Chuyển đến nội dung chính

Lang Anh : Mr Xi Jinping, xin chào đón ông nhưng Đảng Cộng Sản Việt Nam, các ông đang làm gì để gìn giữ đất nước?

Ngày 16/03/2014, sau cuộc trưng cầu dân ý được tổ chức dưới sự giám sát của lính Nga, Crimea được sát nhập vào Liên Bang Nga theo một quyết định của Tổng Thống Vladimir Putin. Dù người Nga lập luận rằng quyết định này dựa trên cơ sở 96% người tham gia bỏ phiếu trong cuộc trưng cầu dân ý tại Crimea đã đồng ý sát nhập vào Nga, nhưng luật pháp quốc tế có những nguyên tắc căn bản khác, vì lãnh thổ Crimea trước ngày 16/03/2014 thuộc về Ucraine theo mọi hiệp định quốc tế mà chính nước Nga là một bên ký kết.
Câu chuyện về Crimea đến giờ vẫn chưa thôi chấm dứt, bằng sức mạnh của mình, hiện tại nó đang nằm trọn vẹn trong sự khống chế của nước Nga, và người Ucraine chưa bao giờ thôi nói về nó. Một bộ phận khác của thế giới cũng chưa thôi nói về Crimea, nhưng nhiều xu thế cho thấy các nước xung quanh Nga đang phải dần chấp nhận sự thật: Crimea sẽ không thể trở về Ucraine, hoặc sẽ không thể trở về trong ngắn hạn.
Ở Crimea, khi các đơn vị lính Nga bắt đầu thâm nhập một cách chuyên nghiệp và mau lẹ, người Ucraine từ chối chiến đấu. Họ co cụm trong các căn cứ, phó mặc cho tình hình diễn ra và khi bị tước vũ khí, họ không bắn lại đối phương dù chỉ vài phát đạn. Tương quan lực lượng song phương đương nhiên là một vấn đề khiến Ucraine lùi bước. Có lẽ trong thâm tâm, họ coi Crimea là cái giá phải trả để Ucraine thoát Nga và gia nhập được EU. Tuy nhiên, có Crimea một cách dễ dàng, người Nga không dừng lại. Ucraine ngay sau đó có thêm lò lửa Donbass. Cuộc nội chiến với sự can thiệp của lính Nga đến giờ đã kéo dài ngót 2 năm, hủy diệt hạ tầng miền Đông Ucraine và ngày càng đẩy đất nước này vào hỗn loạn. Sự hèn nhát của người Ucraine ở Crimea để giữ lấy hòa bình với Nga đã chẳng mang lại cái gọi là hòa bình cho đất nước này. Đến nay, họ vừa mất lãnh thổ và nhận lấy cả chiến tranh.
Dù thế giới phần lớn đều ủng hộ Ucraine, và hành động xâm lược của Putin cũng đã khiến nước Nga phải trả giá nặng nề. Nền kinh tế bị cô lập, các biện pháp kinh tài tổng hợp của Mỹ và Phương Tây khiến nước Nga lao dốc, tiền tệ mất giá nặng, dự trữ quốc gia sụt giảm và GDP thì tăng trưởng với tốc độ âm. Hiện nay thì Putin vẫn đang rất hung hăng, nhưng thực tế nước Nga đang phải tiêu bằng của để dành, mà với tốc độ hiện nay thì số đó sẽ cạn kiệt vào năm 2016. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa Ucraine sẽ có lại được Crimea, hay khói lửa ở Donbass sẽ nguội đi trong vài năm tới.
Dù Ucraine luôn hô hào thế giới phải giúp đỡ họ lấy lại Crimea, nhưng hãy xem quan niệm đích thực của những người ngoài cuộc về vấn đề này thế nào? Tổng thống Belarus Lukashenko, đã có một tuyên bố với báo chí Ucraine khiến đất nước này câm lặng:
“Nếu nó (Crimea) là lãnh thổ của các bạn (Ucraine), bạn cần phải chiến đấu vì nó. Nếu như bạn đã không chiến đấu vì nó, thì nó không phải là đất của các bạn nữa”
Sự thật quá đơn giản và tàn nhẫn, nhưng cũng rất logic và phản ánh bản chất vấn đề. Câu chuyện Ucraine và Crimea cho thấy, khi nhường nhịn để tìm kiếm hòa bình trước một kẻ xâm lược hung hăng, bạn sẽ chẳng thể có nổi hòa bình và còn mất nhiều hơn thế.
Ngày hôm nay, 05/11/2015, ông Tập Cận Bình tới Việt Nam, chuyến thăm đầu tiên của lãnh đạo cao nhất Trung Quốc tới nước láng giềng nằm kề sát sau 10 năm, dù trong thời gian 10 năm đó, số lần thăm viếng của các đời Tổng Bí Thư Việt Nam sang Trung Quốc là không đếm hết. Điều đó trước hết nói lên tính quỵ lụy trong quan hệ ngoại giao quốc tế, với một cái gì đó không sòng phẳng. Ngoại giao song phương phải là đối đẳng, nếu anh đã không muốn thăm tôi, thì có lẽ tôi cũng nên để những đồng sự khác của mình đến gặp anh thay vì trực tiếp tới nhà anh. Tuy nhiên, trong suốt 10 năm qua, Việt Nam tự hành xử để chà đạp lên tư cách của mình trong quan hệ song phương. Để đổi lấy thái độ ngày càng lấn lướt của Trung Quốc ở Biển Đông. Chiến hạm của Trung Quốc ngày một vươn xa hơn về phía Nam, và kinh tế thì ngày càng lệ thuộc chặt vào Tàu với những chính sách tổng hợp mà Trung Nam Hải áp dụng. Chỉ đến khi sức ép âm ỉ trong xã hội Việt Nam khiến chính quyền ngồi trên đống lửa và buộc phải quay sang phương Tây để tìm kiếm sự tương trợ. Sau chuyến thăm Mỹ của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, tự nhiên, người ta thấy thông tin Tập Cận Bình sẽ đến Việt Nam. Vậy ông ta đến là để làm gì?
