Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Trần Duy Hùng: Thế hệ không sinh con kỳ 4: Con nhộng bốn mươi tuổi

Người Nhật sẵn sàng nuôi một đứa con ba mươi năm trong phòng kín, cho nó ăn mỗi ngày và không nói với ai một lời, chỉ để hàng xóm đừng biết. (Hùng và Nhung . Thế hệ không sinh con kỳ 4: Con nhộng bốn mươi tuổi) . Ở Sapporo, người ta phá cửa một căn nhà và tìm thấy hai thi thể, một bà mẹ ngoài tám mươi và con gái bà, ngoài năm mươi. Bà mẹ chết trước, còn cô con gái thì không gọi ai, không báo ai, chỉ nằm lại trong nhà cho tới lúc chết theo. Trong nhà lúc đó vẫn còn chín mươi nghìn yên tiền mặt, nghĩa là cô không chết đói, cô chỉ không còn biết cách sống. Nhật Bản có một triệu bốn trăm sáu mươi nghìn người đang sống như cô, tức là cứ năm mươi người trong tuổi lao động thì có một, và không một ai trong số đó được tính là thất nghiệp. . Làm sao một đất nước hùng mạnh và tử tế bậc nhất thế giới lại nuôi ra được những con người mất hẳn năng lực sinh tồn. Muốn trả lời thì phải quay lại cái năm người đàn bà ấy còn là một đứa bé. Cô bé Nhật sáu tuổi tự đeo cặp đi bộ tới trường, không ai đưa, ch...
Các bài đăng gần đây

Nhà văn Nguyễn Thông: Loạt bài Án văn (1)

Loạt bài Án văn  Suốt mấy tháng (tháng 3 - tháng 7.2026), nhất là hơn tuần nay (từ đầu tháng 7) thiên hạ cực kỳ nhộn nhạo, thậm chí căng hơn chiến tranh, đấu về... văn chương, sách này sách nọ. Ca ngợi, tung hô, dè bỉu, lên án, kéo lên đỉnh núi, vùi tận bùn đen... đủ cả. Hai cuốn sách được/bị lôi ra khen-chê là “Nỗi buồn chiến tranh” của nhà văn cự phách Bảo Ninh và “Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng” của tác giả Nguyễn Thành Nam. Phe khen có lý của khen, còn chê có lập trường cách mạng của chê, chỉ có điều khi nhà chức trách ra tay thì kết cục xấu cho cả sách lẫn tác giả. Chuyện này để viết sau, cuối loạt bài án văn. Nhân vụ việc ấy, bỉ nhân đăng lại loạt bài “Án văn” được viết cũng đã lâu để mọi người cùng chiêm nghiệm những chuyện tương tự đã diễn ra ở xứ này. ÁN VĂN Kỳ 1: Xưa và nay đều bi thảm Án văn, nói nôm na là những vụ án liên quan đến văn chương, văn nghệ, nhà thơ nhà văn, văn nghệ sĩ, sách báo, ấn phẩm. Có khi nạn nhân chết chỉ do một chữ chứ không cần cả bài, c...

Chính Kim Văn: MỖI NGÀY CÀNG THẤY SỰ VIỆC CÀNG CĂNG

MỖI NGÀY CÀNG THẤY SỰ VIỆC CÀNG CĂNG:  1. Phó Thủ tướng Lê Tiến Châu đã dùng từ "khai phóng" vào ngày 03/07/2026 khi chủ trì cuộc họp rà soát hệ thống văn bản pháp luật về giáo dục nghề nghiệp và tự chủ đại học. Ông nhấn mạnh mục tiêu phải ban hành một nghị định thực sự mang tính "khai phóng" nhằm tạo bước đột phá mạnh mẽ trong nâng cao chất lượng nguồn nhân lực. Phát biểu này đã tạo ra hai luồng ý kiến và tranh luận trái chiều trong dư luận: Từ phía các chuyên gia và cơ sở giáo dục: Khái niệm "khai phóng" (tương đương với giáo dục khai phóng - Liberal Arts/Education) được ủng hộ vì hướng tới tư duy độc lập, sáng tạo, phát triển toàn diện và trao quyền tự chủ tối đa cho các cơ sở đào tạo.  Từ một bộ phận dư luận trên mạng xã hội: Một số ý kiến bày tỏ sự e ngại hoặc "dị ứng" với từ này, cho rằng đây là từ vay mượn từ nước ngoài hoặc mang tính nhạy cảm. Do đó, có thông tin cho biết Bộ Giáo dục và Đào tạo sau đó đã điều chỉnh cụm từ này thành "...

FB. Can Pham: Nguyễn Thành Nam và tấm gương phản chiếu nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa

Nguyễn Thành Nam và tấm gương phản chiếu nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa Điều thú vị trong vụ Nguyễn Thành Nam là càng ngày người ta càng ít nói về cuốn sách, mà càng nói nhiều về chính mình. Mỗi bài viết xuất hiện những ngày qua dường như không chỉ phản ứng trước một sự kiện. Nó còn phản chiếu một nỗi bất an sâu xa của người viết. Đọc kỹ các bài của Hoàng Tư Giang, Nguyễn Phương Mai, Dương Thắng, Nguyễn Cảnh Bình hay Phạm Hưng Ngọc, ta sẽ thấy họ không hẳn đang tranh luận với Nguyễn Thành Nam. Họ đang tranh luận với tương lai mà họ sợ có thể xuất hiện. --- 1. Nỗi bất an của Hoàng Tư Giang: Sự trở lại của chính trị quần chúng Hoàng Tư Giang không bảo vệ Nguyễn Thành Nam. Ông bảo vệ một nguyên tắc. Trong bài viết của mình, từ xuất hiện nhiều nhất không phải là "sách", "Hồ Chí Minh" hay "Điều 117". Mà là: đấu tố, đám đông, mạng xã hội, hạ bệ. Điều khiến ông lo lắng không phải là một cá nhân bị xử lý. Điều khiến ông lo lắng là quyền lực của dư luận tập thể. ...

FB. Hung Ngo Manh: KHI NHÀ NƯỚC SỢ ĐÁM ĐÔNG MẠNG

KHI NHÀ NƯỚC SỢ ĐÁM ĐÔNG MẠNG Có một câu chuyện từ hơn một trăm năm trước, ít ai còn nhớ, nhưng lại đúng đến rợn người khi soi vào thời đại Facebook, Twitter (giờ gọi là X) hay TikTok.  Năm 1895, một bác sĩ người Pháp tên Gustave Le Bon xuất bản cuốn "Tâm lý học đám đông", cuốn sách viết ngay sau khi ông chứng kiến những cơn bão cách mạng, những đám đông cuồng nộ lật đổ chính quyền, rồi lại chính đám đông đó quay sang xé xác lẫn nhau.  Le Bon để ý một điều kỳ lạ: con người, khi đứng riêng lẻ, có thể là bác sĩ, luật sư, người có học, biết suy nghĩ. Nhưng khi hòa vào đám đông, họ đánh mất cái đầu của mình. Trí tuệ cá nhân bị nuốt chửng bởi thứ ông gọi là "tâm hồn tập thể", một thứ luôn thấp hơn, bản năng hơn, dễ bị kích động hơn bất kỳ cá nhân nào trong đó. Nghe quen không? Đó chính xác là những gì đang diễn ra mỗi ngày trên mạng xã hội. Chỉ khác là giờ đám đông không cần tụ tập ngoài quảng trường nữa, họ ngồi sau màn hình, ẩn danh, và vẫn tạo ra đúng thứ áp lực man r...

Mai Thanh Mai: WHO cảnh báo 'khủng hoảng thiếu vận động' ở giới trẻ Việt Nam

WHO cảnh báo 'khủng hoảng thiếu vận động' ở giới trẻ Việt Nam, 87% thanh thiếu niên chưa đạt mức vận động thể chất theo khuyến nghị. Thiếu vận động có thể dẫn tới một dân tộc yếu đuối về thể chất và tinh thần. Các nguyên nhân khiến thanh thiếu niên Việt Nam thiếu vận động thể chất:  1- Nguyên nhân chủ yếu đến từ áp lực học tập, kiến thức trên lớp quá nhiều, các em học cả ngày ở trường rồi tối về còn phải học tiếp, trong khi môn giáo dục thể chất chỉ mang tính hình thức, vấn đề này thì để Bộ Zục trả lời WHO.  2 - Sự lệ thuộc của thanh thiếu niên vào các thiết bị thông minh và mạng xã hội.  3 - Thiếu sân chơi, môi trường ô nhiễm.  4- Văn hóa nhiều gia đình đề cao điểm số trên lớp và coi nhẹ việc vận động thể chất.  … Em nói thật, ông bà bố mẹ nên biết rằng lúc vận động thể chất, cũng là lúc các em đang được học những thứ sách vở không ghi …

Trump đang chơi lại kịch bản 1985. Nhưng lần này trên bàn không phải Nhật Bản, mà là Trung Quốc

Trump đang chơi lại kịch bản 1985. Nhưng lần này trên bàn không phải Nhật Bản, mà là Trung Quốc. Fb Lê Khắc Ái  Elon Musk vài tháng trước đã nói một điều gì đó. "Nếu không có trí tuệ nhân tạo và robot, đất nước này sẽ phá sản gấp nghìn lần. Không gì khác có thể giải quyết món nợ này." Hãy suy nghĩ một chút. Người đàn ông giàu nhất thế giới đang lo sợ cho sự sụp đổ của chính đất nước mình. Vậy tại sao? Bởi vì nợ của Mỹ là 39 nghìn tỷ đô la. Lãi suất của món nợ này đã phình to đến mức Mỹ giờ đây chi cho lãi nhiều hơn cả chi cho quân đội. Một món nợ như vậy không thể trả được. Bạn chỉ có thể trốn tránh nó. Con đường trốn tránh của Mỹ cũng không phải là mới. Bộ phim này họ đã diễn cách đây 40 năm một lần. Lúc đó đối thủ là Nhật Bản. Lần này đối thủ là Trung Quốc. Vậy làm thế nào để trốn tránh món nợ này? Chỉ bằng một cách. Làm giảm giá trị đồng đô la. Bởi vì nợ bằng đô la. Càng mất giá, món nợ đó càng nhỏ lại. Món nợ vẫn giữ nguyên nhưng giờ nó mua được ít thứ hơn. Lý do Trump nó...