Chuyển đến nội dung chính

Tri thức không thuộc về giai cấp, mà thuộc về những ai dám tin vào giấc mơ.

 - Sưu tầm -

Năm 1821, giữa những ngọn đồi xanh thẳm của vùng Tennessee, một người đàn ông mù chữ đã thay đổi số phận của cả dân tộc mình. Ông tên là Sequoyah, một thợ bạc và cựu binh người Cherokee, từng phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ trong chiến tranh Creek. Không biết đọc, không biết viết, nhưng ông lại mang trong lòng một niềm khao khát cháy bỏng – biến tiếng nói của người Cherokee thành ký hiệu, để những câu chuyện, luật lệ, bài hát và lời cầu nguyện của tổ tiên không còn bị lãng quên trong gió.

Mỗi ngày, ông lặng lẽ quan sát những người da trắng viết thư, ghi sổ, gửi đi rồi nhận lại, gọi đó là “những chiếc lá biết nói”. Với ông, chữ viết là sức mạnh, là trí nhớ của con người. Thế nên, bất chấp sự hoài nghi của người cùng bộ tộc, ông miệt mài suốt hơn mười năm, thử nghiệm hàng trăm ký hiệu, ghi chép lên gỗ, da thú, mảnh than, và cả trên đất sét. Ban đầu, Sequoyah cố tạo một ký hiệu cho từng từ, nhưng sớm nhận ra điều đó quá phức tạp. Sau nhiều năm suy ngẫm, ông tìm được hướng đi mới: thay vì ghi lại từng từ, ông ghi lại âm tiết. Kết quả là một bảng âm tiết gồm 85 ký tự, mô phỏng chính xác âm thanh của tiếng Cherokee – một công trình ngôn ngữ vĩ đại ra đời từ một tâm hồn chưa từng được học chữ.

Người đầu tiên ông dạy là con gái mình, Ayokeh. Khi cô bé đọc to một văn bản mà chưa từng được nghe trước đó, các trưởng lão Cherokee bàng hoàng. Họ tưởng đó là ma thuật, rồi vỡ òa trong kinh ngạc khi nhận ra đó là trí tuệ. Chỉ trong vòng mười năm, gần như toàn bộ người Cherokee ở Tennessee, Georgia và Oklahoma đã biết đọc và viết. Tỷ lệ biết chữ của họ vượt xa nhiều cộng đồng người da trắng cùng thời.

Từ những ký tự ấy, tờ báo The Cherokee Phoenix ra đời năm 1828 tại New Echota, Georgia, trở thành tờ báo bản địa đầu tiên trên lục địa châu Mỹ. Luật pháp, hiệp ước và các bài giảng đạo đều được viết bằng tiếng Cherokee. Giữa thời kỳ người da đỏ bị dồn ép, cưỡng bức rời quê hương, phát minh của Sequoyah trở thành chiếc khiên bảo vệ linh hồn dân tộc – giúp họ giữ lại tiếng nói, ký ức và niềm tự hào trong cuộc hành trình đẫm nước mắt mang tên Trail of Tears.

Sequoyah qua đời khoảng năm 1843 trong khi đi tìm dấu vết của các nhóm Cherokee lưu lạc ở Mexico, để lại di sản không phải bằng vàng bạc mà bằng ngôn ngữ – thứ ánh sáng mà ông đã thắp lên từ bóng tối của sự mù chữ. Đến nay, người Cherokee vẫn sử dụng bảng âm tiết ấy, dạy nó trong trường học, in nó trên báo chí và khắc nó trên bia mộ của những người đi trước.

Từ một người thợ bạc vô danh, Sequoyah đã trở thành nhà ngôn ngữ học vĩ đại của châu Mỹ bản địa – một minh chứng rằng tri thức không thuộc về giai cấp, mà thuộc về những ai dám tin vào giấc mơ.

📜🔥

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....