Hình ảnh bài báo Sài Gòn xưa, nói về chuyện lần đầu tiên tổ chức kỳ thi Tú tài được chấm bằng máy điện tử IBM. Tính tới nay đã hơn 50 năm rồi. Những cô cậu học trò đi thi Tú tài năm ấy, giờ chắc cũng đã lên ông lên bà, có cháu chắt đầy đủ. Nhưng có lẽ, ký ức về kỳ thi đặc biệt đó thì khó mà quên được. Khó quên là vì kỳ thi Tú tài niên khóa 1973-1974 có quá nhiều điều đặc biệt. Đây là kỳ thi Tú tài cuối cùng của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, đồng thời cũng là lần đầu tiên Bộ Quốc Gia Giáo Dục dùng máy điện toán IBM, tức International Business Machines, để chấm thi Tú tài. Bên dưới, ad có biên lại câu chuyện về kỳ thi này hơi dài một chút. Nếu bạn muốn biết thêm, hoặc muốn nhìn lại một kỷ niệm của một thời đi học ở miền Nam trước 1975, thì mời đọc tiếp nhe. --- Ngày nay nghe tới máy điện toán hay máy tính điện tử thì không có gì lạ. Nhưng ở Việt Nam vào đầu thập niên 1970, đó vẫn còn là một thứ rất mới mẻ. Máy điện toán trên thế giới đã có từ năm 1924, nhưng tại miền Nam thời đó, ngay cả mấy...
BÁN ĐẤT TỔ TIÊN 🥵Tui có ông anh xã hội. Nhà ổng ở quê có miếng đất mấy công ông bà để lại. Đất không nằm mặt tiền, không có khu công nghiệp, không có dự án gì hết. Chỉ là miếng đất có cây xoài già, cái ao nuôi cá rô và cái bờ rào trồng dâm bụt đỏ rực mỗi mùa hè. Một ngày, thằng con trai từ thành phố về, mặc áo sơ mi slim-fit, đi giày trắng tinh như bác sĩ thẩm mĩ Hàn Quốc. Nó nói: “Ba bán đất đi. Để con đầu tư coin với mở quán cà phê acoustic. Giờ ai còn làm nông nữa”. Ông già ngồi im. Tay vẫn mân mê điếu thuốc. Một hồi mới hỏi: “Coin là con gì? Nuôi được không?” Thằng con cười khẩy: “Ba quê mùa quá”. Rồi cuối cùng bán thật. Tiền cầm một cục dày cộm. Cả nhà vui như mới trúng Vietlott. Mấy hôm đầu đi ăn nhà hàng, check-in resort, mua TV 75 inch. Bữa nào cũng đăng Facebook kiểu: “Biết đủ là hạnh phúc”. Ba tháng sau, quán cà phê đóng cửa. Sáu tháng sau, coin bay màu. Một năm sau, cái TV vẫn còn đó, nhưng nhà thì đi thuê. Còn miếng đất? Người ta xây kho lạnh trên đó. Tết năm ấy, ông già c...