Thứ Năm, 2 tháng 4, 2026

Cu Làng Cát: IRAN ĐÃ BIẾN TRƯỜNG HỌC THÀNH VŨ KHÍ CHIẾN TRANH

IRAN ĐÃ BIẾN TRƯỜNG HỌC THÀNH VŨ KHÍ CHIẾN TRANH

+Tôi đã đọc hàng trăm trang báo cáo của IMPACT-se, Hiến pháp Iran năm 1979, theo dõi từng bước chân của Quds Force qua Lebanon, Yemen, Iraq. Không phải chuyện thần thoại Ngàn lẻ một đêm, không phải “thuyết âm mưu”. Nó là một hệ thống được xây dựng có chủ đích, từ những cuốn sách giáo khoa dành cho trẻ em lớp Một đến những tên lửa do proxy bắn vào tàu bè Biển Đỏ. Tehran không xâm lược bằng xe tăng. Họ xâm lược bằng thần quyền. Và họ gọi đó là “xuất khẩu cách mạng Hồi giáo”.

🛑Từ trường học Tehran đến madrasa toàn cầu nền tảng “giáo dục” thù hận

+Sau Cách mạng hồi giáo cực đoan 1979, Ayatollah Khomeini không chỉ lật đổ Shah. Ông ta tuyên bố rõ trong Hiến pháp: “Cách mạng phải tiếp tục ở trong nước và ngoài nước… để chuẩn bị cho một cộng đồng thế giới duy nhất”. Điều 154 Hiến pháp Iran viết trắng ra, đấu tranh giải phóng các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới là sứ mệnh của nhà nước Hồi giáo.

+Trong nước, họ gọi đó là “Cuộc cách mạng Văn hóa Hồi giáo”. Từ năm 2012 đến 2022, IMPACT-se đã phân tích hơn một nghìn cuốn sách giáo khoa Iran. Kết quả, jihad không còn là “cuộc đấu tranh nội tâm”, mà là “vũ trang chống lại kẻ thù của Islam”. Từ lớp Một, trẻ em học rằng thế giới chia làm hai, những người theo “cách mạng Khomeini” và “kẻ áp bức”, Mỹ, Israel, phương Tây, cộng sản. 

+Sách Toán học có bài tính số rocket bắn vào “kẻ thù Zion”. Sách Lịch sử vinh danh “các martyr” (tử đạo) như Qassem Soleimani, người đã “hy sinh để bảo vệ lăng mộ Thánh”.

+Học sinh được dạy: “Không tham gia jihad là tội lỗi trên thiên đường”. Hình ảnh Ayatollah Khamenei và Soleimani được đặt trang trọng như thánh nhân. Báo cáo IMPACT-se 2021-22 ghi nhận mức độ cực đoan cao hơn trước; ủy nhiệm Arab (Hezbollah, Houthis, Hamas) được giới thiệu như “phần mở rộng của Basij Iran”, lực lượng dân quân cách mạng.

+Ra ngoài, họ dùng Alavi Foundation, tổ chức từng bị tòa Mỹ kết án là “mặt tiền của chính quyền Iran”, tài trợ trường Hồi giáo tại Mỹ, châu Âu, Mỹ Latinh. 

+Ở Lebanon, Hezbollah vận hành mạng lưới trường Al-Mahdi, trẻ em học tiếng Ba Tư, lịch sử Khomeini, và hát “Cái chết cho Israel”. Iran chi hàng trăm triệu USD mỗi năm qua Quds Force để xây madrasa Shia tại Iraq, Yemen, Syria. Không phải trường học thông thường. Nó là nhà máy sản xuất chiến binh tương lai.

+Tôi nhớ lại những bức ảnh trẻ em Yemen cầm súng trong trại hè Houthi, với tạp chí mang tên Jihad do Houthis xuất bản, tất cả đều mang dấu ấn Khomeinist. 

🛑“Trục ủy nhiệm” và cách Tehran chiếm thế giới mà không cần nổ súng

+Iran biết rõ mình không đủ sức đánh trực tiếp với Mỹ hay Israel, trước đây có cả Liên Xô. Vì vậy họ chọn “chiến tranh bất đối xứng”. Quds Force, cánh tay đặc nhiệm của Vệ binh Cách mạng, là người thực thi. Họ huấn luyện, vũ trang, tài trợ Hezbollah (Lebanon), Houthis (Yemen), Hamas & Islamic Jihad (Gaza), dân quân Shia Iraq và Syria.

+Bản đồ “Trục ủy nhiệm” không phải ngẫu hứng. Đó là vòng vây từ Biển Đỏ đến Địa Trung Hải, từ Baghdad đến Beirut. Hezbollah gần như là “quân đội thứ hai” của Lebanon. Houthis kiểm soát cảng Hodeidah, bắn tên lửa vào tàu thương mại chỉ bằng lệnh từ Tehran. Hamas được huấn luyện bởi Hezbollah dưới sự chỉ đạo của Esmail Qaani người kế thừa Soleimani.

+Họ không chiếm đất bằng cờ Iran. Họ chiếm bằng cách để lực lượng ủy nhiệm kiểm soát chính quyền, kinh tế, và tư tưởng. Ở Lebanon, Hezbollah có ghế nghị sĩ, kiểm soát cảng, ngân hàng ngầm. 

+Ở Yemen, Houthis dùng tiền dầu lậu và phí cảng để mua drone Iran. Tất cả đều tuân theo khẩu hiệu: “Allah vĩ đại. Chết cho Mỹ. Chết cho Israel. Thắng lợi cho Islam”.

+Ngay cả sau những đòn đánh mạnh năm 2025-2026, Trục ủy nhiệm vẫn sống sót nhờ “kinh tế xám”, buôn lậu dầu Iran qua tiền điện tử, hợp đồng tái thiết, và mạng lưới tài chính ngầm. Iran không cần chiếm thủ đô nào. Họ chỉ cần làm thế giới Hồi giáo chia rẽ, bất ổn, rồi dần thay thế bằng mô hình thần quyền Shia.

