Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

Texas Hughes: KẾ HOẠCH CHIẾM ĐÓNG ĐẢO KHARG

KẾ HOẠCH CHIẾM ĐÓNG ĐẢO KHARG 

Copy từ Facebook Ngô Nhật Đăng

Được viết bởi Texas Hughes  Ngày 11 tháng 3 năm 2026

Tác giả tự giới thiệu : Sinh ra trong Thế chiến II, chuyên viên giải mã tín hiệu Morse của Cơ quan An ninh Quân đội, Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (Phân tích Thống kê), lập trình viên máy tính, chuyên viên phân tích phần mềm/ngân sách của Cơ quan Nhà nước, chủ doanh nghiệp nhỏ, chuyên viên phân tích nghiên cứu hoạt động trong các cuộc thử nghiệm đánh giá thiết bị chiến đấu và phòng không của Quân đội Hoa Kỳ. Người ủng hộ MAGA. Từng nghèo khó. Từng giàu có. 

***

Cuộc chiến trường kỳ: Hồi giáo đã chiến tranh với nền văn minh phương Tây và Do Thái giáo trong hơn 1.000 năm. Chưa thấy hồi kết. Không có chiến thắng toàn diện nào, chỉ có những thành công cục bộ giữa các giai đoạn tương đối yên bình. Tuy nhiên, kế hoạch đảo Kharg có thể đạt được thành công bền vững. 

Đảo Kharg của Iran nằm cách đất liền khoảng 16 dặm về phía đông bắc của Vịnh Ba Tư. Do nằm ở vùng biển đủ sâu cho các tàu chở dầu khổng lồ tiếp cận, khoảng 90% lượng dầu xuất khẩu của Iran đi qua đảo này . Đây là mục tiêu trọng yếu giúp tránh được sự hỗn loạn của một cuộc xâm lược đất liền. 

Tổng thống Trump đã đề cập đến đảo Kharg và việc quân đội Mỹ hiện diện tại đây. Có thể ông ấy chỉ đang đưa ra một tín hiệu giả về việc các hoạt động quân sự sẽ sớm kết thúc. 

Việc hủy bỏ bất ngờ cuộc tập trận quy mô lớn của Sư đoàn Dù số 82 hôm thứ Hai có thể là một manh mối. Sư đoàn 82 là lực lượng phản ứng nhanh của quốc gia, có khả năng triển khai đến hầu hết mọi nơi trên thế giới trong vòng 18 giờ. 

Ông Trump cũng có thể đang đánh lừa Iran khi nói về việc kiểm soát eo biển Hormuz. Đó là một khu vực ven biển rộng lớn, dễ dàng biến thành một cuộc chiến tranh trên bộ quy mô lớn. 

Iran quyết tâm tiếp tục cuộc chiến cho đến khi chúng ta rút lui, ngay cả khi chúng ta chia rẽ giới lãnh đạo và làm suy yếu đáng kể quân đội của họ. Họ sẽ từ chối đầu hàng, và ngay cả khi họ đầu hàng, tất cả chúng ta đều biết rằng lời nói của những kẻ khủng bố Hồi giáo là vô dụng. Họ coi các hiệp ước hòa bình như một lệnh ngừng bắn tạm thời trong khi họ tái vũ trang để tiếp tục cuộc chinh phục thế giới của Hồi giáo. 

Iran có bốn thế mạnh chính: 

1- Sự tận tâm mãnh liệt của những tín đồ cuồng tín là tiêu diệt tất cả những kẻ ngoại đạo và chinh phục thế giới cho đạo Hồi. 

2- Một xã hội thống nhất nhưng bị kiểm soát chặt chẽ bởi hệ tư tưởng Hồi giáo. 

3- Năng lực của người dân trong việc nắm vững khoa học và công nghệ của nền văn minh phương Tây. 

4- Iran sở hữu trữ lượng dầu mỏ khổng lồ để duy trì một lực lượng quân sự hàng đầu. Mặc dù phần lớn vũ khí được mua từ các quốc gia khác, Iran vẫn có tiềm năng xây dựng một nền tảng công nghiệp có thể sản xuất vũ khí chất lượng cao, bao gồm cả tên lửa mang đầu đạn hạt nhân.  

Mỹ không muốn một cuộc chiến tranh trên bộ khác với một quốc gia cuồng tín lớn hơn nhiều so với Iraq. Áp lực về tiền bạc, thương vong, nhân đạo và chính trị sẽ tồi tệ hơn nhiều so với Iraq. 

Vậy làm thế nào chúng ta có thể sử dụng sức mạnh quân sự của mình một cách hiệu quả nhất để đạt được một chiến thắng hạn chế, buộc giới lãnh đạo cuồng tín của Iran phải từ bỏ quyền lực, hoặc đe dọa họ đến mức họ phải từ bỏ cuộc thánh chiến toàn cầu thông qua các lực lượng bù nhìn? 

Việc cắt đứt nguồn thu từ dầu mỏ dường như là một cú sốc đủ lớn để gây ra điều đó. 

Thứ nhất, điều này khả thi với hoạt động quân sự hạn chế. Quân đội của chúng ta có thể đổ bộ và chiếm đóng đảo Kharg với ít nỗ lực và nguy hiểm hơn nhiều so với một cuộc đổ bộ vào đất liền.  

Thứ hai, Iran có thể sẽ bị ngăn cản việc phá hủy cơ sở hạ tầng dầu mỏ của chính họ để tiêu diệt lực lượng xâm lược của Mỹ. Nhưng nếu họ phá hủy thiết bị trên đảo Kharg khi cố gắng bảo vệ hòn đảo, thì thiệt hại và doanh thu bị mất sẽ do họ gánh chịu, chứ không phải chúng ta. 

Người ta có thể nghĩ rằng ngay cả những kẻ cuồng tín điên rồ cũng sẽ cân nhắc kỹ trước khi phá hủy con gà đẻ trứng vàng và mất đi nguồn thu từ dầu mỏ. Nếu họ làm vậy, chúng ta vẫn có thể phong tỏa hoặc chiếm đóng đảo Kharg và cắt đứt dòng tiền trong nhiều năm. 

Vì vậy, việc chiếm đóng đảo Kharg có thể dẫn đến một Iran bị kiềm chế, và với sự sẵn lòng của chúng ta trong việc ngăn chặn xuất khẩu dầu mỏ của họ khi cần thiết, Iran sẽ tạm dừng tham vọng thống trị khu vực Vịnh Ba Tư, từ đó kiểm soát một phần lớn nguồn cung dầu mỏ toàn cầu. 

Mỹ có thể giữ lại đảo Kharg để răn đe những hành động gây hấn trong tương lai của Iran, bằng cách tính phí rất cao cho phép Iran xuất khẩu dầu mỏ. Thủ tục giấy tờ nghe có vẻ tốt đối với người dân Iran, nhưng chúng ta sẽ duy trì sự kiểm soát chặt chẽ. Có lẽ một "hợp đồng thuê" 99 năm sẽ là một vỏ bọc thích hợp. 

Tôi hy vọng một kế hoạch như thế này đang được triển khai. Nếu không, và các hoạt động quân sự giảm dần trong vài tuần tới, thì chúng ta có thể chỉ thu được thêm vài năm giảm thiểu các hành động của Iran. 

Chúng ta cần giáng một đòn mạnh vào chúng và phá hủy khả năng phục hồi của chúng trong ít nhất vài thập kỷ. Nắm chắc nguồn thu dầu mỏ của Iran dường như là cách tốt nhất để làm điều này. 

Bộ Chiến tranh, các cơ quan tình báo và Bộ Ngoại giao của chúng ta chắc hẳn cũng có những ý tưởng tương tự. Nếu một người đàn ông miền Nam chính hiệu, yêu thích lịch sử và biết cách sử dụng công cụ tìm kiếm trên internet mà có thể nghĩ ra điều này, thì chắc chắn họ cũng đã từng có những suy nghĩ tương tự.

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

FB. Bùi Phương Anh: DẠI TRAI !

Lịch sử nhân loại có rất nhiều loại dại. Dại cờ bạc, dại đầu tư, dại tin bạn, dại ký hợp đồng. Nhưng dại trai… vẫn là thứ dại khiến người ta bán nhà nhanh nhất mà vẫn cười tươi nhất.

Có những cô gái thông minh lắm. Đi làm tính được lãi lỗ từng đồng, mua cái váy cũng phải so ba sàn thương mại điện tử, gửi tiết kiệm thì hỏi lãi suất bốn ngân hàng. Ấy thế mà gặp trai vào một cái… não tự động chuyển sang chế độ máy bay.

Đã thế còn gặp phải loại trai nhìn vào thấy rõ ràng tạo hoá làm việc hơi vội. Mắt thì lạc quẻ, răng thì đứng họp tổ dân phố, tóc tai như vừa đánh nhau với cái gối. Ấy vậy mà lời nói lại trơn như mỡ, giọng trầm như loa bass karaoke, nói câu nào cũng như rót mật vào tai. Thế là xong. Đầu óc phụ nữ đang tỉnh táo bỗng hoá thành bún riêu.

Mà cái dại trai nó lạ lắm. Trai đẹp thì còn hiểu được. Đằng này có những ông trời cho mỗi cái miệng là làm việc chăm chỉ. Nhìn tổng thể thì giống bản nháp của một con người, nhưng nói chuyện thì lại khiến người ta tưởng mình đang gặp định mệnh.

Thế là bắt đầu.

Ban đầu chỉ là cà phê. Sau đó là tâm sự. Rồi chuyển sang “anh hiểu em”. Mà hai chữ “anh hiểu em” nó nguy hiểm lắm. Nó giống chìa khoá vạn năng. Mở được cả két sắt lẫn… ví tiền.

Có những cô gái bình thường rất tỉnh táo. Nhưng đến khi dính vào tình yêu thì logic bay đâu mất. Bạn bè nói không nghe, gia đình khuyên không lọt, chỉ nghe mỗi một người đàn ông… mà người ấy đôi khi còn đang nợ cả thế giới.

Một ngày đẹp trời, câu chuyện bỗng lộ ra. Tiền thì đã đi. Tình thì cũng không còn. Hỏi ra mới biết anh ấy ngoài em ra còn đang “hiểu” thêm vài người nữa. Mỗi người một câu chuyện, mỗi người một lời hứa, mỗi người một tương lai… nhưng tương lai chung là tiền đều đi về một hướng.

Lúc này thiên hạ mới bắt đầu ngồi phân tích. Người thì bảo cô gái dại. Người thì bảo anh kia khéo. Người thì bảo đây là âm mưu, là kịch bản, là kế hoạch.

Nhưng thật ra đôi khi chẳng có âm mưu gì cả. Chỉ đơn giản là một người rất giỏi nói, và một người rất thích nghe. Tình yêu nhiều khi không làm người ta ngu đi. Nó chỉ làm người ta tạm thời tin vào những điều mình muốn tin.

Cho nên mới có câu: người ta không sợ đàn ông lừa. Người ta chỉ sợ… đúng lúc mình đang muốn được lừa.

Thôi thì cũng mong các chị em sau vụ này rút ra được kinh nghiệm. Dại trai thì ai cũng từng một lần trong đời. Nhưng nếu đã dại rồi, ít nhất cũng nên chọn người… nhìn vào đỡ đau mắt một chút.

Chứ dại trai mà lại dại phải một ông nhìn như đang nợ đời ba kiếp… thì không chỉ mất tiền, mà còn mất luôn lòng tự trọng với chính cái gu của mình.

Mà nói đi cũng phải nói lại, tiền mất thì còn kiếm lại được, chứ gu mà hỏng… thì sửa hơi lâu đấy.

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

Cao Minh Khanh: CÂU CHUYỆN ĐI DU LỊCH TRUNG QUỐC

6 tiếng ngồi máy bay về Cáp Nhĩ Tân rãnh quá, nên viết đc cái stt dài như này, để mn sau này biết để né khi đi du lịch TQ 😳

- Chắc mn vẫn còn nhớ câu chuyện đi du lịch TQ, xong rồi bị dắt vào mấy khu shopping, sau đó có 1 người ra tự giới thiệu là chuyên gia hay là người sưu tầm đồ cổ, mời mn vào ăn bánh thưởng trà free, rồi thuyết giảng 1 lèo về đồ họ bán. Đại khái là món đồ này đc truyền từ đời này sang đời khác, giá trị rất cao, nay hữu duyên gặp anh chị nên để lại cho mn giá yêu thương. Hồi mấy năm trc rất nhiều người sậ.p bẫ.y và mua hàng của họ. Khi mang về tới ks thì phát hiện mấy cửa hàng dọc đường người ta bán đầy, chất lượng y chăng mà giá rẻ gấp chục lần. Thật ra cái chiêu này nó cũ mềm rồi, ít ai sậ.p bẫ.y như trước. Khi bị lôi vào mấy khu shopping tâm lý của họ sẽ đề phòng, và tránh bị dính tới những thứ gì gọi là free, như uống trà free, ăn bánh free. Lỡ ăn uống xong mà họ mang đồ ra mời mua thì bản thân rất khó xử.

- Giờ thì skill của họ được update lên 1 level mới mà chính bản thân mình và mấy bạn trong tour bị sập lúc nào không hay. Nói là l ừ a thì ko phải, vì đôi bên thuận mua vừa bán, lúc mua vẫn giao dịch vui vẻ, và SP vẫn có giá trị đối với mình, có điều giá nó quá cao hơn so với bên ngoài thôi 😂 Và khi họ triển khai chiêu thức, đều đã rào trước đón sau, vì sợ video hoặc thông tin về chỗ họ bị phát tán lên mạng. Cụ thể chiêu thức sẽ như sau :


- B1 : Xoá bỏ tâm lý đề phòng - Của free là của nợ. HDV sẽ bảo là dắt mn đến nhà của người dân tộc để trải nghiệm đồ ăn cũng như văn hoá của họ. Và chtr này đã nằm trong tour, mn ko cần phải thanh toán thêm phí gì cả.


- B2 : Rào trước, đón sau. Chị HDV dặn mình đây là nhà của người dân tộc, ở tầng 1 thì có thể chụp hình thoải mái. Nhưng lúc ăn thì ko đc chụp hình hay quay phim vì chỗ ăn là sát ngay cạnh phòng thờ của người dân tộc, việc chụp hình hay quay phim là điều bất kính. Lát sau chị chủ nhà cũng dặn tụi mình y chăng. Tụi mình cũng làm theo mà, vì lý do quá chính đáng.


- B3 : Nhiệt tình khó chối bỏ.

+ Lúc ăn, họ tiếp đãi mình rất nhiệt tình, thêm phần đồ ăn ngập tràn. Họ bảo hiện tại người ở tỉnh khác đến chỗ của họ đầu tư du lịch nhiều quá. Cho nên địa phương khuyến khích cũng như sẽ hỗ trợ cho người dân tộc tự làm du lịch tại gia. Kiểu mở cửa cho khách đến tham quan và ăn uống trải nghiệm với gia đình, chi phí 1 phần địa phương sẽ hỗ trợ. Mà gặp nét mặt với thái độ của cái chị người dân tộc đó đúng kiểu người thiểu số, ít học, nc rất chân thành. Làm tụi mình ko 1 chút hoài nghi gì luôn.


- B4 : Kể chuyện và dẫn dắt.

+ Tụi mình vừa ăn, vừa nghe chị ấy kể chuyện. Nó ko phải là câu chuyện bth, mà nó đánh đúng những vẫn đề mình luôn tò mò và thắc mắc. Câu chuyện chị kể thứ nhất là chị có 2 người chồng, và 2 người chồng ấy là anh em ruột. Và đó là truyền thống lấy vk của người Tạng. Khi mà người anh cả trong gia đình lấy vk, thì người con gái đó đồng thời sẽ là vợ cho tất cả các người con trai ruột trong gia đình của anh cả. 

+ Câu chuyện thứ 2 là câu chuyện về Thiên Táng, chị hỏi ở quốc gia mình khi mất thì mn sẽ xử lý x.á.c ntn. Mình bảo là 1 là sẽ chôn, 2 là sẽ hoả táng. Chị mới bảo nếu chôn thì sẽ chiếm đất, ko có đất xây nhà cửa hoặc cho động thực vật sống. Còn hoả táng sẽ ô nhiễm ko khí. Còn chỗ chị ở, khi mất họ quan niệm rằng 1 phần thân thể còn lại của họ có thể giúp ít được cho đời. Vì lúc còn sống chúng ta đã s á t h ạ i quá nhiều Động Vật và Thực Vật. Nên khi mất đi, đem thân thể này biếu lại cho đất trời là điều ý nghĩa nhất. Còn những người khi sống gây quá nhiều tội á.c. Lúc mất đi thì thân thể không đủ sạch sẽ để mang lên đài Thiên Táng.( Ko biết phải diễn tả ntn để mn hiểu cái cảm giác của 3 đứa mình lúc đó, ngồi ở trong nhà của người Tạng, sát bên trang thờ, rồi nghe những câu chuyện ít ai kể đến, làm tụi mình rất tò mò và cuốn theo câu chuyện lúc nào ko hay. Lúc đó cũng muốn lấy máy ra quay lại lắm mà không dám 😂. )

+ Cao trào của câu chuyện là đang ăn có một người khác tới bảo Ông đã về. Xong chị bẻ lái câu chuyện qua Ông. Chị bảo Ông ngày xưa làm ở Đài Thiên Táng, là người nghiên cứu và ghi chép lại lịch sử của những căn bệnh của người đã mất. Có đóng góp lớn cho nền y học của người Dân tộc Tạng. Những bộ phận nào mà bất thường thì Ông sẽ giữ lại để nghiên cứu và phục vụ cho y học dân tộc. Mặc dù ông chưa xuất hiện, mà hào quang của ông đã sáng nguyên cái bàn ăn của tụi mình. Đứa nào cũng tò mò về ông qua câu chuyện của chị ấy.

