Chuyển đến nội dung chính

Tạ Duy Anh: VIỆC AI NẤY LÀM

VIỆC AI NẤY LÀM

Các cụ lão thành trong nhóm đạp xe mấy hôm nay thường dành thời gian bàn tán về chuyến thăm của lãnh đạo Việt Nam đến Triều Tiên. Các cụ thấy tôi cứ vừa vẩy tay vừa mỉm cười bèn lên tiếng:

-Ông đừng nhạo mấy lão già, nhưng chả nhẽ ông không thấy lạ à. Các con cháu tôi đều làm ăn ở Hàn Quốc, chúng nó sợ chính phủ Hàn đuổi về nước vì mình quay ra thân với Triều Tiên.

Tôi đáp:

-Chuyện lành thôi các cụ ạ, không có việc ấy đâu. Con cháu các cụ có khi còn được chính quyền Hàn quý hơn là khác.

-Ông nói thế là ý gì? 

- Sao các cụ không nghĩ chính Hàn Quốc nhờ các bác nhà mình làm cầu nối để họ với Triều Tiên xì bớt khói, không đẩy nhau vào lò chiến tranh. Cũng có thấy Mỹ, châu Âu trách móc gì đâu. Tức là họ ngầm ok cả đấy. Xét cho cùng, nếu Kim cháu muốn nói chuyện với Mỹ, họ chỉ còn cách bắn tin qua ngả Hà Nội, chứ Bắc Kinh hay Mạc tư khoa thì tịt đường rồi, hoặc nó bị bóp cho méo xẹo đi. Kim cháu cũng gớm lắm đấy. Ông ấy muốn có thêm đòn bẩy để mấy gã tay to không dám nhờn mặt. Ai biết đâu đang có chuyện gì giữa họ..."Bề ngoài thơn thớt nói cười..."

-Vậy VN mình nhằm tới lợi ích gì? Mình có làm ăn, buôn bán gì với Triều Tiên đâu? Vài triệu usd thương mại, quy ra chỉ bằng chục củ sâm Ngọc Linh khủng chứ mấy.

-Cứ buôn bán mới có lợi ích à? Nhiều món lợi vô hình cũng to lớn lắm đấy. Chơi được với đầu gấu, đâu phải ai cũng có khả năng. Sẽ có lúc có người nhờ vả can nó để nó không nổi khùng làm càn. Quan trọng chứ! Hoặc ít nhất mình cũng có thêm đòn bẩy để mặc cả với các bên đang chèn ép mình. Vả lại, rủ nhau đi thư giãn một chuyến sau họp hành căng thẳng, cũng đâu có thiệt gì. Khéo chỉ toàn bàn việc "trong nhà" cũng nên. Các bác nhà mình kém ở đâu không biết, chứ khoản diễn thì không kém ai đâu.

-Có lý! Các cụ gật gù-Đúng, chả được gì thì cũng đâu có mất gì, nếu quả là các đối tác quan trọng ngầm bật đèn xanh. Vậy theo ông, Trung Quốc có để ý vụ vừa rồi không?

-Trung Quốc thì chuyện gì họ chả để ý. Họ biết thừa mấy cái biên bản hợp tác toàn ở mức ý định, ghi nhớ, ... chả có giá trị quái gì. Trong khi Triều Tiên nằm lọt trong lòng bàn tay họ, chạy đi đâu cho khỏi...nắng dưới cái gầm trời này!

-Xin hỏi thêm: Các bác nhà mình có biết, với VN, Hàn Quốc quan trọng hơn Triều Tiên cả vạn lần không?

-Các bác ấy không biết thì còn ai biết. Với 87 tỷ ông Mẽo trao đổi thương mại mỗi năm, họ còn lo mất lòng Hàn Quốc hơn các cụ ngàn lần. Cấp quan hệ công khai, Hàn Quốc ở thứ hạng gần cao nhất đấy thôi, còn Triều Tiên thì cứ là anh em cùng phe cho vui cửa vui nhà mỗi khi có giỗ chạp thôi. 

Chia tay các cụ, chả hiểu sao tôi cứ muốn cười váng lên vì thú vị. Ngẫm kĩ thì không phải ai cũng có may mắn được sống ở đúng thời kì đầy nghịch lý này. Sớm hơn một thế hệ không được trải nghiệm, còn muộn hơn một vài thế hệ thì chưa chắc chắn có còn được thấy như những gì đang diễn ra.

Chỉ nói riêng về sự lệch pha giữa chính trị, giữa ý thức hệ và đời sống thật đang diễn ra ngay trước mắt, đã là cả một sự thú vị không phải người Việt nào cứ muốn là được thưởng thức!

Lấy luôn trường hợp Triều Tiên làm ví dụ.

Về mặt chính trị, Việt Nam và Triều Tiên cùng hệ ý thức, cùng tôn thờ chung một ông tổ tư tưởng, cùng theo đuổi mô hình kinh tế lấy công hữu làm nền tảng. Nhưng Hàn Quốc tư bản, kẻ thù không đội trời chung của Triều Tiên, chế độ cần phải bị XÓA BỎ theo tuyên ngôn CS, mới quan trọng với đời sống thật của người dân Việt. Không có Hàn Quốc, cả triệu người Việt rơi vào cảnh khó khăn, thiếu việc làm, mất cơ hội hưởng thụ những sản phẩm thuộc về nền văn minh công nghiệp, công nghệ (xin đừng sĩ diện). Điện thoại, xe hơi, đồ gia dụng, trang phục, ẩm thực, phim ảnh, âm nhạc...made in Hàn Quốc tràn ngập trong mọi gia đình Việt, từ nông thôn đến thành thị. Gần 400 ngàn người Việt vài thế hệ đang sinh sống, kiếm ăn, làm giầu tại Hàn Quốc và thú vị ở chỗ, rất nhiều trong số họ ra đi từ những miền quê nghèo xác xơ nhưng đỏ roẹt về ý thức hệ trong tuyên truyền cũng như giáo dục, cả đời sùi bọt mép rủa sả bọn tư bản giãy chết. 

Còn không có Triều Tiên, giả dụ Triều Tiên biến mất, cũng chả ai ở VN bị ảnh hưởng mảy may. Chỉ thấy người Việt ùn ùn kéo nhau sang Hàn Quốc, tìm mọi cách ở lại, chứ có ma nào chọn sang Triều Tiên, nơi thắm tình đồng chí anh em keo sơn cùng chiến hào! 

(Ấy đấy, quên không nhắc các cụ dặn con cháu, nếu chơi dù lượn thì phải cẩn thận. Chả may gió nó đẩy sang thiên đường Triều Tiên thì  chắc chắn tổ tiên của họ và cả chính họ là loại ăn ở đại thất đức nên con cháu gánh nghiệp!)

Ngoài chuyện đó ra, thì việc ai nấy làm và chả có bất cứ vấn đề gì khiến bất cứ ai phải lo lắng.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....