Sự kiện Lực lượng người Kurd đối lập phát động cuộc tấn công vào đầu tháng 3, ngay sau cái chết của ông Khamenei, là một đòn giáng mạnh vào sự ổn định vốn đã lung lay của chế độ. Tuy nhiên, khả năng "tự thân" họ có thể thay đổi hoàn toàn chế độ thần quyền tại Tehran hay không, sẽ là một câu hỏi lý thú.
Người Kurd, một dân tộc miền núi của Iran với dân số từ 30 đến 40 triệu người, sống ở Iran, Iraq, Thổ Nhĩ Kỳ, Syria và các quốc gia khác; đã không thể thành lập một nhà nước độc lập kể từ khi Đế chế Ottoman sụp đổ. Từ lâu, họ bị chính phủ Iran đàn áp và được coi là một lực lượng nòng cốt trong phe chống Iran.
Lần này, vị thế của Họ (tập trung tại vùng Rojhelat - phía Tây Iran) đã khác rất nhiều so với các cuộc nổi dậy trước đây vì có sự thống nhất chưa từng có khi 5 đảng phái lớn (bao gồm PDKI, PAK, Komala...) đã thành lập một liên minh quân sự duy nhất với sự hỗ trợ của CIA và Israel. Các báo cáo tình báo gần đây xác nhận Mỹ đã bí mật chuyển giao vũ khí chống tăng, drone tự sát và các thiết bị liên lạc vệ tinh cho lực lượng này qua biên giới Iraq. Việc Mỹ và Israel nắm quyền kiểm soát không phận sau các đòn đánh cuối tháng 2 đã cung cấp "chiếc dù" bảo vệ quan trọng cho quân người Kurd tiến quân.
Đồng thời với chiến thuật "Vết dầu loang": Thay vì đánh trực diện vào các thành phố lớn, họ đang tiêu diệt các đồn biên phòng, kho đạn của IRGC (Vệ binh Cách mạng) ở vùng nông thôn để tạo ra "vùng giải phóng".
Việc một nhóm dân tộc thiểu số như người Kurd đơn phương lật đổ chính quyền ở Tehran có thể là rất khó, nhưng sẽ là "ngòi nổ" cho một sự sụp đổ dây chuyền.
Khi người Kurd chiếm giữ được các trung tâm hành chính ở miền Tây và kêu gọi các nhóm thiểu số khác (người Baloch ở phía Đông, người Azeri ở phía Bắc) cùng nổi dậy, quân đội Iran sẽ bị xé lẻ và không thể tập trung lực lượng cứu vãn Tehran. Ngoài ra, làn sóng đào ngũ trong bối cảnh "rắn mất đầu" sau khi ông Khamenei qua đời, có thể khiến nhiều đơn vị quân đội Iran chọn cách đầu hàng hoặc đứng về phía đối lập.
Chế độ thần quyền sẽ sụp đổ khi lực lượng của người Kurd hỗ trợ vũ trang cho người biểu tình ở Tehran; kết hợp được sức mạnh "trong nổi dậy, ngoài tấn công". Đây có thể coi là con bài chính trị then chốt của Hoa Kỳ và Do Thái trong cuộc chiến này.
(Hình của Reuter: -lực lượng nữ phòng vệ người Kurd)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét