Chuyển đến nội dung chính

Trần Nam Anh: KHI CÁI BÓNG BOM NGUYÊN TỬ KHÔNG CÒN ĐỦ DÀY ĐỂ CHE GIẤU MỘT ĐẾ CHẾ ĐANG RẠN NỨT

KHI CÁI BÓNG BOM NGUYÊN TỬ KHÔNG CÒN ĐỦ DÀY ĐỂ CHE GIẤU MỘT ĐẾ CHẾ ĐANG RẠN NỨT

KẺ HÙ DỌA CUỐI CÙNG CỦA THẾ KỶ XX GIỜ CHỈ CÒN LÀ MỘT GÃ LÃO KHÓC GIỮA ĐỐNG TRO TÀN

Dmitry Peskov- cái loa cuối cùng còn phát ra được vài tiếng “grừ grừ” yếu ớt từ Điện Kremlin, hôm nay lại nói về “học thuyết hạt nhân”. Mỗi lần Ukraine nhận thêm viện trợ, mỗi khi phương Tây siết thêm cấm vận, là Moscow lại nhấn nút phát lại băng cassette cũ kỹ: “Chúng tôi không loại trừ sử dụng vũ khí hạt nhân nếu bị đe dọa đến sự tồn vong”. Một điệp khúc mà chính những người Nga còn tỉnh táo cũng thuộc lòng đến phát ngán.

Nhưng khác với năm 2022, 2023, phương Tây không còn rụt vai khi nghe những tiếng rít đó nữa. Sự kiện ngày 18 tháng 7 vừa qua là một cột mốc không thể đảo ngược: sau khi Liên minh châu Âu ban hành gói trừng phạt thứ 18, thì đến lượt Hạ viện Hoa Kỳ bao gồm cả Cộng hòa lẫn Dân chủ đã bỏ phiếu với tỷ lệ 353-76 để tái khẳng định Mỹ sẽ tiếp tục viện trợ quân sự cho Ukraine. Một con số chưa từng có, vượt qua mọi rào cản ý thức hệ, chính trị và cả những mập mờ đến vô tận của Donald Trump.

Putin tưởng hắn có thể giật dây được Trump, nhưng hóa ra Trump không thể giật dây được Quốc hội Mỹ.

Và quan trọng hơn: Peskov không còn đủ sức giật dây được nỗi sợ hãi.

MỸ KHÔNG CÒN NGỦ GẬT, NGA KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG HÙ DỌA

Đế chế nào cũng từng dùng hỏa lực để giành lấy nỗi sợ làm vũ khí. Nhưng lịch sử đã dạy ta rằng: nỗi sợ là con dao hai lưỡi, kẻ sử dụng nó quá nhiều sẽ bị chính nó lột mặt.

Putin những năm qua đã chơi một canh bạc lớn với hạt nhân, không phải để dùng, mà để hù dọa. Mỗi lần phương Tây tiến thêm một bước, hắn giơ tay lên nói về “các kịch bản tận thế”. Nhưng giờ đây, sau hàng loạt tuyên bố suông, drone Ukraine vẫn bay vào sâu lòng nước Nga, Crimea vẫn nổ, các tướng lĩnh Nga vẫn bị ám sát, và biên giới phía Bắc Ukraine vẫn đang rực lửa.

Trong khi đó, chính trường Mỹ tưởng chừng tê liệt bởi chủ nghĩa dân túy và những cơn cuồng loạn của Trump, giờ đây đã chứng tỏ bản năng cốt lõi của nền cộng hòa: đến một lúc, lý trí tập thể vẫn chiến thắng sự tùy tiện của một cá nhân.

Donald Trump, dù đang là tổng thống, đã phải chịu đựng thất bại đầu tiên trong kỳ vọng “cắt Ukraine để mua lấy một cuộc gọi hòa bình”. Quốc hội Mỹ với đa số áp đảo đã dạy ông rằng nước Mỹ không được sinh ra để cúi đầu trước đe dọa.

NGÀY TÀN CỦA MỘT CHẾ ĐỘ TINH THẦN SỢ HÃI

Putin giờ đây không còn là một chiến lược gia mà là một con bạc đã đốt sạch thẻ tín dụng ngoại giao. Đòn hạt nhân đã bị xài quá đà, đến mức mất luôn cả giá trị răn đe. Phương Tây nhìn thấy một nước Nga đang rã rời trong nội tại: từ chính quyền thất bại trong khâu hậu cần, đến nền kinh tế bị chặn mọi lối, và tinh thần binh sĩ thì dần sụp đổ.

Khi Peskov phải “nhắc lại học thuyết hạt nhân” sau mỗi gói viện trợ, điều đó không khiến phương Tây sợ hơn mà chỉ khiến người ta thấy Điện Kremlin đang cạn từ ngôn từ đến đạn thật.

Thế giới đã thay đổi. Và người Ukraine, bằng máu, đã khiến thế giới không thể quay đầu.

UKRAINE – BÓ ĐUỐC THẮP SÁNG PHƯƠNG TÂY

Sự dũng cảm của Ukraine không chỉ làm rối loạn tính toán của Kremlin mà còn thức tỉnh cả những nền dân chủ đang ngủ quên trong tiện nghi.

Nếu năm 2022, viện trợ còn bị đặt dấu hỏi thì nay, nó trở thành nghĩa vụ chính trị và đạo đức. Nếu trước đây người ta lo sợ đẩy Nga vào đường cùng, thì nay, người ta thấy rằng để Nga tồn tại như hiện tại mới chính là nguy cơ lớn nhất cho thế giới.

Ukraine không chỉ giữ được chủ quyền mà đã trở thành cái gương để phương Tây nhìn vào và nhớ lại: họ từng là ai.

TÓM LẠI : MỘT NGƯỜI KHÔNG THỂ ĐÁNH BẠI CẢ HỆ THỐNG, VÀ MỘT CHIẾC BOM KHÔNG THỂ NGĂN CẢ MỘT DÒNG SÔNG

Trump có thể ỡm ờ, có thể mặc cả, có thể đánh tiếng hòa bình bằng những dòng tweet. Nhưng ông ta không thể chặn nổi dòng chảy của một quốc hội đã thức tỉnh. Không thể buộc Lầu Năm Góc đứng yên khi chiến trường đòi hỏi hành động. Và quan trọng hơn: không thể bóp nghẹt tinh thần của một dân tộc đang chiến đấu để tồn tại.

Putin có thể rút thêm vài tên lửa ra khỏi kho, nhưng hắn không còn lôi kéo được lòng tin, hay nỗi sợ. Cái ngày hắn mất đi khả năng hù dọa là ngày hắn bắt đầu thật sự thất bại.

Ukraine vẫn đứng đó, không cần khoe bom, không cần đe dọa, chỉ cần chiến đấu. Và chính điều đó khiến họ trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất của những kẻ chuyên sống bằng sợ hãi.

Nguồn dẫn:

* Reuters – U.S. House votes 353-76 to reaffirm military support for Ukraine

* Politico – Kremlin warns over nuclear doctrine after Trump resumes Ukraine aid

* EU Council – 18th package of sanctions against Russia adopted

*** Tran NamAnh tổng hợp và bình luận theo quan điểm cá nhân

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...