Vào tháng 6 năm 1945, Keiko Mori – một giáo viên 22 tuổi đến từ Okinawa, Nhật Bản – nhận được lệnh phải hướng dẫn để 30 học sinh của cô tự sát bằng lựu đạn thay vì đầu hàng. Cô đã từ chối. Cô bảo các em học sinh: "Hãy sống. Dù người ta có nói gì đi nữa, hãy cứ sống". Và cô đã giấu các em trong một hang động trong rừng suốt 12 ngày, trong khi lính Nhật ráo riết tìm kiếm để ép cô và các em học sinh phải chết vì danh dự. Khi không còn thức ăn, cô hát cho các em nghe, dạy toán cho chúng bằng những viên đá. Khi lính Mỹ tìm thấy hang động, cô giáo bước ra khỏi hang với hai tay giơ cao, cầm theo một chiếc áo sơ mi trắng bảo vệ học sinh của mình. Một người lính Mỹ suýt nữa nổ súng vào cô, nhưng khi nhìn thấy áo trắng cùng những đứa trẻ phía sau, anh ta đã hạ súng và chia kẹo sô-cô-la cho chúng. Kết quả là cô và trò đã sống... Sau chiến tranh, cô Keiko từng bị một số người Nhật coi là kẻ phản bội, nhưng cả 30 học sinh của cô đều sống sót và họ rất thành đạt... Năm 1975, một bức tượng...
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ KHI QUỐC GIA CÓ TỶ PHÚ ĐẤT ĐAI >>> Nhà để ở, hay để làm giàu bằng bơm thổi? Nhà ở là nhu cầu cấp thiết của con người. Có người dành nửa đời lao động cật lực, chắt chiu từng đồng, chỉ để có một mái che đầu. Một căn nhà để cha mẹ già được nằm yên, con cái được lớn lên, vợ chồng không phải thấp thỏm mỗi lần chủ nhà báo tăng tiền thuê. An cư lạc nghiệp, bốn chữ nghe nhẹ tênh, nhưng có khi phải đổi bằng cả tuổi trẻ. Bởi vậy, kinh doanh nhà ở đàng hoàng là làm một việc có ích cho xã hội, chứ không phải điều gì cần phải dè bỉu. Một căn nhà được xây lên kéo theo công việc cho người làm vật liệu, thợ xây, người sản xuất đồ điện, đồ gỗ, người vận chuyển. Một khu dân cư có người về ở sẽ cần trường học, bệnh viện, cửa hàng, dịch vụ. Ví dụ đơn giản, trong 100 đồng người mua trả, nếu 80 đồng đi vào vật liệu, nhân công, thiết bị và những dịch vụ tạo ra căn nhà, thì đồng tiền ấy đang nuôi nhiều người cùng làm ra giá trị. Nhà xây có người ở, người ở có cuộc sống tốt hơn, người...