Chuyển đến nội dung chính

FB Trihung Đo : Afghanistan ca khúc khải hoàn – Phần 1.

Theo Facebooker Trihung Đo.

Vậy là hôm nay, một ngày tháng 8 mùa thu nắng đẹp, những người dân thủ đô Kabul lại tưng bừng ca khúc “Mùa xuân … trên thành phố…. Cà bung… là mùa xuân…. Đẹp nhất….” mặc dù vừa hát vừa són đái ra quần, thì dù sao, họ vẫn có thể tự an ủi rằng “Afghanistan từ nay đã thống nhất sum họp”, trong khi các chiến binh râu rồm mắt quắc đang tưng bừng rót rượu Ba len thai 21 year old chúc mừng nhau trong dinh thự sang trọng của anh tổng thống Ashraf Ghani giờ đã liu lạc phương nào đéo ai mà biết.

Điều gì đã xảy ra suốt 20 năm, trên mảnh đất mà các nhà hàn lâm mõm khắm đánh giá là “khu vực địa chính trị phức tạp và tang thương nhất thế giới” này?

Trời ôi, kể ra thì mệt lắm, vì nó dài dằng dặc như dây thừng thắt cổ, dài như hành trình từ lạc long quân đến bác đầu bạc thân yêu.

Và, khác với các quốc gia khác, sự chém giết nhau hầu như chỉ là vấn đề nội bộ, tranh đoạt vương quyền thì Afghanistan từ trong lịch sử, luôn là chiến trường của nhiều phe phái, nhiều thế lực cả trong và ngoài nước.

Nhưng tút này chỉ kể về Taliban thôi!

Năm 1978, cũng có một nước “Cộng Hòa Dân Chủ Afghanistan” ra đời, tạm kết thúc thời nội chiến đẫm máu trướ đó. Quả cộng hòa bất hủ này theo “chủ nghĩa xã hội” và do anh Liên Xô, thuở ấy còn là cường cuốc lừng danh, bảo trợ. Tất nhiên, với truyền thống tôn giáo đạo hồi, nên sự tiếp nhận Mác xít phải có súng mới hiệu quả, nên 1979 Liên Xô đem quân sang giúp đỡ chính quyền non trẻ và dẹp loạn phe phái.

Quả nghĩa vụ quốc tế cao cả này của Liên Xô tốn khá nhiều tiền và nhân mạng, khiến Liên Xô hầu như kiệt sức, nó kết thúc năm 1989 khi Gorbachov khai trương “cải tổ”. Liên Xô rút quân năm trước thì năm sau nhà nước cộng hòa non trẻ cũng sập mẹ luôn he he…

Và Afghanistan lại chìm vào nội chiến.

Chính trong thời kỳ mà các phe phái táng nhau chí tử, thì một phong trào nổi lên khoảng năm 1994, có tên là Talib, tức “sinh viên”, thế mới hay. Phong trào này chính là Taliban sau này.

Câu hỏi là, nếu Taliban là phong trào “sinh viên”, thì sinh viên môn gì, học trường nào?

Giả nhời mẹ luôn, họ là sinh viên các “học viện Hòi giáo truyền thống”, thuộc khu vực Pashtun, miền đông và miền nam Afghanistan. Thủ lĩnh phong trào này là anh Mohamed Omar râu xồm mắt quắc lừng danh.

Vậy các học viện “Hồi giáo truyền thống” này dạy gì?

Đếu ai mà biết, nhưng chắc chắn, những “sinh viên” này rất thích để râu xồm, đầu quấn khăn, cưới bốn vợ và sử dụng luật Sharia.

Luật Sharia là luật gì, gúc mẹ đi, các chị mõm khắm.

Phong trào bất hủ này đoạt được quyền bính và thống lĩnh Afghanistan từ năm 1996 và tất nhiên, nó được đổi tên thành vương quốc hồi giáo Afghanistan.

Vậy, cương lĩnh chính trị của nó là gì? Khi đoạt được giang sơn nó tổ chức thể chế nhà nước ra sao, theo mô hình nào?

Giả nhời mẹ luôn, chả mô hình đéo nào sất, vì bản chất của Taliban không phải là tổ chức chính trị. Nó là là tổ chức quân sự bởi vậy nó quản trị nhà nước bằng họng súng, bằng tư tưởng Hồi giáo chính thống, và bằng luật Sharia.

Bởi nội chiến chiền miên, nên khi Taliban thừa kế chính quyền thì Afghanistan là mảnh đất của nhiều số 0 hợp lại. Kinh tế 0, giáo dục 0, y tế 0, cơ sở vật chất 0… tóm lại, toàn là số 0 và dân Afghanistan đói thối mồm, sống trong nghèo nàn lạc hậu và bẩn thỉu, thậm chí điện nước cũng đéo có luôn (thật ra là thỉnh thoảng cũng có), lương thực thì thiếu, không đói thối mồm mới lạ.

Trước tình hình đó, Liên Hiệp Quốc vẫn phải tổ chức cứu trợ, và rất nhiều tổ chức nhân đạo, tổ chức phi chính phủ, vào Afghanistan để giúp đỡ. Tuy nhiên, những chiến binh Taliban cùng tư tưởng Hồi giáo thuần thành, sẽ đưa ra vài điều luật, chứ không phải muốn cứu giúp là xông bừa vào nhà người ta cứu lấy cứu để mà được.

