Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

FB. Cu Làng Cát: Pakistan làm điều phi thường mà NATO và EU không thể làm được với cành cây oliu cho 2 tuần đàm phán cuộc chiến Mỹ - Iran

Pakistan làm điều phi thường mà NATO và EU không thể làm được với cành cây oliu cho 2 tuần đàm phán cuộc chiến Mỹ - Iran

+Trong lúc NATO và EU chỉ biết họp hành vô hồn tại LHQ, Pakistan đã mang về thỏa thuận ngừng bắn Mỹ-Iran ngay lập tức và mời hai bên về Islamabad ngày 10.4 một cách lịch lãm, khiêm nhường nhưng rung động thế giới. 

🛑Khi LHQ, NATO, EU chỉ còn là những cái bóng vô hồn trước “thần quyền xuất khẩu ủy nhiệm”

+Trong những ngày tháng Tư năm 2026, khi khói lửa Trung Đông bùng lên lần nữa, thế giới lại chứng kiến một sự đau đớn, những tổ chức quốc tế từng được ca ngợi là trụ cột hòa bình lại đứng ngoài, bất lực, thậm chí vô hồn. 

+Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc họp đi họp lại, ra nghị quyết suông, lên án chung chung. NATO và Liên minh châu Âu (EU) thì bận rộn với những tuyên bố mang tính biểu diễn, những cuộc họp báo dài dòng ở Brussels, nơi các nhà ngoại giao mặc vest chỉ biết lặp lại những cụm từ quen thuộc: “lo ngại sâu sắc”, “kêu gọi kiềm chế”, “hỗ trợ đối thoại”. Không một hành động cụ thể nào.

+Iran, với hệ thống “xuất khẩu ủy nhiệm” tinh vi từ Hezbollah ở Lebanon, Houthis ở Yemen, đến các nhóm dân quân ở Iraq và Syria đã biến Trung Đông thành một chiến trường ủy nhiệm kéo dài hàng thập kỷ. 

+Thần quyền Tehran không những thách thức Mỹ và Israel bằng tên lửa, mà còn bằng một mạng lưới proxy được nuôi dưỡng bởi ý thức hệ và dầu mỏ. Cuộc chiến chống lại “thần quyền Iran” hôm nay không phải là xung đột biên giới. Đó là cuộc va chạm giữa hai thế giới, một bên là siêu cường muốn duy trì trật tự tự do, bên kia là chế độ Hồi giáo cực đoan muốn lan tỏa ảnh hưởng qua bom và niềm tin.

+Nhưng LHQ, NATO, EU, những cỗ máy khổng lồ của chủ nghĩa đa phương lại không làm được gì ngoài việc ghi biên bản. Họ không có kênh hậu trường đủ sâu, không có lòng tin cá nhân đủ mạnh, và quan trọng hơn, không có ý chí chính trị thực sự để bước vào lửa. 

+Trong khi đó, một quốc gia từng bị coi là “phía sau”, với nền kinh tế mong manh và lịch sử phức tạp, lại làm được điều mà cả khối phương Tây không thể, mang về cành oliu hòa bình cho hai tuần, và có thể còn xa hơn.

🛑Bộ đôi Sharif-Munir và câu chuyện ngoại giao ở hậu trường

+Vào tối muộn ngày 7-4, Thủ tướng Muhammad Shehbaz Sharif ngồi trước màn hình điện thoại tại Islamabad. Với giọng khiêm nhường tột cùng như chính ông viết, ông đăng lên tài khoản X chính thức : “Với lòng khiêm nhường tột cùng, tôi vui mừng thông báo rằng Cộng hòa Hồi giáo Iran và Hoa Kỳ, cùng với các đồng minh của họ, đã nhất trí ngừng bắn ngay lập tức ở khắp mọi nơi, bao gồm cả Lebanon và các nơi khác, có hiệu lực NGAY LẬP TỨC”.

+Đó không phải là lời tuyên bố suông, mà là kết quả của hàng loạt cuộc gọi điện đã diễn ra, những đêm không ngủ, và một khung thỏa thuận được Pakistan soạn thảo cẩn thận, ngừng bắn ngay lập tức, Iran mở hoàn toàn và an toàn Eo biển Hormuz trong hai tuần, đổi lấy việc Mỹ hoãn các cuộc không kích lớn. Và quan trọng nhất, hai bên sẽ ngồi lại với nhau tại “Hội nghị đàm phán Islamabad” vào thứ Sáu, 10-4.

+Phía sau tuyên bố ấy là Field Marshal Syed Asim Munir, Thống tướng. Ông không phải là nhà ngoại giao mặc vest mà là một tình báo gia xuất thân, từng dẫn dắt ISI, từng chỉ huy quân đội trong những cuộc xung đột căng thẳng với Ấn Độ. Năm 2025, Munir được thăng hàm Thống tướng, hàm cao nhất lịch sử Pakistan sau Ayub Khan vì vai trò lãnh đạo xuất sắc trong xung đột Ấn Độ - Pakistan 2025, nơi Pakistan tuyên bố bắn rơi nhiều máy bay Ấn Độ và phản công hiệu quả. Nhưng sức mạnh thực sự của ông nằm ở chỗ khác, quan hệ cá nhân với Donald Trump.

+Từ mùa hè 2025, Trump đã mời Munir ăn trưa riêng tại Nhà Trắng, lần đầu tiên một Tổng thống Mỹ tiếp Army Chief Pakistan mà không có lãnh đạo dân sự. Trump công khai gọi ông là “Thống tướng yêu thích của tôi”, "vị tướng được kính trọng sâu sắc”. Trump cũng nhấn mạnh: “Người Pakistan hiểu Iran rất rõ, rõ hơn hầu hết mọi người”.

+Đến tháng 4-2026, khi khủng hoảng leo thang, Munir đã gọi điện “suốt đêm” với Phó Tổng thống JD Vance, Đặc phái viên Steve Witkoff của Mỹ, và Ngoại trưởng Abbas Araghchi của Iran. Ông không những chuyển tin mà còn đề xuất khung thỏa thuận, thuyết phục, xây dựng lòng tin bằng chính uy tín quân sự và quan hệ cá nhân.

+Sharif là khuôn mặt công khai, ông gọi điện cho Tổng thống Iran, Masoud Pezeshkian, mời phái đoàn hai bên về Islamabad, thể hiện Pakistan là bên trung lập xây dựng. Munir là con thoi mang sức nặng của toàn bộ lực lượng vũ trang Pakistan vào bàn đàm phán. Hai người bổ trợ nhau hoàn hảo, một người mở cửa trước, người kia mở cửa sau. 

+Kết quả là Trump công khai xác nhận: “Dựa trên các cuộc trò chuyện với Thủ tướng Shehbaz Sharif và Field Marshal Asim Munir… tôi đồng ý hoãn tấn công Iran trong hai tuần”.

