Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

FB. Nguyễn Chương-Mt: THỜI GIAN CHẤT CHỒNG KHÔNG ĐỦ KHẲNG ĐỊNH ĐIỀU NÀO ĐÓ LÀ "CHƠN LÝ", "ĐỊNH MỆNH"!

THỜI GIAN CHẤT CHỒNG KHÔNG ĐỦ KHẲNG ĐỊNH ĐIỀU NÀO ĐÓ LÀ "CHƠN LÝ", "ĐỊNH MỆNH"!  /1/ Nói ngay, về văn tự (chữ viết). Đây, tính số tròn, chữ Hán đã nghiêm nhiên trở thành văn tự chánh thức đã 2.000 năm (ngàn năm đất nước tự chủ, ngàn năm Bắc thuộc trước đó) trên nước Việt!  Hai-ngàn-năm, hãy nghĩ về thời gian dài khủng khiếp đến vậy, Hán tự đã trở thành "định mệnh", là "chơn lý" phải tuân thủ, không thể thay đổi - đúng không nào? /2/ Có ai dám nghĩ sẽ đến lúc thay đổi "truyền thống" về chữ viết? Hai-ngàn-năm! Vậy mà, cũng giã từ "truyền thống", cùng nhau giã từ, chuyển sang dùng chữ Quốc ngữ làm văn tự chánh thức!  /3/ Tiếng VIỆT của người nước NAM - tôi cảm nhận - mang một bí ẩn kỳ lạ lắm, mang một trọng trách gì đó. Có "truyền thống" nào trong lịch sử vài ngàn năm đất nước này ĐƯỢC TUYÊN BỐ GIÃ TỪ, như chữ viết (Hán tự)?  /4/ Chẳng thể nào có sự giã từ "đột ngột", nếu không có những "KHÁNG THỂ" b...
Các bài đăng gần đây

FB. Can Pham: Khảo luận: Săn phù thủy – Khi nỗi sợ hãi trở thành một hệ thống quyền lực

Khảo luận: Săn phù thủy – Khi nỗi sợ hãi trở thành một hệ thống quyền lực Dẫn nhập Trong lịch sử nhân loại, có những bi kịch không phải do chiến tranh, đói kém hay thiên tai gây ra mà do chính cách con người suy nghĩ về thế giới. Cuộc săn phù thủy ở châu Âu và Bắc Mỹ từ thế kỷ XV đến XVIII là một trong những bi kịch như vậy. Ngày nay, hầu như không ai còn tin rằng một bà lão có thể cưỡi chổi bay lên trời hay ký giao ước với quỷ Satan để gây ra dịch bệnh. Nhưng điều đáng suy ngẫm là hàng triệu người thời đó tin điều ấy là thật. Không chỉ dân thường, mà cả vua chúa, giáo sĩ, thẩm phán, học giả và đại học cũng tin như vậy. Điều này đặt ra một câu hỏi triết học sâu sắc: Làm thế nào một điều không có thật lại có thể tạo ra những hậu quả hoàn toàn có thật? Hàng chục nghìn người đã bị thiêu sống, treo cổ hoặc tra tấn đến chết vì một tội danh mà ngày nay được xem là tưởng tượng. Cuộc săn phù thủy vì thế không chỉ là một sự kiện lịch sử. Nó là một phòng thí nghiệm khổng lồ cho việc nghiên cứu t...

Đặng Văn Thuận: Cách mạng Văn hóa Trung Quốc (1966–1976)

Cách mạng Văn hóa Trung Quốc (1966–1976) vẫn là một trong những giai đoạn phức tạp, khó lý giải và khốc liệt nhất của lịch sử hiện đại. Trong nhiều thập kỷ, cách nhìn chính thống thường rút gọn thời kỳ này thành cuộc đấu tranh nội bộ do một số nhóm cực đoan chi phối, hoặc xem đó là sai lầm của lãnh tụ tối cao xuất phát từ tư tưởng cực tả duy ý chí. Nhiều nhà quan sát bên ngoài lại cho rằng đây chủ yếu là chiến dịch thanh trừng nhằm củng cố quyền lực của một nhà lãnh đạo sau thất bại kinh tế nặng nề. Nhìn một góc khác. Cách mạng Văn hóa không đơn thuần là cuộc đối đầu giữa đúng và sai hay giữa lãnh tụ với các đối thủ chính trị. Đó là cuộc đấu sức liên tục giữa ba lực lượng lớn: 1. Mao Trạch Đông với vị thế lãnh tụ tối cao, 2. bộ máy quan liêu đại diện cho Đảng và nhà nước, và 3 là lực lượng nổi loạn gồm đông đảo quần chúng được huy động. Chính sự hợp tác, lợi dụng, phản bội và xung đột giữa ba đỉnh của tam giác quyền lực này đã quyết định diễn biến của mười năm hỗn loạn. Trong toàn bộ t...

Bui Chien Thang: Việt Nam 🇻🇳 không thể để xuất hiện "đại cách mạng văn hoá"...

Bọn tiểu tướng hồng vệ binh, yêu nước bằng mõm, hồng ngưu, tiểu phấn hồng phải bị vạch mặt chỉ tên và trừng trị thích đáng, cộng đồng mạng hãy sáng suốt tỉnh táo không để chúng dắt mũi. Việt Nam 🇻🇳 không thể để xuất hiện "đại cách mạng văn hoá"  "hồng vệ binh"   "tiểu phấn hồng"  "hồng ngưu"..........lịch sử đã chứng minh rồi, nếu để chúng xuất hiện, tồn tại và phát triển,, chúng sẽ lũng đoạn dư luận và gây ra những tội ác và thảm họa tày trời, hậu quả khôn lường cho xã hội. Hôm nay chúng vùi dập,, đấu tố người này, biết đâu mai kia chúng sẽ đấu tố, vùi dập các bạn, hay người thân của các bạn.

Trần Duy Hùng: Thế hệ không sinh con kỳ 4: Con nhộng bốn mươi tuổi

Người Nhật sẵn sàng nuôi một đứa con ba mươi năm trong phòng kín, cho nó ăn mỗi ngày và không nói với ai một lời, chỉ để hàng xóm đừng biết. (Hùng và Nhung . Thế hệ không sinh con kỳ 4: Con nhộng bốn mươi tuổi) . Ở Sapporo, người ta phá cửa một căn nhà và tìm thấy hai thi thể, một bà mẹ ngoài tám mươi và con gái bà, ngoài năm mươi. Bà mẹ chết trước, còn cô con gái thì không gọi ai, không báo ai, chỉ nằm lại trong nhà cho tới lúc chết theo. Trong nhà lúc đó vẫn còn chín mươi nghìn yên tiền mặt, nghĩa là cô không chết đói, cô chỉ không còn biết cách sống. Nhật Bản có một triệu bốn trăm sáu mươi nghìn người đang sống như cô, tức là cứ năm mươi người trong tuổi lao động thì có một, và không một ai trong số đó được tính là thất nghiệp. . Làm sao một đất nước hùng mạnh và tử tế bậc nhất thế giới lại nuôi ra được những con người mất hẳn năng lực sinh tồn. Muốn trả lời thì phải quay lại cái năm người đàn bà ấy còn là một đứa bé. Cô bé Nhật sáu tuổi tự đeo cặp đi bộ tới trường, không ai đưa, ch...

Nhà văn Nguyễn Thông: Loạt bài Án văn (1)

Loạt bài Án văn  Suốt mấy tháng (tháng 3 - tháng 7.2026), nhất là hơn tuần nay (từ đầu tháng 7) thiên hạ cực kỳ nhộn nhạo, thậm chí căng hơn chiến tranh, đấu về... văn chương, sách này sách nọ. Ca ngợi, tung hô, dè bỉu, lên án, kéo lên đỉnh núi, vùi tận bùn đen... đủ cả. Hai cuốn sách được/bị lôi ra khen-chê là “Nỗi buồn chiến tranh” của nhà văn cự phách Bảo Ninh và “Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng” của tác giả Nguyễn Thành Nam. Phe khen có lý của khen, còn chê có lập trường cách mạng của chê, chỉ có điều khi nhà chức trách ra tay thì kết cục xấu cho cả sách lẫn tác giả. Chuyện này để viết sau, cuối loạt bài án văn. Nhân vụ việc ấy, bỉ nhân đăng lại loạt bài “Án văn” được viết cũng đã lâu để mọi người cùng chiêm nghiệm những chuyện tương tự đã diễn ra ở xứ này. ÁN VĂN Kỳ 1: Xưa và nay đều bi thảm Án văn, nói nôm na là những vụ án liên quan đến văn chương, văn nghệ, nhà thơ nhà văn, văn nghệ sĩ, sách báo, ấn phẩm. Có khi nạn nhân chết chỉ do một chữ chứ không cần cả bài, c...

Chính Kim Văn: MỖI NGÀY CÀNG THẤY SỰ VIỆC CÀNG CĂNG

MỖI NGÀY CÀNG THẤY SỰ VIỆC CÀNG CĂNG:  1. Phó Thủ tướng Lê Tiến Châu đã dùng từ "khai phóng" vào ngày 03/07/2026 khi chủ trì cuộc họp rà soát hệ thống văn bản pháp luật về giáo dục nghề nghiệp và tự chủ đại học. Ông nhấn mạnh mục tiêu phải ban hành một nghị định thực sự mang tính "khai phóng" nhằm tạo bước đột phá mạnh mẽ trong nâng cao chất lượng nguồn nhân lực. Phát biểu này đã tạo ra hai luồng ý kiến và tranh luận trái chiều trong dư luận: Từ phía các chuyên gia và cơ sở giáo dục: Khái niệm "khai phóng" (tương đương với giáo dục khai phóng - Liberal Arts/Education) được ủng hộ vì hướng tới tư duy độc lập, sáng tạo, phát triển toàn diện và trao quyền tự chủ tối đa cho các cơ sở đào tạo.  Từ một bộ phận dư luận trên mạng xã hội: Một số ý kiến bày tỏ sự e ngại hoặc "dị ứng" với từ này, cho rằng đây là từ vay mượn từ nước ngoài hoặc mang tính nhạy cảm. Do đó, có thông tin cho biết Bộ Giáo dục và Đào tạo sau đó đã điều chỉnh cụm từ này thành "...