Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

hanaka Anslem Perera: Con số quan trọng nhất trong cuộc chiến này không phải là giá dầu hay số thương vong. Mà là 2.500 đô la

Con số quan trọng nhất trong cuộc chiến này không phải là giá dầu hay số thương vong. Mà là 2.500 đô la.

Tác giả Shanaka Anslem Perera.

Đó là giá của một máy bay không người lái đánh chặn của Ukraine. Nó bay vào một chiếc Shahed đang bay tới và phá hủy nó giữa không trung. Chiếc Shahed có giá khoảng 30.000 đô la Mỹ đối với Iran. Một tên lửa Patriot PAC-3 có giá từ 3 đến 13 triệu đô la Mỹ tùy thuộc vào biến thể. Theo học thuyết tiêu chuẩn, mỗi tên lửa Patriot bắn hai quả Patriot để tiêu diệt tối đa khả năng bị bắn trúng trong một lần bay tới.

Ukraine đã chiến đấu với cái giá phải trả chính xác như vậy trong bốn năm. Chỉ riêng trong năm 2025, Nga đã phóng 54.538 máy bay không người lái loại Shahed vào Ukraine. Lực lượng Ukraine đã bắn hạ hơn 90% trong số đó. Đến tháng 2 năm 2026, máy bay không người lái đánh chặn chiếm 30% tổng số mục tiêu trên không của Nga bị phá hủy, với tỷ lệ thành công 68% mỗi lần giao chiến và kỷ lục trong một đêm là 64 máy bay Shahed bị bắn hạ chỉ bằng máy bay đánh chặn.

Giờ hãy nhìn sang vùng Vịnh.

Iran đã phóng hơn 2.000 máy bay không người lái Shahed khắp Trung Đông kể từ ngày 28 tháng 2. Riêng UAE đã phát hiện 1.072 máy bay không người lái trong tuần đầu tiên. 71 chiếc đã xâm nhập được, tỷ lệ đánh chặn 93% nghe có vẻ ấn tượng cho đến khi bạn tính toán chi phí. Các quốc gia vùng Vịnh và lực lượng Mỹ đang sử dụng tên lửa đánh chặn Patriot, tên lửa THAAD và tên lửa phóng từ tàu chiến để tiêu diệt những chiếc máy bay không người lái trị giá 30.000 đô la. Với hai tên lửa đánh chặn cho mỗi mục tiêu và giá tên lửa ở mức thấp nhất, lực lượng phòng thủ đang chi tiêu gấp 100 đến 500 lần so với chi phí mà bên tấn công bỏ ra cho mỗi cuộc giao tranh.

Iran có thể duy trì điều này. Còn lực lượng phòng thủ thì không thể.

Đó là lý do tại sao tuyên bố ngày 5 tháng 3 của Zelenskyy quan trọng hơn bất kỳ cuộc họp báo quân sự nào trong tuần này. Ukraine đang gửi các chuyên gia và hệ thống đánh chặn Merops tích hợp trí tuệ nhân tạo đến vùng Vịnh. ​​Tờ Financial Times đã xác nhận Lầu Năm Góc và ít nhất một chính phủ vùng Vịnh đang đàm phán để mua tên lửa đánh chặn của Ukraine. Trump nói với Reuters rằng ông sẽ chấp nhận sự giúp đỡ từ bất kỳ quốc gia nào.

Những vụ tấn công đã xảy ra tự nói lên tất cả. Một máy bay không người lái của Iran đã phá hủy một hệ thống radar cảnh báo sớm trị giá 1,1 tỷ đô la ở Qatar. Nhà máy lọc dầu Ras Tanura ở Ả Rập Xê Út đã ngừng sản xuất 550.000 thùng dầu mỗi ngày sau một vụ cháy do mảnh vỡ. Đại sứ quán Mỹ ở Riyadh bị tấn công. Trụ sở Hạm đội 5 ở Bahrain cũng bị trúng bom.

Tỷ lệ chặn bắt đạt 93%. Tỷ lệ xuyên thủng đạt 7%. Và 7% đó đã phá hủy một hệ thống radar trị giá hàng tỷ đô la, làm ngừng hoạt động sản xuất nửa triệu thùng dầu mỗi ngày và tấn công cả một đại sứ quán.

Con số thống kê thật khắc nghiệt. Nếu Iran phóng 300 máy bay không người lái mỗi ngày và 7% trong số đó bắn trúng mục tiêu, thì mỗi ngày sẽ có 21 vụ tấn công xuyên Vịnh. ​​Chi phí mà Iran phải bỏ ra là 9 triệu đô la. Riêng chi phí cho vũ khí đánh chặn đã vượt quá 500 triệu đô la. Cứ tính toán như vậy trong 30 ngày, hoặc là kho vũ khí đánh chặn sẽ cạn kiệt, hoặc ngân sách sẽ cạn kiệt.

Ukraine đã giải quyết được vấn đề này bằng cách thay thế những tên lửa trị giá hàng triệu đô la bằng những máy bay không người lái trị giá hàng nghìn đô la. Các chuyên gia đến đây mang theo dữ liệu chiến đấu trong bốn năm chống lại chính loại vũ khí này. Họ biết rõ tín hiệu radar, quỹ đạo bay, khả năng bị tấn công bởi GPS và mọi sửa đổi mà Nga đã thực hiện kể từ năm 2022.

Không ai hiểu Shahed hơn những người mà nó đã cố gắng giết hại mỗi đêm trong suốt bốn năm qua. Họ đang trên đường đến vùng Vịnh. ​​Tình hình sẽ thay đổi vào ngày họ đến đó.

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

Nguyễn Duy Quang: ĐÊM KHUYA PHÂN TÍCH CHIẾN TRANH HIỆN ĐẠI VỚI CÔNG NGHỆ 4.0

ĐÊM KHUYA PHÂN TÍCH CHIẾN TRANH HIỆN ĐẠI VỚI CÔNG NGHỆ 4.0

Mỹ và Israel đang sở hữu "thanh kiếm" sắc bén nhất (công nghệ), nhưng Iran lại đang sử dụng "tấm khiên" là một đám mây bụi. Bạn không thể dùng kiếm để chém nát một đám mây. Ta gọi loại hình này là chiến lược "Chiến tranh phi tập trung" (Decentralized Warfare) của Iran rất sắc bén và phản ánh đúng thực tế quân sự đáng gờm mà Mỹ và Israel đang phải đối mặt trong tháng 3/2026 này.

Đây không chỉ là một kế hoạch tác chiến, mà là một tư duy sinh tồn được đúc kết từ hàng thập kỷ bị bao vây và cấm vận. Những điểm mô hình này lại khiến ưu thế công nghệ của phương Tây bị thách thức không kém.

