Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

Đặng Văn Thuận: Mossad và cuộc chiến bí mật hai thập kỷ trong lòng Iran (Kỳ 3)

- Đặng Văn Thuận -

Series Mossad phần tiếp

Kỳ 3 ÔNG HOÀNG CỦA NHỮNG BÓNG MA

Vào những ngày cuối hạ năm 1971, một trận bão lớn quét qua bờ biển Địa Trung Hải, sóng bạc đầu đập vào dải cát Gaza. Những ngư dân Ả Rập địa phương dạn dày sông nước cũng phải chọn cách ở lại bờ. Thế nhưng họ nhìn thấy một con thuyền rách nát đột ngột hiện ra giữa những lanf sóng dữ rồi bị đẩy lên bãi cát sũng nước. Vài người Palestine quần áo và keffiyeh ướt đẫm lội vào bờ, gương mặt chưa cạo râu lộ rõ vẻ kiệt sức sau chuyến hải trình dài. 

Từ biển khơi, một tàu phóng lôi Israel đuổi theo ráo riết. Khi đến gần bờ, toán lính nhảy xuống nước cạn và nổ súng về phía nhóm người đang chạy. Vài thiếu niên địa phương dẫn những người Palestine trốn vào một vườn cây ăn trái gần đó; toán lính Israel mất dấu họ nhưng vẫn tiếp tục lục soát bãi cát.

Khuya hôm ấy, một thanh niên Palestine tay cầm khẩu Kalashnikov lẻn vào vườn cây. Anh ta tìm thấy nhóm người đang co cụm trong một góc khuất. “Các anh là ai, những người anh em?” anh ta hỏi.

“Chúng tôi thuộc Mặt trận Phổ biến Giải phóng Palestine (PFLP),” câu trả lời vang lên. “Đến từ trại tị nạn Tyre ở Lebanon.”

“Marhaba, chào mừng các anh,” chàng trai đáp.

“Anh có biết Abu-Seif, chỉ huy của chúng tôi? Ông ấy phái chúng tôi đến gặp các thủ lĩnh Mặt trận tại Beth Lahia. Chúng tôi có tiền và vũ khí, muốn phối hợp tác chiến.”

“Tôi sẽ giúp các anh việc đó.”

Sáng hôm sau, vài tay súng hộ tống những người mới đến tới một căn nhà biệt lập trong trại Jabalia. Họ được dẫn vào một căn phòng lớn và mời ngồi quanh bàn. Chẳng mấy chốc, những thủ lĩnh PFLP mà họ mong đợi bước vào, đôi bên trao nhau lời chào hỏi rồi ngồi xuống đối diện nhau.

“Chúng ta bắt đầu được chưa?” một thanh niên đậm người, hói đầu, quấn khăn keffiyeh đỏ hỏi. “Mọi người có mặt đông đủ chứ?”

“Đủ cả.”

Gã người Lebanon giơ tay nhìn đồng hồ – đó là ám hiệu đã định trước. Lập tức, những “sứ giả Lebanon” rút súng ngắn và nổ súng. Chưa đầy một phút, tất cả những người có mặt trong phòng từ phía PFLP đều bị bắn hạ. Nhóm “Lebanon” phóng ra khỏi nhà, lách qua các con hẻm trại Jabalia rồi băng qua biên giới vào lãnh thổ Israel. Tối hôm đó, người đàn ông quấn khăn đỏ – Đại úy Meir Dagan, chỉ huy đơn vị biệt kích bí mật Rimon của IDF – báo cáo với Tướng Ariel Sharon rằng Chiến dịch Chameleon đã hoàn thành. Toàn bộ ban lãnh đạo PFLP tại Beth Lahia đã bị tiêu diệt.

Khi ấy Dagan mới hai mươi sáu tuổi. Chính anh đã vạch ra toàn bộ kế hoạch: từ việc giả dạng chiến binh Lebanon, giong tàu cũ nát từ cảng Ashdod, đêm dài ẩn nấp trong vườn cây đến cuộc gặp tại Jabalia và lộ trình rút lui. Ngay cả cuộc truy đuổi của tàu phóng lôi cũng là một phần dàn dựng nhằm tạo sự tin tưởng. Yitzhak Rabin từng nhận xét: “Meir có khả năng độc đáo trong việc phát minh ra các chiến dịch chống khủng bố ly kỳ như trong phim.”

Danny Yatom, người sau này trở thành giám đốc Mossad, nhớ Dagan là một chàng thanh niên đậm người, tóc nâu rậm rạp, từng nộp đơn vào đơn vị biệt kích Sayeret Matkal và gây ấn tượng với tài phóng dao. Anh trượt kỳ thi vào đơn vị này và đành bằng lòng với huy hiệu cánh chim bạc của lính nhảy dù.

Đầu những năm bảy mươi, Dagan được điều đến dải Gaza – vùng lãnh thổ Israel kiểm soát sau Chiến tranh Sáu ngày (1967) và từ đó trở thành địa bàn xung đột vũ trang liên tục giữa các nhóm Palestine và lực lượng chiếm đóng Israel. Các cuộc tấn công vũ trang của người Palestine nhằm vào dân thường Israel diễn ra thường xuyên; phía Israel thì gần như mất khả năng kiểm soát các trại tị nạn. Ngày 2 tháng 1 năm 1971, hai đứa trẻ nhà Arroyo là Avigail (5 tuổi) và Mark (8 tuổi) thiệt mạng do lựu đạn ném vào xe. Sau sự kiện này, Tướng Sharon quyết định thành lập một đơn vị hoạt động ngoài khuôn khổ thông thường, chiêu mộ vài người bạn cũ cùng một số binh sĩ trẻ. Dagan là một trong số đó – một sĩ quan thấp bé, khuôn mặt tròn, đi khập khiễng do dẫm phải mìn năm 1967. Trong thời gian điều trị tại bệnh viện Soroka, anh quen và kết hôn với cô y tá Bina.

Đơn vị của Sharon về mặt chính thức là không tồn tại trong hệ thống quân đội. Nhiệm vụ được giao là vô hiệu hóa các mạng lưới vũ trang tại Gaza bằng những phương thức hoạt động bí mật. Dagan thường chống gậy đi lang thang khắp Gaza cùng con chó Doberman, mang theo súng. Có người kể đã thấy anh cải trang thành người Ả Rập trong những con hẻm của Gaza. Cái chân tật nguyền không cản anh tham gia các chiến dịch nguy hiểm.

Trong đơn vị, Dagan thành lập “Rimon” – một tổ biệt kích hoạt động dưới vỏ bọc người Ả Rập ngay trong các khu dân cư. Họ nhanh chóng được biết đến với cái tên “Biệt đội hạ thủ của Arik.” Nhiều tin đồn lưu hành về cách họ xử lý những người bị bắt. Dagan về sau bác bỏ phần lớn: “Có những huyền thoại vận vào tất cả chúng tôi nhưng một số điều viết ra chỉ là thêu dệt.”

Đơn vị hoạt động gần như liên tục trong điều kiện nguy hiểm. Giữa tháng 1 năm 1971, giả dạng chiến binh Palestine ở phía Bắc dải Gaza, họ phục kích và bắn hạ một số thành viên Fatah. Ngày 29 tháng 1, Dagan cùng thuộc hạ mặc quân phục di chuyển trên hai chiếc jeep tới ngoại ô trại Jabalia. Họ chặn một chiếc taxi và Dagan nhận ra Abu Nimer, một nhân vật bị Israel truy nã, bên trong. Khi Dagan tiến lại gần, Abu Nimer bước ra với quả lựu đạn đã rút chốt trên tay. Thay vì tìm chỗ nấp, Dagan lao thẳng vào hắn, quật ngã và giằng lấy quả lựu đạn. Vì hành động này, anh được trao tặng Huân chương Dũng cảm. Một số nguồn kể lại rằng Abu Nimer đã bị giết ngay tại chỗ sau đó.

Nhiều năm sau, trong một cuộc phỏng vấn hiếm hoi, Dagan nói: “Rimon không phải là một đội hạ thủ. Đó không phải là miền Tây hoang dã. Chúng tôi tấn công những kẻ sát nhân hung bạo, tiêu diệt chúng để răn đe những kẻ khác. Để bảo vệ thường dân, đôi khi nhà nước cần làm những việc đi ngược lại chuẩn mực dân chủ. Trong những đơn vị như chúng tôi, ranh giới có thể bị lu mờ. Đó là lý do anh phải chắc chắn rằng người của mình là những người ưu tú nhất. Những công việc bẩn thỉu nhất phải được thực hiện bởi những người lương thiện nhất.”

Đến giữa thập niên 1970, tình trạng bạo lực vũ trang tại Gaza giảm đáng kể. Phía Israel ghi nhận đây là kết quả của các chiến dịch trấn áp mà Sharon, Dagan và đơn vị của họ đã thực hiện. Những phương thức hoạt động của đơn vị Rimon, cùng với câu hỏi về giới hạn pháp lý và đạo đức trong các chiến dịch bí mật, vẫn là chủ đề tranh luận dai dẳng trong lịch sử quân sự Israel. Câu nói mà người ta truyền tai nhau – được cho là của Sharon về Dagan: “Sở trường của Meir là tách đầu một người Ả Rập ra khỏi thân mình” – tự nó đã nói lên nhiều điều về cả con người lẫn thời đại đó.

Kỳ 1: https://quangdonquixote.blogspot.com/2026/03/ang-van-thuan-mossad-va-cuoc-chien-bi.html?m=1

Kỳ 2: https://quangdonquixote.blogspot.com/2026/03/ang-van-thuan-mossad-va-cuoc-chien-bi_21.html?m=1

Le Trinh: Năm 1941, nước Mỹ đang đứng ngoài cuộc chiến. Vậy tại sao Nhật Bản dám đánh phủ đầu nước Mỹ tại Trân Châu Cảng?

Năm 1941, nước Mỹ đang đứng ngoài cuộc chiến. Vậy tại sao Nhật Bản dám đánh phủ đầu nước Mỹ tại Trân Châu Cảng? Vì khi đó Nhật Bản đang bành trướng tại Trung Quốc và khắp Đông Nam Á nhưng lại bị Mỹ cấm vận dầu và đóng băng tài sản. Nhật Bản không thể điều hành cỗ máy chiến tranh khổng lồ nếu thiếu nguyên liệu. Nhật rất cần gấp rút chiếm Indo để có dầu và chiếm Malay để có cao su, thiếc....Thế nhưng Nhật Bản lại rất ngán hạm đội Thái Bình Dương hùng mạnh của Mỹ đang đóng tại Hawaii.  

Thế là Nhật quyết định thà đánh một trận phủ đầu còn hơn bị chết ngạt từ từ. Nhật Bản đưa ra quyết định đánh Trân Châu Cảng không phải vì họ nghĩ rằng họ mạnh hơn Mỹ hay có thể đè bẹp được Mỹ bằng một cuộc chiến lâu dài. Họ chỉ muốn câu giờ trong lúc Mỹ bối rối để nhanh chóng hạ đòn nhanh chóng tại Đông Nam Á, củng cố phòng thủ, rồi sau đó sẽ quay sang.... đàm phán với một nước Mỹ đang còn do dự và ngại bị lôi kéo vào chiến tranh. Họ nghĩ rằng Mỹ sẽ không thể phản công ngay trong ngắn hạn. Họ nghĩ rằng khi bị đánh một đòn đau thì Mỹ sẽ thương lượng và chấp nhận một trật tự mới ở Châu Á. Thế nhưng đó lại là sai lầm lớn của Nhật Bản. Nhật đã đánh giá sai về nước Mỹ.

Trân Châu Cảng chỉ là phần nổi của năng lực thực sự của Mỹ. Nước Mỹ mạnh ko phải vì vài ba cái tàu chiến đang neo ở cảng. Mà đằng sau là một cỗ máy công nghiệp khổng lồ, năng lực đóng tàu cực nhanh cũng như nguồn dầu và thép gần như vô hạn. Nước Mỹ có thể tái cấu trúc lực lượng quân sự cực nhanh, có thể chuẩn hoá hệ thống chiến tranh với tốc độ mà không nước nào có thể bì kịp. Ngoài ra nước Mỹ có một thứ mà rất nhiều người thường nhìn bề ngoài rồi đánh giá sai lầm. Đó chính là lòng yêu nước, là danh dự, là ý chí, là sự chấp nhận quyết chiến, chấp nhận hy sinh... Đó chính là điều mà Nhật bản và nhiều nước khác khi nhìn vào bề nổi "cởi mở" của Mỹ sẽ không thể thấy và không thể cảm nhận được. Và ý chí đó cũng có nghĩa là nước Mỹ có thể huy động toàn xã hội cho chiến tranh một cách dễ dàng hơn nhiều người tưởng. 

Kết quả sau khi bị tập kích bất ngờ tại Trân Châu Cảng vào ngày 7/12/1941. Quả thật Mỹ đã bất ngờ, đã bàng hoàng....nhưng chỉ đúng 1 ngày sau, tức ngày 8/12/1941 thì toàn bộ hai đảng của quốc hội đã nhanh chóng thống nhất và đưa ra thông điệp ...tham chiến. 

Ngay lập tức nước Mỹ ổn định chính trị, củng cố ý chí chiến tranh trong nước, huy động và tổ chức lực lượng thuộc các ngành công nghiệp, bảo vệ các tuyến đường biển, tăng cường khả năng tác chiến tại hạm đội Thái Bình Dương. Cùng lúc, Mỹ cũng đã lên chiến lược lâu dài cho cả cuộc chiến chứ không chỉ là một cuộc tập kích trả đũa. 

Tất cả mọi thứ kể trên chỉ mất vỏn vẹn đúng 3 tháng cho đến tháng 4/1942 khi Mỹ tổ chức cuộc không kích đầu tiên. Và rồi đến tháng  6/1942 tại trận Midway thì Mỹ đã tiêu diệt cả 4 tàu sân bay chủ chốt của Nhật Bản. Biến Nhật từ thế chủ động của một kẻ dày dạn kinh nghiệm chinh chiến đã trở thành tay mơ trước mặt Mỹ từ năng lực quân sự đến các hoạt động giải mật. 

Và phần sau thì ai cũng biết. Mỹ đã chiến thắng toàn bộ trên mặt trận Thái Bình Dương. Đó là bài  học đắt giá không chỉ cho Nhật Bản mà cho cả các nước sau này như Nga hay Trung Quốc. 

Dẫu rằng Nhật Bản thời đó chỉ là cường quốc quân sự chứ không toàn diện về mọi mặt như Trung Quốc hiện nay, nhưng Trung Quốc sẽ không bao giờ dám phát động một cuộc chiến quân sự đối với Mỹ. Vì bài học nóng vội và đánh giá sai lầm đối thủ của Nhật Bản vẫn còn ở đó. Trung Quốc khôn ngoan hơn rất nhiều.

 Thế nên mấy thằng dâm chủ già tối ngày nói Trump sẽ gây ra thế chiến thứ 3, rằng nếu Nga chiếm Ukraine thì Trung Quốc sẽ chiếm Đài Loan....Mỹ đánh Iran thì Nga, Trung Quốc, Bắc Hàn sẽ nhảy vô.... Thế thì bây giờ Iran bị bem nát như tương rồi đó có thấy thằng nào nhảy vào không?  

Trung Quốc có thể đánh đòn hiểm trên mặt trận công nghệ, có thể đánh du kích trên mặt trận thương mại, có thể gây áp lực bằng các cuộc tập trận trong vùng biển Đài Loan, cũng có thể dùng tàu cảnh sát biển hay tàu chiến gia tăng sức ép lên vùng biển Đông Nam Á... nhưng nói Trung Quốc dám đổ bộ lên Đài Loan thì đó là chuyện xa vời vì nó cực kì rủi ro cho Trung Quốc. 

Và đặc biệt là dưới thời Donald Trump thì chả ai dám làm gì vì chả ai biết Donald Trump có thể làm gì. 

Nước Mỹ chưa bao giờ hoàn hảo nhưng nước Mỹ sửa sai rất nhanh, cải thiện và tái cấu trúc rất nhanh. Nước Mỹ cũng sở hữu một nguồn lực vô tận cho mọi kiểu chiến tranh dài hạn. Khi nước Mỹ suy thoái và bị dần mất quyền lực mềm thì đó là lúc Donald Trump xuất hiện để thiết lập lại cuộc chơi. Sau Donald Trump dù là đảng nào đi nữa và làm cho bộ mặt nước Mỹ có thế nào đi nữa thì nội lực vô tận của nước Mỹ sẽ không bao giờ mất đi. 

Thế nên thật ấu trĩ khi cho rằng nước Mỹ sẽ bị sa lầy vào chiến tranh chỉ bởi Iran. Thật buồn cười khi có người còn hả hê rằng năng lực năng lực quân sự đắt tiền của Mỹ sẽ không hiệu quả bằng hệ thống drone giá rẻ của Iran. Thật thấy tội nghiệp cho cái đám dư luận viên cánh tả khi mỗi ngày hô hào Trump sẽ gây ra thế chiến hay Trung Quốc sẽ lấy Đài Loan. Ít nhất điều đó sẽ không xảy ra dưới thời Donald Trump.

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

Lời Thật Của Một Thầy Phong Thủy Sau 40 Năm Hành Nghề

"Có Những Lời Thật Không Nói Ra, Chết Cũng Không Nhắm Mắt": Lời Thật Của Một Thầy Phong Thủy Sau 40 Năm Hành Nghề.

Tôi năm nay năm mươi lăm tuổi. Mười lăm tuổi theo sư phụ mù nhập nghề, học xem la bàn, quan sát thế núi dòng nước, tìm long mạch điểm huyệt. Suốt bốn mươi năm lăn lộn trong nghề, quan lớn tôi từng gặp, người buôn gánh bán bưng tôi cũng từng quen; biệt thự sang trọng tôi từng bố cục, núi hoang mộ lạnh tôi cũng từng đặt chân.

Trong giới, người ta gọi tôi là “Trần bán tiên”, nói tôi đoán việc như đinh đóng cột, có thể đổi vận cải mệnh.

Nhưng hôm nay, tôi muốn đâm thủng lớp giấy cửa sổ đã lừa người đời, cũng trói buộc chính mình suốt cả đời.

Bốn mươi năm qua, tôi đã thấy quá nhiều chuyện hoang đường. Nếu hôm nay không nói ra những lời thật này, e rằng đến ngày chết, mắt tôi cũng không thể nhắm lại.

💥1. Phong thủy tốt đến đâu cũng không thắng nổi lòng người

Người tìm đến thầy phong thủy, đa phần chỉ cầu thăng quan phát tài, gia đình bình an. Họ nghĩ rằng đặt một con tỳ hưu trong nhà, đặt bể cá ở vị trí tài lộc, hoặc dời mộ tổ tiên đến nơi “tựa núi nhìn sông” là có thể đổi vận đổi đời.

Thật là chuyện nực cười.

Nếu chỉ cần đặt vài món đồ là có thể phát tài, thì những người làm phong thủy như chúng tôi đã là người giàu nhất thế giới rồi, đâu cần dầm mưa dãi nắng kiếm tiền của các vị?

Hai mươi năm trước, tôi nhận một vụ lớn. Người mời tôi là một ông trùm bất động sản họ Lâm. Việc làm ăn của ông rất lớn, nhưng lúc đó dòng tiền gặp trục trặc. Ông tin rằng phong thủy mộ tổ bị hỏng nên cầu tôi tìm “chân long kết huyệt” để cải vận.

Sau nửa tháng trèo đèo lội suối, tôi tìm được một thế đất tuyệt đẹp: lưng tựa núi xanh, trước có dòng nước uốn quanh, minh đường rộng mở theo phong thủy là đất sinh đại phú.

Ông Lâm vui mừng khôn xiết, bỏ tiền lớn mua đất, tổ chức lễ cải táng cực kỳ long trọng.

Sau nghi lễ, tôi đến nhà ông làm khách. Biệt thự xa hoa bậc nhất thành phố, mọi thứ lộng lẫy đến chói mắt. Nhưng khi đi nhầm vào một căn phòng nhỏ ở góc tầng một, tôi chết lặng.

Căn phòng ẩm thấp, không cửa sổ, đầy mùi mốc và mùi thuốc. Trên chiếc giường cũ nằm một bà lão gầy yếu, tóc bạc trắng, đó chính là mẹ ruột của ông Lâm.

Vì bà bị liệt, vệ sinh khó khăn nên vợ ông chê bẩn, chuyển bà từ phòng lớn đầy nắng xuống căn phòng chứa đồ này. Và ông Lâm, người sở hữu hàng trăm triệu tài sản đã mặc nhiên chấp nhận.

Khoảnh khắc đó, tôi thấy lạnh từ trong xương.

Tôi không nhận nửa khoản tiền còn lại, chỉ nói một câu:

“Phong thủy tốt nhất không ở trên núi, mà ở ngay trong nhà ông. Ông bỏ ‘vị Bồ Tát sống’ vào góc tối không ánh sáng, thì người chết ngoài núi dù nằm trên long mạch cũng không giữ nổi tài khí cho ông.”

Ba năm sau, công ty ông phá sản, tài sản bị phong tỏa, vợ mang tiền bỏ trốn. Cuối cùng, trong một đêm mùa đông gió lạnh, ông nhảy lầu tự tử.

Người ta nói tôi chọn nhầm huyệt xấu. Tôi không giải thích. Bởi tôi hiểu: phong thủy tốt đến đâu cũng không thắng nổi nhân tâm xấu.

Người bất hiếu, lòng như nước chết, la bàn nào cũng không định nổi hướng đời họ. Cha mẹ là gốc, con cháu là cành lá. Gốc đã chặt, sao mong cây kết trái vàng?

Đây là lời thật thứ nhất: Người không hiếu thuận, cầu thần bái Phật hay xem phong thủy đều vô ích.

💥2. Người thật sự đổi mệnh không cần đổi phong thủy

Mười lăm năm trước, tôi gặp một người phụ nữ tên Vương Quế Hoa ở một ngôi làng nghèo.

Nhà bà nằm đúng thế “Bạch Hổ thò đầu” lại thêm “kéo cắt”, phong thủy cực xấu, chủ suy bại, cô độc, tai họa. Bà góa chồng, nuôi con trai tàn tật, sống cực khổ. Nhưng trên mặt bà không có oán hận, chỉ có nụ cười hiền.

Tôi đề nghị giúp bà cải phong thủy, dựng đá trấn trạch.

Bà chỉ cười nhẹ: “Dựng đá chắc tốn tiền lắm. Tôi để dành tiền đưa con đi chữa bệnh. Chỉ cần mẹ con tôi sống ngay thẳng, trời chắc không dồn chúng tôi vào đường cùng.”

Câu nói ấy như cái tát làm tôi tỉnh ngộ.

Mười năm sau quay lại, nơi giao lộ “hung hiểm” ấy đã được mở rộng thành khu chợ. Nhà bà thành cửa hàng tạp hóa, con trai trở thành nghệ nhân điêu khắc nổi tiếng, có gia đình hạnh phúc.

Bà không đổi phong thủy, bà đổi chính mình.

Đây là lời thật thứ hai:

Phong thủy tốt nhất không phải hướng nhà hay mộ tổ, mà là nhân phẩm và tu dưỡng của bạn.

Tâm rộng, đi đâu cũng là đường sáng. Tâm hẹp, sống trong cung điện cũng thấy ngõ cụt.

💥3. Phong thủy lớn nhất của một gia đình

Bốn mươi năm hành nghề, tôi thấy vô số cặp vợ chồng cãi nhau chỉ vì vị trí sofa hay cửa bếp.

Họ hỏi tôi: “Nhà tôi có phạm xung không?”

Tôi chỉ muốn nói: Nhà có xung hay không tôi không chắc, nhưng tính khí hai người thì chắc chắn đang xung rồi.

Trong một gia đình: Sát khí lớn nhất không phải dầm đè hay xuyên đường, mà là cãi vã, lạnh nhạt và tính toán lẫn nhau.

Người phụ nữ là con mắt phong thủy của gia đình. Tầm nhìn của người đàn ông là bức tường chịu lực của ngôi nhà. Gia đình hòa thuận, dù ở nhà thuê nhỏ vẫn là đất lành. Gia đình bất hòa, biệt thự cũng thành hung trạch.

💥4. Phong thủy rốt cuộc là gì?

Trong Kinh Dịch có câu: “Nhà tích thiện ắt có dư phúc, nhà tích ác ắt có dư họa.”

Tổ tiên đã nói rõ chân lý phong thủy từ lâu. Chỉ là con người quá tham, luôn muốn đi đường tắt, nghĩ rằng trả tiền cho thầy phong thủy là có thể trốn nhân quả, đổi số nghịch trời.

Tôi hiểu ra một điều: TÔI CÓ THỂ TÌM ĐẤT TỐT, NHƯNG KHÔNG TÌM ĐƯỢC LƯƠNG TÂM CHO NGƯỜI KHÁC. TÔI CÓ THỂ HOÁ GIẢI SÁT KHÍ TRONG NHÀ, NHƯNG KHÔNG HOÁ GIẢI ĐƯỢC OÁN KHÍ TRONG LÒNG NGƯỜI.

Tôi đã rửa tay gác nghề. Sắp rời thành phố, về quê trồng vài mẫu ruộng, nuôi gà vịt. Tiền tích góp ngoài phần dưỡng già, tôi sẽ quyên góp cho trường học vùng núi.

Nếu giờ đây bạn đang lo bố trí căn nhà mới, hay đang vì làm ăn thất bại mà cầu khấn khắp nơi, hoặc đang ở đáy cuộc đời và cảm thấy vận xui bủa vây, hãy nghe tôi một câu:

Đừng vội đi xem bói hay xem phong thủy nữa. HÃY NHÌN CHA MẸ, BAO LÂU RỒI BẠN CHƯA NẤU CHO HỌ MỘT BỬA CƠM? NHÌN NGƯỜI BẠN ĐỜI, BAO LÂU RỒI BẠN CHƯA ÔM HỌ THẬT ẤM? NHÌN CHÍNH MÌNH, BAO LÂU RỒI BẠN CHƯA GIÚP AI ĐÓ VÔ ĐIỀU KIỆN?

Nuôi dưỡng tính khí cho tốt. Chăm sóc thân tâm cho lành. Giữ gìn các mối quan hệ cho tử tế. Bớt tính toán, thêm chân thành. Bớt oán trách, thêm biết ơn.

Khi tâm bạn đổi, từ trường quanh bạn cũng đổi. Vận mệnh cũng theo đó mà đổi.

Bởi vì, chính bạn mới là thầy phong thủy mạnh mẽ nhất của cuộc đời mình.

Bốn mươi năm phong ba, tôi đã nhìn thấu sự hư ảo của nghề này, cũng nhìn rõ chân tình nơi nhân gian. Hôm nay viết ra những lời từ đáy lòng, chỉ mong có thể đánh thức vài người hữu duyên.

(Theo secretchina)

Nguồn: vandieuhay

#hungamerica #tailocsungtuc 

#thanhtinhthantam #phongthuy

FB. Kenodi Khánh: MỸ và CHẾ ĐỘ THẦN QUYỀN IRAN - NHỮNG MÓN NỢ CHỒNG CHẤT CHƯA GIẢI QUYẾT DỨT ĐIỂM ! GIỜ THÌ CƠ HỘI CHỐT SỔ ĐÃ ĐẾN !

MỸ và CHẾ ĐỘ THẦN QUYỀN IRAN - NHỮNG MÓN NỢ CHỒNG CHẤT CHƯA GIẢI QUYẾT DỨT ĐIỂM ! GIỜ THÌ CƠ HỘI CHỐT SỔ ĐÃ ĐẾN! 

(Mình tổng hợp tin tức theo các bản tin thời sự với những thông tin CHÍNH XÁC từ internet. 

Nếu bạn muốn ủng hộ chế độ tà quyền Iran, tôi không chửi mắng bạn, vì bạn có quyền chọn phe theo cảm tình riêng của bạn. 

Nếu cha mẹ cho bạn ăn học, biết đọc, biết viết thì đừng chửi mắng người khác ý kiến với mình, đó là sự hiểu biết tối thiểu.

Nếu bạn muốn phản biện, hãy đưa thông tin chính xác, tôi sẽ nghe theo bạn! )

Còn dưới đây là thông tin có sẵn trên internet mà tôi biết là thông tin chính xác:

--------

Suốt hàng chục năm, hình ảnh Giáo chủ Iran Ali Khamenei vung nắm đấm cùng khẩu hiệu "Death to America" (Cái chết cho nước Mỹ) đã trở thành biểu tượng của sự thù địch tại Tehran. Ông ta không ngừng rêu rao CÔNG KHAI giữa quốc hội Iran về việc xóa sổ Israel khỏi bản đồ thế giới và biến các căn cứ Mỹ tại Trung Đông thành bình địa.

Đó không chỉ là những lời đe dọa suông, Iran đã liên tục hành động để thực hiện hóa tham vọng lật đổ tầm ảnh hưởng của Washington, đẩy mối quan hệ với Hoa Kỳ vào một vòng xoáy xung đột không hồi kết. Từ những cuộc phục kích đẫm máu đến các vụ tấn công bằng tên lửa của các nhóm khủng bố ủy nhiệm, Iran chưa bao giờ để nước Mỹ được yên kể từ khi chế độ thần quyền Hồi giáo được thiết lập.

Hãy cùng điểm lại những đòn chí mạng khiến Washington đau đầu triền miên:

1/ Cuộc khủng hoảng con tin tại Đại sứ quán Mỹ ở Tehran năm 1979: Sinh viên Iran xông vào, bắt giữ 52 nhà ngoại giao và 14 công dân Mỹ suốt 444 ngày.

Chiến dịch Móng vuốt Đại bàng: Mỹ đáp trả bằng chiến dịch mang tên Móng vuốt Đại bàng, nhưng kết thúc trong thảm họa. 8 lính tinh nhuệ thiệt mạng, trực thăng cháy rụi giữa sa mạc, và cả thế giới chứng kiến siêu cường Mỹ bị sỉ nhục dưới thời TT Jimmy Carter thuộc Đảng Dân chủ.

2/ Vụ đánh bom Đại sứ quán Mỹ ở Beirut (tháng 4/1983): Nhóm thánh chiến Hồi giáo Islamic Jihad do Iran hậu thuẫn đã đánh bom Đại sứ quán Mỹ ở Beirut, Lebanon, sát hại 63 người và khoảng 120 người bị thương.

3/ Vụ đánh bom doanh trại Thủy quân lục chiến (tháng 10/1983): Iran lại đánh bom doanh trại Thủy quân lục chiến Mỹ ở Beirut, sát hại 241 lính Mỹ và 58 lính Pháp. Đây là tổn thất nhân mạng lớn nhất trong một ngày của Thủy quân lục chiến Mỹ kể từ trận Iwo Jima.

4/ Bắt cóc trưởng trạm CIA (tháng 3/1984): Nhóm Islamic Jihad tiếp tục bắt cóc trưởng trạm CIA William Buckley ở Beirut và sát hại ông sau hơn 1 năm giam giữ.

5/ Sau vụ đánh bom năm 1983 tại Tây Beirut, Hoa Kỳ đã chuyển hoạt động ngoại giao sang khu vực Đông Beirut.

"Nơi được coi là an toàn hơn. Tuy nhiên, thảm kịch vẫn lặp lại. Chỉ một năm sau thảm kịch năm 1983, Đại sứ quán Mỹ tại Đông Beirut lại rung chuyển bởi một vụ đánh bom xe tải khác vào tháng 9 năm 1984, cướp đi thêm 24 sinh mạng.

6/ Nhưng sự tàn bạo nhất không nằm ở những vụ đánh bom, mà nằm ở những căn hầm tối tăm tại Lebanon. Suốt thập niên 80, ít nhất 17 công dân Mỹ đã biến thành món hàng của Tehran. Họ bị bắt cóc, bị xiềng xích và bị tra tấn suốt nhiều năm trời. Một số người như đại tá William Higgins đã phải kết thúc cuộc đời trên giá treo cổ, để lại những vết sẹo không bao giờ lành trong lòng công chúng Mỹ.

7/ Chế độ tà quyền Iran chưa bao giờ ngừng khiêu khích. Vào tháng 6 năm 1996, nhóm khủng bố ủy nhiệm Hezbollah đã đánh bom Tháp Khobar ở Ả Rập Xê Út. Một chiếc xe tải chứa bom đã phát nổ bên ngoài khu phức hợp nhà ở của các phi công quân đội Mỹ đang tham gia chiến dịch kiểm soát vùng cấm bay tại Iraq, sát hại 19 lính Mỹ và làm bị thương hơn hơn 370 người. 

Năm 2006, tòa án Mỹ phán quyết Iran phải bồi thường 254 triệu USD cho các nạn nhân vì vai trò chủ mưu. Thế nhưng, Tehran vẫn giở thói lì lợm. 

8/ Trong suốt những năm từ năm 2003 tới năm 2011, các nhóm khủng bố Shiite ở Iraq do Iran hậu thuẫn đã sát hại hơn 600 lính Mỹ. Đỉnh điểm nhất là sự kiện tháng 1 năm 2016, khi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) bắt 10 thủy thủ Mỹ ở trên biển, buộc họ phải quỳ gối, giơ tay sau đầu dưới họng súng và tung video này khắp các kênh truyền hình thế giới.

Sự ngạo nghễ của Tehran còn lên đến đỉnh điểm khi lãnh đạo tối cao Khamenei trao huân chương cho các sĩ quan tham gia vụ bắt giữ, coi việc làm nhục quân đội Mỹ là một "chiến tích anh hùng." 

Trong khi đó, phản ứng của chính quyền Obama bị chỉ trích là bạc nhược và yếu đuối. Thay vì lên án hành vi vi phạm quyền đi lại vô hại, Ngoại trưởng John Kerry thậm chí còn gửi lời cảm ơn Iran vì đã thả người. (thực tế là TT Obama đã nộp tiền tỷ đô la cho chế độ tà quyền Iran để mua sự bình yên tạm bợ). Việc Nhà Trắng chấp nhận để binh sĩ bị sỉ nhục mà không có bất kỳ biện pháp đáp trả cứng rắn nào đã tạo ra một tiền lệ nguy hiểm, khiến họ tin rằng họ có thể thách thức sức mạnh Mỹ tại Vùng Vịnh mà không phải trả giá.

Đó cũng là lý do vì sao trong suốt những năm sau đó, chế độ này ngày càng hống hách, liên tục tấn công hỏa tiễn cũng như drone vào các căn cứ Mỹ ở Iraq và Syria. 

Khamenei biết các tổng thống Mỹ luôn sợ va chạm, họ sợ người Mỹ không thích chiến tranh, sợ làm giá dầu tăng, kinh tế bất ổn. Nên dù từng bị hạ nhục không ít lần, các tổng thống Mỹ vẫn dĩ hòa vi quý, hết dỗ dành rồi đến hối lộ, để rồi Tehran ngày càng được đằng chân lên đằng đầu.

KHÔNG THỂ HÌNH DUNG LÀ 1 NƯỚC SIÊU CƯỜNG NHƯ MỸ LẠI BỊ LÀM NHỤC HẾT LẦN NÀY ĐẾN LẦN KHÁC NHƯ THẾ ! 

...

cho tới 1 ngày.... MỘT ÔNG GIÀ GẦN 80 TUỔI, ĐÁNG LẼ VỀ HƯU, NGHỈ NGƠI... 

NHƯNG nước Mỹ SUỐT 1 THỜI GIAN DÀI KHÔNG CÓ AI ĐỦ GAN ĐỂ LÀM VIỆC LỚN... NGOẠI TRỪ ÔNG GIÀ ĐẤY...

Vâng! Dân Mỹ SÁNG SUỐT bầu chọn ông Trump làm Tổng thống Hoa Kỳ thêm 1 lần nữa !

...

và... như ta thấy, chế độ tà quyền Iran đang phải trả giá đắt!

--

(còn người Mỹ chửi mắng ông Trump thì bạn nhìn kỹ cái mặt họ đi! HỌ CÓ TỈNH HỒN TỈNH TRÍ KHÔNG? 

Hoặc nói như HLV Mourinho: 

Ai cũng thích xem Messi thi đấu như xem phimsex nhưng không dám thừa nhận! 

và tôi nói: 

Về chiến sự Iran, họ dư biết ông Trump làm đúng, nhưng KHÔNG DÁM THỪA NHẬN!

FB. Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Iran huy động 1.000.000 (một triệu) quân bao gồm cả những trẻ em 12 tuổi

- Bùi Anh Chiến -

Mỹ huy động 10.000 quân dù, thủy quân lục chiến đến Trung Đông, để triển khai một cuộc đổ bộ lên các thị trấn ven biển Iran.

Iran huy động 1000.000 (một triệu) quân bao gồm cả những trẻ em 12 tuổi.

Cái chuyện này không hề mới đối với chính quyền này. Trong chiến tranh Iraq - Iran những năm 1980 - 1988, Iran đã đưa cả những đứa trẻ đến 8-9 tuổi vào trận chiến, dùng chúng như một loại vật liệu tiêu hao trong chiến tranh,  những đứa trẻ này thực hiện những nhiệm vụ được coi như không có tỷ lệ sống sót, chúng được đẩy lên phía trước, dò đường, dò mìn, tấn công cảm tử, đặt mìn hoặc xâm nhập vào những nơi những quân nhân thông thường không vào được (vì an ninh và vì thể trạng vóc dáng)

Bức ảnh ở dưới các cụ có thể thấy, những đứa bé đeo băng đỏ là thành phần cảm tử hoặc chắc chắn nhận những nhiệm vụ 99% sẽ chết.

Những đứa trẻ ấy được biên chế cưỡng bức trở thành thành viên của lực lượng Basij - một tổ chức bán quân sự do chính quyền Iran lập ra sau Cách mạng Hồi giáo 1979.

Trong chiến tranh Iraq - Iran, có những thời điểm Iran đã huy động đến 450.000 thanh thiếu niên từ 16 tuổi trở xuống tham gia vào chiến tranh, 3% con số đó đã thiệt mạng khi mới dưới 14 tuổi.

Chiến tranh Iran–Iraq là một trong những cuộc chiến đẫm máu nhất thế kỷ 20. Tổng thương vong Iran giao động từ 200.000 - 600.000 người, trong đó có hàng chục nghìn học sinh, thiếu niên đã chết trong chiến đấu trực tiếp,  chính quyền này đã đưa một thế hệ thiếu niên, trẻ em vào một lò m.ổ chiến tranh thực sự.

Những năm 1982–1986, thời điểm Iran phản công mạnh, Basij được dùng trong các đợt tấn công biển người. Lực lượng trẻ em, thanh thiếu niên thường được đưa lên tuyến đầu, với huấn luyện hạn chế, nhiệm vụ phá tuyến phòng thủ, mở đường cho đơn vị phía sau. Các em nhỏ được phát "chìa khóa thiên đường" - một biểu tượng mang tính tâm lý cực mạnh, đánh thẳng vào niềm tin tôn giáo để hợp thức hóa cái chết của chúng. 

Đối với lực lượng Basij, thì không có từ nào nói lên mức độ man rợ của họ, những thành phần quá mức khủ.ng b.ố, họ thành công khi khủ.ng b.ố chính người dân của mình, trực tiếp gây ra cái chết cho hàng 100 ngàn người dân Iran trong hàng thập niên qua, 30.000 người biểu tình đã c.hết trong 2 tháng cuối năm 2025 chính là những tội ác như vậy.

Năm 2009, sau cuộc bầu cử gây tranh cãi, phong trào "Cách mạng Xanh"  nổ ra. Basij là lực lượng xuất hiện dày đặc trên đường phố Tehran và nhiều thành phố lớn. Hàng chục nghìn người bị bắt, hành ngàn người tử vong trong quá trình trấn áp. Đây là lần đầu tiên thế giới nhìn rõ vai trò của Basij như một lực lượng đàn áp nội bộ của giáo sĩ.

Năm 2019, khi Iran tăng giá xăng, biểu tình bùng phát trên toàn quốc. Lần này, mức độ còn nặng hơn. Hơn 1.000 người đã thiệt mạng chỉ trong vài ngày trấn áp.

Năm 2022, sau cái chết của Mahsa Amini, làn sóng biểu tình lan rộng. Basij lại xuất hiện, và vòng lặp cũ lặp lại, đàn áp không thương tiếc. 

Không dừng lại ở trấn áp biểu tình. Điểm đáng nói là lực lượng này nó tồn tại thường trực trong đời sống xã hội Iran, nó kiểm soát trường học, khu dân cư, đại học. Nó tham gia giám sát việc tuân thủ chuẩn mực tôn giáo, đặc biệt với phụ nữ. Một lực lượng bán quân sự nhưng có quyền can thiệp vào cách ăn mặc, hành vi cá nhân, một loại lực lượng trấn áp mà Iran gọi là lực lượng "cảnh sát đạo đức". 

Chế độ này cực kỳ phản nhân tính, nó tồn tại bởi sự bảo chứng của những hệ tư tưởng quái thai, tôn sùng bạo lực, nó ra đời để đáp ứng điều kiện tắm máu của tầng lớp đàn áp mà trong đó tầng lớp giáo sĩ, giáo chủ và những cá nhân trong chính phủ Iran trực tiếp hưởng lợi.

47 năm qua là những khoảng thời gian người dân Iran sống trong máu của những cuộc biểu tình phản đối chính quyền. Những loại ung nhọt của thế giới như thế này tồn tại được bởi vì nó chơi với những thành phần cũng tệ hại không kém: Nga - Trung Quốc và những lực lượng khủ.ng b.ố trong khu vực, đã hỗ trợ Iran kiểm soát tiếng nói trong dân chúng, hỗ trợ những cuộc tắm máu tập thể của lực lượng trấn áp đối với người dân Iran. Không có từ nào thể hiện chính xác mức độ man rợ của chúng.

FB. Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Những quốc gia đồ tể

Một phân tích cuối tuần cho các cụ yêu đọc chơi.

Những quốc gia đồ tể.

Người ta thích Iran? Được thôi, đó là cá nhân. Nhưng bảo thích Iran vì họ có thiện cảm với phong trào cộng sản thì đúng là nực cười. 

Trong bài viết " Hổ Khiếu Sơn Hà " em viết rằng : https://www.facebook.com/share/p/1NckZZnk8D/

Không như Triều Tiên hay Cuba, vốn chỉ ghét Mỹ. Iran thuộc loại nhà nước cá biệt của cá biệt: ghét tư bản, ghét luôn nhà nước xã hội chủ nghĩa, ghét cộng sản, ghét Do Thái, ghét vô thần, ghét tất cả các tôn giáo ngoại trừ dòng Shia.

Rất hiếm, nếu không muốn nói là không có quốc gia nào trên thế giới này coi tất cả các quốc gia khác là kẻ thù như Iran.

Iran chống Liên Xô, chống tư tưởng cộng sản, chống tư bản. Chống luôn các quốc gia trong khu vực Arab theo dòng Hồi giáo Sunni.

Thật vậy, Rùa em khẳng định chính quyền hiện nay của Iran là một loại nhà nước phản nhân văn nhất trong hệ thống quốc gia trên thế giới này.

🐢🐢🐢🐢🐢

Sau 1979, có một đám người vẫn ôm ảo tưởng Iran là chống Mỹ, vậy chắc cũng có chút thiện cảm với cánh tả - cộng sản. Nhưng thực tế chế độ Hồi giáo Iran coi cộng sản là thứ cần phải xóa sổ – và họ đã làm đúng như vậy ở cấp độ cay độc nhất.

Giai đoạn 1981–1983, chiến dịch đàn áp bắt đầu. Đảng Tudeh - đảng cộng sản lớn nhất Iran bị đập nát. Lãnh đạo bị bắt, tra tấn, ép nhận tội gián điệp. Hàng nghìn người bị tống vào tù.

Nhưng cái mốc phải nhớ là 1988.

Một sắc lệnh từ Khomeini biến cả hệ thống nhà tù thành dây chuyền giết người, gọi từng người ra, hỏi vài câu  "có tin vào Thượng đế không?", "có từ bỏ tư tưởng cũ không?" bất kể là người cộng sản, hay cấp tiến, trả lời sai đều chết. Khomeini lập lên cái gọi là " Ủy Ban Tử Hình" bắt bớ vô tội vạ, không cần tòa án nào cả.

Khomeini đã trực tiếp gia lệnh giết đến 30.000 người theo chủ nghĩa cộng sản và cấp tiến- cánh tả. Những người đã giúp ông ta lật đổ chế độ Shah nhưng năm 79.

Những mộ chôn tập thể mọc lên ở sa mạc, nơi nó không bao giờ được cho ai tìm thấy. Ai đó nếu nói Iran có thiện cảm với chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa xã hội thì đúng là không những ngu mà còn mù lịch sử. 

🐢🐢🐢🐢🐢🐢🐢

Sự hài hước nhất của chủ nghĩa cộng sản của những nước phát triển mạnh nhất về chủ nghĩa xã hội lại là những nước giết chính đồng bào của mình nhiều nhất. 

Liên Xô - tiền đồn của chủ nghĩa cộng sản thế giới, giết đồng bào- đồng chí của mình trong thời bình chỉ thua mỗi Trung Quốc.

Chủ nghĩa cộng sản của Stalin với Đại Thanh Trừng từ năm 1937 đến 1938 đã xử bắn khoảng 681.000 người chỉ trong 2 năm, hàng triệu người bị đưa vào Gulag. Quy mô thì vượt xa Iran, đúng là cối xay thịt cấp nhà nước.

Tổng số nạn nhân thời Stalin trên toàn liên bang Xô Viết là hàng chục triệu, ước tính 10–12 triệu người chết trong các cuộc thanh trừng và đổi mới dưới thời ông ta. Không có chiến tranh, sống trong hòa bình nhưng Liên Xô là nhà nước giết người nhiều nhất trên lục địa Châu Âu, không ít hơn 20 triệu người đã chết.

Quy mô Liên Xô là cỗ máy nghiền thịt cấp công nghiệp. Nhưng cách vận hành thì nhìn sang Iran giống y hệt

Stalin gọi những người ông ta thanh trừng là "kẻ thù nhân dân".

Iran gọi là "kẻ thù của Thượng đế".

Bản chất giống nhau - ai không cùng hệ tư tưởng, ắt phải chết. Lũ chúng nó đều tàn ác như nhau.

🐢🐢🐢🐢🐢🐢🐢

Còn đối với Trung Quốc, nước này vô địch về giết đồng bào của mình.

Thời Mao Trạch Đông, các chiến dịch như.

Cải cách ruộng đất đã giết 1–2 triệu người.

Đại Nhảy Vọt : đây phải gọi là một cuộc diệt chủng quy mô quốc tế, số người chết tương đương với một quốc gia có dân số tầm trung ở Châu Âu, có nhiều tài liệu nói rằng trong Đại Nhảy Vọt, nó đã làm 40 triệu người chết vì đói. Không có nhà nước nào trong thời cận đại mà có thể giết số người nhiều đến mức không thể tin nỗi như vậy. 

Cách mạng Văn hóa: 1–2 triệu người chết, hàng chục triệu người bị đấu tố và chết sau đó một thời gian ngắn. Tính tất cả số người chết của Trung Quốc từ khi thành lập nhà nước xã hội chủ nghĩa, nó đã trực tiếp hay gián tiếp giết không dưới 50 triệu người, gần tương đương với toàn bộ dân số Việt Nam nhưng năm sau 1975.

Trung Quốc không coi thanh trừng chỉ là chính trị, mà quy mô của nó là phá hủy triệt để cả xã hội, để lập nên cái gọi là "cải cách cách mạng" để duy trì quyền lực tuyệt đối của đảng độc tôn.

🐢🐢🐢🐋🐋🐋🐢

Iran không đạt tới quy mô đó, nhưng nó liên tục và duy trì không ngừng nghỉ. 

Cho em Rùa em nói, Iran tồn tại một cách kỳ quái. Nó ghét hết tất cả mọi thứ. 

Iran không phải "bạn" của cộng sản.

Iran là một chế độ thần quyền, có thể nói là loại tà quyền và cộng sản trong mắt họ là tà đạo cần phải diệt chứ không phải bạn bè gì cả.

Cái logic vận hành tư tưởng của Iran nó rất cụ thể:

Một hệ tư tưởng độc tôn (Hồi giáo chính trị)

Một lãnh tụ tối cao

Một nỗi sợ: bất kỳ ai khác mình đều là mối đe dọa

Thế là phải giết, phải tiêu diệt hết thảy chúng nó.

Stalin giết để giữ Đảng.

Mao giết để giữ Cách mạng.

Iran giết để giữ Đức tin.

Ba cái khác nhau về cách gọi, nhưng còn cái lõi thì giống nhau đến không cãi được. 

Những nhà nước đồ tể, lịch sử của nó không chạy đi đâu được, phương Tây gọi đây là trục ma quỷ là còn quá nhẹ trong ngôn từ chính trị, nó phải là trục của những thằng đồ tể thế giới mới đúng.

100 NỀN KINH TẾ LỚN NHẤT THẾ GIỚI NĂM 2026

100 NỀN KINH TẾ LỚN NHẤT THẾ GIỚI NĂM 2026

Lưu ý: Số liệu GDP dựa trên PPP (Sức mua tương đương)

1. 🇨🇳 Trung Quốc - 43,49 nghìn tỷ USD

2. 🇺🇸 Hoa Kỳ - 31,82 nghìn tỷ USD

3. 🇮🇳 Ấn Độ - 19,14 nghìn tỷ USD

4. 🇷🇺 Nga - 7,34 nghìn tỷ USD

5. 🇯🇵 Nhật Bản - 6,92 nghìn tỷ USD

6. 🇩🇪 Đức - 6,32 nghìn tỷ USD

7. 🇮🇩 Indonesia - 5,36 nghìn tỷ USD

8. 🇧🇷 Brazil - 5,16 nghìn tỷ USD

9. 🇫🇷 Pháp - 4,66 nghìn tỷ USD

10. 🇬🇧 Vương quốc Anh - 4,59 nghìn tỷ USD

11. 🇹🇷 Thổ Nhĩ Kỳ - 3,98 nghìn tỷ USD

12. 🇮🇹 Ý - 3,82 nghìn tỷ USD

13. 🇲🇽 Mexico - 3,55 nghìn tỷ USD

14. 🇰🇷 Hàn Quốc - 3,49 nghìn tỷ USD

15. 🇪🇸 Tây Ban Nha - 2,94 nghìn tỷ USD

16. 🇸🇦 Ả Rập Xê Út - 2,85 nghìn tỷ USD

17. 🇨🇦 Canada - 2,81 nghìn tỷ USD

18. 🇪🇬 Ai Cập - 2,53 nghìn tỷ USD

19. 🇳🇬 Nigeria - 2,39 nghìn tỷ USD

20. 🇵🇱 Ba Lan - 2,12 nghìn tỷ USD

21. 🇹🇼 Đài Loan - 2,07 nghìn tỷ USD

22. 🇦🇺 Úc - 2,06 nghìn tỷ USD

23. 🇻🇳 Việt Nam - 1,94 nghìn tỷ USD

24. 🇮🇷 Iran - 1,93 nghìn tỷ USD

25. 🇹🇭 Thái Lan - 1,92 nghìn tỷ USD

26. 🇧🇩 Bangladesh - 1,90 nghìn tỷ USD

27. 🇵🇰 Pakistan - 1,76 nghìn tỷ USD

28. 🇵🇭 Philippines - 1,59 nghìn tỷ USD

29. 🇦🇷 Argentina - 1,58 nghìn tỷ USD

30. 🇲🇾 Malaysia - 1,56 nghìn tỷ USD

31. 🇳🇱 Hà Lan - 1,56 nghìn tỷ USD

32. 🇨🇴 Colombia - 1,24 nghìn tỷ USD

33. 🇿🇦 Nam Phi - 1,06 nghìn tỷ USD

34. 🇦🇪 Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất - 1,00 nghìn tỷ USD

35. 🇸🇬 Singapore - 988,8 tỷ USD

36. 🇰🇿 Kazakhstan - 973,4 tỷ USD

37. 🇷🇴 Romania - 949,3 tỷ USD

38. 🇧🇪 Bỉ - 925,7 tỷ USD

39. 🇩🇿 Algeria - 915,8 tỷ USD

40. 🇨🇭 Thụy Sĩ - 909,1 tỷ USD

41. 🇮🇪 Ireland - 836,7 tỷ USD

42. 🇸🇪 Thụy Điển - 809,5 tỷ USD

43. 🇨🇱 Chile - 740,4 tỷ USD

44. 🇮🇶 Iraq - 739,1 tỷ USD

45. 🇺🇦 Ukraine - 730,8 tỷ USD

46. 🇦🇹 Áo - 705,0 tỷ USD

47. 🇵🇪 Peru - 682,8 tỷ USD

48. 🇨🇿 Cộng hòa Séc - 677,7 tỷ USD

49. 🇳🇴 Na Uy - 621,1 tỷ USD

50. 🇭🇰 Hồng Kông - 618,1 tỷ USD

51. 🇮🇱 Israel - 600,5 tỷ USD

52. 🇵🇹 Bồ Đào Nha - 556,4 tỷ USD

53. 🇪🇹 Ethiopia - 530,8 tỷ USD

54. 🇩🇰 Đan Mạch - 529,3 tỷ USD

55. 🇺🇿 Uzbekistan - 511,0 tỷ USD

56. 🇬🇷 Hy Lạp - 485,1 tỷ USD

57. 🇭🇺 Hungary - 478,5 tỷ USD

58. 🇲🇦 Morocco - 457,5 tỷ USD

59. 🇰🇪 Kenya - 430,3 tỷ USD

60. 🇦🇴 Angola - 417,2 tỷ USD

61. 🇶🇦 Qatar - 410,6 tỷ USD

62. 🇫🇮 Phần Lan - 384,9 tỷ USD

63. 🇩🇴 Cộng hòa Dominica - 353,7 tỷ USD

64. 🇧🇾 Belarus - 319,5 tỷ USD

65. 🇹🇿 Tanzania - 317,9 tỷ USD

66. 🇪🇨 Ecuador - 315,9 tỷ USD

67. 🇬🇭 Ghana - 314,6 tỷ USD

68. 🇳🇿 New Zealand - 309,1 tỷ USD

69. 🇬🇹 Guatemala - 297,1 tỷ USD

70. 🇨🇮 Bờ Biển Ngà - 289,1 tỷ USD

71. 🇲🇲 Myanmar - 286,4 tỷ USD Tỷ

72. 🇰🇼 Kuwait - 285,9 tỷ USD

73. 🇦🇿 Azerbaijan - 282,2 tỷ USD

74. 🇧🇬 Bulgaria - 279,2 tỷ USD

75. 🇸🇰 Slovakia - 266,9 tỷ USD

76. 🇴🇲 Ô-man - 245,9 tỷ USD

77. 🇻🇪 Venezuela - 231,4 tỷ USD

78. 🇷🇸 Serbia - 225,6 tỷ USD

79. 🇨🇩 Cộng hòa Congo - 225,5 tỷ USD

80. 🇵🇦 Panama - 211,0 tỷ USD

81. 🇭🇷 Croatia - 207,4 tỷ USD

82. 🇺🇬 Uganda - 205,3 tỷ USD

83. 🇳🇵 Nepal - 194,9 tỷ USD

84. 🇹🇳 Tunisia - $193,6 tỷ USD

85. 🇨🇲 Cameroon - 183,3 tỷ USD

86. 🇨🇷 Costa Rica - 178,0 tỷ USD

87. 🇱🇹 Lithuania - 173,1 tỷ USD

88. 🇵🇷 Puerto Rico - $166,3 tỷ USD 

89. 🇰🇭 Cambodia - 160,0 tỷ USD

90. 🇹🇲 Turkmenistan - 159,0 tỷ USD

91. 🇵🇾 Paraguay - 145,1 tỷ USD

92. 🇿🇼 Zimbabwe - 144,9 tỷ USD

93. 🇯🇴 Jordan - 138,0 tỷ USD

94. 🇸🇩 Sudan - 135,9 tỷ USD

95. 🇺🇾 Uruguay - 135,1 tỷ USD

96. 🇱🇾 Libya - 132,8 tỷ USD

97. 🇸🇮 Slovenia - 128,1 tỷ USD

98. 🇬🇪 Georgia - 123,0 tỷ USD

99. 🇧🇭 Bahrain - 118,1 tỷ USD

100. 🇱🇺 Luxembourg - 108,6 tỷ USD

Nguồn: IMF

(Thông qua Voronoi của Visual Capitalist)