Lê Việt Đức: Đọc báo mạng thấy có bài này của một người nước ngoài nhập cư vào Mỹ viết về sử dụng súng cá nhân ở Mỹ, mình thấy thú vị nên chia sẻ cho các bạn quan tâm thì đọc. ------------------- Nước Mỹ có thực sự nguy hiểm đến mức người dân phải dùng súng ? Những người "lang thang" như tôi thích chơi súng, và lý do thuyết phục nhất mà chúng tôi tự tìm cho mình chính là để bảo vệ gia đình và nhà mình. Nhiều người bạn không thích súng thường hỏi tôi: "Sống trong một môi trường mà bạn phải dùng súng để bảo vệ an toàn cho bản thân, thì bạn có cảm thấy mình rất đáng thương không?". Thực tình mà nói, trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ đến câu trả lời cho vấn đề này, bởi vì cuộc sống hàng ngày với công việc, cơm áo gạo tiền, nuôi gia đình và đóng thuế đã chiếm hết thời gian, chẳng còn dư giả để suy ngẫm về triết lý nhân sinh. So với bạn bè và người thân trong nước, những người dường như đã đạt đến đỉnh cao của cuộc đời, thì sự bận rộn hằng ngày của "kẻ lang thang"...
MẠN ĐÀM VỀ NGƯỜI VIỆT Sáng nay cà phê với Tư Hùng - một nhà giáo dạy Tiểu học ở Sài Gòn từ trước 1975. Nhiều chuyện rất vui. Tư Hùng bảo, ngày nào tui cũng đọc hết bài trên facebook của Thầy, nhưng hổng dám bình luận. Bài về Sài Gòn hay lắm đó! Rồi đột nhiên Tư Hùng bảo, Thầy nghiên cứu Tâm lý người đời, Thầy nói thật ngắn gọn, đặc điểm người Bắc - Trung- Nam có gì khác nhau? Mình hơi bối rối, vì thực ra mình chưa có nghiên cứu đề tài này. Nhưng bằng trải nghiệm, cảm nhận trực giác, buột miệng nói: Người Bắc trọng LỄ, Người Trung trọng DỤC, Người Nam trọng TÌNH. Tư Hùng vỗ đùi, hay! Trúng đó Thầy! Ở đất Sài Gòn này Tư Hùng tiếp xúc với đủ các loại người Bắc- Trung- Nam, thấy cái đó trúng lắm. Mình vui bất ngờ, giải tích thêm: - “Duy LỄ” là trọng lễ nghi, hình thức, phép tắc, thưa gửi, bẩm báo, hay xét nét từng cử chỉ, lời nói, ăn mặc… - “Duy DỤC” là nhiều tham vọng, ham muốn, phấn đấu, quyết liệt tranh giành vươn lên… - “Duy TÌNH” là coi trọng đời sống tình cảm, dễ đồng cảm,...