+ Sau đó chị bảo vs tụi mình, ông rất là tinh thông Trung Y và Tạng Y. Một lát gặp ông thì mn có thể nhờ ông bắt mạch xem tay để coi tình hình sức khoẻ ntn, mn an tâm ông xem cho thui chứ không lấy phí gì cả.


- B5 : Chuyên môn + Chốt đơn. 

+ Ông là 1 cụ lão 76 tuổi, mặt mài rất tinh tấn. Nhưng mà trong đầu mình nghĩ "Quái nhỉ, làm gì mà nó trùng hợp thế được, không biết có s.ậ.p b.ẫ.y không. Mà thui mình chừa con đường lùi bảo vs ông là ông nc chậm chậm, vì mình dốt tiếng Trung lắm, sợ nghe không hiểu hết, lỡ 1 lát tới lượt mình xem tay thì mình còn có cách để từ chối khéo. 

+ Bà chị đi cùng mình đc xem đầu tiên, tụi mình cũng ngồi kế bên xem ông bắt mạch. Ổng phán tới đâu là trúng tới đó, bà chị gật đầu lia lịa. Làm mình cảm thấy bị lung lay theo.

+ Tới lượt mình, ông bắt cũng ra đúng y chăng những bệnh mình đang có. Lúc này là mình gần như tin tưởng ở ông tuyệt đối. Nhưng đến khi ông kê thuốc ghi toa thì mình mới phát hiện "Vãi, shopping phiên bản Tạng Y". Bà chị đi cùng mình chốt đơn 6000 tệ trong 1 nốt nhạc cho thang thuốc nửa năm. Còn mình ban đầu định ko mua, nhưng vì nó quá nhiều điểm chạm, điểm chạm cho sự nhiệt tình của bà chị người dân tộc, điểm chạm về chuyên môn của ông cụ , điểm chạm về sức khoẻ của bản thân, thế là mình chốt toa thuốc 2000 tệ.

+ Khi mà lấy thuốc xong, lúc mình thanh toán thì bth. Nhưng bà chị kia sống ở Mỹ, quét ali gặp vấn đề nên hỏi có là có dùng thẻ Master đc ko. Thì bà chị người dân tộc lúc nãy chạy đi lấy cái máy cà thẻ, thao tác không có cái nào gọi là thừa, rất lanh lẹ, khác với lúc kể chuyện với tụi mình lắm. Cho nên 3 đứa bị hoài nghi nhân sinh.


-  Qua hôm sau ngồi tàu về Vân Nam, nghe 1 chị người bản xứ ở đây dặn mn ở đoàn khác là nếu có gặp chỗ nào bắt mạch xem tay khám bệnh thì đừng dính vào nhé. Thật ra thuốc cũng có tác dụng thật nhưng mà giá nó bán mắc gấp mấy chục lần bên ngoài. 2 chị em nghe đc xong nhìn nhau chỉ biết cười. Hiện tại thì chiêu nay đang áp dụng vs người Trung, hoặc ai biết tiếng Trung. Còn tour ở Việt thì mình ko biết có hay chưa.

- Ngoài câu chuyện đánh vào sức khoẻ ra, thì qua hôm sau mình cũng gặp câu chuyện đánh vào Tâm Linh, cũng khéo y chăng. Vì vậy, mn có đi du lịch TQ nên để ý 1 xí, ngoài mấy món nhỏ nhỏ linh tinh mua làm quà lưu niệm ra thì không nói. Món nào tầm chục triệu trở lên thì nên cân nhắc, vì trên taobao đều có, và giá rẻ hơn rất nhiều. Còn mấy cái thuốc thang sức khoẻ thì thui ... dư dả thì mua, còn ko né lẹ nhé ạ 😂

Nguyễn Ngọc Chu: KHI HẬU THẾ PHỦ NHẬN TIỀN NHÂN VÀ CƠN SAY “CON MỐI ĐẤT”

KHI HẬU THẾ PHỦ NHẬN TIỀN NHÂN VÀ CƠN SAY “CON MỐI ĐẤT” 

- Nguyễn Ngọc Chu -

Sáng ngày 10/1/2026, TBT Tô Lâm làm việc với Hà Nội về quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm [1]. Gặp mặt cử tri ngày 26/2/2026 TBT Tô Lâm viện dẫn khu phố cổ được quy hoạch ô bàn cờ từ hơn 100 năm trước mà vẫn hiệu quả, hạn chế úng ngập, trong khi khu mới xây dựng thì úng ngập ùn tắc. TBT chỉ đạo:

"Chúng ta phải quy hoạch như thế nào để 100 năm sau người ta nhìn lại thấy đấy là chúng ta có tầm nhìn" [2].

Lạ thay, thực tế 40 năm qua cho thấy một điều bất ngờ: Tuổi thọ quy hoạch thành phố phụ thuộc nhiều vào người quy hoạch sau.  

I. TẦM NHÌN NGÀN NĂM 

1. KHÔNG PHÁ PHỐ CỔ 

Các thành phố châu Âu, nhiều thành phố quy hoạch sau 1000 năm vẫn gần như nguyên vẹn.

Ví như Rome (Ý) – trung tâm đô thị hơn 2000 năm. Nhiều trục đường vẫn theo quy hoạch thời La Mã. Mạng lưới phố từ thời trung cổ gần như giữ nguyên. Là thành phố có lõi đô thị cổ nhất.

Ví như Prague (CH Czech), cầu Charles (1357), quảng trường Old Town, Lâu đài Prague… toàn bộ cấu trúc đô thị trung cổ (700-800 năm) gần như nguyên vẹn.

Ví như Venice (Ý) thành phố gần như “đóng băng”, không thay đổi từ thế kỷ 14-15.

Các thành phố London, Vienna, Paris, Berlin… đều được bảo tồn qua nhiều thế kỷ. Các thành phố phải xây lại chỉ do bị chiến tranh tàn phá.

2. KHÔNG DỜI GA ĐƯỜNG SẮT TRUNG TÂM 

Châu Âu, dù thành phố mở rộng thế nào, ga đường sắt trung tâm vẫn giữ nguyên, không bị dời ra ngoại ô thành phố.

Ví như các nhà ga lớn ở trung tâm London: London St Pancras (1868) – ga Eurostar, King’s Cross (1852), Paddington (1854)- Tất cả vẫn ở trung tâm, chỉ cải tạo lớn chứ không di dời.

Ở Paris các ga lớn vẫn ở trung tâm: Gare du Nord (1864) – ga bận rộn nhất châu Âu, Gare de Lyon, Gare Montparnasse, Gare de l'Est - không ga nào bị chuyển ra ngoại ô.

Ở Đức, Berlin Hauptbahnhof dược xây mới năm 2006, nhưng vẫn nằm ngay trung tâm Berlin.

Ở Ý, ga trung tâm của Rome - Roma Termini - vẫn giữ nguyên vị trí từ thế kỷ 19.

Ở Vienna, ga trung tâm cũ Südbahnhof bị phá, ga mới Wien Hauptbahnhof (2014) xây mới trên khu đất cũ, không chuyển ra ngoại ô.

Gần như không có nước châu Âu nào dời ga trung tâm. Bởi vì Ga trung tâm là “trái tim giao thông”.  Metro, tàu điện, xe bus, taxi đều tập trung ở ga trung  tâm. Rất thuận tiện cho hành khách.

3. KHÔNG DỜI CÁC ĐẠI HỌC CỔ RA KHỎI TRUNG TÂM

Hãy xem kinh nghiệm của các nước tiên tiến, có đô thị diện tích lớn và dân số đông, đối xử với các đại học như thế nào?

Nhìn tổng thể, các đại học lâu đời trong trung tâm đô thị lớn không bị di dời hoàn toàn, thường xảy ra 3 xu hướng:

- Giữ nguyên campus lịch sử trong trung tâm

- Mở thêm campus mới ở ngoại ô để giãn mật độ

- Di chuyển một số khoa cần diện tích lớn ra ngoài.

Dưới đây là thực tế một số ví dụ ở Mỹ, Nhật, châu Âu và Trung Quốc.

HOA KỲ.

Ở Hoa Kỳ, campus lâu đời được coi là di sản và là lõi đô thị, nên gần như không có chuyện chuyển toàn bộ trường ra ngoài. Ví dụ:

- Columbia University – New York. Thành lập 1754. Campus chính ở Manhattan. Không di dời. Nhưng mở thêm Manhattanville campus (2008) để mở rộng.

- Harvard – Cambridge (Boston). Thành lập 1636. Vẫn ở trung tâm Cambridge. Mở thêm khu Allston campus bên kia sông Charles.

- MIT. Campus chính vẫn ở trung tâm Boston–Cambridge. Chỉ mở thêm viện nghiên cứu ở ngoại ô.

Như vậy ở Mỹ. các trường cũ không bị di dời, chỉ mở campus phụ để mở rộng phát triển. 

NHẬT BẢN. 

Nhật xem campus cổ là biểu tượng học thuật và lịch sử. Nên cũng có xu hướng tương tự Mỹ: Giữ campus trung tâm, mở thêm campus mới. Ví dụ:

- University of Tokyo: Campus lịch sử Hongo nằm ngay Tokyo. Không di dời. Mở thêm campus: Komaba; Kashiwa (ngoại ô Tokyo).

- Waseda University: Campus chính ở Shinjuku – Tokyo; Tuy rất chật, nhưng vẫn giữ nguyên.

- Kyoto University: Campus Yoshida nằm ngay trung tâm Kyoto. Không di dời.

CHÂU ÂU.

Châu Âu coi campus cổ là di sản quốc gia. Đại học thường gắn với lịch sử thành phố hàng trăm năm. Nên việc di chuyển gần như không xảy ra. Ví dụ:

- Oxford University (Anh): Tồn tại từ thế kỷ 12; Nằm giữa thành phố Oxford; Không di dời.

- Sorbonne – Paris (Pháp): Từ thế kỷ 13; Nằm trong trung tâm Paris.

- University of Bologna (Ý): Thành lập năm 1088; Vẫn nằm trong trung tâm thành phố.

- Humboldt University – Berlin (Đức): Campus chính ở Unter den Linden (trung tâm Berlin); Chỉ mở thêm campus ở Adlershof.

TRUNG QUỐC.

Trung Quốc vẫn giữ các campus cũ ở trung tâm. nhưng xây dựng nhiều campus ở địa điểm mới. Chủ yếu là do đô thị lớn, dân số đông, quy hoạch mới, phát triển mạnh, cần nhiều đất. Và quan trọng nữa là đất đai thuộc sở hữu nhà nước, dễ lấy được diện tích lớn. Ví dụ:

- Đại học Bắc Kinh (Peking University): Campus chính vẫn ở Bắc Kinh; Nhưng nhiều viện nghiên cứu chuyển ra ngoại ô.

- Đại học Thanh Hoa (Tsinghua University): Campus cũ vẫn ở địa điểm cũ, nhưng xây mới ở Haidian - Bắc Kình và cả tại Thâm Quyến.

- Đại học Giao thông Thượng Hải (Shanghai Jiao Tong University): Campus lịch sử Xuhui (nằm ở trung tâm); - Nhưng campus chính hiện nay là Minhang (ngoại ô).

- Đại học Chiêt Giang (Zhejiang University): Có campus trung tâm Hangzhou; Nhưng campus lớn nhất ở Zijingang (ngoại ô).

Như vậy, có thể thấy cách các nước tiên tiến “đối xử” với các đại học. Với các trường đại học lịch sử giữ nguyên vị trí ở trung tâm. Với các trường cần mở rộng áp dụng hình thức hai cơ sở. Cơ sở lịch sử giữ nguyên ở vị trí cũ. Cơ sở mở rộng phát triển ở địa điểm mới. Còn các trường đại học mới, xây mới ở địa điểm mới.

II. KHI HẬU THẾ PHỦ NHẬN TIỀN NHÂN VÀ CƠN SAY “CON MỐI ĐẤT”

Toà nhà Bách Hoá số 5 Nam Bộ, trước do người Pháp xây dựng làm cửa hàng bách hoá. Sau năm 1954 được quốc hữu hoá nhưng nhà nước vẫn tiếp tục dùng làm cửa hàng bách hoá quốc doanh. Đến thập niên 1990 bị đập phá, xây thành nhà 7 tầng. Sau năm 2000 lại bị đập phá lần nữa để xây nhà cao tầng hơn. Trong chỉ 3 thập kỷ 2 lần đập xây lại thì quy hoạch nào sống nổi 100 năm?

Đó là do người Pháp xây. Còn con người xã hội chủ nghĩa thì sao? Toà nhà “hàm cá mập” xây mới năm 1993 đến năm 2025 bị phá bỏ. Toà nhà Toserco (273 Kim Mã, ngã tư  Kim Mã- Núi trúc) cũng khoảng trong 2 thập niên 2 lần đập đi xây mới. Toà nhà Khách sạn dân tộc ngã tư Đội Cấn – Văn Cao cũng 2 lần đập đi xây mới trong khoảng 20 năm. Bao nhiêu toà nhà có số phận tương tự như thế?

Tiền nhân quy hoạch, bị hậu thế đập bỏ. Nhiệm kỳ trước xây dựng, nhiệm kỳ sau phá dỡ. Quy hoạch nào tồn tại được dài lâu nếu người sau lên cầm quyền phủ nhận người trước? Các thành phố châu Âu tồn tại cả ngàn năm là nhờ hậu thế biết trân trọng tiền nhân.

Ở nước ta, việc đập phá xây lại, không chỉ do tầm nhìn quy hoạch, mà còn ở lợi ích bất động sản. Bao nhiêu nhà máy, cơ quan di dời khỏi nội đô, là để dãn dân, để có thêm cây xanh, công viên, công trình văn hoá công cộng. Chứ không phải dành cho đầu tư bất động sản, xây nhà cao tầng, kéo thêm người vào nội đô, làm cho giao thông thêm ách tắc.

Quy hoach đô thị của chúng ta hiện nay, tầm nhìn đang bị ảnh hưởng lấn át bởi các nhà đầu tư bất động sản. Họ vẽ ra những công trình kỷ lục thế giới mà các nước giàu có không chạy đua. Họ thậm chí đưa ra cả ý tưởng bê tông hoá lòng hồ mà từ Đông chí Tây không nơi nào dám nghĩ đến.

Khi mà con “MỐI ĐẤT” lên cơn say thì nhà ga, đại học, công viên, ao hồ đều bị gặm nhấm.

GỬI GẮM

Sau cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, dường như chưa nhìn thấy người chịu nghe điều khó nghe.

Nghe nói lãnh đạo mới của TP HCM có tính cầu thị. Tiền nhân có dạy: “Ra đường hỏi già, về nhà hỏi trẻ”. Với các vấn đề chưa rõ, “Ra đường” -  nhìn sang các nước văn minh thì tìm ra lời giải. 

Nhân số phận của ĐHBK TPHCM đang bị con “MỐI ĐẤT” lăm le tấn công, xin nhắc lại bài viết cũ: “THỦ ĐÔ HÀ NỘI NẰM TRONG TAY AI” https://www.facebook.com/share/p/182b7g9Lva/

TÀI LIỆU DẪN

[1] https://baochinhphu.vn/tong-bi-thu-to-lam-lam-viec-voi-ha-noi-ve-quy-hoach-tong-the-thu-do-tam-nhin-100-nam-102260110135249954.htm

[2] https://vnexpress.net/tong-bi-thu-quy-hoach-thu-do-phai-de-100-nam-sau-nhin-lai-van-thay-dung-5044294.htm

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

Tino Cao: KHÁNH LY – MỘT TIẾNG XẨM CỦA LỊCH SỬ

MỘT BÀI VIẾT HAY, CÓ HỆ LẬP LUẬN RIÊNG, VĂN PHONG VÀ GIỌNG ĐIỆU RIÊNG, KHÔNG THỂ LÀ SẢN PHẦM CỦA NGƯỜI MÁY, TRÍ TUỆ NHÂN TẠO (Phải nói thế, vì thấy có ý kiến nghi ngờ các tác phẩm của anh được "Văn Việt" trao giải)

--------------

KHÁNH LY – MỘT TIẾNG XẨM CỦA LỊCH SỬ

- Tino Cao -

Trong dòng chảy âm nhạc Việt Nam hiện đại, hiếm có giọng hát nào mang sức mạnh vừa thô ráp vừa dịu dàng, vừa gần gũi vừa xa xăm như giọng hát của Khánh Ly. Khi tiếng hát ấy cất lên, đó không chỉ là những nốt nhạc nối tiếp nhau mà là một dòng suối kí ức, mang theo hơi thở của những câu chuyện thuộc về quá khứ nhưng chưa bao giờ phai nhạt. Như một lời tình tự dân tộc, tiếng hát ấy cuốn theo những nỗi niềm, những giấc mơ và cả những vết thương của thời cuộc.

Khánh Ly, tên thật Nguyễn Thị Lệ Mai, sinh ngày 6 tháng 3 năm 1945 tại Hà Nội, trong những ngày cuối của chế độ thực dân. Hôm nay, ngày 6 tháng 3 năm 2026, bà bước sang tuổi 81 – một cột mốc không chỉ thuộc về riêng bà, mà còn của hàng triệu người Việt đã yêu mến giọng hát ấy qua hơn sáu thập kỉ. Với bài viết này, tôi không chỉ muốn gửi đến bà lời chúc mừng sinh nhật, mà hơn thế, một lời tri ân sâu sắc – tri ân một giọng ca đã đi qua chiến tranh và hòa bình, qua những thăng trầm của lịch sử dân tộc để trở thành một phần không thể phai mờ trong tâm hồn chúng ta, trong đó có tôi.

Khánh Ly, từ những ngày đầu thập niên 1960, đặc biệt qua sự kết hợp với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, đã trở thành một hiện tượng âm nhạc không thể thay thế. Hơn 60 năm cất tiếng hát, tên tuổi bà đã khắc nên một tượng đài trong lịch sử tân nhạc Việt Nam. Nhưng điều gì làm cho giọng hát ấy trở nên bất tử? Một trong chúng là chất xẩm, tôi tin như vậy, một hồn cốt dân gian, một tiếng đồng vọng từ những kiếp người lang thang, một cảm thức Việt Nam được gói ghém trong âm sắc khàn đục và lối hát như kể chuyện đời.

Giọng hát của Khánh Ly không phải là sản phẩm của những lò luyện thanh nhạc phương Tây với những tiêu chuẩn tròn trịa, mượt mà. Nó là một cảnh quan gồ ghề, không được mài giũa thành ngọc mà giữ nguyên vẻ thô ráp của đất trời; khàn đục, gai góc, nhưng đầy sức sống. Đây là một đặc trưng hiếm thấy trong âm nhạc đại chúng, nơi giọng hát thường được trau chuốt để đạt đến sự hoàn hảo về kĩ thuật. Nhưng chính sự mộc mạc, đôi khi nghiệt ngã của nó đã tạo nên một hiện tượng âm nhạc không thể sao chép. Mỗi âm thanh bà cất lên như mang theo một nội lực đặc biệt, một dư âm vang vọng từ sâu thẳm kí ức, gợi lên những hình ảnh của một Việt Nam xưa cũ: những mặt đường nằm câm, những bước chân lang thang, những xác người năm co ro cô quạnh, những hẹn hò khép lại, những nỗi buồn thấm đẫm kiếp nhân sinh...

Để hiểu được sự độc đáo của giọng hát Khánh Ly, cần nhìn nhận nó như một hiện tượng âm nhạc riêng biệt, vượt ra khỏi những khuôn mẫu thông thường. So sánh với các giọng ca cùng thời như Thái Thanh hay Lệ Thu, Khánh Ly nổi bật bởi sự thô ráp và ít trau chuốt hơn. Thái Thanh vút cao như một khúc opera với kĩ thuật điêu luyện và sự uy nghiêm của một diva cổ điển; Lệ Thu mê hoặc lòng người bằng âm sắc vàng mười, ngọt ngào như mật ong, đong đầy cảm xúc. Còn Khánh Ly thì khác. Giọng hát của bà là chính mặt đất có màu hoàng thổ, thô ráp, kiên định và đậm chất con người. Nó không bay lên trời cao, mà bám rễ sâu vào lòng đất, nói chuyện với những con người bình dị, với bụi đường và những giấc mơ đời thường.

Sau này, nhiều ca sĩ trẻ đã cố gắng bắt chước phong cách của bà, nhưng không ai tái hiện được nổi cái hồn đặc biệt ấy. Bởi giọng hát của Khánh Ly không chỉ là kĩ năng mà là một linh hồn, một sự kết tinh của trải nghiệm sống, của lịch sử, của nỗi đau và sức mạnh của cả một dân tộc – chiếc nôi cho tài năng của bà.

Để nhận ra sâu hơn cái chất xẩm ẩn trong giọng hát Khánh Ly, trước hết cần trở lại với chính bản chất của hát xẩm. Xẩm sinh ra từ không gian dân gian của vùng đồng bằng Bắc Bộ, gắn với những phận người ở bên lề xã hội, đặc biệt là những người hát rong mù lòa. Đó không chỉ là một hình thức ca hát mà là một phương thức mưu sinh, một cách kể chuyện đời bằng âm thanh. Trong tiếng đàn nhị, tiếng phách gõ nhịp và những giai điệu mộc mạc ấy, người hát xẩm đem vào đó nỗi nhọc nhằn của thân phận, những câu chuyện đời thường, cả nỗi chua chát lẫn chút hài hước dân gian. Xẩm vì thế không phải là tiếng hát của sân khấu trang trọng; nó là tiếng hát của vỉa hè, của bến chợ, của những nơi đời sống hiện ra trần trụi nhất. Về mặt kĩ thuật, hát xẩm không hướng tới sự tròn trịa của thanh nhạc hàn lâm. Nó dựa nhiều vào lối nhả chữ nửa nói nửa hát, vào những chỗ luyến láy không đều, vào những quãng ngân kéo dài rồi buông rơi bất chợt. Giọng hát thường hơi khàn, thô ráp, đôi khi như vỡ ra ở rìa âm thanh, nhưng chính sự “không hoàn hảo” đó lại là linh hồn của xẩm. Người hát xẩm thường tách từng chữ ra, nhấn vào nhịp điệu của lời hơn là vào độ vang của âm thanh để câu hát có thể co giãn theo hơi thở và cảm xúc. Những khoảng dừng giữa câu không phải là chỗ trống vô nghĩa; chúng giống như những nhịp thở của cuộc đời, nơi người hát và người nghe cùng cảm nhận một thứ lặng im đầy trải nghiệm. Chính trong phương thức thể hiện tưởng như ngẫu hứng ấy, hát xẩm giữ lại được cái hồn cốt của một nghệ thuật dân gian sinh ra từ đời sống thực, nơi tiếng hát không nhằm phô diễn kĩ thuật mà để kể về những số phận.

Khi đặt giọng hát Khánh Ly bên cạnh nghệ thuật hát xẩm, tôi nhận ra một sự cộng hưởng khá lạ lùng. Trước hết là âm sắc khàn đục của bà. Trong tiêu chuẩn thanh nhạc phổ thông, một giọng như vậy thường bị xem là thiếu “độ sáng”, thiếu sự tròn trịa. Nhưng trong logic thẩm mĩ của xẩm, chính cái khàn ấy lại mang giá trị biểu cảm đặc biệt. Nó khiến âm thanh không bay lên cao mà như đi ngang qua đời sống, chạm vào những tầng cảm xúc gắn với thân phận con người. Giọng Khánh Ly vì thế có một thứ độ nhám rất hiếm trong âm nhạc đại chúng: không bóng bẩy hay cố gắng làm đẹp âm thanh mà giữ lại cái vết xước của trải nghiệm. Nghe bà hát, người ta không chỉ nghe một giai điệu; người nghe nghe cả dấu vết của thời gian nằm trong từng âm tiết.

Điểm tương đồng thứ hai nằm ở cách bà xử lí lời ca. Khánh Ly không hát theo kiểu đẩy dòng giai điệu trôi liền mạch; bà thường để câu hát rơi ra thành từng mảnh nhỏ, giữa chúng là những nhịp thở nặng nghe quay quắt, mỗi chữ mang trọng lượng riêng của nó. Đó là một lối hát rất gần với tinh thần xẩm: nửa hát nửa kể, nửa ngân nửa buông. Những khoảng dừng trong giọng bà vì thế trở nên đặc biệt quan trọng. Chúng không phải chỉ là sự ngắt quãng mà là những điểm lắng để câu chuyện có thời gian thấm vào người nghe. Trong những khoảnh khắc ấy, âm nhạc gần như rút lui, nhường chỗ cho ý nghĩa của lời ca và cho cảm giác suy tư của người hát.

Nhưng có lẽ sự gần gũi sâu xa nhất giữa Khánh Ly và xẩm nằm ở tinh thần của giọng hát. Nỗi buồn trong giọng bà không phải là thứ buồn bi lụy hay kịch tính. Nó giống một dạng chiêm nghiệm đã đi qua nhiều lớp trầm tích của thời gian và cuộc đời. Trong đó có chút mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều biến động, nhưng đồng thời cũng có một nét mỉa mai nhẹ nhàng, gần với thái độ của người hát xẩm khi nhìn đời bằng đôi mắt vừa cay đắng vừa tỉnh táo. Cái buồn ấy vì thế mang một sắc thái nhân sinh, vừa than thở vừa nghiệm sinh.

Dĩ nhiên, chất xẩm trong giọng hát Khánh Ly không phải là một sự mô phỏng trực tiếp. Bà không hát xẩm theo nghĩa thể loại. Điều xảy ra ở đây là một sự gặp gỡ sâu hơn ở tầng cảm thức. Giọng hát của bà mang theo những dấu vết của thời đại mình sống: chiến tranh, chia lìa, những vết thương lịch sử kéo dài trong đời sống con người. Khi đi vào các ca khúc của Trịnh Công Sơn, những yếu tố đó khiến giọng hát Khánh Ly có một chiều sâu đặc biệt. Nó giống như một thứ “xẩm đô thị”, nơi tinh thần dân gian của tiếng kể đời gặp gỡ với nỗi cô đơn của một thời đại nhiều biến động. Trong không gian ấy, giọng hát Khánh Ly không chỉ truyền đạt một bài hát, nó là nơi lịch sử và thân phận con người gặp nhau và đồng vọng trong cùng một trường âm thanh.

Trong bối cảnh chiến tranh Việt Nam, khi âm nhạc trở thành chiếc gương phản chiếu những đau thương của thời cuộc, tiếng hát Khánh Ly cất lên như một lời ai điếu cho những nạn nhân của bom đạn giết chóc. Khi bà hát Ca khúc Da Vàng của Trịnh Công Sơn, đó không chỉ là một buổi trình diễn, đúng hơn đó là một thực hành nghi lễ để tang cho những người nằm xuống, lời tưởng niệm dành cho những linh hồn chết oan khiên trong một cuộc chiến tương tàn, lời cầu nguyện cho hòa bình của tổ quốc – nói như nhà văn Nguyễn Đình Toàn trong lời dẫn cho tiếng hát Khánh Ly trong băng nhạc Hát cho Quê hương Việt Nam, cuốn số 1. Giọng hát của bà đôi khi là tiếng thét xé lòng; đôi khi là tiếng thở dài chung cuộc; và trong tiếng thở dài ấy chất chứa nặng trĩu nỗi đau của một dân tộc. Khánh Ly, với những bài hát ấy, đã trở thành một hiện tượng âm nhạc bất tử trong kí ức của nhiều thế hệ người Việt từ sáu thập kỉ qua. Có ai từng sống ở miền Nam từ năm 1967 đến giờ mà chưa từng một lần nghe Khánh Ly hát cho quê hương Việt Nam những ca khúc Da Vàng đó?

Chất xẩm trong giọng hát của bà mang đậm dấu ấn của thời đại: nỗi buồn của chiến tranh, sự li tán của con người và những vết thương chia cắt không bao giờ lành. Nhưng điều đáng quý là tiếng hát ấy không chỉ dừng lại ở việc mô tả nỗi đau. Nó mang trong mình một sức mạnh chữa lành, một sự an ủi cho những linh hồn lạc lối. Trong những ngày tháng khó khăn nhất, giọng hát của bà là một chốn nương tựa, nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả trong những thời khắc nghiệt ngã, nghệ thuật vẫn có thể xoa dịu và thắp lên hi vọng.

Sau chiến tranh, khi hàng triệu người Việt phải rời xa quê hương, giọng hát Khánh Ly tiếp tục là một sợi dây kết nối vô hình. Với cộng đồng người Việt hải ngoại, nhạc của bà không chỉ là âm thanh, mà là một mảnh đất quê nhà, một cách để giữ gìn kí ức và văn hóa. Nó trở thành cầu nối giữa những người tha hương và đất mẹ, giữa quá khứ và hiện tại, giữa những thế hệ bị chia cắt bởi lịch sử.

Với tất cả sự mộc mạc và gai góc, giọng hát Khánh Ly là hiện thân của một tâm hồn đã sống, đã yêu, đã đau và đã chứng kiến lịch sử. Bà hát bằng cả cuộc đời, và đó là lí do tiếng hát ấy trường tồn, như một giai điệu xẩm lặng lẽ nhưng sức vang vọng của nó là hết sức dữ dội. Ở tuổi 80, Khánh Ly có thể không còn hát như trước, nhưng những gì bà để lại không chỉ là một giọng hát mà là một di sản trong lòng bao người, bao thế hệ. Hôm nay, khi nghĩ về bà, tôi không chỉ muốn nói “Chúc mừng sinh nhật”, mà còn muốn nói: “Cảm ơn Khánh Ly”, cảm ơn vì bà đã hát, vì giọng hát ấy đã đánh thức trong chúng tôi những rung động sâu xa về cuộc đời nay. Tiếng hát của bà, như một bản ballad vượt thời gian, vẫn tiếp tục sống động, nhắc nhở tôi, rằng ngay cả trong những ngày đen tối nhất, buồn bã nhất, âm nhạc vẫn là ngọn đèn dẫn lối cho tôi về nhà, về với quê hương Việt Nam của tôi.

Nguồn: vandoanviet.blogspot.com

Phan Thanh Bình: ĐẤT CÓ THỂ TÍNH BẰNG MÉT VUÔNG

Nhà báo Vũ Kim Hạnh: 

"TÍNH GIÁ TRỊ ĐẠI HỌC BẰNG MÉT VUÔNG?

Tôi đang viết bài “người buôn bán trước cơn lốc tăng giá xăng” thì đọc thấy bài của ông bạn Phan Thanh Bình. Anh vốn là UV TW Đảng 3 nhiệm kỳ, bí thư Đảng Ủy của ĐH Bách Khoa và Giám đốc Đại học QG.TPHCM. Thỉnh thoảng sáng sớm chúng tôi gặp nhau ở bờ kè Hoàng Sa, tôi đi bộ, anh sang hơn, đi xe đạp. 

Xa hơn, hồi 5 tháng cao điểm Covid ở thành phố, chúng tôi gặp nhau hàng tuần, bàn chuyện giúp các cháu học sinh mồ côi. Bộ tứ chúng tôi gồm những “phần tử” quan tâm chuyện giáo dục, "trôi giạt" gặp nhau từ lòng thương lo cho tụi nhỏ khổ quá gồm: Phan Thanh Bình, Bùi Trân Phượng, Phạm Xuân Hoàng Ân và tôi.

Anh là Tiến Sĩ về vật liệu Polymer và Hóa học, cũng là Thường vụ Quốc Hội, chủ tịch Ủy ban Văn hóa, Giáo dục , Thanh thiếu niên, nhi đồng mới khóa 14..

Anh có tham gia FB nhưng chủ yếu viết về cảnh đẹp quê hương và những câu chuyện nhân văn.

Hai hôm nay anh bỗng “tức cảnh sinh tình” bởi một câu chuyện đang xôn xao: CT bất động sản Phát Đạt đòi đổi đất Đại học Bách Khoa để giao cho họ xây TTTM, chung cư, có cả nhà ở xã hội (mà nói tới Phát Đạt, ai ở TP này không nhớ tới cái Nhà Thi đấu Phan Đình Phùng  bị đập rồi bỏ hoang 7 năm, ớn quá). "

Anh Phan Thanh Bình viết:

Ngày hôm qua, 10/3/2026.

ĐẤT CÓ THỂ TÍNH BẰNG MÉT VUÔNG.

Đại học thì không.

Đó là lịch sử, là trí tuệ, là niềm tự hào của đô thị.

Ký ức của Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh.

Và hôm nay, chỉ cách đây 60 phút, anh viết.

CÒN CHỐN ĐỂ TRỞ VỀ.

Lớn lên là đi xa, nhưng cái nôi, cái gốc, lớn lên cùng thành phố, luôn là nơi để trở về. 

Với một trường đại học, nguồn cội ấy không chỉ là đất: đó là niềm tự hào, là trí tuệ, là ký ức lịch sử, là không gian văn hoá – khoa học và cả lá phổi xanh của đô thị. 

Điều cần suy nghĩ là vì sao hôm nay một công ty BĐS còn rất trẻ cũng có thể đề nghị dời, để mình quy hoạch sử dụng đất, một trường đại học gần 70 năm tuổi, nơi đã đào tạo bao thế hệ cho đất nước? 

Hình như người ta chỉ thấy đất và chính quyền, mà quên mất nhà trường. 

Và đó cũng là câu chuyện về trách nhiệm của giáo dục (hết trích)

PS. Ai quan tâm câu chuyện về giáo dục ? Thực tế là một số khoa ngành và trụ sở trường đang ở quận 10 thì Đại học Bách Khoa đã chia ra di dời một phần, các khoa đông sv hơn ra làng Đại học Thủ Đức và đông dảo SV vẫn học ở đó. Sợ kẹt xe, khó khăn hạ tầng thì họ xây cái gì ở khu “đất học” này cho khỏi kẹt xe hay sẽ làm kẹt xe và ô nhiễm hơn? Sao CT bất động sản này bỗng dưng chọn Bách Khoa và “lo” cho sự nghiệp phát triển cả thành phố lẫn đại học?

Hàng mấy trăm ý kiến hai hôm nay đã phân tích, càng phân tích càng thấy đề xuất rất thực dụng và thiếu trách nhiệm. 

Cuộc sống quả thực đang có quá nhiều nỗi lo. Mà sao còn có thêm những nỗi lo “đột xuất” bể đầu kiểu này ?

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

Lê Trọng Kha: ĐỪNG ĐỂ LÒNG THAM BẤT ĐỘNG SẢN BỨC TỬ "LÁ PHỔI XANH" VÀ DI SẢN TRI THỨC CỦA TP.HCM

ĐỪNG ĐỂ LÒNG THAM BẤT ĐỘNG SẢN BỨC TỬ "LÁ PHỔI XANH" VÀ DI SẢN TRI THỨC CỦA TP.HCM

Gần đây, "âm mưu" xóa sổ trường Đại học Bách Khoa TP.HCM tại khu đất 268 đường Lý Thường Kiệt và Tô Hiến Thành lại được xới lên. Trong mắt những tập đoàn bất động sản đang khát quỹ đất trung tâm, đây là một "miếng mồi ngon" mà những con hổ đói không bao giờ muốn từ bỏ.

Nay, Kha viết bài này không chỉ với tư cách là một cựu sinh viên mang lòng biết ơn với ngôi trường cũ, mà cao hơn, là tiếng nói của một công dân, một người làm quản trị đang trăn trở về sự phát triển bền vững của thành phố yêu thương này.

Nhìn vào bản đồ quy hoạch TP.HCM hiện tại, những mảng xanh và không gian công cộng quy mô lớn như Thảo Cầm Viên, Đầm Sen đang ngày càng trở nên hiếm hoi và quý giá. Trong bối cảnh đó, khu đất rộng lớn tọa lạc tại vị trí "kim cương" của Đại học Bách Khoa đủ sức khơi dậy lòng tham của bất kỳ nhà phát triển bất động sản nào. Họ nhìn vào đó và thấy những dự án chung cư chọc trời, những khu thương mại sầm uất mang lại lợi nhuận khổng lồ. Chính vì lẽ đó, đây không phải là lần đầu tiên "miếng đất" này bị dòm ngó. Hơn chục năm qua, những phác thảo, những lời rỉ tai nhằm bứng rễ ngôi trường này đi nơi khác vẫn luôn âm ỉ.

Thế nhưng, tư duy đập bỏ di sản để xây những khối bê tông vô hồn là một tư duy quy hoạch thiển cận, đi ngược lại hoàn toàn với xu hướng phát triển đô thị xanh và thông minh của thế giới.

1. Phá vỡ ngụy biện "Giảm tải hạ tầng nội đô"

Những người ủng hộ việc di dời thường vịn vào cái cớ lối mòn cũ: một ngôi trường lớn trong nội thành sẽ gây kẹt xe, quá tải hạ tầng do sinh viên đông đúc.

Đây là một sự ngụy biện mang tính lấp liếm! Thực tế hiện nay, phần lớn sinh viên đại trà đã được dời ra học tập tại cơ sở 2 (Dĩ An, Bình Dương) và các phân hiệu khác. Cơ sở 268 Lý Thường Kiệt hiện tại mang một sứ mệnh hoàn toàn khác và tinh gọn hơn rất nhiều: Đây là trung tâm đào tạo sau đại học, nơi ươm mầm các lớp kỹ sư tài năng, và là trụ sở chiến lược cho các chương trình hợp tác nghiên cứu quốc tế. Số lượng người lưu thông không hề gây áp lực lên hạ tầng giao thông như những dự án siêu đô thị hay trung tâm thương mại mà các nhà đầu tư bất động sản đang vẽ ra để thế chỗ.

2. Bức tử "Lá phổi xanh" là tội ác với hệ sinh thái đô thị

Giá trị lớn nhất, hiện hữu nhất của Đại học Bách Khoa tại khu vực này không chỉ là những tòa nhà giảng đường, mà là một hệ sinh thái xanh vô giá. Ngôi trường đóng vai trò như một lá phổi xanh khổng lồ điều hòa không khí cho toàn bộ khu dân cư Bảy Hiền, Bắc Hải và khu vực Quận 10 vốn đã ngột ngạt vì kẹt xe và khói bụi.

Ở đây, những hàng cây cổ thụ trăm năm tuổi vẫn đang vươn mình tỏa bóng. Trong quy hoạch đô thị hiện đại, việc giữ gìn đa dạng sinh học và cảnh quan tự nhiên trong lõi trung tâm là nguyên tắc sống còn để chống biến đổi khí hậu và hiệu ứng đảo nhiệt đô thị. Chặt hạ những hàng cây trăm tuổi để ép xuống những cọc nhồi bê tông không chỉ là sự tàn phá môi trường, mà còn là một tội ác với thế hệ tương lai.

3. Đánh đổi di sản ngàn vàng lấy những dự án vô hồn?

Giá trị cốt lõi thứ hai của 268 Lý Thường Kiệt chính là bề dày lịch sử. Một thành phố đẳng cấp thế giới không chỉ được đo lường bằng số lượng các tòa cao ốc chọc trời, mà bằng những di sản văn hóa, giáo dục tồn tại qua nhiều thế hệ.

Đại học Bách Khoa TP.HCM không chỉ là cái nôi đào tạo ra bao thế hệ chuyên gia, kỹ sư, nhà quản lý tinh hoa cho đất nước, mà còn là niềm tự hào của cả Việt Nam trên bản đồ xếp hạng học thuật thế giới. Giữ lại ngôi trường ở vị trí trung tâm chính là cách thành phố thể hiện sự tôn trọng tri thức, định vị thương hiệu của một trung tâm kinh tế – khoa học hàng đầu, thay vì biến mình thành một đô thị thương mại trọc phú, rỗng tuếch về mặt văn hóa lịch sử.

4. Tọa độ vàng của Đổi mới Sáng tạo và Hội nhập Quốc tế

Cuối cùng, dưới góc độ của một nhà quản trị chiến lược, vị trí của cơ sở Lý Thường Kiệt là một "tọa độ vàng" không thể thay thế cho các hoạt động R&D (Nghiên cứu & Phát triển).

Với khoảng cách cực kỳ gần sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, đây là điều kiện tiên quyết và thuận lợi nhất để tiếp nhận chuyển giao công nghệ, tổ chức các hội thảo toàn cầu, và làm việc với các chuyên gia, nhà khoa học quốc tế. Đưa những bộ óc vĩ đại, những phòng lab nghiên cứu công nghệ cao ra khỏi trung tâm thành phố là tự cắt đi lợi thế cạnh tranh về địa lý trong thu hút chất xám và dòng vốn FDI công nghệ cao.

Cuối cùng: 

Miếng đất 268 Lý Thường Kiệt có thể là "vàng" trong mắt những tập đoàn bất động sản chỉ biết nhìn vào bản báo cáo tài chính quý. Nhưng đối với TP.HCM và cả nước, đó là "Kim Cương" của tri thức, di sản và sự sống đô thị.

Chúng ta không chống lại sự phát triển của bất động sản, nhưng sự phát triển đó phải phục vụ con người, không phải bức tử tương lai. Xin đừng để lòng tham ngắn hạn của một nhóm lợi ích xóa sổ biểu tượng tri thức và lá phổi xanh của hàng triệu người dân thành phố. Đã đến lúc dư luận, các chuyên gia và những người yêu mến Sài Gòn - TP.HCM phải lên tiếng mạnh mẽ để bảo vệ những giá trị cốt lõi không thể đo đếm bằng tiền!

Thành phố chúng ta không thiếu đất để xây nhà. Nhưng chúng ta chỉ có một Đại học Bách Khoa, và chỉ có một khu đất mang cả lịch sử, tri thức và hơi thở xanh như thế này.

Đừng để họ cướp mất!

Lê Trọng Kha - 10/3/2026

Vũ Thành Công: MỸ KHÔNG MUỐN PHÁ HỦY IRAN… HỌ MUỐN IRAN TỰ SỤP ĐỔ

🔴 MỸ KHÔNG MUỐN PHÁ HỦY IRAN… HỌ MUỐN IRAN TỰ SỤP ĐỔ

Nghe có vẻ nghịch lý.

Nếu mục tiêu là đánh bại Iran, tại sao Mỹ và Israel không tập trung phá hủy toàn bộ kho tên lửa, căn cứ quân sự và hạ tầng chiến tranh?

Câu trả lời nằm ở một thực tế rất đơn giản:

đánh sập một quốc gia bằng bom đạn gần như không bao giờ đủ.

Ngay cả các báo cáo tình báo Mỹ cũng cho rằng chỉ riêng sức mạnh quân sự rất khó làm sụp đổ chế độ Iran, vì hệ thống quyền lực của nước này được xây dựng nhiều tầng và có khả năng duy trì quyền lực ngay cả khi lãnh đạo bị tấn công.

Vì vậy, chiến lược đang thay đổi.

1️⃣ ĐÁNH VÀO “HỆ THỐNG” THAY VÌ ĐÁNH VÀO VŨ KHÍ

Iran đã chuẩn bị cho chiến tranh suốt nhiều thập kỷ.

Các cơ sở quân sự quan trọng nằm:

• sâu trong núi

• trong các hầm ngầm nhiều lớp

• trong mạng lưới căn cứ phân tán khắp đất nước

Điều đó khiến việc phá hủy hoàn toàn bằng không kích trở nên cực kỳ khó khăn.

Vì vậy thay vì phá từng tên lửa, chiến lược đang chuyển sang đánh vào cấu trúc quyền lực.

Những mục tiêu mới bắt đầu bao gồm:

• cơ quan an ninh nội địa

• hệ thống kiểm soát xã hội

• trung tâm chỉ huy chính trị

Đây chính là xương sống của nhà nước.

2️⃣ CHIẾN LƯỢC “ÁP LỰC NGOÀI – RUNG CHUYỂN TRONG”

Logic của chiến lược này khá tàn nhẫn:

Nếu áp lực quân sự từ bên ngoài đủ lớn,vvà bất ổn xã hội bên trong bắt đầu xuất hiện, thì chính hệ thống sẽ tự rạn nứt.

Iran vốn đã đối mặt với nhiều bất mãn nội bộ do khủng hoảng kinh tế và lạm phát.

Các cuộc biểu tình lớn đã từng lan rộng ra hơn 100 thành phố trong thời gian gần đây.

Trong bối cảnh đó, chỉ cần bộ máy an ninh bị kéo căng quá mức, mọi thứ có thể trở nên khó kiểm soát.

3️⃣ CHIẾN TRANH HIỆN ĐẠI KHÔNG CHỈ LÀ BOM

Một mặt trận khác cũng đang mở ra:

chiến tranh thông tin.

Những hình ảnh vệ tinh, dữ liệu chiến trường và thông tin mạng xã hội đang làm thay đổi cách thế giới nhìn nhận chiến tranh.

Lần đầu tiên trong lịch sử, một công ty công nghệ tư nhân cũng có thể làm lộ ra những điều mà trước đây chỉ có tình báo quốc gia mới biết.

Điều này khiến các siêu cường bắt đầu nhận ra một thực tế mới:

ai kiểm soát thông tin sẽ kiểm soát chiến trường.

4️⃣ IRAN CHỈ LÀ MỘT BÀN CỜ LỚN HƠN

Nhiều nhà phân tích cho rằng cuộc chiến này không chỉ xoay quanh Iran.

Đây còn là phép thử lớn hơn trong cạnh tranh giữa các khối quyền lực.

Một bên là trật tự do Mỹ dẫn dắt.

Một bên là mạng lưới liên kết ngày càng rõ giữa:

• Nga

• Trung Quốc

• Iran

Trong bối cảnh đó, Trung Đông trở thành một bàn cờ chiến lược.

🎯 KẾT

Trong chiến tranh hiện đại, phá hủy một quốc gia bằng bom đạn không còn là mục tiêu duy nhất.

Điều mà các cường quốc thực sự nhắm tới là:

hệ thống quyền lực của đối phương.

Nếu hệ thống đó sụp đổ từ bên trong,vthì chiến tranh có thể kết thúc mà không cần phá hủy toàn bộ đất nước.

Và đó có thể là lý do nhiều người cho rằng:

mục tiêu cuối cùng không phải là phá hủy Iran…

mà là khiến Iran tự sụp đổ.

FB. Hiệu Phùng: HÀNH TRÌNH ĐI TÌM MINH SƯ VÀ CÚ SỐC SAU 4 NĂM CUỒNG TÍN

(Từ Fb Hiệu Phùng)

Một phóng viên cũ của mình tên Nguyễn Thị Mỹ Thoa (tức cô gái tên Tym có hình ảnh đang lan truyền trên mạng xã hội trong những ngày qua) đã gửi đơn tố cáo cô bị thao túng tình cảm, của cải, tinh thần và thể xác trong suốt 4 năm. 

Để làm rõ sự việc, mình đến Phan Rang xác minh và viết bài đăng trên các phương tiện truyền thông.

Mời các bạn đọc bài dưới đây, hoặc bấm vào link bài báo bên dưới để hiểu rõ về sự việc.

Link: https://moitruongvaphapluat.vn/hanh-trinh-di-tim-minh-su-va-cu-soc-sau-4-nam-cuong-tin/?zarsrc=30&utm_source=zalo&utm_medium=zalo&utm_campaign=zalo&fbclid=IwdGRjcAQbt5ljbGNrBBu3lGV4dG4DYWVtAjExAHNydGMGYXBwX2lkDDM1MDY4NTUzMTcyOAABHjplcWt8jz5I8wOfM9o5DofTkX4MtNTy1pAm_lOKMGKJKR0yZv_2KjN7sKJ0_aem_aC0xbr1OmmsUacWwlTxo0Q

HÀNH TRÌNH ĐI TÌM MINH SƯ VÀ CÚ SỐC SAU 4 NĂM CUỒNG TÍN

Bắt đầu từ những lời giảng về nhân quả và sự “cứu rỗi” tâm linh  tìm đến giải thoát, một người đàn ông giả danh tu sĩ đã từng bước dẫn dắt nạn nhân là một cô gái vào chiếc bẫy được giăng sẵn: tiền bạc được gọi là “cúng dường”, còn những lần quan hệ tình dục lại được biện minh là nghi lễ “hiến thân để giải thoát”. Khi bức màn tâm linh bị vén lên, phía sau chiếc áo tu hành là một kịch bản lừa dối kéo dài nhiều năm, với số tiền chiếm đoạt lên gần chục tỷ đồng.

Gặp người tự xưng có năng lực tâm linh

Theo đơn phản ánh của bà Nguyễn Thị Mỹ Thoa (sinh năm 1987, ngụ phường Bình Phú, TP.HCM) về việc bị một số người tự xưng tu sĩ dẫn dắt niềm tin tâm linh, thao túng tâm lý để chiếm hữu tài sản và gây tổn hại nghiêm trọng đến đời sống tinh thần.

Theo trình bày của bà Thoa, cuối năm 2019 bà mở nhà hàng chay tại Đà Lạt và thường tham gia các hoạt động thiện nguyện. Trong thời gian sinh sống tại đây, bà quen bà Hồ Thị Minh, người tự giới thiệu là “sư cô Chơn Giải”, sống tại xã Mỹ Sơn, tỉnh Khánh Hòa.

Bà Minh cho biết mình quen một người “tu thiền ẩn dật trong rừng”, có khả năng hướng dẫn tu tập. Sau đó bà Minh dẫn bà Thoa đến một nơi được gọi là “Nhà Cây Hồng” tại xã Đạ Chais, Lâm Đồng để gặp ông Trần Minh Thành (sinh năm 1978, quê Khánh Hòa), người tự xưng là “Thầy Nhuận Đạt”.

Theo lời bà Thoa, ông Thành giới thiệu đã tu thiền nhiều năm trong rừng, đạt những tầng thiền định cao và có khả năng nhìn thấy tiền kiếp của người khác. Tin rằng mình gặp được một người có khả năng tâm linh đặc biệt, bà Thoa cùng nhiều người thân, bạn bè xin theo học thiền và coi ông Thành như người hướng dẫn tâm linh.

Cúng đất, di chúc tài sản vì tin vào “hạnh nguyện”

Sau một thời gian ngắn học thiền, ông Thành khuyên bà Thoa mua đất trồng rừng với ý nghĩa “tạo không gian sống cho muôn loài hữu hình và vô hình, tích lũy phước báu”.

Tin tưởng vào những lời này, bà Thoa bán hai căn nhà tại Đà Lạt, cùng mẹ, người thân và bạn bè mấy mươi người chuyển đến Nông trại Hồ Vàng của ông Hồ Văn Vàng tại xã Mỹ Sơn để tu thiền theo hướng dẫn của ông Thành.

Tại đây, bà được nhóm bà Minh, ông Vàng môi giới để bà Thoa mua khoảng 6 ha đất nông nghiệp liền kề đất của ông Vàng (em trai bà Minh). Theo đơn bà Thoa, ông Thành, bà Minh và ông Vàng cùng thuyết phục bà để ông Thành đứng tên quyền sử dụng đất nhằm thuận tiện cho việc thực hiện dự án trồng rừng.

Ngoài việc mua đất cho ông Thành đứng tên, bà Thoa cho biết đã chi khoảng 6 tỉ đồng xây dựng các căn nhà tiền chế (được gọi là “thất”) và mua cây giống để trồng rừng theo ý của ông Thành.

Trong quá trình chăm sóc rừng, ông Thành yêu cầu bà Thoa không trực tiếp mua vật tư mà chuyển tiền cho bà Minh và ông Vàng lo liệu. Bà Thoa cung cấp sao kê cho thấy đã chuyển 600 triệu đồng cho ông Vàng và 100 triệu đồng cho bà Minh. Tuy nhiên bà Thoa không thấy ông Vàng và bà Minh sử dụng số tiền này cho mục đích chăm sóc rừng và có dấu hiệu chiếm giữ số tiền này.

“Ngoài ra, ông Thành và bà Minh còn đề nghi tôi đặt cọc 2,44 tỉ đồng để mua thêm 2 ha đất của bà Phan Nguyệt Quờn tại Lạc Dương (Lâm Đồng) nhằm giúp đỡ bà Quờn trả nợ. Tuy nhiên đến nay đã 4 năm, bà Quờn vẫn không có giấy tờ và đất để giao. Việc này tôi nghi ngờ ông Thành, bà Minh và bà Quờn có dấu hiệu lừa dối để chiếm đoạt số tiền trên của tôi”, bà Thoa nêu trong đơn.

Không chỉ vậy, bà Thoa cho biết do đặt niềm tin lớn và tôn sùng ông Thành như vị thánh sống, bà còn lập di chúc để lại 6 căn nhà cho ông Thành thừa kế.

Từ niềm tin đến sự lệ thuộc tâm lý

Theo lời bà Thoa, trong thời gian tu tập, bà Minh thường xuyên kể nhiều câu chuyện nhằm tôn vinh và đề cao ông Thành như một người có năng lực đặc biệt cứu rỗi chúng sinh.

Những câu chuyện này khiến nhiều người trong nhóm tin tưởng tuyệt đối vào ông Thành. Một số người thậm chí còn xăm hình ảnh của ông như để thể hiện sự tôn kính.

Bà Thoa cho biết trong thời gian sau đó, ông Thành bắt đầu sử dụng nhiều phương pháp tác động tâm lý, từ việc khuyên bà bán tài sản để “cúng dường”, đến việc hướng dẫn những phương pháp tu tập có yếu tố gần gũi, thân mật.

Ông Thành giải thích rằng những hành vi đó liên quan đến “con đường tu tập và giải thoát”, đồng thời đưa ra nhiều câu chuyện về tiền kiếp để thuyết phục và thao túng tình cảm lẫn sinh lý của bà. Và bà Thoa cho rằng những cách lý giải này khiến bà rơi vào trạng thái lệ thuộc về tâm lý và tình cảm khiến bà mất khả năng đánh giá khách quan.

“Và khi biết tôi đã cuồng tín và đặt niềm tin bất diệt vào ông, mỗi ngày ông dùng phương pháp tâm lý để thao túng và dẫn dắt tôi từ việc bán nhà cửa để cúng dường, di chúc tài sản cho ông thừa kế đến hiến dâng cả thân xác... Ban đầu, ông hướng dẫn cho tôi pháp môn thiền ôm, rồi ông thực hiện pháp môn này bằng cách ngồi chung với tôi, ôm tôi nắm tay, nựng má. Ông còn cho biết, trong tiền kiếp tôi và ông đã từng yêu nhau nhiều kiếp, trong đó ông là đạo sư, tôi là công chúa. Và kiếp nào, tôi và ông cũng đều nguyện cùng tái sinh để hạnh nguyện giúp đỡ chúng sanh. Rồi ông dạy cho tôi bài học về tình dục và giải thoát, theo đó, tôi phải quan hệ tình dục với ông để đạt được các trạng thái về thiền định như các đạo sư Tây Tạng. Mỗi ngày tôi luôn bị ông thao túng tâm lý tôi bằng các thuyết về tình dục và giải thoát của các đạo sư như; Thân Loan, OSHO, Biện Cơ và công chúa Cao Dương... nên tôi mê muội, mù quáng tin ông và dần rơi vào cái bẫy tà dâm do ông giăng ra. Ông dẫn dụ tôi bằng triết lý “trao thân cho ông là sự cúng dường cao quý nhất, phước báo không thể nghĩ bàn”. Tôi cuồng mê nghe theo và trao thân cho ông mà ngỡ như mình đang cúng thân cho một vị thánh”, bà Thoa kể lại.

Những dấu hiệu bất thường

Theo bà Thoa, sau một thời gian, một số người trong nhóm bắt đầu nhận thấy nhiều dấu hiệu bất thường trong sinh hoạt của ông Thành.

Một số người cho biết từng thấy ông thường xuyên qua lại và ngủ lại tại nơi ở của bà Minh và em gái của bà này. Ngoài ra ông còn có những hoạt động như hướng các huynh đệ nữ mặc đồ bikini ra biển ngồi thiền suốt đêm, nên các thành viên trong nhóm cho là không phù hợp với việc tu tập.

Khi các thành viên đặt câu hỏi, ông Thành đã viết giấy cam kết sẽ chấm dứt những việc làm nói trên.

Cũng trong thời gian này, bà Thoa phát hiện nhiều khoản tiền mình chuyển cho ông Thành sau đó lại được chuyển sang tài khoản của bà Minh. Điều này khiến bà nghi ngờ có sự phối hợp giữa các cá nhân liên quan nhằm trục lợi.

Sau gần 4 năm, bà Thoa cho biết mình dần nhận ra những dấu hiệu bất thường và cho rằng bản thân đã bị dẫn dắt và bị thao túng bởi niềm tin tâm linh.

“Sau khi nhận ra sự việc, tôi cảm thấy khủng hoảng tinh thần nghiêm trọng. Không chỉ tôi mà nhiều người thân, bạn bè từng tin tưởng đi theo cũng bị ảnh hưởng về kinh tế và tâm lý”, bà Thoa viết trong đơn.

Chính quyền địa phương nói gì?

Theo tìm hiểu của phóng viên, ông Trần Minh Thành hiện không thuộc bất kỳ cơ sở hay tổ chức tôn giáo chính thức nào quản lý.

Một số huynh đệ của ông Thành cho biết trước đây ông từng xuất gia nhưng do nhiều lần phạm giới vì chuyện ái tình nên đã xả giới hoàn tục.

Phóng viên cũng đến UBMTTQ xã Mỹ Sơn để xác minh thông tin. Ông Lê Phùng Sang, Phó Chủ tịch UBMTTQ xã (nguyên Trưởng Công an xã), cho biết địa phương không nhận được đăng ký tạm trú của ông Thành tại khu vực Nông trại Hồ Vàng. Và hàng chục căn nhà trong nông trại này đều lén xây dựng trái phép.

Theo ông Sang, khu vực được gọi là “Rừng Neem Thiện Thệ” do bà Minh tự đặt tên và từng có đơn xin xây dựng cơ sở tôn giáo nhưng không được cấp phép.

“Chính quyền đã nhiều lần làm việc và yêu cầu bà Minh chấm dứt các hoạt động mang tính chất cơ sở tôn giáo khi chưa được cho phép”, ông Sang cho biết.

Trong khi đó, khi phóng viên làm việc với ông Hồ Văn Vàng, người này cho rằng mình không nhận bất kỳ khoản tiền nào từ bà Thoa và không tham gia việc môi giới mua đất.

Tuy nhiên, theo các sao kê ngân hàng do bà Thoa cung cấp, đã có 4 giao dịch chuyển tiền từ tài khoản bà Thoa sang tài khoản của ông Vàng với tổng số tiền 600.000.000 đ, và 1 giao dịch từ tài khoản bà Thoa chuyển vào tài khoản bà Minh 100.000.000 đ. 

Cùng ngày chúng tôi đến chùa Diệu Ấn (phường Phan Rang, tỉnh Khánh Hòa) nơi bà Minh xuất gia để xác nhận thông tin thì được biết, bà Minh đã rời chùa từ hơn 10 năm trước sau khi sư bà qua đời để tu tự do và không còn liên lạc với nhà chùa nữa.

Cần làm rõ để tránh những hệ lụy xã hội

Từ những thông tin ban đầu thu thập được, vụ việc cho thấy dấu hiệu lợi dụng niềm tin tâm linh để tác động tâm lý và trục lợi.

Hiện bà Thoa đã gửi đơn đến các cơ quan chức năng đề nghị xem xét, làm rõ các giao dịch tài chính cũng như các hoạt động liên quan.

Các chuyên gia cho rằng, trong bối cảnh nhu cầu tìm kiếm đời sống tâm linh ngày càng lớn, người dân cần thận trọng khi tiếp cận những cá nhân tự xưng có khả năng đặc biệt hoặc đứng ra tổ chức sinh hoạt tôn giáo không rõ nguồn gốc.

Việc xác minh, làm rõ vụ việc không chỉ nhằm bảo vệ quyền lợi của người bị hại mà còn góp phần ngăn chặn tình trạng lợi dụng niềm tin tín ngưỡng để trục lợi, gây ảnh hưởng đến đời sống xã hội và hình ảnh của các tổ chức tôn giáo chân chính.

Bao Nguyen: Khi Đồng minh trở thành Đồng nát!

Khi Đồng minh trở thành Đồng nát!

Trích dẫn một phát biểu của tổng thống Donald Trump trên trang mxh của ông, The Truth Social:

"Vương quốc Anh, đồng minh vĩ đại một thời của chúng ta, có lẽ là vĩ đại nhất trong tất cả, cuối cùng cũng đang nghiêm túc xem xét việc điều hai HKMH đến Trung Đông. Được thôi, Thủ tướng Starmer, chúng ta không cần chúng nữa — Nhưng chúng ta sẽ ghi nhớ. Chúng ta không cần những người tham gia vào các cuộc chiến sau khi chúng ta đã chiến thắng! Tổng thống DONALD J. TRUMP".

Chiến sự tại Iran đang phơi bày nhiều thứ ở cả hai phía "địch & ta" đối với Mỹ. Phía "địch" thì có kẻ thù trực tiếp trên chiến trường. chế độ Thần quyền độc tài, độc ác tại Iran và kẻ thù lẫn khuất, ẩn hiện phía sau nhưng là một kẻ địch lớn, T+ (điều này chúng ta sẽ bình luận trong những bài sau). Về phía "ta" thì có đồng minh sát cánh trên chiến trường, Do Thái, và đám "đồng nát" tại Tây Âu, cụ thể là Anh, Pháp, Tây Ban Nha.

"Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau" thoạt đầu chỉ là một đối sách mang tính chiến thuật của những kẻ thích được chia phần nhưng sợ thiệt hại, phát triển thành môt chính sách chiến lược để đảm bảo quyền lợi lớn nhất với thiệt hại nhỏ nhất.

Giờ đây, "chính sách chiến lược" này đã tồn tại đủ lâu để mặc nhiên trở thành một bản chất của họ. Không chỉ "lội nước đi sau", giờ đây họ còn ngăn đê, đắp đập trước cơn lũ dữ, để cố tình tạo dòng thác lớn hơn, hòng tạo đòn bẫy tranh công đến lúc kéo ghế, chia phần tranh được lợi ích về công trạng và vật chất lớn hơn. Họ đã làm gì?

Anh quốc thì từ chối cho phép Mỹ sử dụng căn cứ không quân Diego Garcia, nơi Mỹ có thể phát huy lợi thế không tập với B2 Spirit.

Pháp, với "phi công" Macron, đã nhanh miệng nhất lên tiếng phản đối liên minh Mỹ - Do Thái tấn công Iran, gọi đó là "bất hợp pháp" (đương nhiên là theo cái mà họ gọi là "luật pháp quốc tế"). Thúc đẩy môt cuộc họp của Hội Đồng Bảo An LHQ nhằm ngăn cản Mỹ "gây chiến".

Tây Ban Nha, sau khi thẳng thừng bác bỏ trách nhiệm đóng góp của mình với NATO, thì nay, nhanh chóng cấm Mỹ sử dụng các căn cứ của Mỹ trong lãnh thổ của quốc gia này tấn công vào Iran.

Họ làm như vậy để làm gì?

Đương nhiên là một mũi tên trúng hai đích.

Thứ nhất: tránh phong hiểm dư luận.

Thứ hai: chờ Mỹ lên tiếng để tạo credit sau này tranh công.

Nếu hôm nay, nhóm "Đồng Nát Tây Âu" có thể kiếm lợi từ Mỹ 'một đồng' thì lần kế tiếp con số sẽ là 'đồng hai'. Nhưng ...?

Hôm nay, nước Mỹ & Donald Trump đã đủ mạnh mẽ, khôn ngoan và quyết tâm để vượt qua các âm mưu nham hiểm này của bọn họ.

Ý đồ bị phá sản. Anh Quốc, sau khí tái khẳng định quyền sử dụng Diego Garcia của Mỹ, thì nay, đang xem xét đưa hai hạm đội tác chiến vào khu vực chiến sự. Pháp đã cử hàng không mẫu hạm hạt nhân Charles de Gaulle tiến vào Địa Trung Hải sau khi vượt qua eo biển Gibraltar. Tây Ban Nha thì đã trở lại giọng điệu nhẹ nhàng và biện minh cho các quyết định trước đó của mình. Nhưng ...? Lại nhưng!

Cũng giống như phía "kẻ thù", những hành động đầy toan tính đối với Hoa Kỳ của đội quân "Đồng Nát" đã quá trễ. Nhưng có vẻ như họ vẫn còn may mắn hơn Iran.

Khi chế độ thần quyền không còn cơ hội sửa sai với phán quyết đầy quyết đoán của Donald Trump: 'Chế độ Thần Quyền tại Iran không còn cơ hội nào khác ngoài việc đầu hàng vô điều kiện', thì ...?

Tổ hợp đồ "Đồng Nát" này vẫn còn cơ hội sửa sai, nhưng vai trò của họ kể từ đây, trong con mắt của người dân Mỹ, ngay cả Anh Quốc, họ không còn là "Đồng Minh Thượng Phẩm". Cùng lắm Hoa Kỳ và tổng thống Donald Trump chỉ nâng cấp họ từ "đồ đồng nát" lên thành "đồ garage sale" mà thôi 😀. Bởi vì ...?

Hoa Kỳ, trong kỷ nguyên của Donald Trump, đã vĩ đại trở lại, đủ sức mạnh và quyền lực để vượt lên trên tất cả các mưu ma, chướt quỉ đó của họ.

Bao Nguyen

Cóp từ FB Tran Quang

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

Nguyễn Nam Hải: TÀU TÌNH BÁO TQ CÓ MẶT Ở VÙNG VỊNH

TÀU TÌNH BÁO TQ CÓ MẶT Ở VÙNG VỊNH

"Cuộc chiến Không Gian Mạng, chiến tranh Thuật Toán và chiến tranh Dữ Liệu, đã bắt đầu từ đây. Ai cao thấp cũng bắt đầu từ đây. Hãy theo dõi...".

Một tàu tình báo của Trung Quốc với lượng giãn nước 30.000 tấn đang neo đậu tại Vịnh Oman. 

Tàu Liaowang-1 là tàu trinh sát tín hiệu và theo dõi không gian thế hệ mới, được ​​đưa vào hoạt động năm 2025. Nó được trang bị ít nhất năm vòm radar và ăng ten độ lợi cao, có khả năng theo dõi đồng thời 1.200 mục tiêu trên không và tên lửa với độ chính xác nhận dạng trên 95% bằng thuật toán mạng nơ-ron sâu. Tầm hoạt động của cảm biến đạt khoảng 6.000 km. Tàu được hộ tống bởi hai tàu khu trục Type 055 và Type 052D.

Trung Quốc chính thức mô tả những con tàu này là tàu theo dõi vệ tinh và đo từ xa tên lửa. Chúng theo dõi các vụ phóng vào không gian và các vụ thử tên lửa. Các cảm biến dùng để theo dõi vệ tinh của Trung Quốc cũng có thể theo dõi tàu sân bay của Mỹ. Các thuật toán dùng để xác định phương tiện tái nhập khí quyển có đạn đạo cũng có thể xác định máy bay F-35 phóng từ tàu sân bay.

Nó đang neo đậu ở vùng biển quốc tế gần Oman để "quan sát" cuộc chiến ở Iran.

Các nhà phân tích quốc phòng trên nhiều ấn phẩm khác nhau đánh giá rằng tàu Liaowang-1 đang thu thập thông tin tình báo điện từ theo thời gian thực về các hoạt động hải quân và không quân của Mỹ và Israel. Việc thông tin tình báo đó có được chia sẻ với Iran hay không vẫn chưa được xác nhận. Không có tuyên bố chính thức nào của Trung Quốc hay Iran thừa nhận việc chuyển giao dữ liệu. Nhưng vị trí, thời gian và khả năng của con tàu tạo ra một suy luận mà mọi nhà phân tích ở Washington đang đưa ra.

