Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

Mai Liên: TÌNH KHÔNG CHO KHÔNG ,TÌNH KHÔNG BIẾU KHÔNG (THEO SUY NGHĨ CỦA ĐÀN BÀ)

TÌNH KHÔNG CHO KHÔNG ,TÌNH KHÔNG BIẾU KHÔNG (THEO SUY NGHĨ CỦA ĐÀN BÀ)

CƯ XỬ VỚI PHỤ NỮ SAO CHO ĐÚNG? 

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng

Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu!

Theo tôi, trong quan hệ nam nữ, trai gái yêu đương, không nên tìm kiếm sự sòng phẳng. Nghĩa là, bạn không nên cân đo sự đóng góp về tài chính của người nữ trong một cuộc hôn nhân hay yêu đương. Nếu coi đây là hùn vốn làm ăn, người nam nên nhận phần thiệt về vật chất.

1. Một người phụ nữ đẹp, ăn mặc có chọn lựa, biết giữ dáng, giữ da, không thể cho không biếu không được. Họ phải đầu tư và suy nghĩ rất nhiều mới trở nên dễ thương như vậy. Dù yêu đương, một người nam chân chính không thể nào xơi tái như một chuyện đương nhiên. Bạn phải bù đắp. Dù to dù ít, bạn phải bù đắp bằng tiền bạc, thức ăn, vật chất. Đó mới đích thị là sòng phẳng.

2. Theo đó, một người phụ nữ (dù yêu bạn) đòi hỏi bạn che chở (bằng cơ bắp hay tiền bạc) là một việc hợp tình hợp lý. Ngày xưa, tôi còn trẻ, rất dị ứng với việc chị em xin tiền đại gia và mong có người che chở. Gần đây, tôi thấy điều đó rất hợp lý và cần phải lên tiếng bảo vệ cho quyền lợi chính đáng này. Hãy tưởng tượng cảnh một cô gái xinh đẹp mĩ miều, lại biếu không cho một anh sinh viên trên răng dưới dép nhựa . Một cô gái xinh đẹp mỹ miều, lại theo chồng đi bán dừa trái và thu gom đồng nát. Đó có phải là một sự sỉ nhục cay đắng của số phận không? Những người có lương tâm, không ai có thể nhẫn nại nhìn cảnh ấy.

3. Ngày xưa khi xem phim Tinh Võ Anh Hùng, tôi thích nhất nhân vật Thái Lục Căn. Ông ta là trùm xã hội đen, đại ca Thanh bang, thanh thế và tiền bạc không ai bì kịp. Khi sa cơ bị bắt, ông ta kiên quyết từ chối tình cảm của cô bạn gái Tuyết Kỳ. Lý do rất đơn giản, khi người đàn ông đã hết sức mạnh và của cải, không nên giữ bên mình một giai nhân. Làm vậy, chỉ chuốc khổ thêm cho người mình yêu.

Mà những bậc trượng phu, đều hành động như vậy cả. Lâm Xung trong Thủy Hử cũng viết giấy từ bỏ vợ khi bị Cao Cầu hãm hại, chịu đày ở Thương Châu. Trong thư có đoạn viết:

“Tôi là Lâm Xung, giáo đầu cấm quân Đông Kinh, có vợ là Trương Thị. Cô ta tuổi còn trẻ, nhan sắc còn mặn mà. Nay tôi phải tội lưu đày đi Thương Châu, chưa biết sống chết, không hẹn ngày về, không bảo vệ được Trương Thị. Vậy viết giấy này khẳng định Trương Thị có quyền tái giá tùy ý. Lâm Xung tuyệt đối không truy cứu.”

KẾT LUẬN

– Đàn ông không có gì trong tay (sức khỏe, võ thuật, tài trí, tiền bạc, địa vị…) thì không nên tìm kiếm giai nhân. Giai nhân phải được che chở và được cung cấp các dịch vụ an sinh tối thiểu. Đó là điều hợp tình hợp lý.

– Khi mất hết những thứ trên, người đàn ông có nhân phẩm nên tìm cách mà giải phóng cho giai nhân. Đó chính là đạo lý của vũ trụ, trời đất. Cứ khư khư nắm lấy, là biểu hiện của người hèn hạ và ngu dốt.

PS: Khi Thuyết buôn vua, đại gia nghìn tỷ bị bắt và bóc lịch 20 năm, người tình Linh Nga phải đưa cơm tù, thăm nom vất vả. Thuyết đã viết cho Linh Nga, giai nhân đệ nhất Hà Thành một bức thư rằng:

Đèn bên sông đã tắt

Chỉ còn dung nhan nàng

Sáng lên đưa dẫn lối

Êm dịu như ánh trăng.

Thôi nàng về đi nhé

Về làm lại cuộc đời

Thời buôn vua bán chúa

Ta đã bỏ xa rồi.

Ta vẫn nhớ ánh mắt

Bên song sắt hôm nào

Bàn tay ai nắm chặt

Hai dòng lệ tuôn trào.

Khi ta hết năng lực

Để lo cho bản thân

Sao còn dám mơ hão

Giữ riêng mình giai nhân?

Trong bể đời nhân thế

Mấy ai thoát khổ đau?

Thôi chuyện đời mặc kệ

Cứ yên giấc ngủ sâu…

Người phụ nữ ngoại hình không hấp dẫn là một thiệt thòi lớn. Người ấy phải đưa trí tuệ, đạo đức, năng lực chuyên môn, kỹ năng cư xử, kiến thức xã hội ngang bằng với một người đàn ông giỏi. Nếu không, người ấy sẽ bị vùi dập tơi bời. Đừng thắc mắc về những bất công vì đời này vốn dĩ đã bất công từ lâu. Thắc mắc về nó chỉ khiến ta thêm đau khổ.

