Chuyển đến nội dung chính

Tạ Duy Anh: MỸ-TRUNG NỆN NHAU VÀ HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚNG TA

MỸ-TRUNG NỆN NHAU VÀ HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚNG TA

Ai ngờ khẩu hiệu của cụ Trường Chinh 80 năm trước, lại có sức sống dai đến thế. Hồi đó điều gì xảy ra, mọi người đều đã biết.

Giờ đến lượt Mỹ - Trung thay cho cặp Nhật - Pháp đánh nhau. Lần này may nhất là không có bom đạn, mà chỉ bằng các tuyên bố. Nhưng tính khốc liệt và khả năng tàn phá của nó thì không thua gì một cuộc đối đầu bằng tên lửa hành trình và tầu sân bay. Một bạn tôi ở Canada bảo rằng, cũng nên có một cuộc so găng cho ngã ngũ, để lịch sử không còn phải băn khoăn, lưỡng lự khi chọn hướng đi. Trong khi đó nhiều người đang run sợ mình bị tai bay vạ gió, theo kiểu trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết. Một số đã đưa ra kết quả thua cuộc nghiêng về phía Trung Quốc. Số ít hơn khẳng định Trung Quốc sẽ sớm đầu hàng. Bản thân người đưa ra lệnh thương chiến cũng đang chờ một cú điện thoại từ kẻ bị thách đấu. Bằng chứng cho nhận định này là mới đây, trong một đại tiệc Trump phát biểu:

“Trung Quốc rất muốn có một thỏa thuận, nhưng họ không biết bắt đầu bằng cách nào. Chúng tôi đang đợi họ chủ động gọi điện. Rồi họ sẽ gọi thôi!" (Dẫn theo Vnexpress).

Trump cứ ngồi đó mà đợi, như kiểu "Chờ Godot". Nếu ông chờ thật, thì có thể nghi ngờ ông chuẩn bị chưa kĩ cho cuộc tái đấu! Hoặc quân sư của ông quá ỷ vào trí thông minh và vì thế kiêu ngạo nên không thèm học thêm! Trump đã tự bước lên sàn đấu và tự xác định mình ở đẳng cấp cao hơn đối thủ. Ông rất thích hai từ "thuế quan" và "quỳ gối". Vì thế ông không thể chấp nhận hòa. Thua càng không có trong vốn từ của ông. Trong khi Tập thì đầy kiêu hãnh và ông ta lại biết truyền cho hơn một tỉ tư dân Trung Quốc niềm kiêu hãnh đó. Ông có lý do để chết, nếu chẳng may bị đối thủ ra đòn hiểm. Nhưng- có thể Trump không thèm biết-từ trong sâu thẳm, Tập coi ông chỉ là một tay háu đá và hiếu thắng. Tập đúng hay sai, thế giới sẽ sớm được biết. Nhưng chúng ta có thể biết trước là Tập sẽ đối đầu với Trump đến cùng, dù điều đó có thể khiến kinh tế Trung Quốc tiêu điều!

Không có chỗ lùi cho cả hai bên. Đó là tình huống mang đậm dấu ấn của thời đại. Phần còn lại của thế giới sẽ chỉ biết ngồi nhìn và chờ đợi.

Giờ mới là lúc đến việc NHÀ MÌNH.

Hành động linh hoạt và nhanh chóng của ông Tô Lâm có thể không đạt hiệu quả như nhiều người kì vọng, vì nó vô cùng khó khi so về vị thế quốc gia. Nhưng theo tôi đó là một việc RẤT KHÁC, rất lạnh và trong chính trị, nó đồng nghĩa với tỉnh táo, khôn ngoan, đáng được cổ vũ. Thỉnh thoảng ông Lênin cũng có một vài câu rất hay, và đây là một câu như vậy: "Chúng ta hoan nghênh sự mềm dẻo của cái đầu nhưng phản đối sự mềm dẻo của cái lưng". Ông Tô Lâm ít nhất đã đặt ông Trump vào thế phải "lễ độ", thứ mà ông ta luôn bỏ qua trong các giao tiếp, ứng xử. Bức ảnh ông Trump ngồi khoanh tay, mặt vênh lên trong khi xung quanh ông là gần chục nguyên thủ các nước châu Âu với dáng vẻ quỵ lụy, sẽ còn được lưu khá lâu trong vũ trụ. 

Mỹ -Trung sẽ nện nhau cho đến khi cả hai xơ xác. Chưa thấy có tín hiệu nào bác bỏ khả năng đó. Khi hai gã khổng lồ lao vào nhau, thì những kẻ be bé khó mà không bị bão táp từ cuộc thư hùng xô ngã hoặc cuốn vào. Nghiệt ngã nhất cho Việt Nam, là chúng ta phụ thuộc vào cả hai đối thủ. Mỹ thua thì thảm họa sẽ tính bằng nhiều thập kỉ, bởi bàn tay China sẽ có cơ hội thọc sâu hơn vào số phận chúng ta. Trung Quốc thua thì họ sẽ tìm mọi cách kéo Việt Nam vào chiến tuyến với họ, muốn VN ăn đòn cùng, bị vạ lây để chia sẻ nỗi uất ức và cuối cùng kích thích những cái đầu nóng muốn đối đầu với Mỹ. Tình huống này, nếu xảy ra và nếu không tránh được, thậm chí còn nguy hiểm hơn cho VN so với tình huống thứ nhất.

Tôi thực sự lo ngại về một vài phát biểu thể hiện sự chán nản và bất cần, khi Trump không có ý định hạ mức thuế cho VN sau cú điện đàm lịch sử! Tự ái hay nổi khùng lúc này đều thua, là mắc bẫy những kẻ muốn thâu tóm chúng ta lâu dài. Hãy hành động không phải chỉ vì danh dự, sĩ diện của một nền chính trị, mà vì cuộc sinh nhai của hàng triệu người. Sĩ diện lớn nhất với họ là nuôi dạy được con cái, cho chúng một cuộc sống tốt hơn. Vì thế, VN chỉ còn cách kiên trì, nhẫn nại, không hạ mình nhưng không tự vỗ ngực mình từng chiến thắng họ. Đặc biệt không để bị cảm xúc dẫn dắt, bị cám dỗ lôi kéo về phía Trung Quốc theo kiểu HỌ không cần TA thì ta theo kẻ khác, hoặc giống như sự liên kết của các nạn nhân! Trung Quốc có thể trả đũa Mỹ, còn VN thì không. Không và không! Nếu tới đây ông Hồ Đức Phớc khôn khéo hạ được mức thuế đánh vào hàng hóa VN xuống 25 %, theo tôi đã là một thắng lợi. 

Điều đó có nghĩa là gì? 

Là VN phải chấp nhận thua thiệt phần nào trong đàm phán, để tạo cho Trump cảm giác chiến thắng. Sống với một người ái kỉ nặng như Trump, phải có kiến thức tinh vi về tâm lý.

Bước tiếp theo, lâu dài và căn cơ hơn, là phải bảo nhau đừng tưởng chỉ mình khôn, đừng tưởng mình làm gì thiên hạ không biết, đừng tham bát bỏ mâm, đừng vì cái lợi ngắn mà hy sinh lợi ích lâu dài. Bởi xét cho cùng Trump và bộ sậu của ông ta, tuy hung hăng, đầy tính sô-vanh nhưng rõ ràng họ không sai hoàn toàn khi đưa ra lý do áp thuế nặng lên hàng nhập khẩu VN.

"Chúng ta (tiếp tục nhắc lại) hoan nghênh sự mềm dẻo của cái đầu".

------------

Tin mới nhất: Tỷ phú Elon Musk phản đối đòn thuế quan của Trump, đặc biệt khi leo thang với Trung Quốc và châu Âu. Ông ví cố vấn thương chiến của Trump, Peter Navarro, có bằng Harvard và là tác giả cuốn "Chết dưới tay Trung Quốc" có trí tuệ "thua xa một bao gạch!" Trong khi Navarro gọi Elon là "gã lắp ráp xe". Còn nhiều biến số thú vị.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....