Chuyển đến nội dung chính

Nhà báo Nguyễn Huy Cường: TỪ CON SỐ 77 PHẦN TRĂM.

TỪ CON SỐ 77 PHẦN TRĂM.

Trong  báo cáo tại phiên giám sát việc thực hiện chính sách, pháp luật, khi nói về nguồn nhân lực chất lượng cao trên địa bàn thành phố HCM  giai đoạn 2021-2024 của Đoàn ĐBQH TPHCM, ngày hôm qua  14/3 có nêu con số hơn 9,4 ngàn người  (bằng 9 trung đoàn bộ binh) là công chức, viên chức của thành phố xin nghỉ việc.

Nội dung này có nhiều cái để bàn nhưng trong stt này tôi chí tỉa ra 02 nét thôi, theo sát đề tài mà tôi quan tâm.

Thứ nhất.

Một cháu vào đời,  tốt nghiệp đại học thể dục thể thao, về xin vào dạy cái nghề khó mà chấm mút, dạy thêm dạy nếm cho ai ở một trường PT miền núi của tỉnh PT, mức lương chỉ chừng  dưới 4 triệu bạc.

Nhưng  phải lo lót 70 triệu đồng (thời điểm 14.000/1 USD) để được “biên chế”. Nếu mỗi ngày đi về gần 30 km thì sau khi trừ hết chi tiêu “đầu vào’ gồm cả cơm cho người, xăng cho xe, chắc tiết kiệm (Thực) được 2 triệu một tháng là cùng. 

Như vậy cậu này  phải mất 03 năm đi cày mới “lại” được khoản tiền bôi trơn nhưng khi tôi hỏi kỹ, gia đình chọn lối này vì trông vào cái “Biên chế” nay mai.

Một nữ bị can ở Hà Nội nói công nhiên trước toà hơn 10 năm trước cái “Ghế” ĐBQH giá chừng vài chục tỷ bạc.

Tôi dẫn hai ví dụ để có cả “Thượng vàng” và “Hạ cám”

Những ai ở miền bắc dễ thấu hiểu điều này, đơn giản và phổ biến.

Nay, những cái “Ghế” vững như thành, những “Biên chế” này bỏ việc hàng loạt là một tín hiệu đáng mừng.

Nó cho người ta nhìn vào cái chợ bán ghế với ánh mắt thật hơn, đừng dại dột mà đổ tiền vào “quan hệ” để có chỗ trong hai chữ “biên chế” thần thánh, có ngày chết đói.

Thứ hai.

Không nói thì bạn đọc cũng biết, tôi “Theo” đề tài Giáo dục từ hơn hai chục năm nay tạm lấy bài trên báo Văn Nghệ  HNV (trong ảnh) làm tiêu điểm và có thể nói thẳng thắn không úp mở là tôi BẤT MÃN với ngành GD rất sâu sắc.

Đến nỗi, mỗi dịp sắp mãn khoá phổ thông trung học tôi thường lẩm bẩm…chửi đổng khi thấy mấy tờ báo lớn cày vào thi nhau như cướp thời gian đăng bài giải mẫu cuộc thi, tỷ lệ “chọi” vào các trường, tỷ lệ thi đậu, rồi thông báo “tuyển” sinh của các trường đại học, gồm cả nhưng loại  “Trường” mỗi môn ba điểm, vào tuột đại học hết….cứ  nháo nhào nhào lên .

Với thông tin trong cuộc họp chiều qua của Đoàn ĐBQH Thành phố HCM thì có một con số như góp  phần “giải toả” hay “giải mã” sự bất mãn của tôi, nó không phải là vô lý, vô duyên, cực đoan hay phản động mà nó đây:

Trong chín mười trung đoàn thôi nhiệm nói trên có 77% đã tốt nghiệp đại học trở lên, có thể là lên đến thạc sỹ, tiến sỹ.

(Nghĩa là khoảng 7000 người) 

Nên hiểu, ở Sài Gòn, thu nhập, lương bổng cao hơn mặt bằng chung của 50 tỉnh thành khác vài lần nhưng người ta vẫn “quay xe” với hai chữ “Biên chế”.

Họ đi làm việc khác để sống, đàng hoàng, chân chính, nhiều lợi ích.

Tôi nhấn mạnh rằng, để làm thầy, làm lãnh đạo, làm ông to bà lớn khó lắm, tốn kém lắm (ở đầu vào) mà hàng chục ngàn người bỏ việc sau khi vật lộn từ vị trí em bé sáu tuổi cha mẹ  đã phải  chạy đua ác liệt để vào trường…mẫu giáo  tốt đến mười hai năm làm phu chữ mệt lử.

Rồi bỏ ra vài trăm triệu cho bốn năm năm ăn học để có tấm bằng đại học mỏng tang và một xuất “Biên chế” như nói ở đây và rồi…xin thôi việc!.

Con số trên đây là của một địa phương tạm tổng hợp trong 3 năm ngắn ngủi thôi.

Trên 63 tỉnh thành, trong hai chục năm qua, số người cầm tấm bằng đại học theo cuộc chơi đằng đẵng này nay bỏ cuộc chơi lớn  gấp 10 lần hay 100 lần hơn con số trên đây hay ít hơn, hay nhiều hơn ?

Chưa tính đến đội quân ngay từ khi cầm tấm bằng đã trở thành quân số của ngành Shiper, Grab?.

Chua chát lắm.

Hy vọng từ hình ảnh này các phụ huynh, nhất là các phụ huynh có con em sắp ra khỏi những cái lò bán chữ có cách nhìn tỉnh táo hơn.

Huy Cường




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....