Chuyển đến nội dung chính

FB Trihung Đo : Não trạng của nô lệ

 FB Trihung Đo : Lướt qua newfeed, đọc vài tút của tinh hoa bênh vực anh phó chủ tịch phường gì bảo bánh mỳ không phải là lương thực, mà buồn cười vãi.

Não trạng của nô lệ là vậy!

Dân mất dạy thì gô cổ nó lại, ai dung thứ được lũ vô pháp vô thiên? 

Nhưng quan mất dạy thì ta nên thông cảm đi, họ phải làm việc trong môi trường dịch dã căng thẳng, họ ăn nói cục súc nhưng thẳng thắn. Xét cho cùng, họ cũng chỉ vì nhiệm vụ mà thôi.

Rằng, bánh mỳ là quà ăn chơi, không phải “ thưc phẩm thiết yếu”. 

Có phải tư duy nô lệ thì luôn ý thức về thân phận nô lệ và bảo vệ cho sự chính đáng của ông chủ?

Câu hỏi rất sơ đẳng về quyền sẽ là: ai cấp cho anh cái quyền quyết định thứ này là “ thực phẩm thiết yếu”, thứ kia thì không? 

Về mặt cảm tính, đa số người ta ăn cơm, nên gạo là lương thực thiết yếu. Nhưng, giả sử có một thằng nó chẳng ăn cơm, hoặc ăn cơm như ăn quà thôi, thực phẩm chủ yếu của nó là rau củ quả, ăn chay, hoặc có thằng lai tây, chỉ hốc bánh mỳ nên bánh mỳ với nó là thiết yếu thì sao? Hoặc như ông Phong còi, tháng ăn phở 30 ngày, ba tháng ăn cơm một lần, phải chăng anh ta không có quyền coi phở là “ thiết yếu”

Cho nên các anh buộc phải cần một cái chỉ thị, và chỉ thị có rồi nhé!

Hóa ra, con người khác con lợn ở chỗ, những thứ gọi là thiết yếu của con người rất nhiều, từ giấy chùi đít đến bông ngoái tai. Và đó là quyền con người được sống cho ra con người.

Mà thôi, ta không nên đếm xỉa bọn có tư duy nô lệ nhưng tưởng mình tinh hoa, bản thân tôi, cứ nhấn mẹ block cho nhẹ lòng, và với họ, chắc họ cũng chẳng có nhu cầu đọc hay quan hệ bè bạn gì với loại như tôi.

*

Tôi kể lại các bạn nghe cái ký sự pháp đình nổi tiếng thế giới của nữ triết gia Hannah Arendt, khi bà tham dự phiên tòa xử trùm phát xít Adolf Eichmann, tác giả của dự án “ Holocaust”, dự án dồn 6 triệu dân do thái vào lò nướng.

Câu chuyện này hình như tôi đã kể một lần rồi nhỉ?

Khi bị chất vấn về những tội ác của mình gây ra với người do thái, Eichmann trả lời rất hay, trên cơ sở thuyết nghĩa vụ của Kant:

“ Tôi hành động, trước hết bởi động cơ nghĩa vụ. Nghĩa vụ đòi hỏi tôi làm thế, và nghĩa vụ cao quí nhất là nghĩa vụ đối với tổ quốc. Chúng ta không là gì cả, cá nhân chỉ là mắt xích của hệ thống được thiết lập để phụng sự tổ quốc mà thôi và vì vậy, tôi vô tội”

Các anh quan lìu tìu mõm vẩu không thể trả lời hay ho được như vậy, các anh đã có bọn tinh hoa đầu bò trả lời thay rồi, rằng tôi đang làm nhiệm vụ, tất cả những gì xảy ra, chỉ vì tôi đang thực hiện nhiệm vụ với tổ quốc mà thôi.

Và, cô nàng triết gia chính trị xinh đẹp Hannal Arent đã biên như sau:

“ Sự nông cạn của hắn – Eichmann -  không đồng nhất với sự ngu dốt. Hắn không phải hiện thân của lòng căm hờn hoặc rồ dại, cũng không phải cơn khát máu khôn nguôi, mà là cái gì tồi tệ hơn nhiều. Bản chất phi nhân của cái ác Nazi bên trong một hệ thống đóng kín do một lũ kẻ cướp bệnh hoạn điều khiển nhằm triệt phá nhân cách các nạn nhân của chúng…”

Lịch sử từng miêu tả, hàng ngàn người do thái xếp hàng ngoan ngoãn đi vào lò thiêu, là vì sao vậy? Hẳn khi đó nhân cách họ đã bị hủy diệt bởi nỗi sợ, thậm chí, sự bạc nhược khiến họ tin rằng họ xứng đáng bị như vậy.

Anh quan của chúng ta cũng chẳng thù hằn gì thằng công nhân mặt đần, nhưng khoái cảm quát tháo, đe dọa sẽ đưa đến sự hủy diệt nhân cách của thằng công nhân mặt đần. Nó sẽ sợ hãi và rồi tin rằng mình là kẻ phạm tội…

Ta đã xem, khi bị lôi lên phường, thằng công nhân ngoan như cún.

Thật ra, dân mình cũng láo lếu, bật lại chính quyền tanh tách. Nhưng đa số người dân mu muội, dúm dó sợ hãi dù mình chả có tội đéo gì. Cứ thấy quan quát tháo là rúm mẹ lại. Bản thân tôi chứng kiến và trải nghiệm điều này vài lần. Và khi nạn nhân sợ hãi thì khoái cảm quát tháo lại càng được kích thích.

Hannah Arendt gọi đó là “ sự tầm thường của cái ác”

Bà viết tiếp:

“ Bọn Nazi thành công trong việc lật ngược trật tự pháp luật, lấy cái xấu, cái ác làm nền tảng cho một sự công chính mới”

Vâng, các bạn đang được xem các anh tinh hoa bênh vực anh phó phường nọ, đúng như nữ triết gia nhận xét, là biến cái xấu, cái bỉ ổi, cái ngu dốt, thậm chí là cái ác, trở thành nền tảng cho sự “công chính mới”.

Anh ấy làm vì trách nhiệm, vì công việc, anh ấy chửi bới nặng lời, thậm chí thô tục một chút, chẳng qua cũng vì công việc, bởi anh ấy chi là chi tiết của một guồng máy, chứ bản thân anh ấy đâu muốn thế!

Và thế giới sẽ dần bị lộn ngược khi một lũ quan chức lìu tìu hành xử như quân vô lại, lại được bào chữa bằng lý lẽ có vẻ như hợp lý để trở thành sự công chính mới.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...