Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2026

Vì sao dầu mỏ đc coi là vàng đen của kinh tế thế giới ?

Vì sao dầu mỏ đc coi là vàng đen của kinh tế thế giới ?

Dầu mỏ (dầu thô) là một hỗn hợp phức tạp chủ yếu gồm các hydrocarbon (hợp chất chứa carbon và hydro) với số nguyên tử carbon khác nhau, từ nhẹ đến nặng. Để tách riêng các thành phần hữu ích, người ta sử dụng phương pháp chưng cất phân đoạn (fractional distillation) – một quá trình vật lý dựa vào sự khác biệt về nhiệt độ sôi của các hydrocarbon.

Quá trình này diễn ra trong tháp chưng cất lớn tại nhà máy lọc dầu. Dầu thô được đun nóng đến khoảng 350–400°C ở áp suất khí quyển, biến thành hơi. Hơi bay lên tháp, nguội dần từ trên xuống dưới. Các phân đoạn có nhiệt độ sôi thấp ngưng tụ ở phần trên tháp, trong khi phân đoạn nặng ngưng tụ ở phần dưới. Một số phân đoạn còn được chưng cất chân không (áp suất thấp) để tách thêm các sản phẩm nặng mà không phân hủy.

Dưới đây là các sản phẩm chính thu được từ chưng cất dầu mỏ, sắp xếp theo nhiệt độ sôi tăng dần (từ nhẹ đến nặng):

 • Khí đốt và khí hóa lỏng (Refinery gas, LPG): Nhiệt độ sôi dưới 40°C, gồm methane, ethane, propane, butane. LPG (khí dầu mỏ hóa lỏng) dùng làm gas nấu ăn, nhiên liệu sưởi ấm, nguyên liệu hóa dầu.

 • Xăng (Gasoline/Petrol): Nhiệt độ sôi khoảng 40–200°C, chứa hydrocarbon C5–C12. Đây là nhiên liệu chính cho xe máy, ô tô. Tỷ lệ xăng từ chưng cất trực tiếp thường thấp (khoảng 10–20%), nên cần cracking để tăng sản lượng.

 • Naphtha (hoặc dầu nhẹ): Nhiệt độ sôi 60–180°C, dùng làm nguyên liệu cho ngành hóa dầu (sản xuất nhựa, hóa chất), dung môi, hoặc nguyên liệu cracking thành xăng.

 • Dầu hỏa (Kerosene/Paraffin): Nhiệt độ sôi 150–300°C, chứa C10–C16. Dùng thắp đèn, nhiên liệu máy bay phản lực (jet fuel), sưởi ấm, hoặc dung môi.

 • Dầu diesel (Gas oil/Diesel): Nhiệt độ sôi 200–350°C, chứa C14–C20. Nhiên liệu chính cho xe tải, xe buýt, máy nông nghiệp, tàu thuyền và máy phát điện.

 • Dầu nặng (Heavy fuel oil/Mazut): Nhiệt độ sôi trên 350°C, dùng làm nhiên liệu cho lò hơi công nghiệp, nhà máy điện, tàu lớn.

 • Dầu nhờn bôi trơn (Lubricating oil): Từ phân đoạn nặng, nhiệt độ sôi 300–500°C, dùng sản xuất dầu máy, mỡ bôi trơn.

 • Nhựa đường (Bitumen/Asphalt) và sáp paraffin: Phần cặn còn lại ở đáy tháp (trên 500°C), dùng làm nhựa đường trải đường, vật liệu chống thấm, sáp nến.

Ngoài các sản phẩm trực tiếp từ chưng cất, nhiều phân đoạn còn được xử lý thêm qua cracking (bẻ gãy phân tử nặng thành nhẹ), reforming (tăng chỉ số octane xăng), hoặc hóa dầu để sản xuất nhựa (polyethylene, polypropylene, PVC), cao su tổng hợp, phân bón, thuốc trừ sâu, dược phẩm, sơn, mực in, sợi tổng hợp… Do đó, dầu mỏ không chỉ cung cấp năng lượng mà còn là nguyên liệu quan trọng cho hơn 6.000 sản phẩm hàng ngày.

Tóm lại, chưng cất dầu mỏ là bước đầu tiên và quan trọng nhất trong lọc dầu, giúp biến dầu thô thành hàng loạt sản phẩm thiết yếu, từ nhiên liệu giao thông đến vật liệu công nghiệp. Quá trình này hiệu quả, nhưng phụ thuộc vào loại dầu thô (nhẹ hay nặng) và công nghệ nhà máy. Ở Việt Nam, các nhà máy như Dung Quất, Nghi Sơn đã áp dụng công nghệ hiện đại để tối ưu hóa sản lượng xăng, diesel và hóa dầu.

FB. Cụ Chịu Đòn: TÌNH HÌNH CU BA CĂNG THẲNG, LÝ DO: MÁ ĐI VẮNG.

TÌNH HÌNH CU BA CĂNG THẲNG, LÝ DO: MÁ ĐI VẮNG.

*******************

Cu Ba vốn quen cái thói tinh tướng. Trong khi chuyện nhà còn chưa xong xuôi thì Cu Ba đã bày đặt đứng giữa thiên hạ, tay chống nạnh, miệng hô hào canh giữ hòa bình khắp Tây Bán cầu. Việc đâu xa xôi, lý tưởng đâu cao vời, nói nghe cứ như thiếu Cu Ba một cái là thế giới sụp đổ liền.

Má nghe ban đầu còn nhịn. Nghe riết thì bực. Bực vì lo chuyện ngoài ngõ mà bỏ bê chuyện trong nhà, bực vì tối ngày nói hòa bình mà giao hợp vợ chồng thì toàn… họp hoãn. Một hôm, Má chẳng thèm nói thêm câu nào, xách đồ đi chơi mẹ mất. Đi một chuyến dài, dài đến mức nhà cửa chuyển sang chế độ tự vận hành.

Má đi rồi, Cu Ba ở lại mới thấy đời không như diễn văn. Không còn nhịp quen, không còn người phối hợp, sinh hoạt gia đình bị treo vô thời hạn. Cu Ba thì vẫn hùng hổ, vẫn đầy năng lượng, vẫn trong tư thế sẵn sàng làm việc lớn, nhưng việc lớn thì chẳng tới lượt, việc nhỏ thì không có ai cùng làm.

Cái căng ban đầu chỉ là khó chịu. Lâu ngày không giải tỏa, khó chịu tích lại thành bức bối. Bức bối dồn nén thì thành ra… căng thẳng đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Người ngoài nhìn vô cứ tưởng Cu Ba đang gồng mình vì trách nhiệm quốc tế, ai ngờ đâu đó chỉ là hậu quả của việc Má đi vắng quá lâu.

Cho nên Cu Ba căng thẳng không phải vì hòa bình thế giới bị đe dọa, mà vì hòa bình gia đình bị treo. Chừng nào Cu Ba bớt tinh tướng, thôi đóng vai cảnh sát toàn cầu, quay về lo lại nề nếp trong nhà, thì may ra Má mới về. Mà Má về rồi, thì Cu Ba tự khắc… dịu xuống, chẳng cần hội nghị, cũng không cần tuyên bố chung.

--------

Cụ Chịu Đòn

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

FB. Nguyễn Chương-Mt: "NGÀN" PHONG PHÚ HƠN HẲN SO VỚI "NGHÌN"!

"NGÀN" PHONG PHÚ HƠN HẲN SO VỚI "NGHÌN"! 

Trong nước VN thời bây giờ, nhiều người rơi vào sự lẫn lộn, tưởng "NGÀN" là cách nói chỉ trong nam, còn "NGHÌN" ngoài bắc. Hoàn toàn KHÔNG phải như vậy.

/1/ Mời quí bạn coi: 

Ninh Kiều chi huyết thành xuyên, lưu tinh vạn lý; 寧 橋 之 血 成 川, 流 腥 萬里;

Tốt Động chi thi tích dã, di xú thiên niên. 窣 洞 之 屍 積 野 ,遺 臭 千 年 。(trích "Bình Ngô đại cáo").

Bản dịch của nhà văn Ngô Tất Tố:

"Ninh Kiều máu chảy thành sông, tanh trôi vạn dặm

Tốt Động thây chất đầy nội, nhơ để ngàn năm" (*)

Thấy gì? Âm HV "thiên niên" được dịch là "NGÀN NĂM" (không "nghìn năm")! Người dịch, Ngô Tất Tố (1893-1954), là người miền Nam chăng? Không phải. Ông là người Hà Nội miền Bắc. 

2/ "NGÀN" là cách dùng không phải chỉ trong Nam mà cả ngoài Bắc.

Để chỉ số lượng, gọi "ngàn" hoặc gọi "nghìn" (chữ Nôm: 𠦳, tiếng thuần Việt). Nhưng, "nghìn" chỉ được dùng khi nói về số lượng; trong khi đó, "Ngàn" phong phú hơn trong cách dùng! 

"NGÀN" còn được dùng trong "núi ngàn", "đại ngàn" (không ai gọi "núi nghìn", "đại nghìn" hết trơn), ở đây viết 岸 ("ngàn").

"NGÀN" còn được dùng trong cách nói "Ngàn dâu xanh ngắt một màu. Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai", "ngàn lau" (không gọi "nghìn lau", không gọi "nghìn dâu xanh ngắt..."), ở đây viết 𡶨 ("ngàn").

Thành thử một nhà văn giỏi chữ nghĩa như Ngô Tất Tố chọn "NGÀN" (không phải "nghìn"), mang giá trị biểu cảm rộng hơn, phong phú hơn! 

* CHÚ Ý: Đâu nói "ngàn" ở đây chỉ là một ngàn. Trong bài, tôi ghi chú chữ Nôm viết khác nhau. 

Cái hay là âm đọc "NGÀN", trong tiếng Việt, rất phong phú (trong khi "nghìn" chỉ mang nghĩa thuộc về số lượng).

Về việc chỉ số lượng, ngay người ngoài Bắc như nhà văn Ngô Tất Tố cũng gọi NGÀN (không phải bắt buộc gọi "nghìn")!

--------------------------

(*) Đọc dẫn nguồn từ website, ghi ở cmt. 

Hình ảnh : Nhà văn Ngô Tất Tố ; Trận chiến Ninh Kiều - Tốt Động đánh thắng Hán tộc (nhà Minh).

Trên bản đồ, ghi "Tây Đô" tức Thanh Hóa, nghĩa quân Lam Sơn từ đây tấn công ra Đông Quan (tên gọi của Thăng Long, dưới thời nhà Minh). 

.[À, nói thêm cho vui: hồi thập niên 50 của thế kỷ 20, Cần Thơ được gọi "Tây Đô", nơi đây địa danh lịch sử Ninh Kiều được đặt tên cho một bến sông, "bến Ninh Kiều"]

Link: https://www.facebook.com/share/1Pz17UJzD5/

Kiên Parenting: BIỂU HIỆN CỦA MỘT NGƯỜI CHẤT LỪ CŨNG GIỐNG VỚI MỘT KẺ NGANG NGƯỢC, NẾU BẠN MUỐN BIẾT SỰ KHÁC BIỆT THÌ HÃY CHỊU KHÓ ĐỌC BÀI NÀY

BIỂU HIỆN CỦA MỘT NGƯỜI CHẤT LỪ CŨNG GIỐNG VỚI MỘT KẺ NGANG NGƯỢC, NẾU BẠN MUỐN BIẾT SỰ KHÁC BIỆT THÌ HÃY CHỊU KHÓ ĐỌC BÀI NÀY

Tác giả: Kiên Parenting

Link:

https://www.facebook.com/share/1B2B1hFDL2/?mibextid=wwXIfr

CẢNH BÁO: CÓ MỘT SỐ THUẬT NGỮ KHÓ TIÊU NHƯNG SẼ GIÚP BẠN MỞ MANG TRÍ TUỆ

Dư luận thế giới và cả Việt Nam xôn xao trước cuộc phỏng vấn của tờ New York Times với Tổng thống Donald Trump sau sự kiện Venezuela. 

Khi phóng viên Katie Rogers đặt câu hỏi về giới hạn quyền lực của ông, câu trả lời nhận được là một sự khẳng định đanh thép:

"Đó chính là đạo đức và lý trí của bản thân tôi. Đây là điều duy nhất có thể ngăn cản tôi... Tôi không cần luật pháp quốc tế. Tôi không có ý định làm hại ai cả."

Tuyệt đại đa số khi nghe câu này đều phản ứng bằng sự sợ hãi, phẫn nộ, hoặc gán cho ông cái nhãn "ngang ngược", "độc tài". 

Phản ứng đó là dễ hiểu. Chúng ta sống trong một thế giới được vận hành bởi các quy tắc, và việc một người đứng đầu cường quốc tuyên bố "không cần luật" nghe giống như một sự đe dọa đến trật tự an toàn.

Nhưng, nếu chúng ta tạm gác lại những định kiến chính trị, chậm lại một nhịp để soi chiếu phát biểu này dưới lăng kính của Tâm lý học Phát triển (Developmental Psychology), đặc biệt là khung tư duy về Identity (Bản sắc) và Critical Thinking (Tư duy minh định), chúng ta có thể sẽ nhìn thấy một bức tranh hoàn toàn khác. 

Một bức tranh không nói về chính trị, mà nói về sự trưởng thành của một con người.

Hôm nay, tôi muốn mượn câu chuyện này để thảo luận với các bậc cha mẹ về một đích đến cao cả hơn trong giáo dục: 

Làm sao để nuôi dưỡng một đứa trẻ có Moral Agency (Chủ thể đạo đức) thay vì chỉ là một đứa trẻ vâng lời?

PHẦN 1: NỖI SỢ CỦA ĐÁM ĐÔNG VÀ CHIẾC VÒNG KIM CÔ CỦA LUẬT LỆ

Tại sao câu nói "Tôi không cần luật pháp quốc tế" lại gây sốc đến thế?

Câu trả lời nằm ở cách mà phần lớn chúng ta được nuôi dạy và lớn lên. Từ nhỏ, chúng ta được lập trình với một niềm tin rằng: 

An toàn đến từ sự tuân thủ.

Ở nhà, ngoan là nghe lời cha mẹ.

Ở trường, giỏi là làm đúng nội quy.

Ra xã hội, người tốt là người tuân thủ pháp luật.

Đó là một cơ chế xã hội cần thiết để duy trì trật tự cho đám đông. Tuy nhiên, nó tạo ra một tác dụng phụ tâm lý: Identity Phụ thuộc (Externalized Identity).

Những người có Identity phụ thuộc xây dựng cảm giác an toàn và giá trị bản thân dựa trên các yếu tố bên ngoài: luật lệ, lời khen, sự chấp thuận của đám đông, hoặc nỗi sợ bị trừng phạt. 

Với họ, "đạo đức" là một danh sách các việc được làm và không được làm do ai đó soạn sẵn. 

Nếu gỡ bỏ danh sách đó đi, họ hoảng loạn. 

Họ sợ rằng nếu không có luật, con người sẽ trở thành thú hoang.

Vì vậy, khi nghe Trump nói ông chỉ dựa vào "đạo đức và lý trí của bản thân", não bộ của số đông báo động đỏ: 

"Nếu không có luật kiềm chế, ông ta sẽ làm bậy!".

Nhưng hãy tư duy minh định (Critical Thinking) một chút: Luật pháp có tạo ra đạo đức không?

Câu trả lời là: Không. 

Luật pháp chỉ là hàng rào ngăn chặn hành vi. 

Một người không vượt đèn đỏ vì sợ công an phạt hoàn toàn khác với một người không vượt đèn đỏ vì ý thức được sự an nguy của người khác.

Người thứ nhất đang tuân thủ. Người thứ hai đang tự chủ.

Và Donald Trump, trong tình huống này, đang phát biểu bằng ngôn ngữ của người thứ hai – người có Identity tự chủ cực mạnh.

PHẦN 2: GIẢI MÃ TƯ DUY CỦA IDENTITY TỰ CHỦ VÀ CRITICAL THINKING

Để hiểu được Trump (hoặc bất kỳ ai có nội lực mạnh mẽ), ta phải nhìn vào hai trụ cột: 

Identity Tự chủ và Tư duy minh định.

1. Critical Thinking: Dám nghi vấn những "vùng cấm"

Tư duy phản biện thông thường là tranh luận đúng sai trên bề mặt.

 Nhưng tư duy minh định (Critical Thinking) ở tầng sâu là khả năng nhìn xuyên qua các lớp vỏ bọc xã hội để thấy bản chất vấn đề.

Khi Trump nói "Tôi không cần luật pháp quốc tế", đó không phải là sự ngu dốt hay ngông cuồng. Đó là sự nghi vấn mang tính bản chất:

Luật pháp quốc tế là gì? Ai viết ra nó?

Nó có thực sự hiệu quả không, hay chỉ là công cụ của các nhóm lợi ích?

Tại sao tôi phải để một bộ luật (vốn có thể lỗi thời hoặc thiên vị) trói buộc khả năng hành động vì lợi ích quốc gia của tôi?

Một người có tư duy minh định mạnh mẽ không bao giờ chấp nhận một chân lý chỉ vì "mọi người đều bảo thế". 

Họ dám đặt câu hỏi về tính hiệu quả và tính chính danh của những thứ được coi là thiêng liêng. 

Đó là lý do tại sao Trump dám nói điều mà các chính trị gia khác chỉ dám nghĩ trong đầu.

2. Identity Tự chủ: Khi la bàn nằm bên trong

Identity Tự chủ là trạng thái mà một người hành động dựa trên hệ giá trị, niềm tin và đạo đức nội tại của chính mình (Internal Locus of Control), chứ không phải vì áp lực từ bên ngoài.

Câu nói "Điều duy nhất có thể ngăn cản tôi là đạo đức và lý trí của bản thân tôi" là tuyên ngôn của một Moral Agent (Chủ thể đạo đức).

Người chưa tự chủ cần luật để làm "xương sống".

Người tự chủ đã có "xương sống thật" là lương tri và lý trí.

Khi một người đạt đến ngưỡng tự chủ cao, luật pháp bên ngoài trở thành thứ yếu. 

Không phải họ coi thường luật, mà vì tiêu chuẩn đạo đức nội tại của họ thường đã bao hàm hoặc thậm chí cao hơn cả luật. 

Họ không cần ai dọa nạt để làm người tử tế. 

Họ tử tế vì đó là bản dạng (Identity) của họ.

PHẦN 3: ĐẠO ĐỨC NỘI SINH TRONG KHUNG IPRR – KHÔNG CHỈ LÀ "TÔI MUỐN GÌ"

Ở đây, tôi muốn kết nối câu chuyện này với phương pháp IPRR (Identity-Preserving Relational Repair) mà tôi đang phát triển. 

Bởi vì sự hiểu lầm về Trump cũng chính là sự hiểu lầm mà nhiều người dành cho những đứa trẻ được nuôi dạy theo phương pháp này.

Nhiều người nhìn vào Trump và thấy sự "ngang ngược", "bất chấp".

Nhiều người nhìn vào một đứa trẻ IPRR và thấy nó "không biết sợ", "hay lý sự".

Nhưng bản chất bên dưới là gì? 

Đó là sự chuyển dịch từ Kỷ luật cưỡng chế (Punitive Discipline) sang Đạo đức nội sinh (Intrinsic Morality).

Trong khung IPRR, chúng ta không dạy trẻ ngoan bằng nỗi sợ hay phần thưởng. 

Chúng ta xây dựng 4 trụ cột của đạo đức nội sinh:

Hiểu hậu quả thật (Real Consequences): Chứ không phải hình phạt nhân tạo.

Quan tâm đến người khác (Relational Concern): Chứ không phải làm hài lòng người khác.

Sai = Có thể sửa (Repairability): Chứ không phải gán nhãn tội lỗi.

Hình thành Moral Agency: Trẻ tự ra quyết định và tự chịu trách nhiệm => năng lực tự chủ

Hãy nghe kỹ vế sau câu nói của Trump: 

"Tôi không có ý định làm hại ai cả".

Đây chính là chìa khóa. Ông ấy đặt Intent (Ý định đạo đức) và sự quan tâm đến con người lên trước các quy tắc giấy tờ.

Trong giáo dục truyền thống, nếu con làm vỡ cái bát:

Cha mẹ: "Mày hư quá, đánh cho chừa!" (Luật & Trừng phạt).

Con: Sợ hãi, lần sau giấu nhẹm đi. Đạo đức ở đây là sự đối phó.

Trong IPRR, nếu con làm vỡ cái bát:

Cha mẹ: "Con ổn không? Cái bát vỡ rồi, mảnh sành có thể làm đau chân mọi người đấy. Giờ mình dọn thế nào nhỉ?"

Con: Hiểu hậu quả thực tế, cảm thấy có trách nhiệm dọn dẹp để bảo vệ người khác.

Đứa trẻ IPRR, giống như Trump trong ví dụ này, không hành động vì sợ cha mẹ (luật pháp). 

hành động vì nó hiểu: "Mình không muốn ai bị đau chân". Đó là đạo đức và lý trí tự thân.

Sự khác biệt nằm ở chỗ:

Người tuân thủ làm đúng vì sợ sai.

Người tự chủ (Moral Agent) làm đúng vì họ chọn cái đúng.

PHẦN 4: TẠI SAO NGƯỜI TỰ CHỦ TRÔNG CÓ VẺ "NGANG NGƯỢC"?

Đây là một nghịch lý thú vị.

Khi một người (hoặc một đứa trẻ) có Identity tự chủ mạnh mẽ, họ thường bị những người quen sống trong khuôn khổ đánh giá là ngạo mạn, ngang tàng, thậm chí là nguy hiểm.

Tại sao?

Bởi vì họ không tìm kiếm sự chấp thuận. 

Họ không nhìn trước ngó sau xem "mọi người nghĩ gì". 

Họ nhìn vào bên trong xem "lương tâm mình nói gì".

Trump tuyên bố không cần luật pháp quốc tế vì ông tin vào khả năng phán đoán của mình. 

Điều này, nhìn từ bên ngoài, rất giống với sự lạm quyền. 

Ranh giới giữa Tự tin vào đạo đức nội sinh và Ảo tưởng quyền lực (Narcissistic Entitlement) là rất mong manh trong mắt người quan sát.

Tuy nhiên, với tư cách là những người làm cha mẹ và giáo dục, chúng ta cần phân biệt rõ:

Kẻ ngang ngược: Phá luật để thỏa mãn cái tôi ích kỷ, không quan tâm hậu quả lên người khác.

Người tự chủ (như triết lý IPRR hướng tới): Có thể vượt qua các quy tắc cứng nhắc nhưng luôn giữ trong tâm một "Barie đạo đức" – đó là trách nhiệm giải trình (Accountability) và khả năng sửa chữa mối quan hệ (Relational Repair).

Khi Trump nói "Đạo đức và lý trí là thứ duy nhất ngăn cản tôi", ông đang đặt mình vào một thế khó hơn cả việc tuân thủ luật. 

Tuân thủ luật thì rất dễ: cứ làm đúng quy trình, sai thì đổ tại quy trình. 

Nhưng hành động theo lương tri thì phải chịu trách nhiệm cá nhân hoàn toàn (Extreme Ownership).

Đó là sức mạnh của một Identity tự chủ: 

Dám chịu trách nhiệm cho bản thân mình trước lương tâm, chứ không núp bóng hệ thống.

PHẦN 5: BÀI HỌC CHO CÁC BẬC CHA MẸ - XÂY DỰNG VIÊN NGỌC QUÝ BÊN TRONG CON

Chúng ta phân tích sự kiện chính trị này không phải để tranh cãi ai đúng ai sai, mà để soi lại hành trình nuôi dạy con cái của chính mình.

Bạn muốn con mình lớn lên sẽ trở thành người như thế nào?

Mẫu hình A: Một đứa trẻ luôn ngoan ngoãn, tuân thủ mọi mệnh lệnh, sợ sệt trước uy quyền, lập tài khoản fb ẩn danh chửi công an nhưng khi bị bắt thì "ngoan  như cún"? Đây là đứa trẻ "có vẻ" an toàn, nhưng Identity của nó mờ nhạt và phụ thuộc.

Mẫu hình B: Một đứa trẻ có tư duy minh định, dám đặt câu hỏi "Tại sao con phải làm thế?", dám nói "Con nghĩ điều này không đúng" dù cả lớp đang làm. 

Một đứa trẻ có thể khiến bạn đau đầu vì hay lý sự, nhưng bạn biết chắc rằng: 

Khi không có bạn ở bên, khi không có camera giám sát, nó vẫn sẽ chọn làm điều tử tế. Vì sự tử tế đó chảy từ bên trong nó ra.

Đó là đứa trẻ có Identity tự chủ.

Để nuôi dạy được mẫu hình B, cha mẹ cần một sự dũng cảm phi thường. 

Dũng cảm để buông bỏ quyền kiểm soát. 

Dũng cảm để chấp nhận những lúc con trông có vẻ "ngang ngược".

Và quan trọng nhất, dũng cảm để tin tưởng vào hạt mầm lương tri trong con.

Trong giáo trình IPRR Parenting mà tôi dành nhiều tâm huyết xây dựng, tôi luôn nhắc đi nhắc lại với các phụ huynh:

"Mục tiêu của chúng ta không phải là kiểm soát hành vi (Behavior control), mà là vun bồi nhân cách (Character building)."

Khi chúng ta áp dụng IPRR:

Chúng ta giúp con xây dựng Identity vững vàng: Con biết con là ai, con cảm thấy an toàn và giá trị của con là gì, không bị lung lay bởi lời phán xét.

Chúng ta rèn luyện Tư duy minh định: Con biết phân tích tình huống, hiểu bản chất vấn đề thay vì chạy theo đám đông.

Chúng ta nuôi dưỡng Đạo đức nội sinh: Con làm điều tốt vì con thấu cảm (Empathy), không phải vì con sợ phạt.

Phát biểu của Trump, dù gây tranh cãi, là một ví dụ sống động (case study) về sức mạnh của một con người vận hành bằng động lực nội tại. 

Ông ấy có thể đúng, có thể sai trong các quyết sách, nhưng ông ấy là một Bản thể trọn vẹn, không bị phân mảnh bởi nỗi sợ hãi ngoại cảnh.

LỜI KẾT

Quay trở lại với câu hỏi của phóng viên New York Times: "Có giới hạn nào đối với quyền lực của ông không?".

Câu trả lời "Đạo đức và lý trí của bản thân tôi" thực ra là câu trả lời khiêm tốn nhất, nhưng cũng kiêu hãnh nhất của một con người tự do.

Nó khiêm tốn vì nó thừa nhận con người phải tự soi xét chính mình mỗi ngày, không thể dựa dẫm vào luật lệ vô tri.

Nó kiêu hãnh vì nó khẳng định sức mạnh của con người nằm ở khả năng tự chủ, tự quyết.

Là cha mẹ, tôi ước mong sao chúng ta có thể gieo vào lòng con cái mình niềm tin ấy. 

Để sau này, dù con làm người đứng đầu nhà nước hay làm một người bình thường, con cũng có thể ngẩng cao đầu nói rằng:

"Thứ ngăn con làm việc xấu không phải là camera, không phải là công an, mà là lương tri của chính con."

Đó chính là viên ngọc quý mà phương pháp IPRR muốn cùng bạn mài giũa. 

Một hành trình không dễ dàng, đôi khi đi ngược lại số đông, nhưng kết quả là một con người Tự Do và Trưởng Thành đúng nghĩa.

Và có lẽ, thế giới này cần nhiều hơn những con người dám sống bằng đạo đức nội sinh như thế, hơn là những cỗ máy tuân thủ luật lệ một cách vô hồn.

FB. Trần Linh: ĐI NƯỚC NGOÀI CÓ MẤY ĐIỀU CẦN TRÁNH

ĐI NƯỚC NGOÀI CÓ MẤY ĐIỀU CẦN TRÁNH

Nháp vui .. khi có người hỏi ..

- 😡😡Đây không tất cả, chỉ vài hạt sạn né được thì tốt ! Chỉ một số ít khi tôi nhìn thấy thôi. Tôi đi khá khá biết gì nói nấy ! Không dạy ai nhé ! Tự nên họ bỏ nút chặn bực cả mình. Có muốn dạy ai đâu, không đọc cũng được mà. Fb cá nhân tôi mà...😡😡 không câu like, không cần com mất lịch sự ..

… … 

Phụ nữ nên cẩn thận túi xách, nhất là Thổ … … Họ hay bắt vạ . Khi vào siêu thị túi xoay trước ngực và khóa kéo chắc chắn, khi mình lúi húi xem hàng, chỉ cần họ lướt qua là khi ra tính tiền, hay cửa an ninh máy chống trộm sẽ kêu, an ninh gọi vào dù chai nước hoa có 12$ nhưng phạt 10 ngàn $ nếu không chịu thì cảnh sát và báo lá cải đăng ngay. 

 Mình không chứng minh được mình lấy vì họ có tổ chức, đã có trường hợp chị Doanh nhân chỉ vì kính mát 20$ mà tai tiếng và về Việt còn bị rất nhiều chuyện dù bỏ ra 2 ngàn $ mua kính đó, dù chẳng biết tại sao ? 

 Ra nước ngoài đừng chảnh, sĩ diện, tự tin dễ mắc bẫy không cãi nổi họ đâu. Túi hàng hiệu cũng chỉ để rác dù giấy kẹo, tìm thùng rác bỏ vào, nên đi gần cảnh sát và dứt khoát không nghe họ chèo kéo, đi đoàn thì tuân thủ theo hướng dẫn viên. Kể cả châu Âu, di dân nhiều họ không quản lý hết .

Tây Ban Nha ..Tay bạn rời valy là sẽ người kéo valy bạn đi nhưng chỗ không người, thậm trí dép để dưới lạnh co chân lên là dép bay ..Hãy đứng gần cảnh sát.

Đàn ông dễ bị “ Quấy rối tình dục” bên ấy có hẳn tổ chức họ tìm cách tiếp cận đàn ông bóng bẩy và tội ấy vô cùng dễ mắc phải như diễn viên HĐ chỉ câu khen hay ngắm nhìn con bé ấy đi với bố mẹ, nhưng vẫn ẩn ĩn và đòi 20 ngàn $ không khởi kiện, loại ấy rất nhiều có tổ chức, đường dây vào tận tòa.

 Nên các anh nhìn gái đẹp tránh xa 2m cho an toàn chứ không chứng minh mình vô tội được cuối cùng vẫn mất tiền, mất tiếng tăm. Như bác thượng tướng chỉ học tiếng nước họ “ Em đẹp lắm” mà nó bẫy thành ra quấy rối tình dục, trong khi Việt mình là bình thường, vỗ vai hỏi cũng có tội, véo má xinh thì tội bạo hành, vô lý nhưng không cãi được, tiếng để đời. Còn không văng vài chục ngàn $ mua vô lý đó ..

Các anh phải cẩn thận bắt tay phụ nữ hơi lâu, hay cọ nhẹ lòng bàn tay như Việt là cảnh sát bắt tội quấy rỗi phụ nữ, rất cần thận khi đi giao thông công cộng, ăn cắp cũng cực nhanh, có tổ chức nhất người Ấn, di dân các nước …

Chuyện chơi gái cũng phải cẩn thận tuyệt đối không bắt gái ngoài đường họa vào thân. Trong khách sạn tủ có ảnh : Nam, nữ,…Chấm ai cũng báo khách sạn.. hoặc xuống lễ Tân đặt hàng thì có chuyện gì khách sạn họ đứng ra giải quyết. Chứ đừng kéo gái mát xa của khách sạn mà dễ vào tròng nó tống tiền không chịu, báo cảnh sát rất phiền cuối cùng vẫn nộp phạt. Ở Nga cùng khách sạn tôi ở đã có một anh sang thăm con.. Sau khi tôi can thiệp giúp chú ấy thở dài : 

 “ - Muốn biết gái Tây thế nào mà tiền mất tật mang xấu hổ với con dâu ..” 

Có cô gái Việt yêu xa với cậu người Anh cũng 2 năm hẹn nhau đi Thổ du lịch. Cô ta hớn hở đi .. Sau thì bị 4 thằng hiếp dâm 3 ngày đêm, khách sạn nghe cầu cứu báo cảnh sát thì 4 thằng đó đã lên máy bay đi nước khác, cảnh sát đành dẫn độ cô bé ra sân bay để về nước là còn may vì hộ chiếu khách sạn nghi nghi nên khách sạn giữ lại và mới đi một nước không xin đi tiếp được chứ nó bán vào nhà thổ rồi ..

Họ chỉ bảo hộ người nước họ kể cả phụ nữ làm gái họ cũng bênh vực. Nên đừng dại tiếng không đủ, luật họ không hiểu nhiều tốt nhất về Việt. Đàn ông, đàn bà nước ngoài bán dâm không thiếu .. không tin lên công viên 23/9 chiều chiều họ đứng vẩn vơ - chọn mà đón chứ đừng dại đi du lịch ..

… … Tốt nhất ra nước ngoài cực kỳ cẩn thận mấy mục đó, ai nhờ vả gì cũng không nhận nhất là đồng hương, nhất là Hàn, mua quà về giá đội gấp 3 người Hàn bán…, Hải quan sân bay đã bắt được áo họ nhờ cầm về tẩm ma túy, thì trước hết tội mình trước đã .. 

Nhiều chuyện họ giấu nhẹm đi. Cũng vì sợ tai tiếng nên chấp nhận im lặng. Đồ xài không tin hàng hiệu nên cắt nhãn mác dễ bị phạt. Đồ ăn tùy nước phải hỏi được hay không được, tốt nhất đừng đưa theo phạt rất nặng, như Đài Loan ..

Phụ nữ xinh đẹp không nên đi du lịch một mình nhất là ban đêm, kể cả Singapore cũng vậy. Yếu tố nước ngoài nên xuống sân bay hãy lắng nghe Hải Quan nước bạn dặn dò, có gì họ không can thiệp đâu ..

Nhất Thái lan đánh ghen bên Thái họ trả Việt chứ họ không phối hợp điều tra sự việc. Nên vợ dữ chớ dẫn tiểu tam đi Thái có 100 triệu xử lý hết mà cảnh sát Thái bỏ qua ..

Những chuyện lừa đảo xảy ra nhiều, nhiều năm và nước nào cũng có, nhất Châu Âu di dân nhiều .. Giữ hộ chiếu thật kỹ và số điện thoại đại sứ quán nước mình bên đấy, còn cầu cứu họ ..Nhiều người không biết tại sao mình bị…nhưng ở Việt mù thông tin và họ sợ tai tiếng nên im lặng. 

Ăn cắp, cướp nước nào nhiều di dân là nước đó có như : Pháp, Ý … Hở là mất nên bán sát đoàn, hộ chiếu giữ kỹ, tiền chia nhỏ ra và khách sạn phòng cũng không an toàn .. 

Riêng vệ sinh cá nhân bạn phải tập ra khỏi khách sạn và khi vào ăn uống phải tranh thủ tận dụng vệ sinh họ tối đa vì ngoài đường có giá rất đắt. Nơi không thu tiền lại có khi nơi ở của di dân chiếm..

Thuốc bệnh chia nhỏ ra từng ngày đánh dấu vào, không nên mang nguyên hộp nhiều nước họ không cho mang vào kể cả Úc ..Cứ từng ngày giải thích thuốc bệnh là được. Nước ngoài không mua thuốc được tất cả đi bác sĩ rất phiền phức ..

… …Chỉ lăn tăn cụm vặt nhưng cẩn thận vẫn hơn cứ bám chắc đoàn của mình.. Chứ có điều kiện nên đi du lịch biết đó biết đây. Nhưng đừng hớ hênh là OK 

Chúc tất cả mọi có chuyến du lịch vui vẻ và không gặp chuyện phiền phức - tiếng không đủ cãi họ đâu! Yếu tố nước ngoài họ không bênh mà dẫn độ về ..

FB. Ý. Như Vạn Sự: HỒ CON RÙA

Cái Tru Thiên Kiếm này không phải đơn giản đâu mà sơn linh ta linh tinh. Nhiệm vụ nó là trấn cái đuôi con Hắc Long ở Đất Gia Định xưa, đây là một con thuồng luồng đúng hơn chứ không phải rồng, đầu nó là Dinh Độc Lập cứ 12 năm sẽ thức giấc 1 lần vào 1963, 1975, 1987, 1999, 2011, 2023, 2035 khi Tru Thiên Kiếm nghịch hành Kim một phát là không những Khang Điền ăn đủ mà mấy Bác liên quan cấp phép cũng hốt trọn ổ và bà con xung quanh Hồ Con Rùa cũng liên luỵ.

Với kiếm thì chủ Kim là Vàng Gold, Bạc hoặc màu Trắng tinh thôi.

AI tạo màu tím thấy giống hoa súng đẹp mắt nhưng thử làm đi rồi biết: TRỜI CAO ĐẤT DÀY là thế nào!

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

Đặng Chương Ngạn: TÔI THẤY GHÊ RỢN ĐẠI BÀNG!

TÔI THẤY GHÊ RỢN ĐẠI BÀNG!

Đây chỉ là góc nhìn của tôi, khi tôi lớn lên và biết về đại bàng!

Đại bàng được coi là vua của bầu trời, chúa tể không trung...

Nó luôn được ca ngợi trong các tác phẩm văn học, thơ ca, biểu tượng của sức mạnh, sự kiêu hãnh và bất khuất. 

Nhưng nếu bạn sống nhiều năm trong rừng, nếu bạn thực sự chú ý khám phá thiên nhiên hoang dã, sẽ thấy một sự thật phũ phàng: hầu như tổ đại bàng chỉ còn lại một con sống sót lớn lên...

Trong khi đó, tổ của chúng thường có 2 hay 3 trứng, nở ra 2 hay 3 con non yếu ớt. Thế nhưng, một quy luật khắc nghiệt, gần như độc ác chi phối loài chim này: con anh luôn giết hết con em. Các nhà tự nhiên học gọi đó là obligate siblicide (sát huynh đệ bắt buộc),hành vi giết anh em xảy ra gần như 100% ở một số loài đại bàng (như đại bàng Verreaux hay đại bàng đen châu Phi), cả khi nguồn thức ăn dồi  dào...

(Có một vài loài đại bàng -đại bàng vàng, đại bàng đầu trắng Mỹ- siblicide xảy ra khi thức ăn khan hiếm, nhưng trong môi trường đầy đủ vẫn có trường hợp 2-3 con sống sót)

Lý do tiến hóa mà người ta giải thích: để đảm bảo con sống sót luôn khỏe mạnh nhất, nhận toàn bộ thức ăn từ cha mẹ, có cơ hội sinh tồn cao hơn khi môi trường khắc nghiệt. Có lẽ chính vì thế mà chúng mới trở thành "vua của trời xanh", "sứ giả của bầu trời", nhưng cái giá phải trả là sự tàn nhẫn ngay từ khi còn hoi sữa.

***

Các loài chim khác không thể, hoặc hiếm khi làm vậy. Điển hình như cú lợn (Barn Owl), loài chim trông dị tướng, xấu xí trong mắt nhiều người, lại thể hiện sự hòa bình, thân thiện đáng ngạc nhiên giữa anh em. Các con non lớn hơn thường chia sẻ thức ăn cho em nhỏ hơn, thậm chí đổi thức ăn lấy việc em vuốt ve, chải lông cho chúng. Đây là một trong những ví dụ hiếm hoi về hợp tác anh em rõ rệt ở chim non.

Bạn sẽ thấy, tổ cú lợn nào cũng có ít nhất 2 anh em, 3 anh em, thậm chí nhiều hơn, cùng lớn lên trong sự nhường nhịn và hỗ trợ lẫn nhau, cả khi khan hiếm thức ăn, và chúng đói.

Chúng không là vua bầu trời, chúng sống trong các hốc cây an vui, đầm ấm...

***

Bay lượn trên trời cao dũng mãnh để làm gì?

Chúa tể của trời xanh để làm gì? Khi lớn lên chỉ còn một thân, một mình trơ trọi, không bao giờ có anh em, cô độc đến tận cùng?

Ai coi đại bàng là chúa tể, là vua của loài chim!

Tôi chỉ thấy chúng khốn khiếp, tàn nhẫn: cắn chết, giết hại chính anh em ruột thịt của mình ngay từ những ngày đầu đời.

Có chăng là trời đày giống loài chúng phải sống như vậy – một cuộc đời cô đơn, dù thống trị cả bầu trời?

P/S: Nhiều bạn khi đọc bài này vào đây giảng giải cho tác giả:

-Quy luật sinh tồn của tự nhiên;

-Con người không nên đem đạo đức của mình để đánh giá loài chim;

-Sự sắp đặt của tạo hóa;

Vân  vân và vân vân...

Điều này có lẽ chúng ta ai cũng biết khi học về sinh học, khi đọc về thiên nhiên hoang dã. Và tôi không hề dốt sinh để không biết điều này.

Bạn nên đọc kỹ, suy ngẫm xem tôi viết về điều gì!

Con người đã hình tượng hóa các loài chim từ rất lâu trong văn hóa, thần thoại, văn học, nghệ thuật và tín ngưỡng:

-Đại bàng: Dũng mãnh, sức mạnh, quyền lực, tầm nhìn xa trông rộng, tự do và sự kiêu hãnh;

-Chim bồ câu: Hòa bình, tình yêu, sự thuần khiết, hy vọng và lòng nhân từ;

-Chim cú: Sự khôn ngoan, bí ẩn, đôi khi là điềm gở hoặc cái chết...

Bài viết này chỉ là một cách nhìn lại sự hình tượng hóa đó thôi. Nhìn lại con đại bàng từ một góc nhìn khác...

FB. Đạo Phan Đình: Cuộc Chiến Iran - Mục Tiêu Không Phải Quốc Gia, Mà Là Giáo Chủ

Cuộc Chiến Iran: Mục Tiêu Không Phải Quốc Gia, Mà Là Giáo Chủ

Nhìn bề ngoài, căng thẳng Mỹ – Iran dễ khiến người ta liên tưởng đến những cuộc chiến Trung Đông quen thuộc: bom đạn, xâm lược, lật đổ chế độ. Nhưng nếu quan sát đủ sâu, sẽ thấy tư duy của tổng thống Donald Trump hoàn toàn không đi theo lối mòn đó. Ông không muốn một chiến thắng kiểu Iraq – thắng trận nhưng thua cục diện, tiêu diệt chính quyền cũ để rồi tự trói mình vào trách nhiệm tái thiết, sa lầy quân sự và tạo ra khoảng trống quyền lực kéo dài hàng thập kỷ. Với Iran, mục tiêu của ông Trump không phải là “đánh bại một quốc gia”, mà là diệt hoặc bắt sống trung tâm quyền lực tối cao: Giáo chủ Ali Khamenei.

Đây chính là chỗ mà bóng dáng Binh pháp Tôn Tử hiện ra rất rõ. Tôn Tử nói: “Thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh.” Đánh bằng đại quân chỉ là hạ sách. Đánh vào mưu, vào người cầm đầu, mới là thượng sách. Iran có lãnh thổ rộng, dân số lớn, quân đội đông và tinh thần dân tộc mạnh. Đánh trực diện chỉ khiến xã hội Iran khép chặt hàng ngũ, biến xung đột thành “thánh chiến”. Ông Trump hiểu điều đó, nên ông không chọn cách thắng bằng bom đạn, mà chọn cách thắng bằng thế.

Ý đồ cốt lõi nằm ở kế “cầm tặc cầm vương” – dẹp giặc thì phải bắt vua. Trong cấu trúc chính trị Iran, Giáo chủ không chỉ là nguyên thủ tinh thần, mà là trục xoay của toàn bộ hệ thống quyền lực. Khi trục này bị loại bỏ – dù là bị tiêu diệt hay bị bắt sống – toàn bộ bộ máy buộc phải rơi vào trạng thái vô chủ, phân hóa và tự điều chỉnh để sinh tồn. Khi đó, Mỹ không cần lật đổ chế độ, mà chỉ cần giữ nguyên khung thể chế nhưng viết lại luật chơi, đúng như cách họ từng làm với Venezuela.

So sánh với Venezuela sẽ thấy rõ sự khác biệt trong tư duy thắng – thua. Với Iraq, Mỹ “thắng lớn”: lật đổ Saddam Hussein, chiếm Baghdad, kiểm soát toàn bộ lãnh thổ. Nhưng cái giá phải trả là một quốc gia tan vỡ, nội chiến kéo dài, và Mỹ mắc kẹt hơn mười năm. Còn với Venezuela, Mỹ không đánh trực diện, không xóa bỏ nhà nước, mà nhắm thẳng vào cá nhân lãnh đạo như Maduro: cô lập, truy bắt, làm tê liệt quyền lực. Dù chưa hoàn tất, nhưng về bản chất, Venezuela đã bị buộc phải sống trong một trật tự mới, lệ thuộc và bị kiểm soát. Iran trong tư duy của ông Trump chính là một Venezuela phiên bản lớn hơn, khó hơn, nhưng không khác về bản chất chiến lược.

Những màn phô trương quân sự quanh Iran – tàu sân bay, máy bay ném bom, tập trận liên minh – thực chất chỉ là dương đông kích tây. Chúng không nhằm mở màn chiến tranh tổng lực, mà để tạo áp lực tâm lý, làm nhiễu phán đoán và che giấu mục tiêu thật. Đòn đánh thực sự, nếu xảy ra, sẽ không nhắm vào quân đội Iran hay thành phố, mà là những chiến dịch chính xác, kín đáo, công nghệ cao, với mục tiêu duy nhất: loại bỏ hoặc khống chế Giáo chủ. Đó là một dạng “phẫu thuật nội soi quyền lực”: ít đổ máu nhất, ít tiêu hao nhất, nhưng hiệu quả sâu nhất.

Khác với Iraq, ông Trump không muốn “chiến thắng rực rỡ” để rồi gánh hậu quả. Ông muốn một chiến thắng âm thầm, nơi đối phương vẫn tồn tại, nhưng buộc phải thay đổi. Đó là tinh thần “phủ để trừu tân” – rút củi đáy nồi: không phá cái vỏ, chỉ làm cho cái lõi không còn khả năng sinh nhiệt. Khi lõi quyền lực sụp đổ, toàn bộ hệ thống tự nguội đi, tự co lại, và tự phục tùng trật tự mới.

