Chuyển đến nội dung chính

Nhận thức có thể bóp méo thực tại còn hơn cả sự điên loạn.

- Sưu tầm -

Năm 1973, tám người hoàn toàn khỏe mạnh bước vào các bệnh viện tâm thần trên khắp nước Mỹ.

Không ai trong số họ mắc bệnh.

Và không một ai bên trong nhận ra điều đó. 🧠

Đây không phải tai nạn.

Đó là một thí nghiệm do nhà tâm lý học David Rosenhan thiết kế, nhằm trả lời một câu hỏi đáng sợ:

Liệu các chuyên gia có thật sự phân biệt được giữa sức khỏe tâm thần và bệnh tâm thần không?

Để tìm câu trả lời, Rosenhan tuyển chọn tám người bình thường:

một họa sĩ, một bà nội trợ, một bác sĩ nhi khoa, một nghiên cứu sinh…

Họ chỉ nói dối một điều duy nhất:

họ nói rằng mình nghe thấy tiếng nói.

Chỉ ba từ: “Trống rỗng.” “Rỗng không.” “Bịch.”

Chỉ vậy là đủ.

Cả tám người đều được nhập viện.

Ngay khi bước vào bệnh viện, họ ngừng giả vờ.

Họ cư xử bình thường.

Họ hợp tác.

Họ xin được xuất viện. 🚪

Không có tác dụng.

Mọi hành vi bình thường đều bị diễn giải lại thành triệu chứng bệnh.

Viết ghi chú trở thành hành vi ám ảnh.

Ngồi chờ yên lặng trở thành tìm kiếm sự chú ý bệnh lý.

Lịch sự trở thành hành vi kiểm soát, phù hợp với chẩn đoán bệnh.

Bảy người bị chẩn đoán tâm thần phân liệt.

Một người bị chẩn đoán rối loạn hưng–trầm cảm.

Không một nhân viên y tế nào nhận ra họ là người khỏe mạnh.

Nhưng các bệnh nhân thật thì có.

Họ đến gần và thì thầm:

“Anh/chị không giống những người khác. Anh/chị không thuộc về nơi này.”

Những người bị xem là “bệnh” lại nhìn thấy điều mà các chuyên gia được đào tạo không thấy.

Thời gian nằm viện trung bình là 19 ngày.

Có người bị giữ lại tới 52 ngày. ⏳

Mỗi ngày trôi qua đều củng cố một sự thật:

Khi đã bị gán nhãn, thực tế không còn quan trọng nữa.

Khi Rosenhan công bố bài nghiên cứu “On Being Sane in Insane Places” (Tỉnh táo giữa những nơi điên loạn), giới tâm thần học chấn động dữ dội.

Một bệnh viện thách thức ông gửi thêm “bệnh nhân giả”, tin rằng họ sẽ phát hiện ra ngay.

Rosenhan đồng ý.

Trong vài tháng sau đó, bệnh viện ấy đã xác định 41 người là kẻ mạo danh.

Sự thật là:

Rosenhan không gửi ai cả. Không một người nào.

Kết luận là không thể tránh khỏi:

Việc chẩn đoán không phải lúc nào cũng dựa trên sự thật, mà bị chi phối bởi bối cảnh và kỳ vọng.

Thí nghiệm này đã phá vỡ niềm tin mù quáng vào các nhãn chẩn đoán lâm sàng và buộc hệ thống phải thay đổi cách chẩn đoán, điều trị bệnh tâm thần.

Nhưng bài học sâu xa hơn của nó đến nay vẫn khiến người ta bất an.

Nhận thức có thể bóp méo thực tại còn hơn cả sự điên loạn.

Và đôi khi, ảo tưởng nguy hiểm nhất lại thuộc về những người tin rằng

mình không thể sai.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?

Link: https://www.facebook.com/share/p/14bTWDhbQqD/ 🔏VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?  1. Bà hàng nước rốn rùa thủ thỉ kể: Theo bản tin của thông tấn xã vỉa hè, sơ bộ khoảng 20 tờ báo đăng tin bài khen ngợi "Chuyện với Thanh" của tác giả Nguyễn Thành Nam do Nxb Hội Nhà văn phát hành. Đã có 31 tin bài phải gỡ bỏ và các báo buộc phải đính chính, xin lỗi bạn đọc. Một sự kiện vô tiền khoáng hậu dịp Báo chí Cách mạng Việt Nam sinh nhật 101 tuổi.  Hầu hết các báo lớn của Trung ương và địa phương đều thủng lưới: Nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Văn hoá, Dân trí, Vietnamnet, VNXpress, Sài Gòn giải phóng... và cả Đăk Lăk trên đỉnh Tây Nguyên.  Những chiến sĩ canh gác trên mặt trận văn hoá ê chề thất thủ. Có tờ báo đứng đầu binh chủng cũng lập kỷ lục đá phản lưới nhà tới 6 bàn liên tiếp. Lại có cầu thủ vừa đá phản lưới nhà vừa làm tung lưới đội đá thuê. Cú sút nào cũng mãn nhãn!  2. Vì sao các báo thủng lưới hàng loạt như vậy?  Nguyên nhâ...

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...