Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

FB. Khai Q. Tran: BONG BÓNG BẤT ĐỘNG SẢN: TỪ “THẬP KỶ MẤT MÁT” CỦA NHẬT BẢN ĐẾN BÀI HỌC CHO VIỆT NAM

🏠 BONG BÓNG BẤT ĐỘNG SẢN: TỪ “THẬP KỶ MẤT MÁT” CỦA NHẬT BẢN ĐẾN BÀI HỌC CHO VIỆT NAM

Ít ai ngờ rằng, cuối những năm 80, Nhật Bản từng là một cường quốc đủ sức đe dọa vị trí số 1 thế giới của Mỹ. Nhưng thực tế sau hơn 30 năm, GDP Nhật Bản đã tụt xuống vị trí thứ 5 (sau Mỹ, TQ, Đức và Ấn Độ). Thu nhập bình quân đầu người dậm chân tại chỗ ở ngưỡng 30K-40K USD. Từ mức gấp rưỡi Mỹ năm 1994, đến nay con số này chưa bằng một nửa của Mỹ và đã bị Hàn Quốc bắt kịp.

Có nhiều nguyên nhân, nhưng "nhát dao" trực tiếp và mạnh mẽ nhất chính là: Sự tan vỡ của bong bóng Bất động sản (BĐS).

🇯🇵 Nhìn lại cơn điên tại Nhật Bản (1989)

Vào thời điểm đỉnh cao, những con số khiến cả thế giới phải hoảng:

- Đắt đỏ vô lý: Giá BĐS quanh 1.15 km^2 khu hoàng thành Tokyo đắt hơn toàn bộ BĐS của cả bang California (Mỹ) cộng lại.

- Tỉ lệ giá nhà/thu nhập: Tại Tokyo là 18x (Một hộ gia đình phải làm việc 18 năm không ăn uống mới đủ tiền mua nhà).

- Cơ cấu tài sản: BĐS chiếm tới 50% tổng tài sản (Asset) và 80% tài sản ròng (Net Worth = Tổng tài sản - Tổng nợ) của mỗi hộ gia đình.

Khi bong bóng vỡ, giá đất giảm trung bình 50-60%, riêng BĐS thương mại giảm tới 80%. Hệ quả để lại vô cùng tàn khốc:

- Tài sản "bốc hơi": Nhiều gia đình rơi vào cảnh "tài sản ròng âm" (nợ ngân hàng lớn hơn giá trị nhà). Ngân hàng phải duy trì các "Công ty ma" (Zombie firms) bằng cách cho vay cầm chừng để họ đủ sống mà trả nợ, thay vì để họ phá sản.

- Vòng xoáy giảm phát: Tâm lý "đợi giá giảm thêm mới mua" kìm hãm tiêu dùng và sản xuất, khiến giá cả hàng hóa lao dốc suốt gần 30 năm qua.

- Khủng hoảng nhân khẩu học: Năm 1970 (trước bubble), tỉ lệ sinh là 2.13. Năm 1989 (đỉnh bubble) giảm còn 1.54. Năm 2005 chỉ còn 1.25 và hiện nay là 1.16. Người trẻ không dám sinh con vì áp lực chi phí nhà ở quá lớn.

🇨🇳 Câu chuyện tương tự tại Trung Quốc (Thậm chí còn tồi tệ hơn)

Trung Quốc đang đương đầu với bài toán y hệt Nhật Bản, nhưng mức độ nghiêm trọng thì ở một tầm cao mới:

- Giá nhà trên mây: Tỉ lệ giá nhà/thu nhập ở Bắc Kinh, Thượng Hải lên tới 35x-50x.

- Tài sản tập trung quá lớn: BĐS chiếm tới 70-80% tài sản người dân. Đóng góp của BĐS vào GDP và tỉ lệ nhà bỏ hoang đều cao hơn Nhật Bản thời kỳ đỉnh điểm.

- Tỉ lệ sinh chạm đáy: Nhiều nơi tại TQ hiện chỉ còn 1.0-1.1, thấp hơn nhiều so với Nhật Bản.

Dù ông Tập đã cứng rắn với chính sách "Ba lằn ranh đỏ" (Nhà để ở, không phải để đầu cơ) khiến hàng loạt tập đoàn BĐS sụp đổ, nhưng tác động lâu dài vẫn là dấu hỏi lớn. Tôi đoán rằng, chính bong bóng này sẽ là rào cản khiến TQ có lẽ không bao giờ vượt qua Mỹ về GDP.

🇻🇳 Lời cảnh tỉnh cho Việt Nam

Chúng ta đang nhìn thấy những bóng dáng quen thuộc :

- Báo động đỏ: Tỉ lệ giá nhà/thu nhập tại Hà Nội và TP.HCM đang ở mức 24x — cao hơn cả mức 18x của Tokyo tại đỉnh bong bóng.

- Thế hệ "Ba Không": Tỉ lệ sinh cả nước đang ở mức 1.9, riêng TP.HCM chỉ còn tầm 1.5, hình thành nên thế hệ: "Không nhà - Không kết hôn - Không con".

- Dù Việt Nam có lợi thế về dân số trẻ, thu nhập thấp dễ thu hút FDI, nhưng nếu không xử lý tốt bài toán BĐS, chúng ta sẽ phải gánh chịu những hệ quả nặng nề trong tương lai.

Các bạn nghĩ sao về hậu quả tiềm tàng của bong bóng BĐS tại Việt Nam qua bài học từ Nhật và TQ?

Đỗ Trí Hùng: NGƯỜI THỨ 41 – 2

 NGƯỜI THỨ 41 – 2

1 - Sau đêm nghỉ tại ngôi làng, thật ra là khu lều trại của những người dân du mục, đơn vị Hồng quân tiếp tục đi ra tới bờ biển, tại đây Chính Ủy quyết định chia quân làm 2 hướng. Nàng Mariutka, nữ thiện xạ xinh đẹp sẽ vượt biển, áp giải gã bạch vệ về thành phố giao nộp cho bộ chỉ huy, đi cùng nàng có thêm 2 chiến sĩ cầm súng hỗ trợ, số còn lại cùng Chính Ủy sẽ men theo bờ đuổi theo đơn vị chiến đấu...

2 – Cú vượt biển không may mắn vì ngay trong đêm họ gặp bão. Cơn bão oánh sấp con thuyền nhỏ, khiến hai chiến sĩ hồng quân áp giải bị sóng cuốn đi, còn lại nàng Mariutka và gã sĩ quan bạch về thì may mắn hơn, bị sóng đẩy giạt vào một hòn đảo hoang vu...

Nhân tiện, đoạn này kỳ diệu quá, và tôi cũng thích được như ông bạch vệ kia!

Cả hai tỉnh dậy trên bãi cát và dìu nhau vào một lều của dân đánh cá ngay sát bờ biển. Ông sĩ quan bạch vệ xuất thân công tử nhà giàu, tất nhiên là lên cơn sốt vật vã và nàng Mariutka xuất thân bần nông, khỏe mạnh phi thường đã buộc phải... chăm sóc gã tù binh.

Một gã công tử đẹp trai, đẹp đến mức cô nàng Mariutka phải thốt lên “Đồ cá thối, sao mắt anh lại xanh đến thế”, lúc này yếu ớt bất lực, phụ thuộc hoàn toàn vào sự chăm sóc của cô gái, và khơi dậy trong cô một thứ tình cảm, đó là tình người...

Rồi khi gã công tử phục hồi sức khỏe dần dần thì cả hai lại phải cùng nhau đối phó với hoàn cảnh trên đảo hoang không bóng người, thiếu thốn đủ thứ...

3 - Trải qua nhiều hiểm nguy, hai con người ấy nương tựa vào nhau mà sống, và một tình yêu đẹp giữa họ đã nảy nở.

Cố nhà văn – nhà báo nổi tiếng, cụ Cao Nhị, phụ huynh của đạo diễn Cao Mạnh, năm 1957 đã viết về phim “Người thứ 41”, có đoạn như sau:

“Nhân vật trong Người thứ 41 là những người có thịt có máu hẳn hoi, những con người sống yêu đương và đau khổ, tóm lại họ rất con người”

Quả bênh vực này với “Người thứ 41” là một sự táo bạo, to gan, vì thời điểm đó – 1957 – con người được xác định bởi lập trường giai cấp, nếu nhân vật dám yêu kẻ thù giai cấp, nhân vật đó chắc chắn là ... phản động, không phải là người chân chính

4 -  Trở lại với cặp giai xinh gái đẹp trên đảo hoang, rất đúng với nguyên lý triết học “hiện sinh về thân thể” của Merleau Ponty, rằng “cơ thể là trung tâm ý nghĩa của thế giới” rằng nó nhận biết thế giới trước cả ý thức và lý tính

Hai cơ thể sống, có trái tim, có máu, có cảm xúc... và họ yêu nhau, ngay cả khi lý trí của họ biết rằng họ là kẻ thù. Điều này y chang với mối tình Romeo và Juliete, họ cũng yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên, dù họ đã được giáo dục rằng, họ thuộc về hai dòng họ tử thù.

Họ - cặp Romeo bạch vệ và Juliete Hồng quân -  chăm sóc nhau, âu yếm nhau, cùng nhau vượt qua sự khắc nghiệt của môi trường tự nhiên trên đảo, và cả hai đã cảm nhận được HẠNH PHÚC...

5 – Trong một lần uyên ương nô giỡn bên mép sóng, chàng triết gia trẻ thấy phấn khích, mới nằm vật ra bãi cát mà thốt lên những lời sấm sét như sau:

- Ôi quỉ tha ma bắt, thật là sướng quá và ... thật vô nghĩa!

- Anh nói gì bí hỉm vậy anh yêu?

Cô nàng nông dân ngạc nhiên vì câu nói oái oăm của ông triết gia trẻ. Anh chàng bèn giải thích:

- Anh nói cuộc sống thật vô nghĩa! Anh đã sống trên đời này 27 năm, đã khao khát tìm kiếm trên thế gian này một lý tưởng nào đó, một ý nghĩa nào đó, nếu ai đó nói với anh rằng những ngày tháng tuyệt vời nhất là ở đây, ở bãi biển xa lạ và ngớ ngẩn này, chắc chẳng đời nào anh tin...

- Anh vừa nói những ngày tháng gì anh yêu?

- Những ngày tháng tuyệt vời nhất, những ngày tháng này, hai chúng ta đang ở đây, cùng hòa tan vào thiên nhiên, cảm thấy mình là một phần của nó và hân hoan hạnh phúc cùng đất trời...

- Anh nói cao siêu như triết gia vậy, còn em chỉ đơn giản một điều: Em đang hạnh phúc.

Thật ra, đây là đoạn đối thoại đẹp. Ông triết gia thì nhận ra rằng, khi ta cố tìm ý nghĩa cuộc đời, ta sẽ chẳng thấy nó đâu cả, và đôi khí ý nghĩa xuất hiện tình cờ và trớ trêu, đúng với chữ “Duyên” của nhà Phật. Còn cô gái thì không nghĩ nhiều, cô chỉ cảm thấy hạnh phúc, thế thôi. 

Sau đó hai người ôm nhau âu yếm và chàng triết gia tiếp tục:

- Giá đừng bao giờ rời khỏi hòn đảo này, ở lại đây vĩnh viễn, tan chảy dưới ánh mặt trời nồng ấm

- Không, em sẽ chẳng ở lại đâu, em sẽ buồn và nhớ loài người

- Chúng ta không phải là người sao?

- Tất nhiên rồi, nhưng giờ không phải là lúc ngồi bên lò sưởi hưởng lạc thú. Đồng đội em đáng chiến đấu ngoài mặt trận, máu chảy đầu rơi...

- Sao? Em vẫn muốn quay lại làm lính à?

- Chứ sao nữa!

- Còn anh đã chán ngấy những thứ vô nghĩa đó! Từng ấy năm máu và tội ác! Hết chiến tranh với Đức, rồi nội chiến! Một cơn ác mộng đẫm máu!

- Ngu xuẩn, mọi người chiến đấu vì công lý!

Đối thoại bắt đầu mở ra xung đột. Chàng trí thức bắt đầu nghi ngờ mọi chân lý, còn nàng nông dân thì tin như đinh đóng cột vào chân lý mà mình đang dâng hiến. Quả đúng như Mao nói “trí thức là phân”, rất đáng chết.

Đối thoại tiếp tục và bắt đầu căng thẳng:

- Anh không cần công lý, anh muốn bình yên, muốn quay về với sách vở, muốn quên hết mọi chuyện!

- Nghĩa là, dù trái đất có tách làm đôi, anh vẫn ngồi bên lò sưởi đọc sách ư?

- Tách làm đôi ư, kệ cho nó tách làm đôi! Không còn lý tưởng, không còn tổ quốc! Tất cả bị tàn phá rỗng tuếch, và từ tro tàn sẽ tiêu tan hết thảy! Chết tiệt, có hàng ngàn chân lý, chân lý kiểu Đức, chân lý kiểu Nga, chân lý của nông dân, chân lý của địa chủ... và chân lý kiểu Bolshevik! Xéo tất cả xuống địa ngục đi... Anh không muốn chân lý nào hết ngoài chân lý của chính mình! Anh không muốn vấy bẩn bản thân vì cái sự nghiệp của em!

Đến đoạn này thì bi kịch bắt đầu.

Vốn là triết gia, quá nhiều kiến thức, chàng sổ toẹt mọi thứ, sổ toẹt những lý tưởng mà mình phục vụ, sổ toẹt chính những điều mình từng tin tưởng

Còn nàng vốn nông dân ít học, người ta tạo ra cho nàng một niềm tin và nàng tin vào nó như đinh đóng cột, không nghi ngờ, không băn khoăn và nàng không thể hiểu được tại sao có kẻ không tin điều mà nàng tin.

Và, sự ái ân chuyển sang bực tức, thậm chí phẫn nộ. Nàng nghiêm mặt:

- Nghĩa là, nhờ ân huệ của anh, những người khác cứ tiếp tục rúc trong đống bùn lầy khốn khổ và anh không quan tâm?

- Đúng, quỉ tha ma bắt, mặc xác họ! Mặc xác những kẻ thích điều đó...

- Anh là đồ... hừ ... là đồ

Nói đến đây, Mariutka giận dữ vùng ra khỏi vòng tay người yêu và bỏ đi. Ngay lập tức, chàng triết gia trẻ thấy ân hận, chàng đuổi theo cô gái:

- Khoan đã, Mashenka, anh không muốn làm em buồn! Em hiểu cho, anh quá mệt mỏi rồi, anh muốn, khi thoát khỏi nơi này chúng ta sẽ đi Kavkaz, anh có ngôi nhà ở đó, chúng ta sẽ sống với nhau, em sẽ đi học, còn anh sẽ làm tất cả vì em...

Đây rõ ràng là mong muốn rất con người, rằng chúng ta sẽ bên nhau, sống với tình yêu, là đủ, mọi thứ khác không quan trọng nữa. 

Nhưng Mariutka, với bản chất của “chiến sĩ chiến đấu cho công bằng, cho lý tưởng cao đẹp” thì không đồng ý, nàng vẫn giận dữ:

- Tức là tôi phải nghe theo anh, nằm thảnh thơi trên nệm lông chim nhấm nháp những chiếc kẹo ngọt, những chiếc kẹo thẫm máu bao người lao động...

- Sao bỗng dưng em trở nên cục cằn như vậy?

- Cục cằn ư? Anh chỉ muốn mọi thứ dâng đến cho anh hết sức ngọt ngào trang trọng! Anh chê bai chân lý của Bolshevik, vậy anh đã hiểu về nó chưa? Anh có hiểu nó thấm đẫm bao mồ hôi nước mắt của họ không? Anh không cần biết đúng không?

Nhìn vẻ giận dữ của Mariutka, chàng triết gia quả thực ngạc nhiên. Cô gái xinh đẹp với thân hình nóng bỏng vốn dịu dàng trong vòng tay anh, biến đâu mất rồi?

- Anh chỉ lạ lùng, em là đàn bà mà trở nên sắc đá như vậy? Sao anh có thể yêu một người như vậy nhỉ?

- Đồ thối tha! Anh chỉ muốn lôi tôi vào giường và tận hưởng và thư giãn thôi phải không? Anh đúng là đồ... con rận thối tha, đồ chó đẻ!

- Cô có quyền gì mắng tôi, đồ đàn bà ... thô lỗ!

Và nữ chiến sĩ hồng quân, trong cao trào giận dữ đã tặng cho tên bạch vệ một tát. Chàng bạch vệ ức quá nhưng cố nhịn bảo “may cho cô vì cô là đàn bà”

6 – Sau đó là giận dỗi, là im lặng mỗi người một góc, rồi chàng triết gia chủ động làm lành, xin lỗi, ân hận còn nàng thì tức tối bảo “sao tôi có thể yêu anh đến thế, chỉ vì nhìn vào mắt anh và nghe giọng nói của anh, tôi đã sai lầm”, rồi cô khóc như mưa, và anh ôm cô và lại quấn lấy nhau, rồi lại cãi nhau, lại quấn lấy nhau... y như mọi cặp yêu đương trên đời : Cãi nhau – làm lành – yêu nhau – cãi nhau.

Chỉ có điều, xung đột của cặp đôi này là xung đột giữa TRÁI TIM và LÝ TƯỞNG

Họ không biết rằng, trái tim thì có thật còn mọi lý tưởng chỉ là “hư cấu”

Trong một cuộc cãi nhau vừa kết thúc, và cả hai đang ôm nhau âu yếm thì bỗng từ biển xuất hiện một con tàu, một cánh buồm. Cả hai cùng bật dậy nhảy múa mừng rỡ, rằng mình sống rồi, có người đến cứu rồi.

Nhưng, khi con tàu lại gần hơn, cả hai đều nhìn thấy lá cờ của Bạch Vệ, trong khi chàng trai lú lẫn vẫn hô lên “Quân ta, em ơi, là quân ta!”

Anh quên mất rằng, người yêu của anh có phải “quân ta” đếu đâu!

Anh chạy như thằng rồ theo mép sóng, vừa chạy vừa vẫy, vừa gọi người yêu rằng mau lên, quân ta đến cứu

Còn nữ hồng quân, tay thiện xạ thì nâng súng quát “Đứng lại, thằng bạch vệ, đứng lại không tao bắn”

Chàng bạch vệ triết gia vẫn chạy, vẫn nhảy cỡn lên và súng nổ, lần này thì không trượt, viên đạn xuyên thủ cấp. Chàng triết gia trẻ nhảy khựng lên lần cuối rồi đổ vật xuống.

Nữ hồng quân ném súng, ngây mặt ra, kêu lên “Nhi ét – aka Không!” rồi nàng chạy lao đến bên xác người yêu, vực anh lên, ôm lấy đầu anh mà gào “Mắt xanh của em, tỉnh lại đi...”

Tỉnh thế đếu nào được, chàng đã ngỏm củ tỏi mất rồi!

Hết mẹ chuyện!

- Đỗ Trí Hùng -

Ảnh từ kiệt tác xi nê " Người thứ 41" sản xuất 1956

Xem Phần 1: https://quangdonquixote.blogspot.com/2025/12/o-tri-hung-nguoi-thu-41.html?m=1

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2025

FB. Lê Công Thành: Bằng Cấp - Bẫy Ponzi cho tầng lớp trung lưu

 Bằng Cấp: Bẫy Ponzi cho tầng lớp trung lưu

1. Sự Đổ Vỡ Của Lời Hứa Giáo Dục

Trong suốt thế kỷ 20, tấm bằng đại học được coi là "giấy bảo hành" cho cuộc đời. Công thức từng rất đơn giản: Chăm chỉ học tập + Đỗ đại học = Công việc ổn định và vị thế xã hội.

Nhưng đối với thế hệ sinh sau năm 1995, công thức này đã lỗi thời.

Hệ thống giáo dục đại học hiện nay, đặc biệt là các khối ngành lý thuyết, đang vận hành giống như một cỗ máy quán tính khổng lồ. Nó tiếp tục bán đi một lời hứa của quá khứ cho những sinh viên của tương lai, trong khi giá trị thực tế của lời hứa đó đã bốc hơi gần hết.

2. Lạm Phát Bằng Cấp (Credential Inflation)

Vấn đề cốt lõi không phải là giáo dục xấu, mà là sự phổ cập hóa (massification) quá mức.

Ba mươi năm trước, cử nhân đại học là tầng lớp tinh hoa. Sự khan hiếm tạo nên giá trị.

Ngày nay, khi các trường đại học mọc lên như nấm và quy mô tuyển sinh mở rộng tối đa, tấm bằng cử nhân đã trở thành "bình thường hóa". Khi ai cũng đặc biệt, thì không ai đặc biệt cả.

Đây là hiện tượng Lạm phát Bằng cấp. Tấm bằng Đại học giờ chỉ có giá trị ngang bằng tấm bằng Cấp 3 của thập kỷ trước. Để tạo sự khác biệt, sinh viên buộc phải học lên Thạc sĩ, rồi Tiến sĩ.

Nó tạo ra một cuộc "chạy đua vũ trang" về bằng cấp: Người học phải tốn nhiều tiền hơn, học lâu hơn chỉ để đạt được cùng một vị trí công việc mà thế hệ trước có thể dễ dàng đạt được với ít nỗ lực hơn.

3. Nhà Trường Bán "Tín Hiệu", Không Bán "Năng Lực"

Thực tế tàn nhẫn là các trường đại học hiện đại đã chuyển dịch trọng tâm từ "Đào tạo kỹ năng" (Skill Formation) sang "Cung cấp tín hiệu" (Signaling).

Họ bán một tờ giấy chứng nhận rằng sinh viên này "có khả năng tuân thủ quy trình, chịu được áp lực và thuộc tầng lớp trung lưu", chứ không đảm bảo sinh viên đó làm được việc.

Chương trình đào tạo thường xuyên chậm hơn thực tế từ 5 đến 10 năm. Sinh viên Marketing học về các lý thuyết của thập niên 90 trong khi thế giới đang chạy bằng thuật toán của Trí tuệ nhân tạo. Sinh viên Kế toán học ghi chép sổ sách trong khi phần mềm đã tự động hóa 90% quy trình.

Kết quả là nghịch lý lớn nhất của thị trường lao động: Cử nhân thất nghiệp tràn lan, nhưng doanh nghiệp vẫn "khát" nhân sự làm được việc. Có bằng cấp (Credentialed) không còn đồng nghĩa với Có năng lực (Competent).

4. Tư Duy Công Nghiệp Trong Kỷ Nguyên AI

Hệ thống giáo dục hiện tại được thiết kế cho thời đại Cách mạng Công nghiệp: Đào tạo ra những con người biết vâng lời, ghi nhớ thông tin và lặp lại quy trình chuẩn.

Đáng tiếc, đó lại chính xác là những gì Trí tuệ Nhân tạo (AI) làm tốt nhất.

Học vẹt (Rote Learning) và trả bài theo mẫu - phương pháp chủ đạo của nhà trường - đang trở thành con đường dẫn đến thất nghiệp. Những công việc văn phòng cơ bản (soạn thảo, tổng hợp số liệu, dịch thuật sơ cấp) đang bị máy móc thay thế với tốc độ chóng mặt.

Chúng ta đang dành 4 năm thanh xuân rực rỡ nhất để rèn luyện những kỹ năng mà máy móc có thể làm trong 4 giây. Đó là một sự lãng phí nguồn lực xã hội khổng lồ.

5. Tại Sao Chúng Ta Vẫn Mắc Bẫy?

Nếu hiệu quả giáo dục đang giảm sút, tại sao phụ huynh vẫn dốc hết tiền tiết kiệm để con vào đại học?

Vì Áp lực đồng trang lứa (Peer Pressure) và nhu cầu An toàn tâm lý.

Trường đại học trở thành một "nhà trẻ cao cấp" cho người trưởng thành. Nó là nơi trú ẩn an toàn để trì hoãn việc phải đối mặt với thị trường lao động khắc nghiệt. Phụ huynh mua bằng cấp để mua sự yên tâm, để không bị xã hội đánh giá là "thất bại trong việc nuôi dạy con".

Hệ thống giáo dục khai thác triệt để nỗi sợ hãi bị tụt hậu này để duy trì nguồn thu, bất chấp việc sản phẩm đầu ra (sinh viên tốt nghiệp) ngày càng khó tìm việc làm.

6. Sự Dịch Chuyển Sang "Thực Học"

Thị trường lao động đang âm thầm xóa bỏ sự sùng bái bằng cấp để chuyển sang Kỷ nguyên của Năng lực (Competency-Based Era).

Các quy tắc mới rất đơn giản và tàn nhẫn:

 - Sản phẩm hơn Chứng chỉ: Đừng đưa ra bảng điểm, hãy đưa ra kết quả. Một dự án thực tế, một bài viết có người đọc, một phần mềm có người dùng... có giá trị thuyết phục hơn mọi loại bằng khen giấy.

 - Khả năng Tự học (Self-Education) là Vua: Trong thế giới thay đổi hàng ngày, kiến thức học 4 năm trước đã trở thành rác. Khả năng tự cập nhật kiến thức mới quan trọng hơn khối lượng kiến thức cũ bạn đã tích lũy.

 - Tư duy làm chủ công cụ: Thay vì học cách làm cái máy, hãy học cách điều khiển cái máy. Người biết sử dụng công nghệ để nhân bản năng suất sẽ thay thế người chỉ biết làm việc chăm chỉ theo cách thủ công.

7. Kết luận

Tấm bằng đại học không xấu, nhưng nó không còn là chiếc vé VIP thông hành vào tầng lớp thượng lưu. Nó chỉ là vé vào cửa (entry ticket) với mức giá ngày càng đắt đỏ.

Đã đến lúc ngừng coi việc "sưu tập bằng cấp" là mục tiêu cuộc đời. Sự an toàn thực sự trong thế kỷ 21 không nằm trên những tờ giấy có dấu đỏ, mà nằm ở năng lực thực chiến và khả năng thích nghi của chính bạn.

Trần Chí Hiếu: Vụ chó cắn người

 Vụ chó cắn người ... và con chó đó đã bị tj êu huỷ - mình nghĩ suốt! 

Tội con chó quá: Đúng ra, đứa bị xử nặng nên là thằng chủ - chính là đứa xua con chó đó cắn người! 

Con chó nó hư hay ngoan, 99% do thằng chủ. 

Chó nó bênh chủ về bản chất là nó trung thành... 

...

Trước kia mình chiến đấu 1 mình cân với group 30.000 thành viên yêu chó... để lên án vụ dắt chó Bờ Hồ (trộm vía cũng thành công) ... anh em thấy mình nhiều lần đấu tranh chống lại bọn "Chó quyền" thì nghĩ mình ghét chó - nhầm to! 

...

Mình đứng về phía Chó - Thế cho vuông góc! 

Đừng vì vài thằng chủ ng-u mà ảnh hưởng cộng đồng nuôi Chó... và ảnh hưởng tới các con Chó... Nhá!

...

Bản chất, Mình không ghét chó! Mà mình ghét bọn nuôi chó theo kiểu "Chó là Người thân!" Và "Chó là công cụ"

...

Thế này nhé! Nhắc lại là yêu chó chiều chó không ai cấm: Đến mua gấu bông còn may áo chục củ cho chơi cũng chả ai ghét! Nhưng ảnh hưởng xã hội thì nên nghĩ lại:

...

✅ Bọn "Chó Là Người Thân":

- Là bọn dắt chó nhông nhông chỗ công cộng, vào Chung cư, thậm chí cho vào nhà hàng ăn cùng bát của khách. Rồi:

- "con của mẹ ăn đi... nhem nhem"

- "mẹ yêu con nhắm... nhắm nhắm"

- Rồi chó chuẩn bị ỉa bậy, chủ vẫn nhìn bằng ánh mắt trìu mến với ánh mắt như thể phát ra cả âm thanh: "con ị đi con ị đi... ị nhanh rồi mẹ con mình chạy"có 

👉 Bọn này nó yêu trong nhà thoải mái, lỗi là lôi ra đường đồng hoá chó nhà nó với cộng đồng! 

--

✅ Bọn "Chó là Vua"

Bọn này nuôi chó nhưng lại ko đủ điều kiện để cho chó sinh hoạt tử tế: cụ thể là ko có nhà vệ sinh cho chó > do đó hàng ngày dắt chó tung tăng phố phường - rồi khi chó cong mẹ mông lên để ị thì thằng con chủ mắt lấm lép nhìn trời đất kiểu "ờ ờ mình đang ngắm cảnh, ờ ờ mình không biết ờ ờ"

Xong việc rồi 2 mẹ con nó té vội - để lại bãi phân nơi công cộng! Oai như Vua! 

--

✅ Bọn "Chó là Công cụ": 

- Là bọn dắt chó to diễu hành ngoài đường để ra oai - tổ sư toàn loại chó mõm to bằng mẹ cái lò vi sóng: Khợp cái người bị đớp nhẹ mẹ đi nửa cân ngay. 

Nhưng bọn này cứ phải để nguyên mõm chó nó thế cho oai, rọ vào mất mẹ khí thế. 

Buồn cười nhất là bọn giả vờ ngây thơ: chó em hiền lắm, không cắn đâu! >> Cái này chúng mày phải xem kịch Xuân Hinh và Thanh Thanh Hiền cùng đóng Hài Tết, có đoạn "Anh vào đi, Chó nhà em hiền lắm", cụ Xuân Hinh bảo "Bố mày đéo tin, đến Thanh Thanh Hiền còn cắn nữa là chó hiền!" (chuyện thật!)  

👉 Với bọn này, chúng nó nghĩ chó của nó là công cụ nâng tầm chủ - khiến chủ oai như chó luôn! 

---

✅ Tóm tắt: Chó không có tội! Chỉ tội nghiệp thôi... vì hay bị lôi đi làm công cụ ! 

.

Tôi nuôi chó từ bé! Nhà xưa có tận 3 con phú Quốc nhồng nhỗng, tôi Cưng lắm! 

Nhưng Chó là Chó! 

✅ Người nào coi Chó hơn người thân... 👉 chắc vì người thân của họ không đem lại đủ niềm vui và Hạnh Phúc!

✅ Người nào không rọ mõm Chó... 👉 chắc vì nghĩ chó giống mình:

       ."Mẹ mẹ ơi cô dạy

        Cãi nhau là không hay

        Cái miệng nó xinh thế

        Chỉ nói điều hay thôi"

( trích thơ Bài thơ cô dạy)

...

"Chó nhà em không cắn đâu" ... đcm loài chó sẽ không đớp cho đến lúc nó muốn đớp... Hợp duyên nó mới đớp!

Mai Quốc Ấn: “VƯƠN MÌNH” ĐỪNG CHỈ NHÌN GDP

“VƯƠN MÌNH” ĐỪNG CHỈ NHÌN GDP

Đảng và Chính phủ Việt Nam hay nhắc về phát triển GDP mỗi cuối năm tổng kết. Nhưng theo tôi điều này nên giảm lại vì GDP không nói hết được bản chất thực của phát triển kinh tế nước mình.

GDP là tổng sản lượng kinh tế trong phạm vi lãnh thổ quốc gia Việt Nam. Trong đó bao gồm cả những sản lượng kinh tế do nhà đầu tư nước ngoài đầu tư tại Việt Nam. GDP nước ta hiện nay tiến rất nhanh để đuổi kịp Thái Lan (468 tỉ USD so với 528 tỉ USD).

GNP là tổng sản lượng kinh tế do người Việt Nam tạo ra bao gồm cả từ thu nhập người Việt đem về từ đầu tư nước ngoài. GNP dễ hiểu là GDP cộng với thu nhập ròng từ nước ngoài (NIA).

GNI là tổng thu nhập quốc dân- thứ thu nhập thực sự mà người dân và doanh nghiệp của một quốc gia nhận được trong một năm, bất kể khoản thu nhập đó được tạo ra trong hay ngoài lãnh thổ quốc gia.

Như vậy, tổng sản lượng kinh tế của Việt Nam (GDP) thực sự cao kèm và tổng thu nhập quốc dân (GNI) thực sự cao mới thực sự là thước đo nội lực cho nước mình. 

Vì GDP Việt Nam có từ việc Samsung xuất khẩu sản phẩm hay linh kiện tại Việt Nam ra thế giới thì chúng ta chỉ thụ hưởng thật chừng 15% trong số đó mà thôi. Nghĩa là các ưu đãi về đất đai, vay vốn, thuế, điều kiện kinh doanh mà Việt Nam ưu đãi cho Samsung hay các doanh nghiệp FDI sẽ mang thặng dư thực chất về các quốc gia đầu tư FDI vào Việt Nam.

Dù báo chí đã viết về việc doanh nghiệp FDI không chuyển giao công nghệ cho Việt Nam để nước mình thoát kiếp cho thuê đất rẻ và làm thuê trên chính quê hương thì FDI vẫn chưa đáng sợ bằng doanh nghiệp Việt bị thâu tóm (M&A).

Lấy ví dụ về việc các doanh nghiệp Thái Lan thâu tóm doanh nghiệp Việt Nam như Sabeco, BigC, Nguyễn Kim, Vinacafé, Nhựa Bình Minh,… sẽ thấy M&A nguy hiểm như thế nào so với FDI. Khi đó, hoạt động sản xuất vẫn ở tại Việt Nam và GDP Việt Nam vẫn tăng theo doanh thu mà doanh nghiệp bị thâu tóm đóng góp nhưng GNI thực (thu nhập quốc dân) bị mất đi và chuyển về Thái theo tỉ lệ mà họ sở hữu. Người Thái mua 100% cổ phần doanh nghiệp Việt thì toàn bộ lợi nhuận từ mua hàng của người Việt cho sản phẩm Việt sẽ chuyển về Thái. Về bản chất, người Việt làm thuê cho người Thái và hưởng lương còn nền kinh tế nước nhà không có thặng dư thực nào.

Như vậy, GDP dù phát triển hai con số hay cao hơn vẫn là “đãi gà rừng” chứ không làm người Việt giàu lên. 

Tôi xem ông Tô Lâm nói về việc phát triển GDP hai con số và doanh nghiệp tư nhân sẽ đóng góp 68% vào GDP. Nếu gặp ông ấy tôi sẽ nói rằng là doanh nghiệp tư nhân mác Việt nhưng nước ngoài thâu tóm cổ phần sẽ đóng góp vào GDP nhưng người Việt vẫn sẽ nghèo nên việc phát triển doanh nghiệp thuần Việt mới thực sự làm cho quốc gia giàu mạnh, thưa Tổng Bí thư! 

Chưa chắc ông Tô Lâm hay các mưu sĩ của ông ấy không nhìn ra vấn đề này. Nhưng tuyệt đại đa số nhân dân và thậm chí đa số doanh nghiệp mà tôi quen biết thực sự không hiểu rõ các cốt lõi này của việc phát triển GDP, GNP và GNI.

