Thảo luận về việc nên làm khi rơi vào hoàn cảnh bết bát nhất trong đời của mấy người Hongkong. 1. Đọc lịch sử sẽ phát hiện một quy luật: Những người làm nên chuyện lớn trong giai đoạn thấp điểm, có thể ăn bám, lông bông, nhàn rỗi vô công việc, nhưng tuyệt đối không đi vặn ốc vít, bưng bê đĩa, khiêng thép; dù có phải làm việc thì cũng nhất định chọn loại nhàn nhã tự do. Mưu tính chuyện lớn cần thời gian dài suy nghĩ. Người mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, đầu óc tê dại, không thể nghĩ ra bất cứ chuyện gì . 🧐🧐🧐 2. Một người muốn làm thành những việc thực sự quan trọng, thứ hiếm có nhất thường không phải thể lực, mà là không gian tinh thần hoàn chỉnh. 👈 Nhiều người lầm tưởng rằng giai đoạn thấp điểm quan trọng nhất là "trước tiên cứ làm đại cái gì đó", chỉ cần bận rộn lên, mệt mỏi lên, chống chọi qua ngày tháng, coi như không hoang phí. Phán đoán này chỉ đúng một nửa. Đối với những người chỉ để duy trì sự sống, bất kỳ công việc nào cũng đáng tôn trọng; nhưng đối với một n...
Về vụ cháu trai sút poodle giá hạc quy tiên. Xét trên bình diện nhân học hành vi, cháu trai thuận chân phải trong câu chuyện trên không chỉ phạm phải một sai lầm về đạo đức, mà là một sự đứt gãy hoàn toàn về hệ giá trị nhân tính. Một người khi được tiến hoá đầy đủ không bao giờ để cái bản năng sơ khai (loại mã gen cần được đào thải) lấn át lý trí đến mức tung chân vào một sinh vật nhỏ bé chỉ vì một phút mất kiên nhẫn. Đây không phải là sự nóng giận, đây là dấu hiệu của một cấu trúc nhân cách bị lỗi, thiếu hụt sự kiểm soát xung năng (thứ mà giới tinh hoa luôn đặt lên làm tôn chỉ sống). Việc "sút một phát" đăng xuất rồi phi tang như một món đồ chơi hỏng không chỉ là sự tàn nhẫn, mà là biểu hiện của một tư duy hạ đẳng hèn hạ. Các em gái hãy nghe lời Anh Ba rằng em cần một người đồng hành có chỉ số IQ và EQ đủ cao để kiến tạo một mối quan hệ, chứ không phải một thằng còn loay hoay với những cơn bộc phát thú tính. Yêu bọn này có ngày em không vừa mắt nó thì sông có lúc ngườ...