🛑Máu, nước mắt, và những vết nứt không thể che đậy

+Hàng chục nghìn người chết ở Syria, Yemen, Iraq, Lebanon. Phụ nữ Iran bị đánh đập vì không đội khăn. Trẻ em Gaza và Yemen học rằng hy sinh là vinh quang, chứ không phải hòa bình. Đó là cái giá của “cách mạng cực đoan thần quyền”.

+Nhưng bên trong Iran, phong trào “Woman, Life, Freedom” vẫn âm ỉ. Hàng triệu người trẻ ghét chế độ, muốn internet tự do, muốn sống chứ không phải chết vì jihad. Khamenei và IRGC biết rõ, nếu không duy trì “kẻ thù bên ngoài”, chế độ sẽ sụp đổ từ bên trong.

+Tôi viết những dòng này không phải để khích động thù hận. Tôi viết vì sự thật được đọc. Tehran đã biến giáo dục thành vũ khí, ủy nhiệm thành quân đội, và tôn giáo thành công cụ thống trị. Họ không muốn “chiếm thế giới” bằng nguyên tử ngày mai. Họ muốn chiếm từng tâm hồn trẻ em hôm nay. Và thế giới nếu vẫn im lặng sẽ trả giá bằng những cuộc chiến ủy nhiệm không bao giờ kết thúc.

#Iran #TrụcKhángCựIran #XuấtKhẩuCáchMạngHồiGiáo #IRGCProxyWar #IranThreatToWorld

- Cu Làng Cát -

Bùi Kiến Thành: Tướng Lê Minh Hương trong tiến trình bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ

Tướng Lê Minh Hương trong tiến trình bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ 

Ông Bùi Kiến Thành kể, từ năm 1975, một luồng dư luận Mỹ đã muốn bắt tay Hà Nội để tái thiết đất nước nhưng phía Việt Nam gạt đi. Sau đó Mỹ cấm vận trong thời gian dài. Trong quá trình cấm vận CP Việt Nam đã có ý nối lại liên lạc với Mỹ nhưng chưa thành công. Kể cả lúc thực hiện Đổi mới (1986) CP Việt Nam đề nghị bác Thành có mối quan hệ nào với CP Mỹ để làm đầu mối thúc đẩy sự việc này?

Những năm 1989, việc đặt quan hệ với Mỹ trở nên bức  thiết hơn, khi LX tan rã, VN chuẩn bị mất đi khoản viện trợ lớn từ LX. 

Ông Thành bảo, về phía Mỹ họ chỉ chấp nhận ngồi với VN khi ta giải quyết xong vấn đề Capuchia.

Ngày 1.5.1989, Việt Nam rút quân khỏi Campuchia. 

Ngày 21.3.1991, ông Bùi Kiến Thành có thư gửi Frank Light, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ về khu vực Châu Á Thái Bình Dương báo cáo việc lãnh đạo VN đề nghị bác Thành làm cầu nối với CP Hoa Kỳ, bên ngoài các kênh ngoại giao thông thường. 

Đến tháng 4.1991, phía Hoa Kỳ đưa ra kế hoạch bình thường hóa quan hệ với VN mang tên là "Roadmap" gồm 4 giai đoạn. Phía VN trả lời, chưa bác bỏ nhưng cũng chưa chấp nhận.

Năm 1991, ông Bùi Kiến Thành đã chính thức trở thành công dân Mỹ. Và những kiến nghị của bác với CP Mỹ với tư cách là công dân Mỹ được Nhà nước Việt Nam tiếp cận đặt vấn đề. 

Mỗi khi về Việt Nam bác thường được tiếp xúc với đại diện lãnh đạo Chính phủ Việt Nam, mà nhất là Thiếu tướng Lê Minh Hương, thứ trưởng Bộ Nội Vụ (sau này lên Bộ trưởng). 

Vấn đề đầu tiên là việc giam giữ công chức và sỹ quan chế độ Sài Gòn. Theo bác Thành thì có gần 15 ngàn người bị giam trong các trại cải tạo từ Lạng Sơn đến An Giang từ năm 1975 đến 1991. 

Bùi Kiến Thành hỏi ông Hương, thật tình thì các anh còn sợ mấy cái ông sỹ quan quân đội và công chức Cộng hòa không? Tôi nói thật, anh còn giam mấy ông này thì không khi nào anh nói chuyện với phía Mỹ được. Tại vì sao? Tại vì xưa những người này làm việc cho Mỹ, theo Mỹ. Giờ phía Mỹ làm sao nói chuyện được với các anh khi các anh đang giam người của họ? Anh sợ người ta thì cứ giam, anh không sợ thì giam làm gì, có lợi gì đâu. Anh thả họ ra thì có được bước đầu nói chuyện với Mỹ. Ông Lê Minh Hương bảo,  Anh Thành ơi để tôi nghiên cứu.

Tháng 11.1991, ông Thành về lại Pháp thì ông Hương nhắn tin, lãnh đạo đồng ý thả. Bác Thành hỏi, các anh thả có chọn lọc hay thả hết. Ông Hương nói, tôi thả hết, trừ những người vi phạm pháp luật hình sự. Ông Thành nói, thế thì tốt rồi. Phía Mỹ nhờ tôi hỏi, nếu thả họ ra tù các anh có cho người ta xuất ngoại không hay quản thúc ở nhà? Ông Hương trả lời, Chính phủ đồng ý cho xuất ngoại, nếu chính phủ nào nhận thì sẵn sàng cho đi. Họ còn nhờ tôi hỏi thêm, thế gia đình họ có được đi không. Sau bàn bạc ông Hương bảo đồng ý. 

Bác Thành kể, cái hay của ông Lê Minh Hương là có khả năng giải quyết vấn đề, ví như vấn đề của nhà văn Dương Thu Hương đã tạo sự thiện cảm thế giới khi họ đang quan tâm. 

Và những hành động này tạo tiền đề để bình thường hóa quan hệ Việt Mỹ và hội nhập với thế giới phương Tây. 

Phạm Phú Thép (chép từ hồi ký Bùi Kiến Thành)

Phan Thế Hải: Thay vì làm “con hổ”, nên tự biến mình thành “con mèo”?

Thay vì làm “con hổ”, nên tự biến mình thành “con mèo”?

Iran đang bị Mỹ và Israel nện cho tơi bời. Với hơn 11.000 cuộc không kích vào cơ sở hạt nhân, nhà máy quân sự, hạ tầng công nghiệp, hải quân Iran với hàng trăm tàu bị phá hủy. Hơn thế là lãnh tụ tối cao + dăm chục tướng lĩnh phải về chầu thánh Allah. Không quân Mỹ–Israel gần như kiểm soát bầu trời Iran.

Ông giáo bảo: Iran nên làm “con mèo”, thu mình, mềm hóa sẽ tốt hơn, thay vì làm “con hổ” đối đầu với phương Tây để hứng bom đạn, nhân dân đói khổ!?

Lão bảo, Iran không thể trở thành “con mèo” theo nghĩa như cụ nghĩ, vì điều đó sẽ làm chế độ sụp nhanh hơn, chứ không phải sống lâu hơn. Về logic kinh tế – chính trị thuần túy, khi Iran giảm đối đầu với Mỹ, mở cửa nền kinh tế, giảm quân sự hóa theo kiểu như VN hay TQ một thời bế tắc rồi thoát ra được nhờ cải cách mở cửa.

Kết quả là quốc gia thoát khỏi cấm vận, kinh tế phục hồi, giảm nguy cơ chiến tranh. Nếu đó là chính phủ của dân, vì dân, vì lợi ích quốc gia thì đây là hướng “khôn”. Nhưng vấn đề là Iran không phải “quốc gia bình thường”. 

- Họ không bình thường ở chỗ nào hở ông?

- Rằng, chế độ ở Iran vận hành dựa trên 3 trụ cột: Thứ nhất là ý thức hệ chống phương Tây. Tính chính danh của chế độ gắn với “chống Mỹ, xóa sổ Israel”. Nếu mềm đi, nhà nước Iran mất lý do tồn tại.

Thứ hai là quyền lực của quân đội, lực lượng vệ binh Hồi giáo IRGC. Lực lượng này kiểm soát phần lớn kinh tế và chính trị. Họ hưởng lợi từ cấm vận, chiến tranh, kinh tế “thân hữu”. Nếu hòa dịu, IRGC mất quyền lực, họ không chấp nhận. Phải có thế lực thù địch thì IRGC mới có lý do để tăng cường chi tiêu phục vụ công tác an ninh, quốc phòng.

Thứ ba là cơ chế kiểm soát xã hội bằng khủng hoảng. Chiến tranh giúp Iran siết kiểm soát, dập tắt bất mãn. Thực tế trong mấy chục năm qua cho thấy, chính quyền Iran vẫn duy trì được ổn định nội bộ dù bị tấn công. Nếu “làm mèo” áp lực xã hội bùng lên. Nguy cơ biểu tình + cải cách khiến nhà nước thần quyền mất kiểm soát.

Nghịch lý chiến lược của Iran là đối đầu làm Iran yếu đi với thế giới nhưng lại giúp chế độ mạnh lên bên trong. Ngược lại, hòa dịu giúp đất nước mạnh hơn nhưng làm chế độ nguy hiểm hơn. Thế nên không chỉ Iran, mà ngay cả Cuba, Bắc Hàn và cả Venezuela đều nơm nớp lo sợ “mất chế độ”. Dẫu rằng bản chất của chế độ chỉ là một hệ thống kìm kẹp dân chúng phục vụ cho một nhóm nhỏ lãnh đạo.

- Ông nói thế khí không phải. Tôi thấy, Iran từng không ít lần nhún mình để ngồi vào bàn đàm phán đó thôi?

- Thưa cụ, cụ nói phải nhưng họ chỉ nhún về chiến thuật, không nhún về mục tiêu cốt lõi.

Thực tế thì Iran đang theo chiến lược trung gian ấy là “Con nhím”, không phải hổ cũng không phải mèo. Iran không đủ mạnh để thắng nên không phải hổ. Họ cũng không chịu khuất phục nên không phải mèo. Thay vào đó là xây dựng hệ thống phòng thủ sâu, phản công bất đối xứng, trường kỳ kháng chiến. Chiến lược này được mô tả nguyên văn là: “delay – survive – outlast” (câu giờ, sống sót, chờ thời).

- Nếu Iran xuất hiện nhân vật kiểu như Đặng Tiểu Bình phiên bản Trung Đông, biến thành mèo thật thì sao?. 

- Lạy thánh Allah, đó là hồng phúc cho Iran và cho cả thế giới cụ à!

Kịch bản có thể xảy ra, Iran mở cửa, kỳ vọng dân tăng cao, kinh tế chưa kịp cải thiện, xuất hiện một bộ phận giàu lên, bất mãn xã hội bùng nổ, phe phái chia rẽ, chế độ mất kiểm soát. TQ từng phải thẳng tay xử lý sự kiện Thiên An Môn vào tháng 4/1989. Đây chính là bài học mà nhiều chế độ Trung Đông “mềm hóa” nên bị lật. Trường hợp của anh Mubarak ở Ai Cập trong sự kiện “Mùa xuân Ả Rập”, anh Ben Ali ở Tunisia cũng vậy.

Điều này giải thích vì sao Iran không thể “làm mèo” nếu mục tiêu là giữ chế độ. Làm “mèo” tốt cho quốc gia nhưng phá vỡ cấu trúc quyền lực làm chế độ mất nền tảng tồn tại. Điều này giải thích vì sao Donald Trump lại tuyên bố: Mỹ có thể kết thúc chiến tranh sau khi “làm suy yếu Iran”, không cần Iran phải thay đổi chế độ.

- À ra thế! “Đặng Tiểu Bình Iran” không phải người giỏi nhất, mà là người kiểm soát được nhiều phe nhất!

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

FB. Lao Ta (Tạ Duy Anh): SA LẦY, THẢM KỊCH VÀ CƠ MAY

SA LẦY, THẢM KỊCH VÀ CƠ MAY

- Tạ Duy Anh -

Hầu hết mọi cuộc chiến luôn có thừa lý do để khởi sự, nhưng lại thường không có sẵn kịch bản để kết thúc. 

Sa lầy là tình trạng bên tấn công (cũng thường là bên mạnh) muốn thắng nhưng không thể thắng, còn bên kháng cự yếu hơn thì quyết không chịu thua. Nó trở thành hiện tượng phổ biến của gần chục cuộc chiến lớn từ sau năm 1945. Xin tạm kể (tên nước ghi trước là bên tấn công):

-Chiến tranh Pháp-Việt: Pháp sa lầy và thất bại.

-Chiến tranh Mỹ-Việt: Mỹ sa lầy thảm hại và bỏ cuộc.

-Chiến tranh Việt-Khơ me đỏ: Việt Nam không tránh được sa lầy dù tôi rất muốn tìm một cách diễn đạt khác...

-Chiến tranh Trung-Việt, dù Đặng Tiểu Bình tìm cách tránh sa lầy nhưng không thoát, kéo theo cả Việt Nam vào vũng bùn do ông ta tạo ra.

-Chiến tranh Liên Xô-Apganixtan: Liên Xô sa lầy đau đớn và bỏ chạy.

-Chiến tranh Mỹ-Irắc lần 2: Mỹ sa lầy.

-Chiến tranh Mỹ-Apganixtan: Mỹ sa lầy và cuối cùng đành bỏ đi.

-Chiến tranh Nga-Ucraina: Nga sa lầy nhục nhã.

Giờ đang là cuộc chiến giữa Mỹ và Iran.

Với sức mạnh vượt trội của Mỹ và đồng minh, Iran hầu như chấp nhận ngồi nhìn đất nước bị tàn phá. Nhưng cái kết mà Mỹ muốn vẫn chưa tới. Iran như con quái vật nhiều đầu, quằn quại khi cái đầu nào đó bị chặt, nhưng rồi lại mọc ra cái đầu mới.

Mặc cho những tuyên bố ầm ĩ thổi phồng chiến tích của cả hai bên, thực tế chiến trường cho thấy chưa bên nào nắm trong tay kịch bản kết thúc theo ý mình! 

Sa lầy không đồng nghĩa hoàn toàn với thất bại. Nó cũng không liên quan đến chuyện chính hay tà của bên nào. Nó đơn giản là một thực tế chiến tranh khắc nghiệt, nơi không ai lường hết được các tình huống. Khi đã sa lầy, thì sự tàn phá lẫn nhau thường vượt khỏi tầm kiểm soát cũng như các quy ước chiến tranh, khiến cả hai bên đều bị đẩy đến tình trạng mệt mỏi không lối thoát!

Nhưng oái oăm thay chính tình trạng sa lầy của các cuộc chiến, rõ ràng là thảm kịch không chỉ cho bên khởi sự, nhưng mặt khác lại chính là cơ may cho hòa bình! Bởi khi đã thành bài học phổ biến, thành kinh nghiệm xương máu, nó có giá trị lịch sử trong việc kìm hãm cơn nóng vội, hung hăng của kẻ mạnh, khuyến khích kẻ yếu mềm mỏng, linh hoạt và khôn ngoan hơn. Nhiều cuộc xâm lược không xảy ra, một số cuộc chiến bên tấn công chủ động kết thúc sớm, dành cơ hội cho đối thoại, là nhờ chiếc phanh hãm mang tên "nỗi sợ sa lầy".

Với quyền lực tuyệt đối, ra lệnh cho người khác luôn dễ hơn ra lệnh cho mình. Dễ hơn cả trăm lần. Putin đang mắc vào cái bẫy tâm lý này. 

Chúng ta chờ xem ông Trump có may mắn hơn không?

FB. Cu Làng Cát: “Satan nhỏ” nỗi căm thù sâu thẳm của Iran với Liên Xô

“Satan nhỏ” nỗi căm thù sâu thẳm của Iran với Liên Xô

+Iran không chỉ ghét Mỹ. Họ ghét Liên Xô còn cay đắng hơn, theo cách riêng của một đất nước từng bị đế quốc phương Bắc xâm lược, bị chà đạp, và bị chính “người anh em” phản bội ngay trên mảnh đất Hồi giáo.

🛑Những vết sẹo từ phương Bắc

+Nó không phải là sự thù hận nhất thời của chính trị, mà là vết thương tích tụ qua hàng thế kỷ, bùng nổ dữ dội sau Cách mạng Hồi giáo 1979. Ayatollah Khomeini gọi Liên Xô là “Shaytan-e Kuchak”, Satan Nhỏ, kẻ thù thứ hai sau “Đại Satan” Mỹ, nhưng trong lòng nhiều người Iran, Satan Nhỏ đôi khi còn đáng sợ hơn vì nó mang mặt nạ vô thần, mang quân đội xâm lược và mang khẩu hiệu giải phóng mà thực chất chỉ là cướp đoạt linh hồn. Iran định nghĩa vậy. 