Vans cờ Iran, vì thế, sẽ không kết thúc bằng cảnh tượng Baghdad năm 2003, mà nếu có kết thúc, sẽ giống Caracas hơn: im lặng, kéo dài, đầy sức ép, và buộc thay đổi từ bên trong. Trong cuộc chơi này, tổng thống Donald Trump không tìm kiếm vinh quang chiến trận, mà tìm kiếm một điều khó hơn nhiều: thắng mà không phải chịu trách nhiệm cho một quốc gia đổ nát. Đó là kiểu thắng chỉ dành cho người hiểu rằng trong thời đại mới, chiến tranh không còn là chuyện chiếm đất, mà là chuyện kiểm soát trục quyền lực

Henry Quang Vũ: Thanh trừng không phải là chuẩn bị chiến tranh, mà là dấu hiệu của bất an

Bài khá hay, phân tích sự lệ thuộc của TQ vào dầu mỏ nhập từ bên ngoài và lý do TQ không thể duy trì một cuộc chiến dài hạn với Đài Loan (nếu họ tấn công Đài Loan). Bài của anh Henry Quang Vu.

-------------------------------------

Một số người cho rằng việc Tập “thanh toán sạch” Quân ủy trung ương là 1 dấu hiệu cho thấy Trung Quốc đang bước vào giai đoạn “quyền lực củng cố và sẵn sàng cho chiến tranh”.

Tôi không nghĩ vậy: Trung Quốc không “đang lên dây cót cho chiến tranh” – họ đang lộ ra điểm tử huyệt chiến lược: dầu mỏ

Luận điểm cho rằng các cuộc thanh trừng trong Quân Giải phóng Nhân dân (PLA) phản ánh sự quyết đoán, kiểm soát tuyệt đối và quyết tâm sẵn sàng hành động quân sự của Tập Cận Bình là một cách đọc sai bản chất của quyền lực và chiến tranh hiện đại. Trên thực tế, điều đang lộ ra không phải là sức mạnh, mà là sự mong manh mang tính hệ thống, và điểm yếu chí tử ấy có tên rất đơn giản: dầu hỏa.

1. Thanh trừng không phải là chuẩn bị chiến tranh, mà là dấu hiệu của bất an

Lịch sử quân sự cho thấy: mọi cường quốc trước chiến tranh đều cần ổn định chỉ huy, chứ không phải phá nát nó. Thanh trừng hàng loạt sĩ quan cấp cao, làm tê liệt Quân ủy Trung ương, bỏ trống các vị trí quyết định chiến tranh – đó không phải là hành vi của một nhà lãnh đạo tự tin, mà là của một người không còn tin vào hệ thống của chính mình.

Một quân đội sẵn sàng tác chiến cần:

• Chuỗi chỉ huy thông suốt

• Lòng tin giữa chính trị – quân sự

• Tính liên tục trong hoạch định và hậu cần

PLA hiện nay không có đủ cả ba. Sự “kiểm soát cá nhân” mà nhiều người ca ngợi thực chất là sự bóp nghẹt năng lực tự vận hành của bộ máy chiến tranh.

2. Dầu mỏ: tử huyệt không thể thanh trừng

Mọi tranh luận về ý chí, kỷ luật hay lòng trung thành đều trở nên vô nghĩa trước một thực tế lạnh lùng:

Trung Quốc không có dầu.

• Trung Quốc nhập khẩu trên 72% lượng dầu tiêu thụ

• Gần 90% dầu nhập khẩu đi qua các tuyến biển dễ bị phong tỏa

• Hơn 60% đi qua eo biển Malacca – một “cái cổ chai” mà Hải quân Mỹ và đồng minh có thể khóa lại trong vài ngày

Không có dầu:

• Xe tăng chỉ là khối sắt

• Tàu chiến là nhà tù nổi

• Máy bay chỉ là kim loại vô dụng

• PLA sẽ dừng lại trước khi bắn phát súng thứ hai

Không có cuộc thanh trừng nào có thể giải quyết được vấn đề đó.

3. “Chuẩn bị chiến tranh” nhưng không thể chịu nổi chiến tranh kéo dài

Trung Quốc có thể:

• Tập trận hoành tráng

• Phóng tên lửa biểu dương

• Gây áp lực cường độ thấp quanh Đài Loan

Nhưng không thể chịu nổi một cuộc chiến kéo dài quá vài tuần, nếu:

• Tuyến dầu bị gián đoạn

• Bảo hiểm hàng hải sụp đổ

• Giá dầu tăng vọt và tàu chở dầu không dám cập cảng

Chiến tranh hiện đại không thua ở mặt trận, mà thua ở kho nhiên liệu. Và đó là nơi Trung Quốc không có chiều sâu chiến lược.

4. “Pháo đài kinh tế” không chạy bằng khẩu hiệu

Lập luận cho rằng Trung Quốc đang xây dựng “nền kinh tế pháo đài” để đối đầu lâu dài với Mỹ bỏ qua một thực tế căn bản:

Không có pháo đài nào vận hành được nếu nguồn năng lượng nằm ngoài tầm kiểm soát.

Dù có:

• Dự trữ chiến lược

• Mua dầu từ Nga, Iran

• Hay đường ống trên bộ

… thì tất cả những nguồn đó không đủ cho một nền kinh tế chiến tranh toàn diện, chưa nói đến duy trì sản xuất quân sự, vận tải, lương thực và ổn định xã hội.

5. Thanh trừng càng mạnh, rủi ro chiến lược càng lớn

Nghịch lý của Tập Cận Bình là ở chỗ:

• Ông càng siết quân đội → quân đội càng thiếu tính linh hoạt

• Ông càng tập trung quyền lực → khả năng điều chỉnh sai lầm càng thấp

• Ông càng làm chính trị hóa PLA → chiến tranh càng dễ trở thành thảm họa hệ thống

Một cú sốc dầu mỏ trong thời chiến không chỉ làm PLA tê liệt, mà còn:

• Gây khủng hoảng kinh tế dây chuyền

• Kích hoạt bất ổn nội địa

• Làm lung lay chính nền tảng mà ông Tập ám ảnh bảo vệ: ổn định

Trung Quốc không sợ chiến tranh – họ sợ bị khóa van dầu

Vì vậy, sai lầm lớn nhất của những người đánh giá quá cao quyết tâm của Tập Cận Bình là đánh giá thấp các ràng buộc vật chất của quyền lực.

Ý chí không thay thế được nhiên liệu.

Thanh trừng không tạo ra năng lượng.

Và không có “phục hưng dân tộc” nào chạy bằng khẩu hiệu.

Điểm yếu chí tử của Trung Quốc không nằm trong Quân ủy, không nằm ở tướng lĩnh, mà nằm ở các tuyến dầu trên biển. Và đó là lý do vì sao, dù ồn ào đến đâu, Bắc Kinh vẫn sẽ bị buộc phải dừng lại trước ngưỡng chiến tranh thực sự.

Chỗ màu đỏ trong bản đồ là eo biển Malacca, từ huyệt của Tàu và các nước đông Á, cho đến khi nào người ta tìm ra cách thay thế được dầu hỏa.

Link bài gốc: https://www.facebook.com/share/p/18K2Tk6quH/

Phó Đức An: Trương Hựu Hiệp đã vượt lằn ranh đỏ?

Vụ Trương Hựu Hiệp đang bị điều tra đã làm bùng lên một “cơn bão tin đồn” trên mạng, từ đảo chính, nổ súng, mưu sát cho tới chuyện rò rỉ bí mật hạt nhân. Trong một không gian thông tin bị nhiễu loạn, điều đáng chú ý nhất không phải là các thuyết âm mưu giật gân, mà là cách truyền thông chính thống Trung Quốc, đặc biệt là PLA Daily đột ngột sử dụng giọng điệu cực kỳ cứng rắn, mang màu sắc “thanh trừng chính trị” kiểu thời Mao.

Bài viết dưới đây không khẳng định có đảo chính hay bạo lực, mà phân tích ngôn ngữ, biểu tượng và thông điệp quyền lực: vì sao một nhân vật từng là “bạn thuở nhỏ”, “tâm phúc” của Tập Cận Bình lại bị mô tả như đã “vượt lằn ranh đỏ”, đến mức phải dựng lại tiền lệ xử tử công thần trong lịch sử để hợp thức hóa việc loại bỏ.

Đọc để thấy logic quyền lực vận hành ra sao trong nội bộ ĐCSTQ, và để phân biệt đâu là phân tích chính trị dựa trên tín hiệu chính thống, đâu là tin đồn câu view đang bị thổi phồng trên mạng.

*** Tran NamAnh

👉 Và dưới đây là bài viết rất thuyết phục của anh Phó Đức An (Fb Peter Pho).

______

Trương Hựu Hiệp đã vượt lằn ranh đỏ?

Sự việc này trên mạng đầy rẫy tin fake cứ gọi là mãn thiên quỷ thần, rối tung rối mù. Nhiều cậu bé, miệng còn hơi sữa ngọng líu lưỡi hay chữ viết sai bét nhè cũng lập trang web hay YouTube kiếm tiền. Tung ra những tin vịt, chạy tít “Tập Cận Bình bị bắt”, “Lưu Chấn Lập phất quân giải cứu Trương Hựu Hiệp”, “Tập Cận Bình trúng thương”. “Nóng!PLA đã giải cứu được Tướng Trương Bửu Hiệp.Hiện đang truy tìm dấu vết của CT TCB”... Nhiều tay ấu trĩ nghe tưởng thật, nhấn vào "Xem ở comment" là các cậu thu được Like, tăng điểm, kiếm tiền… Đọc chính luận, nghe thời sự nghiêm chỉnh, phải vào đây, đọc Peter Pho.

Trương Hựu Hiệp đã phạm tội tày trời gì mà lại khiến Tập Cận Bình phải mạo hiểm phá hủy toàn bộ hệ thống quân sự trung ương và làm lung lay tinh thần quân lính bằng cách hạ bệ ông ta? Hơn nữa, xét theo một bài báo đầy sát khí trên tờ PLA Daily hôm thứ Hai, dường như Tập Cận Bình sẵn sàng đưa "người bạn thân" và "người tâm phúc từ thuở nhỏ" này đến với tử thần.

Giờ đây, dường như tuyên bố rằng Trương Hựu Hiệp đột nhiên trở thành "kẻ thù không đội trời chung" của Tập Cận Bình không phải là phóng đại. Tờ “PLA Daily”, tờ báo đã định hình Trương Hựu Hiệp trong một bài xã luận, đã đăng một bài báo dài hôm thứ Hai với tiêu đề "Mãi mãi cất lên hiệu lệnh xung phong” bừng bừng sát khí. Mặc dù từ đầu đến cuối không nhắc đến tên Trương Hựu Hiệp, nhưng như thể nhắm vào ông ta ở mọi khía cạnh. Giọng điệu của bài báo u ám dễ sợ, tuyên bố dứt khoát: "Trước kỷ luật Đảng và pháp luật quốc gia, địa vị không mang lại sự miễn trừ, công trạng không phải là tấm vé để được tha thứ, và không ai được miễn trừ!" Điều này dường như nhằm xua tan sự nhầm lẫn xung quanh nhiều thân phận của Trương Hựu Hiệp: vị tướng cấp cao nhất trong quân đội Trung Quốc, một người thân tín trong những người thân tín của Tập Cận Bình, có cha là chỉ huy và chính ủy của cùng đơn vị, và cũng là bạn thời thơ ấu… Bài báo của “PLA Daily” chỉ đưa ra một tuyên bố lạnh lùng: công trạng không phải là tấm vé để được tha thứ. Thành tích đó có thể đề cập đến việc Trương Hựu Hiệp là một trong số ít các tướng lĩnh cấp cao của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc từng tham gia chiến tranh Việt Nam, có kinh nghiệm chiến đấu trên tiền tuyến, và được các đồng nghiệp người Mỹ đánh giá cao về năng lực chuyên môn, v.v. Tất cả những điều đó đã là quá khứ. Trái tim Tập Cận Bình đã đông lạnh như tảng băng, nên những điều đó không còn quan trọng nữa!

Để tăng thêm bầu không khí kinh hoàng, bài báo bắt đầu bằng việc liệt kê một cảnh tượng từ những ngày đầu của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa khi Mao Trạch Đông ra lệnh xử tử hai quan chức cấp cao: 74 năm trước, "Lưu Thanh Sơn và Trương Tử Thiện, những 'nhà cách mạng lão thành' từng trải qua Cách mạng Đất đai, Kháng chiến chống Nhật và Chiến tranh

Giải phóng, đã bị xét xử công khai và buộc Mao Trạch Đông phải “khóc lóc chém Mã Tốc" đưa ra một "lựa chọn đau lòng" đối với hai nhà cách mạng đang nắm quyền ở Thiên Tân - ra lệnh xử tử họ bằng súng.

Điều này dường như cung cấp cơ sở lịch sử cho hình phạt nghiêm khắc của Tập Cận Bình đối với Trương Hựu Hiệp, đồng thời cũng là lời chú thích cho sự sẵn sàng hiện tại của Tập Cận Bình trong việc "làm phật lòng hàng ngàn người nhưng không để thất vọng 1,4 tỷ người", và "nhiệm vụ và trách nhiệm" của ông là "cạo xương chữa vết thương, tráng sĩ tự ch.ặt tay mình". Trong thời Mao Trạch Đông, bất cứ khi nào xảy ra "cuộc đấu tranh đường lối lớn" trong Đảng, các phương tiện truyền thông chính thức sẽ đăng bài viết để tạo dư luận trước khi có thông báo chính thức, từ đó hợp thức hóa quyết định của Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Tập Cận Bình luôn bắt chước Mao, đặc biệt là sau thông báo chính thức khẩn cấp về sự sụp đổ của Trương Hựu Hiệp, ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc làm tương tự.

Giáo sư Cai Xia, cựu giáo sư Trường Đảng Trung ương, bình luận về vụ việc rằng: "Việc Tập Cận Bình bắt giữ Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập hoàn toàn vi phạm nội quy và quy định của Đảng, không có cơ sở pháp lý nào trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc. Ngoài thông báo chính thức của Bộ Quốc phòng và bài xã luận trên báo Quân Giải phóng Nhân dân, cho đến nay, vẫn chưa có bất kỳ sự ủng hộ nào đối với quyết định sáng suốt của Ban Chấp hành Trung ương Đảng ở tất cả các cấp; thay vào đó, toàn Đảng và toàn quân đều im lặng." Bà tin rằng dưới hơn mười năm cai trị hà khắc của Tập Cận Bình, sự im lặng này tự nó đã là một cách bày tỏ thái độ, nêu rõ lập trường.

Điều này đưa chúng ta trở lại câu hỏi trước đó: tại sao ông Tập Cận Bình đột nhiên coi Trương Hựu Hiệp như kẻ thù không đội trời chung? Tờ Wall Street Journal, dẫn nguồn tin, đưa tin rằng Trương Hựu Hiệp bị nghi ngờ làm rò rỉ bí mật vũ khí hạt nhân cho Hoa Kỳ. Nếu "tội danh" này được chứng minh, đó sẽ là một tội nghiêm trọng về "thông đồng với thế lực bên ngoài", nhưng nhiều nhà phân tích đã bày tỏ sự nghi ngờ. Niu Ben, một nhà nghiên cứu chính trị Trung Quốc tại Hiệp hội Châu Á, đã đăng tải trên Twitter hôm thứ Bảy rằng ông có phần hoài nghi về tuyên bố Trương Hựu Hiệp đã làm rò rỉ bí mật hạt nhân cho Hoa Kỳ. Ông tin rằng nếu cuộc họp kín hôm thứ Bảy thực sự đưa ra cáo buộc này chống lại Trương Hựu Hiệp, thì một lời giải thích hợp lý hơn là tính chất khó tin của việc cách chức Trương Hựu Hiệp có thể đã khiến Bắc Kinh bịa đặt câu chuyện đáng tin cậy nhất để biện minh cho việc giam giữ ông ta. Tờ báo Pháp Le Monde, được công bố hôm thứ Hai, đã phân tích rằng những cáo buộc như vậy cần hết sức thận trọng vì việc cáo buộc đối thủ "thông đồng với kẻ thù" rất dễ dàng trong các cuộc đấu tranh chính trị, và khả năng một vị tướng cấp cao thông đồng với đối thủ lớn nhất của mình là cực kỳ thấp.

Một số nhà phân tích chỉ ra rằng trong thời Mao Trạch Đông, nhiều quan chức cấp cao của Đảng Cộng sản Trung Quốc bị cáo buộc "thông đồng với thế lực bên ngoài", "phản bội" hoặc "gián điệp nội bộ", nhưng cuối cùng không tìm thấy bằng chứng nào, và đây chỉ là những cáo buộc bịa đặt. Do đó, nhiều nhà phân tích cho rằng lời giải thích hợp lý hơn cho sự sụp đổ của Trương Hựu Hiệp nằm ở việc bài xã luận của báo Quân Giải phóng Nhân dân mô tả ông ta là người đã "nghiêm trọng chà đạp và làm suy yếu hệ thống trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương". "Chà đạp" hàm ý sự sỉ nhục và vi phạm. Nếu Tập Cận Bình, với tư cách là Chủ tịch Quân ủy Trung ương, cảm thấy quyền lực của mình trong quân đội bị "chà đạp", điều đó sẽ không thể chấp nhận được, và không khó để hiểu tại sao ông ta lại coi Trương Mỹ Hạ như kẻ thù không đội trời chung.

Liệu Trương Hựu Hiệp có thực sự "chà đạp" quyền lực của Tập Cận Bình, Chủ tịch Quân ủy Trung ương? Nhiều nhà phân tích tin rằng khả năng này gần như không tồn tại. Lời giải thích hợp lý nhất là cuộc thanh trừng kéo dài nhiều tháng trong quân đội đã dẫn đến sự sụp đổ của một số lượng lớn các tướng lĩnh cấp cao, bao gồm cả Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Hà Vệ Đông và Ủy viên Quân ủy Trung ương Miêu Hoa. Trương Hựu Hiệp, người vốn đã nắm giữ quyền lực đáng kể trong quân đội, rõ ràng đang tích lũy quyền lực, điều này đã tiềm ẩn sự sụp đổ của ông ta.

Cựu quan chức CIA và giáo sư Đại học Georgetown, Denning Welding, đã phân tích: "Tôi nghĩ Tập Cận Bình không thoải mái với quyền lực mà Trương Hựu Hiệp tích lũy được trong cuộc thanh trừng. Có lẽ Trương Hựu Hiệp không hoàn toàn phục tùng Tập Cận Bình trong quân đội."

Cựu Giám đốc Vụ Quốc phòng Hoa Kỳ, Drew Thompson, người có mối quan hệ thân thiết với Trương Hựu Hiệp, đã viết sau cuộc điều tra về Trương Hựu Hiệp: "Một người không có kinh nghiệm chiến đấu, chỉ biết nịnh hót, chỉ có thể nói với Tập Cận Bình những gì ông ta muốn nghe. Trí thông minh, kinh nghiệm và mối quan hệ của Trương Hựu Hiệp với Tập Cận Bình đã giúp ông ta có được sự thẳng thắn và khách quan, điều này cũng khiến ông ta trở thành một ngoại lệ trong số các tướng lĩnh Quân Giải phóng Nhân dân."

Ít ai biết rằng điều này đã "chà đạp và làm suy yếu" vị thế "tối cao" của Tập Cận Bình? Trương Hựu Hiệp, người nghĩ rằng mình đang sử dụng quyền lực quân sự thay mặt ông ta, có lẽ đã không nhận ra điều này?

Tác giả: Phó Đức An

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

Đinh Đức Đoàn: VÌ SAO GIỌNG MIỀN NAM KHÁC MIỀN BẮC VÀ SỰ ĐỒNG NHẤT THÚ VỊ CỦA MIỀN TÂY

VÌ SAO GIỌNG MIỀN NAM KHÁC MIỀN BẮC VÀ SỰ ĐỒNG NHẤT THÚ VỊ CỦA MIỀN TÂY

- Đinh Đức Đoàn -

Sự khác biệt giọng nói giữa các vùng miền không phải là sai hay đúng, mà là kết quả tự nhiên của lịch sử di cư, giao thoa văn hóa và cách con người thích nghi với môi trường sống khác nhau.

1. GIỌNG MIỀN NAM VÀ MIỀN BẮC: KHÁC NHAU VÌ CÁCH SỐNG KHÁC NHAU

Miền Bắc là vùng làng xã ổn định hàng nghìn năm. Người ta sống quây quần, quan hệ họ hàng – làng xóm chặt chẽ, nên giọng nói được giữ gìn rất kỹ, phân biệt rõ từng dấu, từng âm để giữ chuẩn mực, tôn ti.

Miền Nam thì khác. Đây là vùng đất mới, nơi lưu dân từ nhiều miền kéo vào sinh sống chung với người Hoa, người Khmer. Trong môi trường làm ăn, khai khẩn, buôn bán, điều quan trọng nhất là nói sao cho nhanh, gọn và ai cũng hiểu. Từ đó, giọng miền Nam hình thành hai đặc điểm rõ rệt:

- Dấu hỏi và dấu ngã có xu hướng ít phân biệt rõ như ngoài Bắc: Không phải vì “không biết nói”, mà vì trong môi trường đa tộc người, việc đơn giản hóa cách nói giúp giao tiếp trôi chảy hơn. Trong đa số tình huống, ngữ cảnh tự giúp người nghe hiểu đúng nghĩa, không cần phân biệt quá rạch ròi hai dấu này.

- Thói quen phát âm nhẹ, ít gồng: Sống trong khí hậu nóng ẩm, lao động ngoài trời, nói chuyện ngoài ruộng, trên sông, người miền Nam có xu hướng ít bật hơi mạnh, ít siết cổ họng, ít nhấn gắt phụ âm cuối. Kết quả là giọng nói nghe mềm, nhẹ và thân thiện hơn. Đây là thói quen phát âm và sinh hoạt lâu dài, không liên quan gì đến trình độ hay “chuẩn – không chuẩn”.

2. VÌ SAO MIỀN ĐÔNG VÀ MIỀN TÂY CÓ GIỌNG KHÁC NHAU?

Dù cùng là Nam Bộ, nhưng hai vùng này có lịch sử hình thành khác nhau:

- Miền Đông (Gia Định, Đồng Nai): Là nơi người Việt đặt chân đến sớm nhất. Thành phần lưu dân chủ yếu từ Thuận – Quảng. Vì vậy, giọng miền Đông vẫn giữ được độ trầm và một số âm rõ nét, là sự giao thoa giữa gốc Trung Bộ và giọng Nam Bộ đời đầu.

- Miền Tây (Tây Nam Bộ): Khai phá muộn hơn, cư dân di chuyển theo nhiều đợt, sống gắn với sông nước. Việc giao tiếp thường diễn ra trong không gian mở, trên ghe thuyền, nên giọng nói có xu hướng mềm hơn, vang hơn, nghe “ngọt” hơn. Sự cộng cư lâu dài với người Hoa, người Khmer cũng góp phần làm giọng miền Tây thêm uyển chuyển.

3. VÌ SAO GIỌNG MIỀN TÂY RẤT GIỐNG NHAU TỪ LONG AN ĐẾN CÀ MAU?

Điều này không hề ngẫu nhiên. Ngày xưa, sông ngòi chính là đường đi lại chính. Ghe thuyền qua lại liên tục, mua bán, trao đổi, cưới gả trên cùng một hệ thống sông nước. Việc giao lưu dày đặc khiến cách nói của các vùng tự điều chỉnh cho giống nhau, để ai nói cũng hiểu, ai nghe cũng quen. Lâu dần hình thành một giọng miền Tây khá đồng nhất trên diện rộng.

- Ngọng là chuyện cá nhân, phương ngữ là chuyện của cả cộng đồng: Nếu giọng miền Nam là “sai”, thì không thể có chuyện mấy chục triệu người nói giống nhau suốt mấy trăm năm mà giao tiếp vẫn trôi chảy.

- Giữ giọng để giữ làng, đổi giọng để sống và làm ăn: Giọng miền Bắc giữ được sự chuẩn mực của xã hội ổn định. Giọng miền Nam thay đổi để thích nghi với môi trường mở. Đó không phải mất gốc, mà là một cách tồn tại thông minh.

Điều quan trọng nhất cần nhớ: không có giọng nào cao hơn giọng nào. Giọng miền Bắc, miền Trung, miền Nam đều là những nhánh khác nhau của cùng một cây tiếng Việt, cùng lớn lên từ lịch sử chung của dân tộc.

- Giữ được giọng Bắc là giữ gốc.

- Biến đổi thành giọng Nam là giữ mạng và mở đất.

Hai việc đó không đối lập, mà bổ sung cho nhau trong hành trình tồn tại của dân tộc Việt.

KẾT BÀI: 

Khác giọng không phải khác gốc. Giọng miền Bắc là ký ức của làng xã ngàn năm. Giọng miền Nam là kết quả của mở đất, giao thoa và thích nghi sinh tồn.

Tất cả đều là tiếng Việt. Nói khác nhau để cùng tồn tại – và chính điều đó giúp dân tộc này đi xa mà không tự chia rẽ mình.

FB. Nguyễn Tuấn: Thư phòng sẵn khi bị bắt của Trương Hựu Hiệp

 Trên mạng Tàu xuất hiện lá thư phòng sẵn khi bị bắt của Trương Hựu Hiệp. Thời đại thông tin thật giả lẫn lộn chưa biết đúng sai nhưng nội dung lá thư có nhiều chuyện nội bộ như việc xử án viên tướng Từ Cần Tiên. 

      Tôi xin dịch lá thư cho bạn nào quan tâm tình hình nội bộ Trung Quốc tham khảo. Các bạn còm nên có văn hoá: 

      Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, xin hãy công khai bức thư này. Việc bắt giữ tôi chắc chắn sẽ dẫn đến việc bắt giữ thêm nhiều người khác. Không phải vì chúng tôi đã phạm tội hay vi phạm kỷ luật mà chỉ có một lý do duy nhất: sự hiểu biết của tôi cơ chế trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương khác với sự hiểu biết của đồng chí Tập Cận Bình .

      Dĩ nhiên, cũng có những bất đồng lớn về việc sử dụng vũ lực để thống nhất Đài Loan, hợp tác chiến lược với Nga và việc thăng tiến nhanh chóng của các tướng lĩnh cấp cao. 

      Những bất đồng này là điều bình thường trong nội bộ Đảng và quân đội, cần được giải quyết thông qua phương pháp tập trung khoa học và dân chủ. Có vẻ như đồng chí ấy đã sử dụng những phương pháp đặc biệt để giải quyết những việc này. Tôi muốn nói với đồng chi Tập Cận Bình rằng khi viết bức thư này, tôi nhớ lại lời Tử Dương (chắc là Triệu Tử Dương) nói nhiều năm trước: "Chúng ta đã già rồi, chuyện đó không còn quan trọng nữa." 

      Tôi có đủ phương tiện để tiến hành một cuộc đảo chính quân sự, nhưng tôi đã kiên quyết từ chối. Sự hỗn loạn sẽ quá lớn, nếu vượt khỏi tầm kiểm soát, đất nước sẽ rơi vào nội chiến, và những người lính vô tội ở cả hai phía sẽ là những người chịu thiệt thòi đầu tiên. Ngay cả khi bị sử dụng những phương pháp phi truyền thống, tôi cũng sẽ không chống cự. Đúng sai, công lý và ý chí của nhân dân là cán cân,  tôi tin rằng lịch sử sẽ làm sáng tỏ điều đó.

      Tôi rất bình tĩnh. Tôi viết những lời này với hy vọng đồng chí Tập Cận Bình sẽ suy ngẫm về hành động của mình. Ngay cả khi thắng, đồng chí cũng nên giữ bình tĩnh và có giới hạn. Đừng đi đến những thái cực như vậy. Ngẩng đầu lên ba tấc có thần linh đấy! 

       Tôi chắc chắn rằng nếu tôi bị bắt, đó sẽ là một cuộc đảo chính, một âm mưu giữa ba hoặc năm người dàn dựng, không có bất kỳ cuộc thảo luận tập thể nào của Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhưng nó sẽ được thực hiện và công bố dưới danh nghĩa của Ban Chấp hành Trung ương. 

      Ai đã vi phạm pháp luật và kỷ luật? Năm 1989, chính Đặng Tiểu Bình chứ không phải Triệu Tử Dương đã vi phạm pháp luật và kỷ luật. Nhưng sau đó, Đặng Tiểu Bình vẫn kiên quyết theo đuổi cải cách và mở cửa vào năm 1992. Nếu tôi bị bắt, rất có thể Tập Cận Bình sẽ biến Trung Quốc thành Bắc Triều Tiên, toàn tâm toàn ý theo đuổi việc thống nhất Đài Loan bằng vũ lực, và sẽ sử dụng quân đội để áp đặt thiết quân luật bất cứ lúc nào.

      Tôi tự hỏi họ sẽ buộc tội tôi về tội gì sau khi bắt giữ tôi? 

      Điểm đầu tiên chắc chắn là tôi phản đối cơ chế trách nhiệm Chủ tịch Quân ủy Trung ương . Hãy nghĩ xem, nếu Chủ tịch Quân ủy Trung ương thực sự chịu trách nhiệm về nạn tham nhũng trong quân đội suốt những năm qua, liệu tôi có phản đối không? 

      Điều tôi phản đối là biến cơ chế  trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương  thành một cơ chế gia trưởng, quản lý quá nhiều chi tiết và quá cụ thể, tự cho mình là chuyên gia thiên tài và vị tướng tài ba trong mọi vấn đề. Ngay cả thống soái anh minh Mao Trạch Đông cũng không cai quản quân đội theo cách đó. 

      Biến quân đội nhân dân thành quân đội của Đảng là một chuyện, nhưng biến nó thành đội quân riêng của mình thì thật đáng sợ. Những người được thăng chức với tốc độ chóng mặt sẽ biết ơn và thề trung thành một cách vô điều kiện, khiến quân đội ca ngợi Chủ tịch Tập Cận Bình. Đây hoàn toàn là cách làm cũ của Cách mạng Văn hóa. Mấu chốt là thông tin bị kiểm soát chặt chẽ trong thời kỳ đó, vì vậy công tác tuyên truyền đã thành công. Giờ đây, thông tin đã được nâng cấp rất nhiều, cho dù  có tuyên truyền thế nào đi nữa, sẽ không ai thực sự tôn thờ ai đó như một nhà lãnh đạo vĩ đại, điều đó chỉ khiến nhiều người bất mãn hơn mà thôi. 

      Trên mạng cũng có những video mà ai cũng đã xem. Khi đồng chí Tập Cận Bình xuất hiện tại cuộc họp, mọi người đều phải đứng dậy vỗ tay, giống như Kim Jong-un của Triều Tiên vậy . Ai cũng đã thấy hành vi của tôi tại hiện trường. Nội tâm tôi phản cảm cục xúc bất an. Đây cũng là một hình thức chống đối hệ thống trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương. 

