Bài này là một mẫu tuyên truyền vận động quần chúng kiểu “tự sự chuyển hóa”: người viết kể mình từng hoài nghi, từng suýt bị lừa, sau đó “thức tỉnh”, rồi kêu gọi người đọc cùng đứng vào trận tuyến. Đây là mô-típ rất phổ biến trong truyền thông chính trị mọi phía: lời chứng cá nhân thường có sức thuyết phục hơn khẩu hiệu trực diện. Tôi sẽ giải cấu trúc theo tầng lớp ngôn ngữ, tâm lý, kỹ thuật tuyên truyền và điểm yếu logic. I. CẤU TRÚC TỔNG THỂ CỦA BÀI Bài viết đi đúng công thức 5 bước: 1. Nhân vật ngây thơ – trung lập “Tôi vốn không quan tâm chính sự” => Tạo hình ảnh người bình thường, vô tư, không định kiến. 2. Bị dụ dỗ bởi thông tin xấu “Suýt tin”, “hoài nghi”, “ấn tượng xấu” => Tăng tính chân thực: người đọc dễ đồng cảm vì ai cũng từng hoang mang. 3. Tự nghiên cứu và giác ngộ “Tra cứu”, “nghe cựu chiến binh Mỹ”, “nghiên cứu lịch sử” => Tự phong tính chính danh tri thức. 4. Kẻ thù được xác định phản động, lưu vong, chống phá, giặc nội xâm... => Cần có đối tượng để huy độn...
Không biết rồi nước Úc này sẽ đi về đâu. - Nguyễn Tuấn - Hôm qua, tôi theo một anh bạn ghé qua tiệm sửa xe (smash repair). Chiếc xe của anh chỉ bị trầy xước nhẹ ở cánh cửa sau. Vậy mà người thợ nói phải mất đến 10 ngày mới sửa xong. Tôi thật sự ngạc nhiên. Nếu ở Việt Nam, có lẽ người ta đã thay xong cánh cửa trong cùng ngày, tệ lắm cũng chỉ mất một hai tiếng. Tôi từng mua một món hàng nhỏ trên eBay. Người bán ở ngay Sydney, cách nhà tôi chừng 20 km, nhưng phải đúng 4 ngày sau tôi mới nhận được hàng. Thật khó hiểu. Ở Việt Nam, tôi tin rằng tối đa một ngày là có hàng. Thậm chí, đã có lần tôi đặt mua đồ ở Sài Gòn và chỉ 2 tiếng sau là nhận được. Ở Úc, tôi gởi một món quà, ví dụ như vài cuốn sách, cho bạn bè ở cách 10–20 km, thường mất một đến 2 ngày mới tới nơi. Trong khi đó, ở Sài Gòn, tôi từng gởi sách và chỉ 15–20 phút là người nhận đã có trong tay, hệ thống theo dõi cập nhựt liên tục từng phút. Không chỉ dịch vụ chậm chạp, mà gần đây còn có những chuyện khiến người ta phải ...