Mô hình "Cắt đầu nhưng thân vẫn cử động"

Trong quân sự học, đây được gọi là cấu trúc tế bào độc lập. Mỗi đơn vị tên lửa hoặc drone được cung cấp sẵn mục tiêu, tọa độ và các kịch bản kích hoạt. Mất liên lạc là tín hiệu tấn công. Thay vì chờ lệnh "Bắn", nhiều đơn vị được huấn luyện rằng: "Nếu sau X giờ không nhận được tín hiệu từ trung tâm, hãy tự động khai hỏa vào mục tiêu đã định".

• Việc phá hủy các bộ não tại Tehran hay các boong-ke chỉ huy không ngăn được các bệ phóng di động đã ẩn nấp kỹ trong các hang đá và đường hầm.

Sự trỗi dậy của "Dân quân Drone" và Tên lửa hành trình giá rẻ. Chiến lược này chỉ thành công nhờ sự phát triển của công nghệ drone

• Một chiếc drone Shahed có giá chỉ khoảng 20.000 USD, trong khi một quả tên lửa đánh chặn của Israel (như Arrow hoặc Iron Dome) có giá từ hàng trăm ngàn đến hàng triệu USD.

• Khi hàng trăm đơn vị độc lập cùng phóng drone, họ tạo ra một "bầy đàn" (swarm) khiến hệ thống radar dù hiện đại nhất cũng bị quá tải (saturation attack).

Về việc xung đột lan sang Azerbaijan và Kurdistan, đây chính là hệ quả của việc phi tập trung hóa. Các nhóm dân quân thân Iran tại Iraq, Syria, Lebanon và Yemen (Houthi) vận hành như những thực thể độc lập. Mỹ không thể chỉ đàm phán hay tiêu diệt một mục tiêu duy nhất để dừng cuộc chiến. Mỗi khu vực là một mặt trận riêng biệt với những tính toán riêng.

Mặc dù giúp Iran tồn tại qua các đợt không kích hủy diệt, nhưng chiến lược này có một điểm yếu chết người: Khó dừng lại.

• Khi không có chỉ huy trung tâm, việc ra lệnh "ngừng bắn" trở nên cực kỳ khó khăn.

• Một đơn vị lẻ tẻ tấn công sai thời điểm có thể phá hỏng mọi nỗ lực ngoại giao hoặc đàm phán hòa bình mà chính phủ Iran đang cố gắng thực hiện (như các cuộc thảo luận bí mật với Mỹ mà Tổng thống Trump đã nhắc tới).

Dù hệ thống là "phi tập trung", nhưng nó vẫn cần hạ tầng cứng.

• Mỹ và Israel tập trung đánh vào các kho chứa drone, bệ phóng tên lửa và các xưởng sản xuất. Một đơn vị dù có tinh thần "chiến đấu đến cùng" nhưng không có đạn dược hay linh kiện thay thế (vốn đã bị phá hủy) thì sớm muộn cũng trở nên vô hại.

• Việc tiêu diệt các lãnh đạo cấp cao (như cuộc không kích tháng 2/2026) khiến các đơn vị cấp dưới mất đi sự phối hợp hiệp đồng. Họ có thể bắn, nhưng bắn lẻ tẻ và không tạo được sức mạnh tổng lực.

Kinh tế chính là dòng máu nuôi dưỡng các tế bào chiến đấu. Trump đang thắt chặt gọng kìm này qua hai mũi nhọn. Mỹ đã trừng phạt hơn 80% số tàu chở dầu lậu của Iran. Thu nhập từ dầu mỏ của Tehran giảm mạnh, buộc họ phải bán giảm giá tới 12 USD/thùng so với thị trường để tìm người mua.

Việc Mỹ can thiệp vào Venezuela (bắt giữ Maduro vào tháng 1/2026) đã chặt đứt một đồng minh quan trọng giúp Iran lách luật.

Lạm phát tại Iran đang chạm ngưỡng 60%. Khi tiền dầu không còn, chính phủ không thể trả lương cho binh sĩ và lực lượng dân quân. Một binh sĩ "phi tập trung" không thể chiến đấu lâu dài với một cái bụng rỗng và gia đình đang khốn khó.

Đối với một hệ thống được thiết kế để "sống sót khi mất đầu", áp lực kinh tế là vũ khí có tính hủy diệt cao hơn. Tấn công quân sự giống như việc bạn dẫm lên một bầy kiến, bạn có thể giết được nhiều con, nhưng bầy kiến vẫn tồn tại. Áp lực kinh tế giống như việc bạn phá hủy nguồn thức ăn và tổ kiến, cả bầy sẽ tự tan rã mà không cần tốn quá nhiều đạn dược.

Trump đang dùng quân sự để làm "suy yếu sức mạnh hỏa lực" của Iran, nhưng dùng kinh tế để "ép Iran phải quỳ xuống bàn đàm phán". Mục tiêu của ông là một thỏa thuận mới có lợi cho Mỹ chứ không hẳn là một cuộc chiến tranh tổng lực kéo dài.

Valentina Tereshkova

- Copy từ Facebook Lê Công Thành -

Valentina Tereshkova

Ngày 16 tháng 6 năm 1963, ở độ cao hai trăm cây số phía trên mặt đất, Valentina Tereshkova nhận ra con tàu đang đưa bà đi sai hướng. Chương trình điều khiển tự động của Vostok 6 bị lỗi - thay vì đưa tàu hạ dần quỹ đạo để quay về Trái Đất, nó đẩy tàu bay xa hơn vào khoảng không. Sáu tháng trước bà còn đứng bên khung cửi trong nhà máy dệt Krasny Perekop ở Yaroslavl. Giờ bà một mình trong cabin chật hẹp đường kính chưa đầy hai mét rưỡi, đối diện với khả năng không bao giờ trở về.

Bà không hoảng loạn. Bà báo cáo lỗi cho Sergei Korolev, tổng công trình sư chương trình vũ trụ Liên Xô, qua sóng vô tuyến. Nhóm kỹ sư dưới mặt đất tính toán lại thuật toán hạ cánh, truyền dữ liệu mới lên tàu. Tereshkova nhập lệnh và sống sót.

Bốn mươi năm sau, chi tiết này mới được giải mật. Suốt bốn thập kỷ đó, theo yêu cầu của Korolev, bà không nói một lời. Bà im lặng ngay cả khi các đồng nghiệp nam phi hành gia lan truyền tin đồn rằng bà đã khóc lóc hoảng loạn trên quỹ đạo. Im lặng ngay cả khi chính Korolev, người đã nhờ bà giữ bí mật, lại báo cáo với ủy ban rằng bà ở trạng thái "bên bờ mất ổn định tâm lý" trong suốt chuyến bay.

Hôm nay, ngày 6 tháng 3 năm 2026, Valentina Tereshkova tròn tám mươi chín tuổi. Bà vẫn ngồi trong Duma quốc gia Nga. Năm 2020, chính bà đệ trình sửa đổi hiến pháp xóa bỏ giới hạn nhiệm kỳ cho tổng thống Vladimir Putin. Người phụ nữ từng bay một mình quanh Trái Đất bốn mươi tám vòng giờ là nghị sĩ trung thành của một bộ máy quyền lực, bị Mỹ và Liên minh châu Âu đưa vào danh sách trừng phạt vì ủng hộ cuộc chiến ở Ukraine.

Cô công nhân dệt may, rồi phi hành gia đầu tiên của phái nữ, rồi nghị sĩ bị quốc tế cô lập. Cuộc đời Tereshkova không gọn gàng theo khuôn chiến thắng hay bi kịch. Nó là câu chuyện về điều xảy ra khi một con người bị biến thành biểu tượng, và biểu tượng đó dần dần nuốt chửng chính con người đã sinh ra nó.

-

Tại sao Tereshkova được chọn? Không phải vì năng lực.

Năm 1962, hơn bốn trăm phụ nữ nộp đơn ứng tuyển vào chương trình vũ trụ Liên Xô. Trong số đó có nữ phi công, nhà vật lý, kỹ sư, những người có hồ sơ chuyên môn vượt trội. Năm người được chọn vào vòng huấn luyện cuối. Tereshkova là người duy nhất không có bằng đại học. Kinh nghiệm hàng không của bà gồm một trăm hai mươi lăm lần nhảy dù với câu lạc bộ thể thao nghiệp dư ở Yaroslavl.

Nhưng bà có thứ mà không ai khác có: một câu chuyện.

Cha bà, Vladimir Tereshkov, hạ sĩ chỉ huy xe tăng, tử trận năm 1940 trong cuộc chiến tranh Liên Xô–Phần Lan, khi bà mới hai tuổi. Mẹ bà đưa ba đứa con về Yaroslavl, xin vào nhà máy dệt. Bản thân bà bỏ học năm mười sáu tuổi để vào làm công nhân cùng nhà máy với mẹ, vừa làm vừa học hàm thụ. Đảng viên trẻ, xuất thân vô sản thuần chất.

Korolev và Nikita Khrushchev hiểu rõ: đưa một nữ phi công tinh hoa lên vũ trụ, phương Tây sẽ gật đầu rồi quên. Nhưng đưa một nữ công nhân dệt may lên quỹ đạo Trái Đất, con gái liệt sĩ, tự học, tự phấn đấu - thì đó trở thành tuyên ngôn chính trị. Bằng chứng sống rằng chủ nghĩa xã hội có thể đưa bất kỳ ai, từ bất kỳ đâu, lên đến bất kỳ độ cao nào. Trong khi nước Mỹ phải đợi thêm hai mươi năm nữa mới đưa được Sally Ride vào không gian, và Ride là tiến sĩ vật lý Stanford.

Khoảng cách giữa cô công nhân dệt may và nhà vật lý Stanford chính là khoảng cách giữa hai cách kể chuyện. Trong cuộc đua giành trái tim thế giới thời Chiến tranh Lạnh, ai cũng biết câu chuyện nào nặng ký hơn.

-

Nhiều tổ chức ngày nay vẫn chưa tiêu hóa nổi bài học này: khi chọn người đại diện, năng lực chuyên môn chỉ là một biến số. Biến số còn lại, đôi khi quyết định hơn, là tường thuật mà người đó mang theo.

Mỗi quyết định bổ nhiệm hay thăng chức đều là một thông điệp gửi tới cả bên trong lẫn bên ngoài tổ chức. Chọn ai lên vị trí đó tức là chọn câu chuyện nào được tôn vinh. Liên Xô hiểu điều này từ năm 1963. Họ tuyển biểu tượng, chứ không đơn giản tuyển phi hành gia. Và biểu tượng đó vận hành hiệu quả đến mức hơn sáu mươi năm sau, tên Tereshkova vẫn là cái tên đầu tiên xuất hiện khi ai đó gõ "người phụ nữ đầu tiên trong vũ trụ."

Nhưng câu chuyện có hai mặt, và mặt kia của Tereshkova ít người muốn nhìn.

-

Sau khi hạ cánh, bà trở thành tài sản quốc gia. Nghĩa đen. Liên Xô tổ chức cho bà kết hôn với phi hành gia Andriyan Nikolayev trong một đám cưới do Khrushchev đích thân chủ trì, một "thông điệp cổ tích gửi đến nhân dân" theo cách gọi của bộ máy tuyên truyền. Bà được phong Anh hùng Liên Xô, trao hai lần Huân chương Lenin, đưa đi khắp thế giới như bằng chứng sống cho ưu thế của chế độ.

Bà muốn bay lại. Năm 1965, một sứ mệnh toàn nữ trên tàu Voskhod được lên kế hoạch, với bà làm chỉ huy. Kế hoạch bị hủy vì lý do kỹ thuật sau sự cố Voskhod 2. Rồi năm 1968, Yuri Gagarin thiệt mạng trong một chuyến bay huấn luyện. Nỗi sợ mất thêm một biểu tượng quốc gia khiến bộ máy siết chặt. Năm 1969, toàn bộ nhóm nữ phi hành gia bị giải tán.

Tereshkova bị chuyển sang làm chính trị. Đại biểu Xô Viết Tối cao, ủy viên Hội đồng Hòa bình Thế giới, chủ tịch Ủy ban Phụ nữ Liên Xô. Bà vào học Học viện Kỹ thuật Không quân Zhukovsky, tốt nghiệp loại ưu, nhưng không bao giờ được ngồi vào buồng lái nữa. "Họ cấm tôi bay, dù tôi phản đối và tranh luận hết mức," bà nói nhiều năm sau. "Sau khi đã lên vũ trụ một lần, tôi khao khát được trở lại. Nhưng điều đó không xảy ra."

Giấc mơ chinh phục không gian của bà kết thúc ở tuổi hai mươi sáu. Phần đời còn lại, hơn sáu mươi năm, bà dành để làm tượng đài sống. Mỉm cười trước ống kính, cầm đuốc Olympic, biểu quyết trong nghị trường theo đúng kịch bản mà hệ thống viết sẵn.

Bất kỳ ai từng xây dựng thương hiệu cá nhân gắn liền với một tổ chức đều nên nhìn kỹ vào đoạn này. Khi bạn trở nên quá có giá trị với tư cách biểu tượng, tổ chức sẽ không cho bạn mạo hiểm nữa. Mà không được mạo hiểm thì cũng không còn gì để làm ngoài việc lặp lại chính mình. Bạn bị nhốt trong phiên bản tốt nhất mà người khác gán cho bạn, và phiên bản đó dần dần thay thế con người thật.

-

Phản biện hiển nhiên ở đây là: Tereshkova có thể đã hoàn toàn tự nguyện. Bà gia nhập Đảng Cộng sản từ trẻ, bà tin vào hệ thống, và mỗi quyết định, từ giữ bí mật về lỗi thuật toán đến đệ trình sửa đổi hiến pháp cho Putin, đều có thể xuất phát từ niềm tin cá nhân chứ không phải từ sự ép buộc. Ranh giới giữa trung thành tự nguyện và trung thành vì không còn lựa chọn nào khác, trong một hệ thống toàn trị, là ranh giới mà ngay cả người trong cuộc cũng không phải lúc nào phân biệt được.

Và điều đó không chỉ xảy ra trong các chế độ toàn trị. Trong bất kỳ tổ chức nào, khi một cá nhân gắn danh tính của mình vào một thể chế đủ lâu, lằn ranh giữa "tôi tin vào điều này" và "tôi đã đầu tư quá nhiều để dừng lại" trở nên gần như vô hình. Người sáng lập gắn tên mình lên thương hiệu rồi không thể tách ra. Nhân viên kỳ cựu đồng nhất bản thân với văn hóa công ty đến mức phản xạ bảo vệ nó trước mọi phê phán, kể cả những phê phán đúng. Không ai biết chính xác lúc nào mình đã chuyển từ lựa chọn sang quán tính.

-

Câu chuyện Tereshkova còn chứa một chi tiết nhỏ mà ít ai để ý.

Khi bà phát hiện lỗi thuật toán trên Vostok 6 và báo cáo với Korolev, bà không chỉ cứu mạng mình. Bà cứu cả chương trình vũ trụ Liên Xô khỏi một thảm họa truyền thông: người phụ nữ đầu tiên trong vũ trụ chết vì lỗi kỹ thuật của chính hệ thống đã đưa bà lên đó. Korolev biết ơn, nhưng lòng biết ơn của ông thể hiện bằng cách yêu cầu bà im lặng. Bà đã xin ông đừng kỷ luật người kỹ sư viết sai thuật toán. Ông đồng ý. Rồi ông yêu cầu bà không bao giờ nhắc lại chuyện này.

Một người vừa cứu hệ thống khỏi thảm họa, rồi bị chính hệ thống yêu cầu phủ nhận công lao của mình. Cảnh đó lặp lại ở khắp nơi trong đời sống tổ chức, đến mức gần như nhàm. Bao nhiêu người ở tuyến đầu âm thầm sửa lỗi của cấp trên, nuốt xuống cái tôi để giữ cho bộ máy vận hành, rồi nhận về sự thờ ơ? Hoặc tệ hơn, nhận về tin đồn rằng chính họ mới là người yếu kém?

Lòng trung thành kiểu đó có giá trị. Nó giữ cho tổ chức không sụp đổ trong những khoảnh khắc mong manh nhất. Nhưng nó có cái giá mà người trung thành phải trả bằng chính mình. Và tổ chức nào nhận lòng trung thành đó mà không bao giờ thừa nhận cái giá ấy, thì xứng đáng với những gì sẽ đến khi lòng trung thành cạn kiệt.

-

Valentina Tereshkova tám mươi chín tuổi hôm nay. Bà vẫn là người phụ nữ duy nhất từng thực hiện chuyến bay vũ trụ một mình. Kỷ lục đó tồn tại hơn sáu thập kỷ, không phải vì thiếu phụ nữ đủ giỏi, mà vì sau bà, không ai thấy cần gửi thêm một người phụ nữ lên quỹ đạo một mình nữa. Mục đích tuyên truyền đã đạt được. Lặp lại thì thừa.

Ở tuổi hai mươi sáu, bà nhìn xuống Trái Đất từ độ cao hai trăm cây số và thấy bình minh mọc mỗi chín mươi phút. Ở tuổi tám mươi chín, bà ngồi trong nghị trường và giơ tay biểu quyết. Giữa hai hình ảnh đó là hơn sáu mươi năm, và tất cả những chuyến bay đã không bao giờ xảy ra.

Kỹ sư Lê Quốc Ca: ĐỪNG KHUYÊN UKRAINA ĐẦU HÀNG – LỊCH SỬ VIỆT NAM KHÔNG DẠY CHÚNG TA NHƯ VẬY

ĐỪNG KHUYÊN UKRAINA ĐẦU HÀNG – LỊCH SỬ VIỆT NAM KHÔNG DẠY CHÚNG TA NHƯ VẬY

Tác giả: Trung sỹ - kỹ sư Lê Quốc Ca

Trong thời gian gần đây, trên mạng xã hội Việt Nam xuất hiện một quan điểm khá phổ biến: Ukraina đáng lẽ nên nhượng Crimea, Donbass hoặc Luhansk để tránh chiến tranh. Một số người còn cho rằng Tổng thống Volodymyr Zelensky “dai dột” khi tiếp tục chiến đấu thay vì chấp nhận mất lãnh thổ.

Thoạt nghe, lập luận này có vẻ “thực tế” và “yêu hòa bình”: nhượng bộ để tránh chiến tranh, tránh thương vong, tránh tàn phá đất nước.

Nhưng nếu suy nghĩ kỹ, chúng ta sẽ thấy đây là một lập luận vừa nguy hiểm về chính trị, vừa mâu thuẫn về đạo lý, và đặc biệt là trái với chính lịch sử của Việt Nam.

Trước khi nói rằng Ukraina nên đầu hàng để có hòa bình, có lẽ chúng ta nên tự đặt ra một vài câu hỏi.

PHẦN I. MỜI CÁC CHUYÊN GIA, NHÀ PHÂN TÍCH CHIẾN LƯỢC TRẢ LỜI 10 CÂU HỎI SAU ĐÂY:

1. Nếu nhượng đất để tránh chiến tranh là đúng, vậy Việt Nam ngày xưa có nên làm vậy không?

Nếu tổ tiên chúng ta từng nghĩ rằng:

“Thôi nhượng đất cho xong để tránh chiến tranh.”

Thì liệu hôm nay còn có một đất nước Việt Nam độc lập hay không?