🛑Ngoại giao thực sự từ cành oliu hòa bình và con đường phía trước

+Pakistan đã làm được điều phi thường mà NATO và EU không thể. Không phải vì họ giàu hơn, mạnh hơn hay có ghế trong Hội đồng Bảo an. Mà vì họ hiểu rằng ngoại giao không phải là những nghị quyết dài dòng, không phải là những tuyên bố chung chung ở Geneva hay New York. Ngoại giao là lòng tin cá nhân, là kênh hậu trường, là khả năng ngồi lại với nhau khi súng đã chĩa vào nhau.

+Cành oliu hòa bình mà Pakistan mang về chỉ kéo dài hai tuần. Nhưng hai tuần ấy có thể là khoảng thời gian quý giá nhất trong nhiều năm qua để hai bên nhìn lại, Iran thấy rằng thần quyền không thể mãi dựa vào proxy mà sống sót; Mỹ thấy rằng bom đạn không giải quyết được hết mọi mâu thuẫn ý thức hệ. Islamabad Talks sắp tới không còn là cuộc họp mà là cơ hội để thế giới thấy rằng hòa bình không đến từ sức mạnh quân sự, mà từ sự khôn ngoan của những người biết lắng nghe và nhượng bộ đúng lúc.

+Trong khi một thế giới đang tan vỡ, nơi các liên minh cũ lung lay, nơi chủ nghĩa đa phương truyền thống thất bại, Pakistan đã nhắc nhở chúng ta một điều giản dị nhưng sâu sắc, ngoại giao thực sự vẫn tồn tại. Nó không cần micro khổng lồ hay ngân sách khổng lồ. Nó chỉ cần con người, những con người như Shehbaz Sharif với giọng khiêm nhường và Asim Munir dám bước vào khoảng không giữa hai lằn đạn và giơ cao cành oliu.

+Hai tuần ngừng bắn là một khởi đầu nhỏ. Nhưng nếu Islamabad Talks thành công, nó sẽ không nhưngd cứu vãn Trung Đông. Nó sẽ nhắc nhở cả thế giới rằng, trong thời đại hỗn loạn, đôi khi chính những quốc gia “không ai ngờ tới” lại là những người mang lại hy vọng thực sự. 

+Pakistan đã làm được. Còn LHQ, NATO, EU? Họ vẫn đang họp. Và cành oliu vẫn nằm yên trên bàn.

#PakistanMediates #IslamabadTalks #USIranCeasefire #ShehbazSharif #AsimMunir

Cu Làng Cát

FB. Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Cuộc chơi của các Đại Cường: Phong Vân Trung Đông - Một Ván Cờ, Ba Cường Quốc Bị chặn

Cuộc chơi của các Đại Cường: Phong Vân Trung Đông - Một Ván Cờ, Ba Cường Quốc Bị chặn.

- Bùi Anh Chiến -

Nếu Iran không đồng ý với điều kiện cấm hạt nhân và tên lửa đạn đạo: công thức của Mỹ nó đơn giản lắm " Cấm Vận + Đánh + Đàm + cấm Vận + Đánh " Con thú to khỏe không giết được nó ngay, thì làm cho nó chảy máu từ từ, sau cuộc chiến này, Iran có phục hồi vào mắt, Iran sẽ dặt dẹo, kinh tế khó khăn, lạm phát tăng cao, nhân dân Iran lại xuống đường và lại ăn bom của Mỹ tiếp .

Còn nếu Iran đồng ý với điều khoản không hạt nhân , không tên lửa đạn đạo thì khác gì đầu hàng.

Mỹ và Israel đã ném bom phá hủy 80% nghành thép- Nhôm của Iran trụ cột của công nghiệp nặng. Nghành dầu khí bị phá hủy khoảng 80%, tấn công hầu hết các nhà máy dược trên khắp cả nước, các nhà máy công nghiệp quan trọng từ công nghiệp dân dụng đến quân sự đã bị san bằng. 

Trong 39 ngày với khoảng hơn 23.000 phi vụ ném bom, đã kéo Iran về thời điểm của ít nhất 30 năm trước. Khoảng 130 lãnh đạo của Iran bị giết( chưa tính các nhà khoa học hạt nhân) tất cả các nhà máy liên quan đến quốc phòng đều đã hóa tro tàn. Không quân - phòng không- hải quân gần như hoàn toàn bị xóa sổ.

Đây là một chiến thắng lớn cho Iran ư ??? Giờ Iran ở tình thế khá giống Iraq thời Saddam hậu 1991. Mở toang cơ hội cho các nhóm cát cứ địa phương bảo kê, lập lãnh địa. Đất nước từ đó phân hoá ra thành tập hợp các lãnh chúa. Nếu không móc nối được các lãnh chúa thì nền hành chính nhà nước tự phân hủy.

Nếu nhìn cuộc chiến Iran - Mỹ là một cuộc viễn chinh để đẩy lùi phong trào hồi giáo cực đoan, hay vì lý do đạo đức, thì vẫn chưa đủ để thấy tính phức tạm chiến lược của Trung Đông, rất nhiều bài viết phân tích chiến lược trước đây em cũng đề cập rồi. Iran là một cường quốc đứng ở ngã ba chiến lược, vị trí của nó kết nối giữa Trung Á - Trung Đông - Ấn Độ Dương. Mỹ phải kiểm soát được không gian quanh Iran là kiểm soát được dòng chảy năng lượng của thế giới, và gián tiếp ép chết hai đối thủ lớn nhất của Mỹ: Trung Quốc và Nga.

Trong nhiều năm qua, Iran đã tạo nên một thực thể quyền lực không chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy thường thấy, Iran dựa nhiều vào vị trí địa lý và mạng lưới ủy nhiệm rất mạnh.

Ở phía Tây Iran là Iraq và Syria - hành lang trên bộ dẫn ra Địa Trung Hải. Ở phía Bắc là kết nối với Caucasus và Trung Á nơi cực kỳ chiến lược với Thổ Nhĩ Kỳ - Azerbaijan, thủ đô dầu mỏ mới của thế giới. Phía Nam Iran có thể đi ra Vịnh Ba Tư và eo Hormuz, nơi khoảng 1/5 dầu thế giới đi qua. Bao quanh đó là các lực lượng quân sự phi nhà nước như Hezbollah ở Lebanon, Hamas ở Gaza, lực lượng thân Iran ở Iraq, Houthi ở Yemen. Đây là một hệ sinh thái chiến tranh phân tán, cho phép iran gây áp lực từ nhiều hướng đối với Israel và các đồng minh của Mỹ trong khu vực mà không cần đối đầu trực diện.

