Chuyển đến nội dung chính

Kể chuyện vĩ nhân: Frances Kelsey - Cái Lắc Đầu Cứu Cả Một Thế Hệ

Kể chuyện vĩ nhân: Frances Kelsey - Cái Lắc Đầu Cứu Cả Một Thế Hệ

Copy từ Facebook "Lê Công Thành"

▫️ Hãy tưởng tượng bạn là một nhân viên mới toanh tại Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA). Bàn làm việc cũ kỹ, chưa có danh tiếng, chưa có quyền lực.

▫️ Ngay trong tháng đầu tiên đi làm (tháng 9/1960), sếp ném lên bàn bạn một bộ hồ sơ.

"Việc nhẹ nhàng cho người mới đây," sếp bảo. "Duyệt cái này đi. Nó là thuốc an thần bán chạy nhất châu Âu rồi. Chỉ là thủ tục thôi."

▫️ Tên loại thuốc đó là Kevadon (chứa hoạt chất Thalidomide).

▫️ Hãng dược phẩm khổng lồ Richardson-Merrell đang rất nôn nóng. Họ muốn tung thuốc ra thị trường Mỹ trước Giáng sinh để hốt bạc. Họ dự tính lợi nhuận hàng triệu đô la.

Quảng cáo của họ rất ngọt ngào: "Giúp ngủ ngon và trị ốm nghén cho bà bầu. An toàn tuyệt đối cho cả mẹ và bé."

▫️ Tất cả những gì họ cần là chữ ký của bà nhân viên mới: Frances Oldham Kelsey.

▫️ Frances cầm hồ sơ lên đọc. Mọi thứ có vẻ hoàn hảo. Nhưng bà khựng lại ở một chi tiết nhỏ trong báo cáo thí nghiệm trên động vật: Thuốc này không làm cho chuột buồn ngủ, nhưng lại làm cho người ngủ say.

▫️ Bà tự hỏi: "Tại sao? Cơ chế tác động của nó là gì?" Hãng dược không trả lời được. Họ chỉ bảo: "Kệ nó đi, miễn là nó an toàn."

▫️ Bà đặt bút xuống và làm một việc khiến hãng dược sững sờ: Yêu cầu bổ sung thông tin.

▫️ Cuộc chiến bắt đầu. Hãng Richardson-Merrell nổi điên. Họ coi bà là một "mụ đàn bà gàn dở, quan liêu". 

Họ gọi điện khủng bố tinh thần bà mỗi ngày.

Họ gửi thư lên sếp bà, tố cáo bà "kìm hãm sự phát triển y học".

Họ cử các giám đốc cao cấp đến tận văn phòng, đập bàn quát tháo, gây áp lực để bà phải ký.

▫️ Frances chịu áp lực kinh khủng. Bà mới nhận việc, nếu bà sai, sự nghiệp của bà coi như chấm dứt.

▫️ Nhưng vào tháng 2/1961, bà tình cờ đọc được một mẩu tin nhỏ trên Tạp chí Y khoa Anh: Một số bệnh nhân uống Thalidomide dài ngày bị tê bì chân tay (viêm dây thần kinh).

▫️ Một tia chớp lóe lên trong đầu bà. Bà lập luận đanh thép:

"Nếu thuốc này có thể gây tổn thương dây thần kinh ở người trưởng thành, thì nó sẽ tàn phá thế nào đối với hệ thần kinh non nớt của một thai nhi?"

▫️ Dựa vào manh mối đó, bà kiên quyết nói "KHÔNG". Bà từ chối ký duyệt tổng cộng 3 lần, kéo dài thời gian suốt hơn một năm trời.

▫️ Và rồi, tháng 11 năm 1961, tin tức kinh hoàng từ Đức và Úc ập đến như sóng thần.

▫️ Các bác sĩ thế giới bàng hoàng phát hiện ra nguyên nhân của làn sóng dị tật bẩm sinh quái đản đang hoành hành: Hàng chục nghìn đứa trẻ sinh ra với hội chứng Phocomelia (Hải cẩu chi) - tay chân ngắn ngủn hoặc mọc trực tiếp từ vai, hỏng nội tạng.

▫️ Thủ phạm chính là Thalidomide.

▫️ Thế giới chấn động. Hơn 10.000 đứa trẻ ở 46 quốc gia đã bị tàn phế vĩnh viễn vì loại "thần dược" này.

▫️ Nhưng ở Mỹ thì sao?

▫️ Nhờ sự "bướng bỉnh" của Frances, thuốc chưa bao giờ được cấp phép bán đại trà. Hãng dược đã lén phân phối 2,5 triệu viên "dùng thử" khiến 17 trẻ em Mỹ bị ảnh hưởng, nhưng con số đó đã dừng lại ở đó. Bà đã chặn đứng một thảm họa quốc gia ngay tại cửa ngõ.

▫️ Frances Oldham Kelsey từ một "nhân viên gàn dở" trở thành người hùng nước Mỹ.

▫️ Năm 1962, Tổng thống John F. Kennedy đã trao tặng bà Giải thưởng Xuất sắc vì Dịch vụ Dân sự Liên bang. Trong buổi lễ, ông nói: "Bà đã cứu chúng ta khỏi một bi kịch không thể gọi tên."

▫️ Nhưng di sản của bà lớn hơn tấm huy chương đó.

▫️ Sau vụ việc này, Quốc hội Mỹ thông qua đạo luật mới (Kefauver-Harris Amendment), quy định rằng: Từ nay về sau, các hãng dược bắt buộc phải chứng minh thuốc HIỆU QUẢ và AN TOÀN qua các thử nghiệm lâm sàng nghiêm ngặt trước khi bán.

▫️ Frances tiếp tục làm việc tại FDA cho đến năm 90 tuổi. Bà qua đời năm 2015, thọ 101 tuổi.

▫️ Câu chuyện của bà dạy chúng ta một bài học về sự dũng cảm tĩnh lặng.

▫️ Đôi khi, người hùng không cần phải xông pha trận mạc.

▫️ Người hùng chỉ cần là một nhân viên văn phòng mẫn cán, dám tin vào khoa học, chịu đựng sự sỉ nhục, và dám nói "KHÔNG" khi tất cả những kẻ quyền lực đều ép phải nói "CÓ".

▫️ Lần tới, khi bạn uống một viên thuốc và thấy tờ hướng dẫn sử dụng dài dằng dặc liệt kê các tác dụng phụ. Đừng khó chịu.

▫️ Đó là di sản của Frances Kelsey. Bà muốn chắc chắn rằng bạn biết mình đang uống cái gì, điều mà thế hệ trước bà đã không có cơ hội được biết.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....