BỐ MẸ Ở QUÊ TƯỞNG CON LÀM VĂN PHÒNG HẠNG A, KHÔNG NGỜ CON ĐANG BỊ "TẨY NÃO" THÀNH KẺ LỪA ĐẢO CHUYÊN NGHIỆP! Có một sự thật cay đắng mà tôi thường gặp khi tư vấn cho các nạn nhân bị lừa đảo tài chính, sở hữu kỳ nghỉ hay đầu tư ma. Khi mọi chuyện vỡ lở, tìm đến tận trụ sở để đối chất, nhiều nạn nhân đã sững sờ đến tột độ. Kẻ lên kịch bản l.ừ.a sạch số tiền dưỡng già của họ, kẻ dồn gia đình họ vào bước đường cùng... không phải là những tay giang hồ bặm trợn. Đó lại là những đứa trẻ, những bạn sinh viên mới ra trường mặc vest đóng thùng, ăn nói dạ vâng ngoan ngoãn và khuôn mặt "búng ra sữa". Khách hàng của tôi uất nghẹn hỏi: "Tại sao chúng nó trẻ thế, mặt mũi hiền lành thế mà tâm địa lại tàn độc đến vậy?" Dưới góc độ tâm lý học tội phạm, những tập đoàn lừa đảo này không chỉ cướp tiền của nạn nhân. Chúng đang tàn phá và "đánh cắp" cả nhân tính của một thế hệ trẻ bằng 4 ĐÒN THAO TÚNG TÂM LÝ cực kỳ đáng sợ sau đây: Bản chất con người không ai muốn mình ...
- Trần Duy Hùng - Nhật Bản không để một công ty lớn nào phá sản, và chính lòng tốt đó đã giết chết ba mươi năm tăng trưởng của họ. (Nhật Bản hoá Trung Quốc — kỳ 2: Cái chết được kéo dài) Ở kỳ trước mình dừng lại ở một ngã ba. Nhật và Mỹ cùng gặp một cú sụp bất động sản, và cùng đứng trước một lựa chọn, cắt khối u đi, hay giữ nó lại. Hôm nay mình kể con đường của Nhật, con đường của người không nỡ cắt. Đầu thập niên 1990, khi bong bóng vỡ, các ngân hàng Nhật ngồi trên một núi nợ. Tiền họ đã trót cho vay những công ty mà giờ giá trị thật chẳng còn bao nhiêu, nhiều công ty coi như đã chết. Theo lẽ thường, ngân hàng phải làm một việc đau đớn là tuyên bố mấy khoản vay đó là mất, để công ty chết hẳn, ghi khoản lỗ vào sổ rồi bước tiếp. Người Nhật không làm thế. Họ làm điều ngược lại. Ngân hàng tiếp tục rót tiền cho chính những công ty đã chết đó, cho vay thêm để chúng có tiền trả lãi khoản vay cũ. Trên giấy tờ, mọi thứ trông vẫn ổn. Công ty vẫn "hoạt động", khoản vay vẫn "đang ...