Chuyển đến nội dung chính

Song Hà : CHỒNG NGƯỜI TA

  Dạo nọ có em single mom đêm hôm khuya khoắt hay nhắn tin cho anh, một hôm thủ thỉ hỏi: "Nếu sau này em lấy anh, anh có chiều em không?" Anh nói có. Em ấy lại hỏi tiếp "Thế anh có nhớ đến ngày sinh, có tặng em hoa hồng không?". Anh nói tất nhiên rồi. Nàng lại hỏi tiếp: "Anh có xoa bụng cho em dễ ngủ không? Có đưa hết tiền lương cho vợ không, hay lại ki bo, kẹt xỉn đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành như thằng chồng cũ của em?". Anh nói yên tâm đi, anh sẽ xoa bụng, sẽ đưa hết tiền lương, sẽ chiều chuộng và đưa em đi hết cuộc đời này. Em ấy gọi lại, reo ầm lên trong điện thoại: "Đúng là ông trời có mắt, em đã chờ nửa cuộc đời này để may mắn gặp được người chồng tuyệt vời như anh! Anh ơi, em đang khóc!" Lúc đấy thật ra anh đang ngà ngà say sau độ nhậu với anh em trong đội bóng. Nhưng các em biết không, em ấy tin sái cổ rằng trên đời vẫn còn những thằng đàn ông hoàn hảo như chui ra từ tiểu thuyết ngôn tình ba xu. Sáng mai dậy bảo xin lỗi đêm qua anh say quá, anh nói phét đấy. Em ấy nghe xong khóc hưn hứt, nói "Anh nừa em à?" (em ấy nói ngọng chữ lờ). Anh nói, anh không nừa, nhưng trên đời này làm mẹ gì có một thằng vừa kiếm tiền giỏi, vừa siêng việc nhà lại vừa lãng mạn và chăm sóc vợ đến tận răng như thế. Nếu có, nó cũng không chọn gái đã một lần đò dở dở, dang dang. Em tỉnh lại hộ anh cái.

 Lại có một em kể, chồng làm ăn trong Nam. Dạo gần đây có người bắt được quả tang chồng em ấy cặp bồ với một em cùng công ty. Em ấy hỏi theo anh em có nên bay vào xé xác đôi gian phu, dâm phụ ấy rồi chia tay không, chứ nói thật với anh, bỏ thằng này xong em dư sức hốt ngay được một thằng giai tơ. Anh bảo thôi em ạ! Làm mà kêu nó về, hoặc thu xếp vào trỏng coi răng. Nếu không tha thứ được nữa thì bỏ cụ nó đi rồi ở vậy nuôi con, chứ chồng thì về cơ bản thằng nào cũng như nhau. Thằng nào chưa hư là nó chưa có điều kiện để hư. Thằng nào chưa ngoại tình, chưa bồ bịch nghĩa là nó chưa kiếm được con bồ đủ ngon, hoặc ngắm được rồi nhưng con đấy nó đéo thích nó. Cái chính là người vợ phải như cái dây thừng, biết lúc nào buộc chặt, lúc nào thả ra vì nhiều khi chồng cũng như con chó, mình sểnh ra có đứa nó dắt đi ngay. Khi đó nói cho sướng mồm thế thôi, không biết em ấy có bỏ được câu nào vào tai không. Quãng vài tháng sau, một hôm vào phây em nó đã thấy up ảnh chìa mỏ hôn nhau với chồng, kèm mấy dòng rất tình cảm "Mãi mãi thế này chồng iu của vợ hâm nhé. Mãi iu chồng, chụt chụt". Anh ngó qua con tút ấy mà lạnh hết cả sống lưng. Còn nhớ đận trước bao nhiêu mỹ từ tốt đẹp như: "thằng hãm tài", "loại mất dạy", "đồ giẻ rách"...được em ấy xổ ra không thương tiếc, làm anh vừa đọc vừa mường tượng ra một con quỷ chứ không phải chồng của đứa con gái (trong mắt anh vốn rất thùy mị).

Một em gái khá xinh, thi thoảng tâm sự đêm khuya với anh, nói anh ạ, tình hình là trước sau gì em cũng bỏ lão này thôi. Em mà bỏ lão ấy, anh có chờ em không? Anh hỏi chờ bao lâu. Em ấy nói khoảng 10 năm, chờ cho con nó lớn đã. Anh lại hỏi sao bỏ. Em nó nói à sống với "nó" (em ấy gọi chồng bằng nó) ngột ngạt lắm, sáng nào cũng đặt 80 ngàn trên bàn cho em đi chợ; nhà hết gạo em nhắc gãy cả lưỡi mới lóc cóc vác bì đi đong. Đã thế đêm ngủ gáy như bò rống, ăn uống thì như thuồng luồng, em hết chịu nổi rồi. Hehe.

 Nghe em ấy kể về chồng mà phì cười, mới bảo em ạ, anh thì cũng rứa thôi. Em nhìn từ xa thấy anh lung linh thế thôi, nhưng anh cũng đầy thói xấu, thậm chí có thể xấu hơn chồng em. Anh cũng ngày ba bữa cơm, ăn xong hay lấy tay thò vào mồm móc thức ăn thừa rồi ý tứ bôi gậm bàn. Ngày trung bình anh cũng đánh khoảng 69 quả trung tiện hoặc hơn (tùy hôm ấy ăn món gì, dưa cải muối hay hạt mít rang). Cũng nhai nhồm nhoàm như thằng chết đói. Ra đường ngó trước ngó sau không thấy ai cũng khạc nhổ tùm lum, thậm chí nửa đêm say rượu đi về qua ngõ, hứng lên vạch quần vừa đái vừa vẽ rồng vẽ rắn như một họa sỹ theo trường phái lập thể. Anh cũng giản dị và tầm thường như rất nhiều thằng đàn ông khác, chỉ là em đứng quá xa và thấy anh qua lăng kính văn học lãng mạn. Nên anh khuyên em nên tiếp tục chịu đựng. Trong hôn nhân, khi mà sự chịu đựng lên một tầm cao mới ta gọi nó bằng mỹ từ rất kêu, đó là "đức hy sinh" em ạ! Còn nếu không tiếp tục hy sinh, em có thể ra đi và đừng lặp lại sai lầm thêm một lần nữa bằng cách lấy một thằng bản sao của thằng trước, thậm chí tệ hơn rất nhiều lần. Các em ạ! Chồng người ta bao giờ cũng đẹp hơn chồng mình, cho đến khi chúng ta sống chung với nó vài năm. Các em sẽ thấy hóa ra chúng đều là những đứa trẻ to đầu, mãi không lớn nổi mà thôi. Idol, ủ pa, thần tượng... chỉ có trong phim ảnh, chứ đời thực nó trần trụi lắm các em ơi! Nguồn: Song Hà

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....