Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

BIZbooks: 10 QUY TẮC NHÌN NGƯỜI TRÊN BÀN TIỆC CỦA NGƯỜI HOA

10 QUY TẮC NHÌN NGƯỜI TRÊN BÀN TIỆC CỦA NGƯỜI HOA

💡 Nhiều người khi làm ăn với người Trung Quốc, Đài Loan hay giới thương nhân gốc Hoa ở Chợ Lớn đều có chung một nhận định: Họ rất chi li trong đàm phán, nhưng lại cực kỳ hào phóng trong việc mời đi ăn. Dù chưa ký hợp đồng, họ vẫn sẵn sàng thết đãi linh đình.

Tại sao những con người tính toán từng cắc bạc lại chịu đốt tiền cho những bữa ăn?

Bởi vì với người Hoa, đó không gọi là ăn cơm. Họ gọi đó là Phạn Cục (饭局). Chữ Phạn là cơm, chữ Cục mang ý nghĩa là một ván cờ, một thế trận.

1️⃣ TUYỆT ĐỐI không gọi món đắt hơn chủ tiệc

Khi chủ tiệc đưa menu và nói: Anh/chị cứ thoải mái chọn món mình thích, đó là một cái bẫy tâm lý.

Người chủ trì thường sẽ gọi 1-2 món trước để làm nền. Khi đến lượt bạn, nếu bạn gọi món đắt tiền hơn món họ vừa gọi, bạn lập tức bị đánh trượt. Nó cho thấy bạn là kẻ tham lam, không biết quan sát và không hiểu thứ tự tôn ti trật tự.

2️⃣ Bài test 6 người, 5 con tôm

Nếu trên bàn có 6 người, nhưng đĩa thức ăn dọn ra chỉ có 5 phần (hoặc 5 con tôm to), đừng vội gắp! Đây là phép thử kinh điển về khả năng chia sẻ lợi nhuận. Kẻ phàm ăn gắp ngay miếng ngon sẽ bị đánh giá là kẻ sẵn sàng chèn ép đối tác khi chia chác lợi nhuận. Nhường miếng ăn trên bàn tiệc chính là nhường lợi ích trên thương trường.

3️⃣ Gọi món phải có vị

Nếu được giao quyền gọi món cho cả bàn, đừng chỉ gọi rặt thịt cá đắt tiền. Phải có mặn, có nhạt, có canh, có rau, có món hợp người già, món hợp phụ nữ. Cách bạn gọi món phản ánh tư duy quản trị hệ thống của bạn: Có chu toàn, có tầm nhìn bao quát hay không.

4️⃣ Chỗ ngồi định đoạt Giang sơn

Khi chủ tiệc chưa ngồi, tuyệt đối đừng chọn chỗ. Vị trí trung tâm, đối diện cửa ra vào luôn dành cho sếp lớn nhất hoặc nhân vật VIP. Ngồi sai chỗ không chỉ là vô duyên, mà là dấu hiệu của kẻ không biết mình là ai, không hiểu luật chơi của thế giới quyền lực.

5️⃣ Đũa của sếp là Phát súng lệnh

Dù có đói đến mấy, khi nhân vật VIP chưa nâng đũa và có lời khai tiệc, mọi người xung quanh bắt buộc phải ngồi im. Hành động cầm đèn chạy trước ô tô trên bàn ăn đồng nghĩa với việc bạn là kẻ vô kỷ luật, dễ làm hỏng việc lớn.

6️⃣ Nghệ thuật cụng ly của Kẻ dưới

Khi nâng ly chúc rượu người lớn tuổi, sếp hoặc đối tác lớn hơn, vành ly của bạn bắt buộc phải chạm thấp hơn vành ly của họ từ 1-2cm. Một tiểu tiết nhỏ nhưng thể hiện sự khiêm nhường và tôn trọng tuyệt đối.

7️⃣ Rượu vào nhưng Kín miệng

Người Hoa hay ép rượu trên bàn đàm phán để xem khi mất kiểm soát, bạn là ai. Kẻ uống dăm ba ly đã ba hoa chích chòe, lộ bí mật công ty sẽ ngay lập tức bị gạch tên. Tửu lượng có thể kém, nhưng miệng phải kín.

8️⃣ KHÔNG BAO GIỜ lén thanh toán tranh với chủ tiệc

Nhiều người Việt nghĩ lén ra quầy trả tiền trước là ga lăng, là ghi điểm. Nhưng với người Hoa, nếu họ là người mời, hành động đó là sự xúc phạm.

Ai chủ trì, người đó trả tiền. Bữa ăn của họ có mục đích, bạn cướp quyền thanh toán là bạn tước đi thể diện (mặt mũi) của họ, phá hỏng thế cờ của họ. Hôm nay không phân rõ chủ khách, ngày mai hợp tác sẽ loạn trật tự lớn bé.

9️⃣ Chuyện làm ăn chỉ nói lúc Trà dư tửu hậu

Đừng vội vã lôi hợp đồng ra khi thức ăn vừa dọn lên. Bữa tiệc là để kết giao, để thăm dò. Chuyện làm ăn sinh tử chỉ được chốt hạ khi mọi người đã no say, thư giãn và gỡ bỏ lớp mặt nạ phòng thủ.

1️⃣0️⃣ Biết lúc nào nên rời đi

Ăn xong không nên nán lại quá lâu trừ khi chủ tiệc giữ lại uống trà. Sự tinh tế nằm ở việc biết tiến biết lui đúng lúc.


🔑 BÀI HỌC CỐT LÕI:

Nhiều người trẻ cho rằng ăn bữa cơm thôi mà, sao phải mệt mỏi, làm màu thế?. Nhưng giới tinh hoa hiểu rằng: Thà mệt mỏi 2 tiếng trên bàn tiệc để nhìn thấu ruột gan một con người, còn hơn ký nhầm hợp đồng để rồi mất cả cơ nghiệp, mất hàng năm trời giải quyết hậu quả. Bàn ăn, thực chất chính là bàn mổ tâm lý tàn khốc nhất.

—-

👉 Những quy tắc “Thâm như Tàu” này bạn chỉ có thể học được qua cuốn sách “Đọc suy nghĩ, thấu tâm can”. Nó dạy bạn cách nhìn thấu dã tâm của kẻ đối diện; Nhìn cử chỉ để đoán loại người, đọc vị luôn tâm lý và các hành động của họ. Dù ánh mắt không lộ vẻ đánh giá nhưng trong lòng bạn sẽ nhìn thấu tất cả.

Lê Việt Đức: Báo mạng Trung Quốc: "Việt Nam xây đường sắt, vẫn phải tìm đến Trung Quốc

Một số chuyên gia Trung Quốc cho rằng Việt Nam chỉ cần xây dựng tuyến đường sắt trung bình với tốc độ 100 km/giờ; không cần thiết phải xây dựng đường sắt cao tốc.

Làm đường sắt cao tốc chi phí quá cao, thậm chí trăm năm cũng không thu hồi được vốn đầu tư! Đường sắt cao tốc không chỉ có chi phí xây dựng cao mà chi phí vận hành và bảo trì cũng rất đáng kể. Việt Nam không có nhiều hành khách và hàng hóa cần vận chuyển, nên việc vận hành đường sắt cao tốc có thể dẫn đến lãng phí và thua lỗ nghiêm trọng.

Theo họ, Việt Nam có đường bờ biển dài nên vận tải biển ven bờ rất có tiềm năng. Xây dựng thêm nhiều cảng vừa và nhỏ và tập trung vào vận tải biển sẽ rất hữu ích cho việc vận chuyển hàng hóa số lượng lớn của Việt Nam.

Tôi thì nghĩ ngược lại, tôi ủng hộ làm đường sắt cao tốc, nhưng tốc độ chỉ nên khoảng 200-250 km/h, vừa vận chuyển hàng hóa, vừa vận chuyển hành khách.

---------------------------

Báo mạng Trung Quốc: "Việt Nam xây đường sắt, vẫn phải tìm đến Trung Quốc

Tháng 4 năm 2026, ngay cách đây vài hôm, một tuyên bố chung Trung-Việt đã được công bố tại Bắc Kinh. Cục Tình báo Tinh Hải (星海情报局 - Xinghai Intelligence Bureau), một kênh truyền thông tự doanh (We-media) rất nổi tiếng trên các nền tảng mạng xã hội Trung Quốc như WeChat, Zhihu, Bilibili và Toutiao, đã có bài viết dưới đây đăng trên trang của tổ chức này. Dĩ nhiên cách nhìn theo quan điểm của người Trung Quốc.

Lời lẽ trong thông cáo vẫn bình thực như mọi khi, nhưng có một đoạn đáng để đọc kỹ: "Hai bên đánh giá cao dự án viện trợ lập Báo cáo nghiên cứu khả thi dự án xây dựng tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng đã hoàn thành trước thời hạn, hoan nghênh hai bên ký kết Thỏa thuận thực hiện dự án hỗ trợ lập quy hoạch các tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn Đồng Đăng - Hà Nội, Móng Cái - Hạ Long - Hải Phòng, tiếp tục thúc đẩy kết nối đường sắt khổ tiêu chuẩn qua biên giới Việt Nam - Trung Quốc."

Hãy chú ý đến điểm nhấn ở đây, hai chữ "viện trợ" và "hỗ trợ" chứa đựng lượng thông tin cực lớn.

Năm 1965, Tổng thống Tanzania Nyerere thăm Trung Quốc, đề nghị Trung Quốc viện trợ xây dựng một tuyến đường sắt nối Tanzania với Zambia. Chủ tịch Mao đã nói với ông ấy: "Các đồng chí có khó khăn, chúng tôi cũng có khó khăn, nhưng khó khăn của các đồng chí khác với của chúng tôi, chúng tôi thà không xây đường sắt cho mình, cũng phải giúp các đồng chí xây dựng tuyến đường sắt này."

Ngày nay, chúng ta rất khó cảm nhận được màu sắc lý tưởng của thời đại đó, nhưng kể từ đó, Trung Quốc đã lần lượt cử hơn 50.000 lượt kỹ sư và nhân viên kỹ thuật đến châu Phi, trải qua 5 năm 8 tháng, cuối cùng đã xây dựng xong tuyến đường sắt dài 1.860,5 km này, tuyến đường mà phương Tây từng tuyên bố "không thể thành công" - đường sắt Tanzam.

Trong văn bản ngoại giao, "viện trợ xây dựng" chỉ một mô hình xây dựng do bên có ưu thế kỹ thuật chủ đạo, toàn diện chuyển giao năng lực cho bên yếu thế về kỹ thuật.

Từ khảo sát, thiết kế, thi công đến bàn giao, toàn bộ quá trình do phía Trung Quốc chủ đạo, bên được viện trợ không cần có bất kỳ nền tảng công nghiệp đường sắt nào, chỉ cần cung cấp đất và phối hợp thi công, mô hình viện trợ "chìa khóa trao tay" này, từ thời điểm đó đã hình thành.

Sáu mươi năm trôi qua, năng lực viện trợ xây dựng của Trung Quốc đã khác xa xưa. Ngày nay, Trung Quốc có thể thực hiện xuất khẩu trọn gói toàn bộ chuỗi công nghiệp từ tiêu chuẩn thiết kế, đầu tư tài chính, trang thiết bị vật liệu, thi công, giám sát đến vận hành quản lý; bên được viện trợ từ đường ray đến đầu máy, từ hệ thống tín hiệu đến điều độ vận hành, có thể tiếp nhận trọn bộ, không cần tự chuẩn bị bất kỳ năng lực công nghiệp nào.

Và bắt đầu từ lúc này, Trung Quốc sẽ tiến hành loại hình "viện trợ xây dựng" như vậy đối với Việt Nam, "Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng", "Đồng Đăng - Hà Nội", "Móng Cái - Hạ Long - Hải Phòng", cùng lúc triển khai ba tuyến đường, ký kết đồng bộ, nghiên cứu khả thi còn hoàn thành trước thời hạn; vấn đề đường sắt làm phiền Việt Nam gần hai mươi năm, cuối cùng đã đến thời khắc giải quyết.

Việt Nam trong vấn đề đường sắt đã loanh quanh nhiều năm, cuối cùng vẫn quay trở lại trước lựa chọn "Trung Quốc".

01

Những năm tháng đó, những con đường vòng mà người Việt Nam đã đi

Khát vọng hiện đại hóa đường sắt của Việt Nam đã có từ lâu.

Mạng lưới đường sắt hiện có của Việt Nam, khung xương cơ bản là di sản từ thời thực dân Pháp để lại; vài chục năm kể từ khi Việt Nam độc lập, số đường sắt thực sự mới xây chỉ vỏn vẹn vài trăm km. Và trong toàn bộ mạng lưới đường sắt Việt Nam, tuyến quan trọng nhất chính là "Đường sắt Thống Nhất" chạy suốt Bắc-Nam — dài 1.726 km, nối Hà Nội với TP.HCM, đến nay vẫn vận hành bằng đường ray mét (khổ 1m), khoảng cách ray hẹp hơn 40 cm so với khổ tiêu chuẩn quốc tế, không thể hỗ trợ tàu chạy tốc độ cao.

Năm 2024, tổng GDP của Việt Nam đạt khoảng 476,3 tỷ USD, GDP bình quân đầu người khoảng 4.700 USD, tốc độ tăng trưởng kinh tế đứng đầu Đông Nam Á. Để tham chiếu, năm 2010, GDP bình quân đầu người của Trung Quốc cũng khoảng 4.550 USD, mà khi đó, Trung Quốc đã hoàn thành "năm lần tăng tốc lớn" cho toàn bộ mạng lưới đường sắt, mạng lưới đường sắt cao tốc "bốn dọc bốn ngang" đang được mở rộng với tốc độ cao trong tay vô số kỹ sư xây dựng.

Nói cách khác, mức thu nhập bình quân đầu người hiện nay của Việt Nam, về cơ bản tương đương với Trung Quốc khi bắt đầu xây dựng quy mô lớn đường sắt cao tốc cách đây 15 năm. Và một nền kinh tế đang trong giai đoạn phát triển tốc độ cao như vậy, lại vẫn đang phụ thuộc vào đường ray mét do thực dân để lại từ một trăm năm trước.

Điểm check-in du lịch kinh điển của Việt Nam — Phố đường tàu Hà Nội

Việt Nam đương nhiên nhận thức rõ vấn đề này, vì vậy năm 2010, Chính phủ Việt Nam đã đề xuất một phương án xây dựng đường sắt cao tốc đầy tham vọng, kế hoạch xây dựng một tuyến đường sắt cao tốc hiện đại nối Hà Nội với TP.HCM, chi phí ước tính lên tới 56 tỷ USD. Phương án được trình Quốc hội thảo luận, kết quả bị bác bỏ với đa số phiếu.

Lý do rất thực tế: Tiền lấy từ đâu? Kỹ thuật lấy từ đâu?

Sau khi bị bác bỏ, Việt Nam không từ bỏ, mà đổi hướng, tìm kiếm đối tác hợp tác từ bên ngoài.

Nhật Bản là lựa chọn mà Việt Nam đã tiếp xúc nghiêm túc nhất. Công nghệ Shinkansen của Nhật Bản đã chín muồi, quan hệ Nhật-Việt ổn định lâu dài, phía Nhật Bản cũng thực sự có nguyện vọng lấy dự án đường sắt làm đòn bẩy mở rộng ảnh hưởng tại Việt Nam. Hai bên đàm phán kéo dài nhiều năm, thực hiện lượng lớn nghiên cứu quy hoạch. Nhưng phương án Nhật Bản có một vấn đề luôn không thể vượt qua: đắt.

Tiêu chuẩn kỹ thuật đường sắt Nhật Bản cao, chi phí xây dựng lớn, điều kiện tài chính phức tạp; mỗi lần phía Việt Nam nhận báo giá, đều phải cân nhắc kỹ xem có thể tiêu hóa được hay không. Đàm phán qua lại, cuối cùng vẫn không thể tiến đến bước ký kết.

Các doanh nghiệp đường sắt Hàn Quốc, châu Âu cũng đã từng tiếp cận thị trường Việt Nam ở các giai đoạn khác nhau, mang theo phương án và điều kiện riêng, tiếp xúc, đánh giá, đề xuất, cũng không tạo ra đột phá thực chất.

Mười mấy năm trôi qua, quy hoạch hiện đại hóa đường sắt của Việt Nam đã làm hết phiên bản này đến phiên bản khác, nhưng gần như không có dự án nào khởi công, cho đến gần đây khi dự án đường sắt cao tốc hợp tác với Siemens của Việt Nam mới khởi công.

Điều này cũng không thể trách người Việt Nam, bởi vì công trình đường sắt cao tốc có ngưỡng cửa đặc thù; nó không phải là vấn đề cứ ném tiền vào là giải quyết được. Tiêu chuẩn kỹ thuật, cấu trúc tài chính, năng lực thi công, hệ thống vận hành, mỗi khâu đều là ngưỡng cửa. Những đối tác mà Việt Nam đã tìm kiếm, hoặc không thống nhất được về chi phí, hoặc tiêu chuẩn kỹ thuật khó triển khai, hoặc tiến độ cực chậm, dự án bị tiêu hao trên bàn đàm phán.

Và trong những năm Việt Nam vẫn còn đàm phán khắp nơi, người hàng xóm Lào của họ đã thông xe; tháng 12 năm 2021, đường sắt Trung-Lào chính thức khai thông, tuyến đường sắt này xuyên qua vùng núi hiểm trở hơn cả miền Bắc Việt Nam, nhưng toàn bộ quá trình xây dựng chỉ mất 5 năm. Một quốc gia nội địa nhỏ bé có tổng GDP chưa bằng 1/10 Việt Nam, đã hoàn thành việc mà Việt Nam đàm phán hơn chục năm vẫn không thể khởi động.

Sự so sánh này, Việt Nam không thể không cảm nhận được.

02

Vấn đề cốt lõi của đường sắt Việt Nam nằm ở đâu?

Theo quan điểm của Cục Tình báo Tinh Hải, vấn đề đường sắt Việt Nam nằm ở hai điểm:

Một là đặt sai trọng tâm, hai là năng lực không đủ.

Việt Nam nhiều năm nay không mệt mỏi theo đuổi, chẳng qua chỉ là một tuyến đường sắt cao tốc. Nhưng vấn đề là, Việt Nam có thực sự cần đường sắt cao tốc hay không? Một tuyến đường sắt cao tốc hiện đại, thực sự có thể giải quyết được những vấn đề tồn đọng lâu năm của giao thông đường sắt Việt Nam hay không?

Câu trả lời rõ ràng là không.

Vậy, tại sao Việt Nam nhiều năm nay vẫn kiên trì xây đường sắt cao tốc?

Bởi vì "đường sắt cao tốc" gắn liền với hình ảnh quốc gia mà Việt Nam thấy cần.

Vì vậy, từ góc độ thực tế, đường sắt cao tốc đối với Việt Nam không có ý nghĩa thực tiễn đặc biệt quan trọng. Việc cấp bách của Việt Nam thực ra là nâng cấp những tuyến đường sắt tốc độ thường thực sự đảm nhận vai trò "mạch máu quốc gia", đây mới là thứ liên quan mật thiết đến phát triển kinh tế quốc gia.

Ga Hà Nội, cảm quan tổng thể tương tự như ga nhỏ của thành phố cấp ba trong nước

Và đáng tiếc là, ngay cả mục tiêu "nâng cấp đường sắt tốc độ thường" này, Việt Nam thực ra cũng bất lực.

Phía sau một tuyến đường sắt hiện đại, là sự kết hợp phức tạp của nhiều lĩnh vực công nghiệp nặng như thép, cơ khí, điện tử, viễn thông, chế tạo thiết bị. Bất kỳ khâu nào đứt gãy, đường sắt sẽ không xây được, hoặc xây xong cũng không vận hành tốt.

Lấy một ví dụ, ray đường sắt không phải là thép thông thường. Ray đường sắt có yêu cầu cực kỳ khắt khe về tỷ lệ thành phần kim loại, công nghệ cán, độ cứng bề mặt; sai một chút sẽ dẫn đến mệt mỏi và gãy sớm dưới áp lực nghiền ép tần suất cao. Mà dự án thép lớn nhất hiện nay của Việt Nam là nhà máy thép Hà Tĩnh do Tập đoàn Formosa đầu tư, định hướng sản xuất tấm thép xuất khẩu, không có năng lực sản xuất ray đạt tiêu chuẩn quốc tế phổ biến.

Bảng thông số về yêu cầu tiêu chuẩn quốc gia đối với ray đường sắt

Trên thực tế, dây chuyền sản xuất ray đầu tiên của Việt Nam năm nay mới vừa khởi công, đến năm 2027 mới có thể bắt đầu sản xuất.

Ray còn như vậy, những thứ công nghệ cao hơn như đầu máy, tín hiệu, đối với Việt Nam mà nói lại càng vượt quá khả năng.

Đầu máy diesel hiện đang sử dụng trên đường sắt Việt Nam, phần lớn là phiên bản cải tạo từ các mẫu máy thời Liên Xô để lại, cùng với những đầu máy Trung Quốc và Romania được nhập khẩu dần về sau. Cái gọi là "cải tạo", cũng chỉ là sửa đổi thích ứng trên cơ sở tổ hợp nhập khẩu, linh kiện cốt lõi hoàn toàn phụ thuộc vào nguồn cung bên ngoài. Việt Nam chưa bao giờ có năng lực thiết kế và chế tạo đầu máy hoàn chỉnh, không phải không có tiền mua thiết bị, mà là toàn bộ hệ thống công nghiệp căn bản không tồn tại tích lũy kỹ thuật hỗ trợ nghiên cứu phát triển đầu máy.

Tiếp theo là hệ thống tín hiệu và viễn thông. Đây là phần dễ bị bỏ qua nhất nhưng cũng không được phép sai sót nhất trong đường sắt hiện đại. Việc kiểm soát khoảng cách, chỉ huy điều độ, phanh khẩn cấp của tàu khi vận hành tốc độ cao, tất cả đều phụ thuộc vào hệ thống tín hiệu chính xác. Hệ thống này liên quan đến chip cấp công nghiệp, cảm biến, thuật toán phần mềm và lượng lớn kinh nghiệm hiệu chỉnh hiện trường. Việt Nam hiện nay trong lĩnh vực bán dẫn chỉ đóng vai trò là cơ sở đóng gói và kiểm tra, khoảng cách để tự thiết kế, chế tạo chip cấp điều khiển công nghiệp, tính bằng thế hệ.

Đừng quên, đường sắt cũng là khách hàng lớn của viễn thông 5G.

Cuối cùng là máy móc công trình lớn. Máy đào hầm (TBM) dùng để đào hầm, máy dựng cầu dùng để dựng cầu, máy trải ray dùng để trải ray chính xác, những thiết bị này Việt Nam hoàn toàn phụ thuộc vào nhập khẩu, tự mình không chế tạo được một chiếc nào.

Gộp những lớp này lại với nhau, kết luận rất rõ ràng: Việt Nam có thể lắp ráp điện thoại, có thể sản xuất may mặc, có thể chế tạo ô tô và xe máy, nhưng chuyện đường sắt, hệ thống công nghiệp của họ từ đầu đến cuối đều không chống đỡ nổi. Không phải ngắn ở một khâu nào đó, mà là thiếu hụt toàn bộ chuỗi.

Đây chính là hoàn cảnh thực tế của Việt Nam khi đối mặt với vấn đề đường sắt: thiếu nền tảng công nghiệp cần thiết, nên không thể tự xây dựng độc lập.

Tuy nhiên, trời không tuyệt đường, cho dù bạn không có nền tảng công nghiệp, thực ra vẫn có thể có được đường sắt, chỉ cần kêu gọi viện trợ quốc tế là được.

Chỉ có điều, con đường này, cần bạn phối hợp ở mức độ cao nhất.

Tháng 12 năm 2021, đường sắt Trung-Lào chính thức thông xe, tuyến đường sắt này dài 1.035 km, từ Côn Minh, Vân Nam, Trung Quốc chạy về phía nam, xuyên qua vùng núi hiểm trở miền Bắc Lào, thẳng đến thủ đô Viêng Chăn. Lào không có bất kỳ nền tảng công nghiệp đường sắt nào, kinh tế còn yếu hơn Việt Nam rất nhiều, nhưng điều này không ngăn cản một tuyến đường sắt hiện đại tiêu chuẩn cao vận hành trơn tru trên lãnh thổ của họ. Bởi vì tuyến đường sắt này từ đầu đến cuối, sử dụng tiêu chuẩn Trung Quốc, thiết bị Trung Quốc, đội ngũ thi công Trung Quốc, hệ thống vận hành Trung Quốc.

Việc bên được viện trợ cần làm, chỉ là phối hợp.

Vậy, tại sao cùng một sự việc lại mãi không xảy ra ở Việt Nam?

Câu trả lời không nằm ở cấp độ kỹ thuật.

Địa hình núi miền Bắc Việt Nam, so với Lào không khó xử lý hơn. Khoảng cách thẳng từ Côn Minh đến Hà Nội, còn gần hơn từ Côn Minh đến Viêng Chăn. Từ góc độ công trình thuần túy, độ khó xây dựng đoạn đường sắt tại Việt Nam, đối với Trung Quốc mà nói không tạo ra bất kỳ thách thức mới nào.

Vấn đề nằm ở chỗ, Lào đủ phối hợp, còn Việt Nam đã mất thời gian dài hơn, mới nghĩ thông chuyện này.

Cấu trúc chính trị của Lào đơn giản, chuỗi ra quyết định ngắn, lực cản thu hồi đất nhỏ, không có gánh nặng lịch sử đối với các dự án do Trung Quốc chủ đạo. Quá trình thúc đẩy đường sắt Trung-Lào, gần như không gặp phải lực cản thực chất nào từ trong nước Lào. 

Tình hình của Việt Nam thì phức tạp hơn nhiều. Trong nước có độ nhạy cảm cao hơn đối với cấu trúc tài chính, điều khoản chủ quyền, tỷ lệ lao động của các dự án hạ tầng lớn, chu kỳ ra quyết định cũng dài hơn.

Nhưng có một số việc, càng kéo dài, cái giá phải trả càng lớn.

Trong những năm Việt Nam do dự, các đoạn khác của mạng lưới đường sắt xuyên Á đã lần lượt được thúc đẩy. Nếu Việt Nam tiếp tục vắng mặt, hàng hóa hoàn toàn có thể đi đường vòng, từ Trung Quốc qua Lào, Thái Lan, Malaysia chạy về phía nam, Việt Nam từ kênh khu vực biến thành vùng rìa khu vực, không phải là chuyện không thể xảy ra.

May mắn thay, phép tính này, Việt Nam cuối cùng cũng đã tính rõ.

03

Hòa nhập hay vắng mặt, đây là một câu hỏi lựa chọn thuộc về Việt Nam

Đường sắt xuyên Á, là một ý tưởng đã ấp ủ vài chục năm.

Logic cơ bản của nó không phức tạp: dùng một mạng lưới đường sắt xuyên suốt lục địa châu Á, kết nối Trung Quốc, Đông Nam Á, Nam Á thậm chí Trung Á và châu Âu, giúp dòng chảy hàng hóa và con người thoát khỏi sự phụ thuộc đơn nhất vào vận tải biển. Trong quy hoạch của mạng lưới này, đoạn Đông Nam Á có ba tuyến chính: tuyến Tây qua Myanmar, Thái Lan về phía nam; tuyến Trung qua Lào, Thái Lan về phía nam; tuyến Đông thì qua Việt Nam dọc theo bờ biển về phía nam, cuối cùng ba tuyến hội tụ, kết nối Malaysia và Singapore.

Ba tuyến đường, giá trị chiến lược của tuyến Đông đặc biệt nhất.

Tuyến Tây và tuyến Trung xuyên qua khu vực nội địa, hàng hóa muốn ra biển, cuối cùng vẫn phải chuyển qua cảng. Tuyến Đông thì khác, nó kéo dài dọc theo bờ biển Việt Nam, kết nối Hà Nội, Đà Nẵng, TP.HCM, điểm cuối thẳng đến Vịnh Bắc Bộ và dọc bờ biển Biển Đông. Điều này có nghĩa bản thân tuyến Đông đã là một kênh vận tải liên hợp đường biển-đường bộ, hàng hóa có thể chuyển sang vận tải biển tại bất kỳ cảng nào dọc tuyến, hiệu suất cao hơn nhiều so với các tuyến nội địa thuần túy. 

Đặc biệt đối với khu vực Tây Nam Trung Quốc, một khi tuyến Đông được thông suốt, khoảng cách xuất biển của hàng hóa Vân Nam và Quảng Tây sẽ được rút ngắn đáng kể, từ vùng sâu nội địa biến thành trung tâm liên hợp đường bộ-đường biển.

Nhưng tuyến Đông có một khoảng trống then chốt, chính là Việt Nam.

Khung chủ thể của tuyến Tây và tuyến Trung đang được thúc đẩy. Sau khi đường sắt Trung-Lào thông xe, đoạn cốt lõi của tuyến Trung đã được thông suốt, hàng hóa có thể từ Côn Minh chạy một mạch đến Viêng Chăn, sau đó chuyển bằng đường bộ đến Thái Lan và các điểm xa hơn về phía nam. Đoạn Myanmar của tuyến Tây tuy tiến độ chậm do bất ổn chính trị, nhưng hướng khung là rõ ràng. Chỉ có tuyến Đông, mắc kẹt ở Việt Nam, mãi không có tiến triển thực chất.

Nếu Việt Nam tiếp tục vắng mặt, sẽ xảy ra chuyện gì?

Hàng hóa sẽ không chờ đợi. Một khi kênh tuyến Trung của đường sắt Trung-Lào-Thái Lan chín muồi, lượng lớn nhu cầu vận tải vốn có thể đi tuyến Đông Việt Nam, sẽ tự nhiên chuyển sang tuyến Trung. Các thành phố cảng của Việt Nam như Hải Phòng, Đà Nẵng, TP.HCM, vị thế trong mạng lưới logistics khu vực sẽ dần bị biên tế hóa — không phải vì điều kiện của chúng không tốt, mà là do không có đường sắt kết nối, chúng không cạnh tranh được về chi phí và thời gian so với những điểm đã nối mạng.

Một cảng biển nếu không có đường sắt kết nối với vùng sâu, phạm vi bức xạ của nó chỉ giới hạn ở những nơi xe tải đường bộ có thể đến. Một cảng biển nếu được kết nối vào mạng lưới đường sắt, vùng sâu của nó có thể kéo dài đến hơn 1.000 km. Khoảng cách này, trong cạnh tranh khu vực là mang tính quyết định.

Đối với Trung Quốc, việc Việt Nam vắng mặt cũng là một tổn thất, và tổn thất không chỉ đơn thuần là một kênh vận tải hàng hóa.

Hãy xem một con số. Năm 2024, ASEAN liên tiếp năm năm trở thành đối tác thương mại lớn nhất của Trung Quốc, Trung Quốc liên tiếp 16 năm giữ vị trí đối tác thương mại lớn nhất của ASEAN, kim ngạch thương mại song phương tiếp cận 1.000 tỷ USD. Trong các nước ASEAN, Việt Nam hơn nữa là đối tác thương mại lớn nhất của Trung Quốc trong ASEAN, kim ngạch thương mại song phương đã vượt 200 tỷ USD. Trung Quốc xuất khẩu sang ASEAN là máy móc thiết bị, linh kiện điện tử, đồ gia dụng, ô tô, hàng tiêu dùng; ASEAN xuất khẩu sang Trung Quốc là nông sản, khoáng sản, năng lượng và một số sản phẩm trung gian.

Phía sau cấu trúc này có một logic giản dị: các nước ASEAN càng giàu, sức mua càng mạnh, nhu cầu đối với sản phẩm Trung Quốc càng lớn. GDP bình quân đầu người của Việt Nam hôm nay đã đạt 4.700 USD, đang trong giai đoạn giải phóng nhanh chóng khát vọng tiêu dùng. Sang giai đoạn này, người dân bắt đầu mua đồ điện, mua xe máy, mua hàng tiêu dùng thương hiệu, bắt đầu trả phí cao hơn cho chất lượng. Ngành sản xuất của Trung Quốc, vừa khéo giỏi nhất trong việc phục vụ thị trường ở tầng này.

Từ góc độ này mà nhìn, giúp Việt Nam xây đường sắt, về bản chất là giúp một khách hàng chất lượng cao trưởng thành.

Đường sắt giảm chi phí logistics, chi phí logistics giảm thúc đẩy nâng cao hiệu suất thương mại, hiệu suất thương mại nâng cao đẩy nhanh nâng cấp công nghiệp Việt Nam, nâng cấp công nghiệp mang lại tăng trưởng thu nhập cư dân, tăng trưởng thu nhập giải phóng nhu cầu tiêu dùng lớn hơn; mỗi khâu trong chuỗi này, cuối cùng đều sẽ bồi đắp ngược lại cho quy mô thương mại Trung-Việt. Huống hồ thị trường tiêu dùng của Việt Nam đã vượt 100 triệu dân, quy mô không thể xem thường.

Còn có một lớp lợi ích trực tiếp hơn. Đường sắt xây bằng tiêu chuẩn Trung Quốc, việc mua sắm phụ tùng, nâng cấp thiết bị, bảo trì kỹ thuật về sau, đều vận hành trong hệ thống cung ứng của Trung Quốc. Đây là một mối quan hệ thương mại bền vững kéo dài hàng chục năm, ảnh hưởng sâu xa hơn nhiều so với việc bán một lô hàng, ký một hợp đồng.

Vì vậy, Trung Quốc thúc đẩy đường sắt Việt Nam, phép tính không được tính riêng lẻ. Nó đồng thời là xuất khẩu hạ tầng, xuất khẩu tiêu chuẩn, nuôi dưỡng thị trường và xây dựng kênh thương mại, mấy phép tính chồng lên nhau, mới là giá trị thực sự của việc này.

Cho nên chuyện này, đối với cả hai bên mà nói đều là bài toán số học, bài toán tính tiền, không phải bài toán tình cảm.

Việt Nam gia nhập, có được là tấm vé kết nối vào mạng lưới đường sắt khu vực, hiệu suất lưu chuyển hàng hóa nâng cao, sức hấp dẫn tiếp nhận chuyển dịch công nghiệp tăng cường, vùng sâu kinh tế của các thành phố dọc tuyến mở rộng; mất đi, là hình thành mức độ phụ thuộc dài hạn nhất định vào hệ thống hạ tầng do Trung Quốc chủ đạo.

Trung Quốc thúc đẩy, cái được là tính toàn vẹn của mạng lưới tuyến Đông, nâng cao hiệu suất kênh xuất biển khu vực Tây Nam, và thêm một mẫu hình tiêu chuẩn đường sắt Trung Quốc được triển khai; tuy nhiên Trung Quốc phải bỏ ra, là vốn, kỹ thuật và đầu tư xây dựng trong chu kỳ khá dài.

Phép tính của hai bên, thực ra đều không khó tính.