Một trong số những điều luật đó là, cấm tuyên truyền tôn giáo khác, cấm tuyên truyền lối sống ma quỉ phương tây, cấm…. cấm cái đéo gì nữa ý, tôi quên mẹ, vì cứ nói đến chữ “ Cấm” là tôi lại thấy quen quen và muốn ói.

Hệ quả của việc hăm hở cứu giúp của các anh phương Tây và Liên hiệp quốc là khá nhiều người mạng vong, bị ám sát, bị hành hình vì… tội truyền đạo, truyền văn hóa phương tây trụy lạc và tội…. chả tội đéo gì sất, làm các anh râu xồm ngứa mắt là các anh ý thịt, thế cho nhanh. Ai không tin tự gúc mà tìm hiểu đi, đừng cãi nhau với tôi.

Năm 1998, Taliban tống cút hết tất cả các tổ chức phi chính phủ.

Sau đó toàn bộ các văn phòng của Liên Hiệp Quốc cũng đóng cửa.

Thế là xong, chúng anh tự lo cho đồng bào mình.

Các anh tuyên bố như sau:

“Taliban tin tưởng vào việc không can thiệp vào công việc của quốc gia khác và tương tự, mong muốn không có sự can thiệp từ bên ngoài vào công việc nội bộ của đất nước mình” (nghe quen vãi nhỉ?)

Và:

“ Chúa tạo ra người dân, chúa sẽ thu xếp cho họ”

Về căn bản, các anh Taliban quản trị nhà nước bằng bạo lực, đàn áp và… phá sạch mọi thứ liên quan đến văn minh nhân loại….

Các anh tồn tại bằng buôn thuốc phiện và bóc lột người dân.

Năm 1996 Osamar Bin Laden, ông trùm khét tiếng của Al Quaeda đến Afghanistan trú ngụ và ngày 11/9/2001 anh đạo diễn màn action nổi tiếng, oánh sập mẹ tòa tháp đôi ngay tại trung tâm quận Manhattan – New York, thủ đô tài chính quốc tế, khiến 3000 mạng thăng thiên.

Vô cùng uất hận, tổng thống Bush ra tối hậu thư cho Afghanistan “Hãy giao nộp ngay Osamar Bin Laden, vì tao biết nó đang ở chỗ chúng mày!”. Afghanistan ngạo nghễ giả nhời “Bằng chứng đâu, đkm! Không có bằng chứng, bố đéo nộp”

Ngày 7 tháng 10 năm 2001, chưa đầy một tháng sau vụ tấn công, Hoa Kỳ, với sự hỗ trợ của Vương quốc Anh, Canada và các quốc gia khác, bao gồm một số nước thuộc liên minh NATO, tuyên bố chiến tranh, phát động cuộc tấn công bão táp có tên hoành tráng : “Tự do bền vững”

Lúc này, mục tiêu của Mỹ và Nato không chỉ là bắt Osamar và tiêu diệt tổ chức Al qaeda, mà tống cút Taliban khỏi Afghanistan.

Tuy nhiên, Mỹ và Nato không cần triển khai bộ binh. Họ chỉ cần bố trí một lực lượng đặc biệt của CIA đổ bộ vào Afghanistan để phối hợp với lực lượng bản địa, khi đó đang là thế lực chống lại Taliban, có tên là “Liên Minh Phương Bắc” (tương tự mặt trận gì ở miền nam hồi xưa)

Liên Minh Phương Bắc phối hợp với đặc nhiệm CIA, cùng sự trợ giúp của hỏa lực Tomahowk nên tiến như vũ bão, đè bẹp chính quyền Taliban trong thời gian rất ngắn.

Đêm 12 tháng 11, nghĩa là chỉ sau một tháng chiến dịch “Tự do bền vững” mở màn, Taliban đã rời bỏ Kabul thanh dã về phía nam, chui vào hang núi mà tổ chức kháng chiến

Đầu tháng 12, lực lượng cuối cùng của Taliban ở Kandahar, thành trì lớn thứ hai sau Kabul, cũng phải rút lui, phân tán lực lượng, nhưng... Không hề có tuyên bố đầu hàng nhé!

Bố mày thua thì bố mày phắn, nót đầu hàng!

Thôi dừng lại đã, kỳ sau kể tiếp cú tái thiết, hồi sinh Afghanistan từ đổ nát lạc hậu đói thối mồm trở thành cuốc gia dân chủ thân phương tây, từ đó có giáo dục, có y tế vă hóa văn nghệ, sexy, phụ nữ tháo khăn che mặt, đi học đi hành, trẻ con xem phim heo, người lớn chửi chính quyền trên facebook.v.v.. và v.v… thật tưng bừng phấn khởi.

Được Mỹ và Nato và Liên Hiệp quốc bảo trợ, vì sao chính quyền tươi đẹp vẫn đéo tự tồn tại, mà đổ sập trong phút mốt?

Chờ đi bà con!

Ảnh đội quân ngoài râu xồm mắt quắc và khẩu Ak, thì đến quân phục tử tế cũng không có, vậy mà họ đè bẹp đội quân chính qui, trang bị hiện đại, được Mỹ và Nato huân luyện.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...