Chuyển đến nội dung chính

NUÔI NGẢI ! (1) ( truyện nhiều kỳ)

 NUÔI NGẢI ! ( truyện nhiều kỳ) 

o O o

Cây ngải thường mọc nơi rừng sâu núi thẳm cũng là giang sơn hùng cứ của bầy cọp beo chuyên rình mò vồ chụp người lạc đường mà ăn thịt, nhiều linh hồn bị chết oan ức cứ bám theo bọn này đòi mạng cho nên lâu ngày chúng hóa thành tinh, người vô tình đi lạc vào nơi rừng thiêng nước độc tự nhiên thấy sống lưng lạnh toát, tóc gáy dựng ngược, muốn thoát ra cũng không dễ, tôi nghe mấy người đi tìm trầm sống sót trở về kể lại như vậy. 

Nhớ hồi năm bảy chín tám mươi, lúc đóng quân trong rừng Rat'nakiri - cách ngã ba Kratie chừng năm mươi cây số, tôi quen thân với một phù thủy người Miên, thấy tôi thiệt tình hay hỏi han chuyện bùa ngãi nên ông rất quý mến sau truyền thụ cho tôi nhiều câu mật chú bắt tôi phải học thuộc lòng, may mắn là tiếng Miên tôi rất sõi cho nên mau nhớ.

Cứ mỗi lần đến thăm, việc đầu tiên của ông là bắt tôi phải đọc trơn tru cho ông nghe mười mấy câu mật chú kia sau mới mời vào nhà rót nước, đến nỗi giờ ngồi viết lại câu chuyện này mà giọng nói của ông như vẫn còn văng vẳng bên tai. 

Khi xuất ngũ, ngày tôi đến từ biệt ông bùi ngùi quay lưng đi để giấu đôi dòng lệ, ông bứng cho tôi một củ ngải to bằng củ tỏi lớn bọc trong miếng vải điều, sau một hồi lâm râm phù phép ông đưa cái bọc đỏ cho tôi bằng hai tay, tôi cũng đáp lễ bằng cách cúi đầu mà nhận, kể từ đó thầy trò tôi chẳng bao giờ gặp lại, chắc bây giờ ông đã quá già hoặc đã ra người thiên cổ hoặc cũng do mãi mê theo nghề bùa ngải mà hóa thành con ó ma lai. 

Nhớ này nào, tôi với ông cùng lên rừng đêm khuya để xin ngải về, phải chọn đúng đêm rằm trăng sáng, tắm gội trước khi đi để tẩy uế trong người, nhang đèn với ít hoa dại núi rừng được chuẩn bị từ lúc chiều sau nữa là ba cái hột gà mới đẻ con so, ông vác vai thêm cái xà-gạc bén ngót còn tôi thì xách cây tiểu liên M-16 gọi là vật bất ly thân. 

Lễ vật chỉ đơn sơ như vậy nhưng người thành tâm mới xin được bởi cây ngải là nguyên khí núi rừng, nó trưởng thành từ hơi lạnh núi đá và sương khói hoàng hôn rồi được mặt trời mặt trăng nuôi dưỡng bao ngày nơi rừng sâu núi thẳm, có khi đến hằng mấy mươi năm mới gặp được người có duyên kỳ ngộ. 

Đường rừng khuya khúc khuỷu, khung cảnh ma quái lạnh tanh dưới ánh trăng vằng vặc, tới nơi là lúc mặt trăng tròn vạnh trên đỉnh đầu, thầy tôi đột ngột dừng lại trước một tảng đá to nằm cheo leo bên bờ vực, trước tảng đá là một cây ngải lá xanh tươi tốt giống như cây gừng cây nghệ ở quê nhà cao khoảng năm sáu tấc xung quanh có nhiều cây con bao vây, thầy tôi đứng bình thân hai tay chắp cung kính vái ba lần còn tôi nép sau lưng ông lòng run lo sợ.

Cây ngải kia cũng cúi rạp mấy tàu lá xanh chào thầy tôi đáp lễ, lạ kỳ thay mấy cây ngải con xung quanh cũng đồng loạt rạp người theo, thật là một hiện tượng kỳ bí mà lần đầu tiên tôi được chứng kiến, có lẽ thầy tôi đã đi lại qua chốn này biết bao nhiêu lần nên mới quen thân nhà ngải này, người thường đi qua không để ý cứ tưởng chừng gió lay cây động.

Thầy tôi lên đèn, bày biện lễ vật, thắp ba cây nhang rồi thì thầm trước cây ngải mẹ, sau ông nhanh chóng dùng cây cật tre mà bứng một cây ngải nhỏ gần nhất rồi cho vào tay nải, xong xuôi cung kính khom người cảm tạ tôi thấy vậy cũng làm theo, ông quay lưng kéo tôi ra về mà chẳng nói chẳng rằng một lời nào. 

