Chuyển đến nội dung chính

Lê Việt Khánh: BÀN VỀ THƯỞNG THỨC NGHỆ THUẬT

BÀN VỀ THƯỞNG THỨC NGHỆ THUẬT

-Lê Việt Khánh-

Thường thì khi tranh luận, nhất là về những đề tài “Cảm tính” như Nghệ thuật, mấy ông phản biện thường có câu “Thằng đấy biết cái đéo gì mà nói”

Cho nên tôi phải bắt đầu từ Mỹ thuật, để khẳng định rằng tôi đang nói cái mình BIẾT, cái tôi được học hành cẩn thận, nghiên cứu cẩn thận, thực hành cẩn thận.

Mỹ thuật – là một ngành nghệ thuật. Chắc chắn.

Để trở thành một họa sỹ, trước đây, điều kiện cần là phải được học hành bài bản, vẽ hình họa chắc chắn, làm chủ được các chất liệu bột màu, sơn dầu, sơn mài, lụa…

Điều kiện đủ là bản năng nghệ thuật, cá tính, đam mê, tạo được phong cách cá nhân không lẫn với ai.

Để trở thành họa sỹ, cầm bút vẽ được cái tranh sạch nước cản, người vẽ cũng phải học nhiều năm. Để tạo được phong cách cá nhân, phải một, hai chục năm, trở thành MÉT (Master)…có khi mất cả cuộc đời.

Thời buổi bây giờ thì giá trị có đảo lộn. Vài ông say say bôi trát quều cào loạn xị lên mặt toan thế là thành trừu tượng, là thành họa sỹ...Bọn này chỉ lừa được quần chúng nhân dân không biết gì. Chứ bọn tôi liếc mắt phát là biết ngay đổ rởm.

Cho nên tôi thích âm nhạc. Cứ cầm mic là thành ca sỹ chỉ là số rất hiếm. Đố thằng nào ngồi trước cái đàn piano đánh linh tinh mà thành nghệ sỹ dương cầm được. Giá trị nó ít lộn xộn như bên mỹ thuật.

Đó là với họa sỹ, ngược lại, với người xem tranh, khán giả của họ thì sao?

Tôi dám chắc là có đến 96,69% người Việt Nam chúng ta gặp vấn đề khi “Xem” một tác phẩm hội họa. Đứng trước một bức tranh vẽ nghuệch ngoạc của Picasso, Vangogh, hay Nguyễn Sáng, Nguyễn Tư Nghiêm…Người xem không hiểu bức tranh nghuệch ngoạc kia đẹp ở chỗ nào?

Nhiều người bảo, đem về mất công giặt hết màu thì mới làm giẻ lau được :v

Thành thật mà nói, “Xem tranh” đúng là một khó khăn với đại đa số người Việt. Nguyên nhân cũng rất rõ ràng: Vì đa số người Việt không được học cách xem tranh.

Vẽ được một bức tranh – Phải Học. Nhưng để xem được một bức tranh – cũng cần phải học!

Thời sinh viên, tôi lên Hàng Bông làm thợ chép tranh trong xưởng. Một ngày nọ, có hai mẹ con bà tây dắt tay nhau vào, đứa bé tóc vàng xoăn mắt xanh lè chỉ vào cái tranh Hoa Hướng Dương tôi đang chép rồi bi bô: Vangogh mama.

Nói về giáo dục nghệ thuật, thì phải nói là con em nước Việt ta thiệt thòi nhiều. Nhất là thế hệ chúng tôi sinh ra trong thời gian khó.

Nhiều bạn bè cứ hỏi tôi: Anh giải thích hộ em cái tranh này nó nói về cái gì, nó đẹp ở chỗ nào với?

Tôi chỉ biết cười trừ, vì làm sao mà một hai câu tôi giải thích cho hết được, bởi nó là tổng thể của một khối kiến thức khổng lồ về phong cách, trường phái, thời kỳ, bút pháp, kỹ thuật, bố cục, đường nét, mầu sắc, chất cảm, cảm xúc…blab la bla…

Tôi ngày bé, xem tranh Phố của danh họa Bùi Xuân Phái cũng chả thấy đẹp gì cả. Tôi thấy mấy bức vẽ đồng quê có con trâu, cầu tre, đàn chim bay qua mặt trời đỏ đẹp. Tôi cũng thích mấy bức tranh vẽ chùm nho, lọ hoa tả giống thật mới là đẹp nữa.

Trải qua năm tháng học hành, dần dần tôi mới biết về GIÁ TRỊ THẨM MỸ của hội họa, thấy tranh phố Phái đẹp thế nào, tranh cụ Nghiêm, cụ Liên, cụ Sáng…đẹp thế nào. Hiểu thế nào là tạo hình, là mô đéc, cái đẹp của Lập thể như thế nào, cái đẹp của Siêu thực như thế nào, Ấn tượng, Sắc điểm ra sao…

Qua học hành, tôi mới hiểu hội họa nó còn có giá trị SÁNG TẠO. Một bức tranh Lập thể của Picasso sở dĩ nó được đánh giá cao bởi ngoài giá trị thẩm mỹ, tranh của Pi còn đánh dấu sự thay đổi của cả một thời kỳ, thoát khỏi những nguyên tắc cứng nhắc của cổ điển để sáng tạo ra một trường phái mới, một thời kỳ mới. Tranh nó đắt ko phải vì nó đẹp, mà còn vì nó thay đổi nhận thức, thay đổi tư duy, thay đổi lịch sử.

Đó là những điều không thể nào ngay lập tức giải thích với bạn bè được.

Dùng Hội họa - thứ tôi biết để nói về nghệ thuật nói chung. Tuy nhiên tôi ko dám lạm bàn về âm nhạc, hay điện ảnh, là những thứ tôi ít biết hơn.

Ở Việt Nam, tranh, hay ảnh hầu như bị quy chụp trong một mục đích duy nhất: Trang Trí. Nhiều người gọi một bức tranh là bức ảnh, còn cái ảnh thì lại gọi là cái tranh.

Điều này khá giống với nghe nhạc, xem phim…Tất cả đều chỉ nhằm một mục đích đó là Giải trí.

Chính vì tranh ảnh chỉ để trang trí phòng khách, treo trong bếp, xem phim nghe nhạc chỉ để giải trí. Cầu làm sao thì Cung sẽ như vậy. Đó là lý do nhiều người nói rằng Ồ đi xem phim cuối cùng cũng chỉ là để giải trí thôi mà cần gì nữa đâu.

Thế nên các nhà sản xuất phim sẽ phục vụ cái nhu cầu đó thôi, cần gì nữa đâu!

Nhưng việc quy chụp tất thảy mọi loại hình nghệ thuật vào một mục đích – Giải trí – Là một quan niệm Sai lầm. Nghệ thuật có 5 chức năng: Nhận thức, Thẩm Mỹ, Sáng Tạo, Giáo dục, và cuối cùng mới là giải trí.

Nói thế nào nhỉ? Ví dụ như chỉ cần giải trí, người ta sẽ chọn xem Người Nhện, hay John Wick, hay chuyện nhà bà Nữ…

Nhưng để “Thưởng thức nghệ thuật” thì người ta sẽ chọn xem mấy bộ phim Hack não kiểu Inception, Người đàm phán…

Bởi vì sao? Bởi người xem lúc này có nhu cầu nhận được từ bộ phim: Nhận thức, sáng tạo, thẩm mỹ, giáo dục. Chứ ko chỉ đơn giản là giải trí.

Để giải trí, người ta sẽ chọn nghe nhạc Noo Phước Thịnh, Hiền Hồ, Richard Claydemand, Kenny G…Méo ai ngồi nghe trích đoạn chương số 4 Bản giao hưởng số 41 · Florence Price của Mozart. 

Cái bọn đã ngồi nghe giao hưởng, hoặc JAZZ, hoặc nhã nhạc cung đình, thì không còn là giải trí nữa rồi, mà là thưởng thức. Trừ bọn giả cầy không nói, nhưng bọn biết thưởng thức xịn, thì đều phải học thì mới thưởng thức được.

Có bạn lại hỏi thế các Bác sỹ, kỹ sư mà nghe nhạc thị trường, xem phim hài nhảm thì trình độ cao hay thấp? 

Câu trả lời là Bác sỹ, kỹ sư họ được học hành về Y học, khoa học kỹ thuật nên trình độ về y học, kỹ thuật của họ cao. Nhưng đồng thời, nếu họ không có học tí nào về nghệ thuật, thì trình độ cảm thụ nghệ thuật của họ hoàn toàn có thể thấp. Vậy nên:

Học – tạo nên trình độ

Trình độ nào – thị hiếu đấy.

Đại đa số nhân dân quần chúng rất hay bỉ bôi chửi bới bọn tỏ ra TINH HOA, THƯỢNG ĐẲNG. Cũng đúng thôi, vì bọn tinh hoa giả cầy nhiều quá. Nhưng sự thật là không có thứ nghệ thuật nào cào bằng cho tất cả, nghệ thuật về bản chất là một thứ phân chia đẳng cấp. có cao có thấp, có hàn lâm, có thương mại.

Thấp dành cho số đông

Cao dành cho số ít.

Muốn thưởng thức được nghệ thuật ở level cao thì phải chịu khó học. Không học, hoặc lười không chịu học mà cứ ngoạc mồm chửi bọn được học hành cẩn thận là thượng đẳng là cớ làm sao?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...