+Từ thế kỷ 19, khi triều đại Qajar còn yếu ớt, Ba Tư (tên cũ của Iran) đã phải đối mặt với gã khổng lồ phương Bắc. Hai cuộc chiến Nga-Ba Tư (1804-1813 và 1826-1828) khiến Iran mất toàn bộ lãnh thổ Caucasus, những vùng đất từng là một phần máu thịt của đế chế Ba Tư cổ. Hiệp ước Gulistan và Turkmenchay không chỉ cướp đất, mà còn biến Iran thành một quốc gia bán thuộc địa, phải bồi thường chiến tranh khổng lồ và mở cửa cho thương nhân Nga.

+Năm 1907, Anh và Nga ngang nhiên chia Iran thành hai vùng ảnh hưởng mà không thèm hỏi ý kiến Tehran. Phía Bắc thuộc Nga, phía Nam thuộc Anh. Người dân Iran cảm nhận rõ ràng, đất nước mình chỉ là miếng bánh giữa hai nước.

+Đỉnh điểm là năm 1941. Trong Thế chiến II, Liên Xô và Anh đồng loạt xâm lược Iran để đảm bảo tuyến đường viện trợ cho Hồng quân chống Hitler. Shah Reza Pahlavi bị lật đổ, con trai ông, Mohammad Reza Pahlavi lên ngôi trong sự kiểm soát của quân đội ngoại bang. Nhưng nỗi nhục nhã thực sự đến sau chiến tranh.

+Năm 1946, dù chiến tranh đã kết thúc, Liên Xô từ chối rút quân khỏi miền Bắc Iran. Moscow ủng hộ phong trào ly khai ở Azerbaijan và Kurdistan, thành lập các chính quyền bù nhìn “Cộng hòa Dân chủ Azerbaijan” và “Cộng hòa Mahabad”. Đây là cuộc khủng hoảng đầu tiên của Chiến tranh Lạnh. Chỉ khi Mỹ và Liên Hợp Quốc gây áp lực mạnh, Stalin mới chịu rút quân. Nhưng vết thương đã sâu. Iran nhận ra, Liên Xô không phải là người bạn xã hội chủ nghĩa, mà là một đế quốc mới, tham lam không kém gì Nga Sa hoàng.

+Dưới thời Shah Mohammad Reza, Iran chọn phe Mỹ, gia nhập Baghdad Pact (sau là CENTO) để chống lại mối đe dọa từ phương Bắc.  Những năm tháng ấy, người Iran học được một bài học đau đớn: phương Bắc luôn mang theo bóng dáng xâm lược, dù dưới lá cờ nào, Sa hoàng hay Xô viết.

🛑“Không Đông không Tây” Khomeini tuyên chiến với Satan Nhỏ

+Cách mạng Hồi giáo năm 1979 không chỉ lật đổ Shah mà còn đảo lộn hoàn toàn cục diện. Ayatollah Ruhollah Khomeini trở về từ Paris với khẩu hiệu vang dội: “Không Đông không Tây, chỉ có Cộng hòa Hồi giáo”. Mỹ là “Đại Satan” – kẻ đã dựng lên và bảo trợ Shah. Còn Liên Xô? Khomeini gọi thẳng là “Satan Nhỏ”.

+Lý do không còn là địa chính trị mà là xung đột ý thức hệ sâu sắc. Khomeini coi chủ nghĩa Marx-Lenin là một thứ tôn giáo thay thế, nhưng là tôn giáo vô thần, duy vật, phủ nhận Chúa, phủ nhận linh hồn, và chỉ mang lại nô lệ cho con người dưới danh nghĩa giải phóng. Trong mắt ông, chủ nghĩa cộng sản là sản phẩm của phương Tây hiện đại, không khác gì chủ nghĩa tư bản về bản chất tham lam và tha hóa.

+Tháng 1.1989, chỉ vài tháng trước khi qua đời, Khomeini gửi bức thư nổi tiếng cho Mikhail Gorbachev, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô. Bức thư không phải là lời chào hỏi ngoại giao. Đó là một tuyên ngôn triết học. Khomeini viết rằng chủ nghĩa Marx “chỉ còn chỗ trong bảo tàng lịch sử chính trị thế giới”. Ông khẳng định vấn đề lớn nhất của Liên Xô không phải kinh tế hay sở hữu tư nhân, mà là thiếu đức tin vào Chúa. Ông mời Gorbachev nghiên cứu Islam, coi đó là con đường duy nhất để cứu vãn linh hồn dân tộc Nga và các dân tộc Hồi giáo trong Liên bang Xô viết.

+Bức thư gây sốc. Gorbachev, đang lao vào cải tổ Perestroika và Glasnost, nhận được lời khuyên từ một giáo chủ Hồi giáo già nua rằng chủ nghĩa cộng sản đã chết về mặt tinh thần. Nhưng Khomeini không dừng lại ở lời khuyên. Ông coi Liên Xô là kẻ thù của toàn thể thế giới Hồi giáo.

+Chỉ vài tuần sau khi Cách mạng Iran thành công, Liên Xô đưa quân xâm lược Afghanistan ngày 24.12.1979. Với Tehran, đây là hành động đế quốc trắng trợn. Afghanistan là nước láng giềng Hồi giáo, và việc Hồng quân tiến vào Kabul được coi như Satan Nhỏ đang giẫm đạp lên đất thánh. Iran lên án kịch liệt, ủng hộ mạnh mẽ lực lượng mujahideen (chiến binh thánh chiến), tiếp nhận hàng triệu người tị nạn Afghanistan chạy sang. 

+Trong các bài phát biểu, Khomeini gọi cuộc xâm lược là “tội ác của vô thần chống lại đức tin”.

Rồi Chiến tranh Iran-Iraq bùng nổ năm 1980. Liên Xô trở thành nhà cung cấp vũ khí lớn nhất cho Iraq của Saddam Hussein, kẻ thù chết người của Iran. Máy bay, tên lửa, xe tăng Xô viết đổ vào Baghdad, giết hại hàng trăm nghìn người Iran. Máu của những người Iran đổ trên sa mạc Khuzestan mang dấu ấn rõ ràng của Moscow.

