Chuyển đến nội dung chính

Đỗ Trí Hùng : BI KỊCH MACBET

 BI KỊCH MACBET

1 – Shakespeare – đọc mẹ là Sếch pia cho dễ nhỉ - là nhà viết kịch thiên tài của thời phục hưng. Bản thân thời đại phục hưng là thời đại rực rỡ, đỉnh cao về sự phát triển văn hóa của nhân loại, và Sếch pia là đại diện tiêu biểu của thời kỳ đó.

Toàn bộ sự nghiệp biên lách của ông để lại chừng 20 kiệt tác và hầu hết đều là đỉnh cao về tư tưởng thể loại. Chẳng hạn nếu là bi kịch tình yêu thì có Romeo Juliet, Otenlo, về bi kịch chính trị thì có Julius Xeza, Macantoni và Cleopatre, về tranh đoạn quyền lực thì có Macbet và tuyệt phẩm bi kịch của mọi bi kịch, bao gồm quyền lực, tình yêu, chính trị, chính là vua Lia.

Giờ tôi bàn về Macbet,

Macbet là tổng tư lệnh quân đội dưới triều đại vua Duncan, ông có tài năng quân sự thiên bẩm, đánh là thắng, nên được vua Duncan sủng ái, tin tưởng, coi như cánh tay phải của mình.

Trong một “ chiến dịch quân sự đặc biệt”, Macbet, như mọi lần lại giành chiến thắng, ca khúc khải hoàn. Trên đường hành quân về kinh đô để báo công, đoàn quân của Mac bet đi qua một khu rừng, và nửa đêm bỗng xuất hiện ba mụ phù thủy. Ba mụ phủ thủy mõm khắm đều nhất trí với nhau rằng, tương lai của Macbet sẽ làm vua và thông báo cho Macbet biết điều đó.

Sau đó, trước khi về kinh, Macbet nghỉ ngơi tại dinh thự của mình. Vua Duncan, vì quá yêu viên mãnh tướng, bèn thân chinh ngự giá tới tận biệt thự của Macbet để thăm hỏi và trong đêm còn đòi ngủ chung với viên sủng thần của mình.

Kết quả, nửa đêm Macbet, cùng sự giúp đỡ của bà vợ, đã đầu độc vua Duncan chết tốt, rồi đoạt mẹ ngai vàng…

Đến đây, câu hỏi sẽ là, rốt cuộc Macbet là phản thần, muốn làm vua nên giết Duncan, hay viên mãnh tướng này chỉ là con rối của ba mụ phù thủy?

Chẳng ai ngu lại đi kết luận Macbet là con rối của phù thủy cả. Bản thân Macbet, từ tâm khảm, đã quá kiêu ngạo với thành tích của mình, và sự thèm muốn ngai vàng cũng có từ lâu rồi. Ý kiến của ba mụ phù thủy chỉ là tác động, tạo niềm tin cho việc làm của ông ta mà thôi!

2 – Từ quả kiệt tác của Sech pia, ta liên tưởng tới cú phạng của Putin và Ucraina.

Rất nhiều nhà trí thức mõm khắm kết tội cú phạng này là do Phương Tây và Mỹ gây ra, rằng, Ucraina chỉ là con rối của Mỹ và Phương Tây mà thôi. Thật buồn cười vãi…

Trong khi các nhà nghiên cứu số má, tên tuổi của dân mõm bương chỉ nghiên cứu hành trình tâm lý cũng như sự nghiệp chính trị của Putin, để cố lý giải hành động của ông ấy với Ucraina, thì các trí thức mõm khắm lại cố đổ tội cho Mỹ và phương Tây.

Việc tranh giành ảnh hưởng giữa các nước lớn, với phần còn lại của thế giới, là chuyện xưa nay vẫn thế. Quốc gia nào nhô lên, muốn làm cường quốc, chả làm như vậy. Đến anh khựa thiện lành hai chục năm trước còn đói thối mồm, còn đi nhẹ nói khẽ đánh rắm xịt, giờ cũng tinh tướng ra phết đấy thôi!

