Chuyển đến nội dung chính

Tony Buổi Sáng: DỞ QUÁ THÌ NGHÈO THÔI..!

 Đọc bài của Tony Buổi sáng:

DỞ QUÁ THÌ NGHÈO THÔI..!

1. Tui có một cô bạn làm thu mua cho 1 siêu thị bên Mỹ. Có lần cô đặt món mới là cá ngừ ngâm muối đóng hộp, cô gửi thư cho một công ty thuỷ sản Việt Nam lớn, 2 hôm sau, cô nhận được trả lời “Dear cô X, rất tiếc là chúng tôi chỉ có cá ngừ ngâm dầu. Lê Văn Tèo”. Cô gửi 2-3 công ty nữa, bặt vô âm tín. Khi gọi, sau 5 phút hỏi vang rền trong điện thoại, “Lan mày có đọc thư của cái bà bên Mỹ đòi mua cá ngừ hem”, Lan nói “hỏi con Tuyết đi”, rồi sau đó tiếng của Tuyết “tao có nhận, nhưng công ty mình làm gì có cá ngừ ngâm muối nên tao không có trả lời”. Sau đó tiếp tân nói lại “bên em không có ạ”, rồi cúp máy, rủ cái Lan cái Tuyết ăn xoài chấm muối ớt bàn chuyện showbiz, cười hí hí, khách tới thì vội giấu trái xoài vào hộc tủ.

Cô bạn tui gửi sang một công ty Thái Lan. Chỉ 1h sau, phản hồi “cá ngừ ngâm nước muối chúng tôi chưa SX, nhưng bạn cứ gửi quy cách, chúng tôi sẽ làm mẫu, nếu mẫu đạt, chúng tôi sẽ báo giá. Krob Khun. Kẹo La Thon”. Cô bạn gửi qua một công ty ở Quảng Châu, đúng sau 30 phút, phản hồi "Tôi vừa hỏi phòng kỹ thuật, họ xác nhận làm được. Chúng tôi sẽ thí nghiệm làm 3 công thức do chúng tôi search trên mạng là 1% muối, 2% muối và 10% muối. Quý khách cho biết yêu cầu cụ thể ạ. Xie xie nị đã đọc meo. Lý Bội Bội”, vừa thư vừa tin nhắn tới tắp.

Đâu mấy giờ sau, website công ty Quảng Châu hiện món mới là cá ngừ ngâm nước muối đóng hộp. Họ gửi thư và gọi điện sang Mỹ liên tục để ép mua làm công ty Mỹ ấy sợ quá, phải ký hợp đồng liền. Cứ một hỏi hàng (inquiry) tới tay họ, thì không bao giờ thoát ra được, cái gì chưa có thì họ sẽ làm cho có. Tất cả là nhờ nhân viên thông minh, giỏi giang, lanh lợi. Doanh nghiệp ở Quảng Đông nhiều lắm, thôn bản xa tít cũng đầy ắp doanh nghiệp. Đơn hàng ào ào, nhà máy mở rộng, khu công nghiệp nhiều vô kể, lương bổng nhân sự cũng tăng theo ào ào. Nước họ giàu nhanh do người giỏi nhiều.

2. Ngày nay, năng suất lao động không chỉ là sức khoẻ cơ bắp mà còn là tốc độ của tư duy. Thử thuê một người Singapore, lương mấy ngàn/tháng nhưng yên tâm vì "tiền nào của đó". Khác biệt của người và người là phần mềm trong đầu, tức TƯ DUY và NĂNG LỰC. Tư duy là BIẾT NGHĨ, còn năng lực là DÁM LÀM. Như ví dụ trên, nếu cậu Tèo hay cô Lan cô Tuyết có tư duy và năng lực, thì mọi thứ đã khác. Hoặc nếu được quản lý tốt, biết thông báo cho ông giám đốc về đơn hàng thì có thể ông ấy sẽ chỉ đạo khác. Khổ nỗi ông giám đốc này thuộc thế hệ già nua không rành tiếng Anh, cứ phụ thuộc mấy cử nhân thạc sĩ này, từ sáng đến chiều ôm cái laptop tưởng là làm việc chăm chỉ, hoá ra chỉ chat chit tào lao. Thấy sếp vô thì giả bộ làm việc, còn lại thì dí dỏm hài hước với bạn bè trên phây, trà sữa với nhau cả ngày.

Nhiều nhân viên thử việc kinh doanh, mấy tháng không ra được hàng, xõa tóc đứng khóc sưng mắt. Hỏi thì nói tại công ty có vấn đề. Do công ty không có quy trình. Do ông giám đốc ngu. Do cung ứng chậm. Do mẫu mã xấu. Do chất lượng kém. Do khách không gọi lại. Do nền giáo dục VN. Do khí hậu nhiệt đới. Vâng vâng và vâng vâng. Mở miệng là do, bởi, tại, vì,…trong khi nguyên nhân duy nhất là DO MÌNH thì không hề đề cập.

Có bạn vô làm, cả tuần giao việc, cuối tuần xem báo cáo đã làm được gì, bạn nói “gọi khách không bắt máy, imeo khách không trả lời” nên “không có gì báo cáo đâu ạ”. Khách không bắt máy thì nhắn tin lại. Hoặc meo không trả lời thì gửi lại, re-send miết. Họ vẫn không trả lời thì gọi luôn, Mỹ Pháp Tây Tàu gì cũng gọi tuốt. Hỏi tại sao mày không trả lời, chừng nào trả lời, why why, pour quoi pour quoi, wei shen me, wei shen me? Mình năng nổ vậy Tây Tàu gì không sợ hãi mà ký HĐ với mình?

Cứ ngồi mòn đít trong văn phòng với xoài xanh muối ớt và say đắm cái mạng XH, cái ĐT trong túi quần cứ tít tít tin nhắn của bạn bè thì cuối ngày, hỏi thăm, các bạn lại đồng thanh:

“Hôm nay khách lại hai không

Gọi không bắt máy, meo không trả lời”.

3. Người ta kiếm tiền ầm ầm, mình cứ ngồi đó nói do kinh tế suy thoái với khó khăn. Do mình hết, do mình hết! Não dở quá thì nghèo thôi chứ sao hạn vận mệnh gì. Cả thế giới đã đóng tàu bay vào không gian, khám phá vũ trụ rồi thì vẫn còn có người còn nghĩ mình đang bị mấy cái ngôi sao trong truyền thuyết như Thái Bạch La Hầu Kế Đô chiếu mạng nên nghèo, rồi bày mấy món ăn ra cúng lạy để được tài lộc may mắn.

- Theo Tony Buổi Sáng

(St)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....