Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

5xublog.org - Khác lối

Link http://5xublog.org/2014/05/13/khac-loi/

Nhìn lại lịch sử chống ngoại xâm của Việt Nam và bỏ qua tất cả các yếu tố rườm rà che lấp, ta sẽ thấy có một điểm cực kỳ đặc biệt.
Tất cả các cuộc chiến chống ngoại xâm mà ta thắng, dù kẻ thù là Nam Hán, Tống, Thanh, Pháp, Mỹ, thì về cốt lõi ta đều khác đối thủ của mình: hoặc khác ý thức hệ, hoặc khác học thuyết quân sự, tư duy và công nghệ tác chiến; hoặc khác cả hai.
Lúc nó Nho giáo thì ta Phật giáo, lúc họ tự do thì ta cộng sản, lúc chúng dùng ngựa và cung tên thì ta dùng voi và hỏa hổ.
Lúc khác ý thức hệ mà kém về học thuyết quân sự thì chiến thắng phải qua trường kỳ, như Lê Lợi, như Việt Minh. Lúc vượt trội về tư duy tác chiến và công nghệ chiến đấu, như Quang Trung, thì đánh kẻ thù nào thắng cũng nhanh như rửa đít em bé.
Phải khác biệt thì mới chiến thắng.
Nhưng nay thì khó rồi. Ý thức hệ giống nhau. Bộ máy tổ chức từ đảng cầm quyền đến quân đội, chính quyền địa phương hao hao nhau. Định hướng nền kinh tế giống nhau. Phương thức quản lý xã hội cũng giống nhau. Tàu ngầm máy bay cũng giống nhau nốt. Giống cả tên tờ báo Nhân Dân. Haizz
Tàu không phải là nước có tư tưởng ở đẳng cấp đế quốc như La Mã hay Anh Quốc, mà nó chỉ có toán tính kiểu bá quyền. Hành vi của họ suốt mấy ngàn năm có thể chốt ở hai từ: To còi và Thô lỗ.
Mao lúc còn sống nói rất to và thô về chiến lược của Trung Quốc: phải chiếm đóng và khai thác Đông Nam Á, dù có phải trả giá đắt, vì đắt mấy cũng đáng. Một thứ bá quyền con buôn, đổi xác dân lấy lợi nhuận.
Thời phong kiến, và đến cả thời Mao, lối đi duy nhất của Tàu xuống phía nam là đất liền, qua ngả Việt Nam. Khống chế được miền bắc Việt Nam, là mở được cả đường bộ lẫn đường biển đưa quân đi xuống Đông Nam Á.
Đến thời Đặng, công nghệ và hải quân Trung Quốc phát triển. Nó chỉ cần khống chế đường biển là đủ làm Việt Nam nghẹt thở, bó chân bó tay, nó tha hồ lũng đoạn hàng hải. Nước cờ chiến lược đầu tiên là chiếm Hoàng Sa.
Việt Nam thời chiến và hậu chiến tuy nhà nước có lúc này lúc khác, nhưng về cơ bản là giống Tàu. Giống Tàu nhưng không phải là Tàu nên chỉ là bản sao kém cỏi của họ. Kém hơn nên luôn ở sau Tàu, không hiểu được Tàu, không nhìn xa bằng Tàu. Mỗi nước cờ nó đi ta đều bị động mà phải rất vất vả để chống đỡ. Có những nước cờ như Hoàng Sa, không biết bao giờ mới gỡ nổi. Giống về ý thức hệ còn tệ hơn nữa, nó còn kìm nén mình, không cho mình vùng lên mà gỡ lại.
Trong lịch sử chống Tàu, chưa bao giờ Việt Nam phải dựa vào ai, toàn tự mình đánh thắng. Nhưng đó là những lúc mình khác Tàu, không giống nhau đến rùng mình thế này.
Phải chọn lối khác thôi.
Họ không chịu dân sự hóa nhà nước của họ thì mình phải dân sự hóa nhà nước mình.  Đây là chỗ yếu nhất của họ. Và là chỗ gần như là duy nhất mình có thể thay đổi để vượt lên họ.
Nếu nhà nước của họ là nhà nước công an trị, nhà nước mình phải là dân trị, thì mình mới thắng được họ. Nhà nước họ là đảng phiệt, quân phiệt, mà mình thành nhà nước dân chủ, thì mình thắng họ.
Mình đang có đà và có cơ hội để rẽ qua lối khác. Nhưng chỉ tích tắc ngần ngừ thôi, là đà mất mà cơ hội tiêu tan.
Mình có thể bắt đầu từ chỗ dang dở. Đó là giết hẳn cái định hướng xã hội chủ nghĩa thị trường cho nền kinh tế thị trường. Cái thành phần khủng long quái gở là kinh tế quốc doanh, Tàu họ dùng làm vũ khí kinh tế để thuần dưỡng các nước nghèo phải phụ thuộc vào họ, như nước Cambodia, rồi chọc vào nách mình. Nay nhà nước đừng ôm kinh tế nữa, để dân làm nốt đi, làm nốt cả việc buôn bán có lợi cho Cambodia, nhà nước chỉ tập trung vào lo luyện quân cho tốt.
Rồi đến xã hội dân sự . Tàu họ ngăn cản xã hội dân sự, mình phải cho dân làm việc quản lý xã hội. Bắt đầu từ hội bóng đá liên đoàn, đến hội nhà thơ, hội nhà báo, hội nọ hội kia. Nhà nước không cần phải ôm mấy cái hội ngớ ngẩn tốn tiền ăn hại như bóng đá, nhà văn nữa. Để nhân dân làm. Để nhân dân làm việc dân sự của xã hội thật nhiều vào, nhà nước sẽ rảnh tay lo việc chống Tàu cho hiệu quả.
Đại khái phải là như thế. Người dân nhìn nhà nước như ếch ngồi đáy giếng nhìn trời, không biết gì hơn. Bầu trời nào cũng là cái vung cả. Nhưng có cái vung trong hơn và xanh hơn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét