Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

Cao Minh Khanh: CÂU CHUYỆN ĐI DU LỊCH TRUNG QUỐC

6 tiếng ngồi máy bay về Cáp Nhĩ Tân rãnh quá, nên viết đc cái stt dài như này, để mn sau này biết để né khi đi du lịch TQ 😳

- Chắc mn vẫn còn nhớ câu chuyện đi du lịch TQ, xong rồi bị dắt vào mấy khu shopping, sau đó có 1 người ra tự giới thiệu là chuyên gia hay là người sưu tầm đồ cổ, mời mn vào ăn bánh thưởng trà free, rồi thuyết giảng 1 lèo về đồ họ bán. Đại khái là món đồ này đc truyền từ đời này sang đời khác, giá trị rất cao, nay hữu duyên gặp anh chị nên để lại cho mn giá yêu thương. Hồi mấy năm trc rất nhiều người sậ.p bẫ.y và mua hàng của họ. Khi mang về tới ks thì phát hiện mấy cửa hàng dọc đường người ta bán đầy, chất lượng y chăng mà giá rẻ gấp chục lần. Thật ra cái chiêu này nó cũ mềm rồi, ít ai sậ.p bẫ.y như trước. Khi bị lôi vào mấy khu shopping tâm lý của họ sẽ đề phòng, và tránh bị dính tới những thứ gì gọi là free, như uống trà free, ăn bánh free. Lỡ ăn uống xong mà họ mang đồ ra mời mua thì bản thân rất khó xử.

- Giờ thì skill của họ được update lên 1 level mới mà chính bản thân mình và mấy bạn trong tour bị sập lúc nào không hay. Nói là l ừ a thì ko phải, vì đôi bên thuận mua vừa bán, lúc mua vẫn giao dịch vui vẻ, và SP vẫn có giá trị đối với mình, có điều giá nó quá cao hơn so với bên ngoài thôi 😂 Và khi họ triển khai chiêu thức, đều đã rào trước đón sau, vì sợ video hoặc thông tin về chỗ họ bị phát tán lên mạng. Cụ thể chiêu thức sẽ như sau :


- B1 : Xoá bỏ tâm lý đề phòng - Của free là của nợ. HDV sẽ bảo là dắt mn đến nhà của người dân tộc để trải nghiệm đồ ăn cũng như văn hoá của họ. Và chtr này đã nằm trong tour, mn ko cần phải thanh toán thêm phí gì cả.


- B2 : Rào trước, đón sau. Chị HDV dặn mình đây là nhà của người dân tộc, ở tầng 1 thì có thể chụp hình thoải mái. Nhưng lúc ăn thì ko đc chụp hình hay quay phim vì chỗ ăn là sát ngay cạnh phòng thờ của người dân tộc, việc chụp hình hay quay phim là điều bất kính. Lát sau chị chủ nhà cũng dặn tụi mình y chăng. Tụi mình cũng làm theo mà, vì lý do quá chính đáng.


- B3 : Nhiệt tình khó chối bỏ.

+ Lúc ăn, họ tiếp đãi mình rất nhiệt tình, thêm phần đồ ăn ngập tràn. Họ bảo hiện tại người ở tỉnh khác đến chỗ của họ đầu tư du lịch nhiều quá. Cho nên địa phương khuyến khích cũng như sẽ hỗ trợ cho người dân tộc tự làm du lịch tại gia. Kiểu mở cửa cho khách đến tham quan và ăn uống trải nghiệm với gia đình, chi phí 1 phần địa phương sẽ hỗ trợ. Mà gặp nét mặt với thái độ của cái chị người dân tộc đó đúng kiểu người thiểu số, ít học, nc rất chân thành. Làm tụi mình ko 1 chút hoài nghi gì luôn.


- B4 : Kể chuyện và dẫn dắt.

+ Tụi mình vừa ăn, vừa nghe chị ấy kể chuyện. Nó ko phải là câu chuyện bth, mà nó đánh đúng những vẫn đề mình luôn tò mò và thắc mắc. Câu chuyện chị kể thứ nhất là chị có 2 người chồng, và 2 người chồng ấy là anh em ruột. Và đó là truyền thống lấy vk của người Tạng. Khi mà người anh cả trong gia đình lấy vk, thì người con gái đó đồng thời sẽ là vợ cho tất cả các người con trai ruột trong gia đình của anh cả. 

+ Câu chuyện thứ 2 là câu chuyện về Thiên Táng, chị hỏi ở quốc gia mình khi mất thì mn sẽ xử lý x.á.c ntn. Mình bảo là 1 là sẽ chôn, 2 là sẽ hoả táng. Chị mới bảo nếu chôn thì sẽ chiếm đất, ko có đất xây nhà cửa hoặc cho động thực vật sống. Còn hoả táng sẽ ô nhiễm ko khí. Còn chỗ chị ở, khi mất họ quan niệm rằng 1 phần thân thể còn lại của họ có thể giúp ít được cho đời. Vì lúc còn sống chúng ta đã s á t h ạ i quá nhiều Động Vật và Thực Vật. Nên khi mất đi, đem thân thể này biếu lại cho đất trời là điều ý nghĩa nhất. Còn những người khi sống gây quá nhiều tội á.c. Lúc mất đi thì thân thể không đủ sạch sẽ để mang lên đài Thiên Táng.( Ko biết phải diễn tả ntn để mn hiểu cái cảm giác của 3 đứa mình lúc đó, ngồi ở trong nhà của người Tạng, sát bên trang thờ, rồi nghe những câu chuyện ít ai kể đến, làm tụi mình rất tò mò và cuốn theo câu chuyện lúc nào ko hay. Lúc đó cũng muốn lấy máy ra quay lại lắm mà không dám 😂. )

+ Cao trào của câu chuyện là đang ăn có một người khác tới bảo Ông đã về. Xong chị bẻ lái câu chuyện qua Ông. Chị bảo Ông ngày xưa làm ở Đài Thiên Táng, là người nghiên cứu và ghi chép lại lịch sử của những căn bệnh của người đã mất. Có đóng góp lớn cho nền y học của người Dân tộc Tạng. Những bộ phận nào mà bất thường thì Ông sẽ giữ lại để nghiên cứu và phục vụ cho y học dân tộc. Mặc dù ông chưa xuất hiện, mà hào quang của ông đã sáng nguyên cái bàn ăn của tụi mình. Đứa nào cũng tò mò về ông qua câu chuyện của chị ấy.

+ Sau đó chị bảo vs tụi mình, ông rất là tinh thông Trung Y và Tạng Y. Một lát gặp ông thì mn có thể nhờ ông bắt mạch xem tay để coi tình hình sức khoẻ ntn, mn an tâm ông xem cho thui chứ không lấy phí gì cả.


- B5 : Chuyên môn + Chốt đơn. 

+ Ông là 1 cụ lão 76 tuổi, mặt mài rất tinh tấn. Nhưng mà trong đầu mình nghĩ "Quái nhỉ, làm gì mà nó trùng hợp thế được, không biết có s.ậ.p b.ẫ.y không. Mà thui mình chừa con đường lùi bảo vs ông là ông nc chậm chậm, vì mình dốt tiếng Trung lắm, sợ nghe không hiểu hết, lỡ 1 lát tới lượt mình xem tay thì mình còn có cách để từ chối khéo. 

+ Bà chị đi cùng mình đc xem đầu tiên, tụi mình cũng ngồi kế bên xem ông bắt mạch. Ổng phán tới đâu là trúng tới đó, bà chị gật đầu lia lịa. Làm mình cảm thấy bị lung lay theo.

+ Tới lượt mình, ông bắt cũng ra đúng y chăng những bệnh mình đang có. Lúc này là mình gần như tin tưởng ở ông tuyệt đối. Nhưng đến khi ông kê thuốc ghi toa thì mình mới phát hiện "Vãi, shopping phiên bản Tạng Y". Bà chị đi cùng mình chốt đơn 6000 tệ trong 1 nốt nhạc cho thang thuốc nửa năm. Còn mình ban đầu định ko mua, nhưng vì nó quá nhiều điểm chạm, điểm chạm cho sự nhiệt tình của bà chị người dân tộc, điểm chạm về chuyên môn của ông cụ , điểm chạm về sức khoẻ của bản thân, thế là mình chốt toa thuốc 2000 tệ.

+ Khi mà lấy thuốc xong, lúc mình thanh toán thì bth. Nhưng bà chị kia sống ở Mỹ, quét ali gặp vấn đề nên hỏi có là có dùng thẻ Master đc ko. Thì bà chị người dân tộc lúc nãy chạy đi lấy cái máy cà thẻ, thao tác không có cái nào gọi là thừa, rất lanh lẹ, khác với lúc kể chuyện với tụi mình lắm. Cho nên 3 đứa bị hoài nghi nhân sinh.


-  Qua hôm sau ngồi tàu về Vân Nam, nghe 1 chị người bản xứ ở đây dặn mn ở đoàn khác là nếu có gặp chỗ nào bắt mạch xem tay khám bệnh thì đừng dính vào nhé. Thật ra thuốc cũng có tác dụng thật nhưng mà giá nó bán mắc gấp mấy chục lần bên ngoài. 2 chị em nghe đc xong nhìn nhau chỉ biết cười. Hiện tại thì chiêu nay đang áp dụng vs người Trung, hoặc ai biết tiếng Trung. Còn tour ở Việt thì mình ko biết có hay chưa.

- Ngoài câu chuyện đánh vào sức khoẻ ra, thì qua hôm sau mình cũng gặp câu chuyện đánh vào Tâm Linh, cũng khéo y chăng. Vì vậy, mn có đi du lịch TQ nên để ý 1 xí, ngoài mấy món nhỏ nhỏ linh tinh mua làm quà lưu niệm ra thì không nói. Món nào tầm chục triệu trở lên thì nên cân nhắc, vì trên taobao đều có, và giá rẻ hơn rất nhiều. Còn mấy cái thuốc thang sức khoẻ thì thui ... dư dả thì mua, còn ko né lẹ nhé ạ 😂

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét