Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Trần Duy Hùng: Niềm tin vào một hệ thống pháp luật hiệu quả và công bằng đáng giá bao nhiêu tiền?

Đố mọi người biết, niềm tin vào một hệ thống pháp luật hiệu quả và công bằng đáng giá bao nhiêu tiền? Chắc sẽ có người nói là vô giá, rằng phải đánh đổi bằng hi sinh, bằng đấu tranh, bằng nhiều thế hệ. Nói vậy đúng, mà khó hình dung quá. Mình thì tìm được một con số. Khoảng 5.200 tỷ đô la. Gấp 10 lần toàn bộ GDP Việt Nam năm 2025. . Ta quen nghĩ của cải một quốc gia là mỏ khoáng sản, là nhà máy, là đất nông nghiệp. Theo mình  thì niềm tin vào tính công bằng của một quốc gia mới là tài sản lớn nhất, và Singapore là chỗ chứng minh điều đó rõ nhất. Một hòn đảo 730 km², nhỏ hơn Đà Nẵng, không tài nguyên, không nông nghiệp, không thị trường nội địa, vỏn vẹn hơn 6 triệu dân. . 5.200 tỷ đô đang từ khắp nơi trên thế giới tìm đường tụ về đó. Mà Singapore không phải bỏ một đồng vốn, không bán một cân khoáng sản, không cần sản xuất một món hàng nào. Thứ duy nhất họ cho mượn là cái tên Singapore đặt lên bản hợp đồng, và bộ luật đứng sau cái tên đó. Vậy thứ thế giới bỏ tiền ra mua không phải là...
Các bài đăng gần đây

Châu Vân: CÂU HỎI "BẪY" KHIẾN SINH VIÊN LUẬT LÍU LƯỠI

CÂU HỎI "BẪY" KHIẾN SINH VIÊN LUẬT LÍU LƯỠI "Pháp luật có đại diện cho công lý không?" — Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại đẩy mọi sinh viên luật vào thế tiến lui lưỡng nan. Nếu bạn tự tin trả lời "Có", chia buồn, khả năng cao bạn sắp nhận tấm vé thi lại môn Lý luận Nhà nước và Pháp luật. Bởi trên bục giảng, pháp luật trước hết mang tính giai cấp — là công cụ thể hiện ý chí của giai cấp cầm quyền chứ không thuần túy là một khái niệm "công lý" trừu tượng. Nhưng nếu bạn lắc đầu trả lời "Không", bạn lại tự mở cửa bước ra khỏi trường luật. Một người không tin vào giá trị công lý của pháp luật thì làm sao có thể khoác lên mình chiếc áo cử nhân luật, rồi sau đó đứng trước tòa dùng luật để bảo vệ cho người khác? Thực ra, câu hỏi này chính là sự giằng xé kinh điển giữa Thực tại (pháp luật như nó vốn là) và Lý tưởng (pháp luật như nó nên là). Pháp luật bản thân nó chỉ là một hệ thống quy tắc của hành vi mà nhà nước sử dụng để duy trì tr...

Dương Quốc Chính: SỐ PHẬN LONG ĐONG CỦA ĐÀI TƯỞNG NIỆM ALEXANDRE DE RHODES Ở HÀ NỘI

- Dương Quốc Chính - SỐ PHẬN LONG ĐONG CỦA ĐÀI TƯỞNG NIỆM ALEXANDRE DE RHODES Ở HÀ NỘI Đài tưởng niệm này đã từng nằm ở trước đền bà Kiệu, chỗ bây giờ là tượng đài Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh, không rõ bị đập bỏ vào thời Đốc lý Trần Văn Lai (Đế quốc VN) hay thời VNDCCH. Vào khoảng năm 1923-1924, thiếu tá Bonifacy, là 1 người yêu thích lịch sử VN, đã lập 1 hội đồng quyên tiền dựng đài kỷ niệm cha Alexandre de Rhodes (AdR). Tháng 4/1931, khi ông này mất thì số tiền quyên được lên đến 5800đ (bạc Đông Dương). Đến cuối năm 31, Hội đồng cử cử người thay thế ông Bonifacy để tiếp tục công việc xây tượng đài. Như vậy đài tưởng niệm này hoàn toàn là "xã hội hóa" chứ không dùng ngân sách nhà nước! Hội đồng quyết định tượng đài phải xây kiểu bản địa và giao cho KTS người bản địa thực hiện. Sau 2 năm tuyên truyền cổ động, hội đồng cũng chỉ thu được 5 mẫu thiết kế, nhưng đều không được chấp nhận vì không có vẻ bản địa. Năm 1933 (1), cựu thành viên của hội là ông Phạm Quỳnh (ông PQ khi ở ...

Vì sao con cháu tầng lớp quý tộc ngày xưa được học Cầm - Kỳ - Thi - Họa?

- Sưu tầm trên 'Threads' - Vì sao con cháu tầng lớp quý tộc ngày xưa được học Cầm - Kỳ - Thi - Họa?  P/S: Điều làm nên một gia tộc hưng thịnh suốt nhiều thế hệ không phải là tiền bạc. Đó là cách họ giáo dục con cái. Nhiều người vẫn nghĩ rằng Cầm - Kỳ - Thi - Họa là thú vui tao nhã của tầng lớp quý tộc ngày xưa. Nhưng theo tôi, đó không đơn thuần là những môn học để giải trí hay thể hiện đẳng cấp. Đó là một triết lý giáo dục. Người xưa hiểu rất rõ rằng, muốn xây dựng một gia tộc hưng thịnh hay một quốc gia bền vững thì trước hết phải tạo nên những con người có nhân cách, có trí tuệ và có khả năng làm chủ chính mình. Bởi vậy, trước khi dạy con cách cai quản người khác, họ dạy con cách cai quản bản thân. Cầm không chỉ là học đàn. Đó là học cách lắng nghe, điều hòa cảm xúc và nuôi dưỡng một nội tâm tĩnh lặng. Một tâm hồn xao động sẽ khó tạo nên những giai điệu hài hòa. Kỳ không chỉ là chơi cờ. Đó là rèn luyện tư duy chiến lược, sự kiên nhẫn và khả năng nhìn xa hơn một nước đi. Ngườ...

VẤN ĐỀ KHÔNG PHẢI NGƯỠNG CHỊU THUẾ

VẤN ĐỀ KHÔNG PHẢI NGƯỠNG CHỊU THUẾ (tôi biết dân đã có cách nhưng kiên quyết không nói gì đâu) (Bóc trần "bẫy" kê khai: Vấn đề không nằm ở ngưỡng cao thấp, mà ở cái vòng kim cô mang tên "phải kê khai") Khi bộ tài chính tung ra các con số đệm như 3 tỷ, 5 tỷ, hay mới đây nhất là nghiên cứu nâng ngưỡng kê khai lên 10 tỷ đồng, giới kinh doanh nhìn vào chỉ thấy một sự lệch pha trầm trọng so với thực tế. Bản chất vấn đề mà những người làm ăn thực chiến bức xúc chưa bao giờ nằm ở việc giới hạn doanh thu là bao nhiêu. Cốt lõi của cái "bẫy" nằm ở một nguyên lý cố định: Dù quy mô nhỏ đến đâu, doanh thu thấp thế nào, anh vẫn cứ phải kê khai theo một chuẩn mực khắt khe. "Được MIỄN NỘP THUẾ" khác hoàn toàn với "Được MIỄN KÊ KHAI" - Nhà quản lý thường đưa ra những con số hạn mức doanh thu lớn để xoa dịu dư luận với thông điệp: Dưới mức này thì không phải nộp thuế. Nhưng trên thực tế vận hành, điều đó không có nghĩa là người dân được thảnh thơi buôn b...

Kim Văn Chính: NGƯỜI VIỆT MUÔN NƠI

NGƯỜI VIỆT MUÔN NƠI:  Hồi đầu, người Việt chưa quen xuất ngoại đi làm ăn tứ xứ, dòng di dân rất hạn chế và phải dựa vào chính sách bắt phu bắt lính của Pháp đối với thuộc địa... Sau đó làn sóng di cư sau 1975 thuyền nhân và HO ở miền Nam và xuất khẩu lao động ở miền Bắc, người Việt cũng tung hoành khắp nơi với cỡ 5 triệu người ... Lần này, làn sóng di cư có màu sắc mới: việc nhẹ lương cao, trồng cỏ làm giàu và lấy chồng NN là dòng chủ đạo ...  Đâu có việc nhẹ lương cao là có người Việt ngay!!! - Kim Văn Chính -

Viết nhanh

 < Copy từ Facebook Bàn Tròn Chính Trị Việt Nam > Viết nhanh. Số phận đẩy đưa, kèm đặc thù công việc đã cho tôi nghe chuyện mà tôi không nên nghe. Tôi bắt đầu thấy sợ loài người rồi.  Ngay lúc này, tôi vừa rửa mặt xong, vẫn đang rất buồn nôn về những câu chuyện mà tôi vừa nghe, thực sự là tôi vô cùng khó thở và buồn nôn.  Chuyện là tôi và vài đồng nghiệp cùng làm một phóng sự, chúng tôi đã và đang ngồi với vài người đang làm nghề "bên cam". Khi Cambodia càn quét thì họ không làm nữa nhưng khi họ kể chuyện họ đã làm thì tôi không tin rằng con người có thể như vậy.  Tôi sẽ liệt kê vài chuyện tiêu biểu, tóm tắt nhất có thể, bởi tôi sẽ phải ra ngồi chung với họ.  1/ một anh chàng sinh năm 96 kể rằng: em làm app sập (lừa người chơi tham gia, sau đó sẽ cho sập app sau khi người chơi đã mắc bẫy).  Anh ta kể rằng: em từng lừa 2 chị em bán bún bò, người chị dốc hết tài sản, cô em gái ban đầu ngăn cản người chị, nhưng khi em tư vấn cô em gái cũng dốc tiền đầu t...