Toàn cầu hóa là một xu thế và có lẽ ít người nhìn ra ẩn đằng sau xu thế FDI và M&A chính là xâm lược kinh tế kiểu mới và hợp pháp. Đứng trước việc bị đô hộ hóa về kinh tế, việc phát triển thực chất về GNI càng là vấn đề mà người dân, doanh nghiệp và những người lãnh đạo quốc gia càng cần phải suy nghĩ, hành động sao cho việc giảm báo cáo thành tích về GDP mà tăng cường các chính sách, nỗ lực phát triển GNP, GNI trở nên mạnh hơn, thực chất hơn.

Để hài lòng mục đích phát triển hai con số mà Tổng Bí thư đưa ra thì chính sách bơm tiền vào nền kinh tế có thể làm được. Nhưng chắc chắn nó sẽ kéo theo lạm phát và lạm phát chính là làm nghèo người dân.

Mong là thông điệp này được ai đó có lòng đọc được thì nhắn gửi ông Tô Lâm.

Vì dân có giàu thì nước mới mạnh!

GDP cao mà dân nghèo thì chỉ là nước mạnh trên báo cáo mà thôi!

Dương khí không đủ, hãy đối xử với bản thân như một đứa trẻ

Bài copy từ FB Trieu Minh 

Dương khí không đủ, hãy đối xử với bản thân như một đứa trẻ

Hôm đó sư phụ nhìn tôi, bất chợt hỏi một câu: "Đã bao lâu rồi con chưa chạy nhảy thỏa thích, chưa cười một cách chân thành, chưa một giấc ngủ đến sáng tự nhiên thức giấc rồi?"

Tôi sững người, còn chưa kịp nghĩ ra cách trả lời, sư phụ lại chỉ vào chiếc cốc giữ nhiệt trong tay tôi: "Cả ngày ôm khư khư cái này, kỷ tử táo đỏ thay nhau pha, cảm thấy mình rất biết dưỡng sinh, phải không?" Ông lắc đầu, ánh mắt như nhìn một người ôm bát vàng đi ăn xin, "Con không phải đang bổ dương khí đâu, con đang cho căn nhà tồi tàn trống hoác của mình thắp lên một ngọn nến nhỏ nhìn có chút ánh sáng, nhưng trong thân xác vẫn là lạnh lẽo, trống rỗng."

Câu nói như một cây kim, châm đến mức tôi nửa ngày không nói được lời nào.

Sư phụ không dừng lại, ông chỉ ra ngoài cửa sổ một đám trẻ đang chạy nhảy như điên: "Con nhìn chúng, mặc chưa bằng một nửa con, mặt chạy đỏ hây hây, đầu bốc hơi nóng, tiếng cười có thể làm rung lá cây. Dương khí của chúng từ đâu ra? Là từ trên trời rơi xuống, hay là thuốc bổ bố mẹ cho?"

Ông quay đầu lại, ánh mắt như ngọn lửa: "Đều không phải. Đó là do chúng tự mình sinh phát ra. Thân thể trẻ con, chính là một lò lửa nhỏ được thiết kế tinh xảo, nhiên liệu (tinh) đầy đủ, khí huyết thông suốt, châm một que diêm là cháy, cháy rất hồng. Còn các con?" Sư phụ dừng lại, từng chữ từng câu nói, "Cái lò lửa của các con, nhiên liệu sắp cạn kiệt rồi, khí huyết tắc nghẽn chặt cứng, bên trong nhét đầy củi ướt lá mục (đàm thấp ứ trệ), còn cố hết sức hắt nước lạnh (lo âu, tư lự) vào cửa lò (tâm thần). Xong rồi còn trách mình dương hư, khắp nơi tìm diêm (thuốc bổ) muốn châm lửa. Con nói, có buồn cười không?"

Mặt tôi nóng bừng. Đây chẳng phải là tôi sao? Tốn nhiều tiền mua đủ loại các loại cao phương ôn dương, miếng dán ngải cứu, nhưng hiệu quả rất ít, cả ngày cảm thấy mệt, lạnh, tinh thần như áo quần ẩm mùa mưa, mãi mãi phơi không khô.

"Vậy... thưa sư phụ, cái lò lửa này nên sửa như thế nào?" Tôi hỏi có chút không tự tin.

Sư phụ lại cười, nụ cười có sự thấu hiểu như mây tan trời sáng: "Sửa? Con coi mình là cái máy à? Càng sửa vấn đề càng nhiều. Đại đạo chí giản đừng sửa nữa, hãy coi nó như một đứa trẻ mà nuôi dưỡng."

"Như một đứa trẻ mà nuôi dưỡng?"

"Đúng vậy. Không phải bảo con nghịch ngợm lăn lộn đâu." Sư phụ uống một ngụm trà, chậm rãi nói, "Là bảo con dùng đạo lý nuôi con trẻ, để nuôi dưỡng trạng thái sinh mệnh của chính mình. Trẻ con được nuôi sống thế nào? Sư phụ nói cho con biết, chỉ ba việc: Ăn ngon, chơi vui, ngủ sâu. Con làm tốt ba việc này, cái lò lửa trong thân thể con, tự nó sẽ từ từ thông suốt, lại một lần nữa bùng cháy."

Ngọn lửa thứ nhất: Học trẻ con "ăn ngon" Tỳ vị là bếp, đừng nhét bừa

"Các người bây giờ ăn cơm, gọi là 'tiến thực', không gọi là 'ăn cơm'." Sư phụ nói thẳng vào vấn đề, "Vừa xem điện thoại vừa ăn, gọi là 'đưa cơm'; ăn uống tiếp khách uống rượu, gọi là 'nhiệm vụ'; tính toán calo, gọi là 'nghiên cứu khoa học'. Lưỡi và dạ dày sớm đã đứt liên lạc rồi."

Ông hỏi tôi: "Lần cuối con cảm thấy một thứ gì đó ngon đến mức cảm động, là khi nào?"

Tôi cố gắng nhớ lại, trong đầu mơ hồ một mảng. Hình như... đã lâu lắm rồi.

"Vấn đề chính là ở đây." Sư phụ nói, "Trẻ con ăn được món thích, mắt sẽ sáng lên, đó là ngũ tạng lục phủ cùng nói 'thoải mái!'. Các người khi ăn cơm, tâm không ở trên việc ăn, tỳ vị tiếp nhận một đống tín hiệu lộn xộn, nó cũng hoang mang, đành qua loa cho xong, miễn cưỡng vận hóa. Lâu dần, tỳ vị cái bếp này sẽ lạnh đi, ẩm ướt, tắc nghẽn, còn lấy gì để cho con sinh hóa khí huyết (nhiên liệu)?"

"Vậy phải làm sao?"

"Quay về bản năng." Sư phụ nói, "Thứ nhất, đói thì ăn, không đói không ăn. Thứ hai, khi ăn thì chuyên tâm ăn. Cảm nhận hương vị, khẩu cảm của thức ăn, biết ơn nó trở thành năng lượng của con. Thứ ba, ăn những thứ mà thân thể con thực sự quen thuộc đơn giản, tự nhiên, ấm áp. Đừng dùng não để ăn, hãy dùng tỳ vị của con để cảm nhận. Hãy coi tỳ vị của con, như một đứa trẻ non nớt cần được chăm sóc cẩn thận để nuôi dưỡng, nó tự nhiên sẽ đền đáp con sức tiêu hóa, đây mới là căn bản của sự sinh hóa dương khí."

Ngọn lửa thứ hai: Học trẻ con "chơi vui" Động có thể sinh dương, đừng chết lặng u ám

"Con thiếu nhất, không phải dinh dưỡng, mà là 'cái sự cuồng'." Sư phụ nhìn tôi, "Dương khí của trẻ con, một nửa lớn là 'chơi' ra, 'động' ra. Chúng đuổi nhau chạy nhảy, không mục đích, thuần túy vì niềm vui. Trong quá trình này, toàn thân khí huyết bị khuấy động lên, như gió xuân hóa giá, trăm mạch đều thông."

"Còn người lớn..." Tôi nghĩ đến tấm thẻ tập gym chỉ đến ba lần.

"Vận động mà người lớn gọi, tính mục đích quá mạnh." Sư phụ vẫy tay, "Vì giảm béo, vì điểm danh, vì đăng lên mạng xã hội. Trong lòng mang theo cái cân, trên người đeo gông cùm, đó không phải là sinh dương, mà là hao thần. Con cần tìm lại trạng thái chơi đó. Không câu nệ hình thức, không để ý thời gian, thậm chí không quan tâm chuẩn không chuẩn. Có thể là tan làm đi bộ nhanh hai mươi phút, nghe tiếng gió, có thể là theo nhạc vặn vẹo vài cái, có thể là cuối tuần đi leo núi, không vì lên đỉnh, chỉ vì đổ một trận mồ hôi thông suốt."

Sư phụ nhấn mạnh: "Điều then chốt không nằm ở 'động', mà ở 'vui'. Trong lòng một vui, thân thể liền thư giãn, khí cơ liền lưu thông. Cái lưu thông này, dương khí tự nhiên nhi nhiên liền sinh phát lên. Coi mình như một đứa trẻ, mỗi ngày cho mình một khoảng 'thời gian chơi đùa', để thân thể nhớ lại nhịp điệu thông suốt, vui vẻ này."

Ngọn lửa thứ ba: Học trẻ con "ngủ sâu" Tiềm tàng là để sinh phát tốt hơn

"Các người gọi ngủ là sạc pin, nhưng cách ngủ của các người, là giả vờ tắt máy, chương trình chạy nền toàn bộ mở." Sư phụ ví von rất khéo, "Trong đầu vạn mã bôn đằng, thân thể cứng đờ không dám động. Đây không phải ngủ, đây là khổ dịch nằm."

"Trẻ con ngủ thế nào? Ngã xuống là ngủ, hơi thở sâu đều, cả đêm không mộng. Tại sao? Bởi vì trong lòng chúng không có hàng tồn kho, không nhai lại chuyện ban ngày. 'Thần' của chúng là an định, thu hồi. Thần an thì dương nhập vào âm, mới là sạc pin và phục hồi thực sự."

"Con nằm xuống là suy nghĩ lung tung thì làm sao?"

"Học trẻ con 'thanh khoản'." Sư phụ dạy tôi một cách, "Trước khi ngủ nửa tiếng, làm chút việc 'vô dụng': Ngắm trời, nhìn mây, vẽ nguệch ngoạc, nghe một đoạn nhạc đơn giản. Nói với bản thân: “Hôm nay diễn xong rồi, sân khấu hạ màn, diễn viên tan ca.” Như trẻ con bỏ xuống một món đồ chơi chán ngán, hãy bỏ xuống các suy nghĩ trong đầu con. Để thân thể trước tiên thả lỏng, tâm thần tự nhiên sẽ theo đó trầm giáng. Ngủ sâu, sáng hôm sau thức dậy, dương khí mới có thể như mặt trời mọc, tràn đầy mà sinh lên."

Cuối cùng, sư phụ tổng kết: "Đối xử với bản thân như một đứa trẻ, tinh túy không nằm ở việc bắt chước hành vi trẻ con, mà ở việc chuyển sang một tâm thái 'người chăm sóc dưỡng dục'. Con đối với bản thân, phải như một người mẹ hiền từ, có trí tuệ nhất đối với đứa con duy nhất của bà."

"Người 'mẹ hiền' này sẽ làm gì? Bà sẽ không nhét cứng khi con không muốn ăn, đó là con ép mình tiếp khách, bà sẽ không cắt ngang khi con đang chơi vui, đó là con cắt ngang dòng hứng thú của chính mình, bà càng không thể lúc con nên ngủ lại dùng điện thoại làm chói mắt con, đó là con thức khuya lướt màn hình. Bà sẽ quan sát tỉ mỉ nhu cầu thực sự của đứa trẻ, cung cấp thức ăn sạch sẽ, môi trường an toàn, vui chơi và giấc ngủ đầy đủ, sau đó, tràn đầy tin tưởng đứng ở một bên, nhìn đứa trẻ sinh trưởng mạnh mẽ."

"Bây giờ con thiếu nhất, chính là tấm lòng 'mẹ hiền' này đối với bản thân. Con đối với bản thân quá khắt khe, quá công lợi, quá lo âu. Con không ngừng 'sửa' mình, 'bổ' mình, 'thúc đẩy' mình, nhưng chưa từng thực sự 'dưỡng dục' bản thân."

Lời sư phụ, như tiếng trống chiều chuông sớm.

Tôi bắt đầu thử nghiệm. Mệt thì không cố chịu đựng, như cho phép trẻ con chợp mắt cho phép bản thân nghỉ ngơi chốc lát, Ăn cơm thì bỏ điện thoại xuống, nhẩn nha thưởng thức, Buổi tối không còn 'cố gắng ngủ', mà là tạo ra 'nghi thức' đi vào giấc ngủ. Tôi không còn coi mình là một cỗ máy trục trặc cần sửa chữa khẩn cấp, mà là một sinh mệnh nhỏ cần kiên nhẫn đồng hành, từ từ hồi phục sinh cơ.

Sự thay đổi diễn ra thầm lặng. Cảm giác lạnh ở tay chân, không biết lúc nào đã lui đi một tầng. Sáng sớm thức dậy, mí mắt không còn nặng như cửa sắt. Cảm giác mệt mỏi không dứt trong lòng, dần dần bị thay thế bởi một màu nền bình ổn hơn. Tôi không hề thêm vào thứ 'đại bổ' nào, chỉ là ngừng nhiều hành động 'tự cứu' lại, và như nâng niu mầm cây, ban cho bản thân ánh mặt trời (tâm trạng tốt), mưa móc (ăn uống tốt) và không gian (nghỉ ngơi tốt) cơ bản nhất.

Thì ra, bổ dương cao cấp nhất, không phải là hướng ngoại tìm kiếm ngọn lửa, mà là hướng nội khôi phục sinh cơ. Đối xử với bản thân như một đứa trẻ, chính là sự thấu hiểu sâu sắc nhất và lòng từ bi dịu dàng nhất đối với sinh mệnh của chính mình ngừng nội hao, quay về bản năng, tin tưởng ngọn lửa bẩm sinh khao khát bùng cháy trong thân thể con. Khi con dùng ánh mắt nuôi dưỡng trẻ con để nhìn lại bản thân, con sẽ phát hiện, sức mạnh ấm áp, sáng rõ, không ngừng tuôn trào đó, luôn luôn ở đó, chỉ chờ con khẽ phủi đi bụi bặm trên đó, nó liền sẽ tự tại tỏa sáng

Nguồn: Hạt Đậu Béo dịch



Đỗ Trí Hùng: NGƯỜI THỨ 41

 NGƯỜI THỨ 41

1 - Là tên một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Nga - Boris Lavrenyov - kể về thời nội chiến Hồng quân phạng nhau với Bạch vệ, tức Bolsevik đấm quân Nga hoàng. Cuốn sách ra đời năm 1923.

Cuốn sách này bất hủ, không kém gì nỗi buồn đấm nhau, bởi nó phản ánh bi kịch về mối quan hệ giữa người với người, chẳng thù oán gì bỗng ... giết nhau. Nhưng chưa đủ, không thù oán giết nhau đã khắm, mà yêu nhau đắm đuối hẳn hoi mà lại... giết nhau, còn khắm hơn!

2 -  Nội dung đại để như sau:

Một đơn vị Hồng quân hành quân qua sa mạc, bỗng đụng độ rồi chạm súng với một đội Bạch vệ. Quân Bạch vệ bị tiêu diệt, đương nhiên, trừ một sĩ quan trẻ rất đẹp trai bị, bắt sống.

Sở dĩ anh sĩ quan này bị bắt sống là bởi nữ chiến sĩ Hồng quân Mariutka – tay thiện xạ đã từng bắn vỡ thủ cấp 40 thằng “ kẻ thù giai cấp” – thế quái nào, đến thằng thứ 41 cô lại bắn trượt. Quả nhiên là gái đẹp thấy giai xinh đâm bối rối, run tay súng cũng nên.

Gã sĩ quan bị bắt sống vốn dòng dõi quý tộc Saint Petersburg nên Chính ủy quyết định giữ mạng cho hắn và giao cho cô nàng thiện xạ Mariutka xinh đẹp áp giải hắn về bộ tham mưu

Và câu chuyện đi vào miêu tả sự va chạm tư tưởng giữa một em “chiến sĩ vô sản” xuất thân bần nông, não ngắn với một công tử trí thức toàn tòng, một sinh viên triết học mới tốt nghiệp thì đi làm sĩ quan...

3 –  Trong một lần nghỉ đêm tại làng của người du mục. Cô nàng Mariutka, mặc dù có cả đơn vị với hàng chục đồng đội bên cạnh, nhưng vì trách nhiệm áp giải gã bạch vệ nên rất cẩn thận, trói giật tay gã ra sau, còn cô ngồi bên đống lửa, mở giấy ra... làm thơ. Anh chàng bạch vệ tò mò hỏi, rằng cô viết gì đó, tôi có thể giúp. Nữ chiến sĩ quắc mắt giận dữ:

- Tôi làm gì không liên quan đến anh! Đồ cá thối! Anh nói muốn giúp là để tôi cởi trói rồi anh bỏ trốn chứ gì? Đừng có nham hiểm thế, tôi lạ gì anh! Tôi không cần anh giúp, vì tôi đang làm thơ, hiểu chưa?

- Làm thơ ư, tôi rất ngạc nhiên!

- Anh tưởng anh là con nhà quí tộc, chỉ biết uống rượu khiêu vũ còn tôi là nông dân ngu ngốc không biết gì? Tôi không ngốc đâu!

- Cô đừng giận! Tôi không nghĩ cô ngốc hơn tôi đâu, nhưng tôi ngạc nhiên vì bây giờ đâu phải lúc làm thơ?

- Bây giờ chính là lúc làm thơ đấy! – Cô nàng vẫn tiếp tục viết, rồi bí vần – Chết tiệt, đoạn này không được rồi, bí quá...

- Cô đọc tôi nghe thử xem nào, tôi khá hiểu về thơ đấy!

- Không, anh không hiểu được đâu! Trong người anh chảy dòng máu quí tộc, thơ của anh toàn hoa lá với đàn bà...còn thơ của tôi nói về người nghèo, về cách mạng, anh làm sao hiểu được!

Anh bạch vệ vốn là cử nhân triết học Petersburg mỉm cười cố giải thích theo nguyên lý mà sau này cụ Habermas đã đúc thành “lý thuyết về hành động tương giao”:

- Nội dung có thể hơi lạ với tôi, nhưng chúng ta đều là người cả đúng không, và giữa người và người thì luôn có thể hiểu nhau được...

Nữ hồng quân xinh đẹp khá ngạc nhiên, có lẽ cô luôn được giáo dục rằng đã là “kẻ thù giai cấp” thì chỉ có một cách là tiêu diệt, thế quái nào thằng “kẻ thù” này lại nói rằng, giữa người và người luôn có thể hiểu nhau được. Vậy mình là người, hắn cũng là người, phải không nhỉ?

Cô bỗng mỉm cười:

- Đồ quỉ, vậy nghe nhé! Anh không được cười nhé!

Và cô đọc bài thơ, sáng tác từ tâm huyết “đấu tranh giai cấp” của mình, khi đọc mắt cô ngời sáng, tay vung lên như ... hô khẩu hiệu:

- Khi những tên Cô Dắc tấn công, những tên đao phủ tay sai Nga hoàng, chúng tôi đón chúng bằng những tràng lửa đạn, những chiến sĩ Hồng quân can đảm, chúng vẫn tấn công cơ man là lính Cô Dắc, buộc lòng chúng tôi phải rút lui, chính ủy Yesholov anh dũng chỉ huy, ra lệnh chúng tôi phá vòng vây quân địch, súng liên thanh nhả đạn vào bọn chúng, quyết sống mái một trận với quân thù, cả đại đội bao người ngã xuống, chỉ còn 20 người thoát khỏi vòng vây...

Đến đây thì nữ thiện xạ ngừng vung nắm đấm, thở dài:

- Đoạn tiếp theo tôi bí quá, chưa biết viết thế nào! Anh là đồ cá thối! Trận đánh có cả lạc đà mà tôi chưa biết cho mấy con lạc đà vào đâu...

Dưới góc nhìn của người đọc ngày nay, chắc chúng ta cũng phì cười, nhưng các bạn có tin rằng, ngay tại quê mình thời điểm này vẫn còn cả một “hệ tư tưởng mỹ học” tin rằng, nghệ thuật là phải như em Hồng quân xinh đẹp kia sáng tác, mới là nghệ thuật chân thực...

Quay lại với câu chuyện, chàng sĩ quan bạch vệ kiêm triết gia trẻ lắng nghe rất nghiêm túc, không cười, không lộ vẻ tức tối vì mình bị... lên án trong tác phẩm. Anh chàng nghe hết và điềm tĩnh nhận xét:

- Rất khá! Rất giàu cảm xúc!

- Giàu cái gì? – Cô nông dân chiến sĩ ngạc nhiên

- Giàu tình cảm, rõ ràng cô đã viết bằng cả tấm lòng!

- Thì tôi viết bằng cả tấm lòng mà! Nó hoàn toàn là sự thật, vậy mà người ta không in, người ta bảo cần phải gọt giũa, nhưng gọt giũa kiểu gì, dùng tiểu xảo gì, anh là trí thức, anh có biết không?

- Thật ra thì cũng khó nói! Thơ là một nghệ thuật, mà nghệ thuật nào cũng cần kiến thức, luật lệ và qui tắc riêng, cũng như kỹ sư không nắm được nguyên tắc xây một chiếc cầu, hoặc anh ta sẽ không xây nổi nó, hoặc sẽ xây một cái cầu rất tệ không thể sử dụng được. 

- Việc xây cầu trước hết phải học môn toán... đúng không, nhưng tôi làm thơ từ... trong máu rồi!

- Nhưng cô không có kỹ năng, kỹ năng cần phải học, cô nên đi học!

- Được rồi, trấn áp bọn phản cách mạng xong, tôi sẽ đến trường học làm thơ, có trường dạy làm thơ không nhỉ?

Rõ ràng, cô gái này được “nhồi vào đầu” tư tưởng về “kẻ thù” và “phản cách mạng”, cô ấy chỉ nhăm nhăm tiêu diệt và trấn áp, nhưng cũng rõ ràng, cô ấy “bắt đầu nghe lời” kẻ thù, bắt đầu nhìn kẻ “phản cách mạng”

Và phần sau, khi cả hai bị sóng biển đánh văng lên đảo hoang, cả hai phải giúp nhau để tồn tại thì cô ấy đã yêu đắm đuối kẻ thù, cô ấy đã quên rằng, đó là kẻ thù,  kẻ “phản cách mạng” và không thể yêu...

Hết mẹ phần 1

- Đỗ Trí Hùng -

FBK. Gà Già: VÌ SAO VIỆT NAM “BẢO VỆ” LÀO KHI BỊ THÁI LAN TẤN CÔNG, CÒN VỚI CAMPUCHIA THÌ KHÔNG!?

 *Phân tích & bình luận:

VÌ SAO VIỆT NAM “BẢO VỆ” LÀO KHI BỊ THÁI LAN TẤN CÔNG, CÒN VỚI CAMPUCHIA THÌ KHÔNG!?

Những ngày gần đây, trên mạng xã hội ở Campuchia rộ lên nhiều bài viết ganh tị với Lào & hàm ý trách Việt Nam, khi Lào bị Thái tấn công vào năm 1987-1988 thì Việt Nam đã sát cánh cùng quân đội Lào đánh trả, khiến cho Thái bị tổn thất nặng nề & phải vội vã rút lui, thế mà nay Cam cũng bị Thái tấn công nhưng Việt Nam im lặng, chỉ giúp đỡ lương thực & thuốc men…Rõ là dân Cam chẳng hiểu gì về lịch sử cũng như lý do khiến Việt Nam tham chiến vào thời điểm đó.

•Ngược dòng thời gian:

Những ngày cuối năm 1987 khi Việt Nam đang bận truy quét tàn quân Kh.me đỏ, lại vừa trải qua cuộc chiến 20 năm với hầu hết các nước mạnh tiềm lực về mọi mặt, đã thế còn bị cấm vận khiến cho cả nước phải khốn đốn về nhiều phương diện, nhất là đời sống xã hội…ý thức được những bất lợi đó, tướng Chavalit Yongchaiyudh, lúc đó giữ chức Tư lệnh Lục quân Hoàng gia Thái Lan & bộ tham mưu của ông ta cho rằng đây là thời điểm cũng như cơ hội không thể tốt hơn để tấn công sang đất Lào nhằm chiếm hữu cao điểm 1428, tuy diện tích chỉ vài Km2 nhưng đây lại là vị trí chiến lược mà từ đó có thể đưa vào tầm ngắm toàn bộ phía tây nước  Lào, chỉ kém so với “mái nhà Đông Dương” (tức vùng Tây Nguyên của VN) mà thôi.

Năm 1907, lúc đó 3 nước Việt-Cam-Lào là thuộc địa của thực dân Pháp, chính phủ Pháp-Thái ký hiệp ước phân chia biên giới giữa Thái & Lào (còn gọi là hiệp ước Pháp-Xiêm). Nguyên nhân việc tranh chấp liên quan đến tấm bản đồ do những người đo đạc địa hình của Pháp vẽ năm 1907 để đánh dấu biên giới giữa Xiêm và Đông Dương thuộc Pháp. Quyền sở hữu ngôi làng Ban Romklao tại biên giới tỉnh Phitsanulok và ba ngôi làng nhỏ ngoài bìa tỉnh Pak-Lay (Lào) theo tấm bản đồ của Pháp là thuộc về Lào,  nhưng tấm bản đồ do Hoa Kỳ vẽ năm 1965 thì 3 ngôi làng này lại thuộc về Thái Lan, lý do là Hoa Kỳ biết quân đội Bắc Việt thường xuyên dùng đất Lào làm tuyến đường tiếp vận, do đó họ tự ý vẽ lại tấm bản đồ nêu trên để Thái có lý do “chính đáng” đặt các thiết bị quan sát trên điểm cao 1428 nằm trong quần thể thuộc về Lào theo hiệp ước Pháp-Xiêm. Bên cạnh đó, việc Thái Lan hỗ trợ, thậm chí xây dựng các căn cứ trên đất Thái Lan cho những lực lượng người H'mông ly khai tại Lào cũng khiến gia tăng căng thẳng giữa hai nước.

Nhằm tạo ra sự đã rồi & tin rằng Việt Nam hiện đang “kiệt quệ” cũng như đang phải duy trì cuộc chiến khá mệt mỏi với Kh.me đỏ thì không thể tham chiến để giúp Lào theo Hiệp ước Hữu nghị và Hợp tác Việt Nam-Lào được ký ngày 18 tháng 7 năm 1977.

Mục đích của Thái khi tấn công sang đất Lào tạo ra hai “chiến quả” nếu thành công: Thứ nhất, hợp thức hoá trên thực địa tấm bản đồ của Hoa Kỳ năm 1965, thứ hai khi Việt Nam không thể tham chiến, thì chắc chắn Lào sẽ thúc thủ & quan hệ Việt-Lào cũng sẽ bị rạn nứt, lúc đó Thái sẽ “thay thế” Việt Nam làm “anh cả” vùng Đông Nam Á…

Nhưng người Thái đã nhầm & tình báo Thái bị một trong những cú lừa kinh điển mà có lẽ cho đến tận bây giờ họ còn chưa hết bàng hoàng, bộ tham mưu Thái đã không hiểu bằng cách nào & tại sao quân đội Việt Nam lại có mặt trên chiến tuyến nhanh đến bất ngờ như vậy. Cuộc chiến vệ quốc của liên quân Lào-Việt trước sự xâm lăng của Thái Lan diễn ra từ ngày 15/12/1987-19/2/1988 (2 tháng, 4 ngày). Không hề báo trước, Thái dùng máy bay F5 phiên bản cải tiến (còn hiện đại hơn lô F5 mà Hoa Kỳ bàn giao cho VNCH) để ném bom vào cao điểm 1428 & mấy ngôi làng xung quanh, đồng thời với những dàn pháo mặt đất 155 ly nã đạn liên tục trong nhiều giờ, gây ra một số thương vong cho phía ta. Nhưng chỉ trong mấy ngày đầu, liên quân đã bắn rơi & làm bị thương 3 chiếc F5 của Thái bằng những khẩu 12 ly 7; 14 ly 5 & hoả tiễn SA-7 đặt trên đỉnh 1428 khi máy bay Thái bổ nhào để ném bom chúng không ngờ ta đã giăng lưới lửa phòng không chờ sẵn mà không cần dùng tới pháo cao xạ, thứ mà người Thái chủ quan vì cho rằng liên quân không thể đưa cao xạ lên đỉnh núi cheo leo được, họ quên một điều rất sơ đẳng là độ cao đã giúp những khẩu đại liên chẳng thua gì pháo cao xạ đặt dưới đồng bằng…Qua mấy ngày đầu chịu một số thương vong, liên quân thay đổi cách tiếp cận, ấy là chia nhỏ đội hình dùng chiến thuật “nắm thắt lưng địch mà đánh” vốn từng làm cho quân đội Mỹ thất điên bát đảo nhiều phen, chiến thuật này đã góp phần làm cho máy bay & pháo binh Thái trở thành vô dụng, đơn giản là họ không dám không kích & pháo kích vì sợ “quân ta nã vào đầu quân mình”. Cuộc chiến bộ binh dai dẳng sau đó, nhưng không liên tục vì có những quãng nghỉ khi quân Thái chịu nhiều tổn thất phải tạm rút để bổ xung & củng cố, sau này những chiến binh từng tham chiến kể lại, “…cứ nghe thấy tiếng AK điểm xạ* là lính Thái chạy rẽ tóc vì biết đụng phải “Việt cộng” thứ dữ” Nghe qua khá là buồn cười, nhưng thực tế đúng là như vậy (lính Mỹ & VNCH cũng từng xác nhận điều này qua những trang hồi ký hoặc các cuộc phỏng vấn sau này, vì chỉ có “lính cựu” thiện chiến thì mới có được kỹ năng bắn điểm xạ như vậy…). Chịu khá nhiều tổn thất cả về nhân mạng & vũ khí, trang thiết bị mà không thể chiếm được cao điểm 1428 (thực tế thì quân Thái có duy nhất một lần cắm được cờ lên sườn cao điểm trong khoảng 13 giờ đồng hồ thì bị đánh bật trở xuống). Theo ước tính, quân Thái chết & bị thương khoảng 500 nhân mạng, phía Lào khoảng trên dưới 100, phía Việt không thấy bất cứ bên nào đưa ra con số thương vong cụ thể, nhưng có tài liệu cho rằng số thương vong là không đáng kể. Thời gian đầu, Thái lu loa tính vu vạ cho Việt Nam về cuộc chiến “hai đánh một” nhưng ta trưng ra Hiệp ước Hữu nghị và Hợp tác Việt-Lào để cho cả thế giới thấy tính chính danh khi tham chiến. Về mặt công khai, ta chỉ thừa nhận có cử một số cố vấn quân sự & vũ khí cần thiết để giúp Lào, còn trên thực tế là 2 tiểu đoàn (thiếu) tức không đủ 400 quân/tiểu đoàn. Toàn là lính thiện chiến từng tham gia nhiều chiến dịch cách đó chưa lâu, được trực thăng vận HU-1A thu được khá nhiều sau 30-4-75, cách xa chiến tuyến rồi hành quân đến điểm tập kết, mặc quân phục của quân đội Lào, đi lẫn trong hàng quân là người Lào thứ thiệt (nói tiếng Lào rõ to & vì thế tình báo Thái mới bị lừa…) 

…Người Thái bắn tín hiệu muốn đàm phán, dừng cuộc chiến trong danh dự. Hà Nội & Viêng chăn kiên quyết giữ lập trường lấy hiệp ước Pháp-Xiêm năm 1907 & tấm bản đồ kèm theo làm căn cứ để phân chia ranh giới như đã từng, kiên quyết bác bỏ tấm bản đồ có tính chất phục vụ chiến tranh của Hoa Kỳ vẽ năm 1965, không thể tạo ra tiền lệ cho một nước thứ ba dù có là cường quốc xen vào việc phân định biên giới của quốc gia khác mà không có sự đồng ý của quốc gia đó & quốc gia liên quan, trước những lập luận hợp tình hợp lý, cuối cùng người Thái phải chấp nhận, hai nước đã ký Hiệp định về việc giải quyết tranh chấp biên giới và sau đó tiến hành phân định, cắm mốc, đặc biệt là vào năm 1993-1994 và các hiệp định tiếp theo, nhằm ổn định tình hình, giải quyết vấn đề lãnh thổ, củng cố quan hệ hữu nghị cho đến ngày nay.

•Sự khác nhau giữa Lào-Campuchia & ứng xử của Việt Nam thời gian qua:

-Thứ nhất, giữa Việt Nam & Campuchia không hề có bất cứ hiệp ước nào như từng có với Lào vào năm 1977, do đó Việt Nam không có nghĩa vụ phải tham chiến để giúp Cam như đã giúp Lào.

-Thứ hai, tranh chấp biên giới cũng như khu vực ngôi Đền Preah Vihear không phải mới đây mà đã kéo dài từ rất nhiều năm, ngay cả sau khi được LHQ phân xử, do đó thực chất cuộc xung đột giữa Cam & Thái đã mang tầm quôc tế, vì thế Việt Nam không thể có sự chính danh nếu đơn phương can thiệp nhằm trợ giúp cho bất cứ bên nào. Vì nhân đạo, Việt Nam chỉ có thể giúp đỡ về vật chất (phi sát thương) & thực tế trong thời gian qua Việt Nam đã làm như vậy.

———————

*Điểm xạ là “lẩy cò” để bắn ra 2 viên đạn cùng lúc. Khác với bắn “tắc cú”-tức từng viên một hoặc là “chơi” cả băng đạn, thường thấy ở những “cậu” lính mới…

———————

Ảnh dưới: Cao điểm 1428

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025

Lại Thế Vũ - Dr. Land: SỰ THẬT VỀ CÚ MÓC TÚI VĨ ĐẠI NHẤT LỊCH SỬ

 BOM NỢ TOÀN CẦU CHÍNH THỨC MẤT KIỂM SOÁT: KHI "TIỆC TÀN", AI SẼ LÀ NGƯỜI PHẢI Ở LẠI RỬA BÁT? (SỰ THẬT VỀ CÚ MÓC TÚI VĨ ĐẠI NHẤT LỊCH SỬ) 🌍💸📉

(Bài viết này dành cho những ai vẫn đang tin rằng "làm công ăn lương" và "gửi tiết kiệm" là con đường an toàn. Hãy đọc để tỉnh ngộ trước khi cơn sóng thần lạm phát cuốn trôi thành quả lao động của bạn).

Thưa các nhà đầu tư, các chủ doanh nghiệp và cộng đồng Dr. Land,

Hôm nay, tôi không muốn nói về những cơ hội làm giàu nhanh. Tôi muốn nói về một quả bom hẹn giờ đang đếm ngược từng giây ngay dưới chân chúng ta.

