Chuyển đến nội dung chính

Ngô Nhật Đăng: HỒI SINH

 HỒI SINH

Cô em bảo :

- Ngày trước em ghét Bắc Kỳ lắm, không hiểu sao sau này lớn lên lại toàn chơi với Bắc Kỳ.

Có ông bạn Bắc Kỳ vào chơi, bạn phát ngợp và cảm động vì lòng hiếu khách, bà dì và các cô em ngày nào cũng vậy, ăn sáng, ăn trưa, ăn tối, rồi nhậu nhẹt lai rai, tíu tít nấu đủ các món miền Tây. Câu chuyện đi từ món ăn đến con người, Bắc và Nam.

Ờ, tại sao người ta chỉ thấy người từ Bắc vào Nam mà không thấy ngược lại, nó là vấn đề phổ quát trên toàn cầu chứ không riêng Việt Nam ? Lý do kinh tế ư ? Có, nhưng không phải là điều cơ bản. Thời Pháp thuộc, Nam Kỳ trong ý nghĩ của người miền Bắc là nơi đất rộng người thưa, khí hậu ôn hòa, làm ăn dễ dàng, con người phóng khoáng vv...Vậy mà biết bao nhiêu kế hoạch được xây dựng rất chi tiết và công phu để di dân từ đồng bằng Bắc Bộ vào Nam của chính phủ đều thất bại. Ngay cả việc mộ phu vào lập các đồn điền cao su với những điều kiện vật chất tốt hơn nhiều cũng không thu hút được dân chúng, ai đi thì cũng chỉ vài năm khi đã dành dụm được tiền bạc đều quay về. Gourou đã phân tích rất logic và chi tiết chỉ ra chính xác nguyên nhân của hiện tượng này trong công trình nghiên cứu của ông "Người nông dân châu thổ Bắc Kỳ" - cho đến nay vẫn còn giá trị cho những ai muốn tìm hiểu. Đặc biệt công phu là : "Thế lực khách trú và vấn đề di dân vào Nam kỳ" của Đào Trinh Nhất gây ra tiếng vang lớn nhưng cũng không thực thi được.

Năm 1954, một biến động chính trị lớn đã khiến cả triệu người Bắc di cư vào Nam và tất cả, ai cũng nghĩ sẽ có một ngày quay về, vấn đề phân biệt vùng miền cũng có, nhưng chỉ là nhỏ lẻ, cá nhân, lặt vặt. Sau 75, hàng triệu người Bắc lại vào Nam, vấn đề này đang bị thổi phồng thành kỳ thị chia rẽ vùng miền.

Khi tôi ra quân muốn đi làm, cha tôi nói : "Con nên vào Sài Gòn, thành phố còn ra một thành phố và dù sao trong đó cũng trải qua một thời kỳ có nền dân chủ" nhưng rồi sau hơn 2 năm đi hết các vùng Nam Bộ tôi lại quay về Hà Nội.

Hàng chục năm không bao giờ nghĩ đến rồi tôi lại vào Nam định cư. Vì kinh tế ư ? Hoàn toàn không, ở Hà Nội sinh kế của tôi dễ hơn nhiều và cũng nhàn nhã hơn nhiều, không bao giờ bị cảnh tài khoản trong ngân hàng “nhẵn như chùi” thường xảy ra như khi vào Nam. Vì khí hậu miền Nam ôn hòa hơn ? Cũng không, tuy ghét mùa hè nóng nực ngoài Bắc nhưng tôi vẫn tha thiết yêu mùa Thu Hà Nội và đôi lúc thèm nhớ đến thắt lòng cảnh rét mướt, mưa phùn gió bấc của Bắc Bộ. Vì con người Nam Bộ trung hậu, thật thà, hào sảng, phóng khoáng hơn ? Cũng không, khắp vùng Bắc Việt, đặc biệt là nông thôn và vùng thượng du nơi mà gót chân tôi từng lui tới không sót chỗ nào, tôi vẫn luôn gặp được những con người lương thiện, thật thà, hào sảng, mến khách, tôi có vô số bạn bè ở khắp nơi, thậm chí không một xu dính túi thì cũng chẳng phải lo ngại gì. Có được một người vợ hiền thục, một tình yêu lớn ư ? Khi vào Nam tôi chưa bao giờ nghĩ tới, trong thời buổi nhố nhăng này, tình yêu là thứ mong manh dễ vỡ nhất. Mình chỉ biết nâng niu trân trọng từng ngày mà không dám chắc điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Nhiều khi không phải là do người trong cuộc gây nên. Tóm lại, cái xấu thì ở đâu cũng giống nhau, chỉ có cái tốt là khác nhau.

Vậy thì vì cái gì ?

Hồi có cái “Đại lễ” nghìn năm Thăng Long, nhạc sỹ Ngọc Đại sáng tác một bài hát, trong đó có câu “Những khẩu hiệu ngàn năm Hà Nội như giẫm đạp lên đôi mắt người lính già...Người tình phản bội, còn hơn một nghi lễ. Đi bẻ chùm lá non - Vẫy chào”. Sư tỷ của tôi, từ nước ngoài về, nói : “Gót giày xâm lăng đang dày xéo lên Hà Nội thân yêu của chúng ta”. Tôi giật mình nhìn xung quanh, Hà Nội của tôi (mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ rời bỏ) bỗng hiện lên dưới một hình thái khác, ý định ra đi bắt đầu nảy sinh. Khi đọc Lương Kim Định, triết gia Bắc Kỳ di cư này khẳng định “ Đồng bằng sông Cửu Long sẽ gánh vác sứ mệnh phục sinh nước Việt” càng củng cố thêm quyết định của tôi.

Sống "vùng vẫy" và thoải mái ở miền Tây như cá trong nước, tôi nhìn cái xu thế kỳ thị, phân biệt vùng miền với con mắt khác.

Con người không thể tồn tại riêng lẻ bởi Thượng Đế không cho nó cái bản năng sinh tồn như loài vật, họ phải quần tụ với nhau một cách hết sức tự nhiên hay nói một cách khác Thượng Đế chuẩn bị cho con người các công cụ để sống hoà thuận với nhau, ví dụ như bộ óc biết quan sát, sáng tạo và ngôn ngữ. Chính trị ra đời như một phần mà Aristoteles khẳng định trong tác phẩm Chính trị luận "Con người là một loài động vật chính trị", chính cái tư tưởng coi con người cũng như một loài động vật là nền tảng cho thuyết duy vật, vô thần chống lại Chúa. Chính trị với ý nghĩa nguyên thuỷ là "cai trị một cách công chính", người dân lựa chọn những cá nhân xuất sắc để cai trị xã hội nhưng vẫn nằm dưới một quyền lực siêu tự nhiên đó là "theo ý Trời" mà ý Dân là ý Trời. Những mô hình chính trị thuở ban đầu vẫn được nhắc tới như một niềm mong nhớ "Thời Nghiêu, Thuấn". Sự suy đồi của tầng lớp thống trị đã làm cho ý nghĩa chính trị đi ngược lại mục đích ban đầu. Cai trị đã trở thành một kỹ thuật (kỹ trị) được đào tạo để duy trì quyền lợi của kẻ cai trị. Đỉnh điểm của nó là chủ nghĩa Marx khi đơn giản hoá con người vào cái hộp chật hẹp gọi là "giai cấp". Tất nhiên, nó sẽ nảy sinh mâu thuẫn và theo Marx mâu thuẫn lớn nhất là mâu thuẫn giữa giai cấp thống trị và giai cấp bị trị, "nhà nước là công cụ của giai cấp thống trị để đàn áp giai cấp bị trị". Và để giải quyết mâu thuẫn này con đường duy nhất là làm các cuộc cách mạng lật đổ và phá hủy. Ai sẽ làm cách mạng? Lenin định nghĩa : "Dân chủ tức là dùng một bộ phận nhân dân này chống lại một bộ phận nhân dân khác". Để nhân dân chống lại nhau không gì bằng kích động lòng căm thù và khởi đầu lòng căm thù không gì bằng kích động sự phân biệt, kỳ thị dân tộc, vùng miền.

 Giai cấp cai trị hiểu rất rõ điều này, nó phải hướng sự căm thù ấy vào mục tiêu khác, không phải sự căm thù đối với giai cấp thống trị mà là lòng căm thù giữa nhân dân với nhân dân.

Hình thái xâm lăng ngày nay là sự xâm lăng của ý thức hệ với sự đồng lõa của thiểu số người tự nhận mình là “thượng lưu, ưu tú, tinh hoa” nên vì vậy nhìn nhận ra nó cũng phức tạp hơn gấp bội phần. 

Họ hướng sự căm ghét vào đồng bào mình, người miền Nam coi mọi nguyên nhân gây nên sự đau khổ của mình là do “đám Bắc Kỳ chó”. Một thái độ được tầng lớp trên khuyến khích và đám viết thuê tay sai “đổ thêm dầu vào lửa”.

Hai trăm năm Trịnh - Nguyễn phân tranh, một mặt mở mang bờ cõi, mở thêm không gian sống cho cả dân tộc, mặt khác nó cũng nuôi ước mơ thống nhất đất nước. Hoàng Đế Gia Long vĩ đại đã làm được điều ấy. Cuộc nội chiến kéo dài 20 năm dẫn đến "thống nhất" năm 1975 đã đi ngược lại ý nghĩa tốt đẹp nhất của từ này. Thay vì đất nước hoà bình rồi, từ nay xoá bỏ mọi hận thù cùng chung sức xây dựng lại ngôi nhà Việt Nam - Uớc mơ này đã bị phản bội. Cả dân tộc bị tước đoạt giấc mơ bởi sự xâm lăng của ý thức hệ. Thay vì căm thù cái ý thức hệ ấy thì chúng ta lại quay mũi kiếm vào nhau ? Thủ phạm là ai?

Tôi ngộ ra, chính vì quá khứ “được trải qua nền dân chủ” làm cho Nam Kỳ có cái để nhớ, có cái để so sánh, có cái để luyến tiếc. Nỗi khắc khoải này sẽ làm tiền đề cho nước Việt phục sinh. Khi mà với niềm khắc khoải vô bờ ấy, người Việt không phân biệt vùng miền, xu hướng chính trị nhận ra tất cả chúng ta đều bị xâm lăng bởi thứ Ý thức hệ cộng sản ngoại lai, thì đó là lúc mà nước Việt phục sinh, như con phượng hoàng bay lên từ đống tro tàn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....