Chuyển đến nội dung chính

Trần Hồng Tâm – Điêu tàn


Ông vừa xuất hiện trên trên vòm trời chính trị Việt Nam. Gương mặt ông đỡ lem luốc bởi khói lửa chiến tranh, đỡ hốc hác của thời đói khát, đỡ nhàu nát bởi hận thù nghi kị, đỡ căng thẳng vì không lo diễn biến hòa bình, đỡ hung hăng bởi không phải chống thế lực thù địch.
Tôi cũng như bao nhiêu người Việt khác đặt lên vai ông vài tia hy vọng. Nhưng chiều nay, đọc được lời ông phát biểu về một giàn khoan “Lạ” ngoài biển Đông, thì những tia hy vọng mong manh kia lịm tắt.
Một nhà khoa học trẻ hỏi: Việt Nam có nên xây dựng quan hệ đồng minh với nước nào không? Ông trả lời: “Không liên minh với nước nào để chống lại một nước thứ ba.”
Ôi thưa ông! Tôi muốn khóc. Khóc cho sự suy tàn trí tuệ. Chống xâm lăng và chống nước thứ ba là hai hành động khác biệt. Nó khác nhau như bóng tối và ánh sáng. Nó rạch ròi như trắng với đen. Lẽ nào ông không phân biệt nổi. Lẽ nào ông lầm. Hay ông định bao che, dung túng. Hay ông định đánh tráo khái niệm.
Một nhà khoa học trẻ khác hỏi: Có nên kiện nước “Lạ” ra tòa án quốc tế không? Ông trả lời: “Mang nhau ra tòa, như bát nước đổ xuống lấy lại rất khó”.
Họ “dạy cho Việt Nam một bài học”. Họ “cho Việt Nam nếm mùi tan vỡ”. Họ chửi: “Chúng mày là lũ du côn của phương Đông”, “Bọn tiểu bá. Quân ăn cháo đái bát”.
Không chỉ bằng lời nhục mạ, mà bằng bạo lực. Họ hất đổ bát cơm trên tay dân. Họ đập vỡ hộp sọ dân ông. Giờ đây, họ không những lấy lại được bát nước chan chứa tình đồng chí, mà còn được thêm cả một nồi nước lèo hầm bằng xương thịt của anh chị em ông.
Kiện nhau và giết nhau là hai cung bậc rất xa nhau của tình cảm và hành động. Không lẽ ông lầm.
Kiện họ ư? Ông sợ họ buồn, họ giận. Ông muốn giữ gìn “đại cục”. Ông muốn hiếu hòa. Ông muốn vớt lại chút nước cặn. Nhưng họ phá nhà ông. Họ giết đồng bào của ông. Mà ông vẫn không giận không hờn, vẫn cười tươi, ôm hôn, thắm thiết, vẫn nâng niu, dâng hiến tình đồng chí, cao hơn cả xương cốt của tổ tiên.
Ôi! Đấng Bồ Tát hay Chúa Giê-su cũng chưa thể có lòng từ bi cao thượng được bằng ông.
Bài phát biểu của ông chỉ khoảng chừng 500 chữ, mà có đến sáu lần ông nhắc nhở: “Phải tuân thủ luật pháp quốc tế”, “Trung Quốc vi phạm luật pháp quốc tế”, “Con cháu chúng ta sẽ đòi được theo đúng luật pháp quốc tế”, “Từ trước tới nay luôn theo luật pháp quốc tế”, “Tất cả các giải pháp theo luật quốc tế”.
Chưa bao giờ luật pháp quốc tế lại được tôn trọng ở Việt Nam như hôm nay.
Cách đây không lâu, quốc tế nhắc: Phải tôn trọng nhân quyền. Ông chửi: Câm mồm. Nước ông có định chế riêng. Quốc tế bảo: Không được bắt người, tra tấn, xét xử tùy tiện. Ông cãi: Đừng chúi mũi vào ống khóa nhà riêng. Quốc tế khuyên: Nên có tự do tôn giáo. Ông phủ nhận: Xứ sở ông có tập quán riêng. Quốc tế phàn nàn: Nên tôn trọng tự do ngôn luận. Ông bào chữa: Đất nước ông có nền văn hóa đặc thù
Thì ra ông chỉ dùng luật pháp quốc tế khi nó mang lại lợi lộc cho ông, còn khi mang lại quyền lợi cho người khác thì ông chỉ việc ngồi xổm lên tất cả.
Hơn nữa, ông là người ỉa vào luật pháp, đái vào quốc tế, vậy mà bây giờ ông lại kỳ vọng anh bạn vàng chấp hành luật pháp quốc tế sao.
Họ hung hăng, ngang ngược vi phạm luật pháp quốc tế xâm lược biển Đông. Còn ông cũng hung hăng, ngang ngược đàn áp người biểu tình chống quân xâm lược. Hai hành vi này đâu mấy khác nhau.
Có lẽ, tôi đã không viết những dòng này, nếu người nghe ông bữa đó, không phải là những nhà khoa học trẻ. Tôi cũng không viết nếu những nhà khoa học trẻ không khóc xúc động khi nghe ông nói.
Tôi viết vì nỗi xót xa cho tuổi trẻ quê hương tôi tin vào một nền chính trị vừa Điêu trá vừa Tàn bạo.

18 tháng Năm, 2014

Trần Hồng Tâm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?

Link: https://www.facebook.com/share/p/14bTWDhbQqD/ 🔏VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?  1. Bà hàng nước rốn rùa thủ thỉ kể: Theo bản tin của thông tấn xã vỉa hè, sơ bộ khoảng 20 tờ báo đăng tin bài khen ngợi "Chuyện với Thanh" của tác giả Nguyễn Thành Nam do Nxb Hội Nhà văn phát hành. Đã có 31 tin bài phải gỡ bỏ và các báo buộc phải đính chính, xin lỗi bạn đọc. Một sự kiện vô tiền khoáng hậu dịp Báo chí Cách mạng Việt Nam sinh nhật 101 tuổi.  Hầu hết các báo lớn của Trung ương và địa phương đều thủng lưới: Nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Văn hoá, Dân trí, Vietnamnet, VNXpress, Sài Gòn giải phóng... và cả Đăk Lăk trên đỉnh Tây Nguyên.  Những chiến sĩ canh gác trên mặt trận văn hoá ê chề thất thủ. Có tờ báo đứng đầu binh chủng cũng lập kỷ lục đá phản lưới nhà tới 6 bàn liên tiếp. Lại có cầu thủ vừa đá phản lưới nhà vừa làm tung lưới đội đá thuê. Cú sút nào cũng mãn nhãn!  2. Vì sao các báo thủng lưới hàng loạt như vậy?  Nguyên nhâ...

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...