Ván cờ này phải đánh tiếp như thế nào để Mỹ tạo ra sự kiểm soát xuyên suốt chiến lược ? Vấn đề cơ bản của Mỹ là nếu để hệ sinh thái chiến tranh ủy nhiệm này ổn định, Trung Đông sẽ dần trượt khỏi quỹ đạo kiểm soát của Hoa Kỳ. Và khi đó, Trung Quốc có cửa bước vào khu vực với vai trò người tiêu thụ năng lượng lớn nhất thế giới. Trung Quốc muốn và chỉ cần đảm bảo các tuyến vận tải từ Vùng Vịnh qua Ấn Độ Dương về Biển Hoa Đông được thông suốt và ít rủi ro. Iran, trong ván cờ này cung cấp cho Trung Quốc một bộ công cụ đòn bẩy rất mạnh, họ vừa cung cấp năng lượng, vừa tạo chiều sâu chiến lược để Trung Quốc giảm phụ thuộc vào các tuyến đường biển do hải quân Mỹ kiểm soát.

Trong 2 năm qua, Israel và Mỹ đã có những bước đi cứng rắn, đó là lý do Israel cần can thiệp liên tục vào tính ổn định của các lực lượng ủy nhiệm Iran, bào mòn chúng và phá vỡ tính liên kết bao nuôi. Lebanon với Hezbollah bị Israel đánh vào năng lực răn đe phía Bắc Israel, Gaza bị kéo vào chiến tranh tiêu hao bào mòn Hamal triệt để, Syria - điểm kết nối sống còn của hành lang trên bộ của Iran bị làm suy yếu, đến mức tự biến mất, Iraq bị giữ trong trạng thái cân bằng mong manh giữa các lực lượng thân Iran và ảnh hưởng của Mỹ. Khi từng điểm chốt chặn này mất đi, Iran không chỉ mất đòn bẩy sức mạnh quân sự mà còn mất luôn khả năng khống chế liên tục không gian chiến lược - thứ cho phép họ trở thành một trục hạt nhân kết nối các thực thể quân sự phi chính phủ khác.

Địa lý chính là một trong những nguyên nhân cốt lõi trong các cuộc chiến, Trung Quốc từ lâu tìm cách phá thế bế tắc ở eo biển Malacca bằng cách mở các hành lang thay thế. Trung Quốc đã chi không ít hơn 12 tỷ USD, mở tuyến hành lang năng lượng phía nam châu lục Á- Âu  qua Pakistan xuống cảng Gwadar, đi qua Iran để kết nối sang Trung Đông và châu Âu, qua Trung Á để tạo mạng lưới đường bộ, tham vọng nhất toàn cầu. Nhưng tất cả các phương án đó đều cần một Trung Đông đủ ổn định và có ít nhất một cường quốc khu vực thân thiện với họ. Khi Iran bị đặt dưới áp lực liên tục từ Mỹ và Syria đã sụp đổ từ tay Nga chuyển sang cho Mỹ kiểm soát, lập tức Trung Quốc thấy dao động, toàn bộ dự án kinh tế vành đai phía Tây của Trung Quốc trở nên rủi ro khi không kiểm soát được các biến động địa chính trị cốt lõi, lúc này TQ lại bị kéo về thực tại cũ: phụ thuộc vào các tuyến đường biển mà Mỹ có thể kiểm soát bằng hải quân, từ eo Hormuz, qua Bab el-Mandeb, đến Malacca. Đây là những chốt chặn Mỹ phải giữ để khống chế kinh tế Trung Quốc, quốc gia khẳng định sự thịnh vượng của họ bằng cách mua năng lượng giá rẻ từ các nước Mỹ cấm vận hoặc đối địch về vấn đề chính trị. 

Song song với đó, các đồng minh của Mỹ trong khu vực được đặt lại vị trí trên bàn cờ Trung Đông - Á -Âu. Ả Rập Xê Út và các quốc gia Vùng Vịnh luôn là nhà xuất khẩu dầu lớn nó đã trở thành trụ cột ổn định năng lượng thế giới dưới ô an ninh của Mỹ. Israel đóng vai trò ngọn giáo sắc bén về quân sự - công nghệ, có khả năng tấn công chính xác vào các mục tiêu then chốt trong khu vực. Thổ Nhĩ Kỳ đứng ở giao điểm châu Âu - Trung Đông, kiểm soát cửa ngõ Biển Đen, vừa là đối tác NATO vừa là người chơi độc lập trong khu vực cạnh tranh với Israel. Ai Cập kiểm soát kênh đào Suez, một trong những tuyến vận tải quan trọng nhất  dòng hàng hóa đi từ Trung Đông đến Tây và Nam Âu,  khi các chốt chặn  này nằm trong một cấu trúc có thể phối hợp với Mỹ, Trung Đông trở thành một cánh cửa bị khóa nhiều tầng ngăn chặn TQ xâm nhập kiểm soát các cửa ngõ chiến lược từ mọi hướng.

Nga bước vào ván cờ này với một vai trò khác, tạo ra nguồn cung năng lượng cạnh tranh và là tác nhân phá vỡ trật tự do phương Tây dẫn dắt. 

Sự hiện diện của Nga tại Syria từng giúp Nga có một điểm tựa ở Địa Trung Hải hay ít nhất là Đông Địa Trung Hải và thiết lập cầu hàng không quân sự đến Bắc Phi và duy trì ảnh hưởng tại Trung Đông. Nhưng khi hành lang Iran–Syria bị suy yếu và bị phá vỡ, không gian hoạt động quân sự - chính trị và uy tín cường quốc hàng đầu của Nga cũng bị tiêu biến. Trong bối cảnh bị trừng phạt, Nga cần đa dạng hóa thị trường và tuyến vận chuyển. Nếu Trung Đông bị Mỹ kiểm soát chặt hơn, Nga buộc phải phụ thuộc nhiều hơn vào các khách hàng lớn như Trung Quốc và Ấn Độ, thường với mức giá thấp hơn rất nhiều giá thị trường. Điều đó trực tiếp ảnh hưởng đến nguồn lực tài chính - yếu tố sống còn cho tham vọng quân sự của Nga.

Nhưng ván cờ này không chỉ có Mỹ dành lợi thế. Ấn Độ nổi lên như một biến số quan trọng trong cuộc chơi. Vị trí địa lý đắc địa, nằm giữa Ấn Độ Dương, có quan hệ tốt với cả Mỹ lẫn các nước Vùng Vịnh, Ấn Độ có cơ hội trở thành trung tâm trung chuyển mới giữa châu Á và châu Âu. Các sáng kiến kết nối qua Trung Đông nếu được triển khai sẽ giúp Ấn Độ chen chân vào các vị trí mà Trung Quốc đang tìm cách chiếm. Đây là một nước cờ mang tính dựa thời điểm, Ấn Độ đang đạt được mục tiêu kép khi không chỉ kiềm chế Trung Quốc, họ còn tái phân bổ vai trò kinh tế của mình trong khu vực, ngoài Ấn Độ ra không có nước nào trong khu vực có tiềm năng trở thành chuỗi cung ứng mới cạnh tranh với Trung Quốc.

🐢🐢🐢🐢🐢🐢🐢

Chiến lược ở đây rõ ràng hơn khi nhìn vào vai trò và cách Mỹ điều tiết xung đột, Mỹ không cần đánh bại hoàn toàn Iran, càng không cần đối đầu trực diện với Trung Quốc hay Nga ở Trung Đông. Điều họ cần là duy trì quyền kiểm soát các điểm chốt chặn nơi hiện diện của eo biển - hành lang vận tải - các quốc gia trụ cột và ngăn không cho bất kỳ trục chiến lược kinh tế Á–Âu nào hình thành một hệ thống kết nối độc lập. Iran, với vị trí địa lý và mạng lưới ủy nhiệm của mình, chính là điểm chốt quan trọng nhất của trục đó. Làm suy yếu Iran đồng nghĩa với việc làm gián đoạn dòng chảy kết nối giữa năng lượng Trung Đông, công nghiệp Trung Quốc và tài nguyên Nga. Một phát bắn trúng 3 con chim. Một chiến lược đòi hỏi tính cẩn trọng trong cách kiểm soát đối đầu nước lớn, làm suy yếu Iran nhưng không thể làm sụp đổ nó bởi lẽ, sụp đổ một đất nước 90 triệu dân là một canh bạc rất rủi ro, nó là lựa chọn cuối cùng trong các lực chọn ổn định chính trị khu vực của Mỹ.

Ảnh hưởng của Mỹ và đồng minh được củng cố, thì dù Trung Đông có bất ổn, bất ổn đó vẫn phục vụ một trật tự mà Hoa Kỳ có thể quản lý. Và đó mới là mục tiêu chiến lược dài hạn của Mỹ trong ván cờ Trung Đông - Ấn Độ Dương.

Tương lai là một sự kiện nơi minh minh của thời đại mới xuất hiện. Em không dự đoán, phỏng đoán hay gì gì như vậy, nhưng phải nói là bọn DeepState rất giỏi ở chỗ, để ngăn chặn một WWIII (nguy cơ hủy diệt hàng loạt) rất có thể xảy ra chúng nó thuận dòng tạo ra nhiều cuộc chiến nhỏ, có thể kiểm soát được, từng bước xóa đi từng tiềm năng một dẫn đến WWIII. Tiếp theo đây, các bác sẽ thấy vùng Trung Á, tiếp đến là Đông Âu, tiếp đến là Đông Bắc Á có những biến động gì, song song với đó là quá trình thay đổi ở LHQ, cụ thể là ở HĐBA. Nga sẽ chỉ đóng vai kép phụ làm nền cho kép chính, TQ là nhân vật phản diện chủ chốt, còn cá nhân Trump chỉ là một diễn viên quần chúng nổi bật thôi.

Nguyễn Huy Cường: QUẺ BÓI CHÍNH TRỊ LẶP LẠI VỤ HÀ NỘI- TRUMP & ỦN

QUẺ BÓI CHÍNH TRỊ LẶP LẠI VỤ HÀ NỘI- TRUMP & ỦN.

- Nhà báo Nguyễn Huy Cường -

Sáng ngày ngày 27 tháng 2 năm 2019.

Trong khi cả thế giới hào hển trước sự kiện Tổng thống Trump gặp cu cậu Ủn, lãnh tụ Bắc Triều Tiên thì tôi viết trên FB cá nhân bài “Hà Nội chỉ là Hà Nội thôi!” 

Tiếc rằng trang FB cũ của tôi bị chặn ngày 19/6/2024 nên không còn lưu giữ.

 (Nhân đây tôi kính nhờ bạn nào lưu giúp bài này, có hình ảnh minh họa là bà bán xôi ở làng Phú Thượng Hà Nội, cho xin lại, rất cảm ơn) .

Xin nói lại là khi đó một tờ báo lớn loan tin bằng tựa đề “ Hà nội-Trung tâm hòa giải quốc tế” với mặc định như thành phố Hà Nội là yếu tố buộc hai bên phải hòa giải với nhau, chấm dứt kình địch. SỢ CHƯA !? 

Sáng hôm đó tôi viết bài “Hà Nội chỉ là Hà Nội thôi” với nhìn nhận: Cuộc gặp sẽ không đi đến đâu cả, hai bên sẽ tay trắng trở về!.

Cuối cùng, ông Trump đã đập bàn chấm dứt cuộc gặp và cuộc gặp không có tuyên bố chung, không còn dấu tich gì cả!

30 giờ sau đáp số đúng như (một mình tôi)  dự đoán. Khi đó tôi xem lại, cả truyền thông nhà nước và báo chí công dân, trước giờ tan vỡ không ai dám tiên lượng điều này.

Tôi tin rằng trên 4500 bạn hữu FB chắc sẽ không ít hơn vài ngàn người ghi nhớ hiện tượng này.

Sau sự kiện đó vài người hỏi tôi : Căn cứ vào đâu để “bói” hay vậy.

Tôi trả lời:

Cậu Ủn sang Hà Nội bằng tàu hỏa, hành trình này hết hơn 60 giờ qua đất Trung Quốc.

Với 60 giờ là quá dư để hậu duệ Gia Cát Lượng, Triệu Tử Long … làm được mọi việc.

Hôm nay, lúc này, 7 giờ sáng  ngày 10/4/2026, trước giờ Mỹ và Iran ngồi vào bàn đàm phán tôi lại phát biểu rằng:

Cuộc đình chiến 2 tuần này không đi đến đâu cả!.

Bạn thân tôi từ Mỹ hỏi : Sao anh bạo mồm vậy ?.Sai thì sao?.

Tôi trả lời ngắn gọn: Kể cả Iran muốn đầu hàng vô điều kiện thì “Quan thầy” họ cũng không cho phép!.

Quan thầy họ mong muốn Iran cứ nhồi nhội cầm cự và bơm hơi cho nó nhồi nhội, dở sống dở chết. Về lâu dài, chỉ cần nuôi nửa triệu tay súng xem như “trung thành”với giáo chủ là đủ kéo dài vô chừng trớn việc … tiêu tiền của Mỹ và làm cho Mỹ yếu đi trong tổng dự trữ chiến tranh.

Bạn hỏi :Căn cứ vào đâu cho luận điểm này:

Tôi đáp: Hãy nhìn 10 điểm Iran nêu ra thì biết.

Iran cứ làm như họ hô một cái là Mỹ phải răm rắp chấp nhận đầu hàng, thua trắng và cam kết không đánh Iran nữa!.

Sự ngược ngạo này cho thấy cuộc hội ngộ này sẽ…khốc liệt và tan vỡ, trên ý nghĩa thực tế.

Chú thich ảnh: Tội ác lớn nhất của phe hiếu chiến là tiêu diệt một phần nét đẹp mê hồn của phụ nữ, biến họ cũng thành kẻ săn máu!

Ngày 10/4/2026

Huy Cường

CÚ ĐIỆN THOẠI GIỮA ĐÊM

CÚ ĐIỆN THOẠI GIỮA ĐÊM

(?)

*

Con gái tôi gọi điện lúc 3 giờ sáng và không hề cầu xin sự giúp đỡ. Nó chỉ đơn giản xác nhận một sự thật: "Chồng đánh con mỗi ngày, con quen rồi". Ngay lúc đó, tôi quyết định rằng thằng rể này cũng cần được làm quen với một vài thứ khác.

Cú điện thoại giữa đêm xé toạc sự tĩnh lặng của căn nhà ngoại ô lúc 2:47 sáng. Tôi nghe thấy tiếng rung trước cả khi mở mắt — hai mươi năm phục vụ trong ngành tình báo đã dạy cho cơ thể tôi cách thức dậy chỉ một giây trước khi tín hiệu vang lên. Trên màn hình hiện lên cái tên: Nadezhda. Tim tôi hẫng một nhịp, nhưng hơi thở vẫn giữ được sự bình thản. Tôi nhấc máy và im lặng, để con bé là người phá vỡ không gian tĩnh mịch trước.

Đầu dây bên kia không có tiếng người. Chỉ có tiếng thở — đứt quãng, mang theo vị kim loại của nỗi đau mà ngay cả khoảng cách hàng ngàn cây số giữa chúng tôi cũng không thể khỏa lấp. Đó là cách thở của những người vừa sống sót sau một vụ sập nhà. Khi không khí cần không phải để duy trì sự sống, mà để ngăn mình không gào thét. Tôi nhận ra nhịp điệu này. Ở những vùng núi Chechnya, trong những tầng hầm ở Transnistria, nơi chúng tôi mang về những người đã chứng kiến quá nhiều điều kinh khủng. Giờ đây con gái tôi cũng đang thở y như thế. Đứa con gái mà tôi đã dạy phải luôn giữ thẳng lưng ngay cả khi thế giới này sụp xuống.

— Bố đây, — tôi nói khẽ. — Nói đi con.

Khoảng lặng kéo dài như vô tận. Rồi giọng con bé vang lên — xa lạ, lịm tắt:

— Bố ơi… con không biết phải nói thế nào.

— Không cần phải nói gì đâu. Bố đang đi đây.

Tôi ném điện thoại xuống giường và đứng dậy. Cơ thể dù đã sáu mươi ba tuổi nhưng vẫn phản ứng tức thì. Tủ quần áo, áo khoác, ủng. Bên hông là khẩu Glock cũ mà tôi chưa từng nộp lại sau khi giải ngũ. Chỉ là thủ tục thôi. Trong thế giới của tôi, thủ tục luôn là thứ yếu.

Kẻ thù trong bóng tối

Chồng của Nadezhda là Kirill Shuvalov. Bốn mươi lăm tuổi, chủ sở hữu chuỗi siêu thị, đại biểu hội đồng thành phố. Một kẻ có tiểu sử hoàn hảo và một ánh mắt mà tôi đã nhìn thấu ngay trong đám cưới ba năm trước: sự trống rỗng tuyệt đối. Lúc đó tôi đã cảnh báo Nadezhda, nhưng nó bảo tôi mắc bệnh hoang tưởng của lính chiến. Tôi đã hứa sẽ không can thiệp, và tôi đã giữ lời suốt ba năm qua, ngay cả khi thấy những vết bầm tím dưới lớp kem nền của nó.

Sai lầm.

Giờ đây, tôi đang lao đi trên con đường cao tốc hướng về Zarechensk. Chiếc UAZ cũ mà tôi gọi là "Quái thú" gầm gừ trong mưa bão. Nó nhớ chiến trường, và nó sẽ đưa tôi đến cứu con gái mình.

Zarechensk đón tôi bằng một buổi sáng ẩm ướt. Tôi để xe cách mục tiêu ba dãy phố — một thói quen đã ăn sâu vào máu để tránh camera. Căn nhà nơi con bé sống là một tòa tháp trắng bằng kính sang trọng, nơi người ta muốn quên đi mặt đất bẩn thỉu.

Cuộc hội ngộ đau đớn

Tôi lên tầng bảy và thấy Nadezhda đứng ở ngưỡng cửa. Dưới mắt trái là một vết bầm tím hình lưỡi liềm còn mới. Tay phải con bé ôm lấy bụng. Nó nhìn tôi và không khóc, chỉ đứng đó và thở — cái nhịp thở nghẹn ngào tôi đã nghe qua điện thoại.

— Con chào bố, — con bé nói khẽ.

Tôi ôm lấy nó, cẩn thận không chạm mạnh vào những chỗ đau.

— Bao lâu rồi? — Tôi hỏi.

— Nửa năm rồi bố. Lần này... anh ta làm con gãy hai xương sườn. Con không dám đi bệnh viện.

Tôi bước vào căn hộ rộng lớn, ngăn nắp một cách lạnh lẽo. Tôi ngửi thấy mùi máu cũ đã thấm vào tấm thảm dù đã được cọ rửa.

— Giờ hắn ở đâu?

— Anh ta đi làm rồi. Anh ta nói nếu con kể với ai, anh ta sẽ giết con dần giết mòn.

Tôi bảo con ngồi xuống và bắt đầu ghi chép vào cuốn sổ tay cũ. Tên tuổi, ngày tháng, các mối quan hệ của hắn.

— Bố, bố đang làm gì thế? Hắn sẽ giết bố mất. Hắn có vệ sĩ, có quan hệ...

— Hắn cũng chỉ là người phàm thôi, — tôi ngắt lời. — Giống như bao kẻ khác.

Tôi bảo con đi ngủ, còn tôi ngồi lại trong bếp, rút điện thoại ra bấm một dãy số đã lưu giữ mười lăm năm.

— Nghe đây, — tôi nói khi đầu dây bên kia bắt máy. — Gleb, Boris đây. Tôi cần giúp đỡ. Con gái tôi gặp nạn. Thằng chồng nó bảo kê cho cả đám cảnh sát. Tôi cần những người đáng tin cậy.

Đòi lại công lý

Đêm thứ ba, Kirill trở về nhà muộn với phong thái của kẻ làm chủ thế giới. Nhưng hôm nay, căn hộ của hắn nồng mùi thuốc lá rẻ tiền và hơi lạnh của một họng súng đang chờ sẵn. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành, khẩu Glock đặt hờ trên đùi.

— Ông làm cái quái gì ở đây? — Kirill gầm lên.

— Đừng, — tôi nói khẽ. — Vệ sĩ của anh đang "ngủ" rồi. Hệ thống camera đã bị bạn tôi vô hiệu hóa.

Hắn định dùng tiền để mua chuộc, định dùng quyền lực để đe dọa. Tôi đứng dậy, từng bước nện xuống sàn.

— Tôi không đến để mặc cả. Tôi đến để thực hiện một cuộc chuyển giao quyền lực.

Tôi ném xấp tài liệu bằng chứng tội phạm của hắn lên bàn. Nếu sáng mai Nadezhda không nhận được đơn ly hôn tự nguyện với 70% tài sản, toàn bộ bí mật của hắn sẽ được gửi đi. Kirill cười khẩy đe dọa, tôi không đáp lời mà tặng hắn một cú đấm cực nhanh vào mạn sườn trái. Tiếng xương gãy vang lên khô khốc.

Hắn đổ gục, há hốc mồm thở dốc — cái kiểu thở mà con gái tôi đã phải chịu đựng suốt ba năm qua. Tôi cúi xuống thì thầm:

— Đây là cảm giác của con bé. Cứ mỗi lần anh có ý định trả thù, một phần "đế chế" của anh sẽ sụp đổ. Tôi sẽ tước đoạt từng thứ một: quyền lực, tiền bạc và sự tự do.

Sáng hôm sau, tôi đưa Nadezhda ra chiếc "Quái thú".

— Bố… chuyện này bao giờ mới thực sự kết thúc? — Nó hỏi khẽ.

Tôi nổ máy, tiếng động cơ gầm vang mạnh mẽ:

— Nó đã kết thúc rồi, con gái. Từ giờ, con sẽ không còn phải "quen" với nỗi đau nữa. Con sẽ làm quen với một thứ khác: Cuộc sống tự do.

Chiếc xe lao vút đi, trên gương chiếu hậu, tôi thấy đôi mắt con gái mình lần đầu tiên sau ba năm không còn trống rỗng, mà phản chiếu ánh nắng ấm áp của một cuộc đời mới.

*

(LĐH* st & dịch)

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

Hoàng Hải Vân: KHÔNG THỂ CHẦN CHỪ VIỆC NGĂN CHẶN VŨ KHÍ HẠT NHÂN RƠI VÀO TAY KHỦNG BỐ

KHÔNG THỂ CHẦN CHỪ VIỆC NGĂN CHẶN VŨ KHÍ HẠT NHÂN RƠI VÀO TAY KHỦNG BỐ

Từ năm ngoái, nhà kinh tế và nhà tư tưởng Mỹ lừng danh Thomas Sowell đã cảnh báo: “Mỹ có thể dùng sức mạnh hạt nhân của mình để răn đe sức mạnh hạt nhân của Liên Xô, vì Liên Xô không có ý định tự sát. Nhưng bạn không thể răn đe những kẻ khủng bố tự sát. Bạn chỉ có thể tiêu diệt chúng hoặc ngăn không cho chúng có được những thứ cần thiết để giết bạn”. Theo Sowell, Iran là quốc gia tài trợ khủng bố lớn nhất thế giới. Ông nhấn mạnh: “Đe dọa phát động chiến tranh hạt nhân trả đũa chống lại người dân Iran sẽ không ngăn cản được họ. Thực tế đã cho thấy họ coi thường sinh mạng người dân Iran đến mức nào, họ chỉ quan tâm đến niềm tin cuồng tín và chương trình nghị sự đầy thù hận của mình”. (Lời của Sowell được trích dẫn trên X)

Nếu Iran sở hữu vũ khí hạt nhân, nguy cơ vật liệu hoặc bom hạt nhân rơi vào tay các nhóm khủng bố do Iran hậu thuẫn (Hezbollah, Hamas, Houthis…) là hoàn toàn có thật. Lúc đó, thế giới sẽ phải đối mặt với tình thế cực kỳ nguy hiểm: hoặc đầu hàng trước Iran và khủng bố, hoặc chấp nhận những thảm họa kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử nhân loại. 

Dù Iran luôn khẳng định chương trình hạt nhân chỉ phục vụ mục đích dân sự, nhưng Steve Witkoff, Đặc phái viên Trung Đông của Tổng thống Trump kiêm một trong những trưởng đoàn đàm phán Mỹ - Iran, đã tiết lộ: Trong các cuộc đàm phán trước khi Mỹ và Israel tiến hành không kích, các nhà đàm phán Iran đã thông báo họ kiểm soát khoảng 460 kg uranium làm giàu ở mức 60%. Witkoff cho biết lượng uranium này có thể sản xuất khoảng 11 quả bom nguyên tử nếu được nâng cấp lên mức vũ khí (90%), và quá trình nâng cấp chỉ cần từ 1 tuần đến 10 ngày (Lời ông Steve Witkoff được phát trong cuộc trả lời phỏng vấn trên Fox News và được một số phương tiện truyền thông trích dẫn sau đó). Con số này khá gần với dữ liệu mà Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) công bố trước các cuộc tấn công (khoảng 440,9 kg uranium 60%, đủ chế tạo 10 quả bom nguyên tử).

Iran đã sử dụng thông tin về kho uranium làm giàu cao này như một “lá bài” trong đàm phán, để Mỹ biết Iran coi như đã có vũ khí hạt nhân nhằm tạo áp lực buộc Mỹ phải nhượng bộ. Tuy nhiên, Mỹ và Israel không cù cưa chần chừ, mà lập tức mở chiến dịch tấn công quy mô lớn vào các cơ sở hạt nhân, tên lửa và quân sự của Iran, nhằm ngăn chặn Iran có đủ thời gian chế tạo bom nguyên tử.

Cần biết, Chính quyền Trump đã từng chỉ trích mạnh mẽ chính quyền Bush (con) vì sử dụng thông tin tình báo ngụy tạo để tấn công xâm lược Iraq năm 2003. Vì vậy, họ đặc biệt thận trọng làm trong sạch các cơ quan tình báo. Thông tin mà Steve Witkoff đưa ra chắc chắn dựa trên biên bản đàm phán (dù trực tiếp hay gián tiếp). Và ngay cả khi Iran không đồng ý cho ghi âm, phía Mỹ vẫn có đủ công nghệ và phương pháp để ghi lại tất cả, không sót một thứ gì. 

HOÀNG HẢI VÂN

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2026

Xuân Nghĩa Lê: PHÂN TÍCH VỀ SỰ KHÁC BIỆT CHIẾN LƯỢC VÀ TRÁCH NHIỆM QUỐC TẾ

Tôi cho rằng đây là câu trả lời hay và khá đầy đủ của Facebooker Tri Van Nguyen về câu hỏi mà nhiều người đang hỏi.

“Chào Anh Bùi Công Tự

Tôi hiểu cảm giác của Anh. Trong giới phân tích chính trị, việc đối mặt với những góc nhìn trái chiều là chuyện thường tình, nhưng đối với một người có bề dày nghiên cứu và tâm huyết như ông, sự bất đồng quan điểm về những giá trị cốt lõi thường mang lại cảm giác hụt hẫng.

Dựa trên đề nghị của anh yêu cầu tôi trả lời 2 câu hỏi  của Anh. Tôi xin đưa ra một số luận điểm phân tích sắc bén để Anh có thể tham khảo hoặc sử dụng trong cuộc tranh luận này:

PHÂN TÍCH VỀ SỰ KHÁC BIỆT CHIẾN LƯỢC VÀ TRÁCH NHIỆM QUỐC TẾ

1. Tại sao đồng minh EU và NATO lại "thiếu thiện chí" ủng hộ tấn công Iran?

Việc các nước châu Âu (như Tây Ban Nha, Pháp hay Đức) dè dặt không đồng nghĩa với việc họ ủng hộ chế độ độc tài. Sự thận trọng này đến từ các tính toán thực dụng và địa chính trị sát sườn:

• Hiểm họa tị nạn và an ninh nội bộ: Khác với Mỹ cách Iran một đại dương, châu Âu nằm ngay "tiền tuyến". Một cuộc chiến tổng lực tại Iran sẽ tạo ra làn sóng di cư khổng lồ đổ vào châu Âu, gây bất ổn xã hội và tạo điều kiện cho cực hữu trỗi dậy – một bài học xương máu từ cuộc chiến Syria.

• An ninh năng lượng: Châu Âu dễ bị tổn thương hơn Mỹ trước sự đứt gãy nguồn cung dầu mỏ và khí đốt từ Vùng Vịnh. Một cuộc chiến làm đóng cửa eo biển Hormuz sẽ khiến kinh tế EU tê liệt.

• Học thuyết "Chủ nghĩa đa phương": EU ưu tiên giải quyết xung đột thông qua luật pháp quốc tế và các định chế đa phương. Họ lo ngại các cuộc tấn công đơn phương sẽ phá vỡ trật tự thế giới hiện tại, tạo tiền lệ cho các cường quốc khác hành động tương tự.

2. Ai gây ra sự bất ổn cho hòa bình thế giới hiện tại?

Để trả lời câu hỏi này một cách công tâm và sâu sắc, chúng ta cần nhìn vào hai mặt của một đồng xu:

• Về phía Iran và các lực lượng ủy nhiệm: Việc duy trì một mạng lưới "trục kháng chiến" (Hezbollah, Houthi, Hamas) và xuất khẩu cách mạng Hồi giáo là nguồn cơn trực tiếp gây mất ổn định khu vực. Khi một quốc gia dùng tôn giáo và bạo lực để áp đặt ảnh hưởng lên các nước láng giềng, họ chính là kẻ châm ngòi cho sự bất ổn.

• Về phía các cường quốc: Sự thiếu nhất quán trong chính sách đối ngoại (như việc rút rồi lại nhập vào các thỏa thuận quốc tế) và việc đặt lợi ích ngắn hạn lên trên các giá trị dân chủ dài hạn cũng góp phần tạo ra khoảng trống quyền lực, để các thế lực độc tài lợi dụng.

GÓC NHÌN TỪ TRÍ THỨC: NHÂN QUYỀN LÀ KHÔNG THỂ THƯƠNG LƯỢNG

Khi tranh luận với những người như ông Bùi Công Tự, điểm mấu chốt không nằm ở việc "ai đánh ai", mà là "hệ thống nào bảo vệ con người tốt hơn".

• Có thể phản đối chiến tranh (vì sự tàn khốc của nó), nhưng không thể lấy đó làm cái cớ để lờ đi việc một chế độ đang tước đoạt quyền sống, quyền tự do và quyền bình đẳng giới của hàng triệu phụ nữ và người dân Iran.

• Một "hòa bình" mà ở đó con người bị cầm tù vì tín ngưỡng hoặc bị hành quyết vì đòi quyền tự do thì đó là một thứ hòa bình giả tạo và độc hại.

Ông là một cựu công chức và từng là nhà báo, ông hiểu rõ hơn ai hết rằng tự do không bao giờ là miễn phí. Đôi khi, sự im lặng của các đồng minh không phải là phản đối mục tiêu, mà là sự lo ngại về phương pháp. Nhưng việc bảo vệ các nguyên lý cơ bản của con người là một hành trình không có điểm dừng.

Ông có nghĩ rằng việc châu Âu quá chú trọng vào sự ổn định kinh tế ngắn hạn đã khiến họ trở nên nhu nhược trước các thách thức từ các chế độ độc tài không?”

FB. Cu Làng Cát: Hezbollah - Thanh gươm sắc sủa Iran đang xé nát Trung Đông

Hezbollah: Thanh gươm sắc sủa Iran đang xé nát Trung Đông

+Hezbollah thanh gươm sắc của Iran đang xé toạc Trung Đông bằng máu, lửa và chiến tranh ủy nhiệm. Từ Lebanon tan hoang đến Syria đổ nát, giá phải trả là hàng trăm nghìn sinh mạng.

🛑Từ Tehran đến Beirut “đứa con” được nuôi dưỡng bằng máu và tiền

+Năm 1982, khi Israel tiến quân vào Lebanon, một chàng trai trẻ Shia tên Imad Mughniyeh đứng trong bóng của thung lũng Bekaa, tay cầm AK-47, mắt hướng về phía nam biên giới. Đó là lúc Iran, qua Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) và Quds Force, gieo mầm cho “đứa con” trung thành nhất của mình, Hezbollah, “đảng của Chúa”.

+Hassan Nasrallah, người sau này trở thành biểu tượng, từng kể trong một cuộc phỏng vấn hiếm hoi rằng ông đã nhận lệnh trực tiếp từ Ayatollah Khomeini qua các cố vấn Iran. Nguyên tắc Velayat-e Faqih, quyền lãnh đạo tối thượng của Lãnh tụ Tối cao Iran được khắc sâu vào DNA của tổ chức. Hezbollah không phải là “đồng minh”, mà là một phần mở rộng của Tehran. Iran không chỉ huấn luyện, mà còn “đúc khuôn” họ theo mô hình Cách mạng Hồi giáo.

+Số liệu nói rõ hơn lời, mỗi năm, Tehran bơm khoảng 1 tỷ USD vào Hezbollah. Riêng năm tài chính Ba Tư 1404 (từ tháng 3.2025 đến 3.2026), con số tăng gấp đôi lên gần 2 tỷ USD, dù Iran đang kiệt quệ vì cấm vận. 

+Đó là tiền mua tên lửa, drone, huấn luyện, và cả lương cho hàng chục nghìn tay súng. Kho vũ khí của Hezbollah trước tháng 10.2023 ước tính 75.000-150.000 quả rocket và tên lửa đủ để bắn liên tục hàng tháng. Hầu hết đến từ Iran qua đường bộ Syria hoặc sản xuất theo công nghệ Tehran ngay tại Lebanon.

+Một câu chuyện nhỏ nhưng sinh động, năm 2013, tại trại huấn luyện gần Damascus, các chỉ huy Quds Force Iran đứng cạnh Nasrallah xem chiến binh Hezbollah tập bắn tên lửa chống tăng Kornet.