Tập Cận Bình sẽ trả lại Hoàng Sa chăng? Hay ông ta sẽ trả nốt cả Trường Sa, những thứ mà lính Trung Quốc đã tấn công Việt Nam để đoạt lấy? Đảng Cộng Sản Việt Nam và chính phủ Việt Nam, theo nguyên tắc ngoại giao, các ông đang đón tiếp Tập Cận Bình và cần phải làm thế, nhưng có một câu hỏi mà các ông buộc phải trả lời: Chính các ông, những người đã để mất lãnh thổ khi mình đang cai trị, các ông đang làm gì để gìn giữ đất nước?
Trong nhiều năm nay, Việt Nam luôn phát ngôn theo luận điệu của người Tàu: “Phải gìn giữ cái gọi là đại cục trong quan hệ song phương. Đại cục nghe rất hay, nhưng đó là thứ đại cục nào? Thứ đại cục đã và đang dẫn đến việc mất dần lãnh thổ, thứ đại cục dẫn đến kinh tế ngày một lệ thuộc và thứ đại cục dẫn tới người dân ngày một chết dần với thực phẩm tẩm độc với đủ loại hóa chất từ bên kia biên giới? Ngày hôm nay, Tập Cận Bình đến Việt Nam, tất nhiên sẽ vẫn là chiêu bài “Đại Cục” và chẳng có gì khác, nhưng Đảng Cộng Sản Việt Nam, các ông cần cho những người đang phải ngày ngày còng lưng đóng thuế nuôi chính các ông biết, các ông sẽ gìn giữ đất nước bằng cách thức nào?
Hoàng Sa và một phần Trường Sa giờ đã nằm trọn trong tay Trung Quốc. Tàu cá ngư dân Việt Nam bị khủng bố chật vật trên biển, những nơi các ông luôn tuyên bố thuộc lãnh thổ Việt Nam và cam đoan người dân có quyền đến đó đánh cá. Các ông từ chối chiến đấu để giành lại lãnh thổ đã mất, vì các ông yếu hơn. Rất có lý. Nhưng việc các ông dẫn dắt đất nước ngày một lệ thuộc nặng nề vào kẻ xâm lược mình, để người Trung Quốc tung hoành trên lãnh thổ Việt Nam, tự do buôn bán, tự do phá hoại kinh tế như chốn không người, vậy các ông đang gìn giữ đất nước theo cách nào vậy? Các ông yếu hơn, rất tốt, vì cả nước nghèo, rất đúng. Nhưng chính xác nên nhìn nhận là chỉ người dân nghèo còn quan chức và con cháu các ông thì đều rất giàu, và sự thực đó đều là nhờ vào tài năng cai trị của chính các ông. Tuy nhiên, khi thực trạng đang yếu thì cũng đành chấp nhận, nhưng việc chính các ông tước quyền của người Việt nam kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, điều mà người Philipin đang làm và làm rất tốt, trước hành vi xâm lăng của Trung Quốc, vậy Đảng Cộng Sản Việt Nam, các ông đang gìn giữ đất nước kiểu gì vậy? Các ông từ chối chiến đấu cả về quân sự và pháp lý cho lãnh thổ đất nước, và các ông bắt bớ nốt những người Việt nam thể hiện chính kiến phản đối sự xâm lăng của Trung quốc vì cái đại cục mà Trung quốc tuyên truyền, vậy các ông đang gìn giữ đất nước kiểu gì vậy?
Hôm nay ông Tập Cận Bình sẽ được các ông đón mừng chu đáo. Ông Tập cũng sẽ phát biểu trước 500 vị đại diện dân cử của quốc hội Việt Nam. Ông ta sẽ nói về “Đại Cục”, về hòa bình, trong lúc chiến hạm của ông ta ở Biển Đông thi không bao giờ dừng lại. Vậy các vị Đảng Cộng Sản Việt Nam, các vị đại diện “dân bầu”, các vị sẽ nói gì với Tập Cận Bình để gìn giữ đất nước này?
Các ông vẫn ngày ngày cần mẫn phản đối bằng mồm, giống người Ucraine, cho các hành vi xâm lăng của Trung Quốc. Các ông vẫn hô hào bằng mồm để quốc tế ủng hộ các ông. Nhưng các ông sẽ trả lời ra sao khi thế giới nói đến đúng câu mà ông Lukashenko đã nói với người Ucraine “Khi các bạn không làm gì để bảo vệ lãnh thổ của mình, thì đó không phải là đất của các bạn nữa”

Các ông, phải, chính Đảng Cộng Sản Việt Nam, với cái quyền cai trị mà chính các ông đã ghi vào Điều 4 Hiến pháp, khi từ chối mọi biện pháp đấu tranh có hiệu quả để giành lại đất nước, khi bịt miệng nốt người dân của mình để gìn giữ ngọn cờ “đại cục” cho phía xâm lăng, các ông đang gìn giữ đất nước kiểu gì vậy?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....