+Trong những năm tháng khốc liệt ấy, Iran chiến đấu một mình. “Không Đông không Tây” không phải khẩu hiệu suông. Họ ghét Mỹ vì đã ủng hộ Shah. Họ ghét Liên Xô vì vô thần, vì xâm lược Afghanistan, vì vũ khí cho Iraq, và vì bản chất đế quốc không thay đổi.

🛑Di sản của nỗi căm thù từ Satan Nhỏ đến quan hệ thực dụng với Nga hôm nay

+Sự sụp đổ của Liên Xô năm 1991 mang đến cho nhiều người Iran một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Khomeini đã tiên đoán đúng, chủ nghĩa cộng sản không thể sống sót nếu thiếu đức tin. Bức thư gửi Gorbachev giờ được coi như một lời tiên tri ở Iran. Iran chứng kiến đế chế phương Bắc tan rã, các nước Hồi giáo Trung Á giành độc lập, và Afghanistan rơi vào nội chiến, hậu quả trực tiếp của cuộc xâm lược 1979.

+Nhưng lịch sử không dừng lại. Sau khi Liên Xô tan rã, Iran và Nga (người kế thừa chính) bước vào một mối quan hệ thực dụng. Cả hai cùng đối đầu với Mỹ, cùng ủng hộ chính quyền Assad ở Syria, cùng bán vũ khí và hợp tác hạt nhân. Nga trở thành đối tác quan trọng của Iran trong cảnh cấm vận phương Tây.

+Tuy nhiên, ký ức lịch sử không dễ xóa nhòa. Trong giới tinh hoa Iran, đặc biệt là phe bảo thủ, vẫn tồn tại nỗi nghi ngờ sâu sắc với Moscow. Họ nhớ rõ những cuộc xâm lược, nhớ rõ “Satan Nhỏ”, nhớ rõ hàng triệu người tị nạn Afghanistan và những quả tên lửa Xô viết rơi xuống đất Iran. Quan hệ hiện tại mang tính “kẻ thù của kẻ thù là bạn”, chứ không phải tình bạn chân thành.

+Đôi khi, trong các bài phát biểu nội bộ hoặc tài liệu tôn giáo, hình ảnh Satan Nhỏ vẫn được nhắc lại như một lời cảnh tỉnh, đừng tin hoàn toàn vào người Nga, dù hôm nay họ đang bán drone và tên lửa cho chúng ta. Vì bản chất đế quốc của phương Bắc chưa bao giờ thay đổi, chỉ thay áo.

+Iran ghét Liên Xô không phải vì một sự kiện đơn lẻ, mà vì cả một chuỗi dài đau thương mất đất, bị xâm lược, bị coi thường linh hồn, bị bắn vào lưng bằng vũ khí của “người anh em”. Đó là nỗi căm thù của một dân tộc kiêu hãnh, của một nền văn minh cổ kính bị chà đạp bởi chủ nghĩa duy vật hiện đại mà Iran định nghĩa.

#SatanNho #IranVsLienXo #KhomeiniGorbachev #KhongDongKhongTay #DiSanconlai

- Cu Làng Cát -

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

Ngô Nhật Đăng: TỔNG THỐNG TRUMP ĐÃ ĐÚNG VỀ QUẢ BOM NGUYÊN TỬ CỦA IRAN

TỔNG THỐNG TRUMP ĐÃ ĐÚNG VỀ QUẢ BOM NGUYÊN TỬ CỦA IRAN 

Viết bởi : Kenneth. R. Timmerman ngày 26 tháng 3 năm 2026

Tổng thống Trump đã đúng khi nói rằng Mỹ và các đồng minh đang đối mặt với "mối đe dọa cận kề" từ Iran. 

Dựa trên thông tin từ các nguồn tình báo Iran cũ có hiểu biết cá nhân về hoạt động nội bộ của Văn phòng Lãnh đạo Tối cao, tôi có thể khẳng định rằng ngày 28 tháng 2 là cuộc họp cuối cùng của một nhóm nòng cốt các nhà hoạch định chính sách Iran để quyết định số phận của chương trình vũ khí hạt nhân bí mật của nước này. 

Vì các cuộc tấn công vào các cơ sở làm giàu và sản xuất vũ khí hạt nhân của Iran hồi tháng 6 năm 2025 đã không loại bỏ được 460 kg uranium được làm giàu đến 60%, các quan chức an ninh cấp cao của Iran đã tranh luận về việc có nên chế tạo đầu đạn hạt nhân từ kho dự trữ này hay không. 

Nhóm này đã thường xuyên họp dưới sự bảo trợ của Văn phòng Lãnh tụ Tối cao để cân nhắc các lựa chọn và đã lên lịch cuộc họp ngày 28 tháng 2 để Lãnh tụ Tối cao có thể đích thân phê duyệt kế hoạch tiến hành chế tạo vũ khí. 

Nếu cuộc họp ngày 28 tháng 2 diễn ra theo kế hoạch, Chuẩn tướng Hossein Jabal Amelian, người đứng đầu tổ chức phụ trách chế tạo vũ khí, sẽ ra lệnh cho cấp dưới kích hoạt phòng thí nghiệm làm giàu uranium di động dạng container để làm giàu 460 kg uranium 60% của Iran lên 93%, và chuyển đổi khí uranium hexafluoride đã làm giàu thành lõi bom uranium bằng kim loại. 

Theo tính toán của chính IAEA, Iran có đủ uranium 60% để sản xuất mười đầu đạn hạt nhân nếu được làm giàu thêm hai tuần nữa. Cơ quan giám sát quốc tế này cũng xác định rằng Iran có thiết kế đầu đạn khả thi và đã làm chủ được việc sản xuất tất cả các thành phần phi hạt nhân phức tạp cần thiết. 

Nhưng Hoa Kỳ hoặc Israel có một điệp viên trong nhóm ngày 28 tháng 2, người đã cung cấp thông tin tình báo về chương trình vũ khí hạt nhân của Iran trong nhiều năm. 

Đặc vụ đó đã gửi tin nhắn cho cấp trên về thời gian và địa điểm cuộc gặp nhưng không kịp rời khỏi cuộc họp trước khi cuộc tấn công diễn ra và đã thiệt mạng cùng với những người khác trong khu phức hợp của Lãnh tụ Tối cao sáng hôm đó. 

Cảnh báo kịp thời do đặc vụ đó đưa ra là lý do khiến Tổng thống Trump và Thủ tướng Netanyahu quyết định đẩy nhanh tiến độ các cuộc tấn công phối hợp nhằm vào Iran đã được lên kế hoạch từ lâu. 

Trong số những người bị giết cùng với Khamenei có: 

- Chuẩn đô đốc Ali Shamkhani, thư ký Hội đồng Quốc phòng Tối cao

- Thiếu tướng Mohammad Pakpour, chỉ huy Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC),

- Thiếu tướng Abolrahim Mousavi, Tham mưu trưởng Lực lượng vũ trang.

- Thiếu tướng Aziz Nasirzadeh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Hậu cần Lực lượng Vũ trang

- Thiếu tướng Hossein Jabal Amelian, Chủ tịch Tổ chức Nghiên cứu và Đổi mới Quốc phòng (SPND), chịu trách nhiệm thiết kế vũ khí hạt nhân.

- Reza Mozaffari-Nia, giám đốc và cựu chủ tịch của đảng SPND.

Ban đầu, Israel tuyên bố rằng người đứng đầu Văn phòng Quân sự của Lãnh tụ Tối cao, Chuẩn tướng Mohammad Shirazi, và Salah Asadi, người đứng đầu tình báo thuộc Bộ chỉ huy khẩn cấp của Iran và là một sĩ quan tình báo cấp cao trong Bộ Tổng tham mưu, cũng tham dự cuộc họp ngày 28 tháng 2 và đã thiệt mạng trong cuộc tấn công nhằm tiêu diệt thủ lĩnh. 

Tuy nhiên, các báo cáo sau đó cho biết hai người này đã thiệt mạng trong một cuộc tấn công riêng biệt của máy bay chiến đấu Israel hai ngày sau đó.  

Vị trí cất giữ kho uranium làm giàu 60% của Iran là một trong những bí ẩn thường trực của cuộc chiến hiện nay. 

Trong cuộc trao đổi với các phóng viên sáng thứ Hai tại Sân bay Quốc tế Palm Beach, ngay dưới chân chuyên cơ Air Force One, Tổng thống Trump cho biết các cuộc đàm phán gần đây giữa đặc phái viên Steve Witkoff và Jared Kusher với các quan chức Iran giấu tên có thể dẫn đến chấm dứt chiến tranh và các hành động thù địch trong tương lai, và bao gồm cả đề nghị của Iran về việc chuyển giao kho dự trữ uranium cho Hoa Kỳ.

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

FB. Nguyễn Chương-Mt: ĐỪNG BỊ DẪN DẮT THEO NÃO TRẠNG "CHÍNH TRỊ HÓA" ĐỐI VỚI VIỆC TRUYỀN BÁ TÔN GIÁO

ĐỪNG BỊ DẪN DẮT THEO NÃO TRẠNG "CHÍNH TRỊ HÓA" ĐỐI VỚI VIỆC TRUYỀN BÁ TÔN GIÁO!

- Đã đến lúc tỉnh táo tâm trí là vừa! Thế kỷ 21 rồi, đâu phải thời mông muội nữa. 

*&*

Việc truyền giáo thuộc về lãnh vực tâm linh. Biết vậy, nhưng vẫn còn một số quí bạn theo đạo Phật lại vô tình đem cặp mắt "chÍnh trị hóa" khi nhìn về tiến trình truyền giáo của đạo Chúa. Bài này đưa ra vài dữ kiện ĐỐI CHIẾU; qua đó giúp quí bạn có được cái nhìn trung thực, và không bị lỡm vào những chiêu thức "chính trị hóa" nữa. 

&1&

ĐẠO PHẬT (Buddhism) truyền bá vào nước Việt từ khi nào? Ắt quí bạn biết, là dưới thời Bắc thuộc, lúc nước Việt đã hoàn toàn nằm dưới sự cai trị của Tàu. 

Trong lịch sử ghi nhận một số danh tính vị sư nổi bật. 

Như ngài Ksudra (Khâu-Đà-La), người Ấn Độ, đến giảng đạo trong khoảng các năm 168-189, lúc đó nước Việt là "Giao Châu" thuộc nhà Hán. 

Như ngài Vinitaruci (Tì-ni-đa-lưu-chi) là vị sư người Ấn đến truyền pháp vào năm 580. Lúc này nước Việt vẫn còn trong thời kỳ Bắc thuộc, nằm dưới ách đô hộ của Tàu.

* ĐẠO CHÚA (Christianity) truyền bá vào nước Việt đầu thế kỷ 17.

Có thể ghi nhận vị giáo sĩ người Bồ Đào Nha Francisco de Pina (1585-1625) đến Đàng Trong vào năm 1617. Ngài còn là một người rất giỏi về ngữ âm học, thành thử đã tiếp cận nhanh chóng tiếng Việt và tạo nền móng soạn thảo ra Bộ chữ abc (sau này gọi là chữ Quốc ngữ mà hết thảy người VN chúng ta đang dùng).

Rồi vị giáo sĩ Alexander Rhodius (1593-1660), người thuộc "Quốc gia Hội thánh" (Status Ecclesiasticus, còn gọi là "Quốc gia Giáo tông", "Quốc gia của sứ đồ" - "Apostolorum statum"), đến Đàng Trong vào năm 1624. Ngài học tiếng Việt nơi vị giáo sĩ Francisco de Pina. Sau đó, ngài Alexander Rhodius ra Đàng Ngoài truyền đạo. 

Nước Việt lúc đó có do ngoại bang cai trị? Không. Mà triều đình Đàng Trong lẫn triều đình Đàng Ngoài đều là người Việt.

&2&

Việc truyền bá đạo Phật lẫn đạo Chúa, như tôi nêu ở đầu stt, là thuộc lãnh vực tâm linh. Các ngài đi truyền đạo vì sự xác tín tâm linh của chính các ngài. 

Hẳn nhiên, đâu phải ưng muốn vô truyền đạo là cứ vô, ắt phải được sự chấp thuận của giới chức chính trị cầm quyền tại nơi đến. 

Các vị giáo sĩ truyền bá đạo Chúa có lúc gặp lệnh cấm đạo ngặt nghèo; nhưng cũng có những lúc được cho phép đi rao giảng Lời Chúa. Những lúc được tự do truyền đạo như rứa, ai cho phép? Là Chúa Nguyễn (Đàng Trong), chúa Trịnh (Đàng Ngoài) - nhắc lại - đều là giới cầm quyền người Việt cho phép! 

Còn các vị sư sãi, cao tăng truyền bá chánh pháp, ai cho phép được đi lại trong nước? Suốt nhiều thế kỷ du nhập đạo Phật, thời Bắc thuộc, đều do giới cầm quyền đô hộ của Tàu cho phép. 

Đạo Phật được du nhập, dưới thời Tàu đô hộ.

Đạo Chúa được du nhập, dưới thời người Việt tự chủ. 

&3&

Có phải hễ nhà cầm quyền cho phép tôn giáo nào đó du nhập thì ... bạn cho rằng tôn giáo phải "phục vụ chính trị"? 

Nếu dựa theo suy diễn này, đạo Phật - được phép du nhập trong thời Bắc thuộc - thì phải phục vụ cho nhà cầm quyền, cho ngoại bang là người Tàu hay sao? 

Quí bạn theo đạo Phật ắt không muốn chấp nhận lối suy diễn trên. 

Vậy, sao nhiều người trong quí bạn lại cho rằng đạo Chúa - về sau, hồi Pháp thuộc - phục vụ cho ngoại bang (Pháp)?

Điều mình không muốn người khác nghĩ xấu về mình, thì mình cũng đừng bao giờ nghĩ xấu về người khác. 

&4& 

4a) Đạo Chúa du nhập vào đầu thế kỷ 17, do các giáo sĩ đa phần là người Bồ Đào Nha. 

Thực dân Pháp biết đến nước Việt và tấn công xâm lược vào năm 1858, giữa thế kỷ 19. Độ cách quãng thời gian từ lúc đạo Chúa du nhập cho đến khi Pháp đổ quân là gần 250 năm, gần hai thế kỷ rưỡi! 

Xa cách tới cỡ vậy, mà vẫn có người ráng gán cho bằng được sự du nhập của đạo Chúa với sự xâm lược của Pháp. 

Hoặc là họ dốt đặc lịch sử; hoặc là họ cố tình quên béng lịch sử, thành thử họ đã đi quá xa của mọi sự hài hước trên đời! 

4b) Như ở mục 2 & 3 cho thấy: Đạo Phật lúc du nhập & tồn tại suốt nhiều thế kỷ là hoàn toàn nằm dưới thời cai trị của ngoại bang Tàu - chớ chẳng phải cách xa cả hai thế kỷ rưỡi của đạo Chúa lúc du nhập so với lúc ngoại bang Tây mãi sau này mới đặt sự cai trị. 

Nếu ai đó nói đạo Phật gắn chặt với mưu đồ thống trị của Tàu - bởi vì đạo Phật du nhập SAU KHI Tàu đã đặt ách cai trị lên nước ta, quí bạn chấp nhận nổi không? Ắt là không!

Vậy mà vẫn có những người trong quí bạn Phật tử lại đi gán đạo Chúa với mưu đồ thống trị của Pháp - trong khi đạo Chúa du nhập được khoảng 250 năm TRƯỚC KHI Pháp xâm lược. 

&5&

Xin quí bạn chú ý: Trong những người thuộc giới làm chính trị, tỉ như đám Tàu, đám Tây .v.v... bao giờ cũng đầy nhóc những kẻ mưu mẹo lợi dụng tôn giáo cho ý đồ của họ. 

Việc chính-trị-hóa-tôn-giáo là nghề của giới chính khách đó đa! 

Mắc gì bạn, trong tư cách tín đồ của một tôn giáo, lại đi rước cái ngón nghề "chính trị hóa" vào trong não trạng của mình, vô tình trở thành ... cái loa cho bọn đầu cơ chính trị chuyên nghiệp?

Thay vì vậy, quí bạn là các tín đồ hãy hướng tâm trí của mình vào việc giúp đỡ các vị giáo sĩ, linh mục (Công giáo), các vị mục sư (Tin Lành), các vị cao tăng (Phật giáo) chơn chính, một lòng một dạ đối với Chúa Jesus, với Phật Thích Ca ở mức cao nhứt - cao hơn hẳn những kẻ cầm quyền thế tục. Giúp các vị ấy toàn tâm toàn ý truyền bá chánh đạo, chánh pháp! 

THAY LỜI KẾT

Điều mình không muốn người khác nghĩ xấu về mình, thì mình cũng đừng bao giờ nghĩ xấu về người khác. 

Có quá nhiều người bị mắc lỡm bởi não trạng “chính trị hóa” quá lâu. Đã đến lúc tự làm cho đầu óc tỉnh táo trở lại. 

Thế kỷ 21 rồi, chớ đâu phải thời mông muội nữa./.

----------------------------------------------------------------

Hình ảnh: Hai vị có công trạng lớn lao trong việc thành hình bộ Chữ Quốc ngữ mà toàn thể người VN đang dùng (Francisco de Pina và Alexandre de Rhodes, đúng ra là "Alexander Rhodius")