Vậy, ngả theo ai, muốn ảnh hưởng bởi ai, là do lựa chọn của chính quốc gia đang chịu ảnh hưởng, đâu phải cứ bắt họ thành con rối là họ sẽ thành con rối đâu?

3 – Ucraina thiện lành, nhiều gái đẹp, từ năm 91 khi tách khỏi Soviet, vốn chưa bao giờ bình yên cả. Trong lòng đất nước này chứa nhiều xung đột, căn bản là xung đột phía Đông với phía Tây.

Phần phía đông thì muốn ngả theo Nga, phần phía tây thì hướng tới EU, bởi vậy cả phương Tây và Nga đều thò tay vào để giành người đẹp về mình. Đã có lúc phe thân Nga thắng thế, và các tổng thống thân Nga đã lên ngôi. Cú cách mạng Maidan khét tiếng, chính là hành động quyết đoán cuối cùng của chuỗi giằng xé bi thương suốt 14 năm đó.

Và như bao đất nước mới thực tập tự do dân chủ, Ucraina nảy sinh nhiều vấn đề. Các tư tưởng cực đoan trỗi dậy. Ai từng ở Đông Âu thời hậu Soviet đều đã được thưởng lãm điều này…

Nhưng họ đã lựa chọn EU, tương tự Belarus chọn theo Nga vậy!

Chọn theo ai, cũng như chọn ăn món gì , nó phụ thuộc vào chính tâm tư bên trong của bạn, vào cơ địa của bạn, chứ chả có con rối nào sất.

4 – Nhân tiện, nói về phương Tây ngày nay, ta lại phải hỏi phương Tây nào?

Phương tây gộc, phương tây cộm cán thì phải kể đến Anh, Pháp, Đức và một số nước Bắc Âu, Tây Âu. Mấy ông già dơ này tuy ủng hộ Ucraina, nhưng vẫn thận trọng lắm nhé.

Sau thảm họa Bucha, Mỹ kêu gọi phương Tây gia tăng trừng phạt Nga, thì ông Đức lại bảo “ phải từ từ, để đánh giá kết quả của các gói trừng phạt trước đã”

Nhưng, phương tây “ mới”, tức khối Đông Âu thuộc Soviet cũ tách ra, như Ba Lan, Tiệp Khắc, Litva… thì không. Họ kêu gọi trừng phạt liên tiếp, trừng phạt không ngừng, phải ép cho Nga ra bã mới được.

Nên, nếu đổ tội cho phương Tây, thì phải xem là phương Tây nào?

Cái bọn phương Tây căm hận Nga nhất, căm đến xương tủy, lại chính là cái đám anh em cũ của Nga đấy, thế mới lạ!

5 – Một số bạn thiện lành của tôi share cái clip của ông tướng quân đội người Ấn độ lên án chửi rủa Mỹ và phương tây về cuộc chiến Ucraina, giọng điệu y hệt mấy ông tướng dimbabuoi…. Nghĩa là rất vớ vẩn!

Tôi không khuyên các bạn thiện lành phải theo ai, ủng hộ ai. Việc đó các bạn phải tự quyết định bằng trí não của mình, và khi lựa chọn thì cần đếch gì phải trái, cứ hợp là chọn thôi.

Chứ đem lý lẽ lăng nhăng ra để thuyết phục rằng mình chọn đúng, thì nó khắm vãi, nó biến các bạn thành con bò mà thôi!

Bê ét:

Tình huống Ucraina cũng tương tự Cuba thời chiến tranh lạnh, tức là mối đe dọa sát nách Mỹ mà Mỹ chả dám làm gì ngoài việc tổ chức ám sát phiden mà không thành. Vì sao? Mỹ sợ Nga sô ư? Có lý, nhưng lý ấy bé thôi. Quan trọng là Mỹ chưa bao giờ có tổng thống độc tài. 

Ảnh, tôi luôn chọn các em mông to, bất chấp việc dây dưa với mông to thì rất hại sức khỏe.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....