Chuyển đến nội dung chính

THIỀN GIẢ THÌ ẮT CUỒNG DÂM/ THIỀN THẬT GẶP PHẬT ĐÂM PHẬT

THIỀN GIẢ THÌ ẮT CUỒNG DÂM 

THIỀN THẬT GẶP PHẬT ĐÂM PHẬT

Lâu nay, người ta phải nghe nhiều chuyện về sự hủ bại kinh khủng nơi cửa Thiền "ở ta". Đủ cả tham nhũng, hối lộ, chạy chức chạy quyền, nhóm lợi ích... cho chí dâm ô, hủ hóa, hiếp dâm. Tại sao những người định tâm dứt bỏ bụi trần, kiên gan tu luyện mà cũng một ngày hóa "yêu râu xanh"?

Tất nhiên, tính dục, là thứ không ai có thể chạy trốn, các bậc "chân tu" đại định thì cũng chỉ "hóa" được nó chút nào đó để "biến" nó thành dạng năng lượng "cao cấp" hơn, mà thôi. Trong khi, những kẻ hành Thiền "tự phát" toàn loại "tay tu", thì 99,99% là trược khí nặng nề, thoát sao được.

Khi hành Thiền (thường là không đúng cách, không đúng "đường lối"), tính dục bị ức chế, dẫn tới ẩn ức nặng nề. Cái của nợ này khốn nịn lắm, càng ép thì nó càng chặt, càng chặt thì độ bung ra càng mạnh. Ắt có ngày tức nước vỡ bờ. "Cách mạng" nổ ra. Khi ẩn ức bị dồn nén, nó sẽ tìm đường thăng/thoát. Nếu "não trạng" của hành giả không có khả năng "tạo cửa", nó sẽ phá tanh bành thân-tâm-ý người đó, tẩu hỏa nhập ma, phát điên luôn. Cho nên, có những kẻ lên cơn cuồng dâm mà làm chuyện đồi bại, thì cũng là "phúc" cho chúng, như một cách thoát khỏi bị điên nặng.

Vì thế, đừng ngạc nhiên hay kinh ngạc quá. Những "Thiền giả chuyên nghiệp" nên nhớ chuyện này, về những thương binh/người tàn tật bị cụt tay/chân. Chân, tay họ bị cụt, nhưng đau đớn thay, hệ thần kinh vận động vẫn "nguyên vẹn", tức là nó vẫn nhớ cái chức năng điều khiển tay/chân của mình. Cho nên, có nhiều khi hệ thần kinh người đó vẫn gây ra ngứa ngáy, xót xa, đau đớn ở bàn tay hay bàn chân (trong khi những bộ phận ấy đã mất), chứng này Tây lông gọi là PHANTOM LIMB. Lúc ấy thì là địa ngục thực sự với họ, vì không có cách nào có thể làm chấm dứt được cái nỗi đau/xót/ngứa ấy. Nói chuyện này vì biết, ở nhiều Thiền viện, người ta thường ăn rau răm và dùng các loại thuốc để cắt khoái cảm tình dục, nhưng tất nhiên là vô ích, phải không? Thậm chí, có những nhà sư đã bực lên lấy dao rựa chặt đứt cả cặc dái (chuyện trước đây bên Thái, và không ít "ở ta" bây giờ, trên mạng đầy bài viết). Trời đất ạ, những vị teo dái, đứt cặc ấy sẽ khổ sở thế nào thì biết rồi đấy. Khác gì những người cụt chân/tay, họ vẫn đau, vẫn cương, vẫn thèm, ở trung ương thần kinh, chứ không phải hạ bộ (tèo rồi còn đâu), mà hỡi ôi, họ chỉ có quằn quại đến điên cuồng chứ không thoát được.

Cho nên, càng tu Thiền lắm dễ càng dâm tục, không thì thành người thực vật à, và "đốc chứng" ra nhiều bệnh hoạn. Như Khuyển Điếm Thiền giả ("nhà thơ dân gian" Bảo Sinh), ổng nói làm thơ Mật Tông, mà mềnh đành phải gọi là "tật mông", vì dậm dật vô cùng. Như Osho Thiền thật, lúc thất sủng bị đuổi khỏi Hoa Kỳ vẫn hai tay quắp năm em tóc vàng phi chuyên cơ trở về Ấn Độ. Mềnh từng nghe những chuyện quát nạt, khắc nghiệt và luôn trở chứng của Thích Nhất Hạnh khi sang tuổi già. Và đã nghe về những phát ngôn quá khích, bất chấp, biện biệt của Đức Dalai Lama (không tin, đi mà "gúc"). Các "đại guru" cũng không ai trốn thoát được thân xác mình, dù 1 sát na. Chiêm tinh Tây cũng có câu: "You are willingly taken prisoner by your hormones." (Bạn tự nguyện để cho hormone của mình bắt làm tù binh) Hey! Sao không để cho phạc-nhiên?!

.

Tại sao nói “Thiền thật gặp Phật đâm Phật”? 

Đó là công án nổi tiếng của Thiền sư vĩ đại Lâm Tế (Linji Yixuan), khi ngài phán: “Phùng Phật sát Phật, phùng Tổ sát Tổ.” Ý không phải giết thật, mà là phá mọi chấp trước. Khi hành giả còn bám vào hình tượng Phật, lời dạy hay quyền uy của Tổ, tâm vẫn còn lệ thuộc. Lâm Tế dạy rằng CON ĐƯỜNG GIÁC NGỘ đòi hỏi dũng khí cắt đứt mọi thần tượng, mọi khuôn mẫu, kể cả những biểu tượng thiêng liêng nhất. “Sát” ở đây là giết cái ảo tưởng trong TÂM MÌNH, không phải giết người. Chỉ khi dám phá vỡ mọi chỗ nương tựa, người tu mới trực tiếp gặp bản tâm của mình – tự do, sống động, không bị trói buộc bởi bất kỳ hình bóng nào. Vì kẻ còn quỳ trước Phật thì chưa thể đứng dậy, làm Phật. 

.

BONUS [Một chuyện Thiền "cách tân"]:

Có một người hỏi Thiền sư: "Đại sư, bạn gái tôi tuy có một số ưu điểm, nhưng những khuyết điểm của cô ấy làm tôi rất khó chịu. Làm cách nào để cô ấy chỉ có ưu điểm mà không có khuyết điểm bây giờ?"

Thiền sư cười đáp: "Phương pháp rất đơn giản, nhưng mà nếu muốn ta bày cho thì thí chủ trước tiên hãy xuống núi tìm cho ta tờ giấy chỉ có mặt phải không có mặt trái về đây."

Người kia trầm ngâm một lát rồi hạ sơn. Rất nhanh sau đó anh ta trở lại và đưa cho Thiền sư... một tờ báo Nhân Dân.

Từ đó Thiền sư độn nhập không môn, không vấn thế sự nữa.

[TG: Internet]

.

[18/6/17 | Bài đã in trong sách Phạc Nhiên Đy] 

.

#phacnhiendy #phac_nhiên_đáp_giả

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....