      Nước ngoài đang rầm rộ bàn tán về cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ giữa tôi và Tập Cận Bình. Tình báo quân sự thường xuyên gửi thông tin cho tôi, nhưng tôi chỉ cười nhạt. Nếu tôi bị bắt, vấn đề nằm ở chính hệ thống của chúng ta. Nếu hệ thống không được cải cách, mọi người đều có thể trở thành nạn nhân tiếp theo. 

      Vai trò lãnh đạo của Đảng không phải là việc người lãnh đạo cao nhất kiểm soát mọi thứ một cách chi tiết, mà là lãnh đạo nhân dân xây dựng các quy tắc và chiến lược mà mỗi đảng viên phải tuân thủ. 

      Điều tương tự cũng áp dụng cho sự lãnh đạo quân đội dưới sự chỉ đạo của Đảng. Cơ chế phụ trách của Chủ tịch Quân ủy Trung ương  là một cơ chế lãnh đạo tập thể, trong đó Chủ tịch chịu trách nhiệm. Chỉ trong thời chiến, người đứng đầu quân uỷ mới là Thống soái của ba quân. Trong thời bình, người đứng đầu quân uỷ không thể tự mình đưa ra các quyết định liên quan đến hoạch định chiến lược, phân tích tình hình và thăng tiến nhân sự. Đây là những lĩnh vực mà mâu thuẫn và bất đồng giữa đồng chí Tập Cận Bình và tôi đã xảy ra. 

      Vấn đề nghiêm trọng hơn là tôi phát hiện ra ông ta liên tục tìm kiếm cơ hội, thực sự muốn gây chiến. Ông ta đặc biệt muốn đích thân chỉ huy một cuộc xung đột quy mô lớn, nhất là cuộc xung đột ở  Nam Hải Trung Quốc (Biển Đông) , cuộc chiến tranh dọc biên giới Trung Ấn. Điều này hoàn toàn không cần thiết. Tôi đã từng trải nghiệm chiến tranh. Các nhà lãnh đạo phát động chiến tranh, khiến vô số binh lính hy sinh mạng sống, chỉ để rồi các nhà lãnh đạo của hai nước lại bắt tay thân thiện, gọi nhau là đồng chí và anh em, đó không phải là điều mà một con người nên làm. Những người lính và sĩ quan đã chiến đấu bên cạnh tôi hy sinh cả mạng sống của mình khi đó được chôn cất tại nơi đó, cha mẹ và anh chị em của họ muốn đến thăm nhưng không có tiền đi lại. Tạo ra những bi kịch như vậy trong thời bình chính là tội lỗi của Đặng Tiểu Bình. Không nhiều người biết điều này, phải không? Để củng cố quyền lực của mình, Đặng Tiểu Bình đã sửa đổi hiến pháp năm 1982 và thiết lập cơ chế phụ trách của Chủ tịch Quân ủy Trung ương chịu trách nhiệm. Hệ thống như vậy không tồn tại dưới thời Mao. 

      Đặng Tiểu Bình không bao giờ công khai điều này, nhưng ông biết rằng bản sửa đổi hiến pháp này là để củng cố chủ nghĩa chuyên quyền cá nhân của mình. Vào thời điểm đó, Dương Thượng Côn và một vài người khác trong Quân ủy Trung ương đã giúp thực hiện điều này. Bản sửa đổi hiến pháp của Đặng Tiểu Bình và bản sửa đổi hiến pháp của Tập Cận Bình thực chất được dàn dựng  bởi những nhân vật chủ chốt. Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thông qua chúng. Bộ Chính trị đã quyết định rằng bất cứ ai không giơ tay sẽ bị bắt giữ. 

      Sau này, Đặng Tiểu Bình đã có thể lật đổ Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương,  dám điều xe tăng và súng nổ trên Đại lộ Trường An để đàn áp dân chúng, tất cả là nhờ vào cái cơ chế mà Chủ tịch Quân ủy Trung ương chịu trách nhiệm, trao cho ông ta quyền lực tối cao. 

      Nhìn lại, Đặng Tiểu Bình đã phạm quá nhiều tội ác. Điều này có tốt cho gia đình ông ta không? Có tốt cho Đảng, đất nước và nhân dân không? 

      Tôi khuyên đồng chí Tập Cận Bình vì lợi ích của chính ông và gia đình ông. Dù sao thì chúng tôi là huynh đệ lớn lên ở cùng một đại viện ( một khu nhà có sân vườn chung tựa như ở ta nói là khu tập thể hay chung cư), chỉ có tôi mới có thể nói cho ông ấy sự thật. 

      Chiến tranh với Đài Loan, tiếp theo là chiến tranh với Mỹ và Nhật Bản, sẽ không đơn giản như cuộc chiến tranh của Đặng Tiểu Bình ở Việt Nam và việc đàn áp sinh viên. Gia đình ông và đất nước chúng ta sẽ phải gánh chịu thảm họa khôn lường, với hàng chục nghìn, thậm chí hàng trăm nghìn binh sĩ hy sinh mạng sống. Tôi thậm chí không thể tưởng tượng nổi hậu quả. Nếu cuộc chiến như vậy tiếp diễn, điều gì sẽ xảy ra nếu một cuộc binh biến nổ ra, hoặc đảng và nhà nước bị nhân dân lật đổ? Liệu sẽ có một cuộc thanh trừng đẫm máu đối với những nhà lãnh đạo đã gây ra chiến tranh? Nghĩ đến thôi đã thấy kinh hoàng. 

      Quân đội có mặt để bảo vệ đất nước và người dân, cho rằng quân đội chỉ để gây chiến tranh là một quan điểm sai lầm nghiêm trọng. 

      Khi còn ở trong quân uỷ Trung ương, tôi vẫn có thể khuyên bảo hoặc ngăn cản ông ta phạm phải những sai lầm nghiêm trọng. Nhưng nếu tôi bị bắt, Chấn Lập ( Lưu Chấn Lập) và nhiều đồng chí khác cũng sẽ bị bắt. Tất cả các tướng lĩnh trong quân đội đều do ông ấy đích thân lựa chọn. Nếu đất nước chúng ta trở thành một quốc gia quân phiệt hoặc bị thiết quân luật bất cứ lúc nào, giống như Triều Tiên, vấn đề sẽ còn nghiêm trọng hơn cả Cách mạng Văn hóa. 

      Tôi muốn nói về mâu thuẫn giữa tôi và Tập Cận Bình.

      Việc đó đã tồn tại trước Hội nghị toàn thể lần thứ ba của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (khóa 20). Ông ta đã thăng chức cho rất nhiều người một cách vội vã, hoàn toàn coi thường các quy định tuyển chọn của quân đội, điều này đã gây ra sự bất mãn trong nhiều sĩ quan và binh lính. Nghiêm trọng hơn, họ đã lợi dụng quyền lực và sự tin tưởng của lãnh đạo để lập bè phái trong quân đội và bắt đầu thu thập bằng chứng để điều tra và trừng phạt tôi. 

      Tôi đã có mâu thuẫn với ông Tập Cận Bình trong Phiên họp toàn thể lần thứ ba của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (khóa 20). Vấn đề thứ nhất là việc lựa chọn nhân sự, và vấn đề thứ hai là cần phải đưa cả nước vào tình trạng sẵn sàng chiến tranh thông qua quân đội, để chúng ta có thể chiếm Đài Loan trong thời điểm thuận lợi khi Nga đang chiến đấu với Ukraine. 

       Tôi và Chấn Lập ( Lưu Chấn Lập) bất đồng quan điểm, còn Trương Thăng Dân thì im lặng. Tôi tin rằng quân uỷ nên tuân thủ nguyên tắc tập trung dân chủ, còn ông ta nói rằng tôi đang vi phạm nguyên tắc cơ chế trách nhiệm của Chủ tịch Quân uỷ. Kết quả là, ông ta tức giận đến mức phát bệnh phải nhập viện, khiến Phiên họp toàn thể lần thứ ba suýt không thể diễn ra. Tất nhiên, chỉ có một vài người biết được câu chuyện nội bộ. 

      Các thành viên Ủy ban Thường vụ hoảng loạn, đó là lý do tại sao các nguyên lão phải can thiệp để giúp phối hợp. Sau đó, bản đồng thuận Bắc Đới Hà xuất hiện trên mạng và nội dung chính của nó là chính xác. 

     Thứ nhất, Tập Cận Bình đã đồng ý không tranh cử lại tại Đại hội Đảng lần thứ 21. 

     Thứ hai, vì lợi ích của Đảng và an ninh, ổn định quốc gia, quyền lực cần được phân bổ hợp lý: Thái Kỳ phụ trách công việc Đảng, Lý Cường phụ trách Quốc vụ viện, và tôi phụ trách Quân ủy Trung ương, về cơ bản là người lãnh đạo điều hành. Sau đó, Cơ chế Điều phối Quyết định Trung ương được thành lập để ngăn ngừa những sai sót lớn trong các quyết định cấp cao nhất của Ban Chấp hành Trung ương. Mọi người hẳn đã nhận thấy điều này qua các bản tin. Sau  hội nghị toàn thể lần thứ ba, các nguyên lão  trở nên tích cực hơn, phản ánh nỗ lực của quân đội nhằm duy trì sự cân bằng quyền lực ở cấp cao nhất. 

Vấn đề gì đã xảy ra  sau đó?

      Thái Kỳ , Lý Cường và các thành viên khác của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị đều do Tập Cận Bình đích thân lựa chọn và tất cả đều tuân theo mệnh lệnh của ông ta. Họ không có quyền lực gì nếu không dựa vào Tập Cận Bình, vì vậy họ thích có một người đứng đầu có thể duy trì chế độ toàn trị. Khi có chuyện  xảy ra, là do cấp cao nhất, mọi thảm họa mà đất nước và người dân phải gánh chịu đều không liên quan gì đến họ. Đó là những gì họ đã làm trong suốt đại dịch. 

        Tuy nhiên, tôi không thể không tuân lệnh Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Tôi đã lịch sự từ chối một số hoạt động, trong khi phải hợp tác với những hoạt động khác. Tôi không thể thay đổi tình hình này, và các bậc nguyên lão càng bất lực hơn. Rất có thể cuối cùng họ sẽ có hành động chống lại tôi. Không một bậc trưởng lão nào sẽ ủng hộ tôi bắt giữ Tập Cận Bình và tiến hành đảo chính. 

      Nếu tôi có phạm sai lầm nào, thì trước hết là vì tôi đã ủng hộ việc sửa đổi hiến pháp của Tập Cận Bình. Nếu không có sự hậu thuẫn của quân đội, Thái Kỳ đã không thể tự mình sử dụng hệ thống đảng và chính phủ. Kết quả là, Tập Cận Bình đã đi đến cực đoan, trực tiếp loại bỏ Hồ Cẩm Đào tại Đại hội Đảng lần thứ 20, điều này khiến tôi rất sốc. Tại Đại hội Đảng lần thứ 18, Hồ Cẩm Đào cao phong lượng tiết ( cao quí và chính trực) đã trao toàn bộ quyền lực cho Tập Cận Bình. Sau mười năm, lại đối xử với cựu Tổng Bí thư như vậy sao? Làm người làm sao phải có một giới hạn cuối cùng. Lý do thì  ai cũng biết : Hồ Cẩm Đào và Tập Cận Bình đã thỏa thuận rằng Xuân Hoa sẽ vào Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị và trở thành Chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc. Cuối cùng, ông ấy thậm chí không trở thành ủy viên của Ủy ban Thường vụ. 

       Thứ hai, chúng ta đã thụ động ủng hộ sự hỗ trợ vô điều kiện của Tập Cận Bình dành cho Nga, điều này về cơ bản có nghĩa là ủng hộ việc Nga xâm lược Ukraine. Điều này đã tạo ra sự thù địch đối với đất nước ta từ khắp châu Âu và Ukraine. Vào thời điểm đó, chúng ta đã đánh giá quá cao sức mạnh của Nga, nghĩ rằng một cuộc chiến chớp nhoáng sẽ đủ để chiếm đóng Ukraine, và sau đó họ sẽ hỗ trợ chúng ta giải phóng Đài Loan.     

      Kết quả là gì? Cả Nga và Ukraine đều căm ghét chúng ta. Năm trước, khi tôi đến thăm Nga, tôi đã được đón tiếp trọng thị, nhưng các cuộc đàm phán lại vô cùng thiếu thân thiện. Đó là một cuộc chiến vô nghĩa, với cùng một dân tộc giết hại lẫn nhau. Nếu chúng ta tấn công Đài Loan, thảm kịch cũng sẽ tương tự. 

      Nói thêm đôi câu,  ban đầu, tôi muốn giải phóng Đài Loan và hoàn thành sự nghiệp thống nhất đất nước vĩ đại. Tuy nhiên, sau khi nghe các phân tích về  châu Á, tôi toát mồ hôi lạnh toàn thân. Hàng chục vạn  binh lính lấp đầy  biển, họ cũng không thể tiến gần đến Đài Loan. Nếu chiến tranh nổ ra, Nhật Bản sẽ can thiệp, tiếp theo là Hoa Kỳ. Các cơ sở quân sự, cầu cống và kho dầu dọc bờ biển Biển Đông sẽ bị phá hủy trong vòng vài giờ. Chúng ta cũng có thể phá hủy một số công trình kiến trúc của Đài Loan, và cuối cùng, chúng ta sẽ phải trả tiền bồi thường chiến tranh. Tài sản ở nước ngoài của đất nước sẽ bị đóng băng, quốc gia sẽ không còn tồn tại, và đảng cùng đất nước sẽ diệt vong. 

      Vấn đề của Tập Cận Bình nằm ở một số kẻ nịnh hót xung quanh ông, những người đã tâng bốc ông lên thành một tuyệt thế vĩ nhân , tuyên bố rằng việc giải phóng Đài Loan sẽ hiện thực hóa Giấc mơ Trung Hoa, khiến ông trở nên vĩ đại và vinh quang hơn cả Mao Trạch Đông. Bất cứ ai nói sự thật với Tập Cận Bình đều có khả năng bị tát vào mặt. Ở châu Á, những người khôn ngoan nói lên sự thật thường phải vào tù, và tôi có thể cũng không ngoại lệ. 

      Sau khi bắt giữ tôi, chắc chắn họ sẽ bịa đặt thêm nhiều tội danh khác chống lại tôi, chẳng hạn như phản quốc và tham nhũng. Điều này rất có khả năng xảy ra, bởi vì họ phải tìm ra một tội danh để cho cả thế giới biết rằng tôi là kẻ phản bội, kẻ bán đứng và một quan chức tham nhũng. 

      Tôi hiện đã là Phó Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương. Tôi có thể nghỉ hưu an toàn với các quyền lợi của một quan chức cấp nhà nước. Tại sao tôi lại phản bội đất nước mình? Các liên hệ của tôi với Nga và Hoa Kỳ đều nhằm bảo vệ lợi ích quốc gia, và việc trao đổi thông tin giữa hai bên nằm trong phạm vi được cho phép. 

      Thực tế, khi tôi liên lạc với người Mỹ, quân đội Mỹ đã cố tình rò rỉ thông tin tối mật, chẳng hạn như cho chúng tôi xem ảnh các căn cứ quân sự của chúng tôi, bản đồ bố trí các cơ sở hạt nhân, và thậm chí cả thông tin cực kỳ chi tiết về nhà riêng của các lãnh đạo đảng và nhà nước của chúng tôi. Mục đích của họ rất rõ ràng: sử dụng công nghệ cao, theo dõi mọi thứ từ trên không mỗi ngày, để biết tất cả mọi thứ, nhằm ngăn chúng tôi gây chiến và không có cơ hội chiến thắng. 

