"GẮP LỬA BỎ TAY NGƯỜI", PHỦ LÊN TRÊN TÍN NGƯỠNG THẾ KỶ XIX! * Miếu Bà Thiên Hậu ở Côn Đảo; KHÔNG phải "bà Phi Yến" bịa ra, làm lệch sử! Câu ca dao "Gió đưa cây cải về trời. Rau răm ở lại, chịu lời đắng cay", theo cuốn Việt Nam phong sử, xuất phát ở Đàng Ngoài (liên quan đến Lê Chiêu Thống). NHƯNG rồi trắng đen lẫn lộn, quái lạ thay, biến hóa thành ... câu chuyện "Nguyễn vương (Nguyễn Phước Ánh) đã giam thứ phi là bà Răm (Phi Yến), quăng con là hoàng tử Cải xuống biển ngoài Côn Đảo cho chết" (!). /1/ Vào đầu năm 2022, lễ hội tại An Sơn miếu (安 山 廟) được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể, với tên gọi "Lễ giỗ bà thứ phi Hoàng Phi Yến". Ngay sau đó, Hội đồng Nguyễn Phước tộc cùng hàng loạt nhà sử học, nhà nghiên cứu văn hóa đã gởi đơn kiến nghị, phản đối - vì tên gọi này làm SAI LỆCH lịch sử! 1a) Trong các bộ chính sử như Đại Nam thực lục, Đại Nam liệt truyện, cuốn Nguyễn Phước Tộc Thế Phả cho thấy: Vua Gia Long (Nguyễn Phước Ánh...
Bữa tiệc các vị thần ! Tôi đào một cái ao nhỏ trong vườn nhà, thả vào đó đủ loại cá, rồi hàng ngày cung cấp nước và thức ăn. Đối với loài cá, cái ao ấy là toàn bộ vũ trụ. Mọi giới hạn nhận thức của chúng dừng lại ở thành bể xi măng. Nhưng với tôi, đó chỉ là một hệ sinh thái thu nhỏ—một trật tự do tôi kiến tạo. Tôi cho chúng sự sống, nhưng chủ động rút lui khỏi sự can thiệp trực tiếp. Tôi để chúng tự do tranh giành địa bàn, tự cắn xé lẫn nhau để sinh tồn. Nhìn từ trên cao, sự hỗn loạn bên dưới không phải là mất kiểm soát; nó chỉ là một thuật toán sinh học vận hành đúng như dự kiến. Sống trong thế giới chật hẹp ấy, loài cá bắt đầu phát minh ra nhận thức. Chúng phân chia khái niệm "cá thiện" và "cá ác" để tự giải thích cho tính tàn nhẫn của môi trường xung quanh. Những con cá nhỏ bơi sát mặt nước, reo vui trước từng hạt cám rơi xuống, coi đó là ân huệ tối cao của đất trời. Những con cá lớn ẩn nấp dưới tầng bùn sâu, kiêu ngạo tự xem mình là kẻ thống trị lòng hồ. Thỉn...