Chuyển đến nội dung chính

Thái Phiên - Lạc vào hành tinh XUÂN THÌ...

Sau khi nghe cơ trưởng "Chúc ngủ ngon", tôi mệt mỏi thiếp dần đi trong giấc ngủ muộn...

Bỗng chiếc máy bay lắc nhẹ làm tôi choàng tỉnh, các đèn trong khoang bỗng tắt phụt, tôi chỉ kịp nhìn thấy ngoài cửa sổ có một làn ánh sáng xanh từ phía đuôi của một vật thể lạ trông giống như chiếc đĩa đang bay tiến nhanh đến và bao trùm lấy chúng tôi. Trong tích tắc tôi cảm thấy mình nhẹ bỗng như có 1 lực hút nào nâng tôi lên trong một không gian phi trọng lượng. Tôi nhắm mắt lại để định thần, khi mở mắt ra tôi đã thấy trước mắt mình là một khoảng không gian cỏ cây xanh mướt với ánh sáng huyền ảo như lạc vào cõi thần tiên, xa xa thấp thoáng những bóng phụ nữ đi lại nói cười vui vẻ, hình như trên người họ không mặc bất cứ một thứ gì. Đúng vậy, họ đang hoàn toàn khỏa thân...

Chợt một giọng nói nhẹ nhàng, mát rượi rót vào tai tôi "Chào mừng anh Thái Phiên đã đến hành tinh SpringTime của chúng em". Tôi giật mình quay qua, giọng nói đó cất lên từ một thiếu nữ trạc chừng 20 tuổi, nàng có khuôn mặt trái xoan rất nhân hậu, đôi mắt đen huyền e ấp sau những sợi tóc mỏng màu mật ong đang hững hờ nhẹ bay trong gió, phía trên tóc được cài bởi 1 chiếc vương miện lấp lánh những viên kim cương. Nàng đang khỏa thân, trên cơ thể nàng nổi bật lên những đường cong tuyệt mỹ mà những giáo sư chuyên nghiên cứu về bộ môn Nhân Trắc học cũng chưa bao giờ mơ tưởng đến. Những đường cong huyền ảo ấy cứ lấp lánh, ẩn hiện ngược sáng trong nắng nhẹ ban mai, không một nhà văn nào có thể tả xiết... Trước đây, tôi đã từng nhìn thấy nhiều trăm cô người mẫu khỏa thân, trong đó có nhiều cô là hoa khôi, hoa hậu nhưng chưa bao giờ tôi phải sững sờ trước một thân hình quá hoàn hảo, quá tuyệt mỹ đang đứng trước mặt tôi như lúc này...

Sau phút đầu tiên ngỡ ngàng, e ấp, nàng nói cho tôi biết chiếc máy bay chở trên 200 hành khách cùng phi hành đoàn của chúng tôi đã được chiếc dĩa bay của Vương quốc hút vào và gửi về hành tinh SpringTime này dưới hình thức Zip lại với dung lượng nhỏ nhất rồi "email vật chất" bởi đường truyền siêu siêu tốc. Hèn gì tôi chỉ vừa chớp mắt đã thấy mình đứng ở một nơi hoàn toàn xa lạ...

Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi dẫn đến một bức tường bằng kính trong suốt ở gần đó, sau khi bước xuyên qua kính tôi cảm thấy trên người nhẹ nhàng, sảng khoái hơn. Nhìn lại, thì ra áo quần trên người tôi cũng đã hoàn toàn biến mất tự lúc nào...

Nàng thấy tôi đang lúng túng đưa tay che giữa hai chân thì e thẹn, mĩm cười giải thích là ở trênhành tinh SpringTime này có 2 bán cầu (Male và Woman), dân cư nam nữ được ngăn cách nhau bằng một bức tường lửa không qua lại được, do đó dân cư ngày càng đi đến tuyệt chủng, (tôi ngầm hiểu rằng những phụ nữ trên chuyến máy bay của chúng tôi đã được email sang bên kia bán cầu và chúng tôi đến đây với mục đích làm gia tăng dân số trên hành tinh này). Hèn gì tôi chỉ thấy những hành khách trên chuyến bay còn lại chỉ toàn là nam và mỗi hành khách nam được 1 cô trên hành tinh này dẫn đi mỗi hướng khác nhau, tôi hiểu là tôi đang ở phía bán cầu Woman...

Nàng dẫn tôi tản bộ trong 1 vườn hoa lạ, hình như đâu đó thoang thoảng hương ngọc lan, xa xa vọng lại tiếng chim hót véo von, lúc thưa lúc nhặt... Nhẹ nhàng lướt những ngón chân trần đi bên tôi, nàng giải thích những điều mà tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tôi từ từ hiểu ra nhiều điều thú vị, cư dân trên hành tinh này chỉ sống đến 25 tuổi, sau đó sẽ tự "bốc hơi" và tan biến vào hư không, nhưng vì hành tinh này quay rất chậm trong 1 hệ Vũ Trụ (cách xa Thái Dương hệ của chúng ta đến 10.000 năm ánh sáng), nên 1 tuổi ở đây bằng 10 năm trên Trái đất...

Câu chuyện giữa chúng tôi thật dài, dài lắm... Nhưng tóm lại là chuyến bay định mệnh của chúng tôi đã được chính nàng là Nữ hoàng Vương quốc SpringTime lựa chọn và lập trình để đón về cùng sinh sống, trong đó tôi là người may mắn được nàng chọn đích danh (sau này tôi mới biết là nàng đã âm thầm theo dõi và tìm hiểu về tôi từ lâu qua Facebook và website cá nhân)...

Sau một thời gian sống bên Nữ Hoàng trong Cung điện Pha-lê có rất nhiều mỹ nhân hầu hạ, tôi được gặp lại những nam hành khách trên chuyến bay, chúng tôi hỏi thăm về nhau, hầu hết chúng tôi đều nhớ nhà một cách khủng khiếp. Chúng tôi bèn mở smartphone, laptop trong hành lý được mang theo và chiếu lên bức tường mây để cùng ngắm lại những bức ảnh gia đình, bạn bè ở quê hương Trái Đất cho thỏa lòng mong nhớ. Đang xem, bỗng dưng có một nhóm nữ (tất nhiên là khỏa thân) trên vai có mang băng đỏ ghi chữ "Quản lý Văn hóa" họ lướt đến trên những chiếc đệm từ trường và đề nghị tịch thu tất cả những hình ảnh mang tính "khiêu dâm, đồi trụy" này. Thì ra những hình ảnh có mặc quần áo trên hành tinh SpringTime đều bị cấm, điều mà cư dân trên Trái Đất chưa hề biết.

Tôi phản đối, xông vào họ để giành lại chiếc laptop của mình nhưng bị một luồng điện từ chiếc laptop phát ra, kèm theo đó là 1 hồi chuông reo inh ỏi...

Giật mình tỉnh giấc, thì ra tôi vừa qua một giấc mơ lạ...


Chiếc điện thoại của tôi vẫn còn đang reo, tôi bấm nút nghe, đầu dây bên kia là giọng của một đồng nghiệp: "Thái Phiên ơi, phòng triển lãm L.O.N vừa bị Công an Văn hóa niêm phong rồi"...

Thái Phiên

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...