Chuyển đến nội dung chính

Song Hà: LẠI CÀ PHÊ VỚI EM MÂY

Buổi trưa về nhà ông anh ăn cơm. Lúc ăn, hỏi anh “Cái con váy đen lúc sáng đó có chồng chưa?”. Ông anh bỏ bát bảo “À chưa! Chú mày thích hả?”. Mình bảo vâng, nhìn cái váy mát mát em ưng.

“Ưng thì chiều anh gọi nó tới ta trao đổi thêm cho chú vỡ mặt à quên vỡ vạc ra, chứ anh thật, chăn vịt ở quê như chú tầm nhìn nó nó nó… thiển cận lắm!”. Ông anh họ này xét về quan hệ cũng gần,  bố của cha ông nội mình gọi cha của bố ông ngoại anh bằng chú, nói chung sau khi tích phân và đạo hàm thì cũng họ hàng cả.

Chợp mắt được một lúc (cả đêm qua vạ vật trên xe khách nên mệt vãi), chợt nghe giọng ông anh loáng thoáng: “Đến luôn bây giờ nha. À ừ nó đang ngủ nhưng sắp tỉnh rồi… Thằng này tính nó ngất ngất thế thôi nhưng cũng dễ dụ lắm. Rồi rồi, nhớ nhé… mặc cái gì mát mát như lúc sáng là nó thích liền, ô kê, ô kê em!”.

Mình tỉnh giấc, dụi mắt hỏi “Cái gì rứa anh?”. Ông anh bảo “À không, anh gọi điện cho bọn vệ sinh môi trường”.

Nửa tiếng sau, đang giặt quần đùi thì váy đen đến. Vẫn là cái váy  lúc sáng, nhưng bên trên áo phông hở cổ, giữa ngực in bản đồ chữ S mềm mại và uyển chuyển. Mình mải ngó vào chỗ Móng Cái quên cả tắt vòi nước.

Phơi quần đùi xong, ông anh kéo tay mình ngồi xuống bàn bảo với váy đen “Lúc sáng anh ấy có làm đôi chén nên tây tây thôi thì ta không chấp, giờ tỉnh rồi có gì em cứ bổ cứu cho anh ấy vỡ mặt à quên vỡ vạc ra. Thế giới người ta làm được cả, sao mình không làm được?”

Nhấp ngụm nước lọc, váy đen vòng tay trước ngực quay sang hỏi mình : “Xin lỗi anh H. công việc chính ở quê của anh, như lúc sáng anh có nói là chăn vịt. Vậy ngoài chăn vịt ra anh có làm thêm gì khác không ạ?” Mình thật thà:”À, sáng xua vịt ra đồng, chiều xua vịt về chuồng, ngoài ra buổi tối anh đang học thêm khóa thạc sỹ”.

Váy đen xuýt xoa “Thế thì tốt quá! Thế này anh H ạ, tất cả chúng ta đang hiểu sai về Em Mây. Hoạt động kinh doanh tiếp thị mạng lưới, tên tiếng Anh là mun tí le vờ ma kẹt tinh, xin lỗi anh H có biết tiếng Anh không?” Mình bảo thì cũng nho nhe đá được đôi câu ví dụ hê lô, gút bai, am nót thanh kiu, còn ngoại ngữ sở trường của anh là tiếng Lào.

Váy đen lấy cuốn sách dạy nấu ăn trên bàn chặn cạp váy lại cho đỡ gió nhưng mình vẫn thấy màu nõn chuối lấp lóa bên trong, ngại quá bảo “Em cứ nói tiếp đi, anh đang tập trung đây… Nhưng nói thật là ở quê anh mua gì người ta ra chợ, còn kinh doanh kiểu Em Mây họ lại không quen…”

Không để mình nói hết, váy đen bồi ngay “ Đấy đấy, chúng ta phải thay đổi cái tư duy chỉ biết làm theo thói quen. Xin hỏi anh H, nếu anh là anh Tiêm, anh có thành công không?” Mình ớ người ra “Tiêm nào?”. Váy đen bảo “Là Mai An Tiêm đó. Khi bị đày ra đảo, anh Tiêm nhặt được  hạt dưa do chim trời thả xuống. Nếu người khác họ sẽ làm gì với hạt dưa kia? Không làm gì cả đúng không, nhưng anh Tiêm nghĩ khác“Chym ăn được là người ăn được”. Thực tế sau đó là gì? Anh Tiêm có dưa xuất khẩu sang các nước bằng cách… thả xuống biển…”. Thấy em nó nói dài quá, mình  chen ngang “Em mua cái váy này chỗ nào đấy, chất gì đó em, sợi mát mát hầy?”

Ông anh họ ngồi cạnh liếc xéo “Cái đó hỏi sau đi” rồi gật gù như bổ củi, thi thoảng ghi ghi chép chép lời váy đen ra chiều rất tâm đắc, đoạn nháy tiếp mình “Việc của chú bây giờ là ký ngay cái hợp đồng mua bộ sản phẩm để trở thành đại lý chính thức của Em Mây”.

Mình say sưa du lịch bằng mắt vào cái chữ S trên ngực áo váy đen, dừng mãi ở khúc Móng Cái với mũi Cà Mau… nên chả nghe đôi kia nói gì. Ông anh gắt “Chú lĩnh hội kiểu gì đấy? Thế có ký hợp đồng không nào?”

Mình bảo từ từ em tìm hiểu thêm đã, xong quay sang hỏi váy đen “Em có bạn giai chưa? Nếu anh rủ em về quê chăn vịt theo anh, em có dám nắm lấy cơ hội đó không?”

Váy đen bẽn lẽn “Dạ nắm cái đó… à không, nắm cơ hội mới thì ai cũng thích rồi nhưng em đang theo đuổi con đường mình đã chọn, đó là phát triển, phát triển hơn nữa mạng lưới kinh doanh đa cấp Em Mây, góp phần thúc đẩy và đưa nền kinh tế nước nhà sánh ngang các cường quốc hùng mạnh như Somali, Zimbabwe hay Haiti…”

Mình vốn dốt về địa lý nên nghe ù ù cạc cạc không rõ mấy cường quốc kia thuộc châu nào, nhưng chắc loanh quanh gần anh Mẽo cả. Mà gần Mẽo kiểu chi chả giàu, nên ưng lắm, nghĩ em này có chí tiến thủ, lấy về nội trợ với đẻ con có lẽ ổn, bèn rút ngay 8 xịch mua tuýp kem đánh răng nhãn hiệu Em Mây cho khí thế. Ông anh họ mặt buồn buồn bảo “Chỉ thế thôi à?”. Váy đen không thèm nhìn mặt mình, giận dỗi thu về 8 xịch, ném cái hộp kem đánh răng lên bàn, lầm bầm “Xin lỗi anh H, anh chỉ là thằng chăn vịt!”

Mình cười he he, nhe răng bảo à vâng, nhưng anh không phải là vịt!

Ông anh đứng dậy nói “Tí nữa bọn anh phải đi bàn thảo với đối tác, chú tìm chỗ nào nghỉ ngơi để anh khóa cửa cái nhá, có khi tối anh không về được”. Mình gãi gãi tai bảo nhưng cái quần đùi em giặt lúc nãy chưa khô. Anh họ thủng thẳng “Việc ấy của chú, anh không có nghĩa vụ phải quan tâm đến chuyện quần chú khô hay ướt nhé! Thôi, đi đi để bọn anh khóa cửa”.

(Tác giả: Song Ha)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...