GỬI MỘT NGƯỜI LÀM NGHỀ THẦY GIÁO, NHƯNG TƯ DUY LÊCH CHUẨN.
(Tôi không muốn nêu tên – chỉ phê bình góp ý với bạn ấy thôi.)
Những phát ngôn của người thầy giáo khi nhận xét bài viết của người khác không đơn thuần là sự bất đồng quan điểm, mà phản ánh một vấn đề nghiêm trọng về nhận thức, phương pháp phê bình và đạo đức đối thoại. Từ việc quy kết cá nhân, đánh tráo khái niệm cho tới việc sử dụng ngôn ngữ miệt thị và chấm dứt tranh luận bằng cảm xúc ghê tởm, người thầy đã tự bộc lộ sự phá sản của tư duy phản biện – điều vốn là cốt lõi của nghề giáo.
Trước hết, toàn bộ lập luận của người thầy không nhằm phản biện nội dung bài viết, mà tập trung công kích người viết thông qua xuất thân, quá khứ và đời sống cá nhân: từ việc “một anh nông dân nghèo được sang Nga ăn học miễn phí” đến chuyện “được ưu ái, lấy vợ Hà Nội gốc”. Đây là một ngụy biện công kích cá nhân điển hình, trong đó giá trị của một lập luận bị phủ nhận không phải bằng lý lẽ, mà bằng cách hạ thấp người phát ngôn. Với một người thầy giáo, việc sử dụng loại ngụy biện sơ đẳng này cho thấy sự yếu kém trong nhận thức logic và sự lẫn lộn giữa phê bình tư tưởng với phán xét con người.
Nghiêm trọng hơn, người thầy ngầm thiết lập một thứ đạo đức mang tính ban ơn: ai từng được hưởng lợi từ “sai lầm của chế độ” hoặc từ chính sách nhà nước thì không có quyền nhắc lại, phê phán hay suy ngẫm về những sai lầm ấy. Đây là một lập luận nguy hiểm, bởi nó biến quyền tự do tư tưởng thành nghĩa vụ trung thành, và biến lịch sử thành một món nợ ân tình. Trong cách nghĩ này, ký ức cá nhân không còn là dữ liệu để phản tư xã hội, mà trở thành thứ cần bị kiểm duyệt bằng “lòng biết ơn”.
Sự mâu thuẫn trong nhận thức của người thầy càng bộc lộ rõ khi ông thừa nhận rằng “chế độ nào, đất nước nào chẳng có những sai lầm”, nhưng lại phản ứng gay gắt với việc người khác “nhai lại” những sai lầm đó. Nếu sai lầm đã được “biết và sửa chữa thành công”, thì việc nhắc lại để suy ngẫm, đối chiếu và rút kinh nghiệm không những không đáng xấu hổ, mà còn là điều cần thiết. Việc vừa thừa nhận sai lầm, vừa phủ nhận quyền nhắc lại sai lầm cho thấy một tư duy chấp nhận sự thật ở mức khẩu hiệu, nhưng từ chối sự thật ở mức đối thoại.
Ở phát ngôn tiếp theo, sự suy thoái nhận thức chuyển hẳn sang sự sụp đổ của văn hóa tranh luận. Việc viện dẫn khẩu hiệu “xếp lại quá khứ hướng tới tương lai” để dập tắt tranh luận là một sự đánh tráo khái niệm có chủ ý. “Xếp lại quá khứ” không đồng nghĩa với “bịt miệng ký ức”, càng không thể được dùng như một lý lẽ để phủ nhận quyền phân tích lịch sử của cá nhân. Trong khoa học và giáo dục, không có tương lai nào được xây dựng trên sự lãng quên cưỡng bức.
Đặc biệt đáng báo động là cách người thầy sử dụng ngôn ngữ mang tính sinh lý và miệt thị: “ợ lên nhai lại”, “mùi thum thủm”, “buồn nôn”. Đây không còn là ngôn ngữ của lý trí, mà là ngôn ngữ của sự ghê tởm, một phản xạ cảm xúc thay thế cho lập luận. Khi một người thầy dùng cảm giác buồn nôn của mình để kết luận giá trị của một quan điểm, thì đó là dấu hiệu rõ ràng của việc lý trí đã nhường chỗ cho bản năng.
Câu nói “Không muốn trao đổi thêm nữa!” không phải là sự dừng lại trung lập, mà là một hành vi rút lui kèm theo phủ định nhân phẩm đối thoại. Người thầy không chỉ từ chối tranh luận, mà còn tự đặt mình vào vị thế chân lý, đồng thời hạ thấp đối phương xuống mức “không đáng được lắng nghe”. Đây là biểu hiện điển hình của tư duy độc thoại và quyền lực, hoàn toàn đối lập với tinh thần đối thoại bình đẳng mà giáo dục chân chính phải nuôi dưỡng.
Tóm lại, qua chuỗi phát ngôn này, người thầy giáo đã bộc lộ không chỉ sự hạn chế trong nhận thức phê bình, mà còn là sự đổ vỡ của chuẩn mực sư phạm và văn hóa trí thức. Một người thầy có thể sai, có thể bất đồng, thậm chí có thể từ chối tranh luận. Nhưng khi thay lý lẽ bằng miệt thị, thay phản biện bằng cảm xúc ghê tởm, và thay giáo dục bằng áp đặt đạo đức, thì người thầy ấy đã tự đánh mất tư cách của người dẫn dắt nhận thức, và trở thành minh chứng cho chính điều mà giáo dục cần phê phán.
Link: https://www.facebook.com/share/17tQurJt3g/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét