ĐỘC TÀI VÀ BẤT ỔN
Văn mẫu quen thuộc bên chuồng là: "Mỹ can thiệp lật đổ độc tài nước nào thì nước đó tan nát, nghèo khổ, bất ổn hơn thời độc tài."
Nói chung là cực thuyết phục anh em thiện lành, đương nhiên cả bò đỏ.
Thực tế đó là đúng, nhưng là trong ngắn hạn, cũng do không đánh giá tổng thể hay lộ trình, mà chỉ nhìn xa độ 5 năm.
Thực tế là các nước độc tài kia nó đều cỡ dăm chục năm tuổi rồi, chả có mấy ông độc tài non trẻ, ít nhất cũng phải 20-30 năm, 1 thế hệ, thường cỡ 2 thế hệ trở lên.
Người dân sống dưới chế độ độc tài thì tư duy bị đúc khuôn, do giáo dục, tuyên truyền 1 chiều, thậm chí nhồi sọ. Não trạng họ phần nào đó giống robot đã được lập trình theo 1 hệ điều hành, gần như giống nhau cả.
Sự ổn định chính trị, tôn giáo, sắc tộc dưới chế độ độc tài nó cũng không dựa trên sự đồng thuận tự nguyện mà chủ yếu dựa vào sự áp đặt của lãnh tụ và nhóm cầm quyền. Thường là chiếm đa số sắc tộc, tôn giáo (hoặc ý thức hệ).
Ví dụ như người Hán và ý thức hệ CS. Ở các nước Hồi giáo thì ý thức hệ coi như là của 1 nhánh Hồi giáo cực đoan (được coi là truyền thống, nguyên bản) của 1 dân tộc chiếm đa số.
Các nước độc tài đều có mô hình chung là như vậy và thường kèm với xuất phát điểm, dân trí (thời hiện đại) không được cao, hậu thuộc địa.
Các nước CS nguyên bản kiểu Cuba hay BTT, thì có thể so sánh tương đương với các nước Hồi giáo duy trì các hệ phái bảo thủ kiểu Iran. Thường họ vẫn tự hào họ mới là chính thống, nguyên bản, xịn sò. Còn đám thế tục, cải cách, hiện đại hóa, thân phương Tây, chấp nhận nhạt màu đi, bị coi là lai căng.
Thực ra trong mắt các lãnh đạo Cuba hay BTT thì CS TQ và VN cũng là hệ lai căng, không còn thuần CS nữa. Về mặt tư tưởng, họ cũng không đánh giá cao đâu!
Nhưng nhìn chung, ở các nước mà có 1 tôn giáo (ý thức hệ) cực đoan, độc nhất, lại kèm thêm 1 dân tộc chiếm đại đa số, thì con đường dân chủ hóa là cực kỳ chông gai, thậm chí là bất khả. Vì toàn đảng (tôn giáo) và toàn dân tự chọn như vậy rồi.
Quan cũng là dân, thày của người này cũng là trò của người khác. Họ nhồi sọ lẫn nhau và không thể có 1 tư tưởng khác len lỏi vào được. Thế là độc tài, độc đoán bền vững.
Chính vì vậy, nên Ấn Độ là 1 nước không thể độc tài, do họ không có 1 dân tộc, tôn giáo hay ý thức hệ nào đủ mạnh để áp đặt quá nhiều nhóm còn lại.
Quay lại chuyện độc tài sụp đổ nhờ can thiệp của "đế cuốc". Khi có sự can thiệp từ bên ngoài quá mạnh, thì coi như dân chủ, tự do rơi vào đầu người dân nước ấy. Họ không tránh khỏi bị sốc phản vệ.
Bao năm sống theo kiểu ngồi dưới đáy giếng, thấy trời là cái lỗ tròn bé xíu, giờ bị lôi lên mặt đất, sao tránh khỏi bị chói sáng, thậm chí ốm chết vì thay đổi thời tiết, môi trường sống. Nước càng độc tài, đóng cửa thủ dâm lâu năm, thì bệnh đó càng nặng.
Vì thế mà liệu pháp sốc, bởi sự can thiệp từ bên ngoài, đều dẫn tới hậu quả giống nhau là bất ổn, nội chiến, nghèo đói nhanh cũng 5-10 năm, chậm thì 15-20 năm. Cần hiểu là não bị nhồi sọ 2-3 thế hệ, thì tẩy não cũng phải mất 1 thế hệ.
Thời độc tài, người ta không dám đánh nhau, vì bị thằng thống trị nó trói những thằng có mâu thuẫn lại. Giờ được thả cả ra thì lao vào đánh nhau tiếp thôi. Đều là mâu thuẫn từ xưa cả, chứ thằng Mỹ đâu tạo ra mâu thuẫn.
Về kinh tế cũng vậy, bao cấp lâu năm, giờ tự lo bươn chải, có ai biết làm ăn cá thể nữa đâu, sao không chết đói? Các nước độc tài còn đỡ hơn CS ở chỗ nó vẫn duy trì kinh tế thị trường, thường chỉ có màu sắc XHCN kiểu quốc hữu hóa 1 số ngành mũi nhọn kiểu dầu mỏ. Nên về kinh tế sẽ nhanh phục hồi hơn.
Tóm lại, tất cả các nước độc tài mà thay đổi chế độ đột ngột đều dẫn tới bất ổn, nghèo đi ít nhiều, nhưng về tương lai, có thể 5-10 năm, có thể 15-20 năm, là sẽ đi lên. Cũng có trường hợp là không hơn thời độc tài, nhưng ít thôi. Về triết lý phát triển nó là vậy.
Thời gian phục hồi nhanh hay chậm phụ thuộc dân trí mỗi nước độc tài. Do họ bị nhồi sọ cỡ nào, nhồi lâu thì tẩy lâu. Nên nếu so sánh BTT, Cuba, Iran, Venezuela thì khả năng phục hồi sẽ theo thứ tự từ dưới lên. Venezuela nhanh nhất còn BTT lâu nhất.
Anh em bên chuồng vẫn dựa vào thực tế đó để tuyên truyền rằng độc tài là ưu việt, tối ưu và cần phải duy trì và dân chủ tự do là bất ổn, hỗn loạn.
Thực tế cho thấy rồi, muốn ổn định hoàn hảo thì quay về máng lơ.n kiểu Cuba, BTT. Còn muốn phát triển thì buộc phải "lai căng" (đồng nghĩa với cải cách), phải học hỏi cái tốt của các ý thức hệ khác, tôn giáo khác, hệ thống chính trị khác.
Vấn đề là nhà cầm quyền muốn lai căng tới đâu, muốn cải cách tới đâu, muốn vì lợi ích quốc gia, dân tộc hay lợi ích cá nhân, phe nhóm? Họ sẽ lựa chọn sự cải cách theo câu trả lời của họ. Chứ nếu chỉ vì cá nhân, thì Cuba hay BTT có nghèo cỡ nào thì lãnh tụ vẫn giàu chả kém TT Mỹ đâu.
VN đang đứng trước thời khắc lịch sử, giống giai đoạn 89-91. Muốn chuyển đổi mềm và nhanh, không có hay ít hỗn loạn, thì cần nâng dân trí trước. Dân khôn rồi tức là họ đã có sẵn tâm thế đón nhận sự cải cách, thì cải cách mới không gây sốc phản vệ.
Còn cứ nhồi mãi, bảo vệ nền tảng tư tưởng giáo điều, thì chính nó sẽ cản trở sự cải cách và tạo nên sự hỗn loạn khi chẳng may (hay may mắn) rơi vào vòng xoáy thay đổi của thời đại.
Nên mới có thơ ăn cắp rằng:
Bâng khuâng đứng trước đôi dòng nước
Chọn 1 dòng hay để nước trôi.
- Dương Quốc Chính -
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét