Chuyển đến nội dung chính

Trần Chí Hiếu: Vụ tập kích Sơn Tây

 Vừa có 1 vụ Mẽo bắt cóc con tin rầm rộ. Nhưng anh em lại không biết rằng Mỹ đã từng làm 1 vụ như vậy ở Việt Nam - và thất bại.

Bộ phim Rambo nổi tiếng chính là cảm hứng từ mấy sự kiện kiểu này đấy! 

Đây là 1 vụ bắt cóc con tin hụt của Mỹ làm chao đảo liêu siêu giới truyền thông Mỹ đến tận giờ, và có cả rất nhiều tài liệu sách vở nói về nó. Và có thể dựng mịa thành 1 bộ phim hô li út được à cơ. 

Anh em có thể tìm đọc cuốn “Vụ tập kích Sơn Tây", của đại tá Benjamin Schemmer (thời đó chỉ là lái máy bay trực tiếp vụ đó), hoặc hồi ký cụ Phùng Thế Tài… Tuy nhiên anh em đọc làm đéo cho mỏi mắt, để tôi kể cho nghe: 

Tóm tắt đây là 1 cuộc huy động quân lực và quy mô lớn chuẩn bị hàng năm trời của Mỹ, để tấn công vào 1 địa điểm tại Sơn Tây để giải cứu gần ngàn phi công Mỹ bị bắt - sự việc diễn ra năm 1970. Và Mỹ bị tẽn tò về tay không, chưa hết, để lại hẳn 1 chiếc máy bay bị rơi ở đó! 

Trước tiên thế này, thời điểm trước đó (1970) công cụ tấn công mạnh nhất vào Việt Nam là máy bay, chủ yếu là ném bom và thả chất độc. Đen cho Mẽo là anh em Việt Nam thời đó có sở thích bắn máy bay - và tóm được gần ngàn phi công (cụ thể khoảng dưới 500). 

Để nói với các cháu mới lớn chưa hiểu lịch sử, thì trong lịch sử thế giới từ trước tới giờ chưa 1 quốc gia nào bắn được nhiều máy bay Mỹ như Việt Nam nhé! (đó là lý do rất nhiều anh em cách mạng thế giới khi bị Mĩ bắt nạt thì anh em hay dọa là “tao sẽ là Việt nam thứ hai”, cái này là sự thật) 

Anh em tóm được nhiều Phi công quá, và lòng nhân ái thì cũng không có thói quen đối xử tệ bạc - Thằng Phi công thường cao mét tám mét chín, nặng ngót trăm ký, riêng cứt đã gần 1 cân - nuôi 1 thằng Phi công thời đó tốn bằng nuôi 17 anh em du kích (anh em du kích của ta thời đó trung bình nặng khoảng 40kg tính cả thắt lưng lẫn lựu đạn), nhưng hỡi ôi vì lòng nhân ái anh em vẫn nuôi. 

Anh em nhốt gần trăm phi công mĩ ở 1 Doanh trại quân đội cũ ở Sơn Tây. 

Mỹ lên 1 kế hoạch hoành tráng giải cứu Phi công này: xây hẳn 1 trại giam tỷ lệ 1-1 ở Đài Loan (có người bảo ở Florida nhưng chính xác hơn là ở Đài Loan) 

Tính kỹ đủ các phương án,

Tính từ hướng gió, mực nước mưa… Chỉ đéo tính được Việt Nam chuyên đái bậy nên mất 1 máy bay (cái này cuối bài nói)

Vào đúng giờ cao điểm, đúng 2 giờ ngày 20 tháng 11 năm 1970, 5 chiếc máy bay lên thẳng đáp xuống và đổ quân ở khu vực tập kích, trong đó 1 chiếc hạ ngay xuống sân trại giam. 

Trước đó, anh em hắc cơ Mỹ bất ngờ phá sóng 5G, cắt đứt mọi liên lạc, bắn tóe loe mọi chỗ, thả cả pháo sáng ở Hải Phòng để nghi binh- có sách còn nói Mỹ tạo mưa nhân tạo để át tiếng trực thăng, điều này cũng rất có thể

 (anh em nào nói năm 1970 Mỹ chưa có công nghệ mưa nhân tạo thì hãy google từ Operation Popeye - đây là chiến dịch nổi tiếng của Mỹ dùng công nghệ tạo mưa để Kéo dài mùa mưa, biến đường Trường Sơn thành bùn lầy, Cản trở vận chuyển hậu cần … )

...

Một đội biệt kích full đồ bay từ Thái Lan, tiếp dầu trên không, hạ cánh xuống Sơn Tây - như là Tôm Cruise giải cứu đồng bọn - hoành tráng chỉ thiếu mỗi nhạc nền! 

...

Nhưng hỡi ôi cả cái trại trống không, cả đội biệt kích thấy bảo tẽn tò lục lọi bắn bừa vài phát rồi phi về. 

Thì ra anh em Việt đã âm thầm di chuyển đội phi công ra 1 trại cách đó độ 15 km thôi. Lý do rất đơn giản: Mưa ngập nước! Phải di chuyển. 

Nhiều nguồn tin cũng nói rằng “mưa ngập” đó chỉ là lý do phụ, cái chính là ta cũng đọc vị nên di chuyển trước

 Đây cũng là 1 trong những câu chuyện bàn cãi đến tận ngày hôm nay. Nhiều người đặt dấu hỏi: 

 - Sao đã biết thì không úp sọt

 - Sao di chuyển phải đổ tại mưa lụt… 

..

Thực sự anh em hỏi thế đéo hiểu về Tình Báo Việt Nam - lại nói thêm về Tình Báo Việt nam: ngoài việc bắn nhiều máy bay Mĩ nhất Thế giới thì Tình Báo Việt Nam cũng trong TOP tình Báo giỏi Thế giới (cái này anh em gúc gồ ra nhiều, hoặc lười gúc gồ thì tự xem lại, mấy vụ cướp lớn tại Việt Nam chỉ vài ngày là tìm ra, mịa có thể chính ông xe ôm đầu ngõ hoặc bà chủ ghi đề quán nước cạnh nhà anh em chính là điệp viên đấy! ) 

Quay trở lại sự việc… 

Vụ này là 1 cuộc đấu trí cực kỳ giỏi giữa 2 bên: 1 bên là mạnh nhất Thế giới, 1 bên là những anh em Du kích linh hoạt nhất thế giới. Anh em đoán được ý đồ địch…   chỉ là không biết được thời điểm giải cứu của Mĩ để “úp sọt” thôi… 

Mí lị rình rình nhiều mệt, dăm ba cái thằng biệt kích ất ơ mình tất công nó cũng chẳng phải đầu cũng phải tai, thôi thì cho chúng nó tẽn tò còn thích hơn! 

Nhiều anh em đặt ra dấu hỏi: Nếu biết rồi, thì sao không phòng ngự úp mẹ sọt luôn, thì sẽ thành 1 vụ nổi tiếng hoành tráng cả Thế giới… 

Theo nhiều nguồn tin uy tín mà tôi biết, thì lúc đó anh em Việt nam đánh giá việc  bảo vệ mạng lưới tình báo đã nắm được thông tin này còn quan trọng hơn việc mai phục được mấy cái thằng đặc nhiệm vớ vẩn kia. Sau đó phải giả vờ kiểm điểm đủ thứ cho giặc đỡ nghi ngờ… 

Riêng việc anh em ngồi xem mặt tốp Phi công ngẩn ngơ chứng kiến đồng bọn giải cứu hụt chỉ cách đó 15 km đã là 1 cảm giác mê li sung sướng hơn rồi. 

(Đoạn này mà dựng phim, tôi đề nghị anh Đạo diễn tài ba Trần Lực cho chiếu cận cảnh 1 thằng Phi công mĩ ngẩn ngơ nhìn từ xa về phía trại Sơn Tây đỏ rực lửa, dẫm chân đành đạch mà tiếc nuối: Nó sẽ là 1 thước phim đắt giá nhất về chiến tranh, thể hiện rõ được sức mạnh và sự thông minh của tình báo Việt Nam) 

Cuối cùng, câu chuyện về phi công mĩ không gặp bất kỳ 1 sự phản kháng nào mà vẫn bị tổn thất 1 máy bay là 1 chuyện cũng rất kỳ diệu, có người nói rằng Mĩ dựng cảnh kích thước thực 1:1 nhưng lại đéo tính được cây ở Việt nam lên nhanh thế, nên đêm chập choạng cứ căn đúng tọa độ là phang, đéo ngờ ở Việt Nam anh em có thói quen đái bậy, cái cây đó được anh em tưới tắm thường xuyên, theo khoa học thì trong nước đái chiến sĩ Việt Cộng có Nitơ chủ yếu ở dạng ure (CO(NH₂)₂), kèm Phốt pho (P) và Kali (K) – đúng bộ N-P-K của phân bón. Do đó cây lên nhanh vùn vụt, cành cây chắc khỏe như uống Viagra

Cánh máy bay quệt nhẹ vào cái lăn đùng ra. 

Thế mới có câu thơ: 

Đái nuôi cây lớn từng giờ

Mỹ bay giải cứu, ai ngờ trại không

Máy bay chạm ngọn cây trồng

Lăn đùng ra cháy, lồng nhồng rút lui

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....