Đố mọi người biết, niềm tin vào một hệ thống pháp luật hiệu quả và công bằng đáng giá bao nhiêu tiền? Chắc sẽ có người nói là vô giá, rằng phải đánh đổi bằng hi sinh, bằng đấu tranh, bằng nhiều thế hệ. Nói vậy đúng, mà khó hình dung quá. Mình thì tìm được một con số. Khoảng 5.200 tỷ đô la. Gấp 10 lần toàn bộ GDP Việt Nam năm 2025. . Ta quen nghĩ của cải một quốc gia là mỏ khoáng sản, là nhà máy, là đất nông nghiệp. Theo mình thì niềm tin vào tính công bằng của một quốc gia mới là tài sản lớn nhất, và Singapore là chỗ chứng minh điều đó rõ nhất. Một hòn đảo 730 km², nhỏ hơn Đà Nẵng, không tài nguyên, không nông nghiệp, không thị trường nội địa, vỏn vẹn hơn 6 triệu dân. . 5.200 tỷ đô đang từ khắp nơi trên thế giới tìm đường tụ về đó. Mà Singapore không phải bỏ một đồng vốn, không bán một cân khoáng sản, không cần sản xuất một món hàng nào. Thứ duy nhất họ cho mượn là cái tên Singapore đặt lên bản hợp đồng, và bộ luật đứng sau cái tên đó. Vậy thứ thế giới bỏ tiền ra mua không phải là...
CÂU HỎI "BẪY" KHIẾN SINH VIÊN LUẬT LÍU LƯỠI "Pháp luật có đại diện cho công lý không?" — Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại đẩy mọi sinh viên luật vào thế tiến lui lưỡng nan. Nếu bạn tự tin trả lời "Có", chia buồn, khả năng cao bạn sắp nhận tấm vé thi lại môn Lý luận Nhà nước và Pháp luật. Bởi trên bục giảng, pháp luật trước hết mang tính giai cấp — là công cụ thể hiện ý chí của giai cấp cầm quyền chứ không thuần túy là một khái niệm "công lý" trừu tượng. Nhưng nếu bạn lắc đầu trả lời "Không", bạn lại tự mở cửa bước ra khỏi trường luật. Một người không tin vào giá trị công lý của pháp luật thì làm sao có thể khoác lên mình chiếc áo cử nhân luật, rồi sau đó đứng trước tòa dùng luật để bảo vệ cho người khác? Thực ra, câu hỏi này chính là sự giằng xé kinh điển giữa Thực tại (pháp luật như nó vốn là) và Lý tưởng (pháp luật như nó nên là). Pháp luật bản thân nó chỉ là một hệ thống quy tắc của hành vi mà nhà nước sử dụng để duy trì tr...