Chuyển đến nội dung chính

Nhận thức có thể bóp méo thực tại còn hơn cả sự điên loạn.

- Sưu tầm -

Năm 1973, tám người hoàn toàn khỏe mạnh bước vào các bệnh viện tâm thần trên khắp nước Mỹ.

Không ai trong số họ mắc bệnh.

Và không một ai bên trong nhận ra điều đó. 🧠

Đây không phải tai nạn.

Đó là một thí nghiệm do nhà tâm lý học David Rosenhan thiết kế, nhằm trả lời một câu hỏi đáng sợ:

Liệu các chuyên gia có thật sự phân biệt được giữa sức khỏe tâm thần và bệnh tâm thần không?

Để tìm câu trả lời, Rosenhan tuyển chọn tám người bình thường:

một họa sĩ, một bà nội trợ, một bác sĩ nhi khoa, một nghiên cứu sinh…

Họ chỉ nói dối một điều duy nhất:

họ nói rằng mình nghe thấy tiếng nói.

Chỉ ba từ: “Trống rỗng.” “Rỗng không.” “Bịch.”

Chỉ vậy là đủ.

Cả tám người đều được nhập viện.

Ngay khi bước vào bệnh viện, họ ngừng giả vờ.

Họ cư xử bình thường.

Họ hợp tác.

Họ xin được xuất viện. 🚪

Không có tác dụng.

Mọi hành vi bình thường đều bị diễn giải lại thành triệu chứng bệnh.

Viết ghi chú trở thành hành vi ám ảnh.

Ngồi chờ yên lặng trở thành tìm kiếm sự chú ý bệnh lý.

Lịch sự trở thành hành vi kiểm soát, phù hợp với chẩn đoán bệnh.

Bảy người bị chẩn đoán tâm thần phân liệt.

Một người bị chẩn đoán rối loạn hưng–trầm cảm.

Không một nhân viên y tế nào nhận ra họ là người khỏe mạnh.

Nhưng các bệnh nhân thật thì có.

Họ đến gần và thì thầm:

“Anh/chị không giống những người khác. Anh/chị không thuộc về nơi này.”

Những người bị xem là “bệnh” lại nhìn thấy điều mà các chuyên gia được đào tạo không thấy.

Thời gian nằm viện trung bình là 19 ngày.

Có người bị giữ lại tới 52 ngày. ⏳

Mỗi ngày trôi qua đều củng cố một sự thật:

Khi đã bị gán nhãn, thực tế không còn quan trọng nữa.

Khi Rosenhan công bố bài nghiên cứu “On Being Sane in Insane Places” (Tỉnh táo giữa những nơi điên loạn), giới tâm thần học chấn động dữ dội.

Một bệnh viện thách thức ông gửi thêm “bệnh nhân giả”, tin rằng họ sẽ phát hiện ra ngay.

Rosenhan đồng ý.

Trong vài tháng sau đó, bệnh viện ấy đã xác định 41 người là kẻ mạo danh.

Sự thật là:

Rosenhan không gửi ai cả. Không một người nào.

Kết luận là không thể tránh khỏi:

Việc chẩn đoán không phải lúc nào cũng dựa trên sự thật, mà bị chi phối bởi bối cảnh và kỳ vọng.

Thí nghiệm này đã phá vỡ niềm tin mù quáng vào các nhãn chẩn đoán lâm sàng và buộc hệ thống phải thay đổi cách chẩn đoán, điều trị bệnh tâm thần.

Nhưng bài học sâu xa hơn của nó đến nay vẫn khiến người ta bất an.

Nhận thức có thể bóp méo thực tại còn hơn cả sự điên loạn.

Và đôi khi, ảo tưởng nguy hiểm nhất lại thuộc về những người tin rằng

mình không thể sai.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....