Chuyển đến nội dung chính

X. Penguin X: Vào năm 1990, Nhật Bản sản xuất gấp 6 lần Trung Quốc. Ngày nay, Trung Quốc sản xuất gấp 6 lần Nhật Bản

Vào năm 1990, Nhật Bản sản xuất gấp 6 lần Trung Quốc. Ngày nay, Trung Quốc sản xuất gấp 6 lần Nhật Bản.

Trong 35 năm, điều gì đã xảy ra khiến bức tranh thay đổi đến mức này?

Câu trả lời không nằm ở Trung Quốc.

Mà nằm ở một quyết định của Mỹ đối với Nhật Bản.

Hãy nhìn lại những năm 1980 trước đã.

Vào những năm đó, Nhật Bản trông như không thể bị ngăn cản.

Các thương hiệu như Sony và Toyota đang đẩy lùi các đối thủ Mỹ trên thị trường Mỹ, bởi vì hàng Nhật vừa rẻ hơn vừa chất lượng hơn.

Năm 1989, một công ty Nhật mua cổ phần đa số của Rockefeller Center, biểu tượng của New York. Cùng năm đó, Sony tiếp quản hãng phim Hollywood Columbia Pictures.

Câu hỏi được bàn tán ở Mỹ là gì?

Nhật Bản đang mua lại Mỹ sao?

Trong Quốc hội Mỹ, người ta thảo luận về việc áp thuế cao lên hàng hóa Nhật Bản.

Mỹ chọn một con đường im lặng hơn.

Vào ngày 22 tháng 9 năm 1985, 5 quốc gia bao gồm Mỹ và Nhật Bản đã thỏa thuận tại một khách sạn ở New York.

Thỏa thuận rất đơn giản.

Tất cả cùng bán đô la, mua yên Nhật và mác Đức.

Mục đích là làm yếu đô la để làm đắt hàng Nhật Bản.

Kết quả đến nhanh hơn dự kiến.

Yên Nhật tăng giá gấp đôi so với đô la chỉ trong 2 năm, từ 240 lên 120.

Hàng hóa Nhật thực sự đắt hơn và xuất khẩu giảm sút.

Đến đây, kế hoạch vẫn diễn ra suôn sẻ.

Bây giờ đến phần mà không ai lường trước.

Khi đồng tiền của một quốc gia tăng giá, sản xuất ở đó trở nên đắt đỏ hơn.

Công ty chỉ còn 2 lựa chọn: hoặc tăng giá và mất khách hàng, hoặc chuyển nhà máy sang quốc gia có chi phí thấp hơn.

Các công ty Nhật chọn lựa chọn thứ hai.

Các nhà máy đầu tiên chuyển đến Đông Nam Á. Sau đó, một địa chỉ rẻ hơn xuất hiện.

Trung Quốc.

Vào những năm đó, Trung Quốc mới mở cửa. Lao động rất rẻ, đất đai rộng lớn, quy định ít ỏi.

Sản xuất của Nhật chuyển đến đó.

Sau đó, các công ty Mỹ cũng tính toán tương tự. Tiếp theo là các công ty châu Âu.

Không ai làm vậy để giúp Trung Quốc. Mọi người chỉ muốn giảm chi phí của mình.

Năm 2001, cánh cửa mở hoàn toàn. Mỹ ủng hộ Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới.

Lý do lúc đó nghe có vẻ hợp lý.

Nếu Trung Quốc giàu lên, họ sẽ giống phương Tây.

Trung Quốc giàu lên. Nhưng không giống.

Vậy thứ chuyển đến Trung Quốc là gì?

Mọi người nghĩ chỉ là nhà máy. Nhưng thứ đi theo còn hơn thế.

Công nhân biết cách sản xuất một món hàng, bậc thầy đào tạo họ, ngành công nghiệp phụ trợ và mạng lưới cung ứng, tất cả dần hình thành ở đó.

Nếu bạn sa thải một bậc thầy, họ không thất nghiệp. Họ sẽ đi đến đối thủ của bạn.

Trong 35 năm, chính xác là điều đó đã xảy ra.

Ban đầu, Trung Quốc chỉ lắp ráp, linh kiện nhập từ ngoài.

Sau đó, họ bắt đầu tự sản xuất linh kiện. Rồi lắp đặt máy móc sản xuất những linh kiện đó.

Năm 2015, mục tiêu thay đổi.

Tập Cận Bình năm đó công bố kế hoạch trở thành lãnh đạo thế giới trong 10 ngành chiến lược, bao gồm robot và bán dẫn.

Bây giờ mục đích không còn là sản xuất rẻ nữa. Mà là sản xuất tốt nhất.

Trung Quốc vượt Mỹ lên vị trí số một vào năm 2010. Ngày nay, họ sản xuất hơn Mỹ 1,5 lần.

Vậy Nhật Bản thì sao?

Sau khi yên tăng giá, kinh tế co lại. Lãi suất giảm, bong bóng phồng lên, và vỡ vào năm 1990.

Từ đó, Nhật Bản không thể lấy lại tốc độ cũ.

Kết quả là thế này.

Mỹ đã dừng một đối thủ. Đối thủ đó thực sự dừng lại.

Nhưng sản xuất đó không quay về Mỹ. Nó đi đến một địa chỉ rẻ hơn.

Địa chỉ đó ngày nay đứng trước mặt Mỹ như một thế lực lớn hơn nhiều so với Nhật Bản.

Quy luật rút ra từ đây rất đơn giản.

Khi sản xuất ở một quốc gia trở nên đắt đỏ, nó không biến mất. Nó chỉ thay đổi địa chỉ.

Người chọn địa chỉ không phải quốc gia đó, mà là chi phí.

Tôn Tử 2500 năm trước đã viết:

Bên không biết mình biết người sẽ thắng mỗi trận nhưng cũng thua một trận.

Năm 1985, Mỹ biết rõ Nhật Bản.

Nhưng không biết ai sẽ là người tiếp theo.

Đây là phân tích cá nhân của tôi.

Tôi tiếp tục theo dõi các diễn biến, sẽ thông báo cho các bạn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?

Link: https://www.facebook.com/share/p/14bTWDhbQqD/ 🔏VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?  1. Bà hàng nước rốn rùa thủ thỉ kể: Theo bản tin của thông tấn xã vỉa hè, sơ bộ khoảng 20 tờ báo đăng tin bài khen ngợi "Chuyện với Thanh" của tác giả Nguyễn Thành Nam do Nxb Hội Nhà văn phát hành. Đã có 31 tin bài phải gỡ bỏ và các báo buộc phải đính chính, xin lỗi bạn đọc. Một sự kiện vô tiền khoáng hậu dịp Báo chí Cách mạng Việt Nam sinh nhật 101 tuổi.  Hầu hết các báo lớn của Trung ương và địa phương đều thủng lưới: Nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Văn hoá, Dân trí, Vietnamnet, VNXpress, Sài Gòn giải phóng... và cả Đăk Lăk trên đỉnh Tây Nguyên.  Những chiến sĩ canh gác trên mặt trận văn hoá ê chề thất thủ. Có tờ báo đứng đầu binh chủng cũng lập kỷ lục đá phản lưới nhà tới 6 bàn liên tiếp. Lại có cầu thủ vừa đá phản lưới nhà vừa làm tung lưới đội đá thuê. Cú sút nào cũng mãn nhãn!  2. Vì sao các báo thủng lưới hàng loạt như vậy?  Nguyên nhâ...

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...