VÌ SAO GIỌNG MIỀN NAM KHÁC MIỀN BẮC VÀ SỰ ĐỒNG NHẤT THÚ VỊ CỦA MIỀN TÂY
- Đinh Đức Đoàn -
Sự khác biệt giọng nói giữa các vùng miền không phải là sai hay đúng, mà là kết quả tự nhiên của lịch sử di cư, giao thoa văn hóa và cách con người thích nghi với môi trường sống khác nhau.
1. GIỌNG MIỀN NAM VÀ MIỀN BẮC: KHÁC NHAU VÌ CÁCH SỐNG KHÁC NHAU
Miền Bắc là vùng làng xã ổn định hàng nghìn năm. Người ta sống quây quần, quan hệ họ hàng – làng xóm chặt chẽ, nên giọng nói được giữ gìn rất kỹ, phân biệt rõ từng dấu, từng âm để giữ chuẩn mực, tôn ti.
Miền Nam thì khác. Đây là vùng đất mới, nơi lưu dân từ nhiều miền kéo vào sinh sống chung với người Hoa, người Khmer. Trong môi trường làm ăn, khai khẩn, buôn bán, điều quan trọng nhất là nói sao cho nhanh, gọn và ai cũng hiểu. Từ đó, giọng miền Nam hình thành hai đặc điểm rõ rệt:
- Dấu hỏi và dấu ngã có xu hướng ít phân biệt rõ như ngoài Bắc: Không phải vì “không biết nói”, mà vì trong môi trường đa tộc người, việc đơn giản hóa cách nói giúp giao tiếp trôi chảy hơn. Trong đa số tình huống, ngữ cảnh tự giúp người nghe hiểu đúng nghĩa, không cần phân biệt quá rạch ròi hai dấu này.
- Thói quen phát âm nhẹ, ít gồng: Sống trong khí hậu nóng ẩm, lao động ngoài trời, nói chuyện ngoài ruộng, trên sông, người miền Nam có xu hướng ít bật hơi mạnh, ít siết cổ họng, ít nhấn gắt phụ âm cuối. Kết quả là giọng nói nghe mềm, nhẹ và thân thiện hơn. Đây là thói quen phát âm và sinh hoạt lâu dài, không liên quan gì đến trình độ hay “chuẩn – không chuẩn”.
2. VÌ SAO MIỀN ĐÔNG VÀ MIỀN TÂY CÓ GIỌNG KHÁC NHAU?
Dù cùng là Nam Bộ, nhưng hai vùng này có lịch sử hình thành khác nhau:
- Miền Đông (Gia Định, Đồng Nai): Là nơi người Việt đặt chân đến sớm nhất. Thành phần lưu dân chủ yếu từ Thuận – Quảng. Vì vậy, giọng miền Đông vẫn giữ được độ trầm và một số âm rõ nét, là sự giao thoa giữa gốc Trung Bộ và giọng Nam Bộ đời đầu.
- Miền Tây (Tây Nam Bộ): Khai phá muộn hơn, cư dân di chuyển theo nhiều đợt, sống gắn với sông nước. Việc giao tiếp thường diễn ra trong không gian mở, trên ghe thuyền, nên giọng nói có xu hướng mềm hơn, vang hơn, nghe “ngọt” hơn. Sự cộng cư lâu dài với người Hoa, người Khmer cũng góp phần làm giọng miền Tây thêm uyển chuyển.
3. VÌ SAO GIỌNG MIỀN TÂY RẤT GIỐNG NHAU TỪ LONG AN ĐẾN CÀ MAU?
Điều này không hề ngẫu nhiên. Ngày xưa, sông ngòi chính là đường đi lại chính. Ghe thuyền qua lại liên tục, mua bán, trao đổi, cưới gả trên cùng một hệ thống sông nước. Việc giao lưu dày đặc khiến cách nói của các vùng tự điều chỉnh cho giống nhau, để ai nói cũng hiểu, ai nghe cũng quen. Lâu dần hình thành một giọng miền Tây khá đồng nhất trên diện rộng.
- Ngọng là chuyện cá nhân, phương ngữ là chuyện của cả cộng đồng: Nếu giọng miền Nam là “sai”, thì không thể có chuyện mấy chục triệu người nói giống nhau suốt mấy trăm năm mà giao tiếp vẫn trôi chảy.
- Giữ giọng để giữ làng, đổi giọng để sống và làm ăn: Giọng miền Bắc giữ được sự chuẩn mực của xã hội ổn định. Giọng miền Nam thay đổi để thích nghi với môi trường mở. Đó không phải mất gốc, mà là một cách tồn tại thông minh.
Điều quan trọng nhất cần nhớ: không có giọng nào cao hơn giọng nào. Giọng miền Bắc, miền Trung, miền Nam đều là những nhánh khác nhau của cùng một cây tiếng Việt, cùng lớn lên từ lịch sử chung của dân tộc.
- Giữ được giọng Bắc là giữ gốc.
- Biến đổi thành giọng Nam là giữ mạng và mở đất.
Hai việc đó không đối lập, mà bổ sung cho nhau trong hành trình tồn tại của dân tộc Việt.
KẾT BÀI:
Khác giọng không phải khác gốc. Giọng miền Bắc là ký ức của làng xã ngàn năm. Giọng miền Nam là kết quả của mở đất, giao thoa và thích nghi sinh tồn.
Tất cả đều là tiếng Việt. Nói khác nhau để cùng tồn tại – và chính điều đó giúp dân tộc này đi xa mà không tự chia rẽ mình.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét