Một ngày bạn bị lừa bán vào khu lừa đảo Tam Giác Vàng. Hãy cầu nguyện trên chuyến xe bịt kín đang chở bạn đi, có lẫn một người Trung Quốc. Nghe vô lý. Nhưng đó là luật ngầm thật sự của vùng đất này. Muốn hiểu vì sao, phải ngồi vào trong chính chiếc xe đó. (Hùng và Nhung . Thế Cờ Tam Giác Vàng kỳ 4: Cuốn hộ chiếu quyền lực) . Mọi thứ bắt đầu bằng một lời mời việc nhẹ lương cao bên Thái Lan hoặc Campuchia. Bay sang, có người ra đón, rồi xe chạy thẳng tới một khúc sông. Sông Moei, bên kia là Myawaddy, đất Myanmar. Qua được con sông đó là ra khỏi thế giới có luật pháp. Nơi bạn bị đưa tới không phải một hang ổ tồi tàn. Nó là cả một thành phố. Nhà cao tầng, tường rào, máy phát điện riêng, wifi kéo từ bên Thái sang. Bên trong, hàng nghìn con người ngồi trước màn hình, đánh máy, gọi điện, thả thính, dựng chuyện tình, mời đầu tư, gạt tiền của những người lạ ở tận bên kia địa cầu. Đây là một ngành công nghiệp thật sự, không phải chuyện làm ăn lặt vặt. Liên Hợp Quốc ước tính các trại kiểu này đẻ ...
Hôm qua, ngày 21 tháng 7, Liên Hợp Quốc ra một bản báo cáo. Đọc xong tôi ngồi lặng đi một lúc, các bác ạ. Nó bảo thế này. Bọn đi lừa tiền ở Đông Nam Á bây giờ không còn là mấy ổ nhỏ lẻ, mạnh ai nấy làm nữa. Chúng nó mở thành chuỗi. Chuỗi, đúng nghĩa như chuỗi trà sữa, chuỗi cà phê ngoài phố ấy: có tổng, có chi nhánh, có công thức chung. Riêng năm ngoái, cái "ngành" ấy moi của thiên hạ từ 88 đến 114 tỷ đô. Gấp ba lần chỉ sau hai năm. Giữa lúc kinh tế đâu đâu cũng kêu khó, hóa ra có đúng một ngành tăng trưởng ba con số đều đặn: ngành đi lừa. Bản báo cáo ấy là của UNODC, cơ quan chống ma túy và tội phạm của Liên Hợp Quốc. Họ theo mấy ổ này nhiều năm rồi. Nhưng lần này họ dùng đúng một chữ khiến tôi giật mình: bọn nó vận hành y như "nhượng quyền thương mại". Các bác hình dung một cái tập đoàn tử tế. Phòng nhân sự lo tuyển người, phòng kế toán lo dòng tiền, phòng marketing lo quảng cáo bán hàng. Bọn này y hệt, chỉ khác cái tên treo trên cửa phòng. Một phòng chuyên rửa ti...