Chuyển đến nội dung chính

Nguyễn Thế Hưng: Cá sẩy, luôn là cá to

 Cá sẩy, luôn là cá to

✍: Nguyễn Thế Hưng 

Hồi  học cấp 3, hắn có yêu cô gái cùng lớp đến dại khờ nhưng chưa một lần dám bày tỏ. 

Ôi dáng nàng thướt tha, nhẹ nhàng trong tà áo trắng học trò.

Đôi mắt đen láy, đượm buồn đầy gọi mời nhưng cũng xa xăm khó gần, mái tóc dài luôn đùa với gió. 

Với hắn, nàng là tiên nữ đẹp nhất trần đời.

Nàng cũng cảm nhận được tình cảm đầu đời của gã trai mới lớn, nhút nhát và đáng thương. Trái tim non ưỡn của nàng cũng nhảy nhót theo ánh mắt si tình của hắn. 

Mối tình thầm lặng, hai ngã đơn phương trôi đi đến gần hết tuổi học trò. Người nhặt hoa rơi chờ đợi, kẻ tựa cửa sổ thẫn thờ. 

Một hôm, tin như sét đánh: nàng có người yêu, một gã trai ngoài đời phong trần, khéo ăn nói, ga lăng đang gồng mình đạp xe chở nàng qua con dốc.

Đất trời sụp đổ, hắn đau đớn, gào thét muốn tan cả lồng ngực. Tại sao???...

Nàng vẫn nhìn hắn với ánh mắt cũ nhưng thầm bảo tại anh đó, tôi không thể chờ mãi được. 

Rồi mỗi kẻ một phương trời. Hắn vào Nam mang theo trái tim rỏ máu. Thời gian hững hờ trôi. Ai cũng có vài mối tình lớn nhỏ rồi chốt hạ bằng hôn nhân chưa vừa ý lắm. 

Vợ hắn không đẹp nhưng giỏi giang, hiền lành, thương chồng con hết mực. Nhưng hắn cảm thấy thiêu thiếu gì đó, nhàn nhạt sao ấy. Thỉnh thoảng lơ đãng theo khói thuốc, hắn nhớ người xưa da diết, thầm trách nếu mình mạnh dạn nắm tay nàng thì cuộc đời theo hướng khác rồi.

Chồng nàng khá điển trai, chỉn chu tuy có hơi gia trưởng một chút. Nhìn chung là gia đình khá lý tưởng với xóm giềng và đồng nghiệp nhưng nhiều khi nàng cảm thấy hụt hẫng thế nào ấy.

Những lúc buồn, nàng lật nhật ký học trò ra xem, ánh mắt thư sinh nho nhã của người xưa còn phảng phất đâu đây làm trái tim U60 của nàng rung lên từng nhịp. 

Giá như...Cuộc đời mình hạnh phúc hơn nhiều, được yêu đúng nghĩa, không phí một đời. 

Đúng thật, con cá sẩy luôn là cá to.

Một ngày đẹp trời, hắn có số điện thoại của nàng. 

Run run nhấn sai tới sai lui rồi cũng nghe tiếng phụ nữ bắt máy. Giọng hắn nấc lên từng tiếng: 

- Alo, có phải số của...H đó không?

Có tiếng trầm đục:

- H đây, xin lỗi anh cần gặp ai?

Trái tim muốn nhảy ra khỏi  lồng ngực, cảm giác khó thở, hắn ú ớ không khác gì 40 năm trước:

- Là...T đây, T lớp 10A... trường ABC ngày xưa đây !!!

Một khoảng không thinh lặng vài chục giây. Cứ tưởng bị cúp máy, hắn thều thào:

- Alo, còn đó không?

Nàng ngập ngừng:

- Nghe đây, nhớ rồi, chứ đi đâu mà biệt tăm mấy chục năm nay.

Rồi cả hai bùng nổ cảm xúc một thời, họ hờn trách nhẹ nhàng, kể cho nhau bao kỷ niệm thời học sinh trong cảm giác luyến tiếc. 

Hắn hẹn gặp nàng không biết để làm gì, nàng cũng nhận lời chẳng hiểu tại sao.

Hắn vượt hơn 1000 km, ngồi chờ quán Chiều Tím, lòng bồi hồi khó tả. Những chiếc lá vàng chiều đầu thu rơi khẽ hòa cùng tiếng nỉ non của ca sĩ: 

"Chợt một ngày tóc trắng như vôi, lá úa trên cây rụng đầy, cho trăm năm về chết một ngày"... buồn ảo não. 

Thời gian lặng lẽ đi, quán vắng hoe. Chỉ thấy một bà lão lưng hơi khòm, ngồi ở góc vườn, thỉnh thoảng sốt ruột đi ra, đi vào với dáng vẻ nặng nề, rồi lững thững đi ra cổng. 

Hắn nôn nóng đi tới đi lui vì đã đợi hơn 4 tiếng rồi. Đầu óc hắn quay cuồng, hụt hẫng. Đến bây giờ nàng còn đùa độc ác với hắn, hắn sẽ về và căm hận nàng đến chết.

Hắn vào lại trong Nam với tâm trạng thất vọng, rối bời. Hắn ray rứt, đắn đo gọi điện một lần nữa để trách và mãi mãi không nhớ tới nữa.

Đầu dây bên kia cũng giọng nói đó lớn tiếng:

- Anh đùa tôi, không ngờ bao năm anh lại như vậy. Tôi chờ anh gần 4 h đồng hồ, tôi thù anh ..đến chết.

Hắn hơi choáng, nửa tin nửa ngờ:

- Tôi chờ H gần 5h chiều mà có thấy đâu, H ngồi chỗ nào?

Nàng giận dữ:

- Bàn góc bên trái từ ngoài vào. 

...

Hắn nhớ ra rồi, đúng là bà lão đó rồi, sao mình không nghĩ ra nhỉ. 

Thời gian thật lạnh lùng, tàn nhẫn cướp mất cô gái xinh đẹp ngày xưa mà hắn ôm trong tim hình bóng lâu nay. 

Tiếng gõ tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường sao mà não nề quá. Hắn nói yếu ớt:

- Tôi ngồi trong góc bên phải, cạnh hàng dâm bụt.

Nàng buộc miệng:

-  Có một ông già trán hói, đen đen...có phải...?

Khoảng không yên lặng nặng nề, lạc lõng trôi qua. Hắn buông thõng rời rạc từng tiếng:

- À ...mà thôi, có duyên mình gặp lại, chào H!.

Nàng cũng chào tạm biệt chiếu lệ theo tiếng cúp máy lạnh lẽo trong đêm...

Đêm đó, hắn ôm vợ vào lòng nồng nàn, nóng hổi như đón tình yêu mới đến. Vợ hắn ngạc nhiên không hiểu chuyện gì...

Nửa đầu xa cách bên kia của đất nước, Nàng cũng rúc đầu vào lòng chồng, nũng nịu như cảm giác lần đầu được làm vợ. Chồng nàng cũng ngơ ngác...

Ở hai đầu xa lắc, cả hai đều có tâm trạng chung... 

Kkk kkkk kkkkk

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....