Một quả bom mà sức công phá của nó sẽ định hình lại toàn bộ trật tự tài chính thế giới và túi tiền của từng gia đình Việt Nam trong thập kỷ tới.

Hãy nhìn vào những con số lạnh lùng này:

🇺🇸 Hoa Kỳ: Nợ công vượt mốc 38.000 Tỷ USD (38 Trillions).

🇯🇵 Nhật Bản: Nợ công 9.000 Tỷ USD (trên 260% GDP).

🌎 Thế giới: Tổng nợ toàn cầu cán mốc 315.000 Tỷ USD.

Những con số này có ý nghĩa gì? Nó có phải chỉ là những thống kê vĩ mô xa vời của mấy ông Tiến sĩ kinh tế?

KHÔNG.

Nó là bản án tử hình cho sức mua của đồng tiền trong túi bạn.

Câu hỏi thực sự không phải là bao nhiêu khoản nợ đang tồn tại (vì con số đó đã vượt quá khả năng chi trả từ lâu).

Câu hỏi sống còn là: KHI HÓA ĐƠN ĐẾN HẠN, AI SẼ LÀ NGƯỜI PHẢI THANH TOÁN?

Và Dr Land (bật mí) luôn cho các bạn đỡ sốc: Đó KHÔNG PHẢI là giới siêu giàu. Và chắc chắn cũng KHÔNG PHẢI là Chính phủ.

Nạn nhân chính là CÔNG NHÂN DẠNG VỪA (THE AVERAGE WORKER) - Tầng lớp trung lưu và người nghèo.

Hôm nay, Lại Thế Vũ sẽ cùng các bạn mổ xẻ cơ chế "chuyển nợ" tàn khốc này và cách để chúng ta không trở thành con cừu bị xén lông.

1. BẢN CHẤT CỦA TRÒ CHƠI: NỢ LÀ CÁCH ĐỂ "IN TIỀN" HỢP PHÁP

Đầu tiên, hãy hiểu luật chơi. Tại sao Mỹ nợ 38 nghìn tỷ USD mà họ vẫn sống khỏe, còn bạn nợ 1 tỷ thì bị ngân hàng siết nhà?

Bởi vì Mỹ (và các chính phủ lớn) nợ bằng đồng tiền mà họ có quyền IN RA.

Khi nợ quá nhiều và không thể trả bằng thuế (thuế không bao giờ đủ), Chính phủ có 2 lựa chọn:

1. Vỡ nợ (Default): Tuyên bố không trả. Điều này sẽ gây sụp đổ uy tín và loạn lạc. Không ai chọn cách này.

2. Lạm phát (Inflation): In thêm tiền để trả nợ.

Họ chọn cách số 2.

Họ in tiền để mua lại trái phiếu chính phủ. Tiền in ra nhiều hơn -> Đồng tiền mất giá -> Giá trị thực của khoản nợ giảm đi.

Về danh nghĩa, họ đã trả hết nợ.

Về thực tế, họ đã MÓC TÚI của tất cả những người đang nắm giữ đồng tiền đó.

Đây là hình thức "Thuế vô hình" (Invisible Tax) tàn khốc nhất. Bạn không nhận được hóa đơn thuế, nhưng bát phở bạn ăn tăng từ 30k lên 50k. Miếng đất bạn định mua tăng từ 2 tỷ lên 4 tỷ.

Đó chính là cách bạn đang "trả nợ" thay cho Chính phủ.

2. HIỆU ỨNG CANTILLON: TẠI SAO NGƯỜI GIÀU CÀNG GIÀU KHI NỢ TĂNG?

Có một lý thuyết kinh tế học cổ điển gọi là Hiệu ứng Cantillon.

Nó giải thích rằng: Khi tiền mới được bơm vào hệ thống (thông qua nợ), nó không đến tay mọi người cùng lúc.

• Người nhận đầu tiên: Chính phủ, Ngân hàng, Tập đoàn lớn, Nhà đầu tư Bất động sản (những người vay được vốn rẻ). Họ dùng tiền này để mua tài sản khi giá chưa tăng. => HỌ GIÀU LÊN.

• Người nhận cuối cùng: Người làm công ăn lương, người hưu trí. Khi tiền đến tay họ (thông qua tăng lương nhỏ giọt), thì giá cả hàng hóa đã tăng phi mã rồi. => HỌ NGHÈO ĐI.

Nhìn vào thị trường Bất động sản Việt Nam, bạn sẽ thấy quy luật này hiện hữu rõ mồn một.

Tại sao kinh tế khó khăn, doanh nghiệp giải thể, mà giá chung cư Hà Nội vẫn tăng 40-50% trong một năm qua? Tại sao đất nền ven đô vẫn neo giá cao?

Bởi vì giới tinh hoa (những người hiểu về nợ toàn cầu) đang tháo chạy khỏi tiền mặt.

Họ vay nợ (lãi suất thấp) để mua Tài sản thực (Real Assets).

Họ biết rằng với cục nợ 315 nghìn tỷ USD kia, thế giới buộc phải bơm tiền. Và khi tiền bơm ra, Bất động sản là "cái xô" hứng tiền tốt nhất.

Người lao động bình thường: Cày cuốc tích lũy từng đồng VND.

Giới đầu tư lão luyện: Vay VND để mua Đất.

Sau 5 năm, người lao động cầm cọc tiền mất giá. Nhà đầu tư cầm sổ đỏ tăng giá gấp đôi và dùng tiền lạm phát để trả nợ ngân hàng.

3. VIỆT NAM KHÔNG PHẢI LÀ ỐC ĐẢO: CƠN SÓNG THẦN NHẬP KHẨU

Nhiều bạn nói: "Anh Vũ ơi, Mỹ nợ kệ Mỹ, liên quan gì đến mình?"

Sai lầm chết người.

Chúng ta sống trong thế giới phẳng.

Khi Mỹ in tiền để xử lý nợ -> Đồng USD mất giá (hoặc biến động mạnh) -> Ngân hàng Nhà nước Việt Nam chịu áp lực Tỷ giá.

• Nếu muốn giữ tỷ giá: Phải bán USD dự trữ hoặc tăng lãi suất (bóp nghẹt doanh nghiệp).

• Nếu thả tỷ giá: Lạm phát nhập khẩu tăng cao (xăng dầu, nguyên liệu tăng).

Dù kịch bản nào xảy ra, thì CHI PHÍ ĐẦU VÀO của nền kinh tế Việt Nam cũng sẽ tăng.

Chủ doanh nghiệp sẽ thấy biên lợi nhuận mỏng đi.

Người tiêu dùng sẽ thấy vật giá leo thang.

Nợ toàn cầu mất kiểm soát đồng nghĩa với việc kỷ nguyên "Tiền rẻ & Hàng rẻ" đã chấm dứt. Chúng ta đang bước vào kỷ nguyên của sự biến động và sự khan hiếm tài sản thực.

4. BÀI HỌC CHO CHỦ DOANH NGHIỆP VÀ NHÀ ĐẦU TƯ VIỆT NAM

Trước bối cảnh vĩ mô đáng sợ này, chúng ta phải làm gì? Ngồi khóc hay hành động?

Với tư cách là một người kinh doanh thực chiến, tôi có những lời khuyên gan ruột sau đây:

⚠️ ĐỐI VỚI CHỦ DOANH NGHIỆP:

1. Đừng giữ quá nhiều tiền mặt:

Tiền mặt trong két là "Vua" về thanh khoản, nhưng là "Nô lệ" của lạm phát. Hãy chuyển hóa lợi nhuận kinh doanh thành Tài sản (Vàng, BĐS, Nguyên vật liệu) càng sớm càng tốt.

2. Sử dụng Nợ khôn ngoan (Smart Debt):

Trong môi trường lạm phát cao, người đi vay là người thắng (nếu lãi suất vay < tốc độ tăng giá tài sản/lợi nhuận). Nhưng hãy cẩn trọng với lãi suất thả nổi. Hãy cố gắng chốt lãi suất cố định hoặc vay trung - dài hạn.

3. Tăng giá bán:

Đừng ngại tăng giá sản phẩm. Bạn buộc phải chuyển phần "Hóa đơn lạm phát" này sang cho người tiêu dùng cuối cùng. Nếu không, doanh nghiệp của bạn sẽ là người gánh nợ thay cho cả chuỗi cung ứng.

⚠️ ĐỐI VỚI NHÀ ĐẦU TƯ BẤT ĐỘNG SẢN:

1. Chuyển từ "Đầu cơ lướt sóng" sang "Tích sản trú ẩn":

Khi bom nợ nổ, thị trường tài chính sẽ rung lắc. Đừng lướt sóng những loại đất rác, đất không có giá trị sử dụng.

Hãy mua những BĐS có GIÁ TRỊ THỰC. Đó là nơi dòng tiền trú ẩn. Đất trung tâm, đất ven khu công nghiệp, nhà phố cho thuê. Những thứ này sẽ tăng giá song hành cùng sự in tiền của các chính phủ.

2. Đừng sợ vay, nhưng hãy quản trị dòng tiền:

Như tôi đã nói, lạm phát có lợi cho con nợ. Vay mua nhà lúc này, 10 năm sau số tiền gốc và lãi bạn trả sẽ "nhẹ tựa lông hồng" so với thu nhập lúc đó.

Nhưng điều kiện tiên quyết: Bạn phải có dòng tiền (Cash flow) ổn định để trả lãi hàng tháng. Đừng để bị đứt gánh giữa đường.

⚠️ ĐỐI VỚI NGƯỜI TRẺ & NGƯỜI LÀM CÔNG:

1. Giáo dục tài chính là áo giáp:

Bạn là đối tượng dễ bị tổn thương nhất (The Average Worker). Lương của bạn luôn tăng chậm hơn giá nhà và giá phở.

Cách duy nhất để thoát khỏi vị thế nạn nhân là phải học cách ĐẦU TƯ.

Đừng để tiền nằm yên trong tài khoản tiết kiệm. Học về chứng khoán, học về vàng, học về đất. Dù chỉ có 50 triệu, 100 triệu cũng phải tập tành đầu tư.

2. Tạo ra nhiều nguồn thu nhập:

Một nguồn lương không bao giờ đủ để chống lại 315 nghìn tỷ USD nợ toàn cầu. Bạn cần nghề tay trái, cần kinh doanh online, cần bất cứ thứ gì mang lại dòng tiền thêm.

KẾT LUẬN

"Nợ là tiền của người khác. Lạm phát là kẻ cướp của người nghèo và là bạn của người giàu."

Thế giới đang ngập trong biển nợ 315 nghìn tỷ USD. Và chắc chắn, không ai định trả hết số nợ đó một cách sòng phẳng cả.

Họ sẽ trả bằng cách IN TIỀN và LÀM LOÃNG tài sản của bạn.

Hóa đơn đã được gửi đi.

Và nếu bạn không sở hữu Tài sản thực, không hiểu luật chơi tài chính... thì chính bạn - người công nhân chăm chỉ, người nhân viên mẫn cán - sẽ là người phải móc ví ra thanh toán cho bữa tiệc xa hoa của giới tài phiệt.

Đừng chọn làm nạn nhân.

Hãy chọn làm người lướt trên con sóng dữ này.

Hãy biến Nợ và Lạm phát thành đồng minh của bạn, thay vì kẻ thù.

Lại Thế Vũ - Dr. Land

🎁 MÓN QUÀ "SINH TỒN" THỜI BÃO GIÁ

Để giúp bạn có một chiến lược cụ thể hơn trong việc bảo vệ tài sản và đầu tư an toàn giữa bối cảnh "Nợ nần mất kiểm soát", tôi tặng bạn cuốn Ebook chiến lược:

📘 "108 TỬ HUYỆT TRONG ĐẦU TƯ & CHIẾN THUẬT BIẾN NỢ THÀNH TÀI SẢN"

Trong tài liệu này, tôi chia sẻ:

✅ Cách sử dụng đòn bẩy ngân hàng an toàn để mua BĐS.

✅ Danh mục tài sản trú ẩn "Bất khả xâm phạm" trước lạm phát.

✅ Tư duy của người Do Thái về nợ và tiền tệ.

👉 Hãy nhận nó MIỄN PHÍ bằng cách bấm vào đường link trong phần mô tả Fanpage mà bạn đang đọc bài viết này hoặc hướng dẫn ở bình luận đầu tiên phía dưới bài viết.

Chúc các bạn tỉnh táo và vững tay chèo!

Hôn nhân nếu không tỉnh táo ngay từ đầu...!

Một bài đăng ngắn của một cô gái Trung Quốc về hôn nhân gần đây đã được chia sẻ với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội. Không phải vì giọng văn hoa mỹ hay câu chữ "dỗ tai", mà vì sự thẳng thắn đến lạnh người, nhưng càng đọc càng thấy… rất có lý. Đó là kiểu quan điểm không cố làm vừa lòng ai, chỉ cố làm rõ một điều: Hôn nhân nếu không tỉnh táo ngay từ đầu, thì yêu nhiều mấy cũng dễ đi sai đường.

Nguyên văn, cô gái viết:

"Về kết hôn: Em rời khỏi gia đình em, anh rời khỏi gia đình anh và chúng ta đi thành lập 1 gia đình mới, chứ không phải em từ bỏ gia đình của mình để thành người của gia đình anh".

Chỉ một câu này thôi đã chạm đúng "điểm mù" lớn nhất của rất nhiều cuộc hôn nhân châu Á. Nhiều phụ nữ bước vào hôn nhân với tâm thế… đi làm dâu, trong khi hôn nhân đúng nghĩa là hai người lớn tách khỏi gia đình gốc để xây một gia đình mới, không phải một người biến mất khỏi gia đình mình để hòa tan vào gia đình người khác.

Cô tiếp tục nói về của hồi môn:

"Về của hồi môn: Đây là 2 gia đình giúp đỡ nhau tạo nên 1 gia đình mới chứ không phải 1 gia đình này giúp đỡ 1 gia đình khác. Em không có nghĩa vụ phải đưa cho mẹ anh". Ở đây không phải là câu chuyện tiền bạc, mà là ranh giới. Khi ranh giới không rõ ràng, sự "giúp đỡ" rất dễ biến thành "nghĩa vụ", và từ nghĩa vụ sẽ sinh ra ấm ức. Một cuộc hôn nhân khỏe mạnh luôn cần sự minh bạch: ai cho, cho vì điều gì và cho đến đâu là đủ.

Đến mối quan hệ nhạy cảm nhất trong hôn nhân, cô viết: "Về mẹ chồng và con dâu: Mẹ chồng đối xử tốt với em, coi em như con gái thì bà ấy chính là mẹ của em. Bà đối xử với em ghẻ lạnh như người ngoài, vậy em không có cách nào tốt lại với bà ấy. Em chỉ muốn thành thật cảm xúc của mình với người khác mà thôi".

Không cố tỏ ra hiếu thảo, cũng không giả vờ bao dung. Ở đây là một nguyên tắc EQ rất rõ: cảm xúc là thứ có đi có lại. Không ai có nghĩa vụ phải yêu thương vô điều kiện một người không đối xử tử tế với mình, chỉ vì danh xưng "con dâu". Sự thật thà trong cảm xúc, đôi khi chính là cách tự bảo vệ bản thân.

Cuối cùng, cô nói về cốt lõi của hôn nhân:

"Về hôn nhân: Chỉ cần anh nỗ lực, không bạo hành gia đình, có tinh thần trách nhiệm, không lừa dối... vậy thì em sẽ luôn ở bên anh.

Hôn nhân không phải là đổi tự do lấy danh phận, cũng không phải lấy hi sinh làm tiêu chuẩn đạo đức. Hai người chọn ở bên nhau vì trách nhiệm, tử tế và nỗ lực mỗi ngày". 

Đây là đoạn khiến nhiều người gật đầu nhất. Không phải vì yêu cầu cao, mà vì nó vừa đủ và rất thực tế. Không thần thánh hóa hôn nhân, không tô vẽ sự hi sinh. Hôn nhân, trong quan điểm này, là một sự lựa chọn tỉnh táo mỗi ngày, chứ không phải cái giá phải trả để có một danh phận xã hội.

Điều đáng nói nhất trong quan điểm của cô gái này không nằm ở việc cô "đòi hỏi" gì từ hôn nhân, mà ở chỗ cô từ chối tham gia vào một mô hình hôn nhân cũ kỹ vốn được xây dựng trên sự mơ hồ và cam chịu.

Rất nhiều cuộc hôn nhân tan vỡ không phải vì thiếu tình yêu, mà vì ngay từ đầu, hai người đã bước vào với những định nghĩa lệch nhau: một bên nghĩ kết hôn là thêm người, bên kia lại ngầm hiểu là bớt đi một người. Khi hôn nhân được đặt lên vai phụ nữ như một bài toán hi sinh – hi sinh gia đình gốc, hi sinh tiền bạc, hi sinh cảm xúc để "giữ hòa khí" thì sớm muộn nó cũng biến thành gánh nặng.

Quan điểm này buộc người ta phải nhìn thẳng vào bản chất: Hôn nhân không phải là sự hòa tan cá nhân, mà là sự cộng hưởng của hai con người trưởng thành. Và chỉ khi mỗi người giữ được ranh giới, lòng tự trọng và quyền lựa chọn của mình, mối quan hệ ấy mới có cơ hội bền vững. Nói cách khác, đây không phải là tư duy "thực dụng" hay "lạnh lùng" như nhiều người gán ghép, mà là một kiểu tỉnh táo cần thiết trong thời đại mà phụ nữ đã đủ khả năng tự đứng vững và không còn lý do gì để đánh đổi sự bình an lâu dài lấy một danh xưng hôn nhân đầy rủi ro.

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

FB. Thái Hưng Nguyễn: TÔN TRỌNG NHƯNG KHÔNG ĐẶT CƯỢC

TÔN TRỌNG NHƯNG KHÔNG ĐẶT CƯỢC 

Câu chuyện của Vingroup: Khát vọng thật trong một thế giới vốn thật

Không nhiều doanh nghiệp Việt Nam có một câu chuyện đủ lớn để khiến xã hội phải dừng lại và lắng nghe. Vingroup là một trong số hiếm hoi đó.

Câu chuyện của Vingroup không bắt đầu bằng những slide PowerPoint hay những khẩu hiệu bóng bẩy. Nó bắt đầu từ một doanh nhân đi lên từ tay trắng, mang theo một niềm tin rất “người Việt”:

chúng ta không thể mãi chỉ là thị trường tiêu thụ, chúng ta phải tạo ra sản phẩm cho thế giới.

Từ bất động sản, bán lẻ, y tế, giáo dục, cho tới công nghiệp nặng và xe điện, Vingroup không đi theo con đường tối ưu lợi nhuận ngắn hạn. Họ đi theo con đường tối đa hóa khát vọng. Và trong một xã hội quen với việc “làm chắc ăn”, việc một tập đoàn tư nhân dám chấp nhận lỗ lớn để đổi lấy tương lai là điều không thể không gây xúc động.

Ở tầng cảm xúc, câu chuyện của Vingroup là câu chuyện của:

 • Niềm tự hào dân tộc

 • Sự dấn thân

 • Và tinh thần “nếu không có ai làm, tôi sẽ làm”

Đó là một câu chuyện thật, bởi nó được trả giá bằng tiền thật, bằng thất bại thật, và bằng những quyết định không dễ quay đầu.

Nhưng Larry Fink sẽ dừng lại ở đây

Nếu Larry Fink ngồi nghe câu chuyện đó, ông sẽ không cười nhạo. Ông cũng không vỗ tay.

Ông sẽ lắng nghe rất kỹ… rồi hỏi một câu ngắn, lạnh và khó chịu:

“Cashflow của anh chịu được bao lâu?”

Larry Fink không chống lại khát vọng. Ông chỉ không cho phép khát vọng thay thế quản trị rủi ro.

Trong thế giới của ông:

 • Niềm tin không được phép đứng một mình

 • Câu chuyện phải được chống lưng bởi hệ thống

 • Và thời gian luôn là kẻ thù của những mô hình đốt vốn

Ở góc nhìn đó, chiến lược “câu chuyện” của Vingroup mang một nghịch lý lớn:

 • Câu chuyện càng lớn → nhu cầu vốn càng cao

 • Nhu cầu vốn càng cao → rủi ro hệ thống càng lớn

 • Và nếu chu kỳ vốn đảo chiều trước khi mô hình tự đứng vững, câu chuyện sẽ trở thành gánh nặng

Larry Fink sẽ không nói rằng Vingroup sai.

Ông chỉ âm thầm xếp nó vào một ngăn rất rõ ràng:

High conviction. High risk.

Not core capital.

Sự sâu cay nằm ở chỗ đó

Sự sâu cay không nằm ở việc chê bai hay hoài nghi. Nó nằm ở việc không cho phép cảm xúc chi phối sinh mệnh của vốn.

Một câu chuyện có thể truyền cảm hứng cho xã hội. Nhưng vốn không sống bằng cảm hứng.

Vốn sống bằng:

 • Khả năng chịu đựng chu kỳ xấu

 • Dòng tiền khi mọi thứ không diễn ra như kế hoạch

 • Và hệ thống bảo vệ khi niềm tin bị thử thách

Larry Fink hiểu rằng lịch sử tài chính đầy rẫy những câu chuyện rất đẹp… đã chết vì thiếu thời gian.

Bài học cho cá nhân: hãy biết mình đang ở vai nào

Bài học lớn nhất từ câu chuyện của Vingroup không phải là “hãy mơ lớn”, cũng không phải là “đừng tin câu chuyện”.

Bài học là:

Hãy phân biệt rõ: khi nào bạn là người xây câu chuyện, và khi nào bạn là người bảo vệ vốn của mình.

Nếu bạn là người xây dựng:

 • Bạn có quyền dấn thân

 • Bạn có quyền chấp nhận lỗ

 • Bạn có quyền đánh đổi hiện tại cho tương lai

Nhưng nếu bạn là nhà đầu tư cá nhân:

 • Bạn không có nghĩa vụ phải hy sinh

 • Bạn không có trách nhiệm phải “tin thay” cho hệ thống

 • Và bạn không được phép để cảm xúc đạo đức lấn át quản trị rủi ro

Larry Fink sẽ nhắc bạn một điều rất đơn giản:

Bạn có thể tôn trọng một câu chuyện, mà vẫn không đặt toàn bộ cuộc đời tài chính của mình vào đó.

Kết:

Câu chuyện của Vingroup xứng đáng được ghi nhận, bởi nó đại diện cho một khát vọng hiếm hoi. Nhưng bài học mà nó để lại cho mỗi cá nhân tỉnh táo còn quý hơn:

Câu chuyện là để truyền cảm hứng. Hệ thống là để sống sót. Và vốn chỉ trung thành với kẻ nào hiểu rõ sự khác biệt đó.

Đó không phải là sự hoài nghi.

Đó là sự trưởng thành.

JB Nguyễn Hữu Vinh: XUNG ĐỘT THÁI LAN-CAMPUCHIA: CÁI GIÁ CỦA SỰ PHẢN TRẮC.

XUNG ĐỘT THÁI LAN-CAMPUCHIA: CÁI GIÁ CỦA SỰ PHẢN TRẮC.

Khúc dạo đầu của một bi kịch được báo trước

Đông Nam Á những ngày cuối năm 2025 không còn sự yên bình giả tạo của những bản thông cáo chung ASEAN vô thưởng vô phạt. Tiếng rít của máy bay chiến đấu F-16 Thái Lan trên bầu trời vùng biên giới Oddar Meanchey và Preah Vihear đã át đi mọi nỗ lực ngoại giao từ Kuala Lumpur của Malaysia đến Tòa Bạch Ốc của Donald Trump.

Một cuộc chiến tổng lực, dù chỉ mới bùng phát, nhưng đã mang diện mạo của một cuộc thanh trừng nợ nần lịch sử.

Nhìn lại thỏa thuận ngừng bắn được ký kết tại Kuala Lumpur chỉ vài tuần trước đó dưới sự chứng kiến của các lãnh đạo khu vực, người ta mới thấy sự trớ trêu. Hòa bình đối với cặp bài trùng Thái Lan - Campuchia dường như là một khái niệm xa xỉ khi những mâu thuẫn âm ỉ từ đền Preah Vihear năm 2008 đến nay lại bị kích ngòi bởi một hành động thiếu thượng tôn đạo đức ngoại giao nhất trong lịch sử đương đại.

"Gậy ông đập lưng ông": Sai lầm chí tử của một "Cáo già chính trị"

Căn nguyên trực tiếp dẫn đến sự sụp đổ của quan hệ song phương chính là vụ rò rỉ đoạn ghi âm dài 17 phút 6 giây giữa Hun Sen và cựu Thủ tướng Thái Lan Paetongtarn Shinawatra.

Trong thế giới ngoại giao, niềm tin là đơn vị tiền tệ quý giá nhất, nhưng ông Hun Sen đã biến nó thành một quân bài rẻ mạt.

Bà Paetongtarn - đại diện cho một thế hệ chính trị gia trẻ, có lẽ đã quá ngây thơ khi tin vào mối thâm giao giữa cha mình - ông Thaksin – và Hunsen, người mà bà gọi là "Bác". Những lời tâm sự về áp lực quân đội, về những khó khăn nội bộ của chính trường Thái Lan vốn cần được giữ kín, đã bị ông Hun Sen công khai một cách thô bạo. 

Hành động này không chỉ là sự phản bội cá nhân mà là một sự sỉ nhục quốc thể đối với Thái Lan.

 Hệ quả là sự sụp đổ dây chuyền: Đảng Vì nước Thái (Pheu Thai) mất quyền kiểm soát, bà Paetongtarn phải rời chính trường trong cay đắng vào tháng 7/2025.

Nhưng Hun Sen đã tính sai một nước cờ: Việc hạ bệ một Thủ tướng nhũn nhặn của Thái Lan, đã vô tình dọn đường cho phe "diều hâu" - những tướng lĩnh quân đội mang tư tưởng dân tộc cực đoan - lên nắm quyền tại Bangkok.

Khi lòng tự trọng bị chà đạp, người Thái không còn gửi công hàm, họ gửi chiến đấu cơ.

Sự hợm hĩnh và ảo tưởng địa chính trị

Sai lầm của ông Hun Sen không chỉ dừng lại ở tính toán nhân sự, mà sâu xa hơn là một sự hợm hĩnh đến mù quáng về vị thế của Campuchia.

Dựa hơi vào sự trỗi dậy của Bắc Kinh, Phnom Penh dường như quên mất mình đang đứng ở đâu trên bản đồ thực tế. Campuchia không phải là một hòn đảo giữa đại dương để có thể tồn tại biệt lập. Đó là một quốc gia nằm kẹt giữa những người khổng lồ láng giềng.

Chỉ sau vài ngày súng nổ, sự hợm hĩnh ấy đã bị thực tế quật ngã. Thái Lan không cần tổng tấn công bằng bộ binh để khuất phục đối phương, họ chỉ cần dùng đến "quyền năng" của kẻ nắm giữ huyết mạch. Nguồn năng lượng điện và nhiên liệu từ Thái Lan - vốn chiếm tỷ trọng khổng lồ trong tiêu dùng của Campuchia - đã bị cắt đứt hoàn toàn. Các thành phố lớn của Campuchia chìm vào bóng tối, các nhà máy ngưng trệ, và quan trọng nhất, bộ máy chiến tranh của ông Hun Sen bắt đầu khựng lại vì thiếu "máu".

Đến lúc này, người ta mới thấy sự hớ hênh của một chiến lược gia "vị kỷ". Khi gây hấn với láng giềng, ông Hun Sen đã tự đóng sầm các cánh cửa sinh tồn của mình.

Thế gọng kìm nghiệt ngã: Khi láng giềng đồng loạt quay lưng

Địa lý là định mệnh, và định mệnh của Campuchia là sự phụ thuộc tuyệt đối vào hệ sinh thái láng giềng Việt - Lào - Thái. Khi Thái Lan phong tỏa Vịnh Thái Lan, cửa ngõ đường biển của Campuchia bị bóp nghẹt. Mọi hy vọng về nguồn cung tiếp viện từ xa đều trở nên vô vọng.

 Ông Hun Sen có lẽ đã mơ về một con đường tiếp tế từ phía Bắc qua ngả Lào. Nhưng thực tế nghiệt ngã hơn nhiều: Lào, một quốc gia vốn kín tiếng, nay cũng chọn cách im lặng và siết chặt biên giới để tự bảo vệ mình trước cơn sóng dữ. Con đường mua năng lượng và hàng hóa qua Lào bị chặn đứng. Trong khi đó, ở phía Đông, Việt Nam - quốc gia duy nhất có đủ khả năng và địa thế để "giải cứu" Campuchia như đã từng làm năm 1979 - nay chỉ đứng nhìn với sự cảnh giác cao độ.

Quân đội Việt Nam báo động tại hai Quân khu tiếp giáp, nhưng không phải để trợ chiến, mà để ngăn chặn dòng người lừa đảo và tội phạm từ các đặc khu của Hun Sen tràn sang.

Không có điện, không có nhiên liệu, không có tiếp viện từ láng giềng, quân đội Campuchia đối mặt với kịch bản tồi tệ nhất: "Đi bộ và cầm nỏ ra chiến trường". Một đội quân dù có xe tăng hiện đại do nước ngoài viện trợ cũng trở thành đống sắt vụn nếu không có dầu để chạy và không có đạn để bắn.

Con "Hùm" Bắc Kinh và sự bất lực từ xa:

Khi máy bay Thái Lan gầm vang trên bầu trời, ông Hun Sen có lẽ đã mỏi mắt chờ đợi những con tàu tiếp tế hoặc sự can thiệp quân sự từ Bắc Kinh. Nhưng đây là lúc sự thật phũ phàng nhất lộ diện: Bắc Kinh dù có muốn giúp cũng không thể "băng hà" qua các quốc gia khác để cứu hỏa cho một thuộc địa xa xôi.

Trung Quốc không thể đưa quân đội hay hàng hóa chiến lược đi xuyên qua lãnh thổ Việt Nam hay Lào khi những nước này không đồng thuận. Đường biển thì bị hạm đội Thái Lan và các lực lượng quốc tế phong tỏa. Con "Hùm" Bắc Kinh dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể mọc cánh để chở hàng triệu tấn nhu yếu phẩm và năng lượng cứu vãn một nền kinh tế đang sụp đổ.

Sự phụ thuộc của Hun Sen vào Bắc Kinh hóa ra là một canh bạc trắng tay. Ông đã đánh đổi tình nghĩa láng giềng để lấy một sự bảo trợ chỉ tồn tại trên lý thuyết và những lời hứa hão huyền, để rồi khi hữu sự, ông nhận ra mình đang đơn độc trong một "ốc đảo" chết chóc.

Vết đâm sau lưng và sự lãnh đạm của Việt Nam:

Để hiểu sự lạnh nhạt của Việt Nam, phải nhìn ngược về lịch sử.

Chế độ Campuchia hiện nay vốn là "con đẻ" của Việt Nam, được gầy dựng từ máu xương của hàng vạn người lính tình nguyện để thoát khỏi thảm họa diệt chủng Pol Pot năm 1978. Thế nhưng, khi quyền lực đã vững, Hun Sen lại chọn cách trở mặt" trắng trợn

Hun Sen đã biến Quân cảng Ream thành căn cứ cho Trung Cộng, đặt một mũi dao vào sau lưng Việt Nam.

Dự án mang tính hủy diệt đối với Đồng bằng sông Cửu Long, là Kênh đào Phù Nam Techo được triển khai với thái độ vênh váo, "tự thở bằng mũi của mình", thách thức sự sinh tồn của hàng triệu người dân Việt Nam ở Đồng bằng Sông Cửu Long và bất chấp những đề nghị hữu lý từ phía Việt Nam.

Khi anh đã "bạc trước" bằng cách đem sự tồn vong của láng giềng ra đánh đổi lấy sự bảo trợ xa xôi, thì đừng trách sao lúc hoạn nạn, láng giềng lại “tệ sau”, lại lãnh đạm đến thế.

Sự im lặng của Việt Nam chính là câu trả lời đanh thép nhất cho nết ăn nết ở của cha con nhà Hun Sen.

Bài học máu xương cho kẻ phản trắc:

Cuộc xung đột Thái Lan - Campuchia năm 2025 không chỉ là một cuộc chiến tranh biên giới thông thường. Nó là sự sụp đổ của một mô hình ngoại giao dựa trên sự lật lọng và ảo tưởng.

Khi các đặc khu tội phạm lừa đảo - những ung nhọt mà Hun Sen cho phép mọc lên để trục lợi - bị quân đội Thái Lan quét sạch, cả khu vực đều thở phào nhẹ nhõm. Người ta thấy một thể chế đã đánh mất đi la bàn đạo đức và không còn tư cách để kêu gọi sự giúp đỡ.

Giờ đây, khi đơn độc trong boong-ke, nhìn đất nước kiệt quệ vì mất năng lượng và bị cô lập hoàn toàn, ông Hun Sen có lẽ mới thấm thía cái giá của việc "chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng". Sự hợm hĩnh dựa hơi ngoại bang đã dẫn đến một kết cục bi thảm mà cha ông đã đúc kết:

"Trách người một, trách ta mười

 Bởi ta bạc trước, cho người tệ sau."

Hòa bình có thể sẽ trở lại, nhưng lòng tin thì đã mất sạch.

Và đối với một nhà lãnh đạo, khi lòng tin của láng giềng đã mất, đó chính là dấu chấm hết cho mọi sự vĩ cuồng.

24.12.2025

 JB Nguyễn Hữu Vinh

== ++ ===

Đây là bản dịch sang tiếng Khmer:

តម្លៃនៃការក្បត់

ការចាប់ផ្តើមនៃសោកនាដកម្មដែលបានព្យាករណ៍ទុកមុន

អាស៊ីអាគ្នេយ៍ក្នុងថ្ងៃចុងឆ្នាំ ២០២៥ លែងមានសន្តិភាពក្លែងក្លាយតាមរយៈសេចក្តីថ្លែងការណ៍រួមអាស៊ានដែលគ្មានខ្លឹមសារទៀតហើយ។ សំឡេងយន្តហោះចម្បាំង F-16 របស់ថៃដែលហោះកាត់ផ្ទៃមេឃតំបន់ព្រំដែនឧត្តរមានជ័យ និងព្រះវិហារ បានលុបបំបាត់រាល់កិច្ចខិតខំប្រឹងប្រែងការទូតតាំងពីទីក្រុង Kuala Lumpur របស់ម៉ាឡេស៊ី រហូតដល់សេតវិមានរបស់លោក Donald Trump។ សង្គ្រាមសរុប ទោះបីជាទើបតែផ្ទុះឡើង ប៉ុន្តែវាបានបង្ហាញពីការទូទាត់បំណុលប្រវត្តិសាស្ត្រ។

ក្រឡេកមកមើលកិច្ចព្រមព្រៀងឈប់បាញ់ដែលបានចុះហត្ថលេខានៅ Kuala Lumpur កាលពីប៉ុន្មានសប្តាហ៍មុន ក្រោមវត្តមានមេដឹកនាំក្នុងតំបន់ ទើបយើងឃើញនូវភាពផ្ទុយស្រឡះ។ សន្តិភាពសម្រាប់គូជម្លោះ ថៃ-កម្ពុជា ហាក់ដូចជាគំនិតដ៏ប្រណីតពេក នៅពេលដែលជម្លោះរ៉ាំរ៉ៃតាំងពីប្រាសាទព្រះវិហារឆ្នាំ ២០០៨ មកទល់ពេលនេះ ត្រូវបានផ្ទុះឡើងវិញដោយសកម្មភាពដែលខ្វះសីលធម៌ការទូតបំផុតក្នុងប្រវត្តិសាស្ត្រសម័យទំនើប។

"យកដំបងគាត់ទៅវាយក្បាលគាត់": កំហុសដ៏ធ្ងន់ធ្ងររបស់ "កញ្ជ្រោងនយោបាយ"

មូលហេតុផ្ទាល់ដែលនាំឱ្យបែកបាក់ទំនាក់ទំនងទ្វេភាគី គឺការលេចធ្លាយខ្សែអាត់សំឡេងដែលមានរយៈពេល ១៧ នាទី ៦ វិនាទី រវាងលោក ហ៊ុន សែន និងអតីតនាយករដ្ឋមន្ត្រីថៃ លោកស្រី Paetongtarn Shinawatra។ ក្នុងពិភពការទូត ទំនុកចិត្តគឺជាខ្នាតរូបិយប័ណ្ណដ៏មានតម្លៃបំផុត ប៉ុន្តែលោក ហ៊ុន សែន បានប្រែក្លាយវាទៅជាសន្លឹកបៀរដ៏ថោកទាប។

លោកស្រី Paetongtarn ដែលជាតំណាងអ្នកនយោបាយជំនាន់ក្រោយ ប្រហែលជាមានភាពស្លូតត្រង់ពេកនៅពេលជឿជាក់លើចំណងមិត្តភាពរវាងឪពុកខ្លួន - លោក Thaksin - និងលោក ហ៊ុន សែន ដែលលោកស្រីហៅថា "លោកអ៊ំ"។ ពាក្យពេចន៍ដែលចែករំលែកអំពីសម្ពាធពីកងទ័ព និងការលំបាកផ្ទៃក្នុងនៃឆាកនយោបាយថៃ ដែលគួរតែត្រូវបានរក្សាជាសម្ងាត់ ត្រូវបានលោក ហ៊ុន សែន បញ្ចេញជាសាធារណៈយ៉ាងសាហាវឃោរឃៅ។ សកម្មភាពនេះមិនត្រឹមតែជាការក្បត់បុគ្គលប៉ុណ្ណោះទេ ប៉ុន្តែជាការប្រមាថដល់កិត្តិយសជាតិរបស់ប្រទេសថៃទាំងមូល។

ផលវិបាកគឺការដួលរលំជាបន្តបន្ទាប់៖ គណបក្សភឿថៃបាត់បង់ការគ្រប់គ្រង ហើយលោកស្រី Paetongtarn ត្រូវចាកចេញពីឆាកនយោបាយទាំងភាពជូរចត់ក្នុងខែកក្កដា ឆ្នាំ ២០២៥។ ប៉ុន្តែលោក ហ៊ុន សែន បានគិតលេខខុសមួយជំហាន៖ ការទម្លាក់នាយករដ្ឋមន្ត្រីថៃដ៏ទន់ភ្លន់ម្នាក់ បានក្លាយជាការបើកផ្លូវដោយអចេតនាសម្រាប់ក្រុម "ស្ទាំង" - ដែលជាបណ្តាមេទ័ពនិយមជាតិជ្រុល - ឡើងកាន់អំណាចនៅទីក្រុងបាងកក។ នៅពេលដែលកិត្តិយសត្រូវបានជាន់ឈ្លី ជនជាតិថៃលែងផ្ញើកំណត់ទូតទៀតហើយ ពួកគេបញ្ជូនយន្តហោះចម្បាំងមកជំនួសវិញ។

ភាពអំនួត និងការភ័ន្តច្រឡំភូមិសាស្ត្រនយោបាយ

កំហុសរបស់លោក ហ៊ុន សែន មិនត្រឹមតែឈប់ត្រឹមការគណនាលើកម្លាំងមនុស្សប៉ុណ្ណោះទេ ប៉ុន្តែស៊ីជម្រៅជាងនេះទៅទៀត គឺភាពអំនួតរហូតដល់ងងឹតងងល់អំពីឋានៈរបស់កម្ពុជា។ ដោយពឹងផ្អែកលើការងើបឡើងនៃទីក្រុងប៉េកាំង ទីក្រុងភ្នំពេញហាក់ដូចជាភ្លេចថាខ្លួនឯងកំពុងស្ថិតនៅត្រង់ណាលើផែនទីជាក់ស្តែង។ កម្ពុជាមិនមែនជាកោះនៅកណ្តាលមហាសមុទ្រដែលអាចរស់នៅដោយឯកោបាននោះទេ។ វាគឺជាប្រទេសមួយដែលស្ថិតនៅចន្លោះមហាអំណាចជិតខាង។

ត្រឹមតែប៉ុន្មានថ្ងៃក្រោយសំឡេងកាំភ្លើងផ្ទុះឡើង ភាពអំនួតនោះត្រូវបានការពិតបង្ក្រាប។ ប្រទេសថៃមិនចាំបាច់ប្រើកងទ័ពថ្មើរជើងដើម្បីវាយលុកនោះទេ ពួកគេគ្រាន់តែប្រើ "អំណាច" នៃអ្នកកាន់សរសៃឈាមសេដ្ឋកិច្ច។ ប្រភពថាមពលអគ្គិសនី និងប្រេងឥន្ធនៈពីប្រទេសថៃ - ដែលផ្តល់ចំណែកដ៏ធំធេងក្នុងការប្រើប្រាស់នៅកម្ពុជា - ត្រូវបានកាត់ផ្តាច់ទាំងស្រុង។ ទីក្រុងធំៗរបស់កម្ពុជាបានធ្លាក់ក្នុងភាពងងឹត រោងចក្រនានាត្រូវបញ្ឈប់ដំណើរការ ហើយអ្វីដែលសំខាន់បំផុត ម៉ាស៊ីនសង្គ្រាមរបស់លោក ហ៊ុន សែន ចាប់ផ្តើមគាំងដោយសារខ្វះ "ឈាម"។

មកដល់ពេលនេះ ទើបគេឃើញភាពប្រហែសរបស់អ្នកយុទ្ធសាស្ត្រ "អាត្មានិយម"។ នៅពេលបង្ករឿងជាមួយអ្នកជិតខាង លោក ហ៊ុន សែន បានបិទទ្វាររស់រានមានជីវិតរបស់ខ្លួនឯង។

ដង្កៀបដ៏តឹងតែង៖ នៅពេលអ្នកជិតខាងព្រមគ្នាខ្នងដាក់

ភូមិសាស្ត្រគឺជាវាសនា ហើយវាសនារបស់កម្ពុជាគឺការពឹងផ្អែកទាំងស្រុងលើប្រព័ន្ធអេកូឡូស៊ីនៃអ្នកជិតខាង វៀតណាម-ឡាវ-ថៃ។ នៅពេលថៃឡោមព័ទ្ធឈូងសមុទ្រថៃ ច្រកចេញសមុទ្ររបស់កម្ពុជាត្រូវបានច្របាច់ក។ រាល់ក្តីសង្ឃឹមលើការផ្គត់ផ្គង់ពីចម្ងាយបានក្លាយជាអាសារបង់។

លោក ហ៊ុន សែន ប្រហែលជាធ្លាប់យល់សប្តិឃើញផ្លូវផ្គត់ផ្គង់ពីភាគខាងជើងតាមរយៈប្រទេសឡាវ។ ប៉ុន្តែការពិតគឺសាហាវជាងនេះ៖ ប្រទេសឡាវ ដែលជាប្រទេសស្ងប់ស្ងាត់ ឥឡូវនេះក៏ជ្រើសរើសភាពស្ងៀមស្ងាត់ និងរឹតបន្តឹងព្រំដែនដើម្បីការពារខ្លួនពីព្យុះសង្ឃរា។ ផ្លូវទិញថាមពល និងទំនិញតាមរយៈឡាវត្រូវបានរារាំង។ ទន្ទឹមនឹងនោះ នៅភាគខាងកើត ប្រទេសវៀតណាម - ដែលជាប្រទេសតែមួយគត់មានសមត្ថភាព និងទីតាំងភូមិសាស្ត្រដើម្បី "សង្គ្រោះ" កម្ពុជាដូចដែលធ្លាប់បានធ្វើនៅឆ្នាំ ១៩៧៩ - ឥឡូវនេះគ្រាន់តែឈរមើលដោយការប្រុងប្រយ័ត្នខ្ពស់។

កងទ័ពវៀតណាមបានប្រកាសអាសន្ននៅយោធភូមិភាគទាំងពីរដែលជាប់ព្រំដែន ប៉ុន្តែមិនមែនដើម្បីជួយច្បាំងនោះទេ គឺដើម្បីទប់ស្កាត់លំហូរនៃជនបោកប្រាស់ និងឧក្រិដ្ឋជនពីតំបន់សេដ្ឋកិច្ចពិសេសរបស់លោក ហ៊ុន សែន ដែលកំពុងហូរចូល។ គ្មានអគ្គិសនី គ្មានប្រេងឥន្ធនៈ គ្មានការជួយជ្រោមជ្រែងពីអ្នកជិតខាង កងទ័ពកម្ពុជាប្រឈមមុខនឹងសេណារីយ៉ូដ៏អាក្រក់បំផុត៖ "ដើរជើងទទេរ និងកាន់ស្នាចូលសមរភូមិ"។ កងទ័ពមួយដែលមានសូម្បីតែរថក្រោះទំនើបដែលផ្តល់ដោយបរទេស ក៏ក្លាយជាគំនរដែកអេតចាយដែរ ប្រសិនបើគ្មានប្រេងដើម្បីរត់ និងគ្មានគ្រាប់ដើម្បីបាញ់។

"ខ្លា" ប៉េកាំង និងភាពទាល់ច្រកពីចម្ងាយ

នៅពេលយន្តហោះថៃគ្រហឹមនៅលើមេឃ លោក ហ៊ុន សែន ប្រហែលជារំពឹងមើលនាវាផ្គត់ផ្គង់ ឬការជ្រៀតជ្រែកយោធាពីទីក្រុងប៉េកាំង។ ប៉ុន្តែនេះគឺជាពេលដែលការពិតដ៏ជូរចត់បំផុតបានលេចចេញមក៖ ទីក្រុងប៉េកាំង ទោះបីជាចង់ជួយក៏មិនអាច "ហោះកាត់" ប្រទេសផ្សេងទៀតដើម្បីមកពន្លត់ភ្លើងឱ្យអាណានិគមដ៏ឆ្ងាយមួយបានដែរ។

ចិនមិនអាចបញ្ជូនកងទ័ព ឬទំនិញយុទ្ធសាស្ត្រឆ្លងកាត់ទឹកដីវៀតណាម ឬឡាវបានទេ នៅពេលដែលប្រទេសទាំងនេះមិនយល់ព្រម។ តាមផ្លូវសមុទ្រត្រូវបានបិទខ្ទប់ដោយកងនាវាថៃ និងកងកម្លាំងអន្តរជាតិ។ "ខ្លា" ប៉េកាំង ទោះបីខ្លាំងប៉ុណ្ណាក៏មិនអាចដុះស្លាបដើម្បីដឹកទំនិញរាប់លានតោន និងថាមពលមកសង្គ្រោះសេដ្ឋកិច្ចដែលកំពុងដួលរលំបានដែរ។ ការពឹងផ្អែករបស់លោក ហ៊ុន សែន លើទីក្រុងប៉េកាំង បានប្រែក្លាយទៅជាការភ្នាល់ដោយដៃទទេរ។ លោកបានដោះដូរមនោសញ្ចេតនាអ្នកជិតខាង ដើម្បីយកការការពារដែលមានតែក្នុងទ្រឹស្តី និងពាក្យសន្យាខ្យល់ រហូតដល់ពេលមានអាសន្ន លោកទើបដឹងខ្លួនថាខ្លួនឯងកំពុងឯកោក្នុង "កោះ" នៃសេចក្តីស្លាប់។

ស្នាមចាក់ពីក្រោយខ្នង និងភាពព្រងើយកន្តើយរបស់វៀតណាម

ដើម្បីយល់ពីភាពត្រជាក់ស្រជុំរបស់វៀតណាម ត្រូវមើលត្រឡប់ទៅប្រវត្តិសាស្ត្រវិញ។ របបកម្ពុជាបច្ចុប្បន្នគឺជា "កូនបង្កើត" របស់វៀតណាម ដែលត្រូវបានកសាងឡើងពីឈាម និងសាច់របស់យុទ្ធជនស្ម័គ្រចិត្តរាប់ម៉ឺននាក់ ដើម្បីគេចចេញពីមហន្តរាយប្រល័យពូជសាសន៍ ប៉ុល ពត ឆ្នាំ ១៩៧៨។ ក៏ប៉ុន្តែ នៅពេលអំណាចរឹងមាំ លោក ហ៊ុJB Nguyễn Hữu Vinhសការ "ប្រែក្រឡាស់" យ៉ាងចំហរ។

លោក ហ៊ុន សែន បានប្រែក្លាយកំពង់ផែរាម ឱ្យទៅជាមូលដ្ឋានសម្រាប់ចិន ដែលជាការដាក់ចុងកាំបិតចំពីក្រោយខ្នងវៀតណាម។ គម្រោងដែលផ្តល់ផលប៉ះពាល់យ៉ាងធ្ងន់ធ្ងរដល់តំបន់ដីសណ្តទន្លេមេគង្គ គឺព្រែកជីកហ្វូណនតេជោ ត្រូវបានអនុវត្តក្នុងអាកប្បកិរិយាអំនួត "ដកដង្ហើមតាមច្រមុះខ្លួនឯង" បញ្ឈរមុខនឹងការរស់រានមានជីវិតរបស់ប្រជាជនវៀតណាមរាប់លាននាក់នៅតំបន់ដីសណ្តទន្លេមេគង្គ ដោយមិនខ្វល់ពីសំណើដ៏សមហេតុផលពីខាងវៀតណាម។ នៅពេលអ្នកបាន "អាក្រក់មុន" ដោយការយកការរស់រានរបស់អ្នកជិតខាងទៅដោះដូរនឹងការការពារពីចម្ងាយ នោះកុំបន្ទោសថាហេតុអ្វីពេលមានទុក្ខ អ្នកជិតខាងបែរជា "អាក្រក់ក្រោយ" និងព្រងើយកន្តើយយ៉ាងនេះ។ ភាពស្ងៀមស្ងាត់របស់វៀតណាម គឺជាចម្លើយដ៏ខ្លាំងក្លាបំផុតសម្រាប់របៀបរស់នៅរបស់ឪពុកកូនត្រកូលហ៊ុន។

មេរៀនឈាមសម្រាប់អ្នកក្បត់

ជម្លោះថៃ-កម្ពុជា ឆ្នាំ ២០២៥ មិនត្រឹមតែជាសង្គ្រាមព្រំដែនធម្មតាប៉ុណ្ណោះទេ។ វាគឺជាការដួលរលំនៃគំរូការទូតដែលផ្អែកលើការភូតភរ និងភាពភ័ន្តច្រឡំ។ នៅពេលតំបន់សេដ្ឋកិច្ចពិសេសនៃឧក្រិដ្ឋកម្មបោកប្រាស់ - ដែលជាដុំសាច់មហារីកដែលលោក ហ៊ុន សែន អនុញ្ញាតឱ្យរីកដុះដាលដើម្បីរកប្រយោជន៍ - ត្រូវបានកងទ័ពថៃបោសសម្អាត តំបន់ទាំងមូលហាក់ដកដង្ហើមធំដោយភាពធូរស្រាល។ គេឃើញស្ថាប័នមួយដែលបានបាត់បង់ត្រីវិស័យសីលធម៌ និងលែងមានលក្ខណៈសម្បត្តិគ្រប់គ្រាន់ដើម្បីអំពាវនាវរកជំនួយ។

ឥឡូវនេះ ពេលកំពុងឯកោក្នុងលេណដ្ឋាន សម្លឹងមើលប្រទេសជាតិដែលកំពុងរងទុក្ខវេទនាដោយសារបាត់បង់ថាមពល និងត្រូវបានកាត់ផ្តាច់ទាំងស្រុង លោក ហ៊ុន សែន ប្រហែលជាទើបតែយល់ច្បាស់ពីតម្លៃនៃភាពអំនួតដែលផ្អែកលើបរទេស។ ភាពអំនួតនោះបាននាំទៅរកលទ្ធផលដ៏សោកសៅដូចដែលបុព្វបុរសបានពោលថា៖ "បន្ទោសអ្នកជិតខាងតែមួយ ប៉ុន្តែបន្ទោសខ្លួនឯងដល់ទៅដប់ ព្រោះយើងអាក្រក់មុន ទើបអ្នកជិតខាងព្រងើយកន្តើយក្រោយ។"

សន្តិភាពអាចនឹងត្រឡប់មកវិញ ប៉ុន្តែទំនុកចិត្តត្រូវបានបាត់បង់អស់រលីង។ ហើយសម្រាប់មេដឹកនាំម្នាក់ នៅពេលដែលទំនុកចិត្តពីអ្នកជិតខាងត្រូវបានបាត់បង់ នោះគឺជាទីបញ្ចប់នៃមហិច្ឆតាដ៏ឆ្កួតលីលាទាំងឡាយ។

២៤.១២.២០២៥ 

 JB Nguyễn Hữu Vinh

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

Song Hà: CƠ HỘI CỦA GÁI XẤU

Hôm nay tôi sẽ kể cho các chị nghe chuyện này, nhất là các chị xấu gái. Các chị nghe xong tôi thề sẽ thấy tâm hồn dào dạt như được con mẹ chủ quán bún ngan vừa trả thừa 15 nghìn. Các chị sẽ thấy xấu nhưng nếu biết phấn đấu sẽ trở nên lợi hại như thế nào! Chuyện như này.

Dạo đó tôi chơi với một ông anh “nghệ sỹ”. Tôi phải cẩn thận bỏ hai chữ đó vào dấu nháy nháy vì biết đâu anh không thích từ này. Nghề nghiệp chính của anh là vẽ tranh. Tranh anh chủ yếu vẽ lăng nhăng mấy cái mặt người lộn xuôi chán rồi lộn ngược, hoặc con trâu, con bò xanh xanh, đỏ đỏ mắt không nằm ở đầu mà nằm ở bụng. Cũng có khi anh vẽ mỗi cái mắt nhìn như mắt lợn ngay giữa bức tranh kèm mấy khối lập phương vuông vuông. Tôi nhìn chả hiểu éo gì, nhưng anh nói tao vẽ theo trường phái lập thể đấy. Biết trường phái lập thể là gì không? Tôi bảo dạ em chưa có dịp nghiên cứu sâu, anh giải thích đại khái cái éo gì đó gồm các hình lập phương nằm cạnh nhau tạo nên một thứ triết lý hổ lốn lâu rồi tôi quen mẹ mất.

Gặp anh lần đầu, có cảm giác nếu anh không là một thiên tài thực sự thì sẽ là một thằng điên chính cống.

Mấy lần đầu anh hay rủ oánh phỏm cho vui, tôi không có tiền với lại ghét món này nên chỉ ngồi uống chè bồm, nghe anh nói phét về trường phái lập thể. Một bữa anh bảo ngồi đó nha, tí con bồ anh đến ta làm món gì nhậu chơi. Tôi hơi lấy làm lạ, vì biết anh có vợ con rồi. Vợ anh nghe bảo là phóng viên tờ gì đó, tôi chưa gặp mặt. 

Nhưng mà kệ cụ anh, nghệ sỹ người ta cần có những nàng thơ, nàng tranh để thăng hoa cảm xúc sáng tạo. Tôi đồ rằng nàng tranh của anh sẽ là một tuyệt mỹ giai nhân nên nán lại chiêm ngưỡng phát. Gì chứ ngắm gái đẹp tôi rất ưng (mỗi khi ngắm xong toàn lẩm bẩm “nó phải lấy người như mình mới xứng đáng” hehe).

Mười phút sau cổng tôn lịch xịch, một thằng nào đó dắt con wave bước vào. Lúc ấy anh đang bôi màu lên bức tranh vẽ dở. Tôi chạy ra ngó ngó thì hóa ra không phải “thằng” mà là một đứa con gái. Tôi xác định không phải đàn ông vì đứa này có ngực, bên trong lót miếng giẻ nhấc nồi và chống đỡ bằng nan hoa xe đạp hay không thì chịu. Nhìn phong thái nó, tôi thò cổ vào bảo anh:

“Anh ơi có đứa nào đến lấy nước gạo!”

Anh chạy ra khép cổng rồi quay vào nói nhỏ:

“Bồ anh đấy, nước gạo cái đéo gì, mày hâm!”

Nghe anh giải thích, tôi há hốc mồm mất 8 giây. Cái đéo gì thế này? Nàng tranh của anh, cảm hứng nghệ thuật của họa sỹ thiên tài trường phái lập thể đây à? Phải tả thế nào bây giờ? Nói chung để cho nhanh và dễ hình dung, các chị cứ liên tưởng đến mấy cô nhà văn xấu giai. Một vẻ xấu hoàn hảo đến từng cen ti mét. Tôi vừa “ngắm” vừa cảm phục thượng đế đã quá mất dạy và xỏ lá khi tạo ra một người đàn bà xấu được như thế.

Tôi rất ít khi có hứng ngồi nói chuyện với gái xấu, nhưng vì nể anh, nên vắt chân uống trà xem tranh như chó xem tát ao. Bồ anh, cái đứa nhìn như Rô vẩu đứng trước kiệt tác vẽ dở, vừa vuốt ve má anh, vừa xuýt xoa nức nở “Ôi ôi, đẹp quá anh ạ! Màu lên đỉnh thật, nhìn rất tình cảm anh ạ! Đẹp đẹp anh ạ!”

Anh gật gù, lim dim mắt tận hưởng những lời khen tặng của người đẹp, lòng rộn rã như nghe tivi thông báo lô vừa nổ 2 nháy.

Con bồ anh xuýt xoa kiệt tác trường phái lập thể xong, quay sang líu ríu hỏi anh ngủ dậy lúc mấy giờ, đêm qua ngủ ngon không, ngủ có mơ thấy em không hay lại mơ xổ sổ kiến thiết miền Bắc? Nhấp ngụm chè bồm, anh lấy cây cọ khua khua loạn xị lên kiệt tác trường phái lập thể, phân tích cái hay, cái đẹp cùng những triết lý bí ẩn gửi gắm trong đó. Thậm chí anh phun cả nước bọt lên mặt bồ những lúc cảm hứng thăng hoa không kiểm soát.

Có cảm giác trước mặt anh là hội đồng thẩm định nghệ thuật chứ không phải con bồ, một đứa xấu điên xấu đảo, mỗi khi cười hở cả mảng lợi thâm xì như miếng tiết bò luộc. Người đẹp của anh mắt mở to, nghe một cách chăm chú như đang mê man trong cõi nghệ thuật siêu hình của thần tượng. Anh cũng mê man không kém nó.

Tôi ngồi một lúc váng cả đầu, đéo biết thực sự chuyện gì đang xảy ra nữa. Đi đái xong, kéo tôi ra sân anh bảo, này này nó ngưỡng mộ anh lắm, mà ngưỡng mộ kể cũng phải, không phải ai cũng có khả năng cảm thụ nghệ thuật tốt như nó đâu. Lúc đấy ngứa mồm quá, tôi định hỏi đèo mẹ sao anh cặp con xấu thế, nhưng sợ anh mất hứng nên thôi.

Chưa kịp hỏi thì anh nói, mày thấy nó xấu đúng không? Tôi bảo vâng xấu, miệng ấy mà anh hôn được cũng tài. Anh bảo nhưng mày ơi, ở bên nó anh mới tìm thấy mình, thấy tài năng mình được ghi nhận. Nói tóm lại là anh được đồng cảm mày hiểu không? Tôi hỏi thế tí nữa đồng cảm xong anh có bố trí làm nháy không, đó là em hỏi thật? Anh bảo thì thì… tất nhiên là có! Có cảm xúc thì mới làm nháy được chớ, mày hỏi ngu bỏ mẹ!

Ngồi thêm một chút, tôi chào về. Trên đường tưởng tưởng giờ này anh đang làm nháy đây. Cái miệng anh sẽ hôn chùn chụt lên bờ môi vẩu và mảng lợi thâm xì như miếng tiết luộc của người đẹp. Tất cả sẽ được chấm dứt lúc 5 giờ chiều mỗi ngày, trước khi vợ anh chở con ở trường về. Vợ anh, như nhiều phụ nữ đáng yêu khác, đi làm về, mở cửa ra thấy thằng chồng mặc quần đùi hoa đang nhặt rau muống, trong lòng chị trào dâng cảm giác yên tâm.

Một tuần sau ghé nhà anh chơi như thường lệ thì đúng lúc vợ anh về. Tôi phải mất 16 giây mới hoàn hồn khi thấy trước mặt là một nhan sắc rực rỡ và mặn mà. Vừa ngắm trộm, tôi vừa len lén so sánh vợ anh với con bồ anh. Một con vịt xấu xí hở lợi và một con thiên nga trắng muốt thơm nức nước hoa. Tự dưng thấy mọi giá trị về thẩm mỹ và đạo đức đảo lộn hết cả. Tại sao tại sao và tại mần răng?

Thiên nga trắng muốt về, hơi gật đầu chào khách. Vừa dựng xe, mặt lạnh như tiền hỏi bâng quơ “Cắm cơm chưa?” Nghệ sỹ thiên tài trường phái lập thể ậm ừ lí nhí trong cổ “Chưa”. Thiên nga làu bàu “Sao chưa? Làm gì mà chưa cắm cơm?” Họa sỹ bảo “Đang dở tay cho xong bức này…” Đẩy cửa bếp bước vào, thiên nga gắt “Khi nào cũng tranh với chả pháo”. Mở máy giặt ra, thiên nga hét ầm lên “Trời ơi, quần áo ngâm tối qua đến giờ chưa mang ra phơi à?” Họa sỹ đứng dậy đá văng cái ghế nhựa, lầm bầm “Địt mẹ chưa phơi thì giờ phơi, có cái đéo gì mà um lên thế?”

Thấy hơi căng, tôi dắt xe chào về. Anh ghé tai nói thông cảm cái nha, con quạ già này thi thoảng lên cơn, kệ nó. Sáng mai đến chơi nha, ta làm ấm trà đàm đạo tranh ảnh cho sướng.

Kể từ đó tôi không đến nữa, chỉ gặp lại anh trong vài cuộc rượu vặt. Anh vẫn kể về con bồ với ánh mắt vô cùng tha thiết pha lẫn ngưỡng mộ. Tuyệt đối trong các câu chuyện, không một lần anh nhắc đến vợ – cái con thiên nga trắng muốt thơm nức nước hoa, đi làm về thấy người ta đang cắm cúi trên tranh lập thể, hỏi câu gì hay ho không hỏi, lại đi hỏi một câu rất thiếu tính hội họa:

“Cắm cơm chưa?”.

Các chị thấy không? Đàn ông là giống phức tạp bỏ mẹ, luôn dùng mọi thủ đoạn lừa lừa cưới một con vợ thật đẹp, để cuối cùng lừa lừa cặp với một con bồ cực xấu. Chỉ vì con xấu xấu nó luôn biết đàn ông cần gì khi đã có vợ đẹp trong nhà.

Cơ hội là của chúa, các em xấu cố lên!

(Song Hà)

-----------

(Hình ảnh không liên quan đến nhân vật trong bài viết)

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025

Maica: LIÊN XÔ KHÔNG “SỤP ĐỔ” – LIÊN XÔ TỰ TAN RÃ TỪ BÊN TRONG

LIÊN XÔ KHÔNG “SỤP ĐỔ” – LIÊN XÔ TỰ TAN RÃ TỪ BÊN TRONG

(Bài viết nhân kỷ niệm 34 năm Liên xô sụp đổ)

Tác giả: Maica

Có một cách nhìn phổ biến cho rằng Liên Xô tan rã vì Gorbachev cải tổ sai lầm, vì Mỹ bao vây, vì chiến tranh Afghanistan hay vì chạy đua vũ trang. Cách nhìn đó né tránh sự thật cốt lõi:

Tôi cho rằng Liên Xô không bị đánh bại từ bên ngoài, mà tự tan rã vì những mâu thuẫn nội tại không thể hóa giải vì các lý do sau đây:

1. MỘT NHÀ NƯỚC LIÊN BANG NHƯNG KHÔNG PHẢI CỘNG ĐỒNG TỰ NGUYỆN

Liên Xô được dựng lên như một liên bang các nước cộng hòa, nhưng trên thực tế lại vận hành như một đế chế tập quyền. Các dân tộc không được quyền tự quyết thực chất, mà chỉ “đồng thuận” khi trung ương còn đủ mạnh để kiểm soát.

Khi khủng hoảng xảy ra, câu hỏi đặt ra không phải là “Liên Xô có nên cải tổ không?” mà là:

Vì sao các nước cộng hòa đồng loạt rời bỏ Liên Xô ngay khi có cơ hội?

Một nhà nước mà sự thống nhất chỉ tồn tại nhờ quyền lực cưỡng chế thì tan rã là vấn đề thời gian, không phải âm mưu.

2. KINH TẾ KẾ HOẠCH HÓA TẬP TRUNG – GIẾT CHẾT LOGICS CƠ BẢN CỦA SẢN XUẤT

Liên Xô không thiếu nhà máy, không thiếu tài nguyên, không thiếu nhân lực – thứ họ thiếu là cơ chế phản hồi của thị trường.

Khi một nhà máy không cần biết sản phẩm bán cho ai, giá bao nhiêu, có ai cần hay không, thì:

• Sản xuất trở thành hình thức

• Lãng phí trở thành hệ thống

• Trì trệ trở thành bình thường

+Không có nền kinh tế nào tồn tại lâu dài khi phủ nhận quy luật cung – cầu.

3. XẾP HÀNG MUA BÁNH MÌ – HÌNH ẢNH THẢM HẠI KHÔNG THỂ BIỆN HỘ CHO MỘT ĐẤT NƯỚC CÓ TIỀM NĂNG SẢN XUẤT LUA MÌ HÀNG ĐẦU THẾ GIỚI.

Người ta có thể ca ngợi Sputnik, bom nguyên tử, tàu vũ trụ. Nhưng một nhà nước không thể tự hào về vũ trụ khi người dân xếp hàng mua thịt.

Đây không phải là vấn đề “tạm thời” hay “khó khăn khách quan”, mà là:

+ Một bằng chứng trực tiếp của sự phá sản trong quản trị kinh tế.

Một thể chế không đảm bảo được nhu cầu cơ bản của nhân dân thì sớm muộn cũng đánh mất tính chính danh.

4. Chiến thắng phát xít không cứu được một mô hình lỗi thời

Không ai phủ nhận vai trò quyết định của Liên Xô trong việc đánh bại phát xít Đức. Nhưng chiến thắng quân sự không thể che đậy mãi sự yếu kém của thể chế thời bình.

Chiến tranh đòi hỏi mệnh lệnh.

Hòa bình đòi hỏi linh hoạt.

+ Liên Xô thắng trong chiến tranh, nhưng thua trong quản trị hòa bình.

5. CHẠY ĐUA VŨ TRANG TRÊN NỀN KINH TẾ QUÈ QUẶT LÀ TỰ SÁT CHIẾN LƯỢC

Mỹ chạy đua vũ trang bằng nền kinh tế thị trường năng động.

Liên Xô chạy đua vũ trang bằng một nền kinh tế kế hoạch hóa cứng nhắc.

Kết quả không phải là “ai có nhiều tên lửa hơn”, mà là:

+Ai có nền kinh tế đủ mạnh để chịu đựng cuộc chơi dài hạn.

Liên Xô thua không phải vì thiếu vũ khí, mà vì thiếu sức sống kinh tế.

6. AFGHANISTAN CHỈ LÀ THÊM MỘT GIỌT NƯỚC LÀM TRÀN LY

Đổ lỗi cho chiến tranh Afghanistan là đánh tráo nguyên nhân – kết quả. Một nền kinh tế khỏe mạnh có thể chịu được một cuộc chiến. Một nền kinh tế yếu thì một cú sốc nhỏ cũng đủ sụp đổ.

Afghanistan không làm Liên Xô suy yếu –

+Nó phơi bày sự suy yếu đã tồn tại từ trước.

7. BỘ MÁY LÃNH ĐẠO QUAN LIÊU – QUAN LIÊU ĐẾN MỨC TỰ LÀM MÙ CHÍNH MÌNH

Liên Xô rơi vào tình trạng mà:

• Lãnh đạo không nghe trí thức

• Kế hoạch không dựa trên thực tế

• Quyết định không chịu trách nhiệm

• Không xây dựng nền kinh tế thị trường.

Tư duy kiểu  “MỘT NGƯỜI NGHĨ CHO TẤT CẢ” đã biến sai lầm cá nhân thành thảm họa quốc gia.

+ Khi phản biện bị coi là thù địch, thì sai lầm trở thành định mệnh.

8. GORBACHEV KHÔNG PHÁ VỠ LIÊN XÔ – ÔNG CHỈ KÉO CHIẾC MÀN CHE

Gorbachev không tạo ra khủng hoảng, ông làm lộ ra khủng hoảng. Cải tổ của ông thất bại không phải vì quá sớm, mà vì quá muộn.

Khi niềm tin đã cạn, kinh tế đã kiệt, bộ máy đã mục ruỗng, thì:

+ mọi cải cách đều diễn ra trong trạng thái vô phương cứu chữa.

KẾT LUẬN: SỰ TAN RÃ LÀ TẤT YẾU

Liên Xô tan rã không phải là bi kịch bất ngờ, mà là hệ quả logic của một mô hình phát triển phủ nhận quy luật kinh tế, triệt tiêu phản biện và tập trung quyền lực cực đoan.

 LIÊN XÔ KHÔNG PHẢI BỊ MỸ ĐÁNH BẠI MÀ LIÊN XÔ ĐÁNH BẠI CHÍNH MÌNH.

34 NĂM TRÔI QUA, THỜI GIAN ĐỦ DÀI ĐỂ CHÚNG TA ĐỨNG XA VÀ NGẮM ĐIỆN KREMLIN VÀ PHÂN TÍCH XEM TẠI SAO LIÊN XÔ SỤP ĐỔ? NƯỚC NGA MÀ PUTIN DẪN DẮT BÂY GIỜ CÓ GIỐNG LIÊN XÔ 1991 KHÔNG? MỜI CÁC NHÀ BÌNH LOẠN CÙNG BÀN CHO XÔM TRÒ.

 Ngày 25 tháng 12 năm 2025