Chuyển đến nội dung chính

TRUMP ĐẢO NGƯỢC TRẬT TỰ TOÀN CẦU: BẮT TAY TRUNG – NGA, CHỌC THẲNG VÀO CỘT SỐNG CHIẾN LƯỢC CỦA WASHINGTON

TRUMP ĐẢO NGƯỢC TRẬT TỰ TOÀN CẦU: BẮT TAY TRUNG – NGA, CHỌC THẲNG VÀO CỘT SỐNG CHIẾN LƯỢC CỦA WASHINGTON.

Mỹ suốt một thập kỷ sống trong một tư duy rằng:

Trung Quốc muốn vượt Mỹ. Và Nga muốn phá Mỹ.

Cách duy nhất để thắng là siết đồng minh, chặn Bắc Kinh ở Thái Bình Dương và cô lập Moscow ở châu Âu.

Nhưng có vẻ, với Trump 2.0 đang xóa sạch nền móng đó….

Ông Trump muốn một thế giới nơi các cường quốc… THOẢ THUẬN với nhau.

Không răn đe.

Không kiềm chế.

Không cứu ai.

Ai mạnh giữ phần mạnh.

Ai yếu tự xoay xở.

Nhà Trắng mới mô tả thẳng rằng:

“Mỹ không có nghĩa vụ trông coi cả hành tinh. Mỹ Chỉ quan tâm những gì đe dọa trực tiếp lợi ích của chúng ta.”

Với Trung Quốc: Thì Mỹ Từ đối đầu sang “thỏa hiệp chiến lược”.

Ông Trump từng gọi Trung Quốc là kẻ thù, cấm TikTok, siết Huawei, tố cáo di*t chủng ở Tân Cương.

Nhưng ở nhiệm kỳ hai này?

có vẻ đã Đổi 180 độ.

Châm ngòi chiến tr*nh thuế - rồi bắt tay với Tập Cận Bình.

Từ đe dọa trừng phạt - chuyển sang bỏ qua vụ China hack “Salt Typhoon”.

Thậm chí quay sang đứng cùng Bắc Kinh trong căng thẳng Trung – Nhật vì Đài Loan.

Đỉnh điểm: là khi ông Trump gỡ lệnh cấm chip Nvidia H200 cho Trung Quốc.

Đó là một cú sốc với phe diều hâu ở Washington.

Và một thông điệp rất rõ là:

cạnh tranh thì cạnh tranh, nhưng vẫn phải bán hàng và kiếm tiền.

Ông Trump sẽ thăm Bắc Kinh tháng 4, và ông Tập sẽ đáp lễ trong năm 2026.

Đó có vẻ như không khí “cường quốc bắt tay” đang trở lại.

Còn với Nga: Nhường Donbass để đổi “thời đại hợp tác mới”

Giống như Trung Quốc, ông Trump đang xoay từ đối đầu sang thỏa hiệp địa chính trị:

Khi Mỹ gây áp lực để Ukraine nhường toàn bộ Donbass.

Và một Kịch bản “ổn định chiến lược” với Moscow mở ra cánh cửa hợp tác về: năng lượng, khoáng sản, AI, hạ tầng, đất hiếm…

Thậm chí còn muốn đưa Nga trở lại G7, khôi phục vai trò “đại cường quốc ngang hàng”.

Trump 1.0 từng trừng phạt dầu khí Nga.

Nhưng Trump 2.0 thì muốn “kéo Moscow khỏi băng giá ngay khi chiến tranh dừng lại”.

Với Tư duy của ông Trump: Muốn ổn định thì phải chấp nhận “vùng ảnh hưởng”.

Trung Quốc ở châu Á.

Nga ở Đông Âu.

Còn Mỹ thì…?

“Tây bán cầu là của chúng ta. Ai đụng vào – chúng ta xử lý.”

Ông Trump muốn cứng rắn với Venezuela,

nhưng lại mềm với Bắc Kinh và Moscow…

miễn họ đừng bước chân vào sân sau của Mỹ.

Và tóm lại:

Ông Trump đang không chỉ “định hình lại” trật tự thế giới.

Ông đang đập bỏ cả hệ tư tưởng đối đầu 10 năm qua của Washington.

Thay vì “Đại chiến cường quốc”, thì ông Trump chọn:

Thỏa thuận – chia chác – và để mỗi siêu cường làm chủ phần lãnh địa của mình.

Đó có thể là một trật tự mới đang hình thành.

Và nó mang dấu ấn rất rõ: Chủ nghĩa ngoại giao Trump!

Mời Quý vị cùng bình luận ý kiến của mình bên dưới!

____

@mrluaan

Nguồn tham khảo:  axios

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....