Theo Lực lượng Phòng không Iran (IDF), hệ thống phòng không của Iran đã bị phá hủy 80%. Phạm vi phủ sóng radar của Iran bị suy giảm. Hình ảnh vệ tinh của Iran cũng hạn chế. Nhưng một tàu chiến Trung Quốc với tầm cảm biến 6.000 km neo đậu tại Vịnh Oman có thể quan sát mọi chuyển động của tàu sân bay, mọi đường bay tiếp nhiên liệu trên không, mọi hành lang phóng tên lửa và mọi sự kiện tàu ngầm nổi lên mặt nước trong khu vực. Nếu chỉ một phần nhỏ dữ liệu đó đến được tay các chỉ huy Iran thông qua bất kỳ kênh nào, giá trị đối với khả năng phòng thủ còn lại của Iran là vô cùng to lớn.

Trung Quốc không hề nổ súng. Nước này không vi phạm luật pháp quốc tế. Không xâm phạm vùng lãnh hải của Iran. Trung Quốc chỉ triển khai một hệ thống giám sát trong vùng biển quốc tế, nơi mà bất kỳ quốc gia nào cũng có quyền hoạt động. Và họ đã làm điều đó vào đúng thời điểm thông tin mà hệ thống này thu thập được có giá trị chiến lược tối đa đối với quốc gia mà Hoa Kỳ đang ném bom.

Tàu tình báo Trung Quốc đang theo dõi để đảm bảo nắm rõ mọi diễn biến tiếp theo. Trật tự hàng hải mới không phải đang đến gần, mà đã đến rồi. Và đó là 30.000 tấn mái vòm radar và mạng nơ-ron nhân tạo, neo đậu ở Vịnh Oman để quan sát mọi thứ.

@shanaka86

Dung Dang

BUỘC PHẢI CHỌN PHE...

https://www.facebook.com/share/p/1CXrSXnRRC/?mibextid=wwXIfr

SAO LẠI CÓ NHỮNG LOẠI NGƯỜI KHỐN NẠN THẾ?

Nguyễn Huỳnh Ca

https://www.facebook.com/share/p/18RViiwqY9/?mibextid=wwXIfr

Nguyễn Tiến Hưng: MỸ LÀ ĐỒNG MINH HAY KẺ THÙ?

MỸ LÀ ĐỒNG MINH HAY KẺ THÙ?

Nguyễn Tiến Hưng

Lịch sử Việt Nam và lịch sử quan hệ của Việt Nam với Mỹ đang bước sang một trang mới.

Nhiều người trích dẫn lại các lời nói và hành động của cụ Hồ Chí Minh thời 1945 để nói rằng, việc kết nối quan hệ chiến lược toàn diện hữu hảo với Mỹ chính là thực hiện ý nguyện của Hồ Chí Minh... 

Nhưng chơi với Mỹ như một đồng minh chiến lược sẽ không phải, không giống như trò đu dây thời quan hệ với Liên Xô và Trung Quốc. Nó sẽ là cái gì đó lớn lao hơn, thách thức hơn nhưng hứa hẹn những điều tươi sáng hơn cho đất nước ta... (như Nhật, Hàn, Đài Loan, Singapore đã từng trải qua và đạt được). Nhưng nó sẽ biến nước ta thành một thứ hỗn tạp nếu người chơi (nền chính trị VN và các quan chức cầm quyền) không nâng tầm nhìn, thay đổi nền tảng tri thức, giá trị và đạo đức quốc gia (giống như Philippin, Thái Lan, Pakistan...).

Hãy đọc bài của 1 học giả, chính khách (thời VNCH) - GS Nguyễn Tiến Hưng có góc nhìn rất bổ ích cho ai quan tâm đến tương lai đất nước..,

BÀI TRÊN BBC: 

"Quan hệ Mỹ-Việt: Hoa Kỳ vào Việt Nam ‘lần hai’ và các bài học cho hôm nay

(Nguyễn Tiến Hưng, BBC)

Sau khi Nhật lật đổ Pháp tại Đông Dương, ngày 11/3/1945 Đại sứ Nhật Masayuki Yokohama đến gặp Hoàng Đế Bảo Đại và đệ đạt: “Tâu Hoàng Thượng, đêm hôm qua chúng tôi đã chấm dứt chủ quyền của nước Pháp trên đất nước này. Tôi được trao nhiệm vụ dâng nền độc lập của Việt Nam cho Hoàng Thượng.”

Ngày hôm sau, vua Bảo Đại mời ông Yokohama tới để trao một bản tuyên ngôn độc lập: “Chính phủ Việt Nam long trọng công khai tuyên bố, kể từ ngày hôm nay, hiệp ước bảo hộ ký với nước Pháp được bãi bỏ, và đất nước thu hồi chủ quyền độc lập quốc gia…”

Hành động ngoại giao đầu tiên của ông Bảo Đại trong tư cách lãnh đạo một nước Việt Nam độc lập và thống nhất là gửi một công hàm cho Tổng thống Mỹ Harry Truman để giao hảo với Mỹ và yêu cầu ngăn chận Tướng De Gaulle đưa Pháp trở lại Đông Dương.

Sau khi HĐ Bảo Đại thoái vị thì ngày 2/9/1945 CT Hồ Chí Minh thành lập nước VNDCCH. Ít người biết rằng hành động ngay sau đó – và trong thời gian gần một năm (từ 29/9/1945 tới 11/9/1946) ông cũng đã đi bước trước để giao hảo với Mỹ, và gửi tất cả là 14 (chứ không phải chỉ một) công hàm, thư tín và thông điệp cho tổng thống và ngoại trưởng Hoa Kỳ. Những văn kiện này được tóm tắt trong cuốn sách Khi Đồng Minh Nhảy Vào (trang 704-706). Sau đây là vài thí dụ:

• Ngày 1/11/1945, ông Hồ gửi thông điệp cho Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ để yêu cầu chấp thuận cho 50 sinh viên Việt Nam sang Mỹ du học.

• Ngày 23/11/1945 trong một công hàm gửi TT Truman (và Tổng Giám đốc Ủy Ban Cứu Trợ Liên Hiệp Quốc), ông yêu cầu Hoa Kỳ cứu trợ nạn đói lớn lao ở Việt Nam.

• Ngày 18/2/1946 ông gửi văn thư cho Tổng thống Truman trong đó có câu: “Cũng như Phi Luật Tân mục đích của chúng tôi là được độc lập hoàn toàn và cộng tác chặt chẽ với Hoa Kỳ...”

Lịch sử không có chữ ‘nếu’, thế nhưng ta thử hỏi xem

Nhìn lại lịch sử, ta có thể đặt ra một câu hỏi: nếu như lúc ấy Mỹ đáp ứng yêu cầu của cả hai phe Quốc Gia và Cộng Sản để ngăn chận Pháp và đặc biệt là để cứu trợ nạn đói và giao hảo với Việt Nam (qua việc đồng ý cho 50 thanh niên chung quanh ông Hồ sang Mỹ du học) thì liệu cuộc chiến 30 năm đã có thể tránh khỏi?

Để tiếp cứu nạn đói, Mỹ có thể dễ dàng mở một Tòa Đại Sứ hay ít nhất là một Tòa Lãnh Sự ở Việt Nam để sử dụng số gạo thặng dư lớn cứu đói giảm nghèo. Thời gian ấy, nạn đói hoành hành dữ dội ở miền Bắc và nhất là miền Trung, chết từ 1,5 tới 2 triệu người (gần 17% dân số). Tại Nga Sơn, Thanh Hóa, cá nhân tác giả (dù chưa tới mười tuổi) đã phải chứng kiến cái cảnh đói khát thê thảm này. Giả như có gạo thì nhân dân Việt Nam đã hoan hô Mỹ và dân Nga Sơn đã vui sướng biết mấy. Giờ này thì Việt Nam đã thành một cường quốc ở Á Châu.

Nhưng lịch sử diễn ra đã lại khác

Đang khi Mỹ do dự về Việt Nam thì Mùa Thu năm 1949 ông Mao Trạch Đông tiến quân vào Bắc Kinh, thành lập nước CHNDTQ, gọi tắt là Trung Quốc. Chuông báo động ở Washington rung lên. Và từ đó, một trang lịch sử mới đã mở ra.

Ngày 7/3/1950 Bộ Ngoại Giao Mỹ gửi công hàm cho các đại sứ và xác nhận rằng: “Việt Nam là địa điểm quan trọng nhất về chiến lược tại Đông Nam Á”. Mỹ bắt đầu viện trợ quân sự cho Pháp để chiến đấu thay cho mình. Khi đồng minh nhảy vào chỉ để bao vây Trung Quốc nhưng Pháp đã thất bại. Sau trận Điện Biên Phủ (7/5/1954), Pháp quyết định rút lui. Mỹ lập tức nhảy vào thay thế. Ngoại trưởng Foster Dulles còn chọn ngày để nhảy vào “Chúng ta phải tiến hành như đã dự định, và ta phải lao vào (take the plunge), bắt đầu từ ngày 1 tháng 1/1955.”

Trong thời gian 1955 – 1965: nói chung thì Miền Nam Việt Nam luôn luôn là “tiền đồn” để canh gác Thế giới Tự Do, ngăn chận Trung Cộng (Mỹ gọi là Containment of Red China) khỏi tràn xuống Biển Đông.

Tới 1965 thì có bước ngoặt: từ ‘ngăn chặn tới bao vây Trung Quốc

Xin nhắc lại, Hoa Kỳ vào Đông Dương từng bước vì lý do chiến lược chứ không phải như có chỗ người ta nói là để “chiếm đất”.

Tháng 3/1965, khi TT Lyndon Johnson cho 3.500 lính Thủy quân Lục chiến đổ bộ vào Đà Nẵng, mục đích chỉ là để giữ an ninh cho phi trường này. Nhưng tới mùa Thu thì Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara đã thuyết phục ông phải mang đại quân vào để ngăn chận ngay vì “Trung Quốc đang trở thành một quyền lực lớn mạnh đe dọa vai trò quan trọng và sự hữu hiệu của Hoa Kỳ. Và xa hơn nhưng quan trọng hơn, đó là Trung Quốc đang sắp xếp, tổ chức để tất cả Á Châu chống lại chúng ta.”

Rồi McNamara đề nghị phải kiềm chế TQ bằng một chiến lược bao vây: “Nhận thức rằng Liên Xô đã “chặn” Trung Quốc ở phía bắc và tây bắc (Realizing that the USSR “contains” China on the north and northwest) cho nên chỉ còn lại ba mặt trận trong một cố gắng lâu dài để ngăn chặn TQ.”

Nhận xét như vậy là vì tuy TQ và Liên Xô là đồng minh gần gũi nhưng xung đột ở một biên giới dài 4.380 cây số thì như cục than hồng, nó có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Mà thật đúng, bốn năm sau đã có xung đột lớn ở một hòn đảo trên con sông Ussuri (9/1965): suýt nữa TQ bị Liên Xô tấn công nguyên tử nếu không có TT Richard Nixon can thiệp.

Nhìn ra các bên khác thì ba mặt trận còn lại là:

Ở phía đông: Nhật Bản và Hàn Quốc, nơi Hoa Kỳ đã có những căn cứ quân sự vững chắc. Ở phía tây là Ấn Độ và Pakistan.

Ấn Độ là một nước đi tiên phong của phong trào “trung lập” (không liên kết) – lánh xa cả Hoa Kỳ cả Liên Xô - nhưng lịch sử đã chỉ ra rằng ngoại giao trung lập là không bền vững trừ khi bạn là nước nhỏ.

Trong bối cảnh lánh xa Hoa Kỳ, tình nghĩa giữa hai lãnh đạo Jawaharlan Nehru và Mao Trạch Đông rất thắm thiết. Nhưng ngày 20/10/1962 Trung Quốc bất chợt tấn công Ấn Độ. Lý do của trận chiến lại cũng chính là vì tranh chấp lãnh thổ ở biên giới Ấn - Trung dọc theo núi Himalaya dài tới 3.225 cây số. Thủ tướng Nerhu phải vội vàng chạy đến với TT John F. Kennedy và được ông can thiệp để chặn TQ.

Ngày 20/11/1962 Trung Quốc đơn phương tuyên bố ngưng chiến. Ấn Độ liền xích lại gần với Mỹ. Và như vậy thì Mỹ chỉ cần tập trung vào mặt trận ở phía nam – đó là Việt Nam. Trên căn bản ấy, bản ghi nhớ thật dài đề ngày 3/11/1965 của Bộ trưởng McNamara trình TT Johnson rất thuyết phục, cho nên ông đã nghe theo. Quân đội Mỹ ở Miền Nam đang từ mức trung bình 1961-1964 là 23.300 đã tăng vọt lên 385.300 năm 1966, rồi tới đỉnh là 536.100 năm 1967.

Khi đồng minh mở cửa Bắc Kinh thì tất phải đóng cửa Sài Gòn

Tới năm 1971 thì Mỹ đảo ngược về chính sách. TT Nixon thay đổi lập trường: biến đổi Trung Quốc từ thù thành bạn. Khi TQ không còn là thù địch đe dọa Mỹ nữa thì hết cần bao vây, hết cần lá chắn. Trong nhận thức ấy, Miền Nam Việt Nam cũng hết còn là “tiền đồn của Thế giới Tự do.”

Sau khi rời bỏ Miền Nam thì Washington ngoảnh mặt đi khỏi Biển Đông, để lại một lỗ hổng. Có lỗ hổng thi TQ sẵn sàng lấp đầy lỗ hổng. Chấm dứt bao vây thì Trung Quốc bung ra. Từ khi nối lại bang giao với Mỹ, Trung Quốc đã nhờ vào tiền bạc, kỹ thuật và thị trường Mỹ để phát triển, tiến tới mức có thể vươn tầm tên lửa xuyên đại dương. Ngày nay thì TQ đã mạnh đủ để lật ngược thế cờ, ra mặt đối đầu với Mỹ.

Mỹ tái khởi động chiến lược bao vây Trung Quốc

Trước thách thức ấy, Mỹ gấp rút ‘xoay trục’ rồi tái khởi động chiến lược bao vây TQ. Nếu ta không biết đến câu chuyện ‘bốn lá chắn’ để nối kết Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương như đề cập trên đây thì khó có thể nhận thức ra được rằng, theo một góc độ, khuôn khổ này cũng chính là chiến lược “Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương Tự do và Rộng mở” (Free and Open Indo-Pacific) được TT Donald Trump chính thức hóa vào cuối năm 2017. Nó cũng đặt nặng sự nối kết giữa hai đại dương.

Ngay năm sau, để yểm trợ cho chiến lược này, ông đổi “Bộ Tư lệnh Bình Dương” (Pacific Command - PACOM) thành “Bộ Tư lệnh Ấn Độ - Thái Bình Dương” (Indo-Pacific Command hay INDOPACOM).

Về mặt ‘quyền lợi an ninh và quốc phòng’ thì tổng thống Mỹ nào cũng phải đặt lên ưu tiên hàng đầu. Cho nên dù đối địch với nhau trên chính trường thì vẫn phải cùng nhau hành động trên chiến trường. Vì vậy ta không lạ gì khi thấy người kế vị TT Trump là TT Joe Biden đã tiếp tục chiến lược “Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương Tự do Và Rộng mở” dưới cái nhãn hiệu mới là “Chiến Lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương của Hoa Kỳ” (Indo-Pacific Strategy of the United States) vào mùa thu năm 2022 (bao gồm Úc, Ấn Độ, Nhật Bản, Nam Hàn, và một số quốc gia trong đó có Việt Nam).

Trong chiến lược này thì đối với Hoa Kỳ, Việt Nam lại trở về chỗ đứng là “địa điểm chiến lược quan trọng nhất ở Đông Nam Á.” Cho nên lãnh đạo Mỹ lần lượt viếng thăm Việt Nam, bắt đầu từ TT Bill Clinton (11/2000), và bây giờ đến lượt TT Joe Biden.

TT Biden thăm HN nhưng Mỹ sẽ chờ xem Việt Nam sẵn sàng làm gì

Thật là dễ hiểu khi thấy ông Biden đã bất chợt bỏ qua cuộc họp thượng đỉnh ASEAN ở Indonesia để đi họp G-20 ở Ấn Độ, rồi Việt Nam. Tờ Washington Post ngày 4/9/2023 bình luận: “Đó là một quyết định lạnh lùng và có tính toán, nhằm… củng cố các đồng minh và từng đối tác riêng rẽ như Nhật Bản, Hàn Quốc, Philippines và bây giờ là Việt Nam.”

Như vậy là Việt Nam đã nâng cấp bang giao giữa hai nước lên ‘đối tác chiến lược toàn diện’ vào đúng lúc, dù rằng việc này không có nghĩa là Việt Nam sẽ trở thành đồng minh của Mỹ. Và chưa chắc Mỹ đã muốn như vậy. Cho nên trong bối cảnh hiện nay và trong một tương lai gần, sẽ không có chuyện ‘đồng minh nhảy vào’ theo nghĩa hẹp là sự có mặt quân sự của Mỹ tại Việt Nam.

Trong thực tế thì Việt Nam hiện là nước không có đồng minh nào

Đối với Mỹ, cũng theo Washington Post, chuyến viếng thăm của ông Biden liên hệ tới “chiến lược để tạo ra một mạng lưới chung quanh TQ – một chuỗi địa lý được xâu chuỗi cẩn thận, gồm các quốc gia đều coi Bắc Kinh là mối đe dọa chung”.

Tuy nhiên, chỉ vài giờ sau khi tới Hà Nội, TT Biden đã tuyên bố ngược lại: “Tôi không muốn kiềm chế Trung Quốc (I don’t want to contain China). Tôi chỉ muốn đảm bảo rằng chúng tôi có mối quan hệ đang phát triển và bình đẳng với Trung Quốc – mọi người đều biết nó là gì.” Nói vậy mà không phải vậy. 

Nói đến “mọi người” thì phải kể cả chính ông Biden. Hơn ai hết, ông Biden biết rõ ‘nó là gì,’ và cũng đã nói thẳng ra rằng mối quan hệ đang phát triển’ giữa Mỹ và TQ là một quan hệ căng thẳng đang leo thang rất nhanh.

“Hãy đừng nhầm lẫn: như chúng tôi đã nói rõ vào tuần trước,” TT Biden phát biểu ngày 8/2/2023 tại Hạ Viện Quốc Hội Mỹ sau khi cho bắn nổ quả khinh khí cầu ngoài khơi bờ biển phía đông Hoa Kỳ, “nếu Trung Quốc đe dọa chủ quyền của chúng tôi, chúng tôi sẽ hành động để bảo vệ đất nước của mình. Và chúng tôi đã làm như vậy.” (Make no mistake: as we made clear last week, if China threatens our sovereignty, we will act to protect our country).

Tờ Wall Street Journal (9/10/2023) nói tới mục tiêu của ông Biden ở Việt Nam là “tìm kiếm một quan hệ Mỹ - Việt mạnh hơn nhằm chống lại Trung Quốc (Biden Seeks Stronger Vietnam Ties in Bid to Counter China).

Việc này có nghĩa là Mỹ muốn củng cố cái lá chắn ở phía nam, sau khi đã đi thêm một bước để củng cố lá chắn ở phía đông qua cuộc họp thân mật mới đây ở Camp David với lãnh đạo của Nhật Bản và Hàn Quốc. Mỹ cũng đã củng cố lá chắn ở phía tây là Ấn Độ qua tổ chức Bộ tứ Quad (Ấn, Úc, Nhật và Mỹ), và trải thảm đỏ đón Thủ tướng Narendra Modi mới đây.

Lại nữa, tại Việt Nam, ông Biden cũng dùng cụm từ “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương Tự do Và Rộng mở” khi nói với các phóng viên sau cuộc gặp ở Hà Nội (theo Reuters ngày 9/10/2023).

‘Tuyên bố chung’ về chuyến viếng thăm của TT Biden đề cập tới việc Hoa Kỳ cam kết hỗ trợ Việt Nam về mọi mặt: từ kinh tế, đầu tư, thương mại, khoa học, kỹ thuật, y tế, đến giải quyết các vấn đề tồn đọng của chiến tranh.

Sau cùng thì mới nói đến vấn đề tế nhị: PHỐI HỢP VỀ CÁC VẤN ĐỀ KHU VỰC VÀ TOÀN CẦU: “Các nhà lãnh đạo nhấn mạnh sự ủng hộ kiên định của họ đối với việc giải quyết hòa bình các tranh chấp theo luật pháp quốc tế, không đe dọa hoặc sử dụng vũ lực, cũng như tự do hàng hải, hàng không và thương mại hợp pháp không bị cản trở ở Biển Đông, tôn trọng chủ quyền và quyền tài phán của các quốc gia ven biển đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa phù hợp với luật biển quốc tế được phản ảnh trong Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển…”

Đây là vấn đề quan trọng nhất đối với quyền lợi của cả hai nước. Và nó cũng nằm trong khuôn khổ chiến lược Ấn Độ - Thái Bình Dương.

Về phía Mỹ, lợi ích kinh tế từ VN là không quan trọng, cho dù VN có thể thay TQ phần nào về chuỗi cung ứng, và hãng Hàng không VN đặt mua 50 máy bay trong số 737 Max jets của Boeing trị giá $7,8 tỷ.

Lợi ích chính đối với Mỹ là chiến lược: nguyên cái Vịnh Cam Ranh và hải cảng Đà Nẵng thì cũng đã đủ để Mỹ ve vuốt VN.

Tóm lại, việc Mỹ vào hay ra khỏi Việt Nam thì tất cả cũng chỉ là trên căn bản quyền lợi: “chẳng có bạn bè vĩnh viễn và cũng chẳng có kẻ thù vĩnh viễn mà chỉ có quyền lợi vĩnh viễn” như Lord Palmerston, Thủ tướng nước Anh đã từng nhấn mạnh. Nếu Việt Nam đáp ứng quyền lợi của Mỹ thì Mỹ sẽ đứng sát cạnh, nếu không thì Mỹ sẽ lánh xa để tập trung vào các quốc gia hải đảo như Nhật Bản, Hàn Quốc và Philippines.

Chắc chắn rằng, trước khi đi bước nữa chính phủ VN còn chờ đợi xem Mỹ sẽ có những hành động thực tế nào để giúp Việt Nam, nhất là trong bối cảnh TQ công bố ‘bản đồ mới’ và đang xây một đường bay trên Đảo Tri Tôn ngay sát cạnh Đà Nẵng – nơi Mỹ đổ bộ năm 1965.

Riêng về kinh tế thì để trở thành một nước mạnh và có tiếng nói quan trọng trên thế giới, Việt Nam cần phải tự mình phát triển thành một cường quốc kinh tế tương tự như những gì Đài Loan và Hàn Quốc đã làm. Hai quốc gia này được thế giới tôn trọng hơn nhiều so với dân số và quy mô đất đai của họ. Trong nỗ lực phát triển thì Mỹ có thể hỗ trợ để VN sử dụng “lợi thế so sánh” (comparative advantage) của mình.

Để tận dụng cơ hội làm ăn kinh tế với Mỹ trong bối cảnh mới, Việt Nam cần ĐỔI MỚI nền quản trị quốc gia để có thể vận hành nền kinh tế uyển chuyển hơn, năng suất hơn. Đây là điều mà Nhật, Hàn, Đài Loan và đặc biệt là Trung Quốc đã làm thành công.

Trong các ‘lợi thế so sánh’ thì nhân lực là quan trọng nhất: trí tuệ và khả năng sáng tạo của con người Việt Nam. Cho nên cần phải có chính sách để dùng đúng người, đúng việc và chuyển hướng nền kinh tế, thí dụ như từ ‘gia công’ tới công nghệ cao, có tính cạnh tranh cao do công nghệ bán dẫn làm đầu tàu. Quan hệ đối tác chiến lược toàn diện mang lại cho Việt Nam một Cơ hội Vàng để tiến lên theo hướng này, nhưng chỉ khi Việt Nam chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận cơ hội đó.

Về phía Mỹ thì cũng sẽ chờ xem Việt Nam có thực sự thi hành những cam kết như trong Tuyên Bố Chung. Thí dụ như về chính trị: liệu Việt Nam có những bước tiến về nhân quyền theo cam kết. Về ngoại giao, và đây là quan trọng nhất đối với Mỹ, liệu Hà Nội có những hành động thực tế nào có lợi cho Mỹ, thí dụ như để cho những siêu hàng không mẫu hạm (tàu sân bay) ra vào thường xuyên ở Cam Ranh, Đà nẵng, không phải chỉ để thăm viếng mà còn để mua lương thực, thực phẩm, tiếp liệu, sửa chữa, và… phòng hờ.

Có câu “hành động nói to hơn lời nói” (actions speak louder than words). Ta hãy chờ xem.

Chú thích: Bài viết thể hiện quan điểm riêng của Giáo sư Nguyễn Tiến Hưng. Sinh năm 1935 ở Thanh Hóa, tác giả từng giữ chức Tổng trưởng (Bộ trưởng) Kế hoạch của Chính phủ Việt Nam Cộng hòa kiêm cố vấn của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trước 1975 ở Sài Gòn. Ông là tác giả cuốn 'Khi Đồng minh Tháo chạy' và là đồng tác giả cuốn The Palace Files- Hồ sơ Dinh Độc Lập, viết cùng Jerrold L. Schecter bằng tiếng Anh. Hiện ông định cư tại Hoa Kỳ.

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

Tại sao ắc quy ô tô vẫn luôn được sạc khi xe đang chạy?

Tại sao ắc quy ô tô vẫn luôn được sạc khi xe đang chạy?

Câu trả lời nằm ở một bộ phận nhỏ nhưng rất quan trọng: Bộ điều áp. Nếu không có bộ phận này, máy phát điện có thể:

- Sạc thiếu → khiến ắc quy cạn điện và xe không khởi động được.

- Sạc quá mức → gây quá áp, có thể làm hỏng các thiết bị điện – điện tử trên xe.

🛠 Ý nghĩa các chân trên bộ điều áp

B+ (Battery)

Đây là đường cấp điện chính, nối trực tiếp đến cực dương của ắc quy, dùng để đưa dòng điện sạc từ máy phát về ắc quy và hệ thống điện trên xe.

IG (Ignition)

Đây là tín hiệu từ khóa điện. Khi bật khóa điện ON, chân này cấp nguồn để kích hoạt bộ điều áp bắt đầu hoạt động.

L (Lamp)

Điều khiển đèn báo sạc trên bảng táp-lô (biểu tượng hình ắc quy).

Nếu đèn này sáng khi động cơ đang chạy, hệ thống sạc đang có sự cố và ắc quy không được nạp điện.

DF (Dynamo Field)

Đây là tín hiệu điều khiển dòng kích từ gửi tới cuộn rotor của máy phát.

Bộ điều áp sẽ thay đổi dòng kích từ để điều chỉnh từ trường rotor, từ đó kiểm soát công suất phát điện của alternator.

W (Neutral / Phase signal)

Chân này dùng để lấy tín hiệu tốc độ từ máy phát, thường cung cấp cho đồng hồ tua máy (tachometer) trên một số dòng xe, đặc biệt là xe diesel.

D− (Ground)

Là đường mass (mát), nối về cực âm của ắc quy, hoàn tất mạch điện của hệ thống sạc.

💡 Tại sao bộ điều áp lại quan trọng?

Bộ điều áp giống như một van nước thông minh.

- Khi ắc quy yếu, bộ điều áp tăng dòng kích từ → máy phát tạo ra nhiều điện hơn để sạc.

- Khi ắc quy gần đầy, bộ điều áp giảm dòng kích từ → giữ điện áp ổn định, tránh quá sạc.

🔧 Mẹo kiểm tra nhanh

Nếu khi tăng ga, đèn pha sáng hơn rồi ổn định lại, đó là dấu hiệu bộ điều áp đang hoạt động đúng, giúp duy trì điện áp hệ thống ổn định.

Cre: Sưu tầm

hanaka Anslem Perera: Con số quan trọng nhất trong cuộc chiến này không phải là giá dầu hay số thương vong. Mà là 2.500 đô la

Con số quan trọng nhất trong cuộc chiến này không phải là giá dầu hay số thương vong. Mà là 2.500 đô la.

Tác giả Shanaka Anslem Perera.

Đó là giá của một máy bay không người lái đánh chặn của Ukraine. Nó bay vào một chiếc Shahed đang bay tới và phá hủy nó giữa không trung. Chiếc Shahed có giá khoảng 30.000 đô la Mỹ đối với Iran. Một tên lửa Patriot PAC-3 có giá từ 3 đến 13 triệu đô la Mỹ tùy thuộc vào biến thể. Theo học thuyết tiêu chuẩn, mỗi tên lửa Patriot bắn hai quả Patriot để tiêu diệt tối đa khả năng bị bắn trúng trong một lần bay tới.

Ukraine đã chiến đấu với cái giá phải trả chính xác như vậy trong bốn năm. Chỉ riêng trong năm 2025, Nga đã phóng 54.538 máy bay không người lái loại Shahed vào Ukraine. Lực lượng Ukraine đã bắn hạ hơn 90% trong số đó. Đến tháng 2 năm 2026, máy bay không người lái đánh chặn chiếm 30% tổng số mục tiêu trên không của Nga bị phá hủy, với tỷ lệ thành công 68% mỗi lần giao chiến và kỷ lục trong một đêm là 64 máy bay Shahed bị bắn hạ chỉ bằng máy bay đánh chặn.

Giờ hãy nhìn sang vùng Vịnh.

Iran đã phóng hơn 2.000 máy bay không người lái Shahed khắp Trung Đông kể từ ngày 28 tháng 2. Riêng UAE đã phát hiện 1.072 máy bay không người lái trong tuần đầu tiên. 71 chiếc đã xâm nhập được, tỷ lệ đánh chặn 93% nghe có vẻ ấn tượng cho đến khi bạn tính toán chi phí. Các quốc gia vùng Vịnh và lực lượng Mỹ đang sử dụng tên lửa đánh chặn Patriot, tên lửa THAAD và tên lửa phóng từ tàu chiến để tiêu diệt những chiếc máy bay không người lái trị giá 30.000 đô la. Với hai tên lửa đánh chặn cho mỗi mục tiêu và giá tên lửa ở mức thấp nhất, lực lượng phòng thủ đang chi tiêu gấp 100 đến 500 lần so với chi phí mà bên tấn công bỏ ra cho mỗi cuộc giao tranh.

Iran có thể duy trì điều này. Còn lực lượng phòng thủ thì không thể.

Đó là lý do tại sao tuyên bố ngày 5 tháng 3 của Zelenskyy quan trọng hơn bất kỳ cuộc họp báo quân sự nào trong tuần này. Ukraine đang gửi các chuyên gia và hệ thống đánh chặn Merops tích hợp trí tuệ nhân tạo đến vùng Vịnh. ​​Tờ Financial Times đã xác nhận Lầu Năm Góc và ít nhất một chính phủ vùng Vịnh đang đàm phán để mua tên lửa đánh chặn của Ukraine. Trump nói với Reuters rằng ông sẽ chấp nhận sự giúp đỡ từ bất kỳ quốc gia nào.

Những vụ tấn công đã xảy ra tự nói lên tất cả. Một máy bay không người lái của Iran đã phá hủy một hệ thống radar cảnh báo sớm trị giá 1,1 tỷ đô la ở Qatar. Nhà máy lọc dầu Ras Tanura ở Ả Rập Xê Út đã ngừng sản xuất 550.000 thùng dầu mỗi ngày sau một vụ cháy do mảnh vỡ. Đại sứ quán Mỹ ở Riyadh bị tấn công. Trụ sở Hạm đội 5 ở Bahrain cũng bị trúng bom.

Tỷ lệ chặn bắt đạt 93%. Tỷ lệ xuyên thủng đạt 7%. Và 7% đó đã phá hủy một hệ thống radar trị giá hàng tỷ đô la, làm ngừng hoạt động sản xuất nửa triệu thùng dầu mỗi ngày và tấn công cả một đại sứ quán.

Con số thống kê thật khắc nghiệt. Nếu Iran phóng 300 máy bay không người lái mỗi ngày và 7% trong số đó bắn trúng mục tiêu, thì mỗi ngày sẽ có 21 vụ tấn công xuyên Vịnh. ​​Chi phí mà Iran phải bỏ ra là 9 triệu đô la. Riêng chi phí cho vũ khí đánh chặn đã vượt quá 500 triệu đô la. Cứ tính toán như vậy trong 30 ngày, hoặc là kho vũ khí đánh chặn sẽ cạn kiệt, hoặc ngân sách sẽ cạn kiệt.

Ukraine đã giải quyết được vấn đề này bằng cách thay thế những tên lửa trị giá hàng triệu đô la bằng những máy bay không người lái trị giá hàng nghìn đô la. Các chuyên gia đến đây mang theo dữ liệu chiến đấu trong bốn năm chống lại chính loại vũ khí này. Họ biết rõ tín hiệu radar, quỹ đạo bay, khả năng bị tấn công bởi GPS và mọi sửa đổi mà Nga đã thực hiện kể từ năm 2022.

Không ai hiểu Shahed hơn những người mà nó đã cố gắng giết hại mỗi đêm trong suốt bốn năm qua. Họ đang trên đường đến vùng Vịnh. ​​Tình hình sẽ thay đổi vào ngày họ đến đó.

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

Nguyễn Duy Quang: ĐÊM KHUYA PHÂN TÍCH CHIẾN TRANH HIỆN ĐẠI VỚI CÔNG NGHỆ 4.0

ĐÊM KHUYA PHÂN TÍCH CHIẾN TRANH HIỆN ĐẠI VỚI CÔNG NGHỆ 4.0

Mỹ và Israel đang sở hữu "thanh kiếm" sắc bén nhất (công nghệ), nhưng Iran lại đang sử dụng "tấm khiên" là một đám mây bụi. Bạn không thể dùng kiếm để chém nát một đám mây. Ta gọi loại hình này là chiến lược "Chiến tranh phi tập trung" (Decentralized Warfare) của Iran rất sắc bén và phản ánh đúng thực tế quân sự đáng gờm mà Mỹ và Israel đang phải đối mặt trong tháng 3/2026 này.

Đây không chỉ là một kế hoạch tác chiến, mà là một tư duy sinh tồn được đúc kết từ hàng thập kỷ bị bao vây và cấm vận. Những điểm mô hình này lại khiến ưu thế công nghệ của phương Tây bị thách thức không kém.