      Liệu có khả năng ai đó có thể lấy trộm một xe tải đầy đô la Mỹ và nhân dân tệ từ nhà tôi rồi cáo buộc tôi tham nhũng không? Họ có thể làm video như vậy và sử dụng các phương tiện truyền thông chính thống của Mỹ để tố cáo các tội danh khác nhau của tôi, nhưng tất cả chỉ là một chiêu trò, đừng coi trọng nó. Mâu thuẫn giữa tôi và Tập Cận Bình đã là chuyện công khai từ lâu. Nếu tôi thực sự có một khối tài sản khổng lồ, nó đã bị phá hủy từ lâu rồi. Những của cải vật chất này chỉ là những đám mây phù du đối với người ở độ tuổi và địa vị như tôi. Nếu tôi phải vào tù ở Tần Thành hoặc bị Tập Cận Bình xử tử, tôi càng không cần đến những thứ đó. 

      Nhân tiện, năm ngoái, khi Tập Cận Bình muốn xem video phiên tòa xét xử Từ Cần Tiên, tư lệnh Quân đoàn 38, (Từ Cần Tiên, vị tướng nổi tiếng của Tập đoàn quân số 38 thuộc Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, đã từ chối dẫn quân vào kinh đô Bắc Kinh đàn áp sinh viên ở Thiên An Môn năm 1989, mà thay vào đó đóng quân ở vùng ngoại ô Bắc Kinh.) chúng tôi đã mở lên và xem. Tôi bị sốc. Nó kéo dài hơn năm tiếng đồng hồ. Sau khi xem xong, tôi đã khóc thương vị tướng trung thành và chính trực này và không ngủ được cả đêm. Các tướng lĩnh cấp cao trong quân đội cũng đã xem video này. Sau đó, tôi không biết ai đã gửi nó ra nước ngoài. 

      Tôi tự hỏi ông Tập Cận Bình đã nghĩ gì sau khi xem video của Từ Cân Tiên. Một vị tướng như vậy, trung thành với đất nước và nhân dân, là một người lính thực thụ, sẵn sàng chịu nhục nhã thay vì nổ súng vào người dân. Điều này cũng buộc chúng ta phải suy ngẫm về những sai lầm và hậu quả tai hại của cơ chế trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương. Nếu mọi người mù quáng và vô nhân đạo tuân theo mệnh lệnh của Chủ tịch, và quyền lực tối cao không được kiểm soát, đất nước chúng ta sẽ phải đối mặt với những thảm họa lớn hơn nữa. 

      Đảng ta, lãnh đạo tối cao và Chủ tịch Quân ủy Trung ương đều có thể phạm những tội ác nghiêm trọng. Nếu chúng ta đòi hỏi binh lính phải luôn trung thành với Đảng và lãnh đạo, và chỉ trung thành với Chủ tịch Quân ủy Trung ương bất kể đúng sai, chúng ta sẽ phạm phải những tội ác không thể tha thứ hơn nữa. 

Cuối cùng, tôi muốn đề xuất một vài kỳ vọng đối với đồng chí Tập Cận Bình.

      Thứ nhất, ông ta sẽ đến trạm và hạ cương ( nghỉ việc) khi Đại hội Đảng lần thứ 21 được tổ chức, đây là lời hứa được đưa ra sau Phiên họp toàn thể lần thứ ba của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (khóa 20). 

      Thứ hai, đừng gây ra bất kỳ cuộc chiến tranh nào; quân đội là để bảo vệ Tổ quốc. 

      Thứ ba, tôn trọng trật tự quốc tế do Hoa Kỳ thiết lập và không bao giờ trở thành kẻ thù của Hoa Kỳ. 

      Thứ tư, chúng ta phải tiến hành cải cách và mở cửa một cách chân thành. Nếu yêu thương nhân dân Trung Hoa, chúng ta nên trả lại quyền lực cho nhân dân và thực hiện những lời hứa về dân chủ và hiến pháp đã được đưa ra trong thời kỳ Diên An. 

      Nếu Tập Cận Bình thực sự bắt giữ tôi, tôi hy vọng tất cả các phương tiện truyền thông sẽ đăng tải bức thư này. 

     Tôi hy vọng ông ta sẽ đọc được bức thư này!

Đinh Đức Đoàn: SGK MỸ VIẾT GÌ VỀ VIỆT NAM - NHỮNG BÀI HỌC THỰC TẾ

SGK MỸ VIẾT GÌ VỀ VIỆT NAM: NHỮNG BÀI HỌC THỰC TẾ

Người Mỹ biên soạn SGK không nhằm mục đích ca ngợi hay hạ thấp đối phương, mà để rút ra những bài học chiến lược. Dưới đây là cách Việt Nam hiện diện trong các bộ SGK phổ biến nhất tại Mỹ:

1. Về Chiến tranh Việt Nam: Thất bại trong mục tiêu chính trị

Trong cuốn "The American Pageant" (Lớp AP History), cuộc chiến này không được mô tả là một chiến thắng hay thất bại quân sự thuần túy, mà là một "strategic failure" (thất bại chiến lược).

- Nội dung: Mỹ thừa nhận đã thất bại trong việc đạt được mục tiêu chính trị đề ra là ngăn chặn sự lan tỏa của chủ nghĩa cộng sản tại miền Nam Việt Nam, bất chấp việc sở hữu ưu thế vượt trội về hỏa lực và công nghệ.

Nguồn: The American Pageant, 17th Edition, Chapter 38.

2. Bài học về chiến tranh bất đối xứng

Bộ sách "World History: Patterns of Interaction" (Trung học phổ thông) phân tích kỹ lý do tại sao quân đội Mỹ không thể dứt điểm cuộc chiến.

- Nội dung: SGK ghi nhận quân đội Bắc Việt (NVA) và Việt Cộng (NLF) đã sử dụng hiệu quả địa hình, sự kiên trì và tranh thủ được sự hậu thuẫn của dân chúng để làm phá sản các chiến thuật của Mỹ. Đây được dạy như một ví dụ kinh điển về "asymmetric warfare" (chiến tranh bất đối xứng), nơi sức mạnh công nghiệp không thể bù đắp được sự thiếu hụt về chính nghĩa chính trị tại bản địa.

Nguồn: World History: Patterns of Interaction (McDougal Littell), Unit 8, Chapter 33.

3. Chuyển đổi kinh tế hậu chiến: Một ví dụ điển hình

Trong SGK Địa lý và Kinh tế Mỹ, Việt Nam thường được nhắc đến như một "notable example" (ví dụ đáng chú ý) về cải cách.

- Nội dung: Kể từ chính sách Đổi Mới (1986), Việt Nam được ghi nhận là đã chuyển đổi thành công từ kinh tế kế hoạch sang kinh tế thị trường, đạt được tốc độ tăng trưởng ổn định trong khu vực Đông Nam Á. SGK nhấn mạnh vào việc Việt Nam hội nhập sâu rộng vào nền kinh tế toàn cầu và trở thành mắt xích quan trọng trong chuỗi cung ứng quốc tế.

Nguồn: Geography: The World and Its People (Glencoe), Chapter 25.

4. Việt Nam trong quan hệ đối ngoại hiện đại

Dù SGK phổ thông (như Magruder’s) không đi sâu từng nước, nhưng các giáo trình Quan hệ Quốc tế và báo cáo của các Viện nghiên cứu chiến lược (CFR, CSIS) luôn xác định:

- Nội dung: Việt Nam là một "strategically important partner" (đối tác quan trọng về mặt chiến lược). Quá trình biến cựu thù thành đối tác giữa Hà Nội và Washington được giảng dạy như một trong những nỗ lực hòa giải thành công nhất sau chiến tranh.

CHỐT LẠI GIỌNG VĂN SGK MỸ:

Người Mỹ không dạy học sinh phải yêu hay ghét Việt Nam bằng cảm xúc. Họ dạy học sinh rằng: Chiến tranh Xâm Lược Việt Nam là một thất bại chiến lược của Mỹ khi không hiểu được đối phương, và Việt Nam ngày nay là một quốc gia độc lập, có lợi ích riêng, có thực lực kinh tế và không thể bị áp đặt bằng vũ lực. Đây là một bài học thực tế, khô khốc nhưng đầy nể trọng về giới hạn của sức mạnh quân sự trong thế giới hiện đại. Tiền bạc và các hiệp định đầu tư từ Mỹ vào Việt Nam hiện nay chính là bằng chứng xác thực nhất: Không ai ngồi chung bàn với một đối tác không có giá trị.

Đinh Đức Đoàn: SGK NHẬT BẢN VIẾT GÌ VỀ VIỆT NAM?

SGK NHẬT BẢN VIẾT GÌ VỀ VIỆT NAM?

- Đinh Đức Đoàn -

1. Giai đoạn cổ trung đại: Thực thể chịu ảnh hưởng Hán học mạnh và liên tục nhất khu vực

Trong bộ sách Lịch sử Thế giới B (Sekai-shi ), Việt Nam được định vị rõ ràng trong cấu trúc Á Đông.

- Nội dung: SGK Nhật Bản xếp Việt Nam vào "Vòng văn hóa chữ Hán" (Kanji Bunkaken). Họ ghi nhận đây là quốc gia Đông Nam Á chịu ảnh hưởng của văn hóa Hán học (Khổng giáo, khoa cử, luật lệ) mạnh mẽ và liên tục nhất trong khu vực, tạo nên một nhà nước tập quyền có bản sắc tự chủ cao.

Nguồn: Lịch sử Thế giới B (Sekai-shi - NXB Yamakawa.

2. Nạn đói năm 1945: Thừa nhận hành vi "Trưng thu cưỡng bách"

Đây là phần sự thật lịch sử được trình bày bằng ngôn ngữ hành chính, trung tính.

- Nội dung: SGK xác nhận quân đội Nhật đã thực hiện chính sách "Trưng thu cưỡng bách" (Kyōsei chōhatsu) lúa gạo để phục vụ quân nhu. Họ ghi nhận một nạn đói quy mô lớn (Large-scale famine) đã xảy ra với số lượng người chết rất lớn.

- Phân chia trách nhiệm: SGK chia sẻ nguyên nhân cho ba yếu tố: (1) Chính sách trưng thu của Nhật, (2) Sự quản lý của thực dân Pháp và (3) Thiên tai mất mùa. Cách viết này thừa nhận hành vi trực tiếp nhưng không nhận toàn bộ trách nhiệm đạo đức đơn phương.

Nguồn: Nihon-shi B (Lịch sử Nhật Bản 😎 - NXB Tokyo Shoseki.

3. Phong trào Đông Du: Bài học về lợi ích quốc gia

Học sinh Nhật học về mối quan hệ giữa Phan Bội Châu và bác sĩ Shio Asaba như một ví dụ về sự kết nối nhân văn giữa các biến động chính trị.

- Nội dung: SGK mô tả đây là một phong trào yêu nước sớm đầy thiện chí. Tuy nhiên, họ viết rất thẳng thắn: Nhật Bản sau đó đã trục xuất cụ Phan vì áp lực ngoại giao và để ưu tiên lợi ích quốc gia với Pháp. Đây là bài học thực tế về việc địa chính trị thường lấn át các liên minh cảm tính cá nhân.

Nguồn: Lịch sử Nhật Bản (Nihon-shi) - NXB Tokyo Shoseki.

4. Phong trào Beheiren: Sự phản tỉnh của xã hội dân sự Nhật

Chiến tranh Việt Nam được dạy như một tấm gương để người Nhật soi chiếu chính mình.

Nội dung: SGK ghi nhận phong trào Beheiren (Liên minh công dân vì Hòa bình cho Việt Nam). Họ dạy rằng sự bền bỉ và kiên trì của người dân Việt Nam đã đánh thức lương tâm và thúc đẩy sự hình thành của xã hội dân sự Nhật Bản hiện đại, phê phán sự can dự của chủ nghĩa quân phiệt.

Nguồn: Chính trị - Kinh tế (Seiji-Keizai) - NXB Shimizu Shoin.

5. Việt Nam hiện đại: Một trong những đối tác quan trọng nhất tại ASEAN

Trong SGK Địa lý, Việt Nam hiện lên như một mắt xích kinh tế không thể thiếu.

- Nội dung: Việt Nam được định danh là một trong những đối tác quan trọng nhất của Nhật Bản tại Đông Nam Á. SGK đánh giá cao sự tương đồng văn hóa và tính kỷ luật, giúp Việt Nam trở thành trọng điểm trong chiến lược dịch chuyển chuỗi cung ứng của Nhật Bản.

Nguồn: Địa lý Thế giới (Sekai Chiri) - NXB Teikoku Shoin.

PHÂN TÍCH GẮT – ĐÁNH GIÁ CUỐI CÙNG

1. Chịu trách nhiệm thực tế: Người Nhật không xin lỗi sướt mướt về năm 1945. Họ ghi nhận sai lầm trong sách và chọn cách chịu trách nhiệm thực dụng: Trả bằng ODA, hạ tầng và đầu tư dài hạn. Đó là phong cách Shitsujitsu (Thực tế).

2. Giá trị của Shinrai : Tin cậy không đến từ lời nói suông. Người Nhật đầu tư vào Việt Nam vì họ thấy ta xứng đáng ngồi chung bàn nhờ sự tự trọng và giữ chữ tín.

3. Chiến lược Kyōsei : Đây là mối quan hệ cùng sinh tồn. Nhật cần nhân lực và thị trường để giải cứu nền kinh tế già nua; Việt Nam cần kỹ thuật và vốn để hóa rồng.

CHỐT HẠ:

Người Nhật nhìn Việt Nam qua lăng kính lịch sử có cả máu, nước mắt và sự thực dụng. Họ nể ta vì ta biết khép lại quá khứ để cùng họ làm ăn sòng phẳng. Trong thế giới của những người khổng lồ, tôn trọng không đến từ lời xin lỗi, mà đến từ hành động và thực lực dài hạn.

Đinh Đức Đoàn: VIỆT NAM – LÀO: VẠN LỜI NÓI KHÔNG HẾT ÂN TÌNH

VIỆT NAM – LÀO: VẠN LỜI NÓI KHÔNG HẾT ÂN TÌNH

- Đinh Đức Đoàn -

Trong lịch sử quan hệ quốc tế, rất hiếm những mối quan hệ không bắt đầu từ lợi ích mà được tôi luyện qua sinh tử. Quan hệ Việt Nam – Lào thuộc số ít đó. Không phải là câu chuyện lãng mạn hay khẩu hiệu ngoại giao, mà là một liên minh hình thành trong chiến tranh, tồn tại bằng hy sinh thật và kéo dài sang thời bình bằng nhu cầu chiến lược song phương.

Nếu nhìn lại thế kỷ XX, cần nói thẳng một điều: cách mạng Việt Nam và cách mạng Lào phát triển song hành không phải vì cảm xúc, mà vì hoàn cảnh địa – chính trị buộc hai dân tộc phải dựa vào nhau để tồn tại. Khi chủ nghĩa thực dân tìm cách kiểm soát toàn bộ Đông Dương, không một nước nào trong khu vực có thể giành độc lập nếu đứng riêng lẻ. Việt Nam và Lào cùng chung một không gian chiến lược, cùng chung đối thủ, và vì thế buộc phải cùng chung con đường đấu tranh.

Trong giai đoạn kháng chiến chống Pháp và sau đó là chống Mỹ, Việt Nam đã cử lực lượng quân tình nguyện sang Lào, phối hợp với lực lượng Pathet Lào để xây dựng căn cứ, huấn luyện, chiến đấu và bảo vệ vùng giải phóng. Đây không phải là sự “ban ơn”, mà là một lựa chọn chiến lược mang tính sống còn: nếu Lào bị kiểm soát hoàn toàn, Việt Nam không thể giữ được thế chủ động ở phía Tây. Máu của người lính Việt đã đổ trên đất Lào là sự thật lịch sử, và đó là sự hy sinh có ý thức, gắn với mục tiêu chung của cả hai dân tộc.

Ở chiều ngược lại, Lào cũng gánh chịu những tổn thất cực kỳ nặng nề. Trong chiến tranh chống Mỹ, lãnh thổ Lào – đặc biệt là dọc tuyến Tây Trường Sơn – trở thành một trong những khu vực bị ném bom dữ dội nhất thế giới. Người dân Lào đã chấp nhận sống giữa bom đạn, nhường đất, nhường rừng, chấp nhận mất mát để tuyến vận tải chiến lược đi qua lãnh thổ mình có thể tồn tại. Đây không phải là sự hy sinh bị ép buộc, mà là sự lựa chọn chính trị của một quốc gia nhỏ hiểu rất rõ rằng: nếu Việt Nam thất bại, Lào cũng không thể đứng vững.

Điều làm cho quan hệ Việt – Lào trở nên đặc biệt không nằm ở những lời ca tụng, mà ở chỗ: hai bên đều trả giá thật, đều chịu tổn thất thật, và đều hiểu rõ cái giá đó. Không có bên nào “đứng ngoài” hay “hưởng lợi một chiều”. Chính vì vậy, mối quan hệ này không tan rã sau chiến tranh, mà tiếp tục được duy trì trong thời bình bằng sự gắn bó về an ninh, kinh tế và phát triển.

Ngày nay, Việt Nam và Lào không còn cần nhau trong bom đạn, nhưng vẫn cần nhau trong một thế giới nhiều biến động. Lào ổn định là yếu tố quan trọng đối với an ninh biên giới phía Tây của Việt Nam. Việt Nam phát triển là con đường thực tế nhất để Lào kết nối với khu vực và thế giới. Đó là mối quan hệ “môi hở răng lạnh” đúng nghĩa – không chỉ về địa lý, mà cả về lợi ích lâu dài.

Quan hệ Việt – Lào không phải là huyền thoại, càng không phải là khẩu hiệu trống rỗng. Đó là một liên minh được hình thành trong hoàn cảnh khắc nghiệt, được duy trì bằng sự hiểu biết lẫn nhau, và được bảo chứng bằng máu xương của nhiều thế hệ. Chính vì đã đi qua thử thách tàn khốc nhất của lịch sử, mối quan hệ này mới có sức bền mà không nhiều quốc gia trên thế giới có được.

Khi nhắc đến Việt Nam và Lào, không cần nói những lời hoa mỹ. Chỉ cần nhớ một điều đơn giản nhưng đủ nặng: hai dân tộc này đã từng đặt vận mệnh của mình gắn chặt vào vận mệnh của nhau, trong những thời khắc mà một quyết định sai có thể dẫn tới mất nước. Và họ đã cùng vượt qua.

Đinh Đức Đoàn: SÁCH GIÁO KHOA CUBA NÓI GÌ VỀ VIỆT NAM

SÁCH GIÁO KHOA CUBA NÓI GÌ VỀ VIỆT NAM?

Trong hệ thống giáo dục Cuba, Việt Nam được giảng dạy như một trường hợp điển hình và thành công nhất (Caso emblemático) của phong trào giải phóng dân tộc thế kỷ XX – không phải bằng sự lãng mạn hóa, mà bằng chính kết quả lịch sử buộc thế giới phải công nhận.

1. Trường hợp điển hình được phân tích sâu trong Lịch sử

- Việt Nam là một trong những trường hợp điển hình được phân tích sâu trong chương về sự sụp đổ của hệ thống thực dân. SGK Cuba không dạy khẩu hiệu, họ dạy về kết cục: Một dân tộc nhỏ đã buộc siêu cường quân sự hàng đầu phải ký hiệp định rút quân.

- Sử dụng cụm từ "Ejemplo destacado" (Ví dụ tiêu biểu) để phân tích mô hình chiến tranh nhân dân. Đây là sự thừa nhận về mặt khoa học lịch sử đối với một quốc gia đã chiến thắng bằng thực lực.

2. Liên minh chiến lược và Sự hiện diện của Fidel

- SGK ghi nhận Fidel Castro là nguyên thủ quốc gia duy nhất vượt vĩ tuyến 17 vào vùng giải phóng Quảng Trị (1973) khi chiến tranh chưa kết thúc.

- Câu nói: "Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình" được đưa vào SGK Lịch sử và Giáo dục công dân không chỉ như một lời hứa, mà là minh chứng cho sự tin cậy chính trị tối cao giữa hai dân tộc.

3. Bài học về Chiến lược - Chính trị

- SGK Cuba đối lập sức mạnh công nghệ (B-52, hàng rào điện tử) với ý chí dân tộc.

- Họ dạy học sinh rằng Mỹ không thua vì thiếu vũ khí, mà thua vì thất bại về mặt chiến lược - chính trị – không thể khuất phục được một dân tộc có chính danh và quyết tâm độc lập. Đây là bài học về nhân tố con người quyết định thắng lợi, hiện được giảng dạy tại nhiều học viện quân sự trên thế giới.

4. Kết nối tư tưởng bền bỉ từ José Martí

- Tư tưởng của anh hùng dân tộc José Martí trong tác phẩm dành cho thiếu nhi La Edad de Oro về các dân tộc Á Đông (Annam) được dùng làm gạch nối tâm hồn.

- Tạo thiện cảm nền tảng và sự thấu cảm giữa hai dân tộc, giúp thế hệ trẻ Cuba hiểu rằng Việt Nam là một dân tộc có "mã gene" yêu tự do tương đồng với Mỹ Latinh, dù cách biệt về địa lý.

5. Minh chứng cho sự tự cường trong Hòa bình

- Kinh tế và Địa lý: SGK Địa lý Cuba dạy về sự vươn lên của Việt Nam từ một nước bị tàn phá thành cường quốc xuất khẩu nông sản.

- Tính thực tế: Thành công của Việt Nam được dùng làm ví dụ về sự thích nghi và cải cách linh hoạt của mô hình XHCN, mang lại giá trị tham khảo thực tiễn cho chính công cuộc bảo vệ và phát triển đất nước của Cuba.

1. Tính khách quan: Giáo dục Cuba dựa trên kết cục lịch sử sòng phẳng: Mỹ đã phải ký Hiệp định Paris và rút quân. Đây là dữ kiện không thể lật ngược.

2. Giá trị hình mẫu: Việt Nam được nhắc đến nhiều trong SGK Cuba không phải vì cùng ý thức hệ, mà vì là dân tộc hiếm hoi đã chứng minh bằng thực tế rằng: Một quốc gia nhỏ có thể đánh bại đế quốc và tự đứng vững trong hòa bình.

3. Vị thế độc nhất: Trong dòng chảy giáo dục tại Cuba, Việt Nam là "người đồng chí tin cậy nhất" – không phải vì lãng mạn hóa, mà vì đó là một dân tộc đã đi qua lửa đạn và vẫn đang đứng vững một cách tự chủ.

Đinh Đức Đoàn: HÀN QUỐC NÓI GÌ VỀ VIỆT NAM?

HÀN QUỐC NÓI GÌ VỀ VIỆT NAM? 

Người Hàn nhìn mình không chỉ qua phim ảnh, mà họ nhìn qua cái thực tế sòng phẳng về lịch sử và túi tiền làm ăn.

1. Về câu chuyện tham chiến (1964–1973)

- Trong sách Lịch sử của họ, họ ghi nhận việc đưa quân sang Việt Nam giúp Hàn Quốc nhận được viện trợ kinh tế và các đơn hàng quân sự béo bở từ Mỹ.

- Giới học giả và kinh tế Hàn Quốc thừa nhận rằng việc tham chiến đã mang lại nguồn vốn, kinh nghiệm tổ chức và đơn hàng quốc tế, góp phần quan trọng cho quá trình công nghiệp hóa ban đầu. Họ coi đây là một yếu tố tài chính quan trọng, nhưng tất nhiên, họ vẫn nhấn mạnh sự giàu lên là nhờ nỗ lực của chính dân tộc họ.

Nguồn: SGK Lịch sử trung học Hàn Quốc & Nghiên cứu của Ngân hàng Trung ương Hàn Quốc (BOK).

2. Trách nhiệm đạo đức và những mảng tối

- Sách chính thống vẫn viết rất khéo léo để giữ thể diện. Tuy nhiên, trong các môn như "Đạo đức" hay "Công dân", họ đã bắt đầu dạy học sinh về trách nhiệm với các nạn nhân chiến tranh.

- Một bộ phận trí thức và xã hội dân sự Hàn Quốc nhìn Việt Nam với cảm giác day dứt đạo đức và đang tích cực thúc đẩy các hoạt động hòa giải. Trong khi đó, nhà nước Hàn Quốc vẫn giữ lập trường rất thận trọng về mặt ngoại giao cấp cao. Họ nể mình ở chỗ mình sòng phẳng, "khép lại quá khứ" để làm ăn nhưng vẫn giữ được thế chủ động.

Nguồn: Giáo trình Đạo đức - Công dân Hàn Quốc & Quỹ Hòa bình Hàn - Việt.

3. Việt Nam - "Động cơ tăng trưởng mới"

- Giới đầu tư Hàn Quốc không ngớt lời khen Việt Nam là trung tâm tăng trưởng mới của châu Á. Họ thấy người Việt mình có nhiều nét tương đồng: chịu khó, lanh lợi và cực kỳ coi trọng giáo dục.

- Họ coi Việt Nam là đối tác chiến lược hàng đầu tại Đông Nam Á, là nơi tốt nhất để thay thế các thị trường cũ. Họ đổ tiền vào mình không phải vì "tình nghĩa" suông, mà vì họ thấy văn hóa Khổng giáo tương đồng giúp việc làm ăn hiệu quả hơn hẳn các nơi khác.

4. Cộng đồng nước ngoài "quen mặt" nhất

- Với hàng trăm ngàn gia đình đa văn hóa Việt - Hàn, hình ảnh người Việt hiện diện khắp nơi ở Hàn Quốc.

- Việt Nam được xem là cộng đồng nước ngoài quen thuộc và gần gũi nhất trong đời sống xã hội Hàn Quốc hiện nay. Giới trẻ Hàn giờ nhìn mình với con mắt cởi mở hơn, coi mình là bạn làm ăn và là nơi "nhất định phải đến" để du lịch và tìm cơ hội.

TỔNG KẾT :

1. Chuyện cũ: Họ thừa nhận việc tham chiến mang lại nguồn vốn lớn cho giai đoạn đầu "hóa rồng".

2. Chuyện lỗi: Một bộ phận xã hội đang dũng cảm đối diện với sự thật, dù ở cấp nhà nước vẫn còn sự thận trọng.

3. Chuyện làm ăn: Coi Việt Nam là "đối tác sống còn", là người quen gần gũi nhất về văn hóa trong khu vực.

- Sự nể trọng của người Hàn dành cho Việt Nam hiện nay đến từ chính sức mạnh thực tế của mình. Họ thấy mình là một quốc gia đầy tự trọng, có văn hiến và tiềm năng cực lớn. Hiểu đúng để anh em mình "đi tắt đón đầu", lấy công nghệ và vốn của họ để mình tự cường.

Đinh Đức Đoàn: SÁCH GIÁO KHOA LÀO NÓI GÌ VỀ VIỆT NAM

SÁCH GIÁO KHOA LÀO NÓI GÌ VỀ VIỆT NAM?

Muốn hiểu tình anh em Việt - Lào sâu sắc thế nào, hãy nhìn vào cách họ dạy con nít từ lúc mới đến trường. SGK Lào dạy về Việt Nam với một thái độ tin cậy, sòng phẳng và khẳng định giá trị của sự gắn kết sinh tử.

1. Liên minh chiến đấu: Một định mệnh chung

- Họ dạy sao: Trong sách Lịch sử từ bậc Tiểu học đến THPT, họ nhấn mạnh cách mạng Lào và Việt Nam là hai dòng chảy nhập làm một. Hình ảnh Chủ tịch Kaysone Phomvihane và Chủ tịch Hồ Chí Minh là biểu tượng bất diệt cho liên minh này.

- SGK Lào nhấn mạnh sự giúp đỡ to lớn và có ý nghĩa quyết định của quân tình nguyện Việt Nam đối với thắng lợi của cách mạng Lào, đồng thời khẳng định mạnh mẽ vai trò chủ động và sự hy sinh anh dũng của chính nhân dân Lào. Đây là sự kết hợp giữa ngoại lực và nội lực để giành độc lập.

Nguồn: SGK Lịch sử lớp 4, 11 - Bộ Giáo dục và Thể thao Lào.

2. Tuyến đường Trường Sơn: Biểu tượng của sự hy sinh

- SGK Lào dành vị trí trang trọng viết về tuyến Tây Trường Sơn. Họ dạy học sinh rằng người dân Lào dọc tuyến đường này đã không tiếc máu xương, nhà cửa để hỗ trợ bộ đội Việt Nam.

- Họ nhấn mạnh sự hỗ trợ to lớn và vai trò không thể thiếu của tuyến đường này đối với thắng lợi chung. Trong mắt họ, giúp Việt Nam đánh giặc cũng chính là giúp Lào giải phóng, một tinh thần tự nguyện cao cả.

3. Quan hệ đặc biệt: Di sản vĩ đại

- Lào đưa cụm từ "Quan hệ hữu nghị vĩ đại, đoàn kết đặc biệt" vào chương trình giáo dục như một định nghĩa chuẩn mực về tình anh em ruột thịt.

- Sách khẳng định Việt Nam là ưu tiên chiến lược hàng đầu. Họ ghi nhận sự giúp đỡ toàn diện của Việt Nam từ đào tạo cán bộ đến xây dựng hạ tầng, xem đó là nguồn lực quan trọng để Lào bảo vệ và phát triển đất nước.

Nguồn: Tài liệu Giáo dục công dân và Lịch sử các cấp.

4. Tầm nhìn địa chính trị: Đối tác chiến lược ra biển

- Trong sách Địa lý, họ dạy học sinh về tầm quan trọng của các tuyến hành lang kinh tế nối liền hai nước.

- Lào coi Việt Nam là đối tác chiến lược quan trọng nhất trong việc tiếp cận biển và giao thương quốc tế. Việc hợp tác tại các cảng biển Việt Nam được dạy như một giải pháp sống còn để Lào hội nhập toàn cầu.

TỔNG KẾT THEO TINH THẦN CỦA LÀO:

1. Vị thế: Việt Nam là người đồng chí tin cậy nhất. Không có oán hận lịch sử, không có tranh chấp biên giới trong tư duy giáo dục của họ.

2. Lịch sử: Thừa nhận sự giúp đỡ của Việt Nam là có ý nghĩa quyết định, nhưng luôn đề cao bản lĩnh và sự tự cường của dân tộc Lào.

3. Thái độ: Thủy chung và thực tế. Họ dạy thế hệ trẻ rằng: Việt Nam và Lào là hai người bạn chung một chiến hào, chung một con đường phát triển.