Dọc đường ông mới giải thích, ông bảo đi xin ngải phải dùng cật cây tre già vót nhọn mà bứng, không được dùng dao hoặc vật sắc bén bằng kim loại bởi kim khắc mộc hết linh, xin được xong phải về ngay sợ cây ngải mẹ thương con đổi ý làm cho ta mất nhiều công sức mà chẳng được gì còn đọc thần chú là để cây ngải mẹ thương mình mà cho bớt một đứa con, ôi, cây cỏ mà cũng có tình mẫu tử thật là chuyện kỳ lạ.

Sáng hôm sau ông dậy sớm hơn thường lệ, ông vô rừng lấy những giọt sương được hứng suốt đêm từ những cây chuối mới lớn xong cho hết vào trong bầu hồ lô.

Đất trồng cây ngải con phải là đất lấy từ ba ông táo của những cái bếp than cũ người ta bỏ đi ở nghĩa địa hoặc dưới gốc cây đa cây đề đầu làng, về nhà ta băm mịn trên thớt cho đủ số lượng sau cho củ ngải con vào cái chậu đẹp nhất, đổ đất ông táo ngập khoảng hai phần ba thân củ rồi tưới nước sương mai xung quanh, ông bảo làm như vậy để dụ cây ngải con về ở với mình mà không quấy khóc vì nó còn nhỏ như đứa trẻ lên ba, tôi nghe mà cảm thấy lạnh sương sống vì những điều thần bí kia.

o O o

Sau về nhà nhớ lời ông dặn tôi để chậu ngải con trên cao nơi góc vườn ngày ngày thăm nom, ba tháng đầu củ ngải lên được một tấc lá xanh um tùm, sau sáu tháng nó lớn chừng ba tấc biết mừng rỡ tôi bằng cách đung đưa qua lại mấy tàu lá non khi thấy tôi ngang qua, lúc này nó đã trưởng thành nên lớn nhanh như thổi.

Sau bận ấy vì mãi miết cơm áo gạo tiền cho gia đình mà tôi chẳng để ý gì đến cây ngải yêu quý của mình, thi thoảng tôi tưới cho nó ít nước lọc, lâu lâu bồi dưỡng nó cái trứng gà mua ở chợ, nó ăn uống từ tốn chậm rãi nghe rọt rẹt cả đêm, ba bốn ngày sau quả trứng gà chỉ còn lại cái vỏ khô.

Nhà tôi gần chợ, mẹ tôi bán xôi vò xôi bắp ở bến xe còn tôi ba giờ sáng phải dậy sớm để chở rau xanh từ chợ đầu mối về phân phối cho mấy chợ nhỏ lẻ trong vùng.

Một đêm hè, đang ngon trớn lái chiếc xe hông đa đam trên con đường quen thuộc chở rau ra chợ bỗng dưng tôi nghe văng vẳng trong đầu mấy tiếng kêu trong trẻo nho nhỏ nhưng dứt khoát, giống như tiếng con gái:

"Hãy dừng lại, hãy dừng lại !". 

Tôi không tin vào tai của mình nhưng cái tiếng kêu trong trẻo kia cứ giục tôi phải dừng xe lại ngay, cố chạy thêm vài mét nhưng chắc là do bản năng sinh tồn thôi thúc nên tôi hoảng hồn đạp nhanh cái thắng, ngó quanh quẩn xung quanh chẳng thấy bóng người chỉ thấy mấy cây cột điện đèn vàng tù mù trong bóng đêm tĩnh mịch, tôi nghĩ chắc mình bị ù tai hoa mắt do thức khuya dậy sớm mà sinh ra quáng gà cũng nên. 

Cẩn thận xuống xe quan sát phía trước qua ánh đèn pha rọi lờ mờ, ôi trời đất ơi, hồn vía tôi như lên mây khi thấy một cái hố đen ngòm còn cách chỗ tôi đứng chừng một mét, con đường bị cắt ra làm đôi bởi cái hố sâu hun hút kia, nếu không dừng lại kịp thời theo tiếng kêu thúc giục nọ chắc rằng tôi đã bị ngã lộn xuống gãy cổ rồi.

Tôi quay xe lại nhanh chóng đi theo con đường khác vòng vèo xa hơn trong lòng thầm cảm ơn Trời Phật phù hộ.

Về đến nhà tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn ngồi định thần suy nghĩ chuyện gì đã xãy ra, chợt giọng nói trong trẻo kia lại văng vẳng trong tai: 

- Anh ơi !

Tôi nhìn quanh nhìn quất hết nhà mà chẳng thấy ai, nhà chỉ có hai mẹ con, mẹ tôi sáng sớm ra chợ trưa mới về, không lẽ nhà có ma chăng ?... (còn tiếp)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...