Người Nhật sẵn sàng nuôi một đứa con ba mươi năm trong phòng kín, cho nó ăn mỗi ngày và không nói với ai một lời, chỉ để hàng xóm đừng biết. (Hùng và Nhung . Thế hệ không sinh con kỳ 4: Con nhộng bốn mươi tuổi) . Ở Sapporo, người ta phá cửa một căn nhà và tìm thấy hai thi thể, một bà mẹ ngoài tám mươi và con gái bà, ngoài năm mươi. Bà mẹ chết trước, còn cô con gái thì không gọi ai, không báo ai, chỉ nằm lại trong nhà cho tới lúc chết theo. Trong nhà lúc đó vẫn còn chín mươi nghìn yên tiền mặt, nghĩa là cô không chết đói, cô chỉ không còn biết cách sống. Nhật Bản có một triệu bốn trăm sáu mươi nghìn người đang sống như cô, tức là cứ năm mươi người trong tuổi lao động thì có một, và không một ai trong số đó được tính là thất nghiệp. . Làm sao một đất nước hùng mạnh và tử tế bậc nhất thế giới lại nuôi ra được những con người mất hẳn năng lực sinh tồn. Muốn trả lời thì phải quay lại cái năm người đàn bà ấy còn là một đứa bé. Cô bé Nhật sáu tuổi tự đeo cặp đi bộ tới trường, không ai đưa, ch...
Loạt bài Án văn Suốt mấy tháng (tháng 3 - tháng 7.2026), nhất là hơn tuần nay (từ đầu tháng 7) thiên hạ cực kỳ nhộn nhạo, thậm chí căng hơn chiến tranh, đấu về... văn chương, sách này sách nọ. Ca ngợi, tung hô, dè bỉu, lên án, kéo lên đỉnh núi, vùi tận bùn đen... đủ cả. Hai cuốn sách được/bị lôi ra khen-chê là “Nỗi buồn chiến tranh” của nhà văn cự phách Bảo Ninh và “Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng” của tác giả Nguyễn Thành Nam. Phe khen có lý của khen, còn chê có lập trường cách mạng của chê, chỉ có điều khi nhà chức trách ra tay thì kết cục xấu cho cả sách lẫn tác giả. Chuyện này để viết sau, cuối loạt bài án văn. Nhân vụ việc ấy, bỉ nhân đăng lại loạt bài “Án văn” được viết cũng đã lâu để mọi người cùng chiêm nghiệm những chuyện tương tự đã diễn ra ở xứ này. ÁN VĂN Kỳ 1: Xưa và nay đều bi thảm Án văn, nói nôm na là những vụ án liên quan đến văn chương, văn nghệ, nhà thơ nhà văn, văn nghệ sĩ, sách báo, ấn phẩm. Có khi nạn nhân chết chỉ do một chữ chứ không cần cả bài, c...