Chuyển đến nội dung chính

Sưu tầm (1)

Ở tuổi mười sáu, Mary đã giấu cô em gái mới ba tháng tuổi dưới lớp áo khoác của mình trên Chuyến tàu trẻ mồ côi (Orphan Train) hướng đến Kansas vào ngày 15 tháng 7 năm 1902.

​Trại trẻ mồ côi đã quy định rất rõ ràng: trẻ sơ sinh và thanh thiếu niên không được sắp xếp ở cùng nhau. Các gia đình nhận nuôi thường chỉ muốn một trong hai. Mary buộc phải lên tàu một mình và để em gái mình bị gửi đi nơi khác. Sự chia lìa là điều đã được định sẵn.

​Mary đã từ chối điều đó.

​Cô lẻn đưa đứa bé ra khỏi phòng nhà trẻ, gói ghém cẩn thận, giấu dưới lớp áo khoác rồi bước lên tàu. Nếu bị phát hiện, cả hai sẽ bị tống khứ trở lại New York. Mary nín thở và cầu nguyện.

​Suốt hai giờ đồng hồ, đứa bé không hề khóc. Mary siết chặt vạt áo khoác bằng tất cả sức lực, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé áp sát vào lồng ngực mình. Những đứa trẻ khác nhận thấy sự bất thường dưới lớp vải áo. Chúng hiểu chuyện. Nhưng không ai nói một lời nào. Những đứa trẻ mồ côi bảo vệ lẫn nhau.

​Tại điểm dừng chân đầu tiên, các gia đình tập trung lại để chọn trẻ con. Mary bước xuống tàu với trái tim đập liên hồi, chiếc áo khoác nặng nề bất chấp cái nóng của tháng Bảy. Một cặp vợ chồng nông dân tiến lại gần. Họ muốn một cô gái khỏe mạnh để giúp việc nhà. Mary đồng ý ngay lập tức — quá nhanh.

​Người phụ nữ nheo mắt nghi ngờ và hỏi tại sao Mary lại mặc chiếc áo khoác dày như vậy trong thời tiết nóng nực này. Mary nói rằng mình thấy lạnh. Rồi lại bảo mình đang ốm. Cô nói bất cứ điều gì, miễn không phải là sự thật.

​Một nhiếp ảnh gia đã chụp lại khoảnh khắc đó: Mary bước xuống tàu, chiếc áo khoác phồng lên chứa đựng một bí mật, nỗi sợ hãi hằn rõ trên khuôn mặt. Những đứa trẻ khác đứng quan sát trong im lặng. Bức ảnh đã đóng băng sự tàn nhẫn của một hệ thống sẵn sàng chia cắt các gia đình chỉ vì như thế thì "đơn giản" hơn cho họ.

​Đúng lúc đó, đứa bé khóc lên.

​Người phụ nữ yêu cầu Mary phải cởi áo khoác ra. Mary lùi lại phía đoàn tàu. Người ta gọi những người quản lý đến.

​Trước khi họ kịp chạm vào cô, một người nông dân lớn tuổi bước tới. Đó là một người đàn ông góa vợ tên là Thomas. Ông đã im lặng quan sát tất cả từ đầu.

​— "Tôi nhận cả hai," ông nói. "Cô gái này và đứa bé."

​Mary bật khóc nức nở, hỏi ông có thật lòng không. Thomas gật đầu. Ông giải thích rằng mình đã mất đi gia đình vì một trận sốt. Ông thấu hiểu nỗi đau đó.

​Mary và em gái đã sống cùng Thomas suốt tám năm. Ông đối xử với họ như con gái ruột, chưa bao giờ coi họ là người làm thuê. Khi Mary tròn hai mươi bốn tuổi, ông trao lại trang trại cho cô.

​— "Con chính là đứa con gái mà ta đã mất," ông nói. — "Đây là nhà của con."

​Mary đã nuôi nấng em gái mình tại đó. Cô cho em đi học. Cô đã sống trên mảnh đất ấy suốt sáu mươi ba năm.

​Khi Mary qua đời vào năm 1973 ở tuổi tám mươi bảy, em gái cô đã đặt bức ảnh năm xưa trong tang lễ và kể lại câu chuyện.

​"Mary đã giấu tôi dưới áo khoác và mạo hiểm tất cả để chúng tôi được ở bên nhau. Thomas đã cứu chúng tôi bằng cách lựa chọn tình người thay vì những quy tắc. Bức ảnh này cho thấy khoảnh khắc mà lẽ ra chúng tôi đã mất tất cả. Nhưng thay vào đó, chúng tôi đã tìm thấy một người cha, một mái ấm và một cuộc đời. Tôi còn sống và vẹn nguyên cho đến ngày hôm nay là vì chị tôi đã không để bất kỳ ai mang tôi đi xa khỏi chị."

St

#trammachuonglai

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?

Link: https://www.facebook.com/share/p/14bTWDhbQqD/ 🔏VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?  1. Bà hàng nước rốn rùa thủ thỉ kể: Theo bản tin của thông tấn xã vỉa hè, sơ bộ khoảng 20 tờ báo đăng tin bài khen ngợi "Chuyện với Thanh" của tác giả Nguyễn Thành Nam do Nxb Hội Nhà văn phát hành. Đã có 31 tin bài phải gỡ bỏ và các báo buộc phải đính chính, xin lỗi bạn đọc. Một sự kiện vô tiền khoáng hậu dịp Báo chí Cách mạng Việt Nam sinh nhật 101 tuổi.  Hầu hết các báo lớn của Trung ương và địa phương đều thủng lưới: Nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Văn hoá, Dân trí, Vietnamnet, VNXpress, Sài Gòn giải phóng... và cả Đăk Lăk trên đỉnh Tây Nguyên.  Những chiến sĩ canh gác trên mặt trận văn hoá ê chề thất thủ. Có tờ báo đứng đầu binh chủng cũng lập kỷ lục đá phản lưới nhà tới 6 bàn liên tiếp. Lại có cầu thủ vừa đá phản lưới nhà vừa làm tung lưới đội đá thuê. Cú sút nào cũng mãn nhãn!  2. Vì sao các báo thủng lưới hàng loạt như vậy?  Nguyên nhâ...

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...