SỰ THẬT VỀ TÌNH D.Ụ.C MÀ ÍT AI BIẾT ĐẾN
Ở Việt Nam, tình d.ụ.c luôn bị đẩy vào vùng im lặng. Gia đình né tránh. Nhà trường lướt qua. Xã hội thì giả vờ không tồn tại. Nhưng trong khoảng trống đó, Internet mở toang cửa, và phim khiêu d.â.m tràn vào như một “người thầy” không ai mời mà vẫn dạy.
Vấn đề không phải là nó xuất hiện. Vấn đề là nó trở thành người thầy duy nhất của hàng triệu đàn ông.
Bản thân Thế Anh nói riêng và rất nhiều đàn ông Việt Nam nói chung, chúng ta lớn lên, yêu đương, quan hệ, xây dựng “bản lĩnh đàn ông”… hình như chúng ta đang trang bị với toàn bộ nền tảng hiểu biết về tình d.ụ.c được học từ phim heo, không ai cảnh báo, không ai dám giải thích rõ ràng. Không ai nói cho đàn ông biết: cái giá phải trả sẽ đến sau này là gì?
Nhiều người vẫn khăng khăng, tôi xem ít mà... thi thoảng mới động vào làm gì mà căng thế ! Vấn đề không nằm ở việc xem nhiều hay ít, mà nằm ở việc hậu quả sau này bạn còn kiểm soát được cơ thể và tâm trí mình hay không. Y học không có con số nào gọi là “xem bao nhiêu thì bệnh”. Nhưng khi một người đàn ông tìm đến phim heo mỗi lần căng thẳng, buồn bã, cô đơn, mất ngủ… thì từ giây phút đó, phim heo không còn là giải trí. Nó trở thành cơ chế xả bắt buộc...hay nói cách khác là Phim Hẹo..
Câu hỏi nguy hiểm nhất không phải “mỗi tuần mấy lần là đủ”, mà là ai đang điều khiển ai?
Ở cấp độ não bộ, phim khiêu d.â.m kích hoạt cùng con đường tưởng thưởng như cocaine, nicotine hay cờ bạc. Đây không phải lời dọa đạo đức, mà là dữ liệu khoa học thần kinh. Não ghi nhớ khoái cảm nhanh, mạnh, dễ dàng, rồi đòi lặp lại thèm muốn. Theo thời gian, kích thích cũ không còn đủ. Nội dung phải mới hơn, mạnh hơn, cực đoan hơn, thể loại kinh khủng khiếp hơn.
Và điê.n rồ hơn thế, khi não đã quen với siêu kích thích, sự thân mật đời thực bắt đầu trở nên nhạt nhẽo. Hạt giống hôn nhân chia tay đổ vợ bắt nguồn từ đây, đau đớn mà rất nhiều đàn ông đang phải chịu đựng trong im lặng, có thể họ vẫn cương cứng và đạt cực khoái khi xem phim, nhưng lại bất lực hoặc không duy trì được sự cương cứng với người thật. Rối loạn cương do porn không đến từ testosterone thấp hay cơ thể hỏng hóc hoặc biến cuộc yêu nơi họ, nơi bạn đời trở nên nhanh chóng đến đáng kinh ngạc. Điều ấy đến từ não bộ đã bị lập trình sai, nhiều người thường đổ lỗi cho cơ thể, nhưng cơ thể không phản bội bạn, não bộ thì có.
Ít ai dám nói thẳng, một số ít đàn ông ngày nay thủ dâ.m đều đặn như đánh răng mỗi sáng, ngày xưa tôi từng như thế. Không cần hứng thú, không cần cảm xúc, không cần kết nối với phương châm "SƯỚNG LÀ ĐƯỢC". Chỉ cần kích thích là đi đến đích là xuất t.i.n.h, nó ắt hẳn không còn là lựa chọn nữa, mà là thói quen vô thức, nhiều người đàn ông không hề biết mình đang tiêu hao cái gì, đa phần mọi người nghĩ là “xả cho nhẹ người”, nhưng bài viết này sẽ cho bạn sự thật ấy "về sinh học và thần kinh, đó là tinh hoa của hệ nội tiết, hệ thần kinh và năng lượng sống. Nó ảnh hưởng trực tiếp đến sự sắc bén của não bộ, độ ổn định cảm xúc, sức bền tinh thần và cảm giác “có lực” bên trong một người đàn ông". Mỗi lần xuất t.i.n.h là một lần cơ thể phải rút tài nguyên để bù đắp. Khi việc đó diễn ra thường xuyên, vô thức và không có hồi phục, hệ thống bắt đầu xuống cấp.
Đây chính là điểm giao nhau giữa phim khiêu d.â.m, PIED và sự cạn kiệt năng lượng nam giới ngày nay. Phim hẹo dạy não một bài học nguy hiểm: cô lập-> kích thích mạnh –> xuất t.i.n.h –> xong. Nhưng cái “xong” đó chỉ tồn tại vài phút. Sau đó là trống rỗng, mệt âm ỉ, khó tập trung, giảm ham muốn với tình d.ụ.c thật và lệ thuộc ngày càng sâu vào kích thích nhân tạo nhiều hơn.
Càng xả để giải tỏa, đàn ông lại càng căng thẳng hơn Và đây là sự thật tiếp theo mà rất ít người muốn nghe: đây không chỉ là vấn đề sinh lý. Đây là sự đứt gãy kết nối cảm xúc. Phim Hẹo là trải nghiệm hoàn toàn cô lập, không cần hiện diện, không cần gắn bó, không cần cảm nhận một con người thật làm gì. Khi đàn ông quen xả năng lượng theo cách đó, khả năng kết nối thân mật thật với bạn đời dần bị bào mòn. Họ né tránh quan hệ, rút lui cảm xúc, mất dần sự hiện diện và chưa đến chợ đã hết tiền là điều đương nhiên.
Cuối cùng là văn hóa im lặng đã vô tình trao cho phim hẹo quyền lực độc quyền về thông tin sai lệch. Khi không có giáo dục giới tính lành mạnh, khi không ai nói cho đàn ông biết tình d.ụ.c thực sự là gì, thì những kịch bản phi thực tế trong phim khiêu d.â.m mặc nhiên định hình kỳ vọng, nỗi sợ và áp lực “bản lĩnh” của người đàn ông gia tăng. Điều này tạo ra lo âu, tự ti, so sánh và áp lực hiệu suất trong chính giường ngủ của họ, không phải vì đàn ông yếu, mà vì họ được dạy sai ngay từ đầu.
Đây không phải câu chuyện của một cá nhân thất bại. Đây là chuỗi hệ quả bắt đầu từ não bộ bị điều kiện hóa, biểu hiện ra phòng ngủ, ăn sâu vào mối quan hệ, và được nuôi dưỡng bởi sự im lặng kéo dài của văn hóa. Hiểu ra không phải để phán xét, mà để bắt đầu chuyển hóa.
Câu hỏi quan trọng không phải là bạn có xem hẹo hay không, mà là: bạn đang làm chủ năng lượng sống của mình hay đang để nó rò rỉ mỗi ngày mà không hề hay biết?
Anie The Anh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét