Chuyển đến nội dung chính

FB. Đạo Phan Đình: Cuộc Chiến Iran - Mục Tiêu Không Phải Quốc Gia, Mà Là Giáo Chủ

Cuộc Chiến Iran: Mục Tiêu Không Phải Quốc Gia, Mà Là Giáo Chủ

Nhìn bề ngoài, căng thẳng Mỹ – Iran dễ khiến người ta liên tưởng đến những cuộc chiến Trung Đông quen thuộc: bom đạn, xâm lược, lật đổ chế độ. Nhưng nếu quan sát đủ sâu, sẽ thấy tư duy của tổng thống Donald Trump hoàn toàn không đi theo lối mòn đó. Ông không muốn một chiến thắng kiểu Iraq – thắng trận nhưng thua cục diện, tiêu diệt chính quyền cũ để rồi tự trói mình vào trách nhiệm tái thiết, sa lầy quân sự và tạo ra khoảng trống quyền lực kéo dài hàng thập kỷ. Với Iran, mục tiêu của ông Trump không phải là “đánh bại một quốc gia”, mà là diệt hoặc bắt sống trung tâm quyền lực tối cao: Giáo chủ Ali Khamenei.

Đây chính là chỗ mà bóng dáng Binh pháp Tôn Tử hiện ra rất rõ. Tôn Tử nói: “Thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh.” Đánh bằng đại quân chỉ là hạ sách. Đánh vào mưu, vào người cầm đầu, mới là thượng sách. Iran có lãnh thổ rộng, dân số lớn, quân đội đông và tinh thần dân tộc mạnh. Đánh trực diện chỉ khiến xã hội Iran khép chặt hàng ngũ, biến xung đột thành “thánh chiến”. Ông Trump hiểu điều đó, nên ông không chọn cách thắng bằng bom đạn, mà chọn cách thắng bằng thế.

Ý đồ cốt lõi nằm ở kế “cầm tặc cầm vương” – dẹp giặc thì phải bắt vua. Trong cấu trúc chính trị Iran, Giáo chủ không chỉ là nguyên thủ tinh thần, mà là trục xoay của toàn bộ hệ thống quyền lực. Khi trục này bị loại bỏ – dù là bị tiêu diệt hay bị bắt sống – toàn bộ bộ máy buộc phải rơi vào trạng thái vô chủ, phân hóa và tự điều chỉnh để sinh tồn. Khi đó, Mỹ không cần lật đổ chế độ, mà chỉ cần giữ nguyên khung thể chế nhưng viết lại luật chơi, đúng như cách họ từng làm với Venezuela.

So sánh với Venezuela sẽ thấy rõ sự khác biệt trong tư duy thắng – thua. Với Iraq, Mỹ “thắng lớn”: lật đổ Saddam Hussein, chiếm Baghdad, kiểm soát toàn bộ lãnh thổ. Nhưng cái giá phải trả là một quốc gia tan vỡ, nội chiến kéo dài, và Mỹ mắc kẹt hơn mười năm. Còn với Venezuela, Mỹ không đánh trực diện, không xóa bỏ nhà nước, mà nhắm thẳng vào cá nhân lãnh đạo như Maduro: cô lập, truy bắt, làm tê liệt quyền lực. Dù chưa hoàn tất, nhưng về bản chất, Venezuela đã bị buộc phải sống trong một trật tự mới, lệ thuộc và bị kiểm soát. Iran trong tư duy của ông Trump chính là một Venezuela phiên bản lớn hơn, khó hơn, nhưng không khác về bản chất chiến lược.

Những màn phô trương quân sự quanh Iran – tàu sân bay, máy bay ném bom, tập trận liên minh – thực chất chỉ là dương đông kích tây. Chúng không nhằm mở màn chiến tranh tổng lực, mà để tạo áp lực tâm lý, làm nhiễu phán đoán và che giấu mục tiêu thật. Đòn đánh thực sự, nếu xảy ra, sẽ không nhắm vào quân đội Iran hay thành phố, mà là những chiến dịch chính xác, kín đáo, công nghệ cao, với mục tiêu duy nhất: loại bỏ hoặc khống chế Giáo chủ. Đó là một dạng “phẫu thuật nội soi quyền lực”: ít đổ máu nhất, ít tiêu hao nhất, nhưng hiệu quả sâu nhất.

Khác với Iraq, ông Trump không muốn “chiến thắng rực rỡ” để rồi gánh hậu quả. Ông muốn một chiến thắng âm thầm, nơi đối phương vẫn tồn tại, nhưng buộc phải thay đổi. Đó là tinh thần “phủ để trừu tân” – rút củi đáy nồi: không phá cái vỏ, chỉ làm cho cái lõi không còn khả năng sinh nhiệt. Khi lõi quyền lực sụp đổ, toàn bộ hệ thống tự nguội đi, tự co lại, và tự phục tùng trật tự mới.

Vans cờ Iran, vì thế, sẽ không kết thúc bằng cảnh tượng Baghdad năm 2003, mà nếu có kết thúc, sẽ giống Caracas hơn: im lặng, kéo dài, đầy sức ép, và buộc thay đổi từ bên trong. Trong cuộc chơi này, tổng thống Donald Trump không tìm kiếm vinh quang chiến trận, mà tìm kiếm một điều khó hơn nhiều: thắng mà không phải chịu trách nhiệm cho một quốc gia đổ nát. Đó là kiểu thắng chỉ dành cho người hiểu rằng trong thời đại mới, chiến tranh không còn là chuyện chiếm đất, mà là chuyện kiểm soát trục quyền lực

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....