Chuyển đến nội dung chính

Ngô Nhật Đăng: GIẢI PHÓNG PHỤ NỮ

 GIẢI PHÓNG PHỤ NỮ

Phong trào này được những người cộng sản kêu gọi và lần đầu tiên được áp dụng trên quy mô lớn là ở nước Nga Soviet, ngay sau cách mạnh tháng 10, do đích thân Lenin phát động. Thực chất nó là một cuộc cách mạng tình dục, chưa bao giờ mà Liên Xô có nhiều vụ ly hôn đến thế, chưa bao trẻ em mồ côi nhiều đến thế và cũng chưa bao giờ các bệnh về tình dục hoành hành đến thế, ngay cả Lenin cũng chết vì bệnh giang mai.

Vậy phụ nữ bị kiềm toả, đè nén bởi cái gì mà phải "giải phóng"? 

Cái ách mà người phụ nữ và chỉ phụ nữ phải mang là MANG NẶNG - ĐẺ ĐAU.

Vâng, phụ nữ phải chịu trách nhiệm cho hai luật tắc cơ bản nhất của vũ trụ là Bảo sinh và Truyền sinh, nếu không có chúng thì con người không còn ai nối dõi và con người tuyệt diệt thì vũ trụ cũng tàn theo.

9 tháng 10 ngày mang nặng, một cơn đau xé lòng để một sinh linh bé bỏng chào đời. Rồi bú mớm, bế ẵm, nuôi nấng cái sinh vật ấy trọn đời khi chưa biết tương lai của nó. Nó sẽ là một đứa con khoẻ mạnh, thông minh, yêu thương mẹ, hay bệnh tật, ngu ngốc, hư hỏng và bất hiếu? Quả là một gánh nặng kinh khủng. Nhưng :

Ngay lập tức, người phụ nữ không do dự ký ngay một khế ước trọn đời cùng tình yêu vô bờ bến với sinh linh ấy. Và trên tất cả mọi vất vả khổ đau là một niềm hạnh phúc vô bờ khi đứa con lần đầu cất tiếng gọi: Mẹ ơi! Vậy nên, không ai từ chối gánh nặng ấy, như thế nó đâu cần giải phóng. Những kẻ kêu gọi tự do phá thai, tuyên bố không sinh con để chống lại biến đổi khí hậu thật sự là quái vật. Đám thổ tả.

Những người phụ nữ vì một lý do nào đó mà không được làm mẹ luôn có trong lòng một tình yêu lớn. Yêu ai, họ dồn luôn cả tình yêu cho những đứa con cho người mình yêu. Đàn ông tinh tường, hào hoa, độ lượng...được gọi là Quý ông thì mới có thể đón nhận tình yêu này. Nó luôn là của hiếm. Tôi quen một ông anh, tiêu chuẩn "đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu" lại còn là con trai duy nhất trong nhà. Vợ anh là cô bạn "học chung một lớp", chị được các bác sỹ chẩn đoán là vô sinh bẩm sinh. Khỏi phải nói, áp lực đè nặng lên anh đến đâu, nhiều lần chị đòi ly dị để anh đi lấy vợ, kiếm cho cha mẹ anh đứa cháu nối dõi nhưng tất nhiên anh dứt khoát không đồng ý, anh bù đắp bằng cách yêu chị thật nhiều, ai nhìn anh chị cũng thèm muốn, lúc nào cũng như mới yêu nhau. Năm anh chị 52 tuổi, một phép lạ xảy ra, chị sinh được một bé gái kháu khỉnh, khỏi phải nói cả nhà anh vui mừng đến thế nào.

Sau này, giải phóng phụ nữ còn được gọi là phong trào nữ quyền, tức phụ nữ đòi lại quyền.  Ai đã lấy mất quyền của họ?

 Kinh Thánh chép :

"ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy cái xương sườn đã rút từ con người ra, làm thành một người đàn bà và dẫn đến với con người.

Con người nói:

-Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra.

Bởi thế, người đàn ông lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai thành một xương một thịt."

Vậy nên, giải phóng phụ nữ hay phong trào nữ quyền thực sự là phong trào chống lại đàn ông, tức là xoá bỏ nam tính. Đó là thứ đi ngược lại tự nhiên. Nó chống lại luật truyền sinh.

Phương Đông có quan niệm rất rõ về vai trò của đàn ông và phụ nữ, ngay cả ở nước Tàu phụ nữ cũng có vai trò đặc biệt, nhưng bị tàn phá khốc liệt. Những thứ như "trọng nam khinh nữ",  "nhất nam viết hữu thập nữ viết vô" , "tam tòng" nhìn sâu vào bản chất cũng là một thứ đi ngược lại tự nhiên, chống lại luật truyền sinh. Điều này giải thích tại sao mô hình cộng sản lại thành công ở nước Tàu. Nhìn vào cách họ thực hiện chính sách một con mà thế giới phải rùng mình.

Trời sinh ra đàn bà và đàn ông và cho họ có vai trò khác nhau. Tử Vi có 12 cung thì có 4 cung "cường" còn lại là "nhược", cường là có sự ảnh hưởng mạnh.

4 cung cường của đàn ông là Quan lộc, Tài bạch, Thiên di, Nô bộc gọi tắt là : Quan,Tài, Di, Nô.

Quan là công danh sự nghiệp

Tài là tiền bạc

Di là mối quan hệ xã hội, sự xê dịch, đi lại nơi này nơi khác.

Nô là bạn bè, nhân viên dưới quyền, đầy tớ, nhân tình, nhân ngãi...

4 cung cường của đàn bà là Điền trạch, Tài bạch, Phu thê, Tử tức, gọi tắt là Điền,Tài,Phu, Tử.

Điền là nhà cửa đất đai

Tài là tiền bạc

Phu là chồng

Tử là con.

Vậy là các cung khác nhau, chỉ có cung Tài là chung, vậy nên trong gia đình tiền bạc rất quan trọng và nó cũng ảnh hưởng đến mối quan hệ vợ chồng, người ta xét cường, nhược của cung Tài và Phu thê của cả hai, nếu thuận lý thì vợ chồng hoà thuận, giàu sang chung hưởng, nghèo đói cùng chia,  nếu nghịch lý thì vì tiền mà vợ chồng cấu xé lẫn nhau.

Điền trạch với đàn ông không thành vấn đề, vợ con cũng là nhược - "phu thê như y phục" còn đàn bà thì cần chồng con. Bạn bè, nhân tình không cần thiết, thậm chí gây hại.

Nhưng dù là người đàn ông xê dịch đến nỗi "Thân cư thiên di" thì thời gian ở trong nhà cũng nhiều hơn ở ngoài đường. Vẫn cần cái nhà để quay về, cái nhà mà người đàn bà đúng nghĩa làm chủ thì có nổi máu giang hồ đi nữa thì "nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà".

Vậy nên cùng chung cung Tài nhưng kiếm tiền phải là đàn ông vì đàn bà không có thiên di, nô bộc. Đàn ông chân chính làm được bao nhiêu mang về cho vợ. Người đàn bà "hiền thê" sẽ biết lo liệu. Đầu tiên là nàng sẽ nghĩ đến Điền trạch, tậu nhà, mua ruộng, mua sắm đồ đạc tiện nghi cho ngôi nhà, tất nhiên là sẽ có cái TV bự cho ông chồng coi thời sự và bóng đá dù đó là thứ chẳng bao giờ nàng quan tâm. Và sau đó là phu, tử tức là lo cho chồng và con. Vì giữ gìn truyền sinh, khi phải lựa chọn giữa chồng và con thì chắc ông chồng sẽ bị loại. Vậy nên ông chồng không biết kiếm tiền cũng dễ bị vợ bỏ, đừng vội trách họ vì nó làm cuộc sống của con cái không an toàn.

Tệ nhất là để đàn bà ra ngoài tự kiếm tiền, đó chính là làm đảo lộn trật tự. Mà đàn bà thích nghe lời ngọt ngào của rắn, nên nguyên tố của con người đã bị đuổi ra khỏi vườn Địa Đàng. Người ta nói, giá như ông Adam ra ngoài hái táo thì đâu có gì xảy ra. Yes, đàn bà ra ngoài tức là không còn tha thiết với nhà nữa. Cứ thử nhìn xem, khi người đàn bà đòi bán nhà thì cái gia đình ấy chuẩn bị tan rồi. Hoặc đàn bà đi kiếm tiền thì đàn ông cũng chẳng còn muốn về nhà nữa.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....