Không có kết thúc thì không có lãng quên Bưng bít một vụ việc là cách chắc chắn nhất để nó không bao giờ khép lại. Phân tích cơ chế của một trí nhớ tập thể mà không ai điều khiển được và vì sao lần này người trẻ không chỉ nhớ, mà còn chủ động khơi lại. Xin bắt đầu bằng một tình huống giả định. Một cựu đại biểu dân cử gây tai nạn chết người. Nạn nhân là một nữ sinh mười tám tuổi, mất trước kỳ thi tốt nghiệp mấy ngày. Hồ sơ được tiếp nhận, rồi im. Hơn bốn trăm ngày trôi qua không khởi tố, không kết luận, không một lời hỏi thăm. Báo chí đưa tin ban đầu chỉ viết tắt tên người lái xe bằng ba chữ cái. Vợ ông là bộ trưởng một bộ có thẩm quyền về thông tin. Khi chuyện bùng lên, chính bộ ấy, rồi một bộ khác yêu cầu chặn và gỡ hàng loạt nội dung. Người dân mang hoa đến gốc cây nơi chiếc xe dừng lại. Hoa bị dọn. Theo mọi tiền lệ, đến đây câu chuyện phải chìm. Bởi vì lãng quên, ở Việt Nam cũng như mọi nơi khác, không phải một hiện tượng tự nhiên. Nó là một sản phẩm, được sản xuất bằng một quy trìn...
< Copy từ Facebook Phương Đoàn > Những năm đầu 90 của thế kỷ trước, lãnh đạo Việt Nam cực kỳ lo ngại về những thành phần du học sinh trở về Việt Nam từ Liên Xô và các nước Đông Âu. Sự lo ngại của lãnh đạo Việt Nam không phải là không có cơ sở. Những thành phần du học sinh đó đã trực tiếp chứng kiến sự sụp đổ của khối XHCN tại Liên Xô và Đông Âu, sự sụp đổ của bức tường Berlin, của khối quân sự Warsaw, vậy nên Lãnh đạo Việt Nam sợ họ, thành phần trí thức, sẽ bị lung lay lập trường, có thể mang cả những tư tưởng "cải cách", thậm chí cả "phản loạn" về nước. Nhưng lãnh đạo Việt Nam đã lo lắng uổng công, những thành phần trên khi về Việt Nam lại "ngoan như cún", chỉ cắm mặt lo kiếm tiền, hoàn toàn thờ ơ với chính trị… Thế hệ du học sinh đó chủ yếu sinh ra trong những thập niên 60-70 của thế kỷ trước. Tại Việt Nam, phần lớn những thành phần sinh ra vào giai đoạn trên ( chứ không riêng gì du học sinh) , cộng thêm cả những năm 80 nữa, là thành phần thụ...