Chuyển đến nội dung chính

Tiêu chuẩn giành chiến thắng trong chiến tranh

Năm 1954, Hyman G. Rickover cảnh báo Quốc hội rằng chỉ một mối hàn vội vàng trên tàu ngầm hạt nhân đầu tiên của Mỹ cũng có thể đầu độc cả đại dương và giết chết toàn bộ thủy thủ đoàn,và ông từ chối ký phê duyệt.

Ở đỉnh cao của Chiến tranh Lạnh, tốc độ là tất cả. Liên Xô đang chạy đua. Lầu Năm Góc muốn những dòng tít. Các nhà thầu muốn hợp đồng.

Hyman G. Rickover thì không muốn bất cứ điều nào trong số đó.

Ông muốn kiểm soát.

Tuyệt đối. Có tài liệu. Không khoan nhượng.

Kiểu kiểm soát khiến những người quyền lực nổi giận.

Rickover không đáng lẽ phải thắng trong cuộc chiến này. Ông là một người Do Thái gốc Ba Lan nhập cư, gia nhập Hải quân muộn, nói năng thẳng thừng và phớt lờ lễ nghi cấp bậc. Nhưng ông hiểu điều mà người khác không hiểu: động lực hạt nhân không có chỗ cho sự lạc quan. Một mối hàn hỏng có thể đầu độc thủy thủ đoàn và trao cho kẻ thù vũ khí tuyên truyền suốt nhiều thập kỷ.

Công chúng nhìn thấy lễ hạ thủy USS Nautilus vào tháng 1 năm 1955 như một chiến thắng.

Họ không thấy hàng nghìn linh kiện mà Rickover đích thân xem xét, loại bỏ và kiểm tra lại. Ông buộc các nhà thầu viết lại tiêu chuẩn, làm lại công việc bằng chi phí của chính họ, và chấp nhận những cuộc thanh tra gần như quấy rối.

Các công ty phàn nàn với các đô đốc. Các đô đốc phàn nàn với Quốc hội.

Rickover giữ nguyên tiêu chuẩn của mình.

Khoảnh khắc quyết định đến khi Hải quân tìm cách làm loãng quyền lực của ông. Rickover đi vòng qua họ. Ông trực tiếp điều trần trước Quốc hội, mang theo dữ liệu, báo cáo sự cố và một lập luận đơn giản:

Nếu điện hạt nhân thất bại chỉ một lần trên biển, toàn bộ chương trình sẽ chết yểu.

An toàn không phải là thận trọng. An toàn là chiến lược.

Cái giá phải trả là cá nhân và thể chế. Rickover tạo ra kẻ thù ở khắp nơi. Ông làm chậm sự nghiệp của người khác. Ông gạt ra ngoài những sĩ quan thách thức mình. Ông nhiều lần bị từ chối thăng chức và chỉ được giữ lại nhờ sự can thiệp của các tổng thống.

Những buổi phỏng vấn sĩ quan hạt nhân do ông thực hiện trở nên khét tiếng: kéo dài hàng giờ, đầy áp lực, được thiết kế để bẻ gãy cái tôi. Ông tin rằng khí chất quan trọng không kém trí tuệ khi rủi ro là bức xạ vô hình.

Kết quả đo đếm được. Dưới sự lãnh đạo của Rickover, Hải quân Mỹ vận hành hơn một trăm tàu chạy bằng năng lượng hạt nhân suốt nhiều thập kỷ mà không có tai nạn lò phản ứng nào gây hại phóng xạ cho công chúng.

Không nổ.

Không cảng bị đầu độc.

Không thảm họa.

Chương trình của Liên Xô, được xây dựng nhanh hơn và lỏng lẻo hơn, đã hứng chịu nhiều thảm họa.

Rickover nghỉ hưu năm 1982 sau 63 năm phục vụ. Ông không để lại sùng bái cá nhân.

Ông để lại quy trình.

Danh sách kiểm tra.

Một văn hóa trách nhiệm sống lâu hơn cả ông.

Hyman G. Rickover không đóng tàu để trông cho oai.

Ông xây dựng những hệ thống không cho phép thất bại trong im lặng.

Tốc độ tạo ra tiêu đề.

Tiêu chuẩn giành chiến thắng trong chiến tranh.

Theo True Stories 

My Lan Phạm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....