Chuyển đến nội dung chính

FB Peter Pho: Chiến tranh bao giờ kết thúc?

 Chiến tranh bao giờ kết thúc? 

Nhiều bạn nhắn tin hỏi chiến tranh bao giờ kết thúc? Lão hỏi, thích nghe lời trung thực hay thích nghe hô khẩu hiệu “Toàn thắng ắt về ta”?. Các bạn nói :”Muốn nghe lời trung thực!”. Wow, thời sự phải trung thực, hô khẩu hiệu để câu LIKE thì thằng nào chả hô được…kkk

Cuộc chiến giữa Nga và Ukraine đã diễn ra được gần 10 tháng. Một số bạn lạc quan, tin rằng sự thất bại của Nga đã định và cái kết của Putin phải là bi thảm, không chỉ phải đối mặt với sự xét xử của Tòa án Công lý Quốc tế, mà còn sẽ thê thảm như số phận của Saddam, Gaddafi và bin Laden. Những người yêu chuộng hoà bình và công lý đều mong như vậy.

Nhưng, nếu bạn có hiểu biết chút ít về lịch sử thế giới, cục diện và tính cách của dân tộc Nga, bạn sẽ không dễ dàng đưa ra kết luận. Khi đối phó với một cuộc chiến tranh phức tạp có nguồn gốc lịch sử và bối cảnh quốc tế như Chiến tranh Nga-Ukraine, tốt hơn hết là nên đưa tầm mắt nhìn xa hơn, bao quát hơn, lâu dài hơn và không nên vội vàng kết luận. Đến Elon Musk cũng chán nản với sự kéo cưa làm nhiều sinh mạng dân thường phải chết mà chưa biết bao giờ kết thúc nên cậu ta đã đành lòng đưa ra một giải pháp không phải không có lý, mỗi bên chịu thiệt một chút, hãy mau mau kết thúc chiến tranh.

Nga, một dân tộc có cá tính rõ rệt và riêng biệt. Nên việc xem xét các đặc điểm tính cách của một quốc gia như vậy là một công việc phức tạp, nhưng sẽ giúp cho những phán đoán về cuộc chiến được công bằng và rõ nét. Nước Nga vô cùng rộng lớn, với sự khác biệt rất lớn về môi trường địa lý, xã hội và văn hóa. Những người đánh cá ở Arkhangelsk và Cossacks của sông Ural, những người nông dân ở ngoại ô Moscow và những người thợ săn ở Siberia, khác nhau rất nhiều về ngoại hình và tính cách. Và để tìm ra những đặc điểm chung của dân tộc Nga và suy nghĩ về bản chất của tính cách dân tộc Nga, người ta nhận ra rằng tính cách dân Nga là mâu thuẫn (bản tính kép), vừa tàn nhẫn vừa lương thiện, vừa khiêm tốn, thân thiện vừa ngổ ngáo thích gây sự, vừa phản nghịch vừa phục tùng, một Chủ nghĩa tập thể không cá tính nhưng lại có ý thức cá nhân mạnh mẽ, cả chủ nghĩa chuyên chế và chủ nghĩa vô chính phủ hỗn hợp… Khi chúng ta nghĩ về một phẩm chất cụ thể của người Nga, luôn có một phẩm chất đối lập đi kèm theo. Ví dụ khi bạn đang cười nói vui vẻ uống rượu với một thằng bạn Nga, nhưng nếu có một điều gì khiến cậu ta cảm thấy bị nhục, cậu ta có thể cầm ngay chai rượu choảng luôn vào đầu bạn mà không cần báo trước…kkk

Tính cách bẩm sinh của dân tộc Nga là chịu đựng được sự tàn bạo và ngông cuồng tột độ của kẻ thống trị, nhưng không bao giờ chấp nhận sự thất bại và bất tài của kẻ thống trị, từ Peter III đến Paul I, từ Nicholas I đến Nicholas II, tất cả đều chết bởi tính cách này.

Trong cuộc chiến Ukraina, nếu phải hiến tế 10 trung tướng, 30 thiếu tướng và 300.000 binh sĩ, cho dù GDP bình quân đầu người sẽ giảm đi một nửa, nhưng nếu giành được một vùng đất đen rộng lớn ở Ukraine, thì toàn thể dân tộc Nga sẽ đoàn kết và sẵn sàng trả một giá như vậy. Hiện tại Iran đã trở thành một mớ hỗn độn, trong khi nước Nga vẫn im hơi lặng tiếng. Phương Tây trông chờ từ lâu một cuộc cách mạng màu, xung đột xã hội và đảo chính lật đổ chính quyền ở Nga đã không xuất hiện.

Đừng ngây thơ khi nghĩ rằng sau Thế chiến II, một quốc gia có chủ quyền sẽ không còn bị thôn tính nữa. Hãy xem Sikkim đã trở thành một quốc gia ở Ấn Độ như thế nào, và sau đó nhìn vào Belarus hiện tại, có gì khác với các nước cộng hòa thuộc Liên bang Nga?

Sau gần mười tháng chiến tranh, Nga đã phải trả một cái giá quá đắt đến mức không thể chấp nhận được, bất kể sự thỏa hiệp nào đều sẽ mất quyền và làm nhục đất nước, nhất định sẽ bị lật đổ bởi đám đông dân chúng đang hậm hực phẫn nộ.

Nếu thay thế bởi bất kỳ quốc gia Âu Mỹ nào, mà vấp phải các biện pháp trừng phạt cực đoan toàn diện như Nga và trực tiếp bị loại khỏi hệ thống tài chính và thương mại thế giới, chính phủ đó chắc chắn sẽ sụp đổ, chính quyền sẽ thay đổi. Nhưng nền kinh tế quốc nội của Nga và tỷ giá hối đoái tiền tệ ở Nga bước đầu ổn định trở lại, đó là bằng chứng.

Truyền thống của quân đội Nga luôn được biết đến với tỷ lệ tử trận của tướng và binh sĩ cực kỳ cao và những trận chiến ban đầu bất lợi, tuy nhiên với khả năng chịu đựng thương vong vào loại bậc nhất thế giới, họ coi chết chóc của tướng lĩnh, binh lính hay dân thường như vật phẩm phải tiêu hao trong chiến tranh với ý chí quyết liệt để giành chiến thắng. Trong 400 năm, từ một Đại công quốc nhỏ bé Mátxcơva, một chư hầu của Hãn quốc Kim Trướng Mông Cổ biến thành một đất nước có một lãnh thổ khổng lồ rộng 20 triệu km vuông, lãnh thổ lớn nhất thế giới trải dài hai lục địa. Tất cả đều được tạo nên bởi vô số xác chết chồng chất. 

Thế giới Âu Mỹ hiện nay vẫn còn đánh giá hơi thấp ý chí sắt đá và lòng quyết tâm của dân tộc Nga.

Từ năm 1676 đến 1878, đế chế Ottoman của người Thổ đã tiến hành 12 cuộc chiến tranh với đế quốc Nga Sa hoàng. Trong hai trăm năm, Nga phải đổ xương máu của hàng triệu binh lính Nga mới chiếm được Ukraine và Croatia. Mảnh đất này do xâm chiếm mà có.

Nhìn vào lịch sử cận đại, tháng 8 năm 1991, chính phủ Ukraine tuyên bố độc lập, tách khỏi Liên Xô. Trong những ngày đầu tháng 12.1991, Nga vẫn còn nằm trong Liên Xô, tuy nhiên Tổng thống Nga Boris Yeltsin đã công nhận Ukraine là một nước độc lập chỉ một ngày sau khi cuộc trưng cầu dân ý của Ukraine kết thúc. Điều quan trọng là Moscow công nhận lãnh thổ của Ukraine bao gồm cả Crimea, bán đảo bên biển Đen được nhà lãnh đạo Liên Xô Nikita Khrushchev cắt từ Nga để "tặng" cho Ukraine vào năm 1954.

Mối quan hệ dây mơ rễ má giữa Nga và Ukraina là do lịch sử để lại, có rất nhiều vấn đề nan giải khiến cả thế giới đau đầu. Liên Hiệp Quốc có thể làm trung gian để tìm ra giải pháp tốt nhất cho cả hai bên. Tiếc rằng trong vài khoá Tổng thư ký gần đây chỉ toàn ông “Khổng Tử - Hảo hảo tiên sinh” lên ngôi, chẳng có uy lực tài cán gì nên lời nói chẳng thuyết phục được bên nào. Lãnh tụ tầm cỡ thế giới cũng chẳng có ai. Hai bên đánh đấm giằng co chỉ hao người tốn của không giải quyết được tận gốc rễ. Cho dù có ngừng bắn bây giờ thì sau này, những cuộc chiến tương tự vẫn xẩy ra. Bây giờ Ukraine muốn xích lại gần châu Âu và Mỹ và hoàn toàn rời khỏi sự kiểm soát của Nga, điều này thực sự là rất khó khăn.

Người Nga muốn phục hưng đế chế, người Ukraine muốn độc lập thực sự. Một gấu Nga không thể thua được, một Ukraina kiên cường bất khuất đánh đuổi ngoại xâm với hậu phương hùng mạnh. Lão PP cho rằng, tất cả mọi dự đoán về kết thúc cuộc chiến của các chuyên gia hàng đầu đều là bullshit (phân bò) đầy hoang tưởng. 

Chỉ có một tấm lòng thiết tha yêu hoà bình, từ bỏ thù hằn giết chóc, hai bên đều nhường nhịn xuống thang chịu đựng thiệt thòi và được ông cảnh sát Mỹ gật đầu thì mới có thể ngồi xuống bàn hội nghị để tìm ra giải pháp hoà bình. Trước mắt, không hề nhìn thấy tia sáng nào trong đường hầm tối mịt. 

Hy vọng kỳ tích xuất hiện. Putin chịu nhục, Ukraina chiến thắng!


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....