Chuyển đến nội dung chính

Nguyễn Đình Đăng: CHUẨN MỰC

CHUẨN MỰC

Nguyễn Đình Đăng 

1- Hồi tôi ở Nga những năm cuối thập niên 1980, có lần một đồng nghiệp người Đức cần lắp một thiết bị gì đó lên tường trong phòng làm việc ở viện nghiên cứu. Anh ta báo cho bộ phận hành chính. Mấy hôm sau một thợ người Nga đến, chẳng nói chẳng rằng rẹt rẹt khoan hai lỗ lên tường, ngoắc thiết bị lên rồi đi, trước sự bàng hoàng của ông người Đức. Ông này sau đó nói: "Thật không tin nổi. Nếu là ở Đức, người ta đã phải đo từ chân tường lên, từ cửa vào, chạy sang phòng bên đo chỗ lắp của thiết bị tương tự sao cho thiết bị mới thẳng hàng với thiết bị cùng kiểu được lắp ở đó."

2- Hồi ở Munich năm 1992, tôi ngồi cùng phòng với một cậu nghiên cứu sinh người Đức đang chuẩn bị bảo vệ TS. Cậu này in luận văn của mình ra giấy làm nhiều bản để đem đóng bìa. Cậu ta kiểm tra rất kỹ từng trang in. Sau khi tin chắc mọi sự đúng chuẩn mực, cậu đem ra hiệu thuê đóng thành quyển. Hôm sau, gặp cậu, tôi hỏi việc đóng sách của cậu thế nào. Cậu nói: "Chưa hoàn hảo. Ông chủ hiệu đóng sách cầm mấy trang giấy soi lên ánh sáng rồi chê một số trang có số trang không chồng khít lên số của trang sau (!)"

3 - Ở Nhật có lần một người lái tàu điện ngầm thấy không còn ai trên sân ga bèn cho tàu khởi hành sớm 25 giây. Té ra vẫn có người muốn lên chuyến tàu đó. Họ than phiền và công ty xe điện ngầm lập tức xin lỗi hành khách. Trên thực tế bạn có thể chỉnh lại đồng hồ của mình cho chính xác căn cứ vào giờ tàu khởi hành từ nhà ga.

4- Ở hotel hạng sang của Nhật mỗi lần cô phục vụ dọn phòng xong đi ra, lại có một nhân viên khác tới kiểm tra tất cả mọi ngóc ngách, mở từng ngăn kéo để xem mọi thứ đã tinh tươm trật tự chưa thì khâu dọn dẹp mới được coi là xong. Ở cửa ra vào hotel, người porter cứ 30 phút lại thay một đôi găng tay trắng mới.

5 - Luật viễn cận là một trong những yêu cầu quan trọng bậc nhất trong dessin tả thực, được nhấn mạnh từ khi nó vừa được Filippo Brunelleschi phát minh ra vào đầu t.k. XV. Vẽ từ mẫu thực hay từ ảnh, hoạ sĩ đều phải kiểm tra để hình hoạ của mình trong hình nón thị giác (visual cone) tuân thủ luật viễn cận tuyến tính. Tuy nhiên không ít hoạ sĩ theo lối tả thực ngày nay, khi vẽ phong cảnh dựa theo ảnh chụp, lại tin tưởng vào ảnh đến mức chép cả những sai lệch do thấu kính và góc chụp, khiến sai luật viễn cận tuyến tính. Có thể dễ dàng nhận thấy điều đó khi các đường thẳng song song, như chân tường, mép khuôn cửa sổ, v.v. trong tranh không hội tụ tại một điểm, mà cắt nhau lung tung tại các điểm khác nhau, khiến bức tranh có hơn một đường chân trời.

6 - Pierre Auguste Renoir (1841 - 1919) là một trong 5 hoạ sĩ tham gia triển lãm đầu tiên tại Paris năm 1874 (Claude Monet, Edgar Degas, Pierre-Auguste Renoir, Camille Pissarro và Berthe Morisot) khởi đầu trào lưu Ấn tượng trong hội hoạ. Các hoạ sĩ Ấn tượng chủ trương từ bỏ những chuẩn mực của hội hoạ Hàn lâm. Họ coi nhẹ dessin, chạy theo mô tả các hiệu ứng của ánh sáng phản xạ, loại bỏ màu đen và các màu đất khỏi palette, loại bỏ nhựa cây, chỉ dùng dầu lanh và dầu thông, không phủ varnish bảo vệ lên tranh, v.v.

Chỉ 7 năm sau, được nhìn thấy bản gốc kiệt tác của Titian và Raphael tại Ý năm 1881 - 1882, Renoir nhận ra mình đã đi sai đường. Ông viết:

"Cái gọi là 'các phát minh' của các hoạ sĩ Ấn tượng không thể không được các bậc thầy Cổ điển từng biết đến; và nếu họ không dùng đến chúng là bởi vì các hoạ sĩ vĩ đại không thừa nhận việc tạo ra các hiệu ứng. Bằng việc giản dị hóa tự nhiên, các bậc thầy đã làm tự nhiên vĩ đại hơn."

Ông đã thử quay lại vẽ theo phong cách Cổ điển trong bức "Những phụ nữ tắm lớn" (1884 - 1887, kích thước 118 x 171 cm). Bức tranh này đã bị phê phán kịch liệt. Ông bị các đồng nghiệp coi là phản bội trào lưu Hiện đại vì quay lại với Cổ điển. Mệt mỏi và vỡ mộng, ông không bao giờ vẽ theo kiểu này nữa.

Trào lưu Ấn tượng là phát súng mở màn cho hội hoạ Hiện đại, dẫn tới sự suy vong của hội hoạ sơn dầu.

Một khi không còn chuẩn mực thì không thể biết cái gì là hay cái gì là dở. Người ta buộc phải đánh giá nghệ thuật như William Sommerset Maugham (1874 - 1965) từng tuyên bố: "Đối với tôi cái hay nhất trong nghệ thuật là nhân cách của nghệ sĩ; và nếu nhân cách đó khác thường, tôi sẵn sàng tha thứ cả ngàn lỗi lầm." Theo đà đó, ông coi sự lỗ mãng man rợ là thiên phú lớn nhất của nghệ sĩ: "Nghệ sĩ, hoạ sĩ, thi sĩ, hay nhạc sĩ, bằng sự trang hoàng của mình, hùng vĩ hoặc đẹp, thỏa mãn cảm giác thẩm mỹ; nhưng cái đó cũng tựa như bản năng tình dục, và khi chia sẻ sự man rợ của bản năng đó, y còn bày ra trước bạn thiên phú lớn nhất của bản thân y."

Nhưng theo André Gide (1869 - 1951), "nghệ thuật luôn là kết quả của một sự hạn chế do bị ràng buộc. Nghĩ rằng nghệ thuật càng vươn lên cao khi càng có tự do cũng giống như nghĩ rằng cái dây níu con diều giấy lại không cho nó tung hoành trong bầu trời;" và “vẻ đẹp không bao giờ là một sản phẩm tự nhiên; mà chỉ có được nhờ những hạn chế nhân tạo." 

Những hạn chế đó tạo nên chuẩn mực của cái Đẹp. Gỡ bỏ chuẩn mực thì xem như Nghệ thuật cũng tiêu luôn.

 14/6/2018

Minh họa:

Pierre-Auguste Renoir

Những phụ nữ tắm lớn

1884 - 1887

sơn dầu

118 x  171 cm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...