- Mai Liên -

SAU IRAN SẼ LÀ AI ?

 SAU IRAN SẼ LÀ AI ?

Quan sát Iran, giang mận đồ rằng sẽ tới lượt Cuba, Triều tiên, Nga, Trung quốc…

Nói chung là các tay độc tài lần lượt lên thớt hết. Cá nhân tui cho là nhìn thế hơi thiển cận. Mỹ tuổi dzuồi ! Ta thử cùng nhau xét từng nước xem khả năng họ tới đâu. Nhưng nói gì thì nói tui vẫn cho là Trung Quốc vẫn là cao tay, hơn Mỹ ngàn vạn lần hơn. Cùng xem xét nhá, ta cứ giả thuyết là Mỹ sẽ đánh cả cụm đi nhá:

1- Cuba: Nếu Mỹ chơi thì Cuba là đầu tiên. Vì Cuba sát nách Mỹ, ai cũng biết. Thế nhưng Mỹ chưa mất hột đạn nào mà Cuba đã bủn rủn ko đi nổi vì đói rét, vậy thì còn đánh cái gì ? Vừa mới đây Chủ tịch Cuba còn gửi thư tuyệt mệnh, mà là thư ngỏ cho toàn thế giới nhá. Rằng “Cuba sẽ chiến đấu đến người cuối cùng, nếu mà chết hết thì xin bà con nhớ là có nước Cuba như thế”. Đấy, chưa đánh đấm gì đã la làng doạ chết thì còn đánh đấm gì nữa ? Chắc chắn Mỹ ko đánh Cuba, để Cuba tự…nhảy lầu. 

2- Triều Tiên: Nhân vật số 2 dứt khoát là cậu Ủn. Nhưng Mỹ có đánh ko ? Thật tình cậu Ủn cũng giang hồ mõm thôi, dễ thương ko hại ai. Ko tấn công láng giềng như Iran, cũng ko tài trợ khủng bố (có chăng viện trợ thịt người cho Nga cũng vì hoàn cảnh éo le, đói quá bán thịt người đong gạo sống qua ngày, thông cảm đc) Lâu lâu sợ thiên hạ quên thì cậu lại đem tên lửa ra dợt, mà chỉ rớt ngoài biển chứ không nhắm ai. Nhìn cái tướng mập ú của cậu Ủn tui cho rằng cậu chỉ là thằng nghiện game chứ vô hại. Biểu hiện là bữa cậu cho hạ thuỷ con tầu ngầm tối tân thì nó nằm ngửa bụng luôn 😀 Chưa hết, cậu còn phong cho ái nữ mới 13 tuổi làm Tư lệnh lực lượng tên lửa !!! Như thế ko nghiện game là gì ? 😀 Vậy thì Mỹ cũng chẳng cần đánh !

3- Nga: Lâu nay tui thấy bá tánh xì xào rằng Trump thiên vị Nga, sợ Nga, thân thiết với Putin. Nhưng tui cho rằng đó là suy nghĩ nông cạn. Nga chẳng có con bài nào để Mỹ phải e dè, chưa nói sợ. Trump cũng chẳng thân thiện gì ngoài mấy lời nói gió bay. Thực tế thì Trump đang siết cổ Putin bằng chặn dầu, mà là chặn quyết liệt. Tầu dầu Nga xuất lậu cũng bị Mỹ chặn bắt đến nay là chiếc thứ 11. Ngay cả tàu chiến Nga hộ tống tầu dầu cũng trơ mắt ếch chứ có dám động thủ đâu. Thế thì Nga hay Mỹ sợ  ?!? Mới đây, Nga cũng bắt đầu ngấm đòn Ukraina và rút khỏi Pokrovsk dù đã mất bao xương máu mong chiếm được tí đất. Chỉ ngượng chút vì Putin trót khoe đã giải phóng Pokrovsk 😀 Tệ hơn nữa, 1 mặt Nga thẽ thọt đề nghị dùng trở lại đồng đô la, cùng với bật mí rằng Nga có thể mở cửa để Mỹ ăn 1.400 tỷ dolla tài nguyên các kiểu, trong đó có đất hiếm. Vụ này Nga làm Trung Quốc rất cay mũi. Nhưng biết sao được khi Nga đã quá đuối mà Trung Quốc cũng chả tử tế gì. Bối cảnh đó thì Mỹ có cần đánh Nga không ? Điều này thì tui dự từ lâu. Nước cờ thân thiện với Nga của Trump  đã nói rõ tất cả ! Vậy là cả 3 nước đều có chứng cứ ngoại phạm để Mỹ không cần phải đánh nhá. Giờ xem Trung Quốc thì sao nhé !

4- Trung Quốc: Tập cận Bình và Trung Quốc mấy nghìn năm đại Hán  thì Mỹ ăn sao được ? Tập luôn đi trước 1 bước làm Mỹ tẽn tò. Đánh Iran, ngay ngày đầu Mỹ đã thịt 49 tướng lĩnh cao cấp nhất. Như thế tưởng đã là quá kinh. Nhưng không, Tập cận Bình mới là kinh. Ngay từ ngày đầu leo lên ghế tổng bí thư, cho đến nay, Tập đã thịt và làm biến mất hơn 120 tướng lĩnh trong chiến dịch Đả hổ diệt ruồi, đảm bảo Mỹ có muốn thịt cũng chả còn tướng mà thịt. Như thế có phải là Tập đã đi trước 1 bước hay không. Mỹ thật sự tẽn tò. Chưa kể đến máy bay, tên lửa Trung Quốc đã được thử nghiệm ở Venezuela, Iran… Israel thậm chí chả cần đánh chặn, tên lửa Trung Quốc mà Iran bắn đã đâm sầm xuống đất Iran. Hệ thống phòng không tối tân của Trung Quốc viện trợ Iran cũng ngủ rất ngon khi phi cơ Mỹ và Israel lượn như đi chợ trên không phận Iran. Vậy thì Mỹ liệu có đánh Trung Quốc hay không, mà nếu đánh thì đánh cái gì ? Vừa mới đây, Mỹ đánh Iran đúng trong lúc chính quyền Trung Quốc đang có hội nghị, mà nhìn đại biểu mặt bần thần, đăm chiêu. Thỉnh thoảng có đại biểu ngước mắt nhìn lên trần nhà cứ như sợ tên lửa đột nóc 😀 

Đấy, vậy là rõ rồi nhé. Đánh xong Iran là xong, thế giới yên tâm làm ăn chứ không có đánh đấm nữa đâu. Mà nhìn cách Mỹ đánh Iran đủ thấy không chỉ là đánh Iran, mà còn gửi thông điệp đến mấy tay giang hồ cấp xã. Đánh thế thì còn gì là con người ta nữa ? 

(Fb Đặng Tuấn Trung)

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

THIỀN GIẢ THÌ ẮT CUỒNG DÂM/ THIỀN THẬT GẶP PHẬT ĐÂM PHẬT

THIỀN GIẢ THÌ ẮT CUỒNG DÂM 

THIỀN THẬT GẶP PHẬT ĐÂM PHẬT

Lâu nay, người ta phải nghe nhiều chuyện về sự hủ bại kinh khủng nơi cửa Thiền "ở ta". Đủ cả tham nhũng, hối lộ, chạy chức chạy quyền, nhóm lợi ích... cho chí dâm ô, hủ hóa, hiếp dâm. Tại sao những người định tâm dứt bỏ bụi trần, kiên gan tu luyện mà cũng một ngày hóa "yêu râu xanh"?

Tất nhiên, tính dục, là thứ không ai có thể chạy trốn, các bậc "chân tu" đại định thì cũng chỉ "hóa" được nó chút nào đó để "biến" nó thành dạng năng lượng "cao cấp" hơn, mà thôi. Trong khi, những kẻ hành Thiền "tự phát" toàn loại "tay tu", thì 99,99% là trược khí nặng nề, thoát sao được.

Khi hành Thiền (thường là không đúng cách, không đúng "đường lối"), tính dục bị ức chế, dẫn tới ẩn ức nặng nề. Cái của nợ này khốn nịn lắm, càng ép thì nó càng chặt, càng chặt thì độ bung ra càng mạnh. Ắt có ngày tức nước vỡ bờ. "Cách mạng" nổ ra. Khi ẩn ức bị dồn nén, nó sẽ tìm đường thăng/thoát. Nếu "não trạng" của hành giả không có khả năng "tạo cửa", nó sẽ phá tanh bành thân-tâm-ý người đó, tẩu hỏa nhập ma, phát điên luôn. Cho nên, có những kẻ lên cơn cuồng dâm mà làm chuyện đồi bại, thì cũng là "phúc" cho chúng, như một cách thoát khỏi bị điên nặng.

Vì thế, đừng ngạc nhiên hay kinh ngạc quá. Những "Thiền giả chuyên nghiệp" nên nhớ chuyện này, về những thương binh/người tàn tật bị cụt tay/chân. Chân, tay họ bị cụt, nhưng đau đớn thay, hệ thần kinh vận động vẫn "nguyên vẹn", tức là nó vẫn nhớ cái chức năng điều khiển tay/chân của mình. Cho nên, có nhiều khi hệ thần kinh người đó vẫn gây ra ngứa ngáy, xót xa, đau đớn ở bàn tay hay bàn chân (trong khi những bộ phận ấy đã mất), chứng này Tây lông gọi là PHANTOM LIMB. Lúc ấy thì là địa ngục thực sự với họ, vì không có cách nào có thể làm chấm dứt được cái nỗi đau/xót/ngứa ấy. Nói chuyện này vì biết, ở nhiều Thiền viện, người ta thường ăn rau răm và dùng các loại thuốc để cắt khoái cảm tình dục, nhưng tất nhiên là vô ích, phải không? Thậm chí, có những nhà sư đã bực lên lấy dao rựa chặt đứt cả cặc dái (chuyện trước đây bên Thái, và không ít "ở ta" bây giờ, trên mạng đầy bài viết). Trời đất ạ, những vị teo dái, đứt cặc ấy sẽ khổ sở thế nào thì biết rồi đấy. Khác gì những người cụt chân/tay, họ vẫn đau, vẫn cương, vẫn thèm, ở trung ương thần kinh, chứ không phải hạ bộ (tèo rồi còn đâu), mà hỡi ôi, họ chỉ có quằn quại đến điên cuồng chứ không thoát được.

Cho nên, càng tu Thiền lắm dễ càng dâm tục, không thì thành người thực vật à, và "đốc chứng" ra nhiều bệnh hoạn. Như Khuyển Điếm Thiền giả ("nhà thơ dân gian" Bảo Sinh), ổng nói làm thơ Mật Tông, mà mềnh đành phải gọi là "tật mông", vì dậm dật vô cùng. Như Osho Thiền thật, lúc thất sủng bị đuổi khỏi Hoa Kỳ vẫn hai tay quắp năm em tóc vàng phi chuyên cơ trở về Ấn Độ. Mềnh từng nghe những chuyện quát nạt, khắc nghiệt và luôn trở chứng của Thích Nhất Hạnh khi sang tuổi già. Và đã nghe về những phát ngôn quá khích, bất chấp, biện biệt của Đức Dalai Lama (không tin, đi mà "gúc"). Các "đại guru" cũng không ai trốn thoát được thân xác mình, dù 1 sát na. Chiêm tinh Tây cũng có câu: "You are willingly taken prisoner by your hormones." (Bạn tự nguyện để cho hormone của mình bắt làm tù binh) Hey! Sao không để cho phạc-nhiên?!

.

Tại sao nói “Thiền thật gặp Phật đâm Phật”? 

Đó là công án nổi tiếng của Thiền sư vĩ đại Lâm Tế (Linji Yixuan), khi ngài phán: “Phùng Phật sát Phật, phùng Tổ sát Tổ.” Ý không phải giết thật, mà là phá mọi chấp trước. Khi hành giả còn bám vào hình tượng Phật, lời dạy hay quyền uy của Tổ, tâm vẫn còn lệ thuộc. Lâm Tế dạy rằng CON ĐƯỜNG GIÁC NGỘ đòi hỏi dũng khí cắt đứt mọi thần tượng, mọi khuôn mẫu, kể cả những biểu tượng thiêng liêng nhất. “Sát” ở đây là giết cái ảo tưởng trong TÂM MÌNH, không phải giết người. Chỉ khi dám phá vỡ mọi chỗ nương tựa, người tu mới trực tiếp gặp bản tâm của mình – tự do, sống động, không bị trói buộc bởi bất kỳ hình bóng nào. Vì kẻ còn quỳ trước Phật thì chưa thể đứng dậy, làm Phật. 

.

BONUS [Một chuyện Thiền "cách tân"]:

Có một người hỏi Thiền sư: "Đại sư, bạn gái tôi tuy có một số ưu điểm, nhưng những khuyết điểm của cô ấy làm tôi rất khó chịu. Làm cách nào để cô ấy chỉ có ưu điểm mà không có khuyết điểm bây giờ?"

Thiền sư cười đáp: "Phương pháp rất đơn giản, nhưng mà nếu muốn ta bày cho thì thí chủ trước tiên hãy xuống núi tìm cho ta tờ giấy chỉ có mặt phải không có mặt trái về đây."

Người kia trầm ngâm một lát rồi hạ sơn. Rất nhanh sau đó anh ta trở lại và đưa cho Thiền sư... một tờ báo Nhân Dân.

Từ đó Thiền sư độn nhập không môn, không vấn thế sự nữa.

[TG: Internet]

.

[18/6/17 | Bài đã in trong sách Phạc Nhiên Đy] 

.

#phacnhiendy #phac_nhiên_đáp_giả

FB. Hoàng Bùi: Từ drama "Khầy Nhuận Đạt" đến Iran - KHI THƯỢNG ĐẾ BỊ BẮT CÓC

Từ drama "Khầy Nhuận Đạt" đến Iran - KHI THƯỢNG ĐẾ BỊ BẮT CÓC

Một phú bà Việt Nam đang dồn tiền truy sát gắt gao gã "khầy" lừa tình lừa tiền, và cùng lúc đó, hàng ngàn quả tên lửa đang dội thẳng xuống đầu hệ thống giáo chủ thần quyền tại Iran... Hai sự kiện này tưởng chừng ở hai thế giới khác biệt, nhưng thực chất, chúng dùng chung một kịch bản.

Trong lúc chế độ thần quyền Trung Đông đang hứng chịu đòn giáng nặng nề, thì ở Việt Nam, chị Tym vỡ mộng, phát hiện người tình "cõi thiền" lây bệnh tình dục cho dàn harem, và bắt đầu cuộc chiến truyền thông săn lùng "khầy".

Nhìn vào hai câu chuyện này, ta chợt nhận ra: Dù ở quy mô "tà giáo phòng ngủ" (Micro-cult) như Khầy & Tym, hay "tà giáo quốc gia" (Macro-cult) như chế độ thần quyền, công thức thao túng của những kẻ cuồng tín là y hệt nhau: Độc quyền chân lý - Tẩy trắng đạo đức - Bóc lột toàn diện. Và kết cục của chúng luôn là sự sụp đổ khi cái vỏ bọc thiêng liêng bị xé rách.

1. Bán "Sự cứu rỗi" cho những khoảng trống tâm hồn

Ở một kịch bản thu nhỏ: Khầy nhắm vào sự chới với tâm linh của một người phụ nữ thành đạt nhưng từng đổ vỡ. Khầy không dùng vật chất để dụ (vì chị không thiếu), mà dùng "nhân duyên tiền kiếp", biến Tym thành "công chúa", thành "người được chọn" mang sứ mệnh cao cả. Khầy đánh cắp lý trí của Tym bằng ảo giác tâm linh.

Ở cấp độ vĩ mô: Những tay giáo chủ bán "sự thuần khiết" và "thiên đường" cho một dân tộc trong bối cảnh lịch sử bạo loạn, chông chênh. Họ tự xưng là "Đại diện của Thánh Allah", là những người duy nhất giữ chìa khóa mở cửa thiên đàng.

Khi một người (hay một quốc gia) giao phó cuộc đời cho một kẻ mặc áo choàng tôn giáo mà từ bỏ đi tư duy phản biện, đó là lúc chiếc còng số 8 vô hình được sập lại.

2. Viết lại ranh giới đạo đức: Khi cái ác khoác áo Thần thánh

Kẻ thao túng không bao giờ nhận mình làm sai, chúng tự định nghĩa lại thế nào là sự đúng đắn.

Khầy lừa Tym và các sư cô quan hệ tình dục lăng nhăng nhưng gắn mác "thiền Tantra Tây Tạng". Việc hiến dâng thân xác hay bán nhà cửa được ngụy biện là "buông bỏ ngã chấp", "tu tập". Đổi lại, nạn nhân nhận về bệnh ung thư tử cung và sự trắng tay.

Nó tàn ác không kém gì câu chuyện "Luật Sharia và Ấu dâm" ở Trung Đông. Các giáo chủ bóp méo kinh sách để hợp pháp hóa việc bóc lột tình dục (như cho phép kết hôn từ 9 tuổi) và bạo lực (đánh chết phụ nữ không trùm khăn Hijab). Tội ác được khoác chiếc áo "ý muốn của Thượng Đế". Nạn nhân không dám phản kháng vì họ tin rằng: Cãi lại "khầy" hay "giáo chủ" chính là phạm thượng với Vũ trụ, với Đấng Tạo Hóa. Họ cắn răng chịu đựng sự nhục nhã nhưng lại lầm tưởng đó là niềm tự hào cuồng tín.

3. Tại sao nạn nhân lại "ngu mù quáng" đến vậy?

Nhiều người đứng ngoài nhìn vào sẽ thắc mắc: Sao toàn những chuyện vô luân, kỳ cục vậy mà họ vẫn tin? Câu trả lời là: Tà giáo không thể tồn tại nếu không cô lập được nạn nhân.

Nhìn vào vụ việc, Khầy đã cao tay tẩy não luôn cả mẹ, anh chị em, bạn bè, thậm chí là... người yêu của Tym. Khi người yêu hiện tại cũng ủng hộ Tym "tu học" với khầy, Tym bị cắt đứt mọi mỏ neo lý trí ở thế giới thực. Chị bị giam trong một "nhà tù tâm lý" vô hình - nơi mọi sự điên rồ đều được đám đông cổ vũ.

Ở bình diện quốc gia (hoặc trong các tà giáo chính trị/sự sùng bái lãnh tụ), chế độ tạo ra "nhà tù vật lý" bằng Cảnh sát đạo đức (Morality Police), quân đội và sự kiểm duyệt. Bất cứ tiếng nói phản biện nào cũng bị gán tội "kẻ thù của Chúa", "kẻ thù của nhân dân" và bị tiêu diệt tàn khốc.

4. Giọt nước tràn ly: Khi sự trần tục dơ bẩn nhất bị phơi bày

Lừa dối bằng thần thánh hay chủ nghĩa vĩ đại chỉ có tác dụng cho đến khi những bản chất dơ bẩn, xác thịt nhất bị phơi ra ánh sáng. 

Chị Tym bừng tỉnh khi cầm trên tay bản án ung thư tử cung của 2 sư cô. Cái mác "công chúa tiền kiếp" vỡ vụn khi chị nhận ra mình thực chất chỉ là công cụ tình dục kiêm cái ATM. Ảo ảnh sụp đổ. Bản ngã của một người phụ nữ quyền lực trỗi dậy, Tym lập tức trở lại làm một nữ doanh nhân tàn khốc: Hack Facebook chính chủ, dồn tiền chạy truyền thông, truy cùng diệt tận.

Cùng lúc này, chế độ thần quyền ở Trung Đông cũng đang đối mặt với sự lung lay tột độ. Bức màn "những vị thánh sống bất tử" đang bị xé rách toạc bởi đạn pháo, ám sát và đặc biệt là những cuộc biểu tình từ chính người dân của họ.

Tôn giáo nguyên thủy dạy con người hướng thiện và tự do. Nhưng khi nó bị thao túng bởi những kẻ ái kỷ khát quyền lực, nó trở thành thứ vũ khí tẩy não tàn bạo nhất lịch sử. Đời sống tâm linh là cần thiết, nhưng "Sự Giác Ngộ thực sự không bao giờ yêu cầu bạn phải đưa mật khẩu ngân hàng, trao thân xác hay tước đoạt quyền tự do của người khác".

Khi ai đó tự xưng là đại diện của Thần Phật, Chúa Trời hay Đấng Cứu Thế để bắt bạn làm những điều trái với luân lý cơ bản của con người, hãy bỏ chạy. Hoặc tốt nhất, hãy chuẩn bị sẵn tiền để... thuê người hack nick phốt chết cụ bọn nó như chị Tym, nếu bạn không có quyền lực để nã tên lửa lên đầu chúng như Donald Trump!

- Hoàng Bùi -

Toán học Liên Xô. Kỹ thuật Mỹ. Máy bay chiến đấu tàng hình đầu tiên trong lịch sử

Đến những năm 1970, tốc độ và độ cao không còn đủ nữa. Hệ thống radar và tên lửa đang được cải tiến nhanh chóng. Máy bay U-2 bay ở độ cao 70.000 feet, nhưng vẫn bắn hạ được Gary Powers vào năm 1960.

Ngay cả tốc độ Mach 3 của SR-71 cũng không còn là điều chắc chắn nữa.

Toán học đã rõ ràng: bạn không thể chạy trốn khỏi radar mãi mãi.

Trừ khi bạn biến mất khỏi nó.

Năm 1962, nhà vật lý Liên Xô Pyotr Ufimtsev đã xuất bản "Phương pháp sóng biên trong lý thuyết vật lý về nhiễu xạ", một bài báo chuyên sâu về cách sóng điện từ tán xạ trên bề mặt.

Chính phủ của ông cho rằng nó "không có giá trị quân sự hay kinh tế" và cho phép ông xuất bản quốc tế.

Năm 1971, Không quân Hoa Kỳ đã dịch nó. Nó nằm trên kệ cho đến khi Denys Overholser, một chuyên gia về radar tại Skunk Works của Lockheed, nhặt nó lên.

Sau này ông gọi nó là "quá khó hiểu đến nỗi chỉ có dân mọt sách thực thụ mới có thể hiểu nổi."

Nhưng ông đã nhìn thấy điều mà người Liên Xô bỏ sót: nếu bạn chia một chiếc máy bay thành các tấm phẳng có góc cạnh, bạn có thể tính toán chính xác vị trí radar phản xạ và hướng nó đến bất cứ đâu ngoại trừ hướng về phía máy thu.

Overholser đã thuê nhà toán học Bill Schroeder. Họ đã viết một chương trình có tên ECHO 1. Kết quả là một hình dạng kỳ lạ đến nỗi huyền thoại của Skunk Works, Kelly Johnson, đã ghét nó.

Các kỹ sư gọi nó là "Kim cương Vô vọng." Nó không ổn định về mặt khí động học đến mức cần máy tính để bay.

Nhưng trên radar, nó lại vô hình.

Trong quá trình thử nghiệm, mô hình này tàng hình hơn cả cái cột đỡ nó. Một người vận hành radar nói với Ben Rich rằng nó chắc hẳn đã rơi xuống, cho đến khi một con quạ đậu lên nó và xuất hiện trên màn hình. Một chuyên gia của MIT đã dán các viên bi vào mũi máy bay.

Ngay cả một viên bi 1/8 inch cũng dễ nhìn thấy hơn cả chiếc máy bay phía sau nó.

Sau đó, Rich lăn các viên bi trên bàn làm việc của các tướng lĩnh Lầu Năm Góc. "Đây là máy bay của các ông."

Hai nguyên mẫu F-117 Nighthawk đã cất cánh. Cả hai đều rơi. Cả hai phi công đều nhảy dù thoát hiểm. Nhưng dữ liệu đã chứng minh điều đó: công nghệ tàng hình đã thành công. Đến năm 1983, F-117 Nighthawk đã đi vào hoạt động, thực hiện các nhiệm vụ trong bí mật hoàn toàn suốt năm năm trước khi công chúng biết đến sự tồn tại của nó.

Toán học Liên Xô. Kỹ thuật Mỹ. Máy bay chiến đấu tàng hình đầu tiên trong lịch sử.

Thành tựu này đã thay đổi chiến tranh trên không mãi mãi.

#NLTC

Lê Công Thành: Konstantin Rokossovsky

Konstantin Rokossovsky

Trời Moscow mưa tầm tã ngày 24 tháng 6 năm 1945. Trên Quảng trường Đỏ, một người đàn ông cưỡi ngựa đen tuyền dẫn đầu đoàn duyệt binh. Ngực ông lấp lánh huân chương. Miệng ông là hàm răng giả bằng thép, thay cho chín chiếc răng bị đánh gãy trong ngục tối tám năm trước, bởi chính những người giờ đang đứng vỗ tay trên lễ đài.

Người đàn ông đó là Konstantin Rokossovsky, cựu tù nhân số 1442, Nguyên soái Liên Xô.

Năm 1937, Stalin ra lệnh thanh trừng hàng loạt tướng lĩnh. Rokossovsky bị bắt với cáo buộc làm gián điệp, một tội danh bịa đặt hoàn toàn. Ba mươi tháng sau đó, ông sống trong một thế giới mà ngôn ngữ bình thường không còn đủ sức mô tả. Biệt giam. Ngón chân bị búa đập nát. Xương sườn dập. Hai lần bị dẫn ra sân, bịt mắt, nghe tiếng lên đạn, rồi im lặng. Họ bắn vào đầu ông bằng nỗi sợ, ngày này qua ngày khác.

Nhiều tướng lĩnh khác đã ký bản thú tội giả để được yên. Họ tố cáo đồng đội, bán đứng bạn bè, đổi lấy vài tháng sống thêm trong xà lim ẩm mốc. Rokossovsky không ký. Một người bị dẫn đi xử bắn hai lần thì không thể nói mình không biết sợ. Nhưng ông hiểu rằng chữ ký trên tờ giấy đó sẽ giết nhiều người hơn viên đạn. Mỗi cái tên ông nêu ra sẽ là một gia đình tan nát.

Khi bị tước đi mọi thứ khác, phẩm giá hóa ra lại là thứ cuối cùng còn sót. Búa không cướp được nó.

Năm 1940, chiến tranh gõ cửa và Hồng quân thua liểng xiểng trên mọi mặt trận. Stalin nhìn quanh phòng họp, nhận ra một sự thật đơn giản: ông đã giết gần hết tướng giỏi của mình. Rokossovsky được lôi ra khỏi tù, phục chức, giao quyền chỉ huy.

Cảnh đó đáng để hình dung kỹ. Một người đàn ông với cơ thể nát tan, đứng trong phòng làm việc của kẻ đã ra lệnh tra tấn mình, nhận lệnh đi cứu nước từ bàn tay đã ký lệnh bắt mình. Ông có quyền thù hận. Không ai trên đời này có lý do chính đáng hơn ông.

Nhưng ông không dành thời gian cho oán hờn. Ông dồn toàn bộ năng lượng vào việc giữ Moscow. Lý do cũng không lãng mạn gì: nếu ông để cay đắng lấn át tỉnh táo, quân Đức sẽ thắng. Khi quân Đức thắng, gia đình ông, đồng đội ông, cả dân tộc ông đều chết. Đó là phép tính của một trí tuệ đủ lạnh để tách nỗi đau cá nhân ra khỏi trách nhiệm chỉ huy. Phục vụ sứ mệnh hay phục vụ hận thù, ông chọn cái đầu.

Bốn năm sau, năm 1944, Rokossovsky trình lên Stalin kế hoạch giải phóng Belarus - Chiến dịch Bagration. Ông đề xuất tấn công bằng hai mũi gọng kìm cùng lúc. Stalin chỉ muốn một. Câu nói của Stalin nghe như lời khuyên, nhưng ai có mặt trong phòng đều hiểu đó là đe dọa: "Đồng chí hãy ra ngoài suy nghĩ lại đi."

Với một cựu tù nhân Gulag, câu đó mang theo mùi xà lim.

Rokossovsky bước ra. Rồi bước vào lại. "Hai mũi đột phá." Stalin đuổi ông ra lần thứ hai. Phòng họp im phăng phắc. Các tướng khác quay mặt đi. Lần thứ ba, ông vẫn trở lại với cùng một câu trả lời.

Stalin nhượng bộ. Bagration diễn ra theo đúng kế hoạch hai mũi gọng kìm. Cụm tập đoàn quân Trung tâm của Đức bị xóa sổ hoàn toàn - một trong những thảm bại lớn nhất trong lịch sử chiến tranh hiện đại.

Điều đáng chú ý: Rokossovsky dám cãi Stalin ba lần liên tiếp, trong khi các tướng lĩnh khác run sợ không dám mở miệng. Ba mươi tháng ngục tối giải thích chuyện đó. Khi một người đã bị dẫn đi xử bắn hai lần và vẫn sống, nỗi sợ mất chức hay mất lòng cấp trên trở nên nhỏ bé. Ông chỉ sợ đưa ra quyết định sai về chuyên môn, bởi quyết định sai nghĩa là hàng vạn lính chết oan.

Có một chi tiết nhỏ dễ bị bỏ qua giữa những chiến dịch vang dội. Rokossovsky khác Zhukov - vị tướng nổi tiếng sẵn sàng ném quân vào hỏa lực địch như ném củi vào lò - ở một điểm căn bản: ông coi binh lính là người.

Ông là tướng duy nhất dám đề nghị Stalin ân xá cho các tù binh Liên Xô trốn thoát khỏi trại giam Đức. Stalin coi họ là kẻ phản quốc. Rokossovsky, người từng bị chính nhà nước gọi là phản quốc, hiểu hơn ai hết cái giá của một cáo buộc sai.

Binh lính dưới quyền ông chiến đấu không phải vì sợ bị bắn bỏ nếu thoái lui. Họ chiến đấu vì không muốn phụ lòng người chỉ huy duy nhất đối xử với họ như con người. Có một loại kỷ luật mà nỗi sợ hãi không tạo ra được - loại kỷ luật không tan rã khi đạn pháo xé nát đội hình.

Rokossovsky mất năm 1968. Ông sống đủ lâu để chứng kiến mình trở thành huyền thoại, nhưng không đủ lâu để nhìn thấy Liên Xô sụp đổ.

Câu chuyện của ông đặt ra một câu hỏi khó chịu cho bất kỳ ai từng bị tổ chức mình phụng sự quay lưng: Khi quay trở lại nắm quyền, bạn chọn xóa sạch quá khứ và trọng dụng cả kẻ từng hại mình, hay loại bỏ họ để làm sạch đội ngũ? Cả hai lựa chọn đều có cái giá riêng.

Rokossovsky chọn chiến đấu bên cạnh những kẻ từng ký lệnh bắt ông. Ông không quên. Ông chỉ nhìn thấy thứ lớn hơn ký ức của mình.

- Lê Công Thành -

FB. Ngọc Sơn: GIÁO CHỦ KHOMEINE ĐÃ TỪNG NHỜ NHỮNG NGƯỜI CS GIÚP HỌ LÀM CUỘC CM HỒI GIÁO NĂM 1979 GIÀNH THẮNG LỢI, SAU ĐÓ ÔNG TA GIẾT HỌ VÌ SỢ TRANH GIÀNH QUYỀN LỰC?

BẠN CÓ BIẾT!

GIÁO CHỦ KHOMEINE ĐÃ TỪNG NHỜ NHỮNG NGƯỜI CS GIÚP HỌ LÀM CUỘC CM HỒI GIÁO NĂM 1979 GIÀNH THẮNG LỢI, SAU ĐÓ ÔNG TA GIẾT HỌ VÌ SỢ TRANH GIÀNH QUYỀN LỰC?

Iran của Khomeini là kẻ thù không đội trời chung của cộng sản, nhưng những người CS đã ngây thơ giúp ông ta, ngỡ rằng ông ta sẽ xây dựng một Iran sau CM hồi giáo 1979 giống mô hình của LX?

Gần đây, nhiều người Việt Nam– đặc biệt là những người cộng sản, hoặc bị ảnh hưởng bởi tuyên truyền cộng sản– tỏ ra hồ hởi ủng hộ Iran??

Họ tung hô Iran như một "ngọn cờ chống đế quốc", như một đồng minh tự nhiên của "mặt trận cách mạng thế giới". Họ đã hoàn toàn không biết gì về lịch sử đẫm máu và phản bội của chính thể Hồi giáo Iran đối với những người cộng sản từ LX 

Sự thật là: Khomeini– người sáng lập nước Cộng hòa Hồi giáo Iran#– kẻ đã tiêu diệt cộng sản ở  Iran một cách dã man và có hệ thống sau khi lợi dụng họ như bàn đạp để cướp lấy chính quyền năm 1979.

Liên minh giả tạo với cộng sản để lật đổ vua Shah.

Trước 1979, Iran là một quốc gia quân chủ độc tài dưới quyền vua Shah– thân Mỹ, đàn áp đối lập, nhưng cũng tiến hành hiện đại hóa. Nhiều lực lượng tham gia đấu tranh chống Shah: trí thức, sinh viên, dân chủ, cộng sản và đặc biệt là giới giáo sĩ Hồi giáo. 

Trong số đó, Đảng Tudeh– chính đảng cộng sản lớn nhất Iran– đã chọn đứng về phía Khomeini, lãnh tụ của phe Hồi giáo cực đoan lưu vong.

Họ tin rằng Khomeini là "nhà cách mạng Hồi giáo chống đế quốc", là người sẽ cùng họ xây dựng một xã hội công bằng theo mô hình LX. Họ ủng hộ cách mạng, vận động quần chúng, tán thành bản hiến pháp mới– trong đó Khomeini thiết lập chế độ "Lãnh tụ tối cao" toàn quyền" Kiểu LX: Tôn thờ lãnh tụ tinh thần".

Thậm chí trong giai đoạn 1979–1981, Đảng Tudeh còn được hợp pháp hóa, có đại diện trong bộ máy nhà nước, và một số thành viên được cài vào cả quân đội để giúp trấn áp các phe đối lập dân chủ– những lực lượng thế tục từng chống Shah song song với Tudeh và Hồi giáo.

Sự ngây thơ đó đã phải trả giá bằng máu và sự tuyệt chủng chính trị.

Cộng sản bị thanh trừng dã man khi không còn giá trị lợi dụng, Bởi Khomeini tin rằng CS sẽ tranh quyền của ông ta.

Ngay sau khi củng cố được quyền lực, Khomeini trở mặt nhanh như chớp. Ông ta tuyên bố "chủ nghĩa cộng sản là mối đe dọa đối với đạo Hồi và cần bị tiêu diệt".

Những gì xảy ra sau đó là một cuộc tàn sát có hệ thống, không khác gì các cuộc thanh trừng của Stalin:

Từ 1981, các nhà hoạt động Đảng Tudeh bị bắt giữ hàng loạt. Nhiều người bị tra tấn dã man, bị buộc "tự thú" trên truyền hình– những bản thú tội đầy sỉ nhục và cưỡng bức.

Năm 1983, Đảng Tudeh bị tuyên bố bất hợp pháp. Hơn 10.000 thành viên và cảm tình viên bị bắt giam, phần lớn không được xét xử.

Từ 1985 trở đi, hàng ngàn người bị đưa ra xét xử vội vã trong vài phút, sau đó bị treo cổ tập thể. Gia đình không được báo trước, không được nhận xác, không được biết nơi chôn.

Cao điểm là cuộc thảm sát năm 1988:

Sau chiến tranh Iran-Iraq, dưới lệnh trực tiếp của Khomeini, ít nhất 4.000 đến 5.000 tù nhân chính trị– phần lớn là cộng sản hoặc cánh tả– đã bị hành quyết trong vòng vài tuần. Một số tổ chức nhân quyền và cựu quan chức Iran cho rằng con số thực tế lên tới 30.000 người.

Các tù nhân bị đưa đến đối mặt với cái gọi là "ủy ban tử thần", gồm ba giáo sĩ hoặc thẩm phán. Chỉ vài câu hỏi ngắn như:

"Mày có tin vào Allah không ?"

"Mày có sẵn sàng từ bỏ tổ chức Marxist không ?"

Trả lời không đúng ý là lập tức bị đưa đi treo cổ trong đêm.

Họ không được báo án, không được gọi luật sư, không được gặp người thân, không được chôn cất tử tế. Nhiều ngôi mộ tập thể đã được phát hiện sau này.

Đây là cuộc hành quyết tù nhân chính trị lớn nhất trong lịch sử hiện đại Trung Đông, được Tổ chức Ân xá Quốc tế mô tả là "tội ác chống lại loài người". Báo cáo của Liên Hợp Quốc và HRW so sánh vụ thảm sát này về quy mô và tính chất với diệt chủng Khmer Đỏ ở Campuchia.

Kẻ thù tư tưởng tự nhiên của cộng sản

Về lý luận, chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan của Khomeini và chủ nghĩa Marx vô thần là hai hệ tư tưởng không đội trời chung. Khomeini coi cộng sản là:

Vô thần", "phản Thượng đế"

"Bệnh dịch" cần bị tiêu diệt triệt để

Mối đe dọa tới đạo đức, trật tự xã hội và quyền lực giáo sĩ. 

Một trong những tuyên bố nổi tiếng của ông ta:

"Chúng ta không cần Marx, không cần chủ nghĩa cộng sản. Chúng ta cần luật Sharia (luật Hồi giáo man rợ) và ý chí của Allah".

Iran dưới thời Khomeini về thực chất là một nhà nước toàn trị thần quyền, nơi mà Lãnh tụ Tối cao vừa là giáo chủ, vừa là nguyên thủ 

quốc gia, nắm quyền sinh sát tuyệt đối– không khác gì một phiên bản Hồi giáo của chế độ phát xít.

Bài học cho những người cộng sản Việt Nam

Hỡi các nhà "mácxít" Việt Nam đang hô hào cổ vũ Iran:

- Chống Mỹ không đồng nghĩa với chính nghĩa.

- Kẻ thù của kẻ thù chưa chắc là bạn. Khomeini dùng cộng sản như công cụ rồi giết họ như giết kiến, loại họ như rác rưởi.

- Một chế độ thần quyền toàn trị như Iran không bao giờ chấp nhận đối thoại tư tưởng, chứ đừng nói đến một Đảng Cộng sản nào đó chen chân.

- Bạn nghĩ Iran là bạn? Iran đã giết sạch "bạn" của bạn ngay từ khi chưa kịp nói lời cảm ơn.

- Đảng Tudeh năm xưa từng tưởng mình là đồng chí của Khomeini. Họ cũng từng tự tin, hăng hái, hy vọng. Cuối cùng, họ là những người đầu tiên bị treo cổ.

Không phải chống Iran– mà là chống ngụy biện.