Chuyển đến nội dung chính

Đặng Văn Thuận: Vị tư lệnh bóng ma của Hezbollah (Bài 2)

Link: https://www.facebook.com/share/p/1N3iLMZ9E3/

Series kể về chiến dịch Mossad săn lùng Imad Mughniyeh – Vị tư lệnh bóng ma của Hezbollah 

Bài 2 

Bài này nói về cách Mossad cuối cùng đã lần ra hắn.

Sau cuộc chiến năm 2006, tình báo Israel xác định việc tìm kiếm Mughniyeh là ưu tiên hàng đầu. Họ cử những người giỏi nhất vào vụ này. Họ huy động mọi nguồn lực có trong tay, nhưng họ cũng biết rằng họ cần sự trợ giúp. Người đàn ông này đã qua mặt họ quá lâu, họ không thể một mình đối phó. Đây là lúc người Mỹ vào cuộc.

CIA và Mossad có lịch sử hợp tác lâu dài nhưng mối quan hệ đó không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Mỗi bên đều có những điều giữ lại không chia sẻ với bên kia. Có những bất đồng về chiến thuật và ưu tiên. Nhưng khi nói đến Mughniyeh, cả hai cơ quan đều đồng ý rằng hắn phải bị tìm ra và phải bị ngăn chặn. Vì vậy, họ bắt đầu chia sẻ thông tin tình báo cởi mở hơn trước.

Vệ tinh Mỹ cung cấp hình ảnh trên không. Các nguồn tin trên thực địa của Israel cung cấp các mảnh ghép. Cùng nhau, họ bắt đầu tạo dựng một bức tranh đầy đủ hơn về nơi Mughniyeh có thể đang ẩn náu.

Nhưng đây là điều phức tạp khi săn lùng một người như Mughniyeh: không thể chỉ tìm ra hắn một lần rồi lập tức tấn công. Hắn di chuyển quá thường xuyên và quá thận trọng. Phải tìm ra một quy luật. Phải xác định được một thời điểm và địa điểm mà họ có thể chắc chắn hắn sẽ xuất hiện. Điều đó cực kỳ khó bởi, như đã nói, hắn gần như không bao giờ hành động theo thói quen cố định.

Bước đột phá đến từ một nguồn bất ngờ. Trong nhiều năm, Mossad đã tuyển mộ một mạng lưới điệp viên ở Lebanon và Syria. Hầu hết chỉ cung cấp thông tin tình báo cấp thấp, nhưng một trong số họ, danh tính chưa bao giờ được công khai, đã tiếp cận được vòng thân tín của Mughniyeh. Không đủ gần để biết hắn đang ở đâu vào bất kỳ thời điểm cụ thể nào nhưng cũng vừa đủ để biết những sự kiện hắn có thể tham dự: các cuộc họp, những buổi tụ tập, lễ kỷ niệm, những nơi mà bóng ma có thể thoáng xuất hiện.

Vào cuối năm 2007 và đầu năm 2008, nguồn tin này báo cáo rằng Mughniyeh đang dành nhiều thời gian hơn ở Damascus, Syria. Điều này đáng chú ý bởi Syria là nơi hắn cảm thấy an toàn. Khác với Lebanon, nơi có nhiều phe phái và những kẻ có thể là mật thám, Syria nằm trong tay chính quyền Assad vốn là đồng minh của Iran và Hezbollah. 

Damascus được xem là một thánh địa. Nhưng ở nơi mà bạn cảm thấy an toàn đôi khi lại khiến bạn trở nên bất cẩn, và đó chính xác là điều dường như đã xảy ra. Mughniyeh bắt đầu buông lơi cảnh giác. Hắn bắt đầu tham dự nhiều sự kiện hơn. Hắn bắt đầu gặp gỡ người khác ở những địa điểm không hoàn toàn an toàn. Và Mossad đang theo dõi.

Nhóm tình báo bắt đầu nhận ra điều gì đó: Mughniyeh có vẻ lui tới thường xuyên ở một khu phố sang trọng tại Damascus tên là Kafr Sousa. Đây là khu ngoại giao, đầy các đại sứ quán và văn phòng của nhiều tổ chức khác nhau, nơi mà những hoạt động bất thường có thể trông không đến nỗi khả nghi. Và có một tòa nhà cụ thể thu hút sự chú ý của họ: một trung tâm văn hóa Iran, nơi là điểm gặp gỡ của các quan chức Iran và Hezbollah. 

Họ bắt đầu theo dõi địa điểm này chặt chẽ, ghi lại ai ra vào, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của Mughniyeh. Nhưng họ vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn hắn ở đó. Họ cần thêm thứ gì đó.

Thứ đó đến dưới dạng một buổi lễ kỷ niệm. Đầu năm 2008, sẽ có một buổi tiếp tân đánh dấu ngày kỷ niệm Cách mạng Hồi giáo Iran. Đây là loại sự kiện mà các quan chức cấp cao của Hezbollah có thể tham dự, loại sự kiện mà Mughniyeh có thể cảm thấy thoải mái để lộ mặt, dù chỉ trong chốc lát. Các nhóm tình báo nỗ lực xác nhận liệu Mughniyeh có mặt ở đó hay không. 

Thông qua các nguồn tin, thông qua các liên lạc bị chặn, thông qua mọi phương tiện có trong tay, họ cố gắng xác định xem bóng ma có xuất hiện không. Và cuối cùng, họ có được xác nhận: Imad Mughniyeh dự kiến tham dự một buổi tụ họp tại Damascus vào ngày 12/2/2008.

Giờ đây họ đứng trước một quyết định khó khăn. Họ biết hắn sẽ ở Damascus, nhưng không biết chính xác hắn sẽ ở đâu vào từng thời điểm trong buổi tối hôm đó. Họ không thể đơn giản là ném bom cả khu phố. Họ cần sự chính xác tuyệt đối. Họ cần biết chính xác hắn sẽ ở đâu và vào lúc nào.

Đây là lúc những nghiệp vụ đặc biệt phát huy tác dụng. Các điệp viên Mossad, có thể với sự hỗ trợ của các đặc vụ địa phương, đã xác định được chiếc xe Mughniyeh sẽ sử dụng tối hôm đó. Một số báo cáo nói họ có một nguồn tin nội bộ cho biết chiếc xe đó. Số khác nói họ phát hiện ra qua giám sát. Dù thế nào, họ đã biết đó là chiếc xe nào.

Họ quyết định dùng bom xe. Rủi ro cao: Damascus là thành phố thủ đô đầy nhân viên an ninh. Đưa bom vào thành phố, đặt bom và kích nổ mà không bị bắt là điều cực kỳ khó, nhưng đây cũng là cách đáng tin cậy nhất để tiêu diệt Mughniyeh.

Một cuộc tấn công bằng drone hay tên lửa có thể trượt mục tiêu, có thể gây thương vong ngoài ý muốn quá nhiều, hoặc có thể bị quy trách nhiệm công khai cho Israel, dẫn đến những hệ quả ngoại giao. Một quả bom xe, ngược lại, có thể đổ lỗi cho bất kỳ kẻ thù nào trong số vô số kẻ thù mà Mughniyeh đã gây ra trong suốt cuộc đời.

Theo nhiều báo cáo, chiến dịch này là nỗ lực phối hợp giữa CIA và Mossad. Người Mỹ được cho là đã cung cấp công nghệ chế tạo quả bom: một thiết bị tinh vi được thiết kế để kích nổ từ xa với độ chính xác tuyệt đối. Phía Israel đảm nhận năng lực triển khai trực tiếp tại Damascus.

Quả bom được giấu trong lốp dự phòng gắn ở phía sau một chiếc Mitsubishi Pajero mà tình báo xác định là xe Mughniyeh sẽ dùng. Một số tài liệu nói thiết bị được cài đặt từ vài tuần trước. Số khác nói chỉ ngay trước đêm hành động. Dù thế nào, thiết bị đã ở vị trí và sẵn sàng.

Đêm ngày 12/2/2008, Mughniyeh tham dự buổi lễ tại Damascus. Theo các báo cáo, hắn có vẻ vui vẻ. Hắn đã sống sót quá lâu. Hắn đã qua mặt người Mỹ. Hắn đã qua mặt người Israel. Hắn đã trở thành huyền thoại trong thế giới của mình. Sau tất cả những năm tháng đó, có lẽ hắn đã cho phép bản thân tin rằng mình bất khả xâm phạm.

Khoảng 10 giờ 30 tối hôm đó, Mughniyeh rời buổi tụ họp và đi bộ ra xe. Hắn bước vào chiếc Pajero và chuẩn bị lái đi. Đường phố yên tĩnh. Chỉ là một đêm bình thường ở Damascus. Chỉ là một đêm nữa của một bóng ma từng thoát chết bao nhiêu lần. Rồi quả bom phát nổ.

Vụ nổ dữ dội nhưng có kiểm soát. Nó phá hủy chiếc xe và giết chết Mughniyeh ngay tại chỗ. Hắn không kịp biết chuyện gì đã xảy ra. Sau 25 năm qua mặt những cơ quan tình báo hàng đầu thế giới, sau bao lần thay đổi khuôn mặt, không dùng điện thoại, không ngủ hai đêm ở cùng một chỗ, sau tất cả những điều đó, bóng ma đã chết.

Tin tức về cái chết của hắn gây chấn động khắp Trung Đông và vang xa hơn thế. Hezbollah ban đầu từ chối xác nhận. Rồi khi họ xác nhận, họ tuyên bố trả thù. Các quan chức Iran gọi đây là hành động chiến tranh. Syria mở điều tra nhưng không bao giờ xác định được kẻ thủ ác. Còn ở Israel và Mỹ, có một sự thỏa mãn thầm lặng rằng một trong những người đàn ông nguy hiểm nhất trên Trái Đất cuối cùng đã không còn nữa.

Nhưng chính xác chiến dịch đó đã diễn ra như thế nào? Hãy phân tích kỹ hơn vì các khía cạnh kỹ thuật rất đáng chú ý.

Quả bom được cho là được cài bên trong lốp dự phòng gắn ở phía sau chiếc Pajero, kiểu thiết kế phổ biến trên loại xe đó, nơi lốp dự phòng lộ ra bên ngoài và dễ tiếp cận. Bằng cách giấu chất nổ bên trong phần đệm của lốp, những kẻ gài bom đảm bảo sức nổ sẽ hướng về phía trước vào ghế lái. Cơ chế kích nổ dường như dựa trên liên lạc vệ tinh.

Một người điều hành, có thể cách đó hàng nghìn kilômet, đang theo dõi hiện trường thông qua hình thức giám sát nào đó. Khi Mughniyeh bước vào xe và được xác nhận đang ngồi sau vô lăng, tín hiệu được gửi đi. Bom phát nổ chỉ trong vài giây.

Mức độ chính xác này đòi hỏi năng lực tình báo và kỹ thuật đặc biệt. Phải biết xe nào hắn sẽ dùng. Phải tiếp cận được chiếc xe đó. Phải cài bom mà không bị phát hiện. Phải có hệ thống giám sát thời gian thực tại hiện trường. Và phải có hệ thống liên lạc có thể gửi tín hiệu kích nổ tức thì. Chỉ một số ít cơ quan tình báo trên thế giới có thể thực hiện điều như vậy. Và vào đêm hôm đó, họ đã làm được.

(Còn tiếp)

#Mossad #truyentinhbao #spy #diepvien

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....