Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2018

CHUYỆN VỀ MỘT THIÊN TÀI QUÂN SỰ, MỘT “BADBOY” CỦA LỊCH SỬ: TRẦN KHÁNH DƯ.

Link : https://www.facebook.com/dung.phan.77 Trần Khánh Dư, một bậc tài hoa nhưng không hoàn hảo, một “cơn gió chướng” trong dò ng chảy lịch sử Việt Nam với những phát ngôn và hành động thô bỉ. Nhưng, là một người coi trọng tự do cá nhân trong thời đại phong kiến, một người đạp bằng dư luận mà sống, một vị tướng thiên tài, một quý tộc đặc sắc, và cả một sự cô đơn trong một mối tình oan nghiệt. 1. TÀI NĂNG, MỐI TÌNH VÀ "GIÓ CHƯỚNG THỜI ĐẠI" Người đàn ông ấy là một nhân vật “nửa chính nửa tà”. Ông không phải là kiểu “yêu nước thương dân” như trong tiểu thuyết, hoặc kiểu được xây dựng để “yêu nước thương dân”. Đại Việt Sử ký Toàn thư có viết: "Khánh Dư tính tham lam, thô bỉ, những nơi ông ta trấn nhậm, mọi người đều rất ghét. Nhân Tông chỉ tiếc ông có tài làm tướng, nên không nỡ bỏ mà thôi". Trần Khánh Dư là một “badboy”. Cũng giống như cách các anh chàng “badboy” thừa sự tự tin về tài năng, mang vẻ ngoài và sự mạnh bạo của bản thân để quyến rũ các cô nàng....

Những mẩu chuyện Tháng 4...

Ngày 30/4 mình kể 2 mẩu chuyện của những người xung quanh: Câu chuyện thứ nhất: Chú hàng xóm xưa là lính Việt Nam Cộng Hòa kể về những ngày sau 30/4/1975 chú ra trình diện… Anh cán bộ hỏi chú “Tại sao chú lại theo lính ngụy mà không theo cách mạng…” . Chú trả lời “Lỗi không phải tôi, lỗi là tại ông Hồ khi ký hiệp định  Genève  phân chia 2 miền ông ấy chọn Miền Bắc… nếu ông Hồ chọn Miền Nam thì bây giờ tôi đang ngồi ở ngoài Hà Nội hỏi các chú câu này…” . Câu chuyện thứ 2: Trong công ty mình làm có 1 chị đồng nghiệp người Hà Nội, chị kể: “Con chị nói… mẹ ơi nếu không giải phóng Miền Nam thì không biết mẹ con mình sống ở đâu nhỉ, con không thích sống ở Hà Nội…Chị không trả lời được” . Mình nói với chị: “Chị nói với con của chị là… Nếu Miền Nam giải phóng Miền Bắc thì sau giải phóng mẹ con mình vẫn vào Sài Gòn sống…”

TRIẾT HỌC ĐƯỜNG PHỐ 2.0: Tại sao nhiều người không thể ngừng quay tay và những điều tôi hiểu ra sau 160 ngày

Link : https://triethocduongpho.net/2018/04/19/tai-sao-nhieu-nguoi-khong-the-ngung-quay-tay-va-nhung-dieu-toi-hieu-ra-sau-160-ngay Tôi đã hiểu ra rằng phần lớn mọi người sẽ không bao giờ ngừng quay tay. Tôi cũng đã hiểu rằng quay tay là một miếng dán y tế (loại tồi) cho những vấn đề sâu xa hơn của bạn. Nó là núm vú giả phiên bản dành cho người lớn. Nhiều người trong xã hội hiện nay gặp phải những kiểu nghiện khác nhau, và quay tay khi xem phim khiêu dâm chỉ là một trong số đó. Họ lún sâu tới mức chẳng dừng lại để nghĩ xem liệu còn có cách nào khác hay không. Họ không thể thừa nhận rằng thói quen của mình thật ra rất tệ hại. Đối với nhiều người, ngừng thủ dâm cũng giống như bị chặt mất một cánh tay vậy. Khi ngày càng lún sâu, bạn sẽ bắt đầu tự hỏi: “Cái trò này có ổn không nhỉ?” Thế rồi bạn google được một mớ thông tin và thấy hầu hết mọi người đều cho rằng quay tay là chuyện bình thường, và NoFap thật ngu. Bạn tự nhủ, “Biết ngay mà. Haha, một lũ thảm hại!” Và bạn tiếp tục quay t...

Dân Sài Gòn xưa: Cha con thằng Tèo.

Link : https://www.facebook.com/groups/DanChoiSaigonXua/permalink/1512653298860310/ *Hắn ra tù. Tự biết không có ma nào đến đón, đành dứt khoát bước đi. Xe ôm vào giờ này không thiếu, nhưng hắn thích đi bộ dọc theo đường Lê văn Duyệt lững thững đi hoài như người rảnh rang lắm, trời sập tối mới thấy bùng binh Chợ Saigon. Khách sạn công viên Quách thị Trang " xưa nay là chỗ ngủ tốt nhất của dân bụi đời Saigon . Trong một năm hắn ở tù, khu vực này đã được sửa sang, trồng trọt đủ thứ hoa kiểng. Lại thêm nhiều đèn chùm đầy màu sắc, đứng xếp hàng khoe vẻ đẹp, khoe ánh sáng.* *10 giờ đêm. Hắn lại quảy túi đi... Rồi cũng phát hiện ra chỗ ngủ lý tưởng. Cái cầu thang gỗ của dãy phố cạnh nhà thương , phía ngoài có tàn cây phượng che khuất ánh đèn, tối tối ....cỡ ánh sáng đèn ngủ. Hắn nghĩ: "Chỗ này chắc nhiều muỗi, . Moi từ cái túi ra tấm vải xanh cũ bèo nhèo, có thể gọi tạm là mền, trải ra, kê túi gối đầu lên, hắn nhắm mắt. Đi bộ mệt mỏi cả ngày nên hắn ngủ rất ngon.* *Gần sáng,...

Những câu chuyện về Tháng 4 năm 1975 (sưu tầm)

Facebooker Anka Phạm đăng trong FB Miền Nam Việt Nam Chuyện về một người lính Biệt Động Quân      Tôi mất anh đã hơn 40 năm rồi, ngày mà quê hương còn rền vang tiếng súng, tiếng đại bác.. của những trận chiến ác liệt như Pleime, Đồng Xoài, Bình Giã… Lúc đó tôi còn là một người đàn bà 25 tuổi, mở một quán rượu gần đồn lính, thời bấy giờ không biết làm gì để nuôi cuộc sống còn của mình, cha mẹ chết, có người yêu đi lính cũng đã gục ngả trên chiến trường, nhà cửa tiêu tan vì chiến tranh, buồn quá, nhân có con bạn học cũ hoàn cảnh gần như tôi, nhưng nó còn đau hơn tôi là chồng nó bỏ gia đình đi tập kết ra Bắc, bỏ lại vợ con nheo nhóc buôn thúng bán bưng sống qua ngày. Hai đứa tôi, nhìn vẫn còn mặn mà lắm, ngày còn đi học là hai hoa khôi của Gia Long. Bây giờ nghĩ lại thời gian đẹp này chỉ còn trong hoài niệm. Tôi bây giờ đau đớn nói ra, mình đã là một cô gái giang hồ, nôm na là gái điếm. Khách của Vân và tôi gần như là lính, vì thành phố tôi đang ở gần một ...