ ta liệu có kiến thiết thành tác phẩm lớn và tác giả vĩ đại không? 

Tôi viết bài này dựa trên nguyên lý và hiện thực chắc chắn nhất của nhân loại. Tôi tôn trọng tác giả nào muốn đối thoại hay phản biện. Trái lại ai vào trang tôi mà không tự giới thiệu nổi đã làm được bài thơ hay tiểu luận thơ nào, tôi sẽ mời ra ngay. Còn mấy nhà thơ dạng cả đời ăn vạ ưu tiên vào không để trao đổi mà chọc ngoáy, hiềm tị hay đố kỵ tôi sẽ không cho cơ hội để thi thố?!

Xin cám ơn !

Paul Đức 12/7/2019

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...