Mô hình "Cắt đầu nhưng thân vẫn cử động"

Trong quân sự học, đây được gọi là cấu trúc tế bào độc lập. Mỗi đơn vị tên lửa hoặc drone được cung cấp sẵn mục tiêu, tọa độ và các kịch bản kích hoạt. Mất liên lạc là tín hiệu tấn công. Thay vì chờ lệnh "Bắn", nhiều đơn vị được huấn luyện rằng: "Nếu sau X giờ không nhận được tín hiệu từ trung tâm, hãy tự động khai hỏa vào mục tiêu đã định".

• Việc phá hủy các bộ não tại Tehran hay các boong-ke chỉ huy không ngăn được các bệ phóng di động đã ẩn nấp kỹ trong các hang đá và đường hầm.

Sự trỗi dậy của "Dân quân Drone" và Tên lửa hành trình giá rẻ. Chiến lược này chỉ thành công nhờ sự phát triển của công nghệ drone

• Một chiếc drone Shahed có giá chỉ khoảng 20.000 USD, trong khi một quả tên lửa đánh chặn của Israel (như Arrow hoặc Iron Dome) có giá từ hàng trăm ngàn đến hàng triệu USD.

• Khi hàng trăm đơn vị độc lập cùng phóng drone, họ tạo ra một "bầy đàn" (swarm) khiến hệ thống radar dù hiện đại nhất cũng bị quá tải (saturation attack).

Về việc xung đột lan sang Azerbaijan và Kurdistan, đây chính là hệ quả của việc phi tập trung hóa. Các nhóm dân quân thân Iran tại Iraq, Syria, Lebanon và Yemen (Houthi) vận hành như những thực thể độc lập. Mỹ không thể chỉ đàm phán hay tiêu diệt một mục tiêu duy nhất để dừng cuộc chiến. Mỗi khu vực là một mặt trận riêng biệt với những tính toán riêng.

Mặc dù giúp Iran tồn tại qua các đợt không kích hủy diệt, nhưng chiến lược này có một điểm yếu chết người: Khó dừng lại.

• Khi không có chỉ huy trung tâm, việc ra lệnh "ngừng bắn" trở nên cực kỳ khó khăn.

• Một đơn vị lẻ tẻ tấn công sai thời điểm có thể phá hỏng mọi nỗ lực ngoại giao hoặc đàm phán hòa bình mà chính phủ Iran đang cố gắng thực hiện (như các cuộc thảo luận bí mật với Mỹ mà Tổng thống Trump đã nhắc tới).

Dù hệ thống là "phi tập trung", nhưng nó vẫn cần hạ tầng cứng.

• Mỹ và Israel tập trung đánh vào các kho chứa drone, bệ phóng tên lửa và các xưởng sản xuất. Một đơn vị dù có tinh thần "chiến đấu đến cùng" nhưng không có đạn dược hay linh kiện thay thế (vốn đã bị phá hủy) thì sớm muộn cũng trở nên vô hại.

• Việc tiêu diệt các lãnh đạo cấp cao (như cuộc không kích tháng 2/2026) khiến các đơn vị cấp dưới mất đi sự phối hợp hiệp đồng. Họ có thể bắn, nhưng bắn lẻ tẻ và không tạo được sức mạnh tổng lực.

Kinh tế chính là dòng máu nuôi dưỡng các tế bào chiến đấu. Trump đang thắt chặt gọng kìm này qua hai mũi nhọn. Mỹ đã trừng phạt hơn 80% số tàu chở dầu lậu của Iran. Thu nhập từ dầu mỏ của Tehran giảm mạnh, buộc họ phải bán giảm giá tới 12 USD/thùng so với thị trường để tìm người mua.

Việc Mỹ can thiệp vào Venezuela (bắt giữ Maduro vào tháng 1/2026) đã chặt đứt một đồng minh quan trọng giúp Iran lách luật.

Lạm phát tại Iran đang chạm ngưỡng 60%. Khi tiền dầu không còn, chính phủ không thể trả lương cho binh sĩ và lực lượng dân quân. Một binh sĩ "phi tập trung" không thể chiến đấu lâu dài với một cái bụng rỗng và gia đình đang khốn khó.

Đối với một hệ thống được thiết kế để "sống sót khi mất đầu", áp lực kinh tế là vũ khí có tính hủy diệt cao hơn. Tấn công quân sự giống như việc bạn dẫm lên một bầy kiến, bạn có thể giết được nhiều con, nhưng bầy kiến vẫn tồn tại. Áp lực kinh tế giống như việc bạn phá hủy nguồn thức ăn và tổ kiến, cả bầy sẽ tự tan rã mà không cần tốn quá nhiều đạn dược.

Trump đang dùng quân sự để làm "suy yếu sức mạnh hỏa lực" của Iran, nhưng dùng kinh tế để "ép Iran phải quỳ xuống bàn đàm phán". Mục tiêu của ông là một thỏa thuận mới có lợi cho Mỹ chứ không hẳn là một cuộc chiến tranh tổng lực kéo dài.

Valentina Tereshkova

- Copy từ Facebook Lê Công Thành -

Valentina Tereshkova

Ngày 16 tháng 6 năm 1963, ở độ cao hai trăm cây số phía trên mặt đất, Valentina Tereshkova nhận ra con tàu đang đưa bà đi sai hướng. Chương trình điều khiển tự động của Vostok 6 bị lỗi - thay vì đưa tàu hạ dần quỹ đạo để quay về Trái Đất, nó đẩy tàu bay xa hơn vào khoảng không. Sáu tháng trước bà còn đứng bên khung cửi trong nhà máy dệt Krasny Perekop ở Yaroslavl. Giờ bà một mình trong cabin chật hẹp đường kính chưa đầy hai mét rưỡi, đối diện với khả năng không bao giờ trở về.

Bà không hoảng loạn. Bà báo cáo lỗi cho Sergei Korolev, tổng công trình sư chương trình vũ trụ Liên Xô, qua sóng vô tuyến. Nhóm kỹ sư dưới mặt đất tính toán lại thuật toán hạ cánh, truyền dữ liệu mới lên tàu. Tereshkova nhập lệnh và sống sót.

Bốn mươi năm sau, chi tiết này mới được giải mật. Suốt bốn thập kỷ đó, theo yêu cầu của Korolev, bà không nói một lời. Bà im lặng ngay cả khi các đồng nghiệp nam phi hành gia lan truyền tin đồn rằng bà đã khóc lóc hoảng loạn trên quỹ đạo. Im lặng ngay cả khi chính Korolev, người đã nhờ bà giữ bí mật, lại báo cáo với ủy ban rằng bà ở trạng thái "bên bờ mất ổn định tâm lý" trong suốt chuyến bay.

Hôm nay, ngày 6 tháng 3 năm 2026, Valentina Tereshkova tròn tám mươi chín tuổi. Bà vẫn ngồi trong Duma quốc gia Nga. Năm 2020, chính bà đệ trình sửa đổi hiến pháp xóa bỏ giới hạn nhiệm kỳ cho tổng thống Vladimir Putin. Người phụ nữ từng bay một mình quanh Trái Đất bốn mươi tám vòng giờ là nghị sĩ trung thành của một bộ máy quyền lực, bị Mỹ và Liên minh châu Âu đưa vào danh sách trừng phạt vì ủng hộ cuộc chiến ở Ukraine.

Cô công nhân dệt may, rồi phi hành gia đầu tiên của phái nữ, rồi nghị sĩ bị quốc tế cô lập. Cuộc đời Tereshkova không gọn gàng theo khuôn chiến thắng hay bi kịch. Nó là câu chuyện về điều xảy ra khi một con người bị biến thành biểu tượng, và biểu tượng đó dần dần nuốt chửng chính con người đã sinh ra nó.

-

Tại sao Tereshkova được chọn? Không phải vì năng lực.

Năm 1962, hơn bốn trăm phụ nữ nộp đơn ứng tuyển vào chương trình vũ trụ Liên Xô. Trong số đó có nữ phi công, nhà vật lý, kỹ sư, những người có hồ sơ chuyên môn vượt trội. Năm người được chọn vào vòng huấn luyện cuối. Tereshkova là người duy nhất không có bằng đại học. Kinh nghiệm hàng không của bà gồm một trăm hai mươi lăm lần nhảy dù với câu lạc bộ thể thao nghiệp dư ở Yaroslavl.

Nhưng bà có thứ mà không ai khác có: một câu chuyện.

Cha bà, Vladimir Tereshkov, hạ sĩ chỉ huy xe tăng, tử trận năm 1940 trong cuộc chiến tranh Liên Xô–Phần Lan, khi bà mới hai tuổi. Mẹ bà đưa ba đứa con về Yaroslavl, xin vào nhà máy dệt. Bản thân bà bỏ học năm mười sáu tuổi để vào làm công nhân cùng nhà máy với mẹ, vừa làm vừa học hàm thụ. Đảng viên trẻ, xuất thân vô sản thuần chất.

Korolev và Nikita Khrushchev hiểu rõ: đưa một nữ phi công tinh hoa lên vũ trụ, phương Tây sẽ gật đầu rồi quên. Nhưng đưa một nữ công nhân dệt may lên quỹ đạo Trái Đất, con gái liệt sĩ, tự học, tự phấn đấu - thì đó trở thành tuyên ngôn chính trị. Bằng chứng sống rằng chủ nghĩa xã hội có thể đưa bất kỳ ai, từ bất kỳ đâu, lên đến bất kỳ độ cao nào. Trong khi nước Mỹ phải đợi thêm hai mươi năm nữa mới đưa được Sally Ride vào không gian, và Ride là tiến sĩ vật lý Stanford.

Khoảng cách giữa cô công nhân dệt may và nhà vật lý Stanford chính là khoảng cách giữa hai cách kể chuyện. Trong cuộc đua giành trái tim thế giới thời Chiến tranh Lạnh, ai cũng biết câu chuyện nào nặng ký hơn.

-

Nhiều tổ chức ngày nay vẫn chưa tiêu hóa nổi bài học này: khi chọn người đại diện, năng lực chuyên môn chỉ là một biến số. Biến số còn lại, đôi khi quyết định hơn, là tường thuật mà người đó mang theo.

Mỗi quyết định bổ nhiệm hay thăng chức đều là một thông điệp gửi tới cả bên trong lẫn bên ngoài tổ chức. Chọn ai lên vị trí đó tức là chọn câu chuyện nào được tôn vinh. Liên Xô hiểu điều này từ năm 1963. Họ tuyển biểu tượng, chứ không đơn giản tuyển phi hành gia. Và biểu tượng đó vận hành hiệu quả đến mức hơn sáu mươi năm sau, tên Tereshkova vẫn là cái tên đầu tiên xuất hiện khi ai đó gõ "người phụ nữ đầu tiên trong vũ trụ."

Nhưng câu chuyện có hai mặt, và mặt kia của Tereshkova ít người muốn nhìn.

-

Sau khi hạ cánh, bà trở thành tài sản quốc gia. Nghĩa đen. Liên Xô tổ chức cho bà kết hôn với phi hành gia Andriyan Nikolayev trong một đám cưới do Khrushchev đích thân chủ trì, một "thông điệp cổ tích gửi đến nhân dân" theo cách gọi của bộ máy tuyên truyền. Bà được phong Anh hùng Liên Xô, trao hai lần Huân chương Lenin, đưa đi khắp thế giới như bằng chứng sống cho ưu thế của chế độ.

Bà muốn bay lại. Năm 1965, một sứ mệnh toàn nữ trên tàu Voskhod được lên kế hoạch, với bà làm chỉ huy. Kế hoạch bị hủy vì lý do kỹ thuật sau sự cố Voskhod 2. Rồi năm 1968, Yuri Gagarin thiệt mạng trong một chuyến bay huấn luyện. Nỗi sợ mất thêm một biểu tượng quốc gia khiến bộ máy siết chặt. Năm 1969, toàn bộ nhóm nữ phi hành gia bị giải tán.

Tereshkova bị chuyển sang làm chính trị. Đại biểu Xô Viết Tối cao, ủy viên Hội đồng Hòa bình Thế giới, chủ tịch Ủy ban Phụ nữ Liên Xô. Bà vào học Học viện Kỹ thuật Không quân Zhukovsky, tốt nghiệp loại ưu, nhưng không bao giờ được ngồi vào buồng lái nữa. "Họ cấm tôi bay, dù tôi phản đối và tranh luận hết mức," bà nói nhiều năm sau. "Sau khi đã lên vũ trụ một lần, tôi khao khát được trở lại. Nhưng điều đó không xảy ra."

Giấc mơ chinh phục không gian của bà kết thúc ở tuổi hai mươi sáu. Phần đời còn lại, hơn sáu mươi năm, bà dành để làm tượng đài sống. Mỉm cười trước ống kính, cầm đuốc Olympic, biểu quyết trong nghị trường theo đúng kịch bản mà hệ thống viết sẵn.

Bất kỳ ai từng xây dựng thương hiệu cá nhân gắn liền với một tổ chức đều nên nhìn kỹ vào đoạn này. Khi bạn trở nên quá có giá trị với tư cách biểu tượng, tổ chức sẽ không cho bạn mạo hiểm nữa. Mà không được mạo hiểm thì cũng không còn gì để làm ngoài việc lặp lại chính mình. Bạn bị nhốt trong phiên bản tốt nhất mà người khác gán cho bạn, và phiên bản đó dần dần thay thế con người thật.

-

Phản biện hiển nhiên ở đây là: Tereshkova có thể đã hoàn toàn tự nguyện. Bà gia nhập Đảng Cộng sản từ trẻ, bà tin vào hệ thống, và mỗi quyết định, từ giữ bí mật về lỗi thuật toán đến đệ trình sửa đổi hiến pháp cho Putin, đều có thể xuất phát từ niềm tin cá nhân chứ không phải từ sự ép buộc. Ranh giới giữa trung thành tự nguyện và trung thành vì không còn lựa chọn nào khác, trong một hệ thống toàn trị, là ranh giới mà ngay cả người trong cuộc cũng không phải lúc nào phân biệt được.

Và điều đó không chỉ xảy ra trong các chế độ toàn trị. Trong bất kỳ tổ chức nào, khi một cá nhân gắn danh tính của mình vào một thể chế đủ lâu, lằn ranh giữa "tôi tin vào điều này" và "tôi đã đầu tư quá nhiều để dừng lại" trở nên gần như vô hình. Người sáng lập gắn tên mình lên thương hiệu rồi không thể tách ra. Nhân viên kỳ cựu đồng nhất bản thân với văn hóa công ty đến mức phản xạ bảo vệ nó trước mọi phê phán, kể cả những phê phán đúng. Không ai biết chính xác lúc nào mình đã chuyển từ lựa chọn sang quán tính.

-

Câu chuyện Tereshkova còn chứa một chi tiết nhỏ mà ít ai để ý.

Khi bà phát hiện lỗi thuật toán trên Vostok 6 và báo cáo với Korolev, bà không chỉ cứu mạng mình. Bà cứu cả chương trình vũ trụ Liên Xô khỏi một thảm họa truyền thông: người phụ nữ đầu tiên trong vũ trụ chết vì lỗi kỹ thuật của chính hệ thống đã đưa bà lên đó. Korolev biết ơn, nhưng lòng biết ơn của ông thể hiện bằng cách yêu cầu bà im lặng. Bà đã xin ông đừng kỷ luật người kỹ sư viết sai thuật toán. Ông đồng ý. Rồi ông yêu cầu bà không bao giờ nhắc lại chuyện này.

Một người vừa cứu hệ thống khỏi thảm họa, rồi bị chính hệ thống yêu cầu phủ nhận công lao của mình. Cảnh đó lặp lại ở khắp nơi trong đời sống tổ chức, đến mức gần như nhàm. Bao nhiêu người ở tuyến đầu âm thầm sửa lỗi của cấp trên, nuốt xuống cái tôi để giữ cho bộ máy vận hành, rồi nhận về sự thờ ơ? Hoặc tệ hơn, nhận về tin đồn rằng chính họ mới là người yếu kém?

Lòng trung thành kiểu đó có giá trị. Nó giữ cho tổ chức không sụp đổ trong những khoảnh khắc mong manh nhất. Nhưng nó có cái giá mà người trung thành phải trả bằng chính mình. Và tổ chức nào nhận lòng trung thành đó mà không bao giờ thừa nhận cái giá ấy, thì xứng đáng với những gì sẽ đến khi lòng trung thành cạn kiệt.

-

Valentina Tereshkova tám mươi chín tuổi hôm nay. Bà vẫn là người phụ nữ duy nhất từng thực hiện chuyến bay vũ trụ một mình. Kỷ lục đó tồn tại hơn sáu thập kỷ, không phải vì thiếu phụ nữ đủ giỏi, mà vì sau bà, không ai thấy cần gửi thêm một người phụ nữ lên quỹ đạo một mình nữa. Mục đích tuyên truyền đã đạt được. Lặp lại thì thừa.

Ở tuổi hai mươi sáu, bà nhìn xuống Trái Đất từ độ cao hai trăm cây số và thấy bình minh mọc mỗi chín mươi phút. Ở tuổi tám mươi chín, bà ngồi trong nghị trường và giơ tay biểu quyết. Giữa hai hình ảnh đó là hơn sáu mươi năm, và tất cả những chuyến bay đã không bao giờ xảy ra.