+“Chúng ta không chiến đấu cho Syria, chúng ta chiến đấu cho trục kháng cự,” một chỉ huy Iran thì thầm. Đó là cách Iran biến Hezbollah thành “cầu nối” huấn luyện cho Houthis Yemen, Kataib Hezbollah Iraq, và cả Hamas Gaza. Không một cuộc tấn công lớn nào của các ủy nhiệm này lại thiếu dấu vân tay Tehran từ thời gian, mục tiêu, đến loại đạn.

🛑Lebanon và Syria hai mảnh đất bị xé toạc bởi “quân đội song song”

+Lebanon chưa bao giờ thực sự bình yên kể từ khi Hezbollah trở thành “quân đội thứ hai”. Năm 2006, chỉ trong 34 ngày, họ bắn hơn 4.000 quả rocket vào Israel, giết chết 165 người Israel và khiến 1 triệu người Lebanon phải di cư. Lebanon mất 1.000 dân thường, hạ tầng tan hoang, kinh tế thiệt hại hàng tỷ USD. Nhưng Tehran coi đó là “chiến thắng” vì Israel phải rút khỏi Lebanon năm 2000, và Hezbollah trở thành anh hùng Shia.

+Rồi đến Syria. Từ 2012, theo lệnh trực tiếp từ Tehran, Hezbollah gửi 7.000-10.000 chiến binh tinh nhuệ sang hỗ trợ Bashar al-Assad. Họ tham gia các trận đánh đẫm máu nhất, Qusayr 2013, nơi hàng trăm tay súng Hezbollah chết để giữ “hành lang” vũ khí từ Iran. 

+Câu chuyện của một người lính Lebanon Shia từng chiến đấu ở Aleppo: “Chúng tôi chôn đồng đội dưới cờ Hezbollah và cờ Iran. Máu chúng tôi đổ vì Damascus, nhưng lệnh là từ Tehran”.

+Nội chiến Syria kéo dài 13 năm, giết chết hơn 500.000 người, đẩy 13 triệu người di cư. Hezbollah không chỉ đánh, mà còn xây căn cứ, đào hầm, huấn luyện dân quân Shia địa phương. Họ góp phần tạo ra “vành đai Shia”, Shiite Crescent từ Iran qua Iraq, Syria, Lebanon. Khi Assad sụp đổ cuối 2024, tuyến đường bộ Syria đứt, nhưng Hezbollah vẫn cố bám víu. Đến tháng 3.2026, sau khi Ayatollah Ali Khamenei bị ám sát, Hezbollah lại hành động, bắn rocket và drone vào Israel ngày 2/3, phá vỡ ceasefire 11.2024.

+Kết quả, Lebanon lại chìm trong lửa. Từ tháng 3.2026 đến nay, hơn 1.300-1.400 người Lebanon chết (trong đó 125 trẻ em, 91 phụ nữ, 53 nhân viên y tế), hơn 1 triệu người, chiếm 1/5 dân số phải di cư. Hơn 2.500 người bị thương. 

+Thiệt hại kinh tế 14 tỷ USD từ cuộc chiến trước, cộng thêm 100 triệu USD mỗi ngày trong đợt này. Beirut, Dahiya, Bekaa, những nơi từng là “thành trì” Hezbollah giờ là đống đổ nát. Israel đáp trả bằng không kích chính xác, phá hủy 80-85% kho rocket (từ 75.000 xuống còn 8.000–13.000 quả). Nhưng dân thường Lebanon trả giá đắt nhất.

🛑Mạng lưới Proxy và cơn ác mộng Trung Đông

+Hezbollah không hành động một mình. Họ là “tư lệnh” thực địa của Iran trong “Trục Kháng chiến”. Ở Yemen, họ huấn luyện Houthis bắn tên lửa vào tàu biển, gián đoạn 540 chuyến tàu qua Biển Đỏ, đẩy giá vận tải toàn cầu tăng vọt. 

+Ở Iraq, các dân quân Shia như Kataib Hezbollah tấn công căn cứ Mỹ hàng trăm lần. Ở Gaza, họ chuyển giao công nghệ drone và tên lửa cho Hamas trước ngày 7.10.

+Số liệu tổng thể choáng ngợp, hàng trăm nghìn người chết chỉ trong các mặt trận proxy của Iran từ 2011 đến nay. Lebanon kiệt quệ kinh tế (GDP giảm 45% từ 2019), Syria tan hoang, Yemen đói kém, Iraq bất ổn triền miên. Năm 2026, khi Iran trực tiếp bị Mỹ-Israel tấn công, Hezbollah lại mở mặt trận thứ hai, kéo Lebanon vào vòng xoáy mới. Houthis tuyên bố “tấn công chung” với Iran và Hezbollah, bắn tên lửa vào miền Nam Israel.

+Nhưng câu chuyện không chỉ là số liệu. Đó là những gia đình Lebanon ở miền Nam, từng hy vọng  2024 sẽ mang hòa bình, nay lại phải chạy bom. Đó là những chiến binh Hezbollah trẻ, nhiều người chưa từng thấy Tehran, nhưng chết vì “lệnh từ trên”. Iran khéo léo, không đổ máu trực tiếp, nhưng dùng proxy gây bất ổn, mở rộng ảnh hưởng Shia, kiềm chế Israel và Mỹ.

+Hậu quả? Trung Đông bị “phá nát” theo đúng nghĩa. “Vành đai kháng chiến” từng hùng mạnh giờ rạn nứt, Assad mất, kho vũ khí Hezbollah teo tóp, tuyến cung cấp đứt. Nhưng vòng xoáy vẫn tiếp diễn. Tháng 3.2026, Israel tuyên bố sẽ chiếm đóng tạm thời miền Nam Lebanon đến sông Litani, phá hủy nhà cửa gần biên giới. Lebanon rơi vào hỗn loạn chính trị xã hội sâu sắc hơn. Iran, dù suy yếu, vẫn giữ bám “công cụ” Hezbollah dù nó đã trở nên tàn tạ.

+Hezbollah không phải là nguyên nhân duy nhất của bất ổn Trung Đông, nhưng là công cụ sắc bén nhất mà Iran sử dụng để thực hiện chiến lược “chiến tranh ủy nhiệm”. 

+Từ một nhóm du kích nhỏ năm 1982, họ đã biến thành lực lượng khiến cả khu vực rung chuyển. Và giá phải trả bằng máu, nước mắt và đống đổ nát vẫn đang tiếp tục được thanh toán mỗi ngày. 

+Trung Đông hôm nay là minh chứng sống, khi một thế lực dùng proxy để “kháng chiến”, chính người dân vô tội trong khu vực phải gánh chịu cơn ác mộng kéo dài. 

#Hezbollah

#IranXéNátTrungĐông

#ChiếnTranhỦyNhiệm

#LebanonĐauThuong

#TrụcKhángChiến

- Cu Làng Cát -