2. Nếu một nước có thể dùng vũ lực chiếm lãnh thổ nước khác, vậy luật pháp quốc tế còn ý nghĩa gì?

Một nguyên tắc cơ bản của luật quốc tế là:

không được dùng vũ lực để thay đổi biên giới.

Nếu nguyên tắc này bị phá vỡ, trật tự quốc tế sẽ ra sao?

3. Nếu Ukraina nhượng đất hôm nay, ai đảm bảo ngày mai sẽ không bị đòi thêm?

Lịch sử cho thấy:

nhượng bộ xâm lược hiếm khi kết thúc xung đột.

Nó thường chỉ mở đường cho những yêu sách mới.

4. Nếu nước lớn có quyền lấy đất nước nhỏ, vậy các quốc gia nhỏ còn an toàn không?

Thế giới có hơn 190 quốc gia.

Phần lớn không phải cường quốc quân sự.

Nếu nguyên tắc chủ quyền bị phá vỡ, ai sẽ là nạn nhân tiếp theo?

5. Nếu một dân tộc bị xâm lược mà không được tự vệ, vậy quyền tự quyết còn tồn tại không?

Hiến chương Liên Hợp Quốc công nhận:

mọi quốc gia đều có quyền tự vệ.

6. Nếu Zelensky phải đầu hàng để tránh chiến tranh, vậy các lãnh đạo Việt Nam ngày xưa có nên làm vậy không?

Nếu lãnh đạo Việt Nam từng nói:

“Thôi đầu hàng để tránh chiến tranh.”

Thì lịch sử đất nước sẽ ra sao?

7. Tại sao cùng một logic “hãy đầu hàng để có hòa bình” lại không được áp dụng cho mọi nơi?

Tại sao có người chỉ khuyên Ukraina phải đầu hàng, nhưng không khuyên Iran điều này?

8. Người Việt Nam có nên quên những ai từng giúp mình?

Trong thời kỳ chiến tranh và xây dựng đất nước, nhiều quốc gia đã giúp đỡ Việt Nam.

Trong hệ thống Liên Xô trước đây, các thành phố như:

• Kyiv

• Kharkiv

• Odessa

đã đào tạo nhiều thế hệ kỹ sư và sinh viên Việt Nam.

9. Hòa bình có thể tồn tại nếu công lý bị bỏ qua không?

Một nền hòa bình dựa trên việc hợp pháp hóa xâm lược có thể tồn tại bao lâu?

10. Câu hỏi cuối cùng

Nếu một dân tộc phải từ bỏ lãnh thổ của mình để kẻ mạnh hài lòng,

đó có phải là hòa bình?

Hay chỉ là sự đầu hàng trước bất công?

PHẦN II

7 NGỘ NHẬN PHỔ BIẾN

Bên cạnh những câu hỏi trên, nhiều tranh luận hiện nay còn xuất phát từ một số ngộ nhận phổ biến.

Ngộ nhận 1

“Ukraina gây chiến.”

Chiến tranh bắt đầu khi quân đội Nga vượt biên giới Ukraina năm 2022.

Ngộ nhận 2

“Ukraina chỉ là công cụ của phương Tây.”

Ukraina là một quốc gia độc lập với chính phủ do người dân bầu ra.

Ngộ nhận 3

“Nhượng đất sẽ có hòa bình.”

Lịch sử cho thấy điều ngược lại.

Ngộ nhận 4

“Chiến tranh này không liên quan đến luật quốc tế.”

Ngược lại, đây là vấn đề cốt lõi của luật quốc tế:

việc dùng vũ lực để thay đổi biên giới.

Ngộ nhận 5

“Một quốc gia nhỏ không nên chống lại nước lớn.”

Nếu mọi quốc gia nhỏ đều nghĩ như vậy, thì chủ quyền quốc gia sẽ không còn ý nghĩa.

Ngộ nhận 6

“Chiến tranh là lỗi của riêng một cá nhân.”

Các cuộc chiến tranh thường có nhiều nguyên nhân phức tạp.

Ngộ nhận 7

“Việt Nam nên ủng hộ kẻ mạnh.”

Lịch sử Việt Nam cho thấy điều ngược lại.

PHẦN III

5 SỰ THẬT LỊCH SỬ

Sự thật 1

Trong thế kỷ XX, nhiều quốc gia từng nhượng bộ lãnh thổ để tránh chiến tranh.

Nhưng điều đó không ngăn được những cuộc chiến lớn hơn sau đó.

Sự thật 2

Nguyên tắc không dùng vũ lực để thay đổi biên giới được hình thành sau Thế chiến II vì những bài học đau đớn của lịch sử.

Sự thật 3

Hệ thống luật quốc tế tồn tại chính để bảo vệ các quốc gia nhỏ trước sức ép của các cường quốc.

Sự thật 4

Trong lịch sử Việt Nam, các cuộc kháng chiến đều dựa trên nguyên tắc:

bảo vệ độc lập và chủ quyền.

Sự thật 5

Nếu nguyên tắc chủ quyền quốc gia bị phá vỡ, trật tự quốc tế sẽ trở nên nguy hiểm hơn cho tất cả các nước.

PHẦN IV

VÌ SAO MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT LẠI ĐỨNG VỀ PHÍA NGA?

Có một hiện tượng đáng chú ý: một bộ phận người Việt Nam bày tỏ sự ủng hộ mạnh mẽ đối với Nga.

Điều này có thể xuất phát từ một số nguyên nhân.

1. Ký ức về Liên Xô

Trong chiến tranh, Liên Xô đã giúp đỡ Việt Nam rất nhiều.

Nhưng cần nhớ rằng:

Liên Xô trước đây không hoàn toàn giống nước Nga ngày nay.

2. Ảnh hưởng của thông tin một chiều

Trong thời đại mạng xã hội, thông tin dễ bị chọn lọc hoặc bóp méo.

3. Tâm lý “ủng hộ kẻ mạnh”

Một số người có xu hướng đứng về phía bên được xem là mạnh hơn.

4. Hiểu sai về “địa chính trị”

Một số người cho rằng các cường quốc có quyền quyết định số phận các quốc gia nhỏ.

Nhưng hệ thống quốc tế hiện đại được xây dựng chính để hạn chế điều đó.

5. Quên bài học của lịch sử Việt Nam

Việt Nam là một dân tộc đã nhiều lần phải đấu tranh để bảo vệ chủ quyền.

Chính vì vậy, đáng lẽ chúng ta phải hiểu rõ nhất cảm giác của một dân tộc khi họ bị đe dọa mất lãnh thổ.

TÓM LẠI LÀ:

Không ai muốn chiến tranh.

Nhưng hòa bình không thể được xây dựng bằng cách hợp pháp hóa việc chiếm đất bằng vũ lực.

Lịch sử Việt Nam dạy chúng ta một điều rất rõ:

độc lập và chủ quyền không phải là thứ có thể đem ra mặc cả.

Trước khi nói rằng một dân tộc khác nên “đầu hàng để có hòa bình”, có lẽ chúng ta nên nhớ lại chính lịch sử của mình.

Mai Liên: TÌNH KHÔNG CHO KHÔNG ,TÌNH KHÔNG BIẾU KHÔNG (THEO SUY NGHĨ CỦA ĐÀN BÀ)

TÌNH KHÔNG CHO KHÔNG ,TÌNH KHÔNG BIẾU KHÔNG (THEO SUY NGHĨ CỦA ĐÀN BÀ)

CƯ XỬ VỚI PHỤ NỮ SAO CHO ĐÚNG? 

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng

Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu!

Theo tôi, trong quan hệ nam nữ, trai gái yêu đương, không nên tìm kiếm sự sòng phẳng. Nghĩa là, bạn không nên cân đo sự đóng góp về tài chính của người nữ trong một cuộc hôn nhân hay yêu đương. Nếu coi đây là hùn vốn làm ăn, người nam nên nhận phần thiệt về vật chất.

1. Một người phụ nữ đẹp, ăn mặc có chọn lựa, biết giữ dáng, giữ da, không thể cho không biếu không được. Họ phải đầu tư và suy nghĩ rất nhiều mới trở nên dễ thương như vậy. Dù yêu đương, một người nam chân chính không thể nào xơi tái như một chuyện đương nhiên. Bạn phải bù đắp. Dù to dù ít, bạn phải bù đắp bằng tiền bạc, thức ăn, vật chất. Đó mới đích thị là sòng phẳng.

2. Theo đó, một người phụ nữ (dù yêu bạn) đòi hỏi bạn che chở (bằng cơ bắp hay tiền bạc) là một việc hợp tình hợp lý. Ngày xưa, tôi còn trẻ, rất dị ứng với việc chị em xin tiền đại gia và mong có người che chở. Gần đây, tôi thấy điều đó rất hợp lý và cần phải lên tiếng bảo vệ cho quyền lợi chính đáng này. Hãy tưởng tượng cảnh một cô gái xinh đẹp mĩ miều, lại biếu không cho một anh sinh viên trên răng dưới dép nhựa . Một cô gái xinh đẹp mỹ miều, lại theo chồng đi bán dừa trái và thu gom đồng nát. Đó có phải là một sự sỉ nhục cay đắng của số phận không? Những người có lương tâm, không ai có thể nhẫn nại nhìn cảnh ấy.

3. Ngày xưa khi xem phim Tinh Võ Anh Hùng, tôi thích nhất nhân vật Thái Lục Căn. Ông ta là trùm xã hội đen, đại ca Thanh bang, thanh thế và tiền bạc không ai bì kịp. Khi sa cơ bị bắt, ông ta kiên quyết từ chối tình cảm của cô bạn gái Tuyết Kỳ. Lý do rất đơn giản, khi người đàn ông đã hết sức mạnh và của cải, không nên giữ bên mình một giai nhân. Làm vậy, chỉ chuốc khổ thêm cho người mình yêu.

Mà những bậc trượng phu, đều hành động như vậy cả. Lâm Xung trong Thủy Hử cũng viết giấy từ bỏ vợ khi bị Cao Cầu hãm hại, chịu đày ở Thương Châu. Trong thư có đoạn viết:

“Tôi là Lâm Xung, giáo đầu cấm quân Đông Kinh, có vợ là Trương Thị. Cô ta tuổi còn trẻ, nhan sắc còn mặn mà. Nay tôi phải tội lưu đày đi Thương Châu, chưa biết sống chết, không hẹn ngày về, không bảo vệ được Trương Thị. Vậy viết giấy này khẳng định Trương Thị có quyền tái giá tùy ý. Lâm Xung tuyệt đối không truy cứu.”

KẾT LUẬN

– Đàn ông không có gì trong tay (sức khỏe, võ thuật, tài trí, tiền bạc, địa vị…) thì không nên tìm kiếm giai nhân. Giai nhân phải được che chở và được cung cấp các dịch vụ an sinh tối thiểu. Đó là điều hợp tình hợp lý.

– Khi mất hết những thứ trên, người đàn ông có nhân phẩm nên tìm cách mà giải phóng cho giai nhân. Đó chính là đạo lý của vũ trụ, trời đất. Cứ khư khư nắm lấy, là biểu hiện của người hèn hạ và ngu dốt.

PS: Khi Thuyết buôn vua, đại gia nghìn tỷ bị bắt và bóc lịch 20 năm, người tình Linh Nga phải đưa cơm tù, thăm nom vất vả. Thuyết đã viết cho Linh Nga, giai nhân đệ nhất Hà Thành một bức thư rằng:

Đèn bên sông đã tắt

Chỉ còn dung nhan nàng

Sáng lên đưa dẫn lối

Êm dịu như ánh trăng.

Thôi nàng về đi nhé

Về làm lại cuộc đời

Thời buôn vua bán chúa

Ta đã bỏ xa rồi.

Ta vẫn nhớ ánh mắt

Bên song sắt hôm nào

Bàn tay ai nắm chặt

Hai dòng lệ tuôn trào.

Khi ta hết năng lực

Để lo cho bản thân

Sao còn dám mơ hão

Giữ riêng mình giai nhân?

Trong bể đời nhân thế

Mấy ai thoát khổ đau?

Thôi chuyện đời mặc kệ

Cứ yên giấc ngủ sâu…

Người phụ nữ ngoại hình không hấp dẫn là một thiệt thòi lớn. Người ấy phải đưa trí tuệ, đạo đức, năng lực chuyên môn, kỹ năng cư xử, kiến thức xã hội ngang bằng với một người đàn ông giỏi. Nếu không, người ấy sẽ bị vùi dập tơi bời. Đừng thắc mắc về những bất công vì đời này vốn dĩ đã bất công từ lâu. Thắc mắc về nó chỉ khiến ta thêm đau khổ.

- Mai Liên -

SAU IRAN SẼ LÀ AI ?

 SAU IRAN SẼ LÀ AI ?

Quan sát Iran, giang mận đồ rằng sẽ tới lượt Cuba, Triều tiên, Nga, Trung quốc…

Nói chung là các tay độc tài lần lượt lên thớt hết. Cá nhân tui cho là nhìn thế hơi thiển cận. Mỹ tuổi dzuồi ! Ta thử cùng nhau xét từng nước xem khả năng họ tới đâu. Nhưng nói gì thì nói tui vẫn cho là Trung Quốc vẫn là cao tay, hơn Mỹ ngàn vạn lần hơn. Cùng xem xét nhá, ta cứ giả thuyết là Mỹ sẽ đánh cả cụm đi nhá:

1- Cuba: Nếu Mỹ chơi thì Cuba là đầu tiên. Vì Cuba sát nách Mỹ, ai cũng biết. Thế nhưng Mỹ chưa mất hột đạn nào mà Cuba đã bủn rủn ko đi nổi vì đói rét, vậy thì còn đánh cái gì ? Vừa mới đây Chủ tịch Cuba còn gửi thư tuyệt mệnh, mà là thư ngỏ cho toàn thế giới nhá. Rằng “Cuba sẽ chiến đấu đến người cuối cùng, nếu mà chết hết thì xin bà con nhớ là có nước Cuba như thế”. Đấy, chưa đánh đấm gì đã la làng doạ chết thì còn đánh đấm gì nữa ? Chắc chắn Mỹ ko đánh Cuba, để Cuba tự…nhảy lầu. 

2- Triều Tiên: Nhân vật số 2 dứt khoát là cậu Ủn. Nhưng Mỹ có đánh ko ? Thật tình cậu Ủn cũng giang hồ mõm thôi, dễ thương ko hại ai. Ko tấn công láng giềng như Iran, cũng ko tài trợ khủng bố (có chăng viện trợ thịt người cho Nga cũng vì hoàn cảnh éo le, đói quá bán thịt người đong gạo sống qua ngày, thông cảm đc) Lâu lâu sợ thiên hạ quên thì cậu lại đem tên lửa ra dợt, mà chỉ rớt ngoài biển chứ không nhắm ai. Nhìn cái tướng mập ú của cậu Ủn tui cho rằng cậu chỉ là thằng nghiện game chứ vô hại. Biểu hiện là bữa cậu cho hạ thuỷ con tầu ngầm tối tân thì nó nằm ngửa bụng luôn 😀 Chưa hết, cậu còn phong cho ái nữ mới 13 tuổi làm Tư lệnh lực lượng tên lửa !!! Như thế ko nghiện game là gì ? 😀 Vậy thì Mỹ cũng chẳng cần đánh !

3- Nga: Lâu nay tui thấy bá tánh xì xào rằng Trump thiên vị Nga, sợ Nga, thân thiết với Putin. Nhưng tui cho rằng đó là suy nghĩ nông cạn. Nga chẳng có con bài nào để Mỹ phải e dè, chưa nói sợ. Trump cũng chẳng thân thiện gì ngoài mấy lời nói gió bay. Thực tế thì Trump đang siết cổ Putin bằng chặn dầu, mà là chặn quyết liệt. Tầu dầu Nga xuất lậu cũng bị Mỹ chặn bắt đến nay là chiếc thứ 11. Ngay cả tàu chiến Nga hộ tống tầu dầu cũng trơ mắt ếch chứ có dám động thủ đâu. Thế thì Nga hay Mỹ sợ  ?!? Mới đây, Nga cũng bắt đầu ngấm đòn Ukraina và rút khỏi Pokrovsk dù đã mất bao xương máu mong chiếm được tí đất. Chỉ ngượng chút vì Putin trót khoe đã giải phóng Pokrovsk 😀 Tệ hơn nữa, 1 mặt Nga thẽ thọt đề nghị dùng trở lại đồng đô la, cùng với bật mí rằng Nga có thể mở cửa để Mỹ ăn 1.400 tỷ dolla tài nguyên các kiểu, trong đó có đất hiếm. Vụ này Nga làm Trung Quốc rất cay mũi. Nhưng biết sao được khi Nga đã quá đuối mà Trung Quốc cũng chả tử tế gì. Bối cảnh đó thì Mỹ có cần đánh Nga không ? Điều này thì tui dự từ lâu. Nước cờ thân thiện với Nga của Trump  đã nói rõ tất cả ! Vậy là cả 3 nước đều có chứng cứ ngoại phạm để Mỹ không cần phải đánh nhá. Giờ xem Trung Quốc thì sao nhé !

4- Trung Quốc: Tập cận Bình và Trung Quốc mấy nghìn năm đại Hán  thì Mỹ ăn sao được ? Tập luôn đi trước 1 bước làm Mỹ tẽn tò. Đánh Iran, ngay ngày đầu Mỹ đã thịt 49 tướng lĩnh cao cấp nhất. Như thế tưởng đã là quá kinh. Nhưng không, Tập cận Bình mới là kinh. Ngay từ ngày đầu leo lên ghế tổng bí thư, cho đến nay, Tập đã thịt và làm biến mất hơn 120 tướng lĩnh trong chiến dịch Đả hổ diệt ruồi, đảm bảo Mỹ có muốn thịt cũng chả còn tướng mà thịt. Như thế có phải là Tập đã đi trước 1 bước hay không. Mỹ thật sự tẽn tò. Chưa kể đến máy bay, tên lửa Trung Quốc đã được thử nghiệm ở Venezuela, Iran… Israel thậm chí chả cần đánh chặn, tên lửa Trung Quốc mà Iran bắn đã đâm sầm xuống đất Iran. Hệ thống phòng không tối tân của Trung Quốc viện trợ Iran cũng ngủ rất ngon khi phi cơ Mỹ và Israel lượn như đi chợ trên không phận Iran. Vậy thì Mỹ liệu có đánh Trung Quốc hay không, mà nếu đánh thì đánh cái gì ? Vừa mới đây, Mỹ đánh Iran đúng trong lúc chính quyền Trung Quốc đang có hội nghị, mà nhìn đại biểu mặt bần thần, đăm chiêu. Thỉnh thoảng có đại biểu ngước mắt nhìn lên trần nhà cứ như sợ tên lửa đột nóc 😀 

Đấy, vậy là rõ rồi nhé. Đánh xong Iran là xong, thế giới yên tâm làm ăn chứ không có đánh đấm nữa đâu. Mà nhìn cách Mỹ đánh Iran đủ thấy không chỉ là đánh Iran, mà còn gửi thông điệp đến mấy tay giang hồ cấp xã. Đánh thế thì còn gì là con người ta nữa ? 

(Fb Đặng Tuấn Trung)

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

THIỀN GIẢ THÌ ẮT CUỒNG DÂM/ THIỀN THẬT GẶP PHẬT ĐÂM PHẬT

THIỀN GIẢ THÌ ẮT CUỒNG DÂM 

THIỀN THẬT GẶP PHẬT ĐÂM PHẬT

Lâu nay, người ta phải nghe nhiều chuyện về sự hủ bại kinh khủng nơi cửa Thiền "ở ta". Đủ cả tham nhũng, hối lộ, chạy chức chạy quyền, nhóm lợi ích... cho chí dâm ô, hủ hóa, hiếp dâm. Tại sao những người định tâm dứt bỏ bụi trần, kiên gan tu luyện mà cũng một ngày hóa "yêu râu xanh"?

Tất nhiên, tính dục, là thứ không ai có thể chạy trốn, các bậc "chân tu" đại định thì cũng chỉ "hóa" được nó chút nào đó để "biến" nó thành dạng năng lượng "cao cấp" hơn, mà thôi. Trong khi, những kẻ hành Thiền "tự phát" toàn loại "tay tu", thì 99,99% là trược khí nặng nề, thoát sao được.

Khi hành Thiền (thường là không đúng cách, không đúng "đường lối"), tính dục bị ức chế, dẫn tới ẩn ức nặng nề. Cái của nợ này khốn nịn lắm, càng ép thì nó càng chặt, càng chặt thì độ bung ra càng mạnh. Ắt có ngày tức nước vỡ bờ. "Cách mạng" nổ ra. Khi ẩn ức bị dồn nén, nó sẽ tìm đường thăng/thoát. Nếu "não trạng" của hành giả không có khả năng "tạo cửa", nó sẽ phá tanh bành thân-tâm-ý người đó, tẩu hỏa nhập ma, phát điên luôn. Cho nên, có những kẻ lên cơn cuồng dâm mà làm chuyện đồi bại, thì cũng là "phúc" cho chúng, như một cách thoát khỏi bị điên nặng.

Vì thế, đừng ngạc nhiên hay kinh ngạc quá. Những "Thiền giả chuyên nghiệp" nên nhớ chuyện này, về những thương binh/người tàn tật bị cụt tay/chân. Chân, tay họ bị cụt, nhưng đau đớn thay, hệ thần kinh vận động vẫn "nguyên vẹn", tức là nó vẫn nhớ cái chức năng điều khiển tay/chân của mình. Cho nên, có nhiều khi hệ thần kinh người đó vẫn gây ra ngứa ngáy, xót xa, đau đớn ở bàn tay hay bàn chân (trong khi những bộ phận ấy đã mất), chứng này Tây lông gọi là PHANTOM LIMB. Lúc ấy thì là địa ngục thực sự với họ, vì không có cách nào có thể làm chấm dứt được cái nỗi đau/xót/ngứa ấy. Nói chuyện này vì biết, ở nhiều Thiền viện, người ta thường ăn rau răm và dùng các loại thuốc để cắt khoái cảm tình dục, nhưng tất nhiên là vô ích, phải không? Thậm chí, có những nhà sư đã bực lên lấy dao rựa chặt đứt cả cặc dái (chuyện trước đây bên Thái, và không ít "ở ta" bây giờ, trên mạng đầy bài viết). Trời đất ạ, những vị teo dái, đứt cặc ấy sẽ khổ sở thế nào thì biết rồi đấy. Khác gì những người cụt chân/tay, họ vẫn đau, vẫn cương, vẫn thèm, ở trung ương thần kinh, chứ không phải hạ bộ (tèo rồi còn đâu), mà hỡi ôi, họ chỉ có quằn quại đến điên cuồng chứ không thoát được.

Cho nên, càng tu Thiền lắm dễ càng dâm tục, không thì thành người thực vật à, và "đốc chứng" ra nhiều bệnh hoạn. Như Khuyển Điếm Thiền giả ("nhà thơ dân gian" Bảo Sinh), ổng nói làm thơ Mật Tông, mà mềnh đành phải gọi là "tật mông", vì dậm dật vô cùng. Như Osho Thiền thật, lúc thất sủng bị đuổi khỏi Hoa Kỳ vẫn hai tay quắp năm em tóc vàng phi chuyên cơ trở về Ấn Độ. Mềnh từng nghe những chuyện quát nạt, khắc nghiệt và luôn trở chứng của Thích Nhất Hạnh khi sang tuổi già. Và đã nghe về những phát ngôn quá khích, bất chấp, biện biệt của Đức Dalai Lama (không tin, đi mà "gúc"). Các "đại guru" cũng không ai trốn thoát được thân xác mình, dù 1 sát na. Chiêm tinh Tây cũng có câu: "You are willingly taken prisoner by your hormones." (Bạn tự nguyện để cho hormone của mình bắt làm tù binh) Hey! Sao không để cho phạc-nhiên?!

.

Tại sao nói “Thiền thật gặp Phật đâm Phật”? 

Đó là công án nổi tiếng của Thiền sư vĩ đại Lâm Tế (Linji Yixuan), khi ngài phán: “Phùng Phật sát Phật, phùng Tổ sát Tổ.” Ý không phải giết thật, mà là phá mọi chấp trước. Khi hành giả còn bám vào hình tượng Phật, lời dạy hay quyền uy của Tổ, tâm vẫn còn lệ thuộc. Lâm Tế dạy rằng CON ĐƯỜNG GIÁC NGỘ đòi hỏi dũng khí cắt đứt mọi thần tượng, mọi khuôn mẫu, kể cả những biểu tượng thiêng liêng nhất. “Sát” ở đây là giết cái ảo tưởng trong TÂM MÌNH, không phải giết người. Chỉ khi dám phá vỡ mọi chỗ nương tựa, người tu mới trực tiếp gặp bản tâm của mình – tự do, sống động, không bị trói buộc bởi bất kỳ hình bóng nào. Vì kẻ còn quỳ trước Phật thì chưa thể đứng dậy, làm Phật. 

.

BONUS [Một chuyện Thiền "cách tân"]:

Có một người hỏi Thiền sư: "Đại sư, bạn gái tôi tuy có một số ưu điểm, nhưng những khuyết điểm của cô ấy làm tôi rất khó chịu. Làm cách nào để cô ấy chỉ có ưu điểm mà không có khuyết điểm bây giờ?"

Thiền sư cười đáp: "Phương pháp rất đơn giản, nhưng mà nếu muốn ta bày cho thì thí chủ trước tiên hãy xuống núi tìm cho ta tờ giấy chỉ có mặt phải không có mặt trái về đây."

Người kia trầm ngâm một lát rồi hạ sơn. Rất nhanh sau đó anh ta trở lại và đưa cho Thiền sư... một tờ báo Nhân Dân.

Từ đó Thiền sư độn nhập không môn, không vấn thế sự nữa.

[TG: Internet]

.

[18/6/17 | Bài đã in trong sách Phạc Nhiên Đy] 

.

#phacnhiendy #phac_nhiên_đáp_giả