Chuyển đến nội dung chính

FB Đỗ Trung Quân : TRỜI MƯA Ế KHÁCH RẢNH NHẢM NHƯNG VIẾT NGHIÊM TÚC

TRỜI MƯA Ế KHÁCH RẢNH NHẢM NHƯNG VIẾT NGHIÊM TÚC:

Nhiều bạn cả trẻ lẫn già, nhất là mấy bạn người Bắc hay có cái ngộ nhận là miền Tây chỉ là trên cơm dưới cá, đồng ruộng bao la, con người chơn chất phóng khoáng... Theo kiểu "Hương rừng Cà Mau" của Sơn Nam viết hồi nẳm.

Cái này đúng, nhưng chỉ đúng một phần nhỏ thôi. Tôi đi giang hồ, làm việc ở miền Tây nhiều, thấy cái văn hóa, dư địa chí miền Tây rất rộng và nhiều dị biệt lắm.

Tạm chia ra mấy loại như vầy (không có ý phân ngôi cao thấp nha):

- Loại phì nhiêu, hoang sơ: cạnh phía Bắc của tứ giác Long Xuyên từ Hồng Ngự đổ xuống tới Cà Mau, dọc theo đường N2. Đúng là chỉ thấy ruộng và ruộng, thật sự là trên cơm dưới cá. Con người chơn chất, thật thà lắm.

- Loại căn cứ cũ CM (Mỏ Cày, Đức Hòa, Bình Đại...): học vấn thấp, quan lại nhiều, dân mặt mày nhăn nhúm khắc khổ, nói giọng gằn gằn nghe rất ngộ và đa phần nghèo rớt mồng tơi (vì theo CM mà ra vậy hay vì vậy nên mới theo Đ NN, tui hông biết)

- Cũng Bến Tre, nhưng vùng Cái Mơn chẳng hạn, có trường dòng, có nghề trồng bông (thu nhập cao và đòi hỏi tay nghề hơn trồng lúa): dân chúng mặt hiền hậu, tươi sáng hẳn ra. Có những học giả thứ dữ như Petrus Ký, Paulus Của.

Trong danh sách miền Tây sang trọng này có thể kể Cù Lao Giêng, An Giang, Mỹ Tho, Vĩnh Long, Sa Đéc, Gò Công...

Những tỉnh này là nguồn trí thức hàng hiệu cho sự phát triển của miền Tây và Sài Gòn, như ông Gilbert Trần Chánh Chiếu, người lập bến Mễ Cốc xuất cảng gạo, lấy tiền tài trợ cho Đông Kinh Nghĩa Thục, ông "bác vật " Lâm văn Bền  lầy tro dừa chế xà phòng xuất cảng sau khi đi học kỹ sư hóa học bên Pháp dìa, ông Huỳnh Tịnh Của viết cuốn Đại Nam Quấc Âm tự vị - cuốn Webster - tự điển giảng nghĩa- đầu tiên của VN...

Không biết đến nhóm miền Tây này, thì nghĩ miền tây chỉ có hoang sơ, ruộng đồng là tầm bậy lắm.

- Nhóm kinh thương: các tỉnh Bạc Liêu, Rạch Giá, Sa Đéc, Cần Thơ "dưới sông cá chốt trên bờ Triều Châu". Dân tình miệt này giàu có vô số kể, vừa khai khẩn đất đai, vừa kinh doanh cá mú, gạo, muối,... Ở Sa Đéc có khu chợ Nha Mân, đàn bà vừa đẹp vừa giỏi bán vàng, đào mỏ là chuột sa hũ nếp. Ông Huỳnh Thủy Lê, một đại điền chủ Sa Đéc quất 1 em đầm mà  80 năm sau ẻm vẫn còn tơ tưởng qua cuốn tiểu thuyết Người tình là một ví dụ.

- Nhóm trớt quớt, hổng có gì hết, hoang vu đến độ không có một cái trường học hay một ngôi đình- chùa cổ, nơi đi đày của mí người can tội sát nhân: Cao Lãnh ^-^. Đây có lẽ là tỉnh lỵ nhạt nhẽo nhất miền Tây, hok có gì để thăm thú hết. Nản!

Nhưng vì sao người ta hiểu lầm về miền Tây dữ vại?

Trả lời: VÌ CHÚNG NÓ MUỐN VẠI. Chúng nó muốn xoá sổ mọi dấu vết Tây học, công cuộc truyền giáo, ơn đức khai khẩn của các chúa Nguyễn. Thay vào đó là cụm từ "miền đất giàu truyền thống CM" (?)

Theo đó, Gò Công vinh danh ông Trương Định đánh Pháp, nhưng lờ tịt Đức Quốc Công Phạm Đăng Hưng, cha vợ vua Thiệu Trị. Gò Công còn là quê hương Nam Phương Hoàng hậu nữa.

Bến Tre chỉ có "quê hương đồng khởi", "đạo quân tóc dài", thay vì là quê hương Trương Vĩnh Ký, người có tên trong tự điển Larousse, hay học giả Huỳnh Tịnh Của.

Miền Tây đâu chỉ có đờn ca tài tử, mà chúng nó vờ mẹ mấy bác công tử miền Tây là cha đẻ của ngành thu âm VN, lập hãng đĩa Pathé để ghi âm lại tiếng hát của Út Trà Ôn, cô Bảy Phùng Há...

Những ví dụ theo kiểu hạ tiện thì thích điều thấp kém (what you get is what you see), nhiều vô số kể ở nước Nam này, không trừ miền Tây.

Tóm lại, miền Tây có rất nhiều bản sắc rất dị biệt. Đi nhiều, đọc sách, tiếp cận con người... thì thấy được cái dị biệt rất thú vị đó. 

Và thương, đến nỗi hiểu rõ cái xấu cũng thương như thường! Mặc dù cái ác kiểu miền Tây như đổ thuốc độc vào ao cá của nhau, đổ keo con voi vào cửa mình để đánh ghen... thì chắc bi giờ mới có 😛 

Ký tên: bài viết lan man của một người có ông cố tổ rất đẹp chai và bị một cô thôn nữ miền Tây hiếp dzm vào thế kỷ XVII, năm Mình Mạng thứ18.

( Chán đời nên ẩn danh )

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....