Khó là ở chỗ, Việt Nam đã mất hơn chục năm mới thực sự nghĩ thông: trong mạng lưới đường sắt khu vực đang dần hình thành này, cái giá phải trả để gia nhập sẽ càng ngày càng cao theo thời gian, mà cái giá của việc vắng mặt cũng tương tự như vậy.

Thay vì đợi đến khi mạng lưới chín muồi, bản thân hoàn toàn bị biên tế hóa rồi mới đàm phán, chi bằng ngồi vào bàn đàm phán khi quy tắc còn chưa hoàn toàn định hình.

FB. Can Pham: PHẢN BIỆN: VIỆT NAM KHÔNG PHẢI LÀ “TRUNG QUỐC 25 NĂM TRƯỚC”

PHẢN BIỆN: VIỆT NAM KHÔNG PHẢI LÀ “TRUNG QUỐC 25 NĂM TRƯỚC”

Bài phân tích của GS Triệu Vệ Hoa là một văn bản học thuật chặt chẽ. Nhưng chính vì quá chặt chẽ theo logic Trung Quốc, nó bộc lộ một giới hạn căn bản:

Trung Quốc đang nhìn Việt Nam bằng ký ức của chính mình – không phải bằng thực tại của Việt Nam.

Và đó là điểm cần phải tách ra.

I. Sai lầm nền tảng: Đồng nhất con đường phát triển

Luận điểm trung tâm của phía Trung Quốc là:

Việt Nam đang đi lại con đường Trung Quốc đã đi.

Điều này đúng về bề mặt, nhưng sai về cấu trúc.

1. Trung Quốc tăng trưởng trong một thế giới đơn cực

Mỹ mở cửa thị trường

WTO là động cơ

Chuỗi cung ứng toàn cầu ổn định

2. Việt Nam tăng trưởng trong một thế giới phân mảnh

Chiến tranh thương mại

Tái cấu trúc chuỗi cung ứng

Rủi ro địa chính trị thường trực

👉 Nói cách khác:

Trung Quốc tăng trưởng trong “thời đại toàn cầu hóa”

Việt Nam tăng trưởng trong “thời đại hậu toàn cầu hóa”

📌 Vì vậy:

Không thể copy mô hình

Chỉ có thể tái cấu trúc mô hình

II. Quyền lực tập trung: điều kiện cần – nhưng không đủ

GS Triệu lập luận:

Tập trung quyền lực → tăng tốc thực thi → đạt tăng trưởng cao

Điều này đúng một nửa.

Thực tế sâu hơn:

Trung Quốc thành công không chỉ vì tập trung quyền lực

Mà vì:

Quy mô thị trường nội địa cực lớn

Năng lực công nghiệp nền

Khả năng kiểm soát tài chính

Việt Nam thì khác:

Quy mô nhỏ hơn

Phụ thuộc thương mại cao

Nhạy cảm với biến động bên ngoài

👉 Do đó:

Nếu chỉ tập trung quyền lực mà không nâng cấp năng lực thực thi,

thì tốc độ có thể tăng – nhưng rủi ro cũng tăng theo cấp số nhân.

📌 Đây là điểm Trung Quốc không nói ra:

Tập trung quyền lực làm giảm sai số hành động

Nhưng làm tăng hậu quả khi sai

III. “Phụ thuộc Trung Quốc” – hay “liên kết chiến lược”?

Bài phỏng vấn nhấn mạnh:

40% nhập khẩu

chuỗi cung ứng

logistics

→ dẫn tới kết luận ngầm:

Việt Nam không thể tách khỏi Trung Quốc

Điều này cần được chỉnh lại:

1. Việt Nam không phụ thuộc – mà đang “tận dụng cấu trúc”

Trung Quốc = công xưởng

Việt Nam = điểm trung chuyển + sản xuất bổ sung

👉 Đây là quan hệ bổ sung, không phải lệ thuộc tuyệt đối

2. Việt Nam đang chủ động đa dạng hóa

Mở cửa với SpaceX (Starlink)

Giữ cửa với 5G Trung Quốc

Đẩy mạnh FTA với phương Tây

👉 Đây không phải là “đu dây”

👉 Mà là:

Thiết kế trạng thái không thể bị khóa vào một hệ thống duy nhất

IV. Ngoại giao “cây tre”: không phải cân bằng – mà là hấp thụ xung lực

Phía Trung Quốc hiểu “cây tre” như một chiến lược cân bằng.

Điều đó chưa đủ.

Bản chất sâu hơn:

Việt Nam không cân bằng giữa các cường quốc

Việt Nam hấp thụ xung lực từ các cường quốc

Khi Trung – Mỹ cạnh tranh → Việt Nam nhận dòng vốn

Khi chuỗi cung ứng dịch chuyển → Việt Nam nhận sản xuất

Khi công nghệ phân mảnh → Việt Nam nhận trung gian

👉 Đây là mô hình:

“Shock absorber state” (quốc gia giảm chấn)

📌 Đây là thứ Trung Quốc chưa hoàn toàn nắm được.

V. Tăng trưởng 10%: không phải mục tiêu kinh tế – mà là mục tiêu chính trị

GS Triệu coi đây là bài toán kinh tế.

Nhưng thực chất:

Đây là bài toán tín hiệu.

1. Tín hiệu nội bộ:

ép bộ máy phải tăng tốc

giảm trì trệ

2. Tín hiệu quốc tế:

Việt Nam sẵn sàng bước vào nhóm tăng trưởng cao

cạnh tranh trực tiếp với các nền kinh tế mới nổi

📌 Vì vậy:

10% không phải để đạt

mà để buộc hệ thống phải thay đổi

VI. Điểm Trung Quốc nhìn đúng – và Việt Nam cần đối diện

Không phải mọi nhận định của GS Triệu đều sai.

Có 1 điểm rất chính xác:

“Chính sách tốt nhưng thực thi chậm”

Đây là tử huyệt thật sự.

Nhưng khác ở chỗ:

Trung Quốc coi đó là lý do để tập trung quyền lực

Việt Nam cần coi đó là lý do để:

nâng cấp bộ máy

chuẩn hóa quy trình

tăng trách nhiệm cá nhân

👉 Nếu không:

Tập trung quyền lực chỉ làm sai nhanh hơn

VII. Kết luận: Việt Nam không đi sau – mà đi khác

Toàn bộ bài phân tích của phía Trung Quốc có thể tóm lại:

Việt Nam là Trung Quốc ở giai đoạn sớm hơn.

Phản biện của Việt Nam phải là:

Việt Nam không đi sau Trung Quốc.

Việt Nam đang đi trong một thế giới mà Trung Quốc chưa từng phải đối mặt.

VIII. Một câu chốt

Trung Quốc nhìn Việt Nam bằng quá khứ của họ.

Nhưng tương lai của Việt Nam sẽ được quyết định bởi những biến số mà chính Trung Quốc cũng chưa giải được.

(Bài viết gốc link dưới)

https://www.facebook.com/share/p/1Dctq6i16g/

FB. Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): "1 Răng lên cơn thật rồi"

- Bùi Anh Chiến -

2 tàu dầu Ấn Độ qua eo bằng lane quốc tế. 1 Răng không hù doạ có rải mìn nữa mà cho xuồng cao tốc ra bắn thẳng luôn không cảnh cáo. 1 Răng lên cơn thật rồi. Dư luận quốc tế đã bắt đầu chuyển qua ủng hộ Mỹ, chiến dịch bão táp 34 sẽ sớm bắt đầu. Tụi Ả Rập sẽ tham chiến ngay trong tuần tới đây, cỡ đồng minh ruột của Trung Quốc như Pakistan cũng phải hóa điên vì độ ngu của bọn IGRC, Pakistan đang hộ tống các tầu thương mại trong khu vực. Tự nhiên Iran lại cho cộng đồng quốc tế cái cớ quá đẹp để Mỹ hợp lý hóa việc hủy diệt Iran. 

Nếu nói Trung Quốc xúi Iran thì không thực tế chút nào. Bởi vì ngay cả tầu Trung Quốc vào cảng Iran cũng không ra được, Trung Quốc không có lợi gì khi kích động Iran gây hấn ở Hormuz bằng các tấn công tầu biển của Ấn Độ hay bất kỳ nước nào khi hải quân Mỹ đang phong tỏa cảng Iran. 

Chỉ là Iran chơi ngu, cái Mỹ nó yếu nhất, và cản trở nhất trong các hành động quân sự của nó  chính là "nó quá chuyên nghiệp", Mỹ chỉ cấm tầu hàng, không cấm tầu chở lương thực, thuốc men và nhu yếu phẩm thiết yếu cho Iran cập cảng, và điều quan trọng nhất là Mỹ trước khi hành động ở mức độ cao nhất, nó cần phải tạo hành lang pháp lý, tính chính danh và sự ủng hộ của quốc tế dù khiên cưỡng ủng hộ cũng được. 

Iran vô tình hay hữu ý đã cho Mỹ đúng thời cơ lấy lòng cộng đồng quốc tế, Iran ngang nhiên tấn công tầu hàng của một nước thân thiện như Ấn Độ, thì đó đó gián tiếp chứng minh, Iran không coi ai là bạn, đến Oman hay Thổ Nhĩ Kỳ mà Iran cũng tấn được thì nó đã điên mất kiểm soát rồi. Lần này không những Mỹ nó đấm, mà còn có các quốc gia vùng vịnh nó đấm cho vỡ mồm luôn đấy. 

Iran đang làm hồi sinh lại một loại thu phí đường biển giống của Đan Mạch những năm 1857. Đây là lần đầu tiên xuất hiện lại một phí qua eo biển có chủ quyền, kể từ khi thuế Sound Dues của Đan Mạch bị xóa bỏ theo Công ước Copenhagen ngày 14/3/1857. Trong suốt 428 năm trước đó, các khẩu đại bác Đan Mạch tại Helsingor đánh thuế mọi con tàu đi vào Baltic và tạo ra tới 2/3 ngân sách nhà nước Đan Mạch. Thế giới đã trả cho Đan Mạch 33,5 triệu rigsdaler để chấm dứt cơ chế này. UNCLOS sau đó đưa nguyên tắc tự do đi lại qua eo biển vào luật. 169 năm trật tự hàng hải toàn cầu dựa trên thỏa thuận đó. Iran đang xóa bỏ trật tự luật biển mà hơn 150 năm qua thế giới đã vận hành.

Rồi các cụ xem, những diễn biến dồn dập mang tính cưỡng bức hủy diệt sẽ đổ lên đầu Iran, nơi cảng biển, nhà máy điện, cầu đường... Mọi thứ Iran đang có sẽ hóa tro tàn trong ít thời gian tới nếu Iran không xuống thang, dù thế nào đi nữa, Mỹ vẫn sẽ quay trở lại ném bom Iran tàn khốc hơn trước nhiều lần.

Ảnh : các trực thăng AH64 - Apache trên các tầu tấn công đổ bộ Mỹ, kiểm soát - hộ tống các tầu thương mại các nước trong khu vực, nền tảng đổ độ cho đặc nhiệm hải quân Mỹ lên các tàu Iran.

Tại sao bạc không có mỏ riêng? Bí ẩn địa chất ít ai biết.

- Copy từ Facebook Market Lens Vietnam -

Bài 3: Tại sao bạc không có mỏ riêng? Bí ẩn địa chất ít ai biết.

(Series về Bạc)

Hãy thử tưởng tượng bạn muốn nấu một nồi phở.

Bạn ra chợ mua xương bò, thịt, hành, gừng. Trong lúc nhặt hành, bạn tìm thấy một ít rau mùi lẫn vào, không phải thứ bạn định mua, nhưng có thì dùng luôn.

Bạc trong tự nhiên gần giống như mớ rau mùi đó. Nó không phải thứ người ta chủ động đi tìm, nó chỉ xuất hiện kèm theo khi người ta đào đồng, chì, kẽm. Hơn 70% lượng bạc khai thác trên thế giới đến từ con đường này. Không phải từ mỏ bạc thuần túy, mà từ những mỏ mà bạc chỉ là "thứ lọt ra theo."

Điều này không phải ngẫu nhiên. Có một lý do địa chất rất cụ thể.

Câu chuyện bắt đầu từ hàng triệu năm trước, dưới lòng đất.

Khi magma (dung nham) nguội dần trong lòng đất, hoặc khi nước nhiệt dịch, nước siêu nóng chứa đầy khoáng chất, di chuyển qua các kẽ nứt trong đá, chúng mang theo rất nhiều kim loại khác nhau cùng một lúc. Và ở điều kiện nhiệt độ, áp suất nhất định, các kim loại này bắt đầu kết tủa, tức là "đông đặc" lại thành khoáng chất rắn.

Cái quyết định kim loại nào sẽ kết tủa gần nhau chính là tính chất hóa học của chúng. Bạc, đồng, chì và kẽm đều có một điểm chung: chúng đều thích liên kết với lưu huỳnh để tạo thành sulfide. Bạc tạo thành argentit (Ag₂S). Chì tạo galena (PbS). Kẽm tạo sphalerit (ZnS). Đồng tạo chalcopyrite (CuFeS₂).

Vì chúng cùng "gu", cùng muốn gắn với lưu huỳnh, nên chúng hay kết tủa trong cùng một môi trường địa chất, cùng một vỉa quặng, cùng một ngọn núi.

Đó là lý do khi đào mỏ kẽm ở Bolivia, người ta tìm thấy bạc. Khi khai thác đồng ở Chile, bạc lại lọt ra theo. Khi luyện chì ở Bắc Kạn, Việt Nam, bạc cũng xuất hiện trong xỉ luyện kim.

Thực tế tại Việt Nam còn thú vị hơn.

Các mỏ chì-kẽm ở miền Bắc như Chợ Đồn (Bắc Kạn), Tuyên Quang từ lâu đã được khai thác, nhưng chủ yếu để lấy chì và kẽm. Bạc chỉ là "phần thưởng thêm." Mỏ Ngọc Hội ở Tuyên Quang thậm chí từng ghi nhận hàm lượng bạc tới 2.492 gram/tấn quặng, con số cực kỳ cao theo tiêu chuẩn quốc tế. Nhưng vì chưa bao giờ có chuỗi hạ tầng khai thác bạc thuần túy, phần lớn tiềm năng đó vẫn chưa được khai thác đầy đủ.

Vậy làm sao người ta biết mỏ nào có bạc?

Đầu tiên là phân tích đất bề mặt, lấy mẫu đất xung quanh khu vực nghi ngờ. Nếu thấy hàm lượng đồng, kẽm, chì cao bất thường trong đất, đó là dấu hiệu phía dưới có vỉa quặng, và bạc thường đi kèm theo chúng.

Tiếp theo là đo điện từ từ trên không hoặc mặt đất, vì các khoáng chất sulfide (loại chứa bạc) dẫn điện tốt hơn đá thông thường, nên có thể phát hiện sự bất thường từ xa bằng thiết bị cảm biến.

Cuối cùng mới là khoan thăm dò, lấy lõi đá lên phân tích hóa học. Đây là bước tốn kém nhất nhưng chính xác nhất.

Toàn bộ quy trình đó, từ phát hiện đến khai thác thương mại, mất 7 đến 15 năm. Đây chính là lý do tại sao dù giá bạc tăng vọt từ 2023 đến nay, nguồn cung vẫn chưa tăng kịp, không thể "bật công tắc" là có bạc ngay được.

Và đây mới là điểm thú vị nhất: 

Vì bạc chủ yếu là phụ phẩm, quyết định có khai thác thêm bạc hay không không nằm trong tay thị trường bạc, nó nằm trong tay người quyết định có đào đồng, kẽm, chì hay không. Dù giá bạc tăng gấp đôi, nếu giá đồng thấp và công ty khai thác thấy không có lời, họ vẫn đóng cửa mỏ như thường.

Đây là điểm khác biệt căn bản giữa bạc và hầu hết các hàng hóa khác. Với dầu, khi giá tăng, người ta khoan thêm giếng. Với lúa mì, khi giá tăng, người ta trồng thêm. Nhưng với bạc, khi giá tăng, bạn không thể làm nhiều hơn là chờ đợi.

Đến đây chắc nhiều người sẽ nghĩ giống ad là "À, chắc bạc ít ứng dụng hơn nên mới bị xếp sau." Nhưng sự thật hoàn toàn không phải vậy.

Bạc có hơn 10.000 ứng dụng công nghiệp được ghi nhận, nhiều hơn bất kỳ kim loại nào khác trên Trái Đất. Từ y tế (băng kháng khuẩn, thiết bị phẫu thuật), điện tử, năng lượng, cho đến xử lý nước sạch, bạc xuất hiện ở khắp nơi.

Vấn đề không phải bạc kém ứng dụng. Vấn đề là bạc được dùng theo kiểu khác hoàn toàn so với đồng hay kẽm.

Đồng và kẽm được tiêu thụ theo tấn, hàng chục tấn, hàng trăm tấn trong mỗi công trình xây dựng, mỗi nhà máy, mỗi km đường dây điện. Cả thành phố cần hàng nghìn tấn đồng để kéo dây điện, lắp ống nước. Một chiếc cầu thép cần hàng chục tấn kẽm để mạ chống gỉ.

Bạc thì khác, nó được dùng theo gram, thậm chí miligram, ở những vị trí cực kỳ tinh xảo mà không kim loại nào thay thế được. Mỗi tấm pin mặt trời 15–20 gram. Mỗi con chip vài miligram. Chính vì "quý hiếm trong cách dùng" như vậy, tổng khối lượng bạc tiêu thụ mỗi năm toàn cầu chỉ khoảng 25.000 tấn, nhỏ hơn 500 đến 1.000 lần so với đồng và kẽm.

Và khi quyết định mở mỏ phụ thuộc vào khối lượng × giá, đồng và kẽm luôn thắng về mặt kinh doanh, không phải vì bạc kém quan trọng, mà vì bạc quan trọng theo một cách mà thị trường khai thác mỏ chưa bao giờ được thiết kế để phục vụ.

Đó là lý do thế giới đang đối mặt với tình trạng thâm hụt bạc tích lũy kéo dài mà chưa có giải pháp nguồn cung nhanh nào trong tầm tay. Trong khi đó, phía nhu cầu đang tăng tốc theo một cách mà ngay cả những nhà phân tích lạc quan nhất cũng không dự đoán hết.

Bạc chỉ thật sự bừng sáng trong những năm gần đây khi người ta cần dẫn điện trong nhiều lĩnh vực. Và đó là gì thì chúng ta sẽ cùng khám phá ở phần sau nhé.

- Hoả xa- 

Các bài trong series này:

BÀI 1: Bạc, thứ kim loại không ai nhắc tới, rồi thế giới đổ xô mua!

https://www.facebook.com/photo?fbid=1393853546115873&set=a.637816775052891

BÀI 2: 5.000 năm của bạc, từ tiền tệ quyền lực đến kim loại bị thế giới bỏ quên!

https://www.facebook.com/photo?fbid=1393930119441549&set=a.637816775052891

Tài liệu tham khảo:

Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam, "Khoáng sản đi kèm trong các mỏ Pb-Zn Đông Bắc Việt Nam"; 

Khoahoc.tv; Bactham.net, "Quy trình khai thác mỏ bạc"; dasenmining.com,  "Từ quặng chì kẽm, quy trình khai thác bạc"

#bạc #giábạc #đầutưbạc #kimloạiquý #nănglượngxanh #PNJ #Phuqui #Baotinmanhhai #lịchsửbạc #kimloạiquý #nănglượngxanh

##marketlens #marketlensvietnam

Lê Văn Thịnh: NGHỀ XÂY DỰNG: KHOẢNG LẶNG SAU NHỮNG CÔNG TRÌNH VÀ NỖI TRĂN TRỞ CỦA NGƯỜI TRONG CUỘC

NGHỀ XÂY DỰNG: KHOẢNG LẶNG SAU NHỮNG CÔNG TRÌNH VÀ NỖI TRĂN TRỞ CỦA NGƯỜI TRONG CUỘC

- Lê Văn Thịnh -

Hướng tới kỷ niệm 70 năm đào tạo và 60 năm thành lập Trường Đại học Xây dựng Hà Nội – cái nôi của biết bao thế hệ kỹ sư – lòng tôi bỗng thắt lại khi nhìn về thực trạng "cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt" của ngành xây dựng hôm nay. Là một kỹ sư kết cấu đã kinh qua đủ mọi vị trí, từ bục giảng, nghiên cứu khoa học, thiết kế, thi công thực địa cho đến quản lý nhà nước, tôi xin được trải lòng về cái nghề mà mình đã gắn bó trọn đời bằng tất cả sự trăn trở.

1. Nghề của những "hy sinh thầm lặng" và sự bạc bẽo cuối con đường

Ít ai bên ngoài thấu hiểu được nỗi lòng của người làm xây dựng. Đây là một nghề "bán sức, bán chất xám" giữa nắng gió và hiểm nguy công trường, nhưng sự tôn vinh từ xã hội đôi khi lại tỉ lệ nghịch với những giá trị bền vững mà chúng tôi tạo ra cho đất nước. 

Người kỹ sư hôm nay đang gánh trên vai áp lực kép: vừa phải đảm bảo kỹ thuật, tiến độ, vừa phải đối mặt với nỗi lo cơm áo gạo tiền khi tình trạng nợ lương, lạm dụng sức lao động để tối ưu chi phí đang dần trở thành một thực trạng đau lòng.

2. Những "vết nứt" từ hệ thống và cơn bão giá

Sự bất cập trong quản lý là căn nguyên của nhiều hệ lụy. Khi người đứng đầu không am hiểu chuyên môn, những quyết định duy ý chí thường xuyên gây áp lực sai lệch lên cấp dưới. 

Bên cạnh đó, căn bệnh "bỏ thầu giá rẻ" (low-ball bidding) để thắng thầu bằng mọi giá đã dẫn đến những hệ lụy khôn lường: nhà thầu buộc phải cắt giảm chất lượng hoặc "rút ruột" công trình để bù lỗ. "Vết xe đổ" của cơ chế phần trăm, tình trạng phá giá thầu đang bào mòn lợi nhuận của doanh nghiệp.

Chưa dừng lại ở đó, "bão giá" vật liệu xây dựng như một nhát dao chí mạng đối với các hợp đồng trọn gói. Khi dự toán lập từ nhiều năm trước không còn phù hợp với thực tế, mỗi mét khối bê tông đổ xuống đôi khi lại là một khoản lỗ hiện hữu cho nhà thầu. 

Đặc biệt, cơ chế "tiết kiệm 5%" trong đấu thầu ngân sách, cộng với sự khắt khe của công tác thanh kiểm toán theo nguyên tắc "thiếu thì nhà thầu chịu, thừa thì cắt bỏ", đã đẩy những đơn vị thi công vào thế "chết trên đống tài sản".

3."Cửa tử" mang tên hợp đồng trọn gói

Đây có lẽ là nỗi ám ảnh lớn nhất của các nhà thầu hiện nay. Trong bối cảnh "bão giá" vật liệu biến động không ngừng, các dự án ký hợp đồng đơn giá cố định hoặc trọn gói gần như rơi vào "cửa tử". 

Mỗi mét khối bê tông đổ xuống là một khoản lỗ hiện hữu khi dự toán từ vài năm trước đã hoàn toàn lạc hậu.

Đáng nói hơn, trong khi chủ đầu tư và nhà thầu đều hiểu hợp đồng trọn gói là "lời ăn lỗ chịu", thì các cơ quan thanh tra, kiểm toán lại thường thực thi công vụ theo nguyên tắc đầy khắt khe: "thiếu thì nhà thầu ráng chịu, thừa thì cắt bỏ". Cách tiếp cận này khiến việc thực hiện hợp đồng trọn gói trở nên đầy rẫy rủi ro và hàm oan cho những đơn vị làm nghề chân chính. Với tình trạng thiếu vắng bộ đơn giá địa phương như sắp tới, sẽ chẳng còn nhà thầu nào dám mặn mà với loại hình hợp đồng này.

4. Bài toán nhân lực-Khi người giỏi "quay lưng" với nghề

Hệ quả tất yếu của một môi trường khắc nghiệt và đãi ngộ thấp là làn sóng chuyển dịch nhân sự. Lớp trẻ đang dần quay lưng với nghề, dẫn đến tình trạng "thừa mà thiếu": thừa nhân lực chung nhưng thiếu hụt trầm trọng những kỹ sư chất lượng cao. Khi những người giỏi nhất rời bỏ công trường để tìm kiếm sự ổn định, chất lượng và an toàn của các công trình tương lai sẽ đi về đâu? 

5. Ánh sáng từ công nghệ và sự minh bạch pháp lý

Dù bức tranh chung có phần xám xịt, tôi vẫn tin rằng: Nghề xây dựng không chỉ là xây những bức tường, mà là xây dựng nền tảng cho quốc gia

Để gỡ nút thắt này, chúng ta cần một sự thay đổi quyết liệt từ cơ chế. Hy vọng rằng Luật Xây dựng 2025 sẽ mang đến những điểm sáng, đơn giản hóa các thủ tục chứng chỉ hành nghề và đặc biệt là bắt buộc ứng dụng BIM (Building Information Modeling). Công nghệ sẽ là công cụ để làm "sạch" và hiện đại hóa ngành, giúp tối ưu hóa chi phí và tạo ra sự minh bạch pháp lý.

Thay vì khuyên con cháu bỏ nghề, chúng ta hãy cùng nhau thay đổi vị thế của người làm nghề. Liệu rằng sự thiếu hụt nhân lực hiện nay có thể trở thành một "cú hích" để những người kiên trì bám trụ xứng đáng nhận được một vị thế và mức đãi ngộ công bằng hơn? 

Đã đến lúc cần trả lại giá trị thực cho những người đang miệt mài kiến tạo nên diện mạo của tổ quốc.

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Đặng Tuấn Trung: THỜI SỰ CHIỀU THỨ BẢY

THỜI SỰ CHIỀU THỨ BẢY

Đừng ai nghĩ lão mập lên làm tổng thống Mỹ mới nghĩ đến việc thiết lập trật tự mới toàn cầu. Tui biết đến lão từ 2003, luôn để ý những hoạt động của lão thì có lẽ lão đã nhận ra cái trật tự cũ quá lỗi thời và hỗn mang từ khi lão còn trẻ. năm 1983, khi còn là tỉ phú trẻ, lão đã leo TV nói về những điều mà lão đang làm hiện nay. Không phải vô cớ mà ngay từ nhiệm kỳ đầu lão đã chủ trương tăng cường sức mạnh quân đội Mỹ. Mà phải là thứ sức mạnh vượt trội. Bởi nếu không mạnh vượt trội, rất khó để lão thực hiện kế hoạch của mình. 

Ngay khi nhiệm kỳ 2 chưa bắt đầu, lão đã thiết lập nội các trung thành và giỏi việc. Từ phó tổng thống, bộ trưởng ngoại giao, bộ trưởng quốc phòng, giám đốc CIA…. Nhưng lão cũng ý thức sẽ phải đối mặt với sự chống đối quyết liệt từ phe đối lập (điều này làm cho lão có vẻ độc đoán, độc tài) Nếu ai đó ghét lão thì rất thiệt thòi, vì lão là người đàn ông vô cùng thú vị. Nói thật, tôi chưa bao giờ nghi ngờ lão có thể trác táng như thiên hạ chụp mũ, ăn chơi thì trẻ đẹp, con nhà giầu ai chả ăn chơi. Nhìn những người vợ, những đứa con của lão thì thấy họ kính trọng như thế nào. Khó có thể 1 người đàn ông vừa trác táng, lại vừa là người chồng người cha đáng kính. Nhưng thôi không bàn, ở đời biết thế nào được  

Quay lại những kế hoạch mà lão ấp ủ coi như mục tiêu của cuộc đời mình. Trọng trách mà Chúa bắt lão phải gánh. 

Ngay từ đầu, việc đầu tiên đối ngoại là lão đi Trung Đông. Tiếp theo chỉ đạo phang Iran bằng trò chơi ngoạn mục với B2 spirit. Nhưng đó mới chỉ là đòn cảnh tỉnh cả thế giới, rằng Trump không phải kẻ nói suông, càng không phải kẻ hứa rồi để đó.

Việc phải giải quyết ngay phải là sân sau. Binh pháp gọi là “Viễn giao cận công”. Nghĩa là xa thì giao hảo, gần thì nện. Chắc ăn. Lão đập Venezuela trước. Giải quyết xong lập tức là quay sang mặt trận chính. Đó là Trung Đông. 

Cảm giác lão luôn thiếu thời gian, đến ào ào, đi cũng ào ào, nói cực ào ào rồi xuống tay cũng ào ào. Mà thỉnh thoảng lão cũng bóng gió đến kế hoạch 5 - 6 năm tiếp theo, có nghĩa rằng lão có thể cần đến nhiệm kỳ thứ 3 để không phải dang dở kế hoạch. Điều này cũng dễ hiểu khi lão cũng xui xẻo đụng dịch Covid ở nhiệm kỳ thứ nhất, rồi kế hoạch bị ngưng trệ do mất ghế làm lão điên cuồng. 

Tiện đây cũng nhắc, đừng ai nghĩ lão thèm cái giải Nobel, chỉ là trò đùa mõm của lão mập mà thôi. Thiên hạ thường quên rằng với lão, nước Mỹ mới là thứ lão quan tâm, còn lại có hay không không quan trọng. Như lão nói với cháu nội “ ông có đủ cả, chỉ trừ điều ông chưa thấy. Đó là nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Đừng nghĩ vì yêu lão mà tui nghĩ vậy. Cứ thử mà xem, nếu lão thèm cái thứ Nobel đó thì khó gì. Chỉ cần đi can gián các đám đánh lộn như NgaU, Ấn-Pakis, Thái-Cam… và không cần đánh Venezuela hay Iran thì hỏi rằng cái Nobel đấy làm sao trượt khỏi tay lão được. Nhưng lão không cần. Cái lão cần là nước Mỹ vĩ đại và hơn thế, trật tự mới phải được thiết lập.

Vậy thì trật tự mới là gì ?

- Bất kể Ý thức hệ nào, hãy cùng nhau làm ăn kinh tế đừng lộn xộn đánh lộn. Cái này có thể thấy Venezuela hay Iran, Cuba hay kể cả là Trung Quốc và Nga đừng kêu gào bạo lực, đừng đầu gấu thì ok vô tư đi. Nhưng cứ gân cổ đe dọa là lão phang. Tất nhiên phang thì mỗi thằng lão pha 1 kiểu, lúc nào cũng bất ngờ ngã ngửa

- Các tổ chức toàn cầu vô tích sự như LHQ, WTO, FAO hay kể cả IMF, WB, WHO…hãy làm đúng vai trò của mình, hoặc giải tán. 

- Tất cả các quốc gia hãy vì lợi ích của chính mình trước tiên, đừng nói đến nghĩa cử quốc tế làm gì khi chính mình chưa chắc đã hoàn hảo. Khi tất cả vì chính mình thì ổn định sẽ là tất yếu bởi nếu vì chính mình, không ai đi đánh lộn. Ví dụ như Trung Đông thì những nước như UAE, Arab Saudi, Qatar, Oman làm ăn đàng hoàng có ai đánh ai cướp đâu. Nhưng Iran lại giở trò côn đồ nuôi đám giặc Hamas, Houthi, Hesbolla... Để phá làng phá xóm. Lại còn chơi hột nhân thì phải đập. Hay kể cả Triều Tiên, có hột nhân thật nhưng vô hại, lão cũng không răn đe.

Thôi hơi lan man rồi. Định viết về thời sự mà đụng lão mập là lại lắm chuyện để nói. Giờ quay lại chuyện thời sự.

Hiện nay nhân vật đáng để ý nhất không phải Trung Quốc, không phải Nga, cũng không phải Iran. Thật bất ngờ lại là Thổ Nhĩ kỳ.

Ca này rất khó, không biết lão mập có kế hoạch nào sẵn không. Thú thật tui không đoán ra. Thổ Nhĩ Kỳ đe dọa đứng về phía Iran và đập Israel. Cần hiểu Thổ Nhĩ Kỳ vừa là nước hồi giáo lại cạnh tranh vị trí ông trùm Trung Đông. Thổ cũng không ưa gì Iran, nhưng để Israel phang được Iran thì Thổ Nhĩ Kỳ sẽ mất vai trò ông trùm vào tay Israel. Cái khó nhất là Thổ Nhĩ kỳ cũng là nước thuộc NATO. Quá khó cho lão mập. 

Trong diễn biến khác, Ukraine tự dưng trở thành tay chơi số má. Nga đe dọa phi quân sự hóa Ukraina, nhưng thằng ngố vô tình đã làm cho Ukraina được rèn luyện trong lừa đạn và trở thành chiến binh nhất nhì thế giới. Không nói đùa đâu, hiện nay ít nhất có 24 nước thuộc châu Âu và Trung Đông đang hợp tác với Ukraina quân sự. Điều này cũng để cảnh tỉnh các bạn fan Nga. Nếu các bạn ảo tưởng Nga đang lấn át thì hãy nhìn Ucraine đang làm gì. Nếu Nga lấn át thật thì Ukraina làm gì còn sức để xuất khẩu vũ khí và binh lính khắp châu âu, sang cả Trung Đông. Phải hiểu họ đã rảnh tay phần nào mới làm được việc đó. Tất nhiên cuộc chiến với Nga chưa dừng. Họ cũng chưa lấy lại được lãnh thổ, còn nhiều việc phải làm nhưng rõ ràng họ đã ở thế chủ động. Hợp tác với châu Âu và Trung Đông, cũng là cách để Ukraine khẳng định vị thế của mình cũng như kiếm tiền chi tiêu. Mặt khác, rõ ràng Ukraine có giá trị với đồng minh. Không như thằng Nga ngố, đồng minh bị bóp cổ ằng ặc khắp nơi mà rúm dó mần thinh 😀 

Cuối cùng, mọi con đường đều nhắm tới Bắc Kinh. Không vô cớ mà Trung Quốc phải quay xe khuyên bảo Iran mở cửa Hormuz. Lão mập biết rõ điều này, và đó cũng là thế cờ của lão. Tất nhiên Trung Quốc cũng không vừa, xứng đáng là đối thủ của Mỹ. Đánh lộn với Trung Quốc bằng thuế, bằng thương mại thì không ăn thua, cuộc chiến sẽ chỉ giằng co mà thiệt hại thì cả 2 bên đều gánh chịu. Thế nên đòn của lão mập là siết năng lượng. Điểm vào đúng yếu huyệt này, nếu thành công thì mới khắc chế được chú Ba Tầu. 

Bàn cờ đang hồi nóng bỏng. Còn nhiều nước cờ hay! Nhưng một kinh nghiệm lâu năm chơi với lão mập, tui dặn bà con nhá. Hãy xem lão làm, đừng nghe lão nói, ăn cám có ngày. Lão mà nói thì nào là thân với Tập, Putin muốn hoà bình, Zelenski gây sự… nghe là hỏng não đấy. Mồm lão tròn vo thế, đừng tin. Nhưng con gái lão nói về lão là hay và đúng nhất: “Cha tôi là người đàn ông lương thiện nhưng nguy hiểm nhất thế giới!”