Chuyển đến nội dung chính

Một nhà nước Hồi giáo không thể xây dựng trên nỗi sợ hãi – và cuộc đời bi kịch của Montazeri

Một nhà nước Hồi giáo không thể xây dựng trên nỗi sợ hãi – và cuộc đời bi kịch của Montazeri.

Năm 1988, giữa những cơn sóng dữ của chiến tranh và thanh trừng, Ayatollah Hossein-Ali Montazeri đã viết cho người thầy cũ của mình một câu mà về sau trở thành dấu ấn của cả đời ông:

“Một nhà nước Hồi giáo không thể xây dựng trên nỗi sợ hãi.”

Câu nói ấy không chỉ là lời phản đối các vụ hành quyết tù nhân chính trị Iran năm 1988. Nó là khoảnh khắc mà một con người bước qua ranh giới giữa quyền lực và lương tâm.

Để hiểu câu nói đó, cần trở lại từ đầu — với ba con người và ba thế hệ khác nhau của cách mạng Iran.

Ruhollah Khomeini, đại giáo chủ đầu tiên, thủ lĩnh tinh thần, nhà lãnh đạo của Cách mạng Hồi giáo Iran năm 1979 sinh năm 1902. Khi Cách mạng Hồi giáo bùng nổ năm 1979, ông đã 77 tuổi, một giáo chủ lưu vong trở về như biểu tượng sống của cuộc nổi dậy. Hossein-Ali Montazeri sinh năm 1922, khi ấy 57 tuổi — đủ trẻ để là học trò, đủ trưởng thành để trở thành nhà lý luận của hệ thống mới. Còn Ali Khamenei - đại giáo chủ đương nhiệm vừa chết hôm qua, sinh năm 1939, mới 40 vào năm 1979 — trẻ hơn gần một thế hệ, đang nổi lên như một giáo sĩ chính trị năng động.

Ba người đàn ông ấy đại diện cho ba tầng quyền lực khác nhau, cũng là 3 ngả rẻ khác nhau của phong trào hồi giáo Iran 1979 đầy vinh quang và cay đắng, cuộc cách mạng thành công vang dội nhưng cũng là bi kịch của dân tộc..

Montazeri sinh ra tại Najafabad trong một gia đình nông dân trung lưu. Ông lên Qom từ rất sớm để học thần học và nhanh chóng trở thành học trò xuất sắc của Khomeini. Nếu Khomeini là người thổi bùng ngọn lửa của học thuyết Velayat-e Faqih, thì Montazeri là người đặt nền móng lý luận cho nó. Ông không chỉ tin vào quyền lực của giáo sĩ; ông giúp hệ thống hóa quyền lực ấy thành học thuyết hiến định.

Trong những năm chống Shah, ông nhiều lần bị bắt giam. Ông là người của cách mạng trước khi là người của nhà nước.

Khi Cách mạng Hồi giáo thành công năm 1979, Khomeini trở thành Lãnh tụ tối cao ở tuổi 77. Montazeri, ở tuổi 57, là một trong những giáo sĩ có uy tín nhất và nhanh chóng trở thành trụ cột lý luận của chế độ mới. Khamenei, trẻ trung, hăng hái, nồng nàn yêu nước và yêu Hồi giáo mới 40 tuổi, tham gia điều hành nhà nước trong vai trò chính trị.

Năm 1985, Hội đồng Chuyên gia Tối cao Iran chính thức công bố Montazeri là người kế vị tương lai của Khomeini. Ở tuổi ngoài 60, ông gần như chắc chắn sẽ trở thành Lãnh tụ tối cao tiếp theo kế tục Khomeini. Về học thuật và uy tín thần học, ông vượt trội nhiều người cùng thời, kể cả Khamenei - một ngôi sao sáng đang lên. Ông là “lãnh tụ đang chờ đến lượt mình ngồi vào ghế tối cao”.

Nhưng lịch sử không vận hành bằng học thuật thuần túy. Nhiều nhà cải cách, nhiều nhà lãnh đạo tưởng như đương nhiên nhưng rồi bị gạt đi khi chiếc ghế chỉ cách mình một gang tay.

Năm 1988, khi Montazeri 66 tuổi và Khomeini đã ngoài 86 tuổi, quá già yếu thì chiến tranh Iran–Iraq kết thúc. Cùng năm đó diễn ra các vụ hành quyết tù nhân chính trị Iran quy mô lớn. Montazeri phản đối. Ông viết thư cho Khomeini, cảnh báo rằng những vụ xử tử ấy sẽ làm hoen ố cách mạng Hồi giáo và làm mất tính chính danh đạo đức của nhà nước Cộng hoà Iran.

Và đó chính là thời khắc quyết định đối với cuộc đời và sự nghiệp của ông, với cả Khamenei và rồi cả số phận cuộc Cách mạng Hồi giáo 1979 mà đến giờ, sau gần 40 năm (1988-2026) mới nhìn thấy hậu quả.

Khomeini đại diện cho quyền lực cách mạng tuyệt đối — quyền lực bảo vệ nhà nước Hồi giáo bằng mọi giá. Montazeri, lần đầu tiên, đứng về phía một nguyên tắc khác: đạo đức phải đứng trên quyền lực; đạo đức và lẽ phải đứng trên thần quyền.

Tháng 3 năm 1989, Montazeri bị tước bỏ vị trí kế vị. Vài tháng sau, Khomeini qua đời. Thay vì Montazeri, Hội đồng Chuyên gia chọn Khamenei mới 50 tuổi làm Lãnh tụ tối cao.

Từ đó, ba mô hình quyền lực tách biệt hẳn. Khomeini là quyền lực cách mạng mang tính biểu tượng tuyệt đối. Khamenei trở thành quyền lực thể chế — kiểm soát nhà nước, an ninh và lực lượng vệ binh độc đoán và cấu trúc quyền lực. Còn Montazeri, mất quyền lực nhà nước, dần dần chỉ còn quyền lực đạo đức và mất dần địa vị.

Trong những năm sau đó, Montazeri không quay lưng với Cộng hòa Hồi giáo. Ông không kêu gọi lật đổ hệ thống mà ông góp phần dựng lên. Ông điều chỉnh chính học thuyết mà mình từng góp phần xây dựng, cho rằng Velayat-e Faqih phải có giới hạn, rằng lãnh tụ phải chịu trách nhiệm trước nhân dân, rằng tôn giáo không thể dựa vào cưỡng bức để tồn tại.

Ông bị quản thúc tại gia. Bị hạn chế giảng dạy. Nhưng ông không im lặng.

Năm 2009, khi ông qua đời ở tuổi 87, tang lễ của ông trở thành một cuộc biểu tình lớn. Ông không bao giờ trở thành Lãnh tụ tối cao. Nhưng ông trở thành lương tâm của một hệ thống mà ông từng giúp dựng lên.

Lịch sử đã chọn quyền lực thể chế thay vì quyền lực đạo đức. Ông đã mất 15 năm nay, không kịp chứng kiến số phận "đứa con tinh thần" mà ông chung tay xây dựng.

Nhưng câu nói của Montazeri vẫn còn đó: "Một nhà nước Hồi giáo không thể xây dựng trên sự sợ hãi."

Đó không chỉ là lời chỉ trích. Đó là bản tóm tắt cuộc đời ông — một con người đã thay đổi khi đứng trước lựa chọn giữa quyền lực và lương tâm.

Xem đây nhé https://youtu.be/xTWsrltgrng?si=y-PlOxHJ8iYnyiks

(Tèo, Vừa đi đường, Vừa kể chuyện)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...