Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Giang Công Thế: VŨ KHÍ NGA VS VŨ KHÍ PHƯƠNG TÂY

VŨ KHÍ NGA VS VŨ KHÍ PHƯƠNG TÂY 

Nếu đấu ảo trên mạng XHVN thì vũ khí Nga vượt trội so với Mỹ và phương Tây. Iran còn bắn trúng tàu sân bay USS Abraham Lincoln bằng tên lửa đạn đạo, lính Mỹ chết như rạ.

Nhớ hồi 2013, trên mạng thấy ầm ỹ chuyện mua vũ khí Nga, mình chẳng hiểu thế nào vì có biết gì đâu. Nghe nói hợp đồng mua mấy cái tầu ngầm Kilo giá hàng tỷ đô la. Trung Quốc cũng có tầu ngầm loại đó, máy bay tiêm kích Made in Russia. Mình mua 2 tỷ, người ta mua hàng trăm tỷ.

Khi đánh nhau, ai giỏi sử dụng vũ khí, giỏi mua chuộc chuyên gia vũ khí Nga, người đó sẽ thắng. Mà nói đến tiền, làm gì có tình bạn, hữu nghị, quốc tế vô sản hay “uống nước nhớ nguồn”. Có tiền mua được cả bom nguyên tử.

Nói chuyện vũ khí Nga đấu với vũ khí Mỹ thì nên hỏi dân Arab. Chiến tranh 6 ngày năm 1967, dùng vũ khí Liên Xô hiện đại nhất lúc bấy giờ, với cả trăm triệu dân, mấy nước Arab tấn công Israel với dân số vài triệu.

Trong sáu ngày, Israel mất 800 lính, 2563 bị thương, 46 máy bay bị phá hủy, phần nhiều do trục trặc kỹ thuật. Phía Arab mất khoảng 21 ngàn, 45 ngàn bị thương. 400 máy bay bị phá hủy, hàng ngàn xe tăng bị tiêu diệt hay bắt sống.

Ngoài ra, các nước Arab bị mất một phần lãnh thổ lớn, hơn một triệu dân Arab thành công dân Israel một cách bất đắc dĩ. Vũ khí Nga đã chán, lính Arab còn chán hơn, thua là phải.

Thời 1965-1970, Nga cung cấp cho ta MIG 17, 18, 19, mãi sau này mới có MIG 21, dù VN là bạn vô sản quốc tế của Liên Xô. Các loại SAM của Arab do Liên Xô cung cấp cũng hơn hẳn SAM cho Việt Nam.

Năm 1979, Trung Quốc tấn công Việt Nam. Theo hiệp định Xô Việt, lẽ ra Liên Xô phải ra đòn ở biên giới Trung Quốc, nhưng con cháu cụ Lê Nin ngồi im xem răng cắn môi.

Lịch sử như thế mà dân mình vẫn yêu Nga, dù đến sân bay Sheremetyevo hay Domodedovo, hải quan Nga thấy người Việt là đè ra khám, đôi khi nắn cả chim lẫn sờ bướm. Mình bị vài lần nên nhớ mãi nước Nga nhân hậu.

Sau này chiến tranh Iraq, Saddam Hussein với toàn vũ khí Liên Xô tối tân hiện đại, bị “Con cáo sa mạc” và sau đó là “Chiến tranh vùng Vịnh” của quân Mỹ tiến vào thành Baghdad như chỗ không người.

Chiến tranh Nam Tư mới kinh. Thấy báo chí ta khen, toàn là radar hiện đại nhất của Nga, thế mà vây hãm mãi mới bắn được một cái tàng hình F117A. Nhưng cuối cùng Nam Tư thúc thủ trước vũ khí Mỹ. Dù Elsin ủng hộ hết lòng nhưng Tổng thống Serbia bị bắt và đưa sang tòa án quốc tế, cuối cùng chết trong tù.

Việt Nam ta giỏi dùng vũ khí tồn kho từ thế chiến 2 của Liên Xô. Tăng T54, MIG cũ rich, bay một đoạn phải quay về lấy xăng, chẳng có điều khiển từ xa, toàn ngắm bắn bằng đại liên, thế mà máy bay Mỹ cũng rụng. Mỹ thua cuốn cờ đầy sao về nước.

Trung Quốc chỉ mua vũ khí của Nga vì chẳng ai bán cho cái anh bành trướng châu Á này, trừ nước mafia. Anh Nga bán luôn cho cả em Việt Nam, rồi nói, vũ khí các em hiện đại hơn của thằng anh TQ. Ai mà biết khi sang Trung Quốc, Putin cũng thì thầm, kilo của các đồng chí nặng hơn kilo Việt Nam. 

Chiến tranh Syria thì vũ khí Nga vượt trội vì không có ai đứng ra đánh nhau với Nga. Vũ khí Nga và quân đội được lên chín tầng mây.

Tưởng mình mạnh nên Putin định chơi nốt Ukraine và tiếp theo là Ba Lan cứng đầu. Qua 4 năm, mọi chuyện đã rõ. Quân đội Nga được cho là hùng mạnh thứ 2 thế giới bị quân Ukraine du kích đánh cho vỡ mặt. Quân U bây giờ được đánh giá là mạnh nhất EU.

Sau 1500 ngày chiến tranh, trái với các dự báo ban đầu, không quân Nga vẫn không «làm chủ» được bầu trời Ukraina nói chung và Kiev nói riêng. 

Chẳng những thế, phi đội của Nga dường như vẫn «mất hút», không mấy khi «xuất đầu lộ diện». Máy bay Nga chỉ biết bắn mục tiêu cố định, cũng chỉ phóng tên lửa từ bên kia biên giới rồi hạ cánh cho nhanh.

Mấy hôm nay xem Israel và Mỹ làm thịt Iran thì không nên so sánh nữa. Nga và Trung Quốc xem ra vẫn đang thời kỳ quá độ tiến lên hàng đầu.

Bây giờ ta có nên mua vũ khí Nga nữa hay không, các cụ?

GIANG CÔNG THẾ

NỤ CƯỜI TRƯỚC THẦN CHẾT

Có những chế độ dùng nỗi sợ để cai trị, nhưng có những con người dùng tình yêu để chống lại nỗi sợ ấy.

Câu chuyện của Sadiq Qabari không chỉ là bi kịch của một cá nhân dưới bóng tối quyền lực của Ali Khamenei. Nó là sự phơi bày trần trụi bản chất của một hệ thống nơi sinh mạng con người bị đặt dưới những điều luật mơ hồ như “chống đối Thượng đế”, một khái niệm có thể co giãn để bóp nghẹt bất kỳ tiếng nói nào không thuận theo ý chí cầm quyền. Nhưng điều khiến người ta day dứt nhất không phải chỉ là cái chết. Mà là nụ cười cười. Giữa giá treo cổ và hàng binh lính, giữa âm mưu bẻ gãy ý chí bằng cách bắt một đứa trẻ chứng kiến cái chết của cha mình, một người đàn ông đã chọn cách phản kháng cuối cùng: không trao cho họ sự sợ hãi. Anh không để con gái nhìn thấy một người cha gục ngã. Anh để lại cho con hình ảnh của một người cha bình thản, yêu thương, và không khuất phục. Đó là thất bại lớn nhất của bạo quyền. Bởi bạo lực có thể giết một con người, nhưng không thể kiểm soát cách người ấy đối diện với cái chết. Họ có thể dựng nên pháp trường, nhưng không thể treo cổ được phẩm giá. Họ có thể ép một đứa trẻ phải nhìn, nhưng không thể quyết định ký ức nào sẽ ở lại trong trái tim em suốt đời.

Lịch sử nhiều lần chứng minh: những chế độ cai trị bằng sợ hãi luôn tin rằng công khai trừng phạt sẽ dập tắt phản kháng. Nhưng chính những hình ảnh ấy lại âm thầm trở thành hạt giống của phẫn nộ, của khát vọng công lý, của đòi hỏi về một xã hội nơi luật pháp không còn là công cụ của quyền lực.

Nếu một ngày nào đó có sự thay đổi thực sự ở Iran, thì nó sẽ không chỉ bắt nguồn từ những khẩu hiệu chính trị, mà từ những ký ức như thế này: từ nụ cười cuối cùng của một người cha muốn bảo vệ tâm hồn con mình giữa địa ngục trần gian.

Và có lẽ, khi nhìn lại, người ta sẽ hiểu rằng: khoảnh khắc một con người mỉm cười trước cái chết để giữ lại sự bình yên cho con mình, đó chính là lúc nỗi sợ đã không còn toàn năng nữa.

Chính vì vậy, dù tôi không mong chiến tranh, không mong thêm bất kỳ đứa trẻ nào trên thế giới phải chứng kiến cảnh đổ máu, và dù tôi có nhiều bất đồng với Donald Trump trong không ít vấn đề, tôi vẫn hiểu vì sao mình nghiêng về phía ủng hộ các hành động quân sự nhằm vào bộ máy đàn áp đó của Mỹ và Israel. Không phải vì yêu thích bom đạn. Mà vì đôi khi, trước một hệ thống đã nhiều thập kỷ dùng giá treo cổ và nhà tù để duy trì quyền lực, người ta tuyệt vọng đến mức tin rằng áp lực cứng rắn từ bên ngoài có thể là điều duy nhất khiến nó chùn tay. Tôi biết chiến tranh không bao giờ là giải pháp lý tưởng. Nó luôn kéo theo những hệ lụy nhân đạo khủng khiếp. Nhưng khi chứng kiến một người cha phải dùng nụ cười để che chắn tâm hồn con gái mình trước cái chết, tôi không thể thản nhiên nói về “ổn định” hay “cân bằng địa chính trị” như thể đó chỉ là những con số trên bản đồ.

Có những thời điểm, lựa chọn nào cũng đầy bi kịch. Và điều duy nhất mỗi người có thể làm là đứng về phía mà họ tin rằng có nhiều cơ hội hơn cho tự do, cho công lý, dù con đường ấy không hề hoàn hảo.

Bởi suy cho cùng, điều đáng sợ nhất không phải là xung đột. Mà là sự thờ ơ trước nỗi đau đã kéo dài quá lâu.

*** Tran NamAnh 

👉 Và dưới đây là bài được Copy từ Fb của anh Phó Đức An (Fb Peter Pho)

———

Nụ cười trước thần chết

Sau khi nhìn thấy bức ảnh đau lòng này, ai mà không muốn chứng kiến ​​sự sụp đổ ngoạn mục của chế độ tàn bạo của Khamenei?

Vào một ngày năm 2014, một người cha trẻ tên Sadiq Qabari bị buộc tội "chống đối Thượng đế". Trong cái gọi là hệ thống tư pháp của chế độ Tehran, tội danh này vô cùng rộng, từ nổi loạn vũ trang đến tham gia biểu tình.

Chính quyền độc tài do Khamenei lãnh đạo ở Tehran thường xuyên tiến hành các vụ hành quyết công khai để đe dọa người dân. Trong trường hợp của Sadiq, họ đã sử dụng một phương pháp tàn nhẫn hơn nữa: buộc gia đình Sadiq, bao gồm cả cô con gái nhỏ của anh, phải đứng ở hàng đầu để chứng kiến ​​toàn bộ cuộc hành quyết.

Mục tiêu của chính quyền Khamenei rất rõ ràng: đe dọa hoàn toàn người dân Iran bằng cách phá vỡ khả năng tự vệ tâm lý của họ. Con gái của Sadiq, chỉ vài tuổi, đứng ở hàng đầu đám đông, bị bao quanh bởi binh lính và quan chức, bị buộc phải nhìn lên giá treo cổ.

Khi người cha trẻ tuổi Sadiq bị dẫn đến giá treo cổ và thòng lọng được thắt chặt, anh nhìn thấy con gái mình ở phía dưới, chênh vênh trên bờ vực của nỗi kinh hoàng tột độ và sự suy sụp. Trong những phút cuối cùng, anh đã đưa ra một quyết định khiến mọi người kinh ngạc:

Anh không hề tỏ ra sợ hãi hay tức giận trước khi bị hành quyết, mà thay vào đó nở một nụ cười tươi tắn, bình thản với con gái mình, như thể đây chỉ là một lời tạm biệt bình thường “Con yên tâm nghe con, bố đi và sẽ chờ con ở thiên đường, vui lên, đừng sợ!”.

Mặc dù tay bị trói, trong những giây phút cuối cùng, anh vẫn cố gắng vùng vẫy để tự giải thoát, mỉm cười và vẫy tay chào con gái, như mọi khi anh đi làm hoặc đưa con đến trường, hàm ý rằng con gái không nên sợ hãi, mọi chuyện rồi sẽ qua, mọi việc sẽ ổn thôi.

Như vậy, Sadiq bị treo cổ trước mặt con gái nhỏ của mình, nhưng với hơi thở cuối cùng, anh đã cố gắng tạo ra một rào cản tâm lý cho con. Anh cố gắng nói với con rằng bạo lực có thể cướp đi mạng sống của anh, nhưng không thể cướp đi tình yêu của anh dành cho con, và chắc chắn không thể để con gái sống trong sợ hãi mãi mãi.

Câu chuyện này thực sự đau lòng. Người cha này, đối mặt với án tử hình tàn bạo, đã chọn bảo vệ con gái bằng nụ cười và cái vẫy tay cuối cùng, thể hiện tình yêu thương của người cha vượt lên trên nỗi sợ hãi.

Sự tương phản giữa sự tra tấn tột cùng mà anh phải chịu đựng dưới chế độ tàn bạo của Khamenei và sự dịu dàng mà anh thể hiện trong những giây phút cuối cùng không chỉ làm nổi bật bi kịch cá nhân của anh mà còn phơi bày sâu sắc sự thật về cuộc đàn áp vô nhân đạo đối với người dân thường dưới chế độ Khamenei trong nhiều năm qua.

Với những thay đổi mạnh mẽ trong tình hình Iran năm 2026, hàng ngàn gia đình nạn nhân như Sadiq đã nổi dậy.

Ngày nay, người dân không chỉ đơn thuần đòi hỏi thay đổi chế độ, mà còn yêu cầu sự trừng phạt đối với những "tội ác chống lại loài người" trong vài thập kỷ qua. Đối với nhiều người Iran, Khamenei không chỉ là một lãnh đạo tôn giáo độc ác, mà còn là nguồn gốc của sự đau khổ cho vô số gia đình tan vỡ.

Sự sụp đổ của chế độ Tehran tàn bạo do ông ta lãnh đạo đánh dấu sự kết thúc của kỷ nguyên Khamenei. Đối với những người Iran từ lâu đã khao khát tự do, công lý và thoát khỏi "chế độ cai trị hà khắc", đây là cơ hội để bắt đầu một chương mới. Tuy nhiên, như lịch sử đã chứng minh, xây dựng một hệ thống mới minh bạch và dân chủ từ đống đổ nát thường khó khăn hơn nhiều so với việc phá bỏ tượng đài độc tài. Chúng ta hãy chờ và mong đợi người dân Iran có một cuộc sống đúng nghĩa của con người.

FB. Anime Thế Anh: DƯƠNG VẬT ĐẠI DIỆN CHO MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG

DƯƠNG VẬT ĐẠI DIỆN CHO MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Không phải vì nó thông minh, không phải vì nó suy nghĩ được, mà vì nó phản ánh trạng thái bên trong. Với tôi, một người đầu trên rối thì đầu dưới rối, đầu trên yếu thì đầu dưới khó mạnh, đừng né sự thật đó!

Không một người đàn ông nào khoẻ mạnh mà dương vật họ lại yếu cả… đó là quy luật rồi !!

Đa số đàn ông ngày nay đều sống trong căng thẳng, áp lực, tự ti, lo âu. Nếu bạn mong cơ thể phản ứng như một cỗ máy hoàn hảo, thì bạn phải để não bộ điều khiển ham muốn, tâm lý điều khiển phản xạ, sự tự tin ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng kiểm soát.

ĐÓ MỚI LÀ ĐÀN ÔNG …

Dương vật không tách rời khỏi hệ thần kinh, nó không hoạt động độc lập như một thiết bị cơ học, khi đầu óc mệt mỏi, mất tập trung, sợ hãi, ám ảnh thất bại thì cơ thể sẽ phản ứng đúng như vậy.

Yếu không chỉ là chuyện máu không đủ, yếu còn là chuyện tâm thế không vững. Một người đàn ông bản lĩnh thường có sự ổn định bên trong, ổn định cảm xúc, ổn định suy nghĩ, ổn định tự tin, và sự ổn định đó đi xuống cả cơ thể.

Ngược lại, một người luôn nghi ngờ chính mình, sống trong so sánh, trong áp lực phải chứng minh thì dù sinh lý không có bệnh lý rõ ràng, hiệu suất vẫn dao động.

Nói thẳng, dương vật yếu không tự động có nghĩa là “đầu trên ngu”, nhưng nếu đầu trên hỗn loạn, thiếu kiểm soát, thiếu kỷ luật thì rất khó để đầu dưới mạnh bền vững.

Đây không phải câu chuyện xúc phạm đàn ông (vì tôi cũng từng như thế ) mà là câu chuyện kết nối, cơ thể và tâm trí không tách rời.

Muốn dưới mạnh thì trên phải vững, muốn phản xạ ổn định thì tâm lý phải ổn định, muốn kiểm soát tốt thì trước hết phải kiểm soát được suy nghĩ.

Đàn ông trưởng thành không chạy trốn sự thật này, họ nhìn thẳng vào nó !!!!!

Có những người đàn ông tôi biết 75-80 tuổi vẫn chiến binh giường chiếu như thường =)))

FB. Jimmy Nguyen Nguyen: Dubai

Dượng 25/26

Dubai

Tui vẫn mong có một ngày đi Châu Âu mà quá cảnh Dubai vài ngày. Nghe nói lộng lẫy lung linh lắm. Bị cái vụ chiến tranh như vầy không biết chừng nào mới ổn định trở lại. Xem sách báo thì biết họ là một tiểu vương quốc trong cái liên minh hầm bà lằng gì đó ở Trung Đông. Họ có tài nguyên dầu hoả nhưng sợ một ngày … dầu cạn, nên lúc đang có tiền, họ dùng tiền vốn đó để xây dựng một thành phố trên cát, trên biển, xây cảng biển và phi trường vân vân. Và giờ phát triển dữ lắm. Dân giàu đến đây mua nhà, các ngân hàng mở chi nhánh….

Tò mò, tui lật bản đồ xem, thì thấy Dubai đúng là trung tâm giữa 3 châu. Châu Âu, Á và Phi. Đúng ra vị trí đắc địa này là Iran. Ngàn năm trước có tên Ba Tư . Là nơi các nhà buôn đến mở chợ. Bà con biết chợ hình thành một cách tự nhiên mà. Tơ lụa từ Trung Hoa được các lái buôn đưa về đây bán. Mấy chị em xứ Tây có áo lụa mềm mại bóng bẩy. Chớ Tây chỉ có vải bằng sợi bông (cotton). May quần jeans thì được. Riêng mấy chị bên Tầu thì thích chiếc gương để trang điểm. Mấy thứ này từ Ý, từ Tây Ban Nha… Nói vậy cho dễ hiểu đó mà. Buôn bán là thoả mãn nhu cầu thị trường để ai cũng có lợi.

Một đặc điểm nữa là Iran thời đó văn minh và khôn ngoan. Xem mấy truyện của họ thì biết. (1001 đêm). Họ giữ cho đất nước thanh bình, không trộm cắp cướp bóc. Nên người phương xa yêu mến. Hơn nữa phụ nữ xứ này đẹp. Nghe tả thôi đã… rồi. Nên dừng chân ghé lại cho em đây… tỏ tường, tình tang tính tính tình tang…

Nhưng rồi họ bị Ả Rập xâm chiếm và phát triển đạo Hồi (thế kỷ thứ 7). Mà giáo lý đạo này đối chọi với Thiên Chúa Giáo Tây phương. Ngoại giáo đối với họ là … chặt đầu hết. Các đoàn thương nhân Châu Âu bị chặn đứng. Không có đường đi qua Trung Hoa nữa. Buôn bán bế tắc gây suy thoái kinh tế. Nhưng nhờ đó mà Tây phương phát triển hàng hải và cũng nhờ vậy mà tìm ra Châu Mỹ. Hình như mấy chuyện này tui có viết rồi. 

Rồi bây giờ chính cái “Châu Mỹ” mà đại diện là ông Trump đó, với tàu chiến lủ khủ …. Lại đi ngược dòng từ đó sang đây để có thể biến vùng này trở lại Hoàng Kim. Nếu Iran trở lại dân chủ, hòa bình, thân thiện. Thì Dubai không là gì. Du lịch hay quá cảnh ở cái vịnh toàn sa mạc, người thì trùm khăn. Làm sao bằng một Ba Tư với dân cư đông đúc, sản phẩm và dịch vụ rẻ.

Bạn ở Dubai hay một khu dân cư không hình thành một cách tự nhiên mà do tiền bạc đổ vô mà thành. Giống Thủ Thiêm hay sắp có một thành phố ở Cần Giờ. Nơi đó không có dân. Nó rất đẹp nhưng rất đắt vì tất cả người phục vụ đều từ nơi khác đến và sống chen chúc khuất mắt chúng ta. Tự nhiên mình cảm thấy xót xa. Thà ở một thành phố mà mọi người đều sống cùng nhau, giàu nghèo sang hèn chia sẻ.

Nên mong rằng Iran trở thành …Ba Tư. Đừng “cách mạng” gì hết, hãy “vũ như cẩn” là được. Ngẫm ra từ ngày có hai chữ CM, mọi thứ tanh bành té bẹ.

Các chuyến bay trung chuyển sẽ đáp xuống Teheran chớ không phải Dubai. Nơi mà ta có thể đi ra ngoài ăn được một dĩa cơm bình dân và đêm đến có thể xem ca vũ nhạc… sexy. Có thể đi lòng vòng xem đời sống dân chúng. Một ngày nào đó ở VN cũng có thể lái xe qua đó được. Và để tái thiết, biết bao công chuyện mà phe ta có thể tham gia.

Dubai phát triển cũng nhờ xương máu của Iran. Bị cấm vận, nên tự dưng hình thành một “chợ Dubai” mà hàng nhập vô mức thuế 0%, y như Hồng Kông . Hồi đó đóng containers phụ tùng xe hơi cũ từ Nhật qua Dubai, bao nhiêu cũng bán hết. Từ nơi này xuống tàu nhỏ trung chuyển qua Iran, Pakistan… Không ai kiểm soát nổi. Hết cấm vận. Dubai sẽ lụi tàn như Hồng Kông vậy thôi. Nên mình tin rằng không có gì là mãi mãi là vậy

Hồi tui còn làm thợ sơn, có làm chung với mấy anh người gốc Iran. Mình sơn bức tường rộng mình dùng con lăn cho lẹ. Mấy ảnh dùng cọ mà còn nhanh hơn mình. Mấy ảnh ghép bốn năm cây cọ lại như cái chổi chà. Nhúng một cái cả nửa lít sơn rồi quét. Tui hỏi sao không dùng con lăn. Họ nói xứ họ bức tường không bằng phẳng nên không lăn được, chỗ ăn sơn chỗ không. Nghe cũng có lý. Có điều cánh tay mấy ảnh bằng cái bắp đùi của tui, mới làm kiểu đó được. Nhìn tướng mấy ảnh mình thấy xứ họ cho lấy nhiều vợ cũng phải….

Hãy xem một phim thời Ba Tư

Tên tiếng Anh: Throughout the Night�Năm sản xuất: 1978�Quốc gia: Iran�Đạo diễn: Bahman Farmanara�Diễn viên chính: Googoosh, Saeed Kangarani

📖 Cốt truyện

Phim kể về một nữ ca sĩ nổi tiếng (do Googoosh thủ vai) đang sống trong sự cô đơn và áp lực của danh vọng. Cô tình cờ gặp một chàng trai trẻ tuổi (Saeed Kangarani) – người đang gặp khủng hoảng tinh thần và có ý định tự tử.

Cảm thông với hoàn cảnh của anh, cô đưa anh về nhà chăm sóc.

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

Ngô Nhật Đăng: SANG NĂM TỚI HOÀNG SA

Lời dẫn của FB. Tuong Nguyen: Những người Việt ủng hộ Iran và chửi bới những người Việt khác đang ủng hộ Mỹ, là những người rất cần phải đọc những bài viết như thế này!

SANG NĂM TỚI HOÀNG SA 

- Ngô Nhật Đăng -

Đầu tiên: Vấn đề Iran chưa bao giờ thực sự chỉ xoay quanh Iran. 

Tổng thống Trump là người hiểu sâu sắc điều này. Ông phát động Chiến dịch "Cơn thịnh nộ vĩ đại" không chỉ để trừng phạt Khamenei. Ông phát động chiến dịch này bởi vì mỗi năm Washington dành phí tổn để quản lý Tehran là một năm Bắc Kinh dùng tiền mua lợi thế ở Thái Bình Dương. Triết lý trong kinh doanh được Trump áp dụng vào chính trị và chính quyền này đã quyết định rằng sự trao đổi này không còn đáng giá nữa. Định hướng của Trung Đông sẽ quyết định liệu Hoa Kỳ có thể thắng thế trong cuộc đối đầu mang tính quyết định của thế kỷ này hay không: Nếu Trung Quốc xâm lược Đài Loan và độc chiếm Biển Đông ? 

Loại bỏ Cộng hòa Hồi giáo Iran khỏi phương trình, Trung Quốc sẽ mất đi con tốt thí cho kịch bản Biển Đông: chiếm đóng Hoàng Sa - Trường Sa và Đài Loan. Các cuộc tấn công của Trump là động thái đầu tiên của một tổng thống Mỹ hiểu rằng con đường đến Thái Bình Dương phải đi qua Tehran.

Bắc Kinh đã dành nhiều năm và hàng tỷ đô la để xây dựng Iran thành một tài sản cấu trúc. Đó là lý do tại sao Chiến dịch Epic Fury là chiến dịch quân sự đầu tiên của Mỹ đe dọa cắt đứt tài sản đó. Bằng cách tấn công trực tiếp Iran, chính quyền Trump đang phá bỏ một trụ cột trong cấu trúc khu vực của Trung Quốc.

Vào tháng 6 năm 2025, Israel phát động Chiến dịch Sư Tử Vươn Lên, một chiến dịch tấn công chính xác kéo dài 12 ngày, phá hủy các cơ sở làm giàu uranium của Iran, giết chết hơn 30 chỉ huy cấp cao và hàng chục nhà khoa học hạt nhân, đồng thời kéo Hoa Kỳ vào các cuộc tấn công trực tiếp vào 3 địa điểm hạt nhân. Huyền thoại răn đe của Cộng hòa Hồi giáo, được xây dựng trong hơn bốn thập kỷ, đã sụp đổ chỉ trong vòng hai tuần. 

Theo bất kỳ tiêu chuẩn thông thường nào, Cộng hòa Hồi giáo Iran đang yếu hơn bao giờ hết trong lịch sử. Tuy nhiên, Trung Quốc đang nỗ lực để vực dậy đất nước này. Tuần trước, có thông tin nói rằng Tehran sắp hoàn tất thỏa thuận mua  tên lửa hành trình chống hạm siêu thanh do Trung Quốc sản xuất, loại vũ khí có khả năng đe dọa các tàu sân bay Mỹ đang tập trung ở Vịnh Ba Tư. Trước đó, các nhà cung cấp Trung Quốc đã vận chuyển hơn 1.000 tấn natri perclorat, một thành phần quan trọng của nhiên liệu đẩy tên lửa, đến cảng Bandar Abbas của Iran, đủ để tái tạo một phần đáng kể kho tên lửa đạn đạo mà Israel vừa mất 12 ngày để phá hủy. 

DẦU MỎ 

Hãy bắt đầu với dầu mỏ, bởi vì dầu mỏ là điểm khởi đầu của toàn bộ mối quan hệ. Trung Quốc mua khoảng 90% lượng dầu thô xuất khẩu của Iran với giá chiết khấu rất lớn. Các lô hàng được vận chuyển trên một đội tàu chở dầu "ma" tắt thiết bị phát tín hiệu và dán nhãn lại hàng hóa là dầu thô của Malaysia hoặc Indonesia để né tránh các lệnh trừng phạt của Mỹ. Kể từ năm 2021, tổng giá trị các giao dịch mua bán này đã vượt quá 140 tỷ đô la. Điều này khiến Trung Quốc trở thành lý do chính giúp Cộng hòa Hồi giáo Iran không bị phá sản.

Thỏa thuận này mang lại lợi ích to lớn cho Bắc Kinh. Họ có được dầu giá rẻ cho cơ sở công nghiệp của mình, tiết kiệm hàng tỷ đô la mỗi năm so với các nhà cung cấp theo giá thị trường. Và đổi lại, Trung Quốc có được ảnh hưởng lâu dài đối với một quốc gia 90 triệu dân nằm trên hành lang năng lượng quan trọng nhất thế giới. Khi Ayatollah Khamenei tiếp đón Tập Cận Bình vào năm 2016, ông đã ca ngợi mối quan hệ đối tác chiến lược 25 năm là “hoàn toàn đúng đắn và đầy trí tuệ”, đồng thời nhấn mạnh rằng “các chính phủ phương Tây chưa bao giờ có thể giành được lòng tin của người dân Iran”. Đây là một thực tế mang tính cấu trúc: nền kinh tế Iran hiện đang vận hành dựa trên tiền của Trung Quốc, và cả hai đều biết điều đó.

Hiệp định Đối tác Chiến lược Toàn diện China - Iran 25 năm được ký kết năm 2021, cam kết Trung Quốc đầu tư khoảng 400 tỷ USD vào các lĩnh vực năng lượng, ngân hàng, viễn thông và cơ sở hạ tầng của Iran, đã chính thức hóa những gì vốn đã được tiến hành. Một hành lang đường sắt vận chuyển hàng hóa hiện đang kết nối thành phố Qom của Iran với Yiwu, Trung Quốc. Sự hội nhập càng sâu rộng thì bất kỳ bên nào khác càng ít có ảnh hưởng đến Tehran thì Bắc Kinh càng tích lũy được nhiều quyền lực hơn. 

XIỀNG XÍCH KỸ THUẬT SỐ 

Huawei và ZTE đã xây dựng những phần quan trọng trong cơ sở hạ tầng viễn thông của Iran. Từ năm 2010, ZTE đã ký hợp đồng trị giá 130 triệu đô la để tích hợp hệ thống giám sát vào mạng điện thoại và internet do nhà nước Iran quản lý. Huawei trở thành nhà cung cấp thiết bị viễn thông lớn nhất nước này, cung cấp dịch vụ theo dõi vị trí cho các nhà mạng di động và chào bán cho các quan chức Iran các công cụ kiểm duyệt nội dung và mở rộng bao gồm các camera nhận diện khuôn mặt tích hợp trí tuệ nhân tạo từ các công ty như Tiandy và Hikvision, các công cụ kiểm tra gói dữ liệu chuyên sâu và các hệ thống quản lý lưu lượng tập trung. Mạng thông tin quốc gia của Iran do nhà nước kiểm soát dần dần cắt đứt quyền truy cập của người dân vào internet mở, được mô phỏng theo Tường lửa vĩ đại của Trung Quốc và được xây dựng với sự hỗ trợ kỹ thuật của Trung Quốc. 

Công nghệ giám sát cho phép Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) theo dõi, xác định và đàn áp những người bất đồng chính kiến trong vụ thảm sát năm 2016 được cung cấp bởi chính những công ty thực hiện các chức năng tương tự cho Đảng Cộng sản Trung Quốc ở Tân Cương. 

CHIẾN TRANH TIÊU HAO Ở BIỂN ĐỎ

Khi lực lượng Houthi của Iran bắt đầu tấn công các tàu thương mại ở eo biển Bab el-Mandeb vào cuối năm 2023, hậu quả đã lan rộng khắp nền kinh tế toàn cầu. Lưu lượng vận chuyển container qua Biển Đỏ giảm 90% trong vòng 3 tháng. Hàng hóa trị giá khoảng 1 nghìn tỷ đô la đã bị gián đoạn trong 7 tháng đầu tiên. Việc chuyển hướng các tàu đi vòng qua Mũi Hảo Vọng của châu Phi đã làm tăng thêm gần 2 tuần và khoảng 1 triệu đô la chi phí nhiên liệu cho mỗi chuyến đi, đẩy giá cước vận chuyển giữa châu Á và châu Âu lên cao. 

Hoa Kỳ gánh chịu gánh nặng phản ứng nặng nề nhất. Các nhóm tác chiến tàu sân bay được triển khai, các chiến dịch không kích được duy trì trong nhiều tháng, và các loại đạn dược chính xác có giá từ 1 triệu đến 4 triệu đô la mỗi tên lửa đánh chặn đã được sử dụng với tốc độ mà đến giữa năm 2025, đã tiêu thụ khoảng một phần tư kho tên lửa đánh chặn cao cấp của Mỹ. Trong suốt thời gian này, Trung Quốc không làm gì cả. 

Các tàu mang cờ Trung Quốc đi qua mà ít bị cản trở hơn. Bắc Kinh không đóng góp bất kỳ tàu nào cho lực lượng bảo vệ đa quốc gia và không lên án các cuộc tấn công. Thậm chí, các công ty vệ tinh Trung Quốc còn cung cấp thông tin tình báo cho lực lượng Houthi để họ có thể nhắm mục tiêu vào các tàu thương mại.

Logic hao mòn ở đây là: Mỗi đô la mà Hoa Kỳ chi ra để bảo vệ các tuyến đường vận chuyển trên Biển Đỏ là một đô la không thể dùng cho việc sản xuất tàu ngầm, xây dựng căn cứ ở Thái Bình Dương, hoặc lên kế hoạch dự phòng cho Biển Đông và Đài Loan. Mỗi nhóm tàu sân bay đóng tại Vịnh Aden là một nhóm tàu sân bay vắng mặt ở Tây Thái Bình Dương. Các lực lượng ủy nhiệm của Iran, được trang bị vũ khí của Iran và được tình báo Iran hỗ trợ, hoạt động như một cơ chế làm suy yếu chiến lược của Mỹ, và toàn bộ chi phí đổ dồn lên Washington trong khi Bắc Kinh thu được những lợi ích chiến lược.

LÔI KÉO ĐỒNG MINH VÙNG VỊNH CỦA MỸ

Bắc Kinh sử dụng sự lo ngại mà Iran tạo ra trong các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh để củng cố mối quan hệ của mình với các quốc gia đó, vốn là những đối tác khu vực quan trọng nhất của Mỹ.

Các quốc gia vùng Vịnh đã sống dưới bóng đen của sự hung hăng từ Iran trong nhiều thập kỷ. Trong quá khứ, họ đã vượt qua điều này bằng cách liên minh chặt chẽ với Hoa Kỳ. Nhưng niềm tin vào sự đáng tin cậy của Mỹ đã suy giảm, một quá trình bắt đầu từ việc chính quyền Obama theo đuổi thỏa thuận hạt nhân với Tehran, trầm trọng hơn sau phản ứng im lặng đối với các vụ tấn công Aramco năm 2019, và tăng tốc sau khi rút quân khỏi Afghanistan.

Trung Quốc đã bước vào giai đoạn này với sự kiên nhẫn về thương mại và tham vọng ngoại giao. Ả Rập Xê Út hiện bán dầu cho Trung Quốc nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác. UAE đã tích hợp công nghệ của Huawei vào cơ sở hạ tầng công nghệ trọng yếu của mình. Các công ty Trung Quốc đang xây dựng các cảng, đường sắt, mạng 5G và các thành phố thông minh trên khắp vùng Vịnh. Và vào tháng 3 năm 2023, Bắc Kinh đã làm trung gian cho thỏa thuận bình thường hóa quan hệ giữa Ả Rập Xê Út và Iran, một thành tựu ngoại giao khẳng định vị thế của Trung Quốc như một cường quốc trung gian ở Trung Đông. Cùng năm đó, Bộ trưởng Đầu tư Ả Rập Xê Út Khalid Al-Falih đã công khai tuyên bố rằng một thế giới đa cực đã nổi lên và sự hợp tác giữa các quốc gia vùng Vịnh và Trung Quốc sẽ là “một phần quan trọng của trật tự mới” và chính sự đa dạng hóa này lại làm tăng ảnh hưởng của Trung Quốc. Trung Quốc càng có nhiều ảnh hưởng trong những vấn đề mà Bắc Kinh quan tâm nhất và gọi chúng là "lợi ích cốt lõi: Biển Đông, Đài Loan, kiểm soát xuất khẩu chất bán dẫn, thực thi lệnh trừng phạt và tương lai của trật tự tài chính dựa trên đồng đô la.

TẠI SAO BIỂN ĐÔNG? 

Thứ nhất: Trung Quốc nhập khẩu khoảng 70% lượng dầu mỏ, phần lớn vận chuyển qua eo biển Malacca. Trong trường hợp xảy ra khủng hoảng Biển Đông, các tuyến đường biển này sẽ trở thành khu vực tranh chấp. Bắc Kinh sẽ cần các nguồn năng lượng thay thế và sẽ hướng về phía Tây, đến Iran, Nga và bất kỳ quốc gia vùng Vịnh nào sẵn sàng bán năng lượng ngoài hệ thống đô la. Nếu Trung Đông đã rơi vào quỹ đạo kinh tế của Bắc Kinh vào thời điểm khủng hoảng đó xảy ra, Trung Quốc sẽ bắt đầu cuộc đối đầu với một nguồn dự trữ năng lượng chiến lược mà các nhà hoạch định chính sách của Mỹ không thể phá vỡ.

Thứ hai: Hoa Kỳ không thể tham chiến trên hai mặt trận. Chiến dịch Biển Đỏ đã chứng minh điều này một cách cụ thể: một lực lượng dân quân khu vực được trang bị vũ khí của Iran đã tiêu thụ một phần tư kho tên lửa đánh chặn của Mỹ chỉ trong vài tháng. Một Trung Đông đòi hỏi quản lý khủng hoảng thường trực sẽ làm hao mòn quân đội Mỹ về tàu chiến, máy bay và đạn dược cần thiết cho khả năng răn đe ở Thái Bình Dương. Một Trung Đông được tái cấu trúc hướng tới sự ổn định, nơi kiến trúc ủy nhiệm của Iran bị suy yếu và các đối tác vùng Vịnh liên kết với nhau, có thể được quản lý với quy mô lực lượng nhỏ hơn, giải phóng sức mạnh chiến đấu quyết định cho mặt trận sẽ định hình thế kỷ này.

Thứ ba: Nếu một cuộc khủng hoảng Biển Đông  xảy ra, Hoa Kỳ sẽ cần các quốc gia đồng minh để áp đặt những tổn thất nặng nề lên Trung Quốc thông qua các biện pháp trừng phạt, loại trừ tài chính và từ chối công nghệ. Hiệu quả của liên minh đó phụ thuộc vào việc các quốc gia sản xuất năng lượng có tham gia hay không. Nếu Ả Rập Xê Út, UAE và các nước khác tham gia quá sâu vào hệ thống kinh tế Trung Quốc đến mức họ từ chối cắt giảm doanh số bán dầu cho Bắc Kinh trong một cuộc chiến ở Thái Bình Dương, toàn bộ cấu trúc trừng phạt sẽ sụp đổ vào thời điểm cần thiết nhất.

SỰ LỰA CHỌN CỦA TRUMP

Cộng hòa Hồi giáo Iran đã là trụ cột trung tâm của trật tự khu vực mà Bắc Kinh đã xây dựng, và Chiến dịch Epic Fury hiện đang làm lung lay trụ cột đó. Các cuộc tấn công là màn mở đầu trong cuộc đối đầu lớn hơn chống lại Trung Quốc, bởi vì Iran là nơi tập trung nhất và dễ bị tổn thương nhất trong cấu trúc Trung Đông của Bắc Kinh. Đánh đổ Cộng hòa Hồi giáo Iran đồng nghĩa với việc loại bỏ gánh nặng lớn nhất đối với năng lực chiến lược của Mỹ, phơi bày sự mong manh của mọi mối quan hệ đồng minh mà Bắc Kinh đã xây dựng từ Tehran và giải phóng Hoa Kỳ để tập trung vào Thái Bình Dương với uy tín mà hai mươi năm đàm phán xoay trục chưa bao giờ đạt được.

Màn diễn tập được Hoa Kỳ thực hiện với Venezuela cung cấp một khuôn mẫu:

Công nhận một chính quyền chuyển tiếp hợp pháp, huy động sự ủng hộ quốc tế xung quanh quá trình chuyển đổi, và để chính sự yếu kém của chế độ tự làm phần lớn công việc trong khi Mỹ ngăn chặn khả năng của Bắc Kinh trong việc tái thiết những gì đã bị phá vỡ. 

Một quốc gia có thể đe dọa các tàu sân bay của Mỹ từ những con tàu không dấu hiệu nhận dạng trên bất kỳ đại dương nào không thể kiểm soát được là một mối nguy hiểm. Việc loại bỏ Iran khỏi cuộc chơi sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện cạnh tranh giữa các cường quốc.

Tất cả những điều này sẽ không thể thực hiện được nếu không có nền tảng đã được xây dựng từ trước. Điều mà phần lớn các cuộc thảo luận của phương Tây đã bỏ sót.

Phản hồi của Bắc Kinh xác nhận chẩn đoán này. Các vệ tinh của Trung Quốc đã cung cấp cho Tehran thông tin tình báo theo thời gian thực về việc triển khai lực lượng Mỹ, bao gồm cả việc phát hiện các máy bay F-35A, F-15E, A-10C và hệ thống THAAD đến căn cứ không quân Muwaffaq Salti ở Jordan.

Và sự tuyệt vọng diễn ra theo cả hai hướng. Tại hội nghị thượng đỉnh SCO, Pezeshkian đã cầu xin Tập coi Iran như “một đồng minh thân thiện và kiên quyết”. Bắc Kinh đang chiều lòng ông ta, bởi vì sự sụp đổ của Cộng hòa Hồi giáo dưới áp lực của Mỹ sẽ cắt đứt các hành lang an ninh của Trung Quốc.

Chưa từng có cơ hội nào tương tự để gây ra thiệt hại chiến lược lớn như vậy đối với vị thế của Trung Quốc kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc.

Và sau suốt nhiều thập kỷ, Việt Nam có cơ hội khẳng định vị trí quan trọng của mình trên con đường kinh tế huyết mạch của thế kỷ 21 kể từ khi Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa vào năm 1974.

Lê Công Thành: LỆNH XÉ XÁC

Lệnh xé xác

- Lê Công Thành -

Vị tân giáo chủ ngồi vào chiếc ghế quyền lực chưa được bao lâu. Người tiền nhiệm vừa trúng không kích vài tiếng đồng hồ trước. Ở nửa bên kia trái đất, tên ông đã hiện trên một màn hình điều khiển. Tên lửa lao xuống. Người vừa nhận ngôi đã băng hà theo.

Gọi đây là chiến tranh thì sai về bản chất. Chiến tranh giả định hai bên đối đầu, có chiến trường, có khoảnh khắc bên yếu hơn ít nhất còn kịp đánh trả trước khi gục. Chuyện đang xảy ra không có gì giống như vậy. Đây là hành quyết từ xa, vận hành bằng thuật toán, được thực thi bởi những người không bao giờ phải nhìn thấy mặt nạn nhân.

Trước đây, thời gian là thứ bảo vệ kẻ yếu. Một nhà lãnh đạo ngã xuống, bộ máy quốc gia vẫn còn vài ngày, vài tuần để đưa người thay thế lên, phân tán lực lượng, co cụm lại. Đế chế La Mã mất hàng tháng để điều quân viễn chinh. Không quân Mỹ thời Chiến tranh Lạnh mất hàng tuần để lên phương án oanh tạc. Khoảng trễ giữa lúc kẻ thù quyết định ra tay và lúc đòn đánh thực sự tới nơi chính là cái khe mà các quốc gia nhỏ từng chui qua để sống sót.

Thuật toán giờ đang bịt kín dần cái khe đó.

Vệ tinh gián điệp hoạt động liên tục. Hệ thống nhận diện khuôn mặt quét không ngừng. Bộ phân tích tín hiệu điện từ lắng nghe hai mươi bốn giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Người kế nhiệm vừa bước ra nhận chức, hệ thống đã xong việc: nhận diện, tính toán, truyền lệnh. Con người chưa kịp thở, máy đã hành động xong. Thứ đáng ngại ở đây không phải đầu đạn mà là tốc độ xử lý.

Nhưng tốc độ mới chỉ là một phần.

Lâu nay chiến tranh thường vận hành theo một quy ước ngầm mà ít ai nói thẳng: người phát động chiến tranh hầu như không phải chết. Tổng thống ký lệnh xâm lược từ phòng họp có điều hòa. Tướng lĩnh điều quân từ boongke cách tiền tuyến hàng trăm dặm. Cái chết là chuyện của lính trơn mười tám, hai mươi tuổi, những người không có quyền từ chối. Hàng nghìn năm chiến tranh vận hành theo cái logic tàn nhẫn ấy: quyền ra lệnh g.iết người thuộc về kẻ an toàn nhất.

Thuật toán lật ngược logic đó. Toàn bộ rủi ro giờ dồn thẳng lên đầu giới chóp bu. Ai bước lên nhận ghế lãnh đạo đối diện siêu cường, người đó biết đồng hồ đã bắt đầu đếm ngược, tính bằng giờ chứ không phải năm.

Câu hỏi lúc này rất cụ thể: ai sẽ dám ngồi vào ghế đó khi biết mỗi giây lộ diện là mỗi giây hệ thống đang khóa tọa độ? Phe cứng rắn nhất, liều lĩnh nhất, cuồng tín nhất, rồi cũng phải cân nhắc khi đối mặt với thứ quyền lực không biết thương lượng và không bao giờ mất tập trung. Khoảng trống quyền lực sẽ mở ra, không phải vì thiếu người, mà vì không ai muốn chết.

Điều phi lý là các quốc gia nhỏ vẫn đổ hàng tỷ đô la vào xe tăng, tàu chiến, súng trường. Cả một bộ máy quân sự đồ sộ được xây cho kiểu đối đầu có thể sẽ không còn xảy ra nữa. Phá hủy một chiếc xe tăng làm gì khi có thể loại bỏ viên tướng đang cầm bộ đàm ra lệnh cho cả binh đoàn xe tăng? Hầm ngầm kiên cố, tường dày cả mét, đội cận vệ trung thành đều vô nghĩa trước một hệ thống biết nối tín hiệu điện thoại của người phục vụ với hình ảnh camera an ninh ngoài phố và quỹ đạo drone tàng hình ở độ cao mười lăm nghìn mét. Cuộc chơi đã chuyển từ chiến trường sang bàn phím, từ binh đoàn sang dòng code. Duy trì quân đội quy ước để đối đầu siêu cường lúc này giống như huấn luyện kỵ binh để chống xe tăng, súng máy.

Sự chênh lệch quyền lực đã đến mức không thể bù đắp. Chiến tranh kiểu mới không nhắm vào lãnh thổ hay cơ sở hạ tầng. Nó nhắm vào nỗi sợ của từng cá nhân lãnh đạo, từng viên tướng, từng giáo chủ dám thách thức trật tự hiện hành. Sự phục tùng trong kỷ nguyên này không đến từ xe tăng đỗ trước cổng thành hay cờ ngoại bang trên nóc dinh thự. Nó đến từ nhận thức rằng bạn không có chỗ nào để trốn trên chính quê hương mình.

Đế quốc xưa cần hàng vạn quân, hạm đội, thuộc địa. Bộ máy vận hành cồng kềnh và tốn kém. Đế quốc thuật toán thì gọn hơn nhiều: máy chủ, vệ tinh, phần mềm. Thứ nó kiểm soát cũng khác. Không phải đất đai mà là nhận thức của những người đang ngồi trên ghế quyền lực rằng họ có thể bị xóa sổ bất cứ lúc nào.

FB. Tuan Nguyen: MỌI MŨI TÊN ĐỀU HƯỚNG VỀ TRUNG CỘNG

MỌI MŨI TÊN ĐỀU HƯỚNG VỀ TRUNG CỘNG !?

  Trung Cộng (Đảng Cộng sản Trung Quốc) được xem là nhân tố chính gây bất ổn toàn cầu thông qua các hành động leo thang quân sự, tranh chấp chủ quyền (đặc biệt tại Biển Đông), và thúc đẩy cạnh tranh chiến lược, tạo rủi ro địa chính trị lớn. Sự tham gia của Trung Quốc trong các liên minh độc tài và tham vọng quyền lực tập trung càng gia tăng căng thẳng quốc tế.

  Việc Trung cộng hậu thuẫn cho chính quyền Iran không chỉ xuất phát từ mối quan hệ ngoại giao đơn thuần, mà còn dựa trên những tính toán chiến lược sâu sắc về kinh tế, năng lượng và địa chính trị:

  An ninh năng lượng (Yếu tố sống còn) Trung Quốc là quốc gia nhập khẩu dầu thô lớn nhất thế giới và Iran là một trong những nguồn cung then chốt.

  Mua dầu giá rẻ. Do chịu các lệnh trừng phạt của Mỹ, Iran buộc phải bán dầu cho Trung Quốc với mức chiết khấu cao. Trong năm 2025, Trung Quốc đã thu mua hơn 80% lượng dầu xuất khẩu của Iran.

 Việc duy trì nguồn cung từ Iran giúp Bắc Kinh đa dạng hóa thị trường, giảm bớt sự phụ thuộc vào các đồng minh của Mỹ như Saudi Arabia hay các nguồn cung từ Nga.

  Hai nước sử dụng các kênh tài chính và "đội tàu bóng đêm" (shadow fleets) để giao dịch bằng nhân dân tệ, giúp Trung cộng né tránh hệ thống ngân hàng do Mỹ kiểm soát. 

  Trung cộng xem Iran là một đối tác chiến lược quan trọng để hạn chế ảnh hưởng của Hoa Kỳ tại Trung Đông.  Một Iran mạnh mẽ và đối kháng sẽ buộc Mỹ phải tiêu tốn nguồn lực và sự tập trung vào Trung Đông, từ đó giảm bớt áp lực quân sự và chính trị mà Mỹ đang dồn vào khu vực châu Á - Thái Bình Dương để kiềm chế Trung cộng.

 "Trục ma quỷ" (Axis of Evil) là thuật ngữ chính trị đang được các nhà hoạch định chính sách phương Tây sử dụng để chỉ sự liên kết ngày càng chặt chẽ giữa Trung cộng, Nga, Iran và Triều Tiên. Khác với khái niệm gốc thời Tổng thống George W. Bush, phiên bản mới này được xem là do Trung Quốc dẫn đầu nhờ tiềm lực kinh tế và công nghệ vượt trội.

Dưới đây là các đặc điểm chính của liên minh này:

 Thành phần cốt lõi. Gồm 4 quốc gia chính là Trung cộng (ĐCSTQ), Nga, Iran và Triều Tiên. Đôi khi các quốc gia khác như Venezuela, Việt Nam cũng được nhắc đến trong danh sách mở rộng.

  Vai trò của Trung Quốc: Được giới quan sát đánh giá là "nhân tố trung tâm" cung cấp tài chính, công nghệ và hỗ trợ ngoại giao, giúp các thành viên còn lại chống chọi với các lệnh trừng phạt từ phương Tây.

  Phản đối "thay đổi chế độ": Bắc Kinh kiên quyết phản đối các nỗ lực lật đổ chính quyền tại Tehran vì họ lo ngại sự sụp đổ của chế độ này sẽ tạo ra tiền lệ cho các can thiệp tương tự của phương Tây và làm mất đi một đồng minh chống Mỹ quan trọng.

Mục tiêu chung: Phối hợp nhằm thách thức trật tự thế giới do Hoa Kỳ dẫn đầu, thay đổi các quy tắc địa chính trị tại các khu vực nhạy cảm như Ukraine, Biển Đông và Trung Đông.

Các lãnh đạo Hoa Kỳ, bao gồm Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson và Thượng nghị sĩ Mitch McConnell, đã công khai gọi sự liên kết này là "Trục ma quỷ mới".

  Căng thẳng leo thang mạnh mẽ vào đầu năm 2026 khi các cuộc xung đột trực tiếp giữa Hoa Kỳ/Israel và Iran nổ ra, đẩy "trục" này vào trạng thái đối đầu quân sự gián tiếp hoặc trực tiếp với phương Tây.

  Hoa Kỳ đang thực hiện chiến lược toàn diện nhằm kiềm chế và làm suy yếu ảnh hưởng của Trung Quốc cùng các mạng lưới liên kết của nước này trên toàn cầu:

  Chặt đứt "vòi bạch tuộc" tại các khu vực chiến lược: Mỹ đang gây áp lực mạnh mẽ để loại bỏ ảnh hưởng của Trung Quốc tại các địa bàn quan trọng. Ví dụ, chính phủ Panama gần đây đã thực hiện quân sự hóa và tịch thu các cảng biển chiến lược của tập đoàn Lý Gia Thành, vốn được coi là đòn đánh trực diện vào sự hiện diện của Bắc Kinh tại "sân sau" Mỹ Latinh.

  Trừng phạt các thực thể liên kết: Bộ Tài chính Mỹ liên tục áp đặt trừng phạt lên các công ty Trung Quốc và Hong Kong hỗ trợ các quốc gia đối đầu với Mỹ như vi phạm lệnh cấm vận dầu mỏ của Venezuela hoặc cung cấp thiết bị quân sự cho Nga và Iran.

  Trong bối cảnh căng thẳng leo thang vào đầu năm 2026, mối quan hệ giữa Trung Quốc và chính quyền Iran đang thu hút sự chú ý đặc biệt của quốc tế. Trung Quốc được xem là "điểm tựa" quan trọng nhất cho sự tồn tại của chế độ Tehran thông qua các hình thức hậu thuẫn sau:

Lên án các cuộc tấn công: Sau sự kiện Lãnh tụ Tối cao Iran Ayatollah Ali Khamenei thiệt mạng trong các cuộc không kích của Mỹ và Israel vào cuối tháng 2 năm 2026, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã mạnh mẽ lên án hành động này, gọi đó là sự vi phạm nghiêm trọng chủ quyền và luật pháp quốc tế.

  Bảo vệ tại Liên Hợp Quốc: Trung Quốc thường xuyên sử dụng vị thế tại Hội đồng Bảo an để phản đối các lệnh trừng phạt bổ sung và cảnh báo Mỹ về hậu quả của việc can thiệp quân sự vào Iran. 

  Trong quan hệ Trung Quốc - Iran có thể được giải thích qua việc Bắc Kinh không coi Tehran là một đồng minh "sống chết có nhau" (như kiểu NATO), mà là một công cụ để phục vụ lợi ích quốc gia của chính họ.

  Dưới đây là các khía cạnh cốt lõi của sự trục lợi này:

Sử dụng Iran làm "Quân bài" đối trọng với Mỹ: Trung Quốc không thực sự muốn Iran gây chiến tranh toàn diện, nhưng họ muốn Iran gây khó dễ cho Mỹ.

Phân tán nguồn lực của Mỹ: Khi Mỹ bị sa lầy vào các cuộc khủng hoảng tại Trung Đông với Iran, Washington sẽ có ít nguồn lực và sự tập trung hơn cho khu vực Biển Đông và Đài Loan.

  Ngày 7 tháng 11 năm 2025, Tổng thống Donald J. Trump đã chính thức ban hành tuyên bố công nhận tuần từ ngày 2 đến ngày 8 tháng 11 năm 2025 là “Tuần lễ Chống Chủ nghĩa Cộng sản” (Anti-Communism Week) – một quyết định dũng cảm và kịp thời, đánh thức lương tri nhân loại trước hiểm họa đỏ. Trong tuyên bố được đăng tải trên website Nhà Trắng, Ngài Tổng thống khẳng định rõ ràng: “Nước Mỹ bác bỏ học thuyết ác độc này” (America rejects this evil doctrine), đồng thời kêu gọi toàn dân tưởng nhớ hàng triệu nạn nhân bị chủ nghĩa cộng sản chà đạp, và đoàn kết bảo vệ tự do, cơ hội sống cho mọi người. Đây không chỉ là lời tuyên chiến với bóng ma cộng sản vẫn đang ám ảnh nhân loại, mà còn là ngọn lửa soi đường cho những dân tộc đang quằn quại dưới ách độc tài đỏ.

Hành động của Tổng thống Trump đã chạm đến trái tim của hàng triệu người Việt Nam hải ngoại và trong nước, những người từng nếm trải nỗi đau cộng sản: hơn 100 triệu sinh mạng bị cướp đi, đức tin bị xóa sổ, tự do bị bóp nghẹt. Ngài đã nhắc nhở thế giới rằng chủ nghĩa cộng sản chỉ mang lại “đổ nát và linh hồn tan vỡ”, và Mỹ sẽ mãi là ngọn cờ đầu chống lại nó. Tuần lễ này là lời cảnh tỉnh mạnh mẽ, là tiếng chuông đánh thức những ai còn mù quáng trước “học thuyết quỷ dữ”. Cảm ơn Tổng thống Trump – vị lãnh tụ đã dám nói thay cho những nạn nhân im lặng, đã dám đứng về phía ánh sáng để đẩy lùi bóng tối cộng sản!

  Động thái này được xem là phản ứng cứng rắn của chính quyền Trump đối với hệ tư tưởng cộng sản toàn cầu, đặc biệt nhằm vào tham vọng bành trướng của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trong tuyên bố, ông Trump đã lấy những bi kịch lịch sử làm bài học, thề bảo vệ tự do và nhân quyền, đánh dấu quyết tâm của Mỹ trong nhiệm kỳ hai của ông trong việc đối đầu với Trung Quốc ngày càng được nâng lên. Quan chức Nhà Trắng cho biết, đây không chỉ là một hoạt động tưởng niệm mà còn là lời kêu gọi hành động, nhằm nâng cao cảnh giác của người dân Mỹ trước mối đe dọa từ chủ nghĩa cộng sản.

Link: https://www.facebook.com